Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 05 - Chương 2 Lệnh Chờ - Đệ nhất Vương đô Zefente 2

Rốt cuộc, khi tôi lôi cổ được cái thân tàn ma dại của Benetim về đến nơi thì trời đã quá khuya.

Nguyên do cũng tại vụ ẩu đả ban nãy làm lộ thân phận 《Nữ thần》 của Kelflora và Theoritta. Mớ hỗn độn ở quán rượu cuối cùng cũng được dàn xếp êm thấm bằng cách để mấy cô nàng ký tặng cho chủ quán và khách khứa.

Chưa hết, ngay cả đám mạo hiểm giả kiếm chuyện ban đầu cũng bò rạp xuống xin lỗi, rồi quay sang đòi cả chữ ký của tôi nữa mới điên chứ. Báo hại lúc lết xác về được tới binh xá thì mặt trời đã lặn từ đời nào──hay đúng hơn, đã quá nửa đêm rồi.

Nơi ở của Dũng giả Trừng phạt tại Đệ nhất Vương đô được quy định là khu binh xá nằm heo hút ở rìa phía Tây. Nó cách xa trung tâm, bất tiện và cũ nát. Một thứ đồ cổ lỗ sĩ có lẽ đã tồn tại từ trước cả khi Vương quốc Liên hiệp thành hình. Gió rít qua các khe cửa, và vào mùa này thì xúc tuyết là công việc bắt buộc không thể trốn tránh.

Dù vậy, chui rúc ở đây vẫn tốt hơn gấp vạn lần so với việc ngủ bờ ngủ bụi. Ít nhất cũng có thể sử dụng thiết bị sưởi ấm bằng Thánh ấn.

"Muộn."

Tôi và Benetim vừa bước chân qua cửa, một gương mặt quen thuộc đã ra đón.

"Quá muộn!"

Là Patoucie Kivia. Cô ta đứng khoanh tay chặn trước cửa binh xá như hung thần, trừng mắt nhìn chúng tôi với cái nhìn cực kỳ khó ở.

"Ngươi mang Theoritta đi đâu đến tận giờ này mới về hả? Không phải là lui tới mấy chỗ mờ ám đấy chứ!"

"Bé cái mồm thôi, Theoritta dậy bây giờ."

Tôi nghiêng đầu, để cho cô ta thấy rõ Theoritta đang ngủ say trên lưng mình.

Trên đường về con bé ngủ gật nên tôi đành phải cõng. Biết sao được. Dù là cưỡi ngựa từ xưởng sửa chữa về Vương đô nhưng cũng là một cuộc hành quân khá gấp gáp, và hôm nay con bé cũng đã quậy hơi quá trớn rồi.

Dù có vẻ không cam tâm, nhưng Patoucie cũng hạ giọng xuống một chút, rồi lặp lại:

"......Ta hỏi lại lần nữa. Tại sao lại trễ thế này? Benetim, cái mặt kia là sao, bị ai đấm à? Hay là hành vi lừa đảo nào đó bị bại lộ rồi?"

"Không phải trông như bị đấm, mà là bị đấm thật đấy. Đau chết đi được."

Benetim xoa má. Sự thật là hắn tự vấp chân rồi đập mặt xuống sàn, nhưng giải thích phiền phức quá, tôi mặc kệ luôn.

──Tôi chợt nghĩ, chính những sự vụ "phiền quá nên mặc kệ" kiểu này cứ chồng chất lên nhau, biết đâu lại vô tình biến những lời nói dối cuội của Benetim thành sự thật không chừng.

"Thực ra chúng tôi có bị cuốn vào một vụ ẩu đả ở quán rượu chút đỉnh...... À, thật xin lỗi Patoucie vì đã để cô phải đợi từ trưa đến giờ. Nhưng chúng ta vừa nhận được một nhiệm vụ cực mật, tôi có thể họp chiến thuật trước được không?"

"Ẩu... ẩu đả ư? Ở quán rượu?"

Ánh mắt Patoucie càng trở nên gay gắt hơn. Nhưng có vẻ sự bối rối còn lấn át cả cơn giận.

"Tại sao lại đưa Theoritta đến những nơi như thế──mà khoan, trước đó thì nhiệm vụ cực mật là cái gì──không, chờ đã. Sai rồi, vấn đề là ta có đợi các ngươi đâu chứ──khốn kiếp! Ta không tài nào bắt bẻ kịp!"

"Đã bảo là nói khẽ thôi mà. Theoritta trên lưng tôi đang lầm bầm rồi này."

"......Hiểu rồi, tóm lại hãy báo cáo tình hình đi. Chúng ta phải làm gì? Lại một nhiệm vụ vô lý nữa sao?"

"Đúng thế."

Tôi rảo bước, tiến lại gần lối vào binh xá. Chiếc đèn phát nhiệt sử dụng Vĩnh Niên Ôn Thạch Bisti đang tỏa ánh sáng trắng xóa, xua đi đôi chút cái lạnh thấu xương.

