Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 130

Tập 01 - Chương 22 Hình phạt - Phòng thủ Ô nhiễm tại Pháo đài Myurid (Phần 6)

Vào ngày hôm đó, Đội trưởng bộ binh Thánh Kỵ sĩ đoàn 13, Rajito Hisuro, đã nhìn thấy một ma nhân trong đường hầm ngầm. Đó là Dũng giả Trừng phạt có tên Tatsuya. Khoảng hai mươi binh sĩ Thánh Kỵ sĩ đoàn đã được triển khai để phong tỏa đường hầm ngầm──Và chỉ huy của đơn vị đó chính là Rajito Hisuro.

Anh đã chuẩn bị sẵn cho cái chết ngay khi nhìn thấy lũ xâm nhập ồ ạt kéo đến. Không thể không nhận thức rằng đường hầm ngầm này sẽ là nấm mồ của mình.

Lũ người đang cưỡi Dị hình được gọi là Koshuta-Bawa, lao thẳng qua đường hầm. Cảnh tượng đó vừa kinh ngạc, vừa đáng sợ.

"Con người, và Dị hình?"

Một thuộc cấp đang cầm Lôi trượng lẩm bẩm.

"Không thể nào."

Rajito cũng có chung cảm nghĩ. Anh đang nhìn thấy một thứ mà mình không muốn tin. Ai nấy đều bị sốc. Nếu cứ thế này, họ sẽ bị tàn sát. Kẻ thù quá đông, và những người lính đang dao động không có cơ hội chiến thắng.

Đáng lẽ ra là vậy.

Lúc này, có người đàn ông tên là 'Tatsuya' ở đó.

"Gư gư."

Một âm thanh phát ra từ cổ họng. Cùng lúc đó, Tatsuya đã vung chiến phủ lao ra—nhanh hơn rất nhiều so với thời điểm Rajito và người của anh kịp phản công. Một tốc độ không tài nào bắt kịp.

"Gư, buaaaaaaaaa!"

Tiếng hét man dại vang lên.

Tatsuya vung cây chiến phủ cán dài chỉ bằng một tay. Hắn đập nát kẻ đi đầu, rồi dùng tay trái tóm lấy ngọn giáo từ một kỵ sĩ khác đâm tới, vừa kéo ngã vừa chém ngược lên. Hay đúng hơn là hất văng. Xương sống bị chặt đứt, và trong chuyển động vung xuống tiếp theo, hắn kết liễu luôn con "ngựa"──con Koshuta-Bawa.

Kể từ đó, tứ chi của Tatsuya di chuyển như thể một loài côn trùng đang nhảy múa.

"Cái... cái gì thế kia?"

Tiếng rên rỉ sững sờ bật ra từ một thuộc cấp nào đó.

"Đó mà là chuyển động của con người à?"

Đó cũng là cảm nhận chân thực của họ.

Hắn nhảy ngang, tưởng chừng như dính vào tường, rồi lại bổ chiến phủ vào kẻ thù. Đây là lần đầu tiên Rajito thấy vai của một con người có thể xoay một vòng như vậy. Có lúc, hắn thậm chí còn dùng trần nhà làm điểm tựa, chém đôi cả kỵ binh lẫn ngựa. Hắn gạt phăng và bẻ gãy những ngọn giáo của địch.

"──Quái vật!"

Một kỵ binh địch hét lên.

"Tên này... tên này cũng là Dị hình sao? Nhanh quá, không thể được, tụ lại phòng thủ!"

Một vài kẻ vì sợ hãi đã đưa ra lựa chọn sai lầm. Vốn dĩ, phòng thủ là lĩnh vực mà kỵ binh không hề giỏi. Kết cục của họ chỉ là bị chém gục hàng loạt.

Tatsuya né những ngọn giáo đồng loạt đâm tới, lao đi sát mặt đất. Cùng lúc đó, cây rìu cán dài vung lên, máu văng tung tóe lên tận trần nhà.

"──Toàn quân, yểm trợ!"

