Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 01 - Chương 20 Hình phạt - Phòng thủ Ô nhiễm tại Pháo đài Myurid (Phần 4)

Để đối phó với Hiện tượng Ma vương, các thành trì và pháo đài đều có một phương pháp phòng thủ hữu hiệu nhất.

Đó là bơm đầy nước vào hào và kéo cầu treo lên, một giải pháp đơn giản nhằm ngăn chặn mọi sự tiếp cận vật lý.

Một khi đã làm vậy, quân đội của Ma vương sẽ rơi vào thế bí. Chúng buộc phải dựa vào các Dị hình lưỡng cư như Fua và Kelpie, hoặc lực lượng không chiến như Oberon. Ngoài ra, chỉ còn cách bản thể của Hiện tượng Ma vương tung ra đòn tấn công đặc biệt, hoặc mặc kệ mà vây hãm, cô lập chúng tôi bên trong.

Đoàn quân của Hiện tượng Ma vương số Mười lăm ‘Iblis’ mà chúng tôi đang đối mặt có quân số xấp xỉ mười nghìn. Dù Thánh Kỵ sĩ đoàn 9 chắc chắn đã càn quét không ít, nhưng số lượng còn lại vẫn đông đến vậy. Với Ma vương ‘Iblis’ là hạt nhân, quy mô lực lượng ước tính dễ dàng vượt qua con số ba mươi nghìn. Thông thường, đây là một con số đủ để gieo rắc tuyệt vọng cho một pháo đài đơn độc.

Tuy nhiên, trong số đó, số lượng Dị hình có thể vượt qua đường thủy lại rất ít. Các loài biết bay cũng gần như không tồn tại, điều đó đã được xác nhận. Đây là đội hình thường thấy ở những Hiện tượng Ma vương sinh ra từ vùng đất khô cằn hoặc lãnh nguyên băng giá.

Do đó, sách lược phòng thủ mà chúng tôi cần áp dụng vốn dĩ hết sức đơn giản. Chỉ cần dẫn nước từ sông Kadu-Tigh vào hào và kéo cầu treo lên là có thể chuyển sang thế trận cầm cự. Trong thời gian đó, chỉ cần chờ viện binh từ bên ngoài là được. Nếu được thì tốt nhất là Thánh Kỵ sĩ đoàn 6, những người tương đối biết điều hơn.

——Thế nhưng, phương pháp đó lại bị cấm ngay từ đầu.

Có hai lý do.

Một, không có bất kỳ hy vọng nào về việc viện binh sẽ đến.

Hai, mục đích của trận chiến này là dụ ‘Iblis’ vào trong pháo đài và vô hiệu hóa nó bằng độc dược.

Nói cách khác, chúng tôi chẳng còn lựa chọn nào ngoài việc tự mình mở cổng mời giặc. Hào đã được bơm đầy nước, nhưng cũng chỉ đến thế. Việc phong tỏa cổng chính và cổng sau đều không được phép. Cứ thế, chúng tôi buộc phải đối mặt với Hiện tượng Ma vương trong khi cầu treo vẫn còn hạ.

Và rồi, tôi và Theoritta đứng trên đỉnh đồi, lặng lẽ quan sát đoàn quân Dị hình đang ồ ạt kéo đến.

Đó là một đêm trăng sáng đến lạ thường. Ánh trăng mang màu xanh lục nhờ nhợ, như báo hiệu một đợt không khí khô khốc và lạnh lẽo hơn sắp ập tới. Dưới ánh trăng ấy, đoàn quân của Ma vương lúc nhúc ngọ nguậy.

Đầu tiên xông lên là một bầy ngựa bị biến thành Dị hình, được gọi là Koshuta-Bawaa. Chúng sở hữu tốc độ và sức đột phá đáng gờm, móng guốc có thể đạp nát cả khiên sắt. Miệng chúng lúc nào cũng lởm chởm răng nanh. Lũ chúng bắt đầu tấn công từ cổng chính.

“Toàn quân, chuẩn bị!”

Giọng nói đanh thép của Bệ hạ Norrgayu vang lên. Chết tiệt, lại là cái Thánh ấn trên cổ. Các kênh liên lạc của đơn vị Dũng giả Trừng phạt tự động truyền tới, muốn không nghe cũng chẳng được.

“Ngắm mục tiêu. Chưa được bắn.”

Trên bức tường ở cổng chính, tôi thấy khoảng năm mươi thợ mỏ đang giương trượng. Đó là những cây Lôi trượng được khắc Thánh ấn.

“Tên Benetim đó điên rồi sao.”

Tôi bất giác lẩm bẩm.

Trên tường thành, tôi thấy bóng dáng người đàn ông đang chỉ huy đám thợ mỏ. Một gã to con, râu ria xồm xoàm, chống gậy và lê bước trên một chiếc chân gỗ. Không ai khác chính là Bệ hạ Norrgayu.

