Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 02 - Chương 2 Hình phạt - Kỳ nghỉ ngụy trang tại Thành phố cảng Yoof (Phần 1)

Phải mất trọn hai ngày trời vết thương ở Pháo đài Myurid mới lành.

Nhờ vậy mà tôi có thời gian để đọc sách. Đã lâu lắm rồi mới được thế này.

Phải công nhận lại một lần nữa, thơ của Altyard Comette đúng là tuyệt thật. Dù nổi tiếng là kẻ vừa say xỉn vừa ngâm thơ, nhưng cách dùng từ của ông ta lại tinh tế đến đáng ngạc nhiên, đôi khi lại rất hào sảng. Ông ta còn sử dụng xuất sắc cả lối nói và cách chơi chữ của thời Cổ Vương quốc.

Đương nhiên, suốt thời gian dưỡng thương cũng không phải lúc nào cũng yên tĩnh.

Theoritta chẳng hạn, đã hai lần cầm bàn cờ Jigu tới.

Con bé tỏ rõ vẻ muốn chơi cùng lắm, nhưng khi nhận ra tôi không đủ sức để ngồi dậy,

"Đành chịu vậy, Kỵ sĩ của ta."

Con bé lắc đầu đầy thất vọng.

"Ta đã nghĩ chắc chắn ngươi đang chán đến chết và muốn ta chơi cùng, nên mới mất công mang đến đây vậy mà."

"Thế thì tôi xin lỗi."

"Mau khỏe lại đi đấy."

Sau khi truyền đạt mệnh lệnh đáng quý đó, ban ngày con bé gần như toàn ngồi đọc sách bên cạnh tôi.

Có lẽ con bé đang bắt chước tôi──cuốn thơ có vẻ như mượn từ phòng giải trí của quân đội, nhưng không biết nó có hiểu nội dung không nữa.

Thi thoảng lại thấy ngủ gật.

Vì lý do hộ vệ, Theoritta dường như cũng ăn ngủ tại bệnh viện nơi tôi đang dưỡng thương.

Nếu vậy, đám thuộc Đơn vị Dũng giả của tôi cũng phải có vài đứa túc trực ở bệnh viện này.

Trong lúc tôi tỉnh, những kẻ cố tình đến thăm mặt là Dotta, Tsav, và cả Jace, người vừa được gọi về từ mặt trận phía Tây.

Jace Perchlacht.

Một Long kỵ binh. Đúng như tên gọi, công việc của gã là cưỡi rồng chiến đấu, và ở Vương quốc Liên hiệp hình như cũng chỉ có khoảng ba trăm người thuộc đơn vị độc lập này.

Rồng là loài sinh vật giống như thằn lằn khổng lồ có cánh.

Chúng phun ra lửa từ miệng và chiến đấu dũng mãnh chống lại ngoại địch.

Trí thông minh của chúng được cho là ngang bằng, hoặc hơn cả ngựa.

Vì vậy, trong quân đội, họ huấn luyện những con rồng được nuôi dưỡng từ nhỏ để làm động vật cưỡi.

Ý tưởng sử dụng các loài động vật khác ngoài ngựa cho mục đích chiến đấu này đã tồn tại từ cái thời xa xưa đến phát ngán, ví dụ như voi, lạc đà, hay cockatrice, đủ thứ đều đã được thử qua.

Rồng có thể coi là hình thái tối thượng của việc đó.

"Nghe nói mày cũng dọn dẹp được kha khá Hiện tượng Ma vương rồi nhỉ, Zairo."

Vừa bước vào phòng, Jace đã nói với tôi bằng bộ mặt cau có.

Gã là một người đàn ông nổi bật với bộ đồ chống lạnh dày cộp và chiếc khăn quàng cổ màu xanh biếc.

Theoritta, đang đọc sách, ngẩng lên nhìn ngơ ngác.

"À... lần đầu cô thấy à. Gã này là Jace."

Tôi giải thích cho Theoritta.

"Trước tôi có nói rồi mà. Long kỵ binh của đơn vị chúng ta đấy."