"Nói đơn giản thì là thao túng bầu cử. Trong cuộc Thánh Tuyển dịp Rufu Aros sắp tới, chúng ta phải làm cho một ứng cử viên nhất định giành chiến thắng."

"Cá... cái đó chẳng phải là gian lận sao? Tại sao lại làm chuyện như vậy?"

"Là lệnh của Adif. Hắn bảo dùng bất cứ thủ đoạn nào cũng được, miễn là đưa gã tên Nicole Ebooton lên thắng cử. Patoucie, cô có biết Ebooton không?"

Người có tư cách trở thành Thủ tịch Đại tư tế chỉ giới hạn trong những kẻ đang giữ chức Đại tư tế. Hình như có gần ba mươi người thì phải. Với tôi thì đám đó ai cũng như ai, hoàn toàn mù tịt.

"......Tên tuổi và tiếng tăm thì ta có biết sơ qua. Đó là một vị Đại tư tế nổi tiếng là lập dị."

Patoucie có vẻ biết. Quả không hổ danh là Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn mẫu mực. Hơn nữa, gia đình cô ta cũng có mối quan hệ sâu sắc với Thần điện.

"Nói dễ nghe thì là thanh liêm. Nói khó nghe thì là gàn dở, đầu óc không biết linh động. ......Đó là tin đồn thôi. Ông ta mới ngoài ba mươi, chắc là trẻ nhất trong số các Đại tư tế. Ông ta không hứng thú với việc tranh quyền đoạt vị trong nội bộ Thần điện, chỉ toàn đẩy mạnh các hoạt động phụng sự và mấy công việc từ thiện hầu như chẳng ra tiền."

"Nghe có vẻ bị ghét nhỉ. Tại sao kẻ như thế lại lên làm Đại tư tế được?"

"Vì có nhân vọng. Uy tín trong lòng tín đồ cực kỳ cao. Đến mức không ai trong Thần điện có thể phớt lờ được."

"Vậy sao."

Nicole Ebooton. Tôi có cảm giác đây là kiểu người tôi không ưa nổi. Mấy kẻ thanh liêm thường không biết đùa, và tôi thì lúc nào cũng bị bọn họ lườm nguýt.

"Vậy thì mục đích của Adif chắc nằm ở chỗ đó. Ít nhất hắn muốn đưa một kẻ không thuộc Cộng sinh phái, một kẻ đàng hoàng lên đứng đầu Thần điện. Như vậy thì có thể điều động Thánh Kỵ sĩ đoàn một cách tích cực hơn."

"Kể cũng đúng...... Trong số các Đại tư tế cũng có kẻ thối nát. Có kẻ còn hợp tác với Cộng sinh phái."

Patoucie lảng tránh ánh nhìn của tôi. Trong giọng nói có âm hưởng như đang chịu đựng nỗi đau khi bị chạm vào vết thương lòng.

"Nhưng mà khó đấy. Một nhân vật bị các Đại tư tế khác đánh giá là 'lập dị'. Trong bầu cử sẽ rất bất lợi."

"Tôi cũng nghĩ thế. Thánh Tuyển dịp Rufu Aros là chế độ bỏ phiếu bởi toàn bộ các Đại tư tế mà."

Luật của Thánh Tuyển đã được quy định rõ. Đó là cơ chế bỏ phiếu công khai, các Đại tư tế sẽ chỉ định lẫn nhau trước mặt công chúng. Do đó, để trở thành Thủ tịch Đại tư tế, lẽ thường cần phải chạy chọt kỹ lưỡng để đảm bảo đa số phiếu bầu sẽ thuộc về mình.

Chính vì vậy mà Cộng sinh phái mới thâm nhập được vào ngay cả trong Thần điện. Thu gom phiếu từ Cộng sinh phái để 'giữ cân bằng', kẻ làm được điều đó sẽ trúng cử. Vị Thủ tịch Đại tư tế vừa tuyên bố từ chức, rốt cuộc cũng chẳng khác nào kẻ tự uống thuốc độc từng chút một để làm suy yếu nền móng của chính mình.

"Một nhiệm vụ khó khăn chưa từng thấy...... Biết làm thế nào đây? Tôi chưa từng đi vận động bầu cử bao giờ. Đi đe dọa từng người một có được không?"

"Sao cậu Zairo cứ hở ra là đòi dùng bạo lực thế...... Không được đâu. Dũng giả Trừng phạt như chúng ta mà đi đe dọa, Thánh ấn trên cổ sẽ phát nổ mất."

Benetim đưa ra một lời phản bác cực kỳ chính xác, nên tôi im lặng. Thậm chí Patoucie cũng gật đầu lia lịa tán thành.

