Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 07 - Chương 2 Hồ sơ Vận hành Thánh nữ - Công phòng chiến tại Pháo kích Thành Nofan

Chương 2 Hồ sơ Vận hành Thánh nữ - Công phòng chiến tại Pháo kích Thành Nofan

Bờ Nam Eo biển Valigahvi. Tại quân cảng trấn Đông Biacco, tàu bè qua lại nườm nượp.

Những cơn gió đông cắt da thịt đã ngừng, nhưng làn gió xuân hâm hấp thổi tới lại mang theo sự nặng nề khó tả. Cái nặng nề ấy không chỉ đến từ hơi ẩm của mùa mưa đang chực chờ trước thềm hạ, mà có lẽ bắt nguồn từ chính tình thế hiện tại và tâm trạng của kẻ đang đứng nơi đây.

Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn 6, Lyufen Caulon, thầm nghĩ.

(Chung quy là mình chẳng có hứng thú gì sất.)

Và cảm giác chán chường đó càng bị khuấy động bởi người đang đứng trước mặt anh lúc này.

Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn 4, Sabette Fizbalah. Một người phụ nữ sở hữu mái tóc xoăn vàng óng ả cùng đôi mắt tựa như ngọc bích. Nãy giờ, cô nàng cứ liên tục tấn công Lyufen bằng những câu hỏi dồn dập.

"Ngài định tự mình đi thật đấy à?"

Giọng điệu cô nàng nửa như đùa cợt, nửa phần lại mang vẻ ngán ngẩm.

"Đoàn trưởng Lyufen Caulon này. Chẳng lẽ ngài lại không rõ vị thế của mình hay sao?"

"Chắc vậy. Tôi vốn kỵ mấy thứ như địa vị lắm."

Đó là lời nói thật lòng. Làm việc mà cứ phải giữ kẽ theo thứ bậc khiến anh cảm thấy vô cùng gò bó.

Từ tấm bé đã luôn bị kỳ vọng, nhưng chưa một lần anh cảm thấy mình thỏa mãn được mong muốn của gia tộc. Ngay cả khi đã khoác lên mình danh hiệu Thánh Kỵ sĩ cũng vậy. Bởi lẽ, về cơ bản Thánh Kỵ sĩ không thể có gia đình. Hay nói đúng hơn là không nên có.

"Chà... nhưng mà, cũng chẳng còn cách nào khác."

Lyufen cười trừ cho qua chuyện.

"Tuyến tiếp tế đã kéo quá dài rồi. Tình hình này mà không lập căn cứ ở tiền phương thì bận tối mắt tối mũi, chẳng làm ăn gì được."

Nói rồi, anh gắn chiếc thẻ ghi "Đồ cá nhân" lên kiện hành lý cuối cùng. Đó là một tấm thẻ kim loại khắc Thánh ấn, sử dụng dấu đối chiếu chuyên dụng để xác định nội dung, vị trí và tình trạng niêm phong của kiện hàng. Chút công phu này là để cứu vớt cái tính lười biếng và cẩu thả của bản thân anh được chút nào hay chút nấy.

"Cũng tại Ngài Bux hành động thần tốc quá đấy. Chạy theo lão ấy muốn bở hơi tai, hoa cả mắt. Lại còn Tổng soái Esgain nữa, yêu cầu lắm thế không biết, làm tôi phát ốm lên được."

Có hai đơn vị đồng minh đang khiến Lyufen đau đầu.

Thánh Kỵ sĩ đoàn 11 do "Anh hùng" Bux Wintier dẫn đầu đang liên tục tiến quân. Nghe nói hiện tại họ đã triển khai đến vùng đồi phía Bắc Nofan và đang giằng co với Hiện tượng Ma vương bên kia bờ sông "Trảo Ngân".

Còn đạo quân chủ lực do Tổng soái Marcolas Esgain chỉ huy thì đóng tại Nofan, giữ thế hỗ trợ cho Thánh Kỵ sĩ đoàn 11. Nhiệm vụ chính của họ là giải phóng các khu định cư xung quanh, với nòng cốt là đơn vị của Thánh nữ Yurisa.

(Cả hai đều là những chiến tuyến không thể bỏ mặc...)

Việc điều phối hậu cần cho cả hai phía, ứng biến với tình hình hiện trường thay đổi chóng mặt là một công việc khó như lên trời. Chỉ đạo từ Vương đô lúc này đã không còn khả thi. Rốt cuộc, Lyufen phán đoán chẳng còn cách nào khác ngoài việc đích thân đến bờ Bắc Valigahvi.

