Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 130

Tập 07 - Chương 6 Hình phạt - Càn quét Dãy núi Kajitto 4

Chương 6 Hình phạt - Càn quét Dãy núi Kajitto 4

Ngày thứ tư của Chiến dịch Quét sạch Dãy núi Kajitto.

Cho đến lúc này, đợt tấn công của chúng tôi đã thành công hơn mong đợi.

Mạng lưới đường hầm ngầm do Senelva xây dựng – thứ chạy dọc ngang khắp dãy Kajitto – thực sự đã trở thành cơn ác mộng áp đảo lũ Dị hình. Chúng tôi di chuyển đường nào, tấn công từ đâu, rút lui về hướng nào... tất cả đều tuân thủ triệt để chiến thuật "thoắt ẩn thoắt hiện", khiến kẻ thù hoàn toàn mất phương hướng.

Thủ đoạn rất đơn giản: Tập kích từ lòng đất.

Việc chọn lọc mục tiêu cũng quan trọng không kém. Những tập đoàn địch quy mô lớn nằm ngoài khả năng xử lý của chúng tôi, nên buộc phải nhắm vào những lực lượng nhỏ lẻ.

Và nhiệm vụ "đi chợ" đó thuộc về Dotta.

"Tới rồi."

Dotta vừa dán mắt vào ống kính, vừa thông báo giữa những hơi thở hổn hển như mọi khi. Có vẻ cậu ta đang căng thẳng tột độ, cứ như sợ rằng chỉ một thông tin sai lệch thôi là sẽ lĩnh đủ hậu quả vậy.

"Chủ yếu là Bogie và Foor... khoảng năm mươi con."

Đếm quân. Từ những mảnh thông tin vụn vặt mà suy đoán ra toàn cục. Đó là kỹ thuật chúng tôi đang dạy cho Dotta, chủ yếu do Trisyl đứng lớp. Nếu nắm vững được món này, Dotta hẳn sẽ trở thành một trinh sát ra hồn hơn một chút.

"Giống hệt những gì Trisyl đã 'nhìn' thấy bằng Thánh Ngân. Nếu làm được thế rồi thì cần quái gì đến tớ nữa?"

"Thánh Ngân của tôi không đáng tin cậy đến thế đâu. Nó chập chờn và manh mún, cũng chẳng thể đảm bảo là bầy địch không có hậu phương hay không."

Trisyl giải thích về năng lực của mình như vậy. Nghe đâu sức mạnh Thánh Ngân cho phép cô ả thu những địa điểm xa xôi vào tầm mắt, nhưng có vẻ nó không tiện lợi và thoải mái như lời đồn. Kể cũng phải. Nếu có thể tự do nhìn bao quát mọi nơi, thì chúng tôi chắc chắn đã thua chỏng gọng trong trận chiến tại Tujin Tuga rồi.

"Ơ kìa... chúng đang định vượt qua khe suối. Hay là đang kiếm ăn, hoặc uống nước nhỉ... chúi đầu xuống sông làm cái quái gì thế không biết?"

"Chắc là đang ăn đá đấy."

"Hả, thật á? Lũ Dị hình xơi cả đá sao?"

"Đùa thôi. Tao cũng đếch biết thực hư thế nào. Đi mà hỏi mấy nhà nghiên cứu Dị hình ấy."

"Đừng có đùa nhạt nhẽo thế chứ... Thế, tính sao đây? Triển không?"

"Triển. Đánh nhanh rút gọn. Theoritta."

Tôi bế thốc cô nàng 《Nữ thần》 Kiếm lên. Lũ bên dưới vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của chúng tôi. Cũng là lẽ đương nhiên. Phạm vi dò tìm của Dotta vượt xa lũ Dị hình.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng xét trên phương diện trinh sát, Dotta sở hữu hiệu suất cao nhất trong số những kẻ tôi từng biết.

"Làm được không? Từ sáng đến giờ là ba trận liên tiếp rồi. Mệt thì phải nói thẳng đấy."

"Hoàn~ toàn... không thành vấn đề!"