Gã này nhỏ con ngang Dotta, nhưng lại tỏa ra một thứ áp lực kỳ dị.

Nguồn gốc của thứ áp lực đó có lẽ là do con rồng, và cả cái mùi đặc trưng của cỏ khô và hương liệu.

Chỉ cần đến gần là ngửi thấy ngay.

"Đừng có vênh váo đấy."

Jace tiếp tục, hoàn toàn phớt lờ lời giới thiệu của tôi.

"Nghe nói mày xử lý ba con Ma vương. Nhưng vụ ở Rừng Kuvunji tám phần là công của Dotta, còn vụ ở mỏ là do Norrgayu với Tatsuya làm, đúng không."

Về vụ của Dotta thì tôi có nhiều điều muốn nói lắm, nhưng tôi nuốt lại.

Phủ nhận cũng chỉ tổ mệt thêm. Tôi quyết định giữ im lặng.

"Còn về con Iblis... thì, ừ, có thể tính vào số lần bắn hạ của mày. Chỉ có thế là tao công nhận thôi."

Jace giơ ngón cái chỉ vào mình. Gã cười khẩy.

"Tao xử hai con rồi đấy."

Thực tế, đó là một chiến công hiển hách. Phải gọi là đại chiến công.

"Thật không đấy."

Mấy lời khoe khoang kiểu này của Jace, tôi luôn đặt nghi vấn trước tiên.

Giữa tôi và Jace, việc vênh váo và chém gió kỳ quặc diễn ra thường xuyên. Chuyện thường ngày thôi.

"Thế gã Rhino không làm việc à?"

"Gã đó lại cãi lệnh rồi. Đang bị nhốt trong phòng trừng phạt một thời gian."

"Dũng giả Trừng phạt mà lại vào phòng trừng phạt à."

Thực tình, đó là biện pháp ít khi được áp dụng.

Dũng giả Trừng phạt phải làm việc trên chiến trường, lặp đi lặp lại sự đau đớn và cái chết mới là hình phạt.

Bị nhốt trong phòng trừng phạt thì khác gì đang tận hưởng kỳ nghỉ trong môi trường an toàn.

Vốn dĩ một Dũng giả bị ràng buộc hành động bởi Thánh ấn trên cổ mà lại cãi lệnh thì cũng khó tin.

"Mà, gã đó hơi kỳ quặc mà."

Tôi chỉ đành đổ lý do cho việc đó. Chẳng nghĩ ra được gì khác.

"Vậy là mày xử hai con, lập đại công hả? Jace, nếu lát nữa tao phát hiện mày chém gió thì không xong với tao đâu."

"Tự đi mà kiểm chứng."

Jace khịt mũi.

"Tao thắng rồi, Zairo. Mày cũng chẳng có gì to tát."

"Chờ, chờ đã!"

Một giọng nói có phần hốt hoảng. Theoritta đứng dậy, chắn giữa tôi và Jace.

Con bé vẫn giữ thái độ vênh váo, ưỡn ngực ra như thể để đối diện trực tiếp với ánh mắt sắc bén của Jace.

"Zairo là Kỵ sĩ của ta. Ta không cho phép ngươi coi thường ngài ấy!"

"Ra vậy. Mày là Nữ thần à."

Jace chẳng thèm bận tâm, chỉ liếc nhìn Theoritta một cái rồi lập tức quay lại phía tôi.

"Nghe nói anh Dotta nhặt về hả? Nhờ thế mà mày cũng được giúp đỡ nhiều nhỉ. Tốt cho mày quá, được một con nhóc như này bảo vệ."

"Thái, thái độ xấc xược gì đây...! Ta cảm nhận được sự vô lễ chưa từng thấy. Zairo, ngươi định tha thứ cho kẻ này sao!"

"Thôi đi, Theoritta. Nổi giận với gã này vô ích thôi."

Tôi vỗ vai Theoritta, con bé sắp sửa nổi đóa, và bảo nó ngồi xuống.

Con bé đang định nổi giận một cách vô nghĩa. Xét cho cùng, đối thủ là Jace.