Đó là lý do anh có mặt tại cảng này. Việc Sabette, người chịu trách nhiệm kiểm soát thời tiết vùng ven biển, tìm đến đây có lẽ một nửa là để giết thời gian, nửa còn lại là mang ý cảnh báo.

"Đoàn trưởng Bux đang ỷ lại vào ngài đấy."

Sabette Fizbalah đặt tay lên một trong những thùng hành lý của anh. Cô dồn cả trọng lượng lên đó, khiến cái thùng như đóng đinh xuống đất. Một hành động cản trở rõ ràng.

"Chính vì ngài xoay sở hậu cần quá tốt nên mọi người mới được đà lấn tới. Ngài cứ bớt việc đi là được mà."

"Tôi bớt rồi đấy chứ. Tôi ấy à, tôi lười chảy thây ra ấy."

Đây cũng là lời nói thật lòng. Để được lười biếng, Lyufen đã làm đủ mọi cách. Vậy mà công việc cứ ngày một nhiều thêm, quân đội đúng là một thứ đáng sợ. Đáng tiếc là đã trót làm Thánh Kỵ sĩ rồi thì giờ không thể bỏ ngang được nữa.

"Tính toán lượng hành lý cũng phiền, tự nghĩ lộ trình vận chuyển cũng phiền nốt. Tôi tuyệt đối không muốn làm mấy việc đó đâu. Sẽ hỏng việc mất. Thế nên dạo gần đây, tôi đã tìm cách tự động hóa phần lớn quy trình và..."

"Ý tôi không phải như vậy."

Sabette cắt ngang những nỗ lực giải thích của Lyufen bằng một câu lạnh tanh.

"Vấn đề là kết quả ngài làm ra lại tốt quá mức quy định, hiểu không? Ngài thấy sao hả Đoàn trưởng? Nếu ngài ra tiền tuyến tìm kiếm danh dự chiến trường với tư cách một Thánh Kỵ sĩ, thì cái trọng trách hậu cần này có thể đùn đẩy cho người khác rồi."

"Thế lại càng không được. Tôi cũng dở khoản tiền tuyến lắm. Thấy mọi người quyết định cách đánh không chút do dự mà tôi nể thật sự. Tôn trọng lắm luôn ấy."

Lyufen cố tình nói với giọng đầy mỉa mai. Rồi anh chạm vào kiện hành lý mà Sabette đang tì người lên.

"Phiền cô tránh đường giùm, Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn 4. Tôi cũng đến giờ xuất phát rồi. Nivrenne nhà tôi đang hớn hở leo lên tàu rồi kia kìa."

"Ra vậy. Tôi hiểu rồi. Xem ra ngài không có ý định rút lui."

Sabette dường như đã bỏ cuộc.

"Tuy nhiên, hãy cẩn thận điều này. Ngài dường như không nhận ra, nhưng nhân loại..."

"Lyufen!"

Đột nhiên, một giọng nói lớn vang lên từ phía con tàu.

Một thiếu nữ đang nhoài người ra khỏi mạn tàu, nhảy cẫng lên. Vẻ ngoài của cô trông non nớt vô cùng. Tên cô là Nivrenne, "Nữ thần" Sức mạnh. Vị "Nữ thần" đã ký khế ước với Lyufen.

"Làm cái gì thế! Chậm quá! Lên nhanh đi, thuyền trưởng bảo xuất phát được rồi kìa!"

"Lên ngay đây."

"Lúc nào cũng nói thế! Cái 'ngay' của Lyufen chậm rì!"

Lyufen cười khổ.

"Đừng có nhảy nhót quá. Rơi xuống biển bây giờ."

"Rơi thế nào được! Ngươi nghĩ ta là ai hả... ơ kìa? Sabette-chan!"

Nivrenne nhận ra Sabette, cười tươi rói và vẫy cả hai tay.

"Đến tiễn bọn ta hả? Cảm ơn nhé! Bên này ổn cả, cứ giao Lyufen cho ta!"

"...Nữ thần của ngài đúng là lúc nào cũng tràn trề năng lượng nhỉ."

Sabette cười khổ, cuối cùng cũng buông tay khỏi hành lý của Lyufen.

"Xin hãy bảo trọng. Tôi chỉ muốn nói thế thôi."

"...Cảm ơn."

Cúi đầu chào, Lyufen nhìn theo bóng lưng Sabette. Trông cô vẫn hiên ngang như thường lệ, nhưng dáng đi lại có chút khác biệt. Cảm giác hơi nặng nề, chậm chạp hơn.