Theoritta giơ ngón cái về phía tôi, trong đôi mắt cô ánh lên ngọn lửa rực cháy.

"Chừng này chỉ là chuyện vặt. Pháo đài Myurid, Tujin Tuga, Đệ nhị Vương đô, cả Pháo đài Block Numea nữa. Qua vô số trận chiến, tôi cũng đang trưởng thành đấy nhé!"

"Cũng phải."

Trong những tình huống thế này, Theoritta sẽ không nói dối, cũng không cố quá sức. Cô nàng tuân thủ triệt để điều đó. Vì thế tôi gật đầu và lập tức triển khai tác chiến.

Kế hoạch vô cùng đơn giản. Đầu tiên, tôi và Theoritta lao ra, tấn công phủ đầu từ trên cao, khiến đội hình địch rơi vào hỗn loạn.

"Kiếm ơi!"

Đột nhiên, cô hét lên sắc lẹm.

"Giáng xuống và diệt địch đi!"

Nghe nói việc gọi tên rõ ràng đối tượng triệu hồi và mệnh lệnh cụ thể sẽ giúp nâng cao độ chính xác. Quả thực lúc này, thanh kiếm xuất hiện chuẩn xác như thể xuyên thủng kẻ thù từ trên cao. Sau đó, lao vào càn quét những kẻ đang rối loạn là nhiệm vụ của đám lính áo đen do Trisyl dẫn đầu... 『Quân đội Forbarz』.

"Không được chậm trễ!"

Trisyl quát lên đốc thúc, quả không hổ danh là người từng có kinh nghiệm chỉ huy lính đánh thuê.

"Xông lên! Kẻ nào đứng lại là chết!"

Chuyển động đội hình của 『Quân đội Forbarz』 không tồi. Theo sau Trisyl - người vừa dùng một tay chém đôi con Dị hình cỡ trung, kẻ thì giương thương đâm tới, kẻ thì phóng lôi trượng để cầm chân địch.

Thêm vào đó là những phát bắn tỉa của Tsav.

"Chào nhé... mồi ngon đấy. Lâu lắm mới có vụ nhẹ nhàng thế này!"

Tôi đã nhiều lần chứng kiến cảnh đạn của thằng nhãi đó xuyên thủng những con Dị hình nằm ở cốt cán của bầy địch đang hỗn loạn. Hứng trọn đòn tấn công của tôi và Theoritta, cộng thêm cuộc tập kích của Trisyl, chúng không vỡ trận mới là lạ. Chúng tôi cũng cố tình nhắm vào những nhóm quy mô nhỏ như thế này.

"Đại ca dọn cỗ sẵn thế này thì em chỉ việc xơi thôi."

Một phát bắn hạ gục ngay phần đầu của cá thể cầm đầu. Đó là phong cách của nó.

Tsav cũng hiểu rất rõ. Băng đạn tích quang dùng cho lôi trượng bắn tỉa không được phép lãng phí, bởi nguồn tiếp tế hoàn toàn là con số không.

"Giá mà đạn dược dư dả thêm tí chút thì em còn lập đại công được nữa cơ."

Đúng như lời Tsav càu nhàu, tình hình lúc nào cũng ngàn cân treo sợi tóc. Trong hoàn cảnh nhiều hạn chế thế này, có thể nói Tsav đang làm rất tốt.

Và hơn hết thảy, thứ tung đòn kết liễu bọn chúng chính là vũ khí Thánh ấn của Bệ hạ Norgais.

"Hừm. Ngay tại đây đi!"

Khi chúng tôi làm lũ Dị hình rối loạn, và Tsav giết chết con đầu đàn, phần còn lại sẽ bắt đầu tan vỡ. Chúng bắt đầu tháo chạy khỏi hẻm núi chật hẹp. Norgais đã chế tạo ra một loại vũ khí chuyên dụng để tập kích những kẻ như vậy.

"Đổ bộ!"

Dứt câu lệnh, những bóng đen từ trên trời lao xuống.