Đến lúc đó, Rajito Hisuro mới bừng tỉnh.

"Đừng để chúng bao vây Dũng giả Trừng phạt đó! Lôi trượng, bắn!"

Khi loạt đạn bắt đầu, phần còn lại chỉ là một cuộc thảm sát một chiều.

Có vẻ như không gian hẹp như đường hầm ngầm này chính là chiến trường sở trường của Tatsuya. Hắn nhảy nhót bất kể trần hay tường, lưỡi thép của chiến phủ lướt đi như một tia sét, chặn đứng những kẻ xâm nhập.

Không cần thiết phải thực hiện kế hoạch phong tỏa bằng cách kích nổ Thánh ấn, vốn được chuẩn bị như phương án cuối cùng. Rốt cuộc, tất cả những gì Rajito và người của anh có thể làm là dọn dẹp những gì Tatsuya bỏ sót. Chỉ là yểm trợ sau lưng hắn mà thôi.

Cuối cùng, máu thịt của những kẻ bị Tatsuya nghiền nát ngập ngụa dưới chân, đến mức có người phải nôn mửa.

(──Hoàn thành một cuộc tàn sát đến mức này mà không hề do dự.)

Khi không còn kẻ thù nào cử động, Tatsuya đứng bất động giữa đống thi thể thảm khốc, ngước nhìn lên trên. Không thể tin nổi đây là con người. Cái dáng vẻ đứng sững như một con búp bê đó khiến Rajito cảm thấy có gì đó kỳ dị.

"Hyuuuuaaaaaa."

Tiếng rên rỉ vắt ra từ cổ họng nghe như hơi thở của một thợ lặn vừa trồi lên từ biển sâu.

(Gã đàn ông này... là cái quái gì vậy?)

Không thể nào là con người được.

Hai từ "ma nhân" lướt qua tâm trí anh.

Ánh trăng bị che khuất.

Mây trôi nhanh, gió bắt đầu thổi.

Tôi và Theoritta nhảy lên, lách qua khe hở của cơn gió. Không thể đâm thẳng qua giữa bầy Dị hình. Chúng tôi cần chiến đấu bằng cách tận dụng tối đa chức năng của Phi Tường Ấn Sakara, thứ cho phép tôi nhảy trên không dù chỉ trong chốc lát. Đây chính là sở trường của một Lôi kích binh như tôi.

Binh chủng Lôi kích binh là một sự tồn tại mới được nghĩ ra gần đây. Chủ đề thiết kế ban đầu là cơ động nhảy tầm ngắn và phóng hỏa lực từ trên đầu kẻ thù. Đặc biệt, yếu tố cơ động rất được chú ý. Họ được kỳ vọng sẽ là sự bổ sung cho Long kỵ binh cưỡi rồng, vốn mạnh mẽ nhưng kém linh hoạt. Một binh lực quyết chiến, có thể đóng một cái nêm vào đội quân Dị hình và giáng đòn trực tiếp vào bản thể của Hiện tượng Ma vương.

Tuy nhiên, để cơ động bằng Thánh ấn Phi tường và tấn công hiệu quả từ đó, cần phải huấn luyện rất nhiều. Đó không phải là chuyển động mà một gã bộ binh bình thường có thể dễ dàng làm quen. Vì vậy, việc sản xuất hàng loạt binh lính gặp khó khăn, nhưng có thể nói bản thân tư tưởng thiết kế là đã đi đúng hướng.

Nhanh hơn kỵ binh, di chuyển vòng qua chiến trường một cách linh hoạt, và tấn công vào trung tâm hậu phương của địch.

Điều tôi và Theoritta đang cố làm lúc này cũng chính là nó. Vòng qua nhóm địch ở mức tối thiểu và nhắm đến Ma vương 'Iblis'. Giao chiến là vô ích nên chúng tôi cố hết sức né tránh.