“Xem ra không cản được Bệ hạ xung trận rồi nhỉ?”

Việc đó tốt hay xấu——tôi không thể phán đoán. Tạm thời, tôi chỉ biết rằng tinh thần của những người thợ mỏ đang rất cao. Dù căng thẳng, nhưng bức tường thành ở cổng chính vẫn sục sôi ý chí chiến đấu.

“Chưa được. Kéo chúng lại gần hơn.”

Chỉ thị của Norrgayu cũng không sai. Lũ Koshuta-Bawaa đang tiến gần đến cầu treo. Một bầy ngựa với vẻ mặt hung tợn đến mức khó tin chúng từng là động vật ăn cỏ.

Đối mặt với chúng, những người thợ mỏ không hề hoảng loạn nổ súng bừa bãi. Ngược lại, có thể nói họ đã tuân lệnh rất tốt.

“Được rồi.”

Lệnh của Norrgayu được đưa ra vào thời điểm không tệ chút nào. Đặc biệt là về khoảng cách.

“Bắn!”

Lôi trượng được kích hoạt.

Ngay cả khi những người thợ mỏ không có kinh nghiệm chiến đấu, uy lực của chúng vẫn không thay đổi. Sức mạnh của Thánh ấn do chính Norrgayu điều chỉnh là hoàn hảo. Gã đàn ông đó có thể dễ dàng tái cấu trúc từ gốc những Thánh ấn do người khác khắc, và khuếch đại sức mạnh của chúng lên một tầm cao mới.

Sấm sét xé toạc không trung, bắn trúng vài con Koshuta-Bawaa. Khoảng bảy mươi phần trăm đã bắn trượt, nhưng như vậy cũng tốt. Mục tiêu chỉ là làm chậm bước tiến và gây hỗn loạn cho chúng.

“——Hàng rào phòng thủ!”

Tiếng hô này không phải của Bệ hạ Norrgayu. Là của Kivia. Một giọng nói căng thẳng vang lên.

“Kéo lên! Kích hoạt Thánh ấn!”

Thánh Kỵ sĩ đoàn đang ẩn nấp trước cổng chính bắt đầu hành động. Một loạt cọc gỗ vót nhọn được kéo lên, chặn đứng đường đi của lũ Koshuta-Bawaa. Đó là những cọc gỗ được khắc Thánh ấn——những tia sét mạnh mẽ phóng ra, giật tung những kẻ đâm sầm vào hoặc cố gắng lách qua khe hở.

Cơ quan quy mô này cũng là một tác phẩm của Norrgayu.

Tôi cho rằng, dù chỉ một mình, gã đó đã là một kỹ sư Thánh ấn với tay nghề phi thường, nhưng tài năng thực sự của hắn lại bộc lộ khi chỉ đạo người khác. Người đàn ông tên Norrgayu có thể trình bày công việc phức tạp của việc khắc Thánh ấn dưới dạng một bản thiết kế mà bất cứ ai cũng có thể hiểu được.

Nói cách khác, hắn có thể biến một người bình thường thành một thợ thủ công lành nghề ngay tắp lự. Chỉ cần tập hợp đủ những người tuân thủ chính xác chỉ thị của Norrgayu, tập thể đó sẽ hoạt động như một nhà máy khổng lồ dưới ý chí của hắn.

Những người thợ mỏ đã hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo. Họ đã tuân theo chỉ thị của Norrgayu rất tốt.

“Tốt lắm. Hoàn hảo! Mọi người đã làm rất tốt!”

Norrgayu hét lên.

Dường như Bệ hạ cũng hài lòng với thành quả. Việc cải tiến các thiết bị vốn có của Pháo đài Myurid đã giúp liên kết nhiều vũ khí Thánh ấn lại với nhau. Một khi được kích hoạt, chúng đủ sức tiêu diệt hàng chục, hàng trăm, và đôi khi là hàng nghìn kẻ thù.

——Đây chính là gần như toàn bộ phương tiện phòng thủ của Pháo đài Myurid.

Sử dụng Thánh ấn do Norrgayu điều chỉnh để ngăn chặn kẻ thù.

Phương châm đó là chiến thuật phòng thủ do tôi nghĩ ra. Để giữ vững pháo đài càng lâu càng tốt với quân số chỉ khoảng hai trăm người, không còn cách nào khác ngoài việc trông cậy vào sức mạnh của vũ khí Thánh ấn.

Thực tế, hàng rào phòng thủ mạnh mẽ mà Norrgayu hoàn thiện có đủ sức ngăn chặn cả những Dị hình cỡ lớn. Những con Koshuta-Bawaa đang nằm gục, cháy đen kia chính là bằng chứng. Cái tài nghệ kích hoạt liên hoàn các Thánh ấn khắc trên cọc gỗ mà không sai một giây nào quả đúng là của Norrgayu. Bằng cách liên kết các vũ khí Thánh ấn có hạn, hắn đã tăng vọt sức mạnh của chúng.