Thứ chúng đeo trên lưng là một bộ khung gấp gọn kết hợp giữa cành cây và vải, trông tựa như con diều. Gọi là đôi cánh thì hơi quá, vì trông nó cục mịch vô cùng.

Đó là trang bị lượn do Bệ hạ Norgais tạo ra, một loại vũ khí Thánh ấn thao túng gió. Nghe đâu đó là dụng cụ cá nhân tạo ra luồng khí bằng Thánh ấn để đạt được khả năng bay lượn nhất thời. Tuy chỉ giới hạn trong tình huống địa hình có độ cao chênh lệch nhất định và gió yếu, nhưng có thể vận hành như lính Lôi kích giả lập.

Thứ này cực kỳ hiệu quả. Dù mới chỉ sản xuất được khoảng năm bộ, nhưng những đòn tấn công đơn phương từ trên không có thể gây thiệt hại chí mạng cho lũ Dị hình. Chúng thả những vũ khí Thánh ấn loại nổ xuống đầu kẻ địch.

"Bắn đi! Nghe đây, phải đảm bảo điểm tiếp đất rồi hẵng xuống đấy!"

Tất nhiên, tôi và Theoritta cũng tham gia vào cuộc tấn công đổ bộ này. Bắn lôi trượng từ trên cao xuống, nhất định phải đảm bảo điểm tiếp đất. Đó là cách chiến đấu cơ bản của lính Lôi kích. Thánh Kỵ sĩ đoàn thứ năm mà tôi từng chỉ huy ngày xưa cũng như vậy.

Tuy chỉ là một đơn vị thử nghiệm với quân số ít ỏi, nhưng những binh sĩ có tố chất đã được tuyển chọn để huấn luyện thành hơn mười lính Lôi kích. Khi ấy, chúng tôi cất cánh từ pháo đài Senelva, săn lùng vô số Dị hình, và hạ sát cả Hiện tượng Ma vương.

Nhưng đó là chuyện xưa rồi. Những kẻ ở bên tôi lúc này, tất cả đều khác với khi đó.

"Thành công mỹ mãn, thưa Ngài Forbarz!"

Khi mọi chuyện êm xuôi, Nalk Dexter vui vẻ vẫy tay.

"Chúng tôi cũng đã quen hơn một chút với trang bị này rồi."

Nalk đóng mở thiết bị lượn trên lưng cho tôi xem. Nó được thiết kế để có thể thu gọn sau khi hạ cánh. Quả nhiên Norgais không chỉ có ý tưởng quái đản mà tư duy vận hành cũng rất tỉ mỉ.

"Được tháp tùng Ngài Forbarz trong trận Lôi kích thế này, tôi cảm kích vô cùng!"

Tôi muốn bảo hắn đừng có cảm kích vì mấy chuyện cỏn con đó. Nhưng sợ làm giảm sĩ khí nên tôi đành im lặng.

"Hơn nữa, cả sự chúc phúc của 《Nữ thần》cũng vậy. Thật kinh khủng."

"Hừm! Chứ còn sao nữa, chứ còn sao nữa!"

Theoritta ưỡn ngực đầy vẻ tự mãn, ngước nhìn tôi. Thanh kiếm mà cô triệu hồi đã xuyên qua mấy con Dị hình và cắm phập xuống đất.

"Chẳng phải là đại chiến quả sao? Thấy thế nào, Zairo? Tôi vẫn còn dư sức đấy nhé!"

"Thì cũng ra trò đấy. Hôm nay rút quân thôi."

"Tại sao chứ? A, anh lại nghĩ là tôi đang quá sức đúng không!"

"Không phải. Gió bắt đầu nổi lên rồi, sắp mưa đấy."

Tôi ngước nhìn bầu trời. Những đám mây sẫm màu đang trôi tới từ phía đông. Với chúng tôi lúc này, mưa chẳng tốt lành gì. Vũ khí lượn do Norgais chế tạo sẽ thành đồ bỏ, trang bị và quần áo cũng ướt sũng, cơ thể sẽ lạnh đi.

"Khẩn trương thu quân. Dù đã tiêu diệt gần hết nhưng vẫn để sổng mất vài con. Có thể viện binh sẽ tới."