(Xem ra cô ấy cũng mệt mỏi rồi, tất nhiên là vậy.)

Vài tháng nay, "Nữ thần" của cô ấy dường như phải thi triển năng lực triệu hồi gần như không ngừng nghỉ, nhờ đó bờ biển mới duy trì được khí hậu lý tưởng. Sabette vừa phải phân bổ việc thi triển triệu hồi, vừa có nhiệm vụ tính toán mạng lưới phòng thủ đề phòng phía Tây.

(Vất vả thật đấy. Ai cũng vậy cả.)

Lyufen vừa nhìn theo mái tóc vàng óng ả của Sabette vừa suy nghĩ.

(Đây sẽ là trận quyết chiến cuối cùng. Tài chính của Vương quốc đã đến giới hạn rồi. Những tia hy vọng cuối cùng đang chiến đấu.)

Bux Wintier.

Zairo Forbarz.

Anh đã từng mơ tưởng. Nếu có thể khiến hai người này hoàn toàn hiệp lực, phối hợp ăn ý với nhau, liệu trên đời này còn có kẻ nào địch lại nổi? Và người có thể hỗ trợ cho cuộc chiến ấy, ngoài anh ra, liệu còn có ai khác?

(Nghĩ thế này thì có vẻ hơi hoang tưởng tự đại quá. Nhưng mà...)

Lyufen nheo mắt nhìn về phía bên kia đại dương.

Giờ này, Zairo Forbarz đang làm gì nhỉ? Nghe nói Hiện tượng Ma vương đã xâm nhập vào đơn vị Dũng giả Trừng phạt, gây ra rắc rối lớn. Liệu hắn có bị ném vào một chiến trường nguy hiểm hơn nữa không?

Dù thế nào đi nữa, việc Lyufen cần làm chỉ có một.

(Lần này, tôi sẽ đi cùng các cậu đến cùng.)

"Tất cả bác bỏ."

Tổng soái quân đội Liên hiệp Vương quốc, Marcolas Esgain, buông lời từ chối đầy uy quyền.

"Quân đội của ta sẽ không rời khỏi đây. Thiết lập hệ thống phòng thủ cho Nofan mới là nhiệm vụ cấp bách."

Hắn chống khuỷu tay lên bàn, đan mười ngón tay vào nhau, ngồi bất động. Hắn biết rõ tư thế đó tạo ra áp lực vô hình lên những kẻ xung quanh. Quả nhiên, các sĩ quan có mặt đều căng cứng cả người, dường như bị khí thế ấy nuốt chửng.

Đây là phòng làm việc tại pháo đài trung tâm của Thành phố Pháo kích Nofan. Vì là phòng tạm nên đồ đạc ít ỏi, tạo cảm giác trống trải và rộng lớn. Số lượng sĩ quan được triệu tập đến đây cũng đã được chắt lọc kỹ càng. Chỉ những kẻ Esgain tin tưởng mới được có mặt.

"Đây là quyết định của ta, Tổng soái xứ Galtuin. Hãy truyền đạt lại như vậy cho Thánh Kỵ sĩ đoàn 11 và Thánh nữ."

"Nhưng thưa Tổng soái."

Người lên tiếng là một trong những tham mưu thân tín của Esgain. Hắn là một kẻ dày dạn kinh nghiệm trận mạc, từng thua trong cuộc đua thăng tiến và bị trì hoãn việc bổ nhiệm cho đến khi được Esgain cất nhắc.

"Thánh Hài Lữ đoàn do Thánh nữ Yurisa dẫn đầu liên tục gửi yêu cầu hỗ trợ. Họ nói lực lượng bảo vệ các khu định cư đã giải phóng là thiết yếu. Ngoài ra, Thánh Kỵ sĩ đoàn 11 cũng yêu cầu bổ sung thêm đơn vị hậu cần."

"Đương nhiên, bác bỏ cả hai."

Việc tên tham mưu này đưa ra ý kiến phản bác vốn nằm trong kịch bản Esgain đã sắp đặt từ trước.

"Chúng ta đảm bảo an toàn cho khu vực quanh Nofan này, thì các đơn vị tiền tuyến mới có thể yên tâm chiến đấu. Củng cố phòng thủ là ưu tiên hàng đầu. Phải làm cho các khẩu pháo hoạt động được. Và cả việc chấn chỉnh việc thu thuế nữa."