"Vị Nữ thần này... không phải nhặt về, mà là Dotta trộm về đấy. Từ Thánh Kỵ sĩ đoàn."

"Khác đéo gì nhau."

"Khác chứ, đó là tội nghiêm trọng đấy."

"Hả! Tao đéo quan tâm luật lệ của con người."

Câu nói này đã thể hiện toàn bộ bản chất của gã đàn ông tên Jace.

Tội danh khiến gã bị đày làm Dũng giả Trừng phạt là 'Buôn bán ma túy' và 'Phản loạn'.

Tội thứ nhất, 'Buôn bán ma túy', thì đơn giản.

Nghe nói, trước đây gã trồng một loại thực vật giúp tăng cường sức khỏe cho rồng, và thứ đó lại chứa thành phần là ma túy đối với con người.

Tội thứ hai, 'Phản loạn'──cũng có thể nói là đơn giản.

Nghe bảo gã đã giương cờ nổi loạn chống lại quân đội, yêu cầu giải phóng loài rồng.

Nếu là một kẻ bình thường làm vậy thì chỉ là hành động ngu ngốc, bị bắt chưa đầy một ngày.

Quân đội xuất động, thế là xong.

Tuy nhiên, có hai vấn đề.

Thứ nhất, bản thân gã là một Đại quý tộc.

Vì thế, mọi chuyện bị đẩy lên mức không thể tin được.

Thứ hai, gã có thể chất cực kỳ được loài rồng yêu thích.

Jace mà vào chuồng rồng của quân đội là sẽ có chuyện lớn.

Nói kiểu này thì Jace sẽ nổi giận thật, nhưng gã cực kỳ thu hút rồng cái một cách khó hiểu.

Nhờ đó mà quy mô cuộc phản loạn càng mở rộng.

Có ghi chép lại rằng bầy rồng do Jace chỉ huy đã trực tiếp tấn công Vương đô thứ hai.

Đó là một cuộc phản loạn được ghi vào sử sách.

Đặt tên là 'Loạn Jace' cũng không có gì lạ.

"Tóm lại, vụ cá cược tao thắng."

Jace chìa một tay về phía tôi.

"Số lần bắn hạ tao áp đảo rồi. Nào, đưa nhanh lên. Tao không rảnh... về muộn quá Niirii lại dỗi."

Niirii là tên con rồng Jace cưỡi. Đó là một con Thanh long với bộ vảy xanh lấp lánh như ngọc, và theo lời Jace thì 'Đôi mắt có nét u buồn đúng gu của tao'.

Tiện thể gã còn nói 'Tính cách mạnh mẽ cũng tốt'.

Gu rồng của Jace thì tôi không hiểu rõ lắm, nhưng mà, cá cược là cá cược.

Tôi không có ý kiến gì về việc mình thua──tôi đưa cho gã một xấp Quân phiếu.

"Gửi lời hỏi thăm Niirii nhé."

Nói thế này thì Jace sẽ không bực mình.

Gã nhếch mép cười rồi rời khỏi phòng.

Theoritta trông có vẻ bất mãn, nhưng tôi không quan tâm.

Đối thủ là Jace thì cũng không tức giận lắm──gã theo chủ nghĩa đếch quan tâm đến con người, nhưng không bao giờ nói dối vớ vẩn.

Vấn đề là, còn một người nữa.

Đó là Benetim, gã đến vào lúc tôi đã hồi phục.

Thằng ngu này, xem ra cứ nghĩ tôi vẫn còn bị thương chưa cử động được.

Thấy tôi rời khỏi giường bệnh, đang tập dãn cơ, gã cứng đờ người.

"Khoan đã, cậu Zairo."

Đó là câu đầu tiên gã nói.

"Trước khi dùng đến bạo lực, hãy bình tĩnh. Bình tĩnh nghe tôi nói đã. Nhé?"

"Đéo."

Tôi dừng tập dãn cơ, vươn tay tóm lấy cổ áo Benetim.

Tôi có cả núi chuyện muốn nói với gã này. Về việc gã đã nói dối tôi.