"Không cần thu thập xác bọn này à?"

Trisyl dùng mũi giày đá vào một con Dị hình... một con Foor nằm lăn lóc dưới chân.

"Có thể làm thức ăn. Hồi còn làm lính đánh thuê, những lúc túng quẫn tôi vẫn dựa vào cái này."

"Đùa à? Tao từng thử ăn rồi, kết quả kinh khủng lắm. Bọn này, dù có băm nhỏ ra thì chúng vẫn bắt đầu tái sinh từ những mảnh vụn đó."

"Trước khi băm nhỏ thì hun khói kỹ cho chín đã. Khói của cây thông giả tía đặc biệt hiệu quả. Tùy vào cách xử lý mà có thể giảm bớt nguy hiểm. Ở chợ đen, bọn này còn được bán như thuốc hoặc độc dược đấy."

Đúng là Trisyl vốn xuất thân từ lính đánh thuê, chuyển chiến khắp nơi dưới trướng Hiện tượng Ma vương. Có lẽ cũng từng có lúc bần cùng bất đắc dĩ phải ăn thịt Dị hình.

"...Tùy vào cách xử lý sao. Cô bảo khả năng nguy hiểm có thể giảm bớt, là giảm bao nhiêu?"

"Ai biết. Cái đó thì còn tùy trường hợp."

"Thế thì miễn."

Rủi ro quá cao. Dù sao đi nữa, tôi cũng định tìm cách giải quyết vấn đề lương thực trước khi đạt đến giới hạn.

"Thu quân! Di chuyển nhanh lên!"

Tôi chủ yếu quát nạt Dotta, rồi nhanh chóng chuyển sang rút lui.

Ba ngày qua là chuỗi lặp lại của những cuộc tập kích và rút lui như thế này. Cho đến nay mọi chuyện vẫn suôn sẻ. Đó là nhờ hệ thống đường hầm ngầm mà Senelva từng xây dựng đang phát huy hiệu quả đúng như mong đợi. Những cuộc đánh úp diễn ra trót lọt... ít nhất là cho đến lúc này.

Tôi gần như nhớ hoàn toàn các lối ra vào của đường hầm và lộ trình của chúng. Một trí nhớ đến tôi còn chẳng dám tin, nhưng lại in hằn rất rõ. Hay là trong quá trình hồi sinh, lũ người kia đã táy máy để tôi không quên những điều này nhỉ?

"...Zairo?"

Khi nhận ra thì Theoritta đang ghé mặt nhìn tôi. Với đôi mắt lo lắng.

"Anh ổn không? Chính anh mới là người đang mệt mỏi vì chiến đấu liên miên đấy chứ?"

Có vẻ tôi đã tập trung suy nghĩ về chuyện ngày xưa hơi nhiều.

"Mệt đếch gì. Tao chỉ đang... nhớ lại chuyện xưa thôi."

"Chuyện xưa... quả nhiên là về thời Thánh Kỵ sĩ đoàn sao?"

Gương mặt Theoritta dao động giữa lo lắng sang khó chịu, hoặc là bất an.

"Tôi muốn nghe. Về việc Zairo đã chiến đấu như thế nào với tư cách là Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn."

"Lần tới, nếu tao có hứng."

"Mư. Cái kiểu trả lời không có chút thành ý nào! Không tốt đâu nhé!"

"Không phải. Giờ là lúc lập kế hoạch tiếp theo."

Tôi gõ nhẹ vào đầu Theoritta rồi lảng sang chuyện khác. Chúng tôi đã rời khỏi chiến trường và quay trở lại một trong những đường hầm ngầm. Những người bị thương đang được sơ cứu, may mắn là không ai bị thương nặng.

Đây là một điều quan trọng. Nếu có thể sử dụng Sprite của 《Nữ thần》 Máu như mọi khi, thì ngay cả cơ thể khiếm khuyết cũng có thể tu bổ được ở mức độ nào đó. Tuy nhiên, hiện tại chúng tôi không có nó trong tay. Có dốc ngược Dotta lên lắc thì cũng chẳng rơi ra được giọt nào.