Điều này mang lại hiệu quả còn lớn hơn cả thiệt hại thực tế gây ra cho kẻ thù.

Tôi có thể thấy lũ Bogart và Barghest đi sau đang do dự khi chứng kiến sức mạnh của Thánh ấn. Lũ Dị hình không hề sợ chết nếu có lệnh của Ma vương, nhưng chúng cũng đủ khôn để tránh những hành động tự sát vô ích.

Điều đó có nghĩa là, Ma vương đã không thể chỉ thị một phương thức tấn công hiệu quả.

“Chuẩn bị cho lượt bắn tiếp theo!”

Norrgayu cất giọng vang dội.

“Bắn rất tốt. Trước sự tấn công của các dũng sĩ, kẻ thù đang nao núng!”

“Bệ hạ, ngài ổn không đấy?”

Tsarev nói với vẻ bối rối, hắn đang phụ trách cổng sau. Hắn chỉ huy khoảng ba mươi tù nhân, giương Lôi trượng bắn tỉa trên tường thành.

“Ngài có hơi lên trước quá rồi không? Anh Benetim, trông chừng ngài ấy đi chứ.”

Vừa nói, Tsarev vừa bắn vào kẻ thù đang vòng ra phía sau.

Có thể nói là chính xác tuyệt đối. Như thể không có ý định nhắm vào bất cứ đâu ngoài đầu và tim——hắn dùng súng bắn nát những con Koshuta-Bawaa đang cố gắng di chuyển vòng qua, hay một nhóm nhỏ Fua đang cố bơi qua hào. Các tù nhân khác cũng theo sau Tsarev và thử bắn. Chắc chắn cũng có tác dụng kiềm chế nhất định.

Đây lại là một điều tôi không muốn thừa nhận, nhưng Tsarev có tài năng chỉ huy chiến đấu đáng nể. Lũ tử tù đó chỉ trong một ngày đã hoàn toàn nghe theo chỉ thị của Tsarev. Loạt bắn đồng loạt của chúng cũng khá ăn ý. Rất ít có những phát bắn vô nghĩa ngoài tầm bắn.

“À không, cái đó thì—chính tôi cũng đã liều mạng ngăn cản Bệ hạ rồi đấy chứ.”

Giọng nói như sắp khóc của Benetim. Màn bào chữa bắt đầu.

“Nhưng ngài ấy chẳng thèm nghe tôi nói gì cả.”

“Rườm rà quá đấy, Tể tướng! Ta là Vua. Việc ta thân chinh ra tiền tuyến sẽ khiến binh sĩ phấn chấn!”

Lời khiển trách của Norrgayu. Điều đáng sợ là những lời đó lại là sự thật. Tinh thần của những người thợ mỏ bảo vệ tường thành cổng chính cao đến mức tôi phải kinh ngạc.

“Anh Benetim, chẳng được tích sự gì cả. Có cản được đâu. Lấy đi tài trót lưỡi đầu môi thì anh còn lại gì chứ.”

“Ể……? Tsarev này, cậu thỉnh thoảng cũng thất lễ quá nhỉ.”

“Chà, tôi thì lại nghĩ khác.”

Dù nói nhảm, Tsarev vẫn không ngừng bắn. Tôi tự hỏi làm sao hắn có thể vừa giữ được phong thái đó, vừa chỉ huy cấp dưới, lại vừa tập trung bắn tỉa được.

Tay nghề đó đúng là quái đản.

Mỗi phát bắn, chắc chắn xuyên thủng một con——à không, là hai con cùng lúc. Đôi khi là ba con. Với những Dị hình cỡ lớn, hắn cẩn thận bắn vào chân chúng, khiến chúng ngã nhào, đè bẹp những con nhỏ hơn. Hắn bắn hạ giữa không trung một Dị hình dạng ếch đang nhảy lên định lao xuống hào. Hắn thực hiện những kỹ năng đó trong khi nói chuyện không ngớt.

“Nói thẳng ra thì Bệ hạ quan trọng hơn chúng ta nhiều, đúng không? Nếu Bệ hạ có mệnh hệ gì thì pháo đài này cũng chẳng giữ được đâu. …Đại ca, anh nghĩ sao?”

“Tôi cũng đã suy nghĩ một chút để chuyện đó không xảy ra.”

“Ồ, quả là đại ca. Kế hoạch đó là gì vậy?”

Và rồi, như thể để trả lời cho câu hỏi của Tsarev.

“Lên nào!”

Giọng nói sắc bén của Kivia lại vang lên, và các kỵ sĩ của Thánh Kỵ sĩ đoàn bắt đầu những chuyển động đặc trưng của họ.