Thành phố Pháo kích Nofan, dù bị cô lập ở vùng phía Bắc này, vẫn cầm cự rất tốt. Mối liên kết với trung ương đã bị cắt đứt khoảng ba năm. Hai yếu tố giúp nơi này vượt qua quãng thời gian đó là sự hiện diện của "Đồng minh Dải Tro", trung tâm kháng chiến của nhân loại tại phương Bắc, và các nông trang xung quanh có khả năng tự cung tự cấp.

Trong đó, Esgain đặc biệt chú ý đến yếu tố thứ hai.

Các địa chủ sở hữu nông trang được bao quanh bởi những bức tường kiên cố đều nắm giữ khối tài sản không nhỏ. Nếu vậy, cần phải thu những thứ đó dưới dạng thuế. Có thế, hắn mới có thể ban thưởng cho đám quý tộc đã theo mình và những sĩ quan thân tín. Đối với Esgain, một kẻ phất lên nhưng nền tảng quyền lực vẫn còn lỏng lẻo, điều đó cực kỳ quan trọng.

"Hơn nữa, chúng ta không nằm dưới trướng của Thần điện. Chúng ta bình đẳng với Thánh Kỵ sĩ và Thánh nữ. Chúng ta sẽ bảo vệ Liên hiệp Vương quốc bằng sức mạnh của chính mình chứ không phải bằng phép màu của 'Nữ thần'. Các ngươi đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó chưa?"

"Vô cùng sẵn sàng. Nghe ngài nói vậy tôi thấy yên tâm hẳn. Quả không hổ danh Tổng soái."

Tên tham mưu thân tín cười nhếch mép. Thái độ tin vào sức người thay vì "Nữ thần". Trong những hoàn cảnh thế này, điều đó đặc biệt hiệu quả để thu phục lòng người. Còn thực tế thế nào thì sao cũng được.

"Ngoài ra, còn ai có lo ngại gì không?"

"Thưa ngài."

Lần này, người giơ tay là một tham mưu khác. Người này còn khá trẻ. Không hẳn là quân cờ hoàn toàn của Esgain. Tuy nhiên, hắn là con trưởng của một gia đình quý tộc danh giá, rất đáng để mắt tới.

"Về cách xử lý đơn vị Dũng giả Trừng phạt."

"À. Như ta đã thông báo lúc trước."

Esgain kiên nhẫn đáp.

"Ta đã giao nhiệm vụ cho bọn chúng rồi."

"Nhưng mà, nhiệm vụ như thế... nghe giống sự trừng phạt hơn là nhiệm vụ."

"Đúng vậy. Trừng phạt. Ngoài ra còn gì nữa? Bọn chúng đã cả gan che giấu Hiện tượng Ma vương bên trong. Có thể coi là ngang hàng với những kẻ phản bội nhân loại."

"Dẫu vậy, họ đã mang lại kết quả."

Gã tham mưu trẻ vẫn không buông tha.

"Sự dao động đang lan rộng trong các sĩ quan cấp thấp và binh lính. Vì có rất nhiều người coi họ là anh hùng khi thấy họ được Nữ thần dẫn dắt và đẩy lùi Hiện tượng Ma vương."

"Đó chính là sai lầm."

Zairo Forbarz và "Nữ thần" Kiếm Theoritta. Rốt cuộc hắn đã phải nghe cái tên của hai kẻ đó bao nhiêu lần rồi?

Hắn biết danh tiếng của bọn chúng đang dâng cao trong đám sĩ quan cấp thấp và binh lính. Thậm chí có kẻ còn tung hô bọn chúng là anh hùng thực sự. Chính vì thế mới nguy hiểm. Và cũng thật gai mắt.

Không được phép có kẻ nào đắc nhân tâm hơn cả hắn, Tổng soái xứ Galtuin. Bux Wintier và Thánh nữ Yurisa là ngoại lệ. Họ được dựng lên làm biểu tượng nên đành chịu, nhưng lũ Dũng giả Trừng phạt thì khác.

(Để cái lũ đó lộng hành thì còn gì là trật tự nữa.)

Hắn cảm thấy cần phải loại bỏ chúng bằng mọi giá. Không cần thiết phải có kẻ nào danh tiếng lẫy lừng hơn mình. Nếu là đối thủ không thể giết, thì phải bôi nhọ thanh danh chúng triệt để. Sau đó ném chúng vào nhiệm vụ cho đến khi nhân cách bị mài mòn, giết đi giết lại bao nhiêu lần cũng được.

"Lần này, chắc chắn bọn chúng sẽ phải chết."