"Đúng đấy! Tuyệt đối không được chấp nhận chuyện đe dọa. Phải tác động đến các cử tri là Đại tư tế, kêu gọi họ bỏ phiếu cho Nicole Ebooton bằng con đường chính đáng."

"Cái đó...... Nếu cách ấy mà hiệu quả thì họ đã chẳng nhờ đến chúng ta rồi......"

Lời phản bác của Benetim nghe yếu ớt. Nhưng quả nhiên cũng có lý. Tóm lại, ý kiến của tôi thì quá phi pháp, còn ý kiến của Patoucie thì quá chính thống. Chắc chắn cần một phương pháp nằm giữa hai cái đó.

Nếu vậy thì... Tôi liếc nhìn Benetim. Nhìn thẳng mặt thì gã cứ run rẩy một cách thái quá.

"......Vậy, nếu là ông thì ông làm thế nào? Có cách nào đậm chất lừa đảo không? Làm sao để khiến họ bỏ phiếu cho Nicole Ebooton?"

"Hả. Nếu chỉ cần họ bỏ phiếu...... thì mua chuộc, chắc là cách dễ nhất nhỉ......?"

"Cái... Mua chuộc á?"

Mặt Patoucie đanh lại ngay lập tức.

"Làm sao có thể mua chuộc được Đại tư tế chứ!"

"Quan trọng hơn là đào đâu ra tiền mà làm thế?"

"À, đây chỉ là ví von thôi. Không hẳn là mua chuộc bằng tiền thật, mà là...... nói sao nhỉ......"

Benetim ấp úng. Có vẻ khó giải thích.

"Việc ai đó bỏ phiếu cho ai đó, chẳng phải là vì họ nghĩ người đó là lựa chọn tốt nhất sao. Nghĩa là việc người đó trúng cử sẽ đem lại lợi ích lớn nhất...... Lợi ích đó có thể là tiền bạc, đức tin, hay hòa bình thế giới, cái gì cũng được."

Càng nói càng vào guồng. Benetim là loại người như thế.

"Nếu là Đại tư tế Nicole Ebooton...... thì, chúng ta phải làm cho họ thấy rằng ngài ấy có thể mang lại lợi ích mà họ mong muốn. Phải làm cho họ tin rằng cổ tức ngài ấy mang lại cao hơn bất kỳ đối thủ nào khác. Mua chuộc theo ý nghĩa đó."

"Ra là vậy."

Tôi đã hiểu ý Benetim. Nếu bầu cử là việc bỏ phiếu cho kẻ có thể tối đa hóa lợi ích, thì phải làm cho họ tin rằng Nicole Ebooton chính là kẻ đó. Gần như là phương pháp chính thống.

"Để làm được thế...... ừm, trước tiên cần vốn. Là để điều tra. Cần phải biết ai cần cái gì, và đối thủ cạnh tranh là ai."

"Đối thủ cạnh tranh à. Vấn đề nằm ở đó đấy. Nếu định để Nicole Ebooton thắng, Cộng sinh phái sẽ không ngồi yên đâu."

Khả năng cao là đối thủ cạnh tranh sẽ được Cộng sinh phái chống lưng để ra tranh cử. Mà không, chắc chắn là thế rồi.

"Tệ nhất là chúng sẽ sai sát thủ tới ám sát. Không thì cũng là đe dọa."

Cho nên, cần phải có biện pháp phòng thủ. Phải bảo vệ ông ta.

"Chỉ dựa vào nhân lực hiện tại là không đủ. Tôi cần một đơn vị quân đội. Nếu được, tôi muốn tham gia với tư cách là đơn vị hộ vệ chính thức của Thánh Tuyển."

Nếu trở thành đơn vị hộ vệ chính thức, vào ngày hôm đó, chúng tôi có thể nhận nhiệm vụ bảo vệ các ứng viên Đại tư tế trên đài cao. Không thể loại trừ khả năng bị bắn tỉa hay tập kích trắng trợn, nên cái danh nghĩa 'chính thức' đó là thứ bắt buộc phải có. Chỉ là tội nhân Dũng giả Trừng phạt thì không đời nào được phép lại gần đài cao hôm đó đâu.

"Tiền. Nhân lực. Phương tiện phòng vệ. Cách khiến đám Đại tư tế bỏ phiếu...... Khoan đã. Còn chưa biết Nicole Ebooton có chịu ra tranh cử Thủ tịch Đại tư tế hay không nữa...... Nhiều việc quá."

Càng nghĩ càng đau đầu. Liệu có làm nổi không đây. Không, phải làm thôi. Vì đây là mệnh lệnh. Mật thư mà Adif cho xem sau đó có đóng dấu triện Sắc lệnh từ Gartuile.

Chỉ có Patoucie, người nãy giờ vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trọng, khoanh tay nghiêng đầu.