Dù vậy, những Dị hình nhận ra chúng tôi gần như tấn công ngay lập tức theo phản xạ. Xung quanh Pháo đài Myurid là những ngọn đồi thoai thoải và đồng cỏ, vật che chắn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nói cách khác, dù cố gắng thế nào, vẫn sẽ có những trận chiến không thể tránh khỏi.

"Chúng đến kìa, Zairo!"

Theoritta hét lên trong khi bám chặt cổ tôi.

"Một con quái vật chó khổng lồ, và cả lũ ếch nữa!"

Tôi cảm thấy gió thổi bên tai──tôi cũng nhìn xuống dưới.

Một con Barghest và vài con Fua. Chúng đã phát hiện ra chúng tôi. Tiếp theo đó, một nhóm từ bầy Hiện tượng Ma vương đang lao tới. Từ nãy đến giờ, tôi đã xử lý vài con nhắm vào chúng tôi như thế này──có vẻ như chúng tôi đã bị nhận diện là những kẻ ngứa mắt rồi.

Như để chứng minh điều đó, tôi nhận thấy Ma vương 'Iblis', vốn đã ở rất gần, đang nhìn về phía này. Nó có hình dạng như một con sên đen khổng lồ. Cảm giác nhỏ hơn tôi tưởng. Chắc cũng chỉ bằng một con voi là cùng. Những con mắt đỏ xếp hàng dài trên bề mặt cơ thể nó đang nhìn chằm chằm vào tôi và Theoritta.

"Bọn chúng sắp nghiêm túc nhắm vào chúng ta đấy. Xốc lại tinh thần đi."

"Tôi biết."

Theoritta vươn tay ra.

"Nhận lấy đi, Kỵ sĩ của ta."

Những tia lửa lóe lên trên đầu ngón tay cô.

Tôi đáp lại ngay lập tức. Một thanh kiếm một tay với lưỡi kiếm tuyệt đẹp──tôi tóm lấy thứ vừa sinh ra từ hư không và ném nó xuống đất. Nó găm vào cơ thể con Barghest, phát nổ, và tôi hạ cánh xuống vũng máu và bùn đó.

Lũ Fua vây quanh chúng tôi.

(Còn năm con dao.)

Tôi rút dao ra và ném đi chỉ trong một hơi thở.

Ánh chớp, vụ nổ. Tôi chạy xuyên qua, nhảy lên. Gió đang rít. Tiếng ồn và ánh sáng đã thu hút sự chú ý của khá nhiều Dị hình. Hàng chục con khác đang lao tới, cố gắng chặn điểm hạ cánh của tôi.

Theoritta mở to đôi mắt rực lửa, quan sát tất cả.

Đối với một Thánh Kỵ sĩ chiến đấu cơ động, Nữ thần chính là một cặp mắt thứ hai. Bù đắp điểm mù, chia sẻ một loại hình ảnh nhất định thông qua sự đồng cảm. Có thể xử lý thông tin nhanh hơn nhiều so với giao tiếp bằng lời nói đơn thuần. Đối với Thánh Kỵ sĩ, đây là một trong những hình thái lý tưởng.

Vậy mà Theoritta vẫn cố tình nói ra thành lời.

Chắc là cô ta đang cố gắng xua tan căng thẳng. Của cô ta, hoặc là của tôi. Đúng là lo chuyện bao đồng.

"Lần này là một con quái vật bò, Zairo. Nó to lắm."

"Đó là Kailak."

Một Dị hình dạng bò khổng lồ có thể phá hủy cả tường thành bằng cú húc của nó. Cặp sừng lớn màu chì. Dưới ánh trăng, nó trông như một ngọn núi nhỏ đang di chuyển.

"Sắp đến chỗ Ma vương rồi."

Tôi nhìn về phía trước. Bắt gặp ánh mắt đỏ của Ma vương 'Iblis'.

"Một chút nữa thôi. Dù có chuyện gì cũng phải bám chắc vào."

"Không cần ngài phải nhắc."

Theoritta cười, tạo ra một thanh kiếm.

"Nếu tôi chết, tôi sẽ bị ngài mắng, phải không?"