Chính xác hơn là "lần này cũng vậy". Từ nay về sau, sẽ không có bất kỳ chiến dịch nào mà đơn vị Dũng giả Trừng phạt được phép thành công. Ngay cả "Nữ thần" Theoritta kia cũng không còn cần thiết nữa. Ít nhất là đối với hắn lúc này, cô ta chẳng có giá trị lợi dụng nào.

Đối với Esgain, kẻ đã lợi dụng sự ác cảm và ngờ vực đối với Thần điện và đức tin để đạt được địa vị hiện tại, không còn con đường nào khác. Hắn phải tiếp tục lấn tới. Cần phải duy trì thế đối lập với Thần điện, Hoàng gia và các thế lực cũ... dù sớm muộn gì cũng sẽ phải thỏa hiệp và thay đổi phương châm ở đâu đó.

"Hết rồi. Có ai phản đối không?"

Gã tham mưu trẻ định mở miệng nói gì đó thì bị một sĩ quan khác đứng cạnh ngăn lại.

Hắn nhìn gã trẻ tuổi với ánh mắt nghiêm khắc, rồi quay sang gật đầu cười với Esgain. Như thể muốn nói "thế này là được rồi". Quả nhiên, để gã tham mưu trẻ tuổi kia tham gia là một nước đi đúng đắn.

Cho phép đưa ra ý kiến một lần rồi bác bỏ. Cứ lặp đi lặp lại điều này để dạy cho gã biết rằng phản kháng là vô nghĩa. Rồi gã sẽ chẳng còn đưa ra ý kiến trái chiều nữa đâu.

Esgain ngả người sâu vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chuông trong thành phố bắt đầu vang lên. Tín hiệu chuẩn bị pháo kích.

Thành phố Pháo kích Nofan. Có thể thấy tám tòa tháp, biểu tượng cho cái tên đó, đang bắt đầu khởi động. Đó là những khẩu "Pháo" có khả năng bắn tầm xa được bố trí trên tường thành bao quanh thành phố. Sự tồn tại của những khẩu "Pháo" này đã ngăn cản Hiện tượng Ma vương đến gần nơi đây.

Chúng được gọi là "Thánh Quang Bát Môn".

(Nhưng đó là chuyện quá khứ rồi.)

Esgain đã biết rõ tình trạng hiện tại của thành phố.

Việc chuẩn bị pháo kích mỗi ngày một lần thế này cũng chỉ là đe dọa suông. Để kiềm chế, thỉnh thoảng cũng có một khẩu bắn tầm ngắn, nhưng cũng chỉ đủ để xua tan đám Dị hình đang tụ tập, chứ không nhằm mục đích tiêu diệt.

(Không ngờ thứ đó lại vô dụng đến thế. Tính sai rồi...!)

Thực tế, vào thời điểm hiện tại, "Thánh Quang Bát Môn" gần như không thể sử dụng được. Nguyên nhân là do thiếu nhân lực và vật tư. Bị cô lập trong thời gian dài và phải gắng gượng chiến đấu, Thành phố Pháo kích Nofan đã rơi vào tình trạng tê liệt, trái ngược hoàn toàn với cái tên hào nhoáng của nó.

Đặc biệt là sự thiếu hụt nhân lực trầm trọng. Những pháo thủ đạt đến trình độ "nghệ nhân" có thể thực hiện các phát bắn tầm xa hầu hết đều đã qua đời. Thậm chí còn xảy ra nội chiến tranh giành quyền kế vị sau đó.

(Toàn một lũ vô dụng.)

Những lúc thế này, Esgain luôn tìm cách loại bỏ nguyên nhân của sự vô dụng.

Trước đây, trên đầu Esgain luôn có những kẻ bề trên. Từ Đội trưởng, Tướng quân, Tham mưu cho đến Tổng soái. Trong mắt hắn, đó chỉ là những chướng ngại vật bất tài cần phải loại bỏ để hắn leo lên địa vị hiện tại.

Nhìn lại mới thấy, hắn nhận ra một điều vô cùng bất tiện.

Đến nước này rồi, không thể đổ lỗi sự bất tài cho "bên trên" được nữa. Giờ đây mọi thứ đều do hắn toàn quyền quyết định.

(Vậy mà, không ngờ lại chẳng đâu vào đâu thế này.)

Hay là, nguyên nhân nằm ở năng lực của chính mình?

Duy chỉ điều đó là hắn quyết không bao giờ chấp nhận. Esgain tự răn mình. Hắn đã đứng trên đỉnh cao rồi. Giờ đây, hắn buộc phải tự mình định đoạt tất cả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!