"Ta vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục. Thực sự là mệnh lệnh từ Gartuile sao? Dù là vậy, rốt cuộc ai có thể ra lệnh cho Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn Adif chứ? Ta không nghĩ người như hắn lại tự mình nghĩ ra chuyện này."

"Lũ tép riu như chúng ta có vắt óc suy nghĩ cũng chẳng giải quyết được gì đâu."

"Đúng là vậy, nhưng......"

"Đúng không. Thế nên làm việc thôi. Trước mắt cứ như Benetim nói, phải xoay tiền đã."

"Liệu có khả thi không? Bằng cách nào chứ...... Hoạt động phụng sự trong quân đội chỉ kiếm được mấy đồng quân phiếu ít ỏi thôi."

"Thế thì mọt gông quá...... Tôi có hai phương án. Một, là đi vay tiền."

Quả nhiên cách này là nhanh gọn nhất. Tỷ lệ thành công cũng khá cao──chắc thế.

Nhưng Patoucie nheo một mắt lại vẻ ngán ngẩm.

"Nói là vay, nhưng định vay ai? Có kẻ lập dị nào chịu đầu tư cho Dũng giả Trừng phạt sao?"

"Lyufen Caulon. Đoàn trưởng Đệ lục Thánh Kỵ sĩ đoàn. Tên đó xuất thân từ một gia tộc quý tộc nứt đố đổ vách ở phía Tây, tiền bạc chưa bao giờ là vấn đề. Hơn nữa hắn còn có máu mặt với đám bạn bè quý tộc, đúng là nhất cử lưỡng tiện. Có thể tập hợp được cả đơn vị hộ vệ nữa."

"Là nhân vật đó à. Quả thực, nghe nói hắn là bạn của ngươi......"

"Cô không có người bạn nào cho vay tiền được à?"

"......Không phải là không có. Nếu là Savette thì may ra...... Nhưng ta không muốn mắc nợ cô ta lắm."

"A. Cái đó thì không được đâu ạ."

Benetim bất ngờ xen vào.

"Nghe nói sáng mai Đoàn trưởng Lyufen sẽ dẫn quân rời Đệ nhất Vương đô rồi. Cùng với Thánh Kỵ sĩ đoàn của ngài Savette Fizbabar, họ được điều động sang phòng thủ phía Tây. Chắc sẽ không có thời gian gặp mặt đâu."

"Hả."

"Hừm."

Tiếng rên rỉ của tôi và Patoucie nghe na ná nhau.

Dù là mùa đông, nhưng vẫn tồn tại một số ít Dị hình không bị tuyết cản trở, hay những Hiện tượng Ma vương. Cần phải có sự phòng thủ tối thiểu, và có những đơn vị phải bám trụ ngoài chiến tuyến vì lẽ đó. Việc Lyufen bị điều đi──là do xui xẻo, hay là âm mưu của kẻ nào đây.

Dù thế nào thì việc hắn vắng mặt là sự thật. Phải dùng phương án khác.

"Vậy thì, phương án hai──tham gia Lễ Phụng Kiếm. Nếu thắng cái đó, sẽ có lợi thế rất lớn."

"Ra là vậy, hiểu rồi. Là cái đó à."

"Lễ Phụng Kiếm. Ơ, đó là cái gì thế?"

Trái ngược với vẻ mặt gật gù đắc ý của Patoucie, Benetim trông đầy vẻ khó hiểu. Tên này, không biết về đại hội thi đấu đó sao──mà khoan. Cũng dễ hiểu thôi. Sự kiện đó nếu không phải là người trong quân đội hay dân rành cờ bạc thì vốn dĩ chẳng ai quan tâm.

"Nó giống như màn khởi động trước thềm Rufu Aros vậy. Tính từ giờ thì...... chắc là ngày mốt nhỉ. Sẽ có một cuộc thi đấu nhỏ để tìm ra kiếm sĩ giỏi nhất trong quân đội."

"Hả...... Nghe có vẻ bạo lực nhỉ......"

"Làm gì có. Là lễ hội đàng hoàng đấy. ......Chẳng lẽ Patoucie, cô từng tham gia rồi à?"

"Ừ. Lần đó ta đã vô địch."

Cô ta nói nhẹ tênh như không. Nếu là Patoucie thì chắc làm được, tôi cũng nghĩ thế. Kỹ thuật chiến đấu cận chiến của cô ta cao một cách bất thường. Nếu đánh trực diện, ngay cả tôi cũng gặp nguy.

"Nếu thắng Lễ Phụng Kiếm này, khả năng cao là sẽ được tham gia vào đơn vị hộ vệ cho Thánh Tuyển. À không, gần như là chắc chắn luôn. Vì sẽ trở thành kiếm sĩ mạnh nhất quân đội mà. Không có lý nào lại không cho người của đơn vị chúng ta tham gia. Vấn đề là......"

"Những người từng vô địch một lần thì không được phép tham gia nữa."