Nói tóm lại, đó là việc cưỡi ngựa. Những kỵ sĩ mặc Ấn quần giáp toàn thân, cưỡi trên lưng ngựa và khuấy đảo đội quân của Ma vương. Mỗi lần họ vung thương, lửa và ánh sáng lại lóe lên.

Theo tôi thấy, tài chỉ huy của Kivia không tệ. Cô đâm sâu vào đội hình của Hiện tượng Ma vương——như thể sắp làm vậy, rồi lại rút lui. Hoặc là xuyên thủng qua. Bằng cách đó, họ dụ một phần lực lượng của Hiện tượng Ma vương ra rồi quay ngược lại tấn công.

Quân của Kivia chỉ là một nhóm nhỏ, nhiều nhất cũng chỉ khoảng hai mươi kỵ sĩ, nhưng bộ giáp của họ rất đặc biệt. Chúng tỏa ra ngọn lửa soi sáng cả màn đêm, không cho kẻ thù có cơ hội truy đuổi. Họ đang di chuyển để gây rối loạn hàng ngũ của lũ Dị hình và khiến chúng không thể dễ dàng tiếp cận pháo đài.

“…Kivia cũng khá ra trò đấy nhỉ.”

Theoritta nói bên cạnh tôi. Trong giọng nói có chút gì đó bất mãn.

“Giá mà bọn họ dọn dẹp xong luôn thì tốt.”

Tôi nói, một nửa là thật lòng.

Người ta nói rằng một kỵ sĩ trong trạng thái hoàn hảo, được trang bị đầy đủ Ấn quần giáp, có thể chiến đấu ngang với ba mươi bộ binh trong một trận chiến trên đồng bằng. Tùy vào thời điểm và hoàn cảnh, đôi khi còn hơn thế nữa.

“Với tài chỉ huy của Kivia, sức mạnh của họ có thể tương đương với một nghìn người. Nếu không có lượt của tôi thì cũng tốt thôi.”

“…Zairo!”

Theoritta vòng ra trước mặt tôi. Cô bé ngước lên nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm nghị.

“Sao lại nói những lời thiếu khí phách như vậy! Ngươi được ta ban cho phúc lành đặc biệt cơ mà!”

Cô bé dùng ngón tay chọc vào ngực tôi. Hơi đau một chút. Cú chọc mạnh đến thế đấy.

“Nếu thua Kivia thì ngươi mất mặt lắm đó!”

“Mặt mũi thì cần quái gì.”

Tôi chỉ biết cười khổ. Thực tế, chiến tuyến đang tiến triển tốt hơn tôi nghĩ. Những phát bắn dũng cảm của các thợ mỏ được Norrgayu khích lệ, cùng với hàng rào phòng thủ bằng Thánh ấn. Hàng phòng thủ bắn tỉa chính xác đến điên rồ của Tsarev ở cổng sau. Để vượt qua được lớp phòng thủ này, chúng phải chấp nhận chịu thiệt hại tương xứng. Cầm cự cho đến khi bản thể của Hiện tượng Ma vương đến không phải là điều quá khó khăn——

Có lẽ tôi không nên nghĩ như vậy. Cứ nghĩ mọi chuyện suôn sẻ là y như rằng có biến.

“Á. Cái quái gì kia nhỉ?”

Tsarev lẩm bẩm đầy ngờ vực.

Giữa đội quân của Ma vương, một toán quân vài trăm tên đang chia rẽ hàng ngũ của chúng mà lao tới.

Lũ đó đang cưỡi ngựa. Những bóng người ngồi vắt vẻo trên lưng Koshuta-Bawaa. Chúng được trang bị yên cương, bàn đạp, và tay cầm cung. Trên mũi tên đã gài sẵn là những ngọn lửa đang cháy.

“…Con người?”

Giọng Benetim vỡ ra vì kinh ngạc.

Đúng vậy. Là con người đang cưỡi Koshuta-Bawaa. Không phải Dị hình, mà là con người xương thịt bằng da. Ngay cả từ vị trí của tôi cũng có thể phân biệt được điều đó.

(Nhưng mà——)

Tôi chưa từng nghe nói đến chuyện này.

Việc những con người chưa bị biến thành Dị hình lại đứng về phía quân đội của Hiện tượng Ma vương.

(Bọn chúng là cái quái gì vậy.)

Và rồi, những con người đó bắn ra những mũi tên lửa.

Chúng cắm vào hàng rào phòng thủ được khắc Thánh ấn, khiến nó bùng cháy. Hàng rào phòng thủ bằng Thánh ấn đang bị thiêu rụi.

Cứ như vậy, lớp vỏ phòng thủ quan trọng của Pháo đài Myurid đã sắp bị phá hủy chỉ một thời gian ngắn sau khi trận chiến bắt đầu.