Con bé này hiểu rõ gớm nhỉ, tôi thầm nghĩ trong khi nắm lấy thanh kiếm vừa được tạo ra.

Thánh ấn đã ngấm đủ. Lưỡi kiếm tỏa sáng rực rỡ. Tôi ném nó đi. Ngay lập tức, sức mạnh hủy diệt được kích hoạt, thổi bay hơn một nửa cái cổ của con Kailak.

Con Kailak hét lên và quằn quại. Nó vung sừng, giẫm chân thình thịch. Tôi phải điều chỉnh điểm hạ cánh của mình một khoảng lớn để né nó. Không hay ho gì.

Sắp bị bao vây rồi──Không.

Tôi cảm thấy thứ gì đó quấn lấy chân mình.

(──Bogart à.)

Từ dưới lòng đất.

Một Dị hình dạng rết trồi lên và cố gắng cắn vào chân tôi. Thứ này không thể nhìn thấy từ trên không. Chỉ có thể nói là vận xui. Nó ẩn nấp dưới lòng đất như mìn.

Tôi ngay lập tức kích hoạt Thánh ấn Phi tường, đá bay con Bogart trước khi bị nó cắn. Cảm giác nghiền nát đầu nó, bụp. Không chỉ dừng lại ở đó. Thêm một con, hai con──chúng liên tiếp xuất hiện. Tôi phải xử lý chúng.

Tôi liên tục đá bay chúng, thực hiện một cú nhảy tầm thấp để trốn thoát.

Không thể nhảy được xa.

(Có vẻ sắp bị vây rồi.)

Do sử dụng Thánh ấn Phi tường liên tục, tôi cảm thấy chân mình đang nóng lên. Cần một chút thời gian làm mát để nhảy lại. Khoảng thời gian bằng ba hơi thở sâu, chậm.

"Hôm nay xui thật. Chắc là ngày quỷ tha ma bắt rồi."

"Chẳng phải là do ngài cầu nguyện và khen ngợi Nữ thần chưa đủ sao?"

Càng khó khăn lại càng muốn nói đùa. Theoritta hùa theo. Có lẽ là do cô ta đang chia sẻ một phần tinh thần với tôi.

"Biết rồi, lát nữa tôi sẽ tự kiểm điểm."

Tôi nghĩ về những gì cần làm.

Bầy Dị hình. Vẫn còn nhiều, nhưng Ma vương 'Iblis' đã ở gần. Từ đây sẽ là một canh bạc khó khăn. Phải quét sạch bọn xung quanh──muốn kéo dãn khoảng cách──khoảnh khắc nhảy lại sẽ không được bảo vệ. Để không bị cản trở lúc đó.

(Liệu có còn đủ sức cho đến khi chiến đấu với 'Iblis' không?)

Tôi dập tắt sự nghi ngờ vừa nảy sinh.

Đây chính là cái khổ của một Lôi kích binh khi đã rơi xuống đất. Cho đến khi nhảy lại, chắc chắn sẽ có một sơ hở lớn. Vài chục giây nữa, tôi cũng chẳng khác gì một bộ binh bị cô lập. Và tôi cũng không thể sử dụng sức mạnh của Theoritta. Phải để dành nó cho một việc quan trọng.

(Ngay cả khi không còn sức... ngay cả khi không thể, bất cứ điều gì...)

Tôi lườm lũ Dị hình đang lao tới. Dù dùng biện pháp gì đi nữa, trước hết phải xử lý bọn này.

(Tập trung vào. Mày đã quyết định sẽ làm mà. Phải không?)

Ngay khi tôi nghĩ vậy, một sự xáo động chạy qua lũ Dị hình. Tôi cảm thấy như vậy.

Từ phía đông, nơi vầng trăng xanh lục tỏa sáng. Tôi cảm thấy đội quân của địch rung chuyển. Vài con mắt của Ma vương 'Iblis' cũng nhìn về hướng đó.

(...Không thể tin được.)

Dưới ánh trăng xanh, tôi đã thấy một thứ đáng sợ.