Patoucie nối lời tôi. Đúng. Đó mới là trở ngại lớn nhất.

"Do đó ta không thể tham gia. Zairo, còn ngươi?"

"Ừ. Tôi cũng không tham gia được."

Biết thế này thì hồi đó thả lỏng tay một chút cho rồi.

"Thế nên, Benetim. Hãy đưa tên Jace đi dự Lễ Phụng Kiếm. Hắn hình như chưa vô địch bao giờ, tôi có nghe chính miệng hắn nói...... cái lúc hắn thi nhau khoe mẽ trước mặt Niirii ấy. Nếu hắn tham gia thì kiểu gì chẳng thắng, lại còn có tiền thưởng, vừa đảm bảo được vốn vừa chắc suất tham gia đơn vị hộ vệ, một mũi tên trúng hai đích còn gì."

"Hả. Nhưng mà, có một vấn đề."

Câu trả lời của Benetim không dứt khoát. Hắn cau mày nhăn trán.

"Cậu Jace... hiện đang vắng mặt."

"Hả?"

"Bảo là đi dự cuộc họp của gia tộc Perchlacht hay gì đó...... hiện tại, cậu ấy không có ở Vương đô."

"Này...... đùa bố mày đấy à...... Éo vui đâu đấy!"

"Đừ... đừng có hét lớn thế. Theoritta dậy bây giờ......!"

Chết tiệt──tôi cố điều hòa lại nhịp thở đang loạn lên vì tức. Jace. Cứ nhè đúng những lúc thế này, cái thằng ngu đó lại...

"Vậy, giờ tính sao?"

Chẳng có ai đáp lại câu hỏi đó của tôi. Chỉ có cơn gió bấc lạnh lẽo thổi qua, cuốn đi sự im lặng.

Tại Đệ nhất Vương đô Zefente, có một nhà ga đường sắt.

Đó là tuyến đường sắt Thánh ấn nối liền Pháo đài Gartuile và thành phố công nghiệp Lokka. Những tuyến đường đi đến các khu vực bị Hiện tượng Ma vương đe dọa, nơi không thể bảo trì đường ray, đã bị bỏ hoang từ lâu, nhưng nếu là trong vùng lãnh thổ do nhân loại kiểm soát với trung tâm là Đệ nhất Vương đô này, năng lực vận tải có thể được phát huy ở trạng thái hoàn hảo nhất.

Hiện tại, nhà ga đang tràn ngập những người lính di chuyển tất bật. Đơn vị này thì hối hả chất hành lý lên đoàn tàu bọc thép đen trũi, đơn vị kia thì nạp những xi-lanh chứa đầy dịch tích quang vào buồng máy. Lyufen Caulon đứng giữa sự ồn ào náo nhiệt đó, lơ đãng nhìn tiến độ công việc.

(Lạnh thật đấy. Nivrenne thì chui tọt vào trong toa tàu rồi.)

Là 《Nữ thần》 mà anh ký khế ước. Mới nãy còn thấy chạy nhảy chơi đùa trong tuyết, thế mà hắt hơi một cái là đã rút lui vào trong toa tàu ấm áp. Còn buông lại một câu xanh rờn: "Lạnh vãi chưởng! Bà đây ghét tuyết!"

Thế là, sau khi chỉ đạo xong xuôi một lượt, Lyufen cũng đâm ra rảnh rỗi.

(Chợp mắt một chút, rồi bình minh là xuất phát sao.)

Lyufen liếc nhìn đồng hồ quả quýt. Việc chất hàng và bảo dưỡng toa tàu sắp sửa hoàn tất. Hiện tại thì mọi việc đều suôn sẻ. Nếu có điều gì luyến tiếc, thì đó là việc không thể tham gia Rufu Aros năm mới được tổ chức tại Đệ nhất Vương đô.

Thêm nữa, chắc là không gặp được người bạn sắp sửa trở về, chỉ có thế thôi.

(Zairo. Mong là mày không quên tao.)

Cũng không phải là chuyện không thể xảy ra. Dũng giả Trừng phạt là như thế đấy, Lyufen cũng biết điều đó.

(Nhưng mà, nếu mày còn nhớ──)

Tiền cho vay cũng có, mà tiền nợ cũng có. Cho nên──

"......Đang suy tư gì thế, Đoàn trưởng Lyufen Caulon đó sao?"

Mái tóc xoăn vàng kim lay động ngay trước mắt.

Savette Fizbabar. Đoàn trưởng Đệ tứ Thánh Kỵ sĩ đoàn. Đồng nghiệp của Lyufen, và là một trong những người trở thành Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn ở độ tuổi trẻ nhất. Một thiên tài trẻ tuổi giỏi cả quân sự lẫn chính trị──đôi khi được đánh giá như vậy.

Cô gái ấy đang ghé mặt nhìn vào mặt Lyufen, như thể đang xem thứ gì đó thú vị lắm.