Giờ chỉ còn biết dựa vào Thánh ấn y tế, nhưng Dụ Hợp Ấn để khép miệng vết thương hay Phụ Hoạt Ấn để tăng cường khả năng trị liệu đều không vạn năng như Sprite. Thánh ấn y tế là thứ tinh tế. Nếu làm dính liền hay kích hoạt nhầm những bộ phận không liên quan, có khi còn làm xuất huyết trầm trọng hơn.

Người giỏi món này quả nhiên là Tsav, tay cầm thiết bị ngắm chuyên dụng đã nạp Dụ Hợp Ấn, hắn làm việc ồn ào hơn là bận rộn. Thiết bị ngắm này được thiết kế với hình dạng như một cây lôi trượng ngắn, tức là thứ Tsav có thể sử dụng chính xác nhất.

Gương mặt những thương binh được điều trị lần lượt tươi tỉnh đến bất ngờ. Cũng có thể nói là sĩ khí đang cao. Kẻ đứng đầu trong số đó là hắn đây. Nalk Dexter.

"Cho đến giờ vẫn bách chiến bách thắng, Ngài Forbarz!"

Hắn hớn hở bắt chuyện, mặt đỏ gay vì phấn khích.

"Cũng không có ai rời bỏ chiến tuyến. Quả là tài chỉ huy xuất sắc...!"

"Chỉ là tập kích cục bộ, thắng những đối thủ có thể thắng thôi. Hiểu chứ?"

Tôi lườm Nalk, bắt hắn nhìn thẳng vào hiện thực tàn khốc.

"Một vạn quân Dị hình, chúng ta mới chỉ rỉa được khoảng hai trăm hay chừng đó thôi. Từ giờ việc chọn lọc đối thủ cũng sẽ khó khăn hơn. Mày cũng thấy bầy đàn hành động cùng với lính đánh thuê con người rồi đúng không?"

"Vâng! Về việc đó, Mirete, báo cáo đi."

"Ừm... Thấy rồi. Lính đánh thuê con người..."

Mirete vừa dựa lưng vào tường vừa gật đầu. Nên xem cô ta là một sĩ quan chỉ huy đơn vị ngang hàng hơn là phó quan của Nalk. Tôi quyết định coi cái thái độ vật vờ đó là bản tính của cô ta rồi.

"Đó quả thực là đơn vị hỗn hợp giữa con người và bầy Dị hình, khoảng năm mươi tên. Đang di chuyển trên đường đèo..."

"Đúng như dự đoán sao. Tìm giỏi đấy."

"V-Vinh hạnh quá... Thật ra, tôi đã muốn... tập kích, nhưng không được phải không ạ...?"

Người phụ nữ tên Mirete này, lời nói và hành động có gì đó rất nguy hiểm. Cô ta có những khía cạnh cực kỳ hiếu chiến ẩn sau vẻ ngoài lờ đờ.

"Vì tao không muốn cung cấp thông tin cho chúng. Trong số năm mươi tên đó, số lượng con người là bao nhiêu?"

"Ờ thì, số lượng con người, xem nào... tôi nghĩ là chừng mười tên."

"Hể. Nghĩa là vùng này cũng có lính đánh thuê cơ đấy."

Tsav có vẻ hơi ngạc nhiên. Hình như vừa mới kết thúc ca 'phẫu thuật' cho thương binh, hắn vừa lau đôi tay dính máu vừa nghiêng đầu.

"Tiền nong rủng rỉnh gớm nhỉ? Mà, ai trả tiền thế không biết."

"...E là không phải đâu. Ngài Forbarz, những kẻ đang hoạt động ở phương Bắc này không phải là lính đánh thuê."

Nalk rên rỉ với vẻ mặt nghiêm trọng. Tôi thường nghĩ, gã đàn ông này hợp với cái bản mặt bi quan một cách lạ lùng.

"Có một phái gọi là 『Phe Cộng Sinh』. Bọn chúng trang bị tận răng và được huấn luyện bài bản."