Tại Pháo đài Myurid đó, gã đã gọi viện quân của Gia tộc Mastibolt dù tôi đã bảo là không được gọi.

"Đừng có đùa với tao... đáng lẽ tao đã nói thế."

Cay thật, nhưng phải thừa nhận, việc Benetim làm là hoàn toàn chính xác.

Lúc đó, nếu không có hai nghìn viện quân của Gia tộc Mastibolt, chính môn đã bị phá sớm hơn.

Và các thợ mỏ đã phải chịu tổn thất lớn.

Rồi cả chuyện trước khi lao vào trận chiến đó nữa.

Nếu không có cuộc đàm phán bừa bãi của Benetim, điều kiện đã không được nới lỏng đến vậy.

Tôi thậm chí còn không thể rời khỏi pháo đài.

Gã này đúng là một kẻ vô dụng, chỉ khiến người khác khó chịu một khi chiến sự bắt đầu. Nhưng, giá trị của gã lại nằm chính xác ở giai đoạn trước cuộc chiến.

Vì vậy,

"Xử lý bằng hai đấm thôi."

Tôi nhanh chóng đứng dậy, đấm một phát vào bụng và một phát vào cằm Benetim.

Benetim ngã lăn ra một cách ồn ào, cố tình diễn vẻ đau đớn, và Theoritta đã bị lừa, lộ rõ vẻ mặt lo lắng.

"Zairo, không được dùng bạo lực như vậy! Sao ngươi có thể làm thế với Dũng giả đồng đội──"

"Không sao đâu. Gã này, vẫn còn giấu giếm chuyện gì đó."

Tôi lại tóm cổ áo Benetim, kéo gã dậy.

"Ông đến đây vì nghĩ tôi chưa cử động được đúng không?"

"Kh, không có chuyện đó."

Benetim nói dối một cách mà tôi cũng nhận ra.

"Tôi cũng không có gì giấu giếm cả. Chỉ là, trước khi cậu Zairo về đã có yêu cầu gặp mặt... Tôi cũng đã cố gắng hết sức, lảng tránh loanh quanh, nhưng có vẻ đến giới hạn rồi..."

Gã có thực sự nỗ lực như vậy không, tôi chẳng thể tin được.

Tôi siết chặt tay đang túm cổ áo Benetim.

Cơ thể tôi đã cử động tốt hơn nhiều rồi.

"Người muốn gặp là Frenci. Frenci Mastibolt."

"Vâng. Ờm... đúng... là vậy. Cô ấy rất muốn gặp cậu. Nói là sẽ không về nếu chưa gặp được, và nếu trong vòng một ngày nữa mà không thấy mặt cậu thì sẽ giết tôi."

"Vậy à. Ông có cơ thể bị giết cũng không chết nên tiện quá nhỉ."

"Khoan đã. ...Frenci? Là ai?"

Theoritta nhìn tôi vẻ tò mò, kéo tay áo tôi.

"Là ai vậy?"

"Từng là hôn thê."

Nghe lời tôi nói, Theoritta lộ ra vẻ mặt không thể nào kỳ quặc hơn.

Mắt phải mở to, mắt trái nheo lại. Một vẻ mặt xoáy sâu sự nghi ngờ và sửng sốt.

Vì vậy, con bé hỏi lại lần nữa.

"Ngươi nói gì? Hô- hôn... Hôn thê? Kỵ sĩ của ta mà lại có hôn ước!"

"Chuyện xưa rồi. Giờ thì không."

Nhớ lại thôi cũng thấy phiền muộn.

Tôi, với tư cách là người sống sót cuối cùng của Gia tộc Forbarz bị Hiện tượng Ma vương hủy diệt, đã được nuôi dưỡng tại Gia tộc Mastibolt.

Để duy trì gia tộc, tôi không còn cách nào khác ngoài việc đính hôn──với Frenci Mastibolt.

Ánh mắt lạnh lùng vô cảm đó lại hiện lên trong đầu tôi.

Tôi gần như có thể tưởng tượng được câu đầu tiên cô ta sẽ nói.