"Trong lúc họp ngài cũng hay nhắm mắt tập trung như vậy. Ngài có điều gì lo lắng cho cuộc hành quân sắp tới sao?"

"Không. Cũng không hẳn......"

Lyufen rất ngại cô gái này. Anh chẳng biết phải ứng đối thế nào với một người tràn đầy tài năng, rõ ràng là ở đẳng cấp cao hơn mình, nhưng lại dùng kính ngữ với mình.

"Việc chuẩn bị vẫn suôn sẻ, không có gì phải lo cả. Chỉ là tiếc vì không được tham gia lễ hội năm mới thôi."

"Tôi cũng đồng cảm với điều đó."

Savette gật đầu với vẻ mặt tỉnh bơ. Gương mặt người phụ nữ này sao mà khó nắm bắt quá.

"Tôi đã nghĩ sẽ được chiêm ngưỡng hùng tư của Đoàn trưởng Lyufen tại Lễ Phụng Kiếm chứ."

"Tôi không tham gia đâu. Khoản kiếm thuật thì tôi tệ lắm...... Cô chắc chắn mạnh hơn tôi nhiều. Tôi chẳng cảm thấy mình thắng nổi."

"Hư."

Savette cười.

"Tôi sẽ coi đó là một lời khen. Tuy nhiên, đó không phải là lời tán dương hiệu quả đối với một thục nữ như tôi đâu, nên lần sau hãy chú ý nhé."

Mình đâu có định khen, Lyufen nghĩ. Chỉ là sự thật thôi.

"Tôi cũng muốn tận hưởng Rufu Aros lắm, nhưng đáng tiếc thay──để đảm nhận phòng thủ mùa đông, Bakhrope của tôi và Đệ thập nhất Thánh Kỵ sĩ đoàn là thích hợp nhất rồi."

Quả thực, cũng có những Dị hình phớt lờ tuyết mùa đông mà tấn công. Để đối phó với lũ này, cần có năng lực điều khiển thời tiết của Bakhrope. Chỉ cần làm tuyết ngừng rơi cục bộ quanh cứ điểm phòng thủ, rồi thổi gió về phía bầy địch. Nếu tạo ra được trạng thái đó, thì việc tiến quân sẽ khó khăn còn phòng thủ thì dễ dàng.

Và một bên nữa, Đệ thập nhất Thánh Kỵ sĩ đoàn mà giờ đây ai cũng gọi là 'Mạnh nhất' không chút phàn nàn, thì đang bám trụ ở phía Bắc không chịu rời đi. Họ cũng chẳng có ý định tham gia Lễ Khai Môn của Rufu Aros. Bản thân vị Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn đó đã tuyên bố công khai như vậy rồi, nên cũng đành chịu.

"......Vì vậy, nếu tôi được chọn đơn vị hỗ trợ, tôi sẽ không do dự mà chỉ định ngài. Lyufen Caulon của Đệ lục Thánh Kỵ sĩ đoàn."

"Vậy sao? Nhìn về tổng thể thì, ừm, chắc cũng là lựa chọn thỏa đáng......"

"Không đâu. Đoàn trưởng Lyufen, ngài có vẻ không biết giá trị của bản thân mình nhỉ."

"Hả? C... Cái gì cơ?"

Lyufen cảnh giác ra mặt. Người phụ nữ này, cứ mỗi lời nói ra là anh lại cảm thấy như có ẩn ý gì đó.

"Là chuyện muốn vay tiền hay gì? Nhà tôi đúng là giàu thật, nhưng tôi dốt khoản đầu tư lắm, nên thận trọng lắm đấy...... Đoàn trưởng Savette, cô định bắt đầu buôn bán gì sao?"

"Phụt, ha ha ha!"

Savette nén giọng, cười rung cả người.

"Quả không hổ danh. Không ngờ ngài lại nói thế. Con người ngài thật là──"

"──Ấy chết. Tôi thất lễ một chút được không? Hai vị Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn."

Bất chợt, có tiếng gọi từ phía sau. Cảm giác như gương mặt Savette thoáng sầm lại trong khoảnh khắc──Lyufen quay lại nhìn về hướng phát ra tiếng nói.

Một người đàn ông đang đứng đó. Một người đàn ông nhỏ con, mái tóc cắt ngắn. Gương mặt nở nụ cười ôn hòa, nhưng nhìn bộ quân phục đang mặc thì chắc chắn là quân nhân. Phía sau là người hầu cận thì phải.

"Xin lỗi nếu tôi làm phiền. Tôi định nói là, trước khi xuất phát nếu còn thiếu vật phẩm gì thì xin cứ ra lệnh. Vì đơn vị của chúng tôi được lệnh hỗ trợ các vị mà."

Thái độ nhu mì, không cảm thấy một chút uy áp nào. Thế nhưng, gương mặt đó trông chẳng quen chút nào.