Một ngọn cờ đang bay phấp phới. Huy hiệu là 'Con hươu lớn nhảy múa trên sóng'. Đó là lá cờ tôi biết, nhưng lại là thứ tôi không muốn thấy. Lá cờ của một gia tộc danh giá nào đó ở phương nam, được gọi là nhà Mastebolt.

Đó là gia huy của gia đình mà tôi đã từng đính hôn.

"...Benetim."

Tôi cảm thấy giọng nói của mình tràn ngập sự tức giận.

"Tại sao bọn họ lại đến đây? Ông đã nói dối, phải không?"

"À ừm, vậy thì tôi hỏi ngược lại nhé, cậu Zairo."

Benetim hỏi lại, giọng có chút sợ hãi.

"Tại sao cậu lại nghĩ tôi sẽ nói thật chứ? Cậu Zairo, đằng nào cậu cũng nổi giận mà, phải không?"

Lời nói dối tạm bợ của Benetim thật tệ hại. Thực sự tệ hại. Nó độc hại ở chỗ thỉnh thoảng lại khiến tình hình tốt lên.

Và nói đến độc hại, còn một thứ nữa.

"Zairo! Cứu tớ!"

Giọng nói như vỡ ra của Dotta.

Cùng lúc đó──lần này là ở phía bắc, khói bụi bốc lên từ phía sau bầy Dị hình.

Nhãn cầu của Ma vương 'Iblis' bận rộn thật đấy. Lại có thêm vài con mắt bị phân tâm về phía sau.

"...Dotta. Mày đang làm cái quái gì vậy?"

"Tớ đang bị lính đánh thuê truy đuổi! Nhanh cứu tớ!"

"Cứu là cứu thế nào. Tao đã bảo mày đi kiếm tiền và thuê lính đánh thuê cứu viện cơ mà, tại sao mày lại trở thành cái thằng cần được cứu hả?"

Ý tôi là bảo nó lẻn vào dinh thự của một quý tộc nào đó, chôm chỉa vài món đồ giá trị──rồi dùng nó để đàm phán với lính đánh thuê. Tất nhiên, tôi cũng đã lường trước khả năng Dotta sẽ bỏ trốn giữa chừng. Vì gã đó có ở lại pháo đài cũng chẳng giúp ích được gì nhiều, thậm chí tôi còn dự đoán khả năng nó sẽ ngáng đường nữa.

Gã đàn ông đó, giờ đây, đang dẫn theo một đội lính đánh thuê, tiếp cận bầy Hiện tượng Ma vương từ phía bắc. Xét theo quy mô của đám khói bụi, có lẽ đó là một đội hình lấy kỵ binh làm trung tâm.

"Khoan, Zairo, bình tĩnh nghe tớ nói đã. Tớ đã nghĩ thế này. Thay vì đi trộm ở chỗ khác để thuê lính đánh thuê, thì trộm từ lính đánh thuê để thuê lính đánh thuê sẽ nhanh hơn..."

"Thôi đủ rồi. Chỉ nghe câu chuyện đó thôi cũng đủ khiến tao thấy ngu đi rồi."

Tôi đã bắt đầu chạy. Theoritta bật ra một tiếng cười khúc khích không phù hợp với hoàn cảnh. Tôi nghĩ chắc mình cũng vừa cười khẩy.

Lũ Dị hình đang hỗn loạn. Giữa chúng, tôi đối mặt với những kẻ đang điên cuồng lao tới, thực hiện một cú nhảy ngắn. Đâm dao vào và kích nổ.

Vài chục giây hỗn loạn này.

Chúng không thể phản ứng ngay lập tức với cả quân tiếp viện từ phía đông lẫn cái nhóm không rõ từ phía bắc. Nhưng cũng không thể phớt lờ. Ít nhất thì chúng cũng là mối đe dọa lớn hơn tôi nhiều.

Con đường dẫn đến Ma vương 'Iblis' đã hoàn toàn bỏ trống.