"Ồ, biết rồi biết rồi. Là bọn theo phe Hiện tượng Ma vương chứ gì?"

"Ở trung ương cũng có sao? Thế thì dễ nói chuyện... Một số quý tộc đã công khai danh tính. Đặc biệt là gia tộc Wizofsin và gia tộc Amrene hiện đã trở thành thế lực lớn. Lũ thối nát...!"

Có vẻ như 『Phe Cộng Sinh』 ở phương Bắc là một phái cực đoan hơn và hoạt động công khai. Thậm chí chẳng thèm che giấu hành tung trong bóng tối. Tại vùng đất phương Bắc nơi Hiện tượng Ma vương là kẻ cai trị thực sự này, có lẽ buộc phải như vậy.

Từ giờ, nên coi 『Phe Cộng Sinh』 là thứ hoàn toàn khác biệt so với trước đây. Không phải là tập đoàn của những kẻ âm mưu, mà là một tổ chức quân sự. Bên nào rắc rối hơn thì còn tùy vào tình huống.

"Sau này, cũng phải tính đến chuyện giao chiến với chúng. Đúng không ạ, Ngài Forbarz?"

"À, cũng phải thôi... Phía bên kia cũng đang dần nhận ra sự hiện diện của những kẻ như chúng ta rồi."

Từ ngày mai, việc chọn lọc con mồi mà chúng tôi nhắm đến chắc chắn sẽ khó khăn hơn. Phải cảnh giác cao độ hơn nữa với những thủ đoạn kiểu cái bẫy như cố tình thả lỏng một bầy Dị hình nhỏ lẻ để dụ tấn công.

"Với lại, vật tư cũng là vấn đề. Vốn dĩ số lượng băng đạn tích quang đã ít, lương thực cũng chỉ còn hai ngày nữa là cạn."

Hoặc là báo cho quân đội ở Nofan biết về đám 『Quân đội Forbarz』 này thì may ra có thể moi được chút ít viện trợ, nhưng vốn dĩ tình hình hiện tại không cho phép liên lạc. Khoảng cách đã quá xa rồi.

"Phải xoay sở thế nào đó, không thì không đánh đấm gì được đâu."

"Hừm. Đó chính là vấn đề lớn nhất và ưu tiên nhất. Đặc biệt, sơn tích quang cần một lượng lớn!"

Trước lời chỉ trích của tôi, Norgais gật đầu đầy vẻ bề trên.

"Làm gì đi chứ. Ta có vô số vũ khí cần thử nghiệm. Không có vật tư thì làm sao trổ tài được. Thật tình, cái lúc thế này tên Tể tướng Benetim đang làm cái trò trống gì không biết! Lúc này phải mở quốc khố ra chứ!"

"...Giờ thì không dựa dẫm gì được vào hắn đâu. Này, Nalk, hỏi chút."

"Vâng! Xin cứ hỏi!"

"Mấy người trước giờ tiếp tế kiểu gì vậy? Có quý tộc nào ở Nofan chống lưng à?"

Đó là điều tôi muốn hỏi suốt. Theo giọng điệu của bọn họ thì có vẻ đã cố thủ trong núi và chiến đấu được một thời gian rồi. Vậy thì, làm sao xoay sở được lương thực cho tận ba mươi người? Lúc hội quân với chúng tôi, họ cũng có hàng dự trữ.

Tuy nhiên, câu trả lời nhận được lại ngoài dự đoán.

"Khi quyết định tiến quân vào ngọn núi này để nghênh kích, ngay ngày đầu tiên chúng tôi đã nhận được sự viện trợ và tiếp tế bất ngờ. Từ một tổ chức gọi là 《Liên minh Hôi Thụ》."

"À... 《Liên minh Hôi Thụ》? Hình như thỉnh thoảng cũng có nghe thấy."

Chính xác thì là cái tên tổ chức tôi nghe được từ khi tiến vào phương Bắc này.

"Nhớ không nhầm thì là đồng minh chống lại Hiện tượng Ma vương hả?"

"Vâng. Là liên minh lấy thủ đô Bahaula của vương