(Chết dở.)

Lyufen vắt óc suy nghĩ. Người đàn ông này. Nhìn vào huân chương đính trên quân phục thì là quân nhân ở cấp bậc khá cao. Không biết tên và mặt của một đối tượng như thế là vấn đề lớn đấy. Sẽ làm tổn hại đến thể diện của đối phương.

(Nghĩ đi! Mình có thể vượt qua được! Đúng rồi, gia huy......!)

Lyufen chăm chú nhìn vào ngực áo đối phương. Gia huy hình Cung tên và Hoa. Cái này thì chắc chắn đã từng thấy rồi.

"Ngài...... Colmadino."

Cái tên buột ra khỏi miệng là họ của gia tộc đó. Chắc là xuất thân từ quý tộc trung ương. Trong đợt hỗ trợ tuyến phòng thủ phía Tây lần này, họ đã cung cấp khá nhiều vật tư. Vì vậy Lyufen cúi đầu chào với vẻ niềm nở tối đa.

"Ngài đã vất vả rồi. Xin cảm ơn vì đã cung cấp vật tư và hợp tác bố trí."

Bên cạnh, Savette lại cười. Và, cô dường như nắm rõ thông tin về đối phương hơn hẳn. Cô cúi chào một cách uyển chuyển và trang trọng.

"Tổng đốc Đệ tứ phương diện quân Bắc bộ, Shimreed Colmadino. Cảm ơn ngài đã cất công đến đây. Việc chuẩn bị xuất phát đang tiến hành thuận lợi, ngài không cần phải lo lắng đâu."

"Nếu được vậy thì tốt quá."

Colmadino giơ tay chào. Một người đàn ông hoạt bát và cũng rất dễ mến.

Lyufen thở phào──có vẻ không bị ghim rồi. Lyufen vốn đã lan truyền cái danh 'kẻ lười biếng', nên cũng có những quân nhân tỏ rõ thái độ thù địch. Những lúc như thế thực sự rất phiền. Vì lười biếng là sự thật mà. Chẳng qua là tìm mọi cách để được an nhàn hơn chút đỉnh thôi. Chỉ có thế thôi mà.

"Xin gửi lời cảm ơn và lòng kính trọng vô hạn tới các đơn vị Thánh Kỵ sĩ bảo vệ lãnh thổ của nhân loại chúng ta."

Colmadino cúi đầu trịnh trọng.

"Tôi không thể đi cùng, nhưng tôi cầu chúc các vị trở về bình an."

"Cảm ơn lời chào hỏi ân cần của ngài dành cho những kẻ hậu bối như chúng tôi."

"Không không. Hai vị đang hoạt động với tư cách là Thánh Kỵ sĩ mới chính là những anh hùng thực sự. Chẳng phải các vị sở hữu chiến lịch huy hoàng hơn tôi nhiều sao. Tôi cũng đã nghe về võ công của ngài Savette."

"Vậy sao. Tôi sẽ nhận đó là một lời khen."

Đáp lại Shimreed đang cười lớn, Savette trả lời bằng giọng nói đâu đó phảng phất sự lạnh lùng, rồi bước đi. Giọng nói và ánh mắt mà Lyufen chưa từng nghe thấy bao giờ.

"Việc phòng thủ Đệ nhất Vương đô xin giao lại cho ngài, ngài Tổng đốc."

"Không cần cô nhắc. Bảo vệ người dân chính là bản nguyện của quân nhân."

"Đã rõ. Vậy thì, Đoàn trưởng Lyufen, chúng ta đi thôi. Chẳng phải nên khẩn trương chất hàng lên sao?"

"Hả. À. Vâng, tất nhiên rồi."

Lyufen đuổi theo sau Savette. Cần phải hoàn thành việc chất hành lý nhanh chóng.

"Thì giúp ích thật đấy nhưng mà...... Chờ đã, Đoàn trưởng Savette."

Savette có vẻ không ưa người đàn ông tên Shimreed này nhỉ. Chẳng hiểu sao, anh lại nghĩ như vậy.

──Về sau, khi hỏi lại chuyện này, Savette đã trả lời thế này.

"Không phải là không ưa, mà là ghét cay ghét đắng."

Như vậy đấy.

Đoàn tàu chở Lyufen và Savette đã rời đi về phía Tây cùng với vệt sáng xanh nhạt.

Shimreed Colmadino đứng trên tường thành dõi theo cảnh đó──tính cách của ông là nếu không tự mình xác nhận mọi việc thì không yên tâm. Chính sự tích lũy những việc làm chắc chắn như thế mới trở thành sức mạnh khi có biến.

(Phải tích lũy từng chút một thật chắc chắn. ......Nhất định sẽ thành công.)

Ông lặp lại trong thâm tâm. Mình không phải là kẻ mộng mơ. Mình có thể chọn phương pháp chắc chắn và kiên nhẫn chịu đựng.

"Thưa ngài, như vậy có ổn không ạ."

Chàng trai hầu cận hỏi.

"Chúng ta có thể cài bẫy vào xe quân nhu của họ mà."

"Cậu cũng máu chiến gớm nhỉ. Tinh thần tốt đấy."

Colmadino cười sảng khoái. Ông luôn tự rèn giũa bản thân phải như vậy.

"Không cần thiết đâu. Họ sẽ vắng mặt tại Đệ nhất Vương đô. Hiện tại, chỉ cần thế là được."

Hẳn là thế. Làm vậy có thể gây ra sự cảnh giác không mong muốn. Colmadino nhận ra mình đang định cắn móng tay trong vô thức. Ông suýt nữa lại thực hiện hành động như trẻ con đó. Tốt nhất là nên bỏ đi. Không còn là trẻ con nữa. Vì phải đối mặt với hiện thực rồi.

Ít nhất, chỉ ở trước mặt chàng trai hầu cận này, ông phải là một 'Tổng đốc Colmadino' vĩ đại.

"Hy sinh càng ít càng tốt. Bi kịch ngày xưa, ta cũng muốn tránh."

"Nhưng mà, nếu để họ sống thì sẽ gây trở ngại cho kế hoạch không ạ. Việc điều hành hậu cần của Lyufen Caulon rất nổi tiếng, và nghe nói Savette cũng xuất sắc cả về chỉ huy chiến đấu lẫn chính lược."

"Đó chỉ là cái hư danh do người đời thêu dệt thôi."

Colmadino phát ngôn chậm rãi, bình tĩnh nhất có thể. Kìm nén để sự khó chịu không lẫn vào trong giọng nói.

"Ta không đánh giá hai kẻ đó cao đến thế, và cũng nghĩ là không nên đánh giá cao chúng."

Việc những kẻ như vậy trở thành Thánh Kỵ sĩ và lập khế ước với 《Nữ thần》, đối với Colmadino chỉ là một sai lầm. Nhờ đó mà cả hai đều ra vẻ như những anh hùng của nhân loại. Những kẻ chỉ giỏi luồn cúi, lấy lòng những 《Nữ thần》 có tinh thần chưa trưởng thành, lại được ngồi vào giai cấp đặc quyền đó.

Đó là điều vốn dĩ không được phép xảy ra.

"Lyufen Caulon đúng như lời đồn, vô lễ và thiếu nhiệt huyết, còn Savette Fizbabar thì coi chiến tranh như một trò chơi. Hoàn toàn không nghiêm túc chút nào."

"Điều đó──ngài nói rất đúng. Tôi cũng đồng tình, thưa ngài."

Người hầu cận giơ tay chào với vẻ mặt nghiêm túc.

Chỉ những người thực sự có thực lực và thành tích, thành thật và chân thành, mới xứng đáng xưng danh là người bảo vệ nhân loại. Đó là kết luận của Colmadino.

"Vậy thì, hãy tiến hành các bước sắp đặt theo kế hoạch. Trước tiên hãy bình tĩnh lại đã. Căng thẳng quá thì làm việc gì cũng hỏng đấy."

Lời đó cũng là để tự nhủ với chính mình.

Giọng nói của mình nghe có vẻ dư dả và thâm trầm không nhỉ? Nghe như những lời của kẻ biết hết mọi việc cần làm, và mọi thứ đều được đúc kết từ sự suy tính kỹ lưỡng. Nếu không như thế, thì không thể đạt được vĩ nghiệp.

(Ta không định trở thành anh hùng.)

Chỉ là, khi tìm kiếm phương pháp tối ưu, thì chỉ còn cách này mà thôi. Chỉ mình mới làm được. Có bao nhiêu quân nhân suy nghĩ cho tương lai của nhân loại một cách nghiêm túc đến thế này chứ? Đa số đều đang mưu cầu cái lý tưởng không thể thực hiện được là sự thắng lợi của nhân loại.

(Lũ hoang tưởng.)

Ông nắm chặt nắm đấm, kìm nén để sự cạch cọm ấy không lộ ra ngoài.

"Trước hết, hãy liên lạc với Đại tư tế Mirose. Tiếp theo là 'Thầy'. Còn lại...... không......"

Ông suy nghĩ một chút, rồi quyết định. Sẽ tung hết những nước cờ mà bản thân hiện có.

"Cả Tevie nữa. Hãy gặp mặt 'Thánh Nữ' kia xem sao."

Cộng sinh phái nhất định sẽ thắng lợi.

Colmadino có thể tin chắc điều đó──sự chung sống và hòa bình giữa nhân loại và Hiện tượng Ma vương. Tuyệt đối không phải là điều bản thân mong muốn từ đầu, nhưng đây chính là vĩ nghiệp của anh hùng chứ không còn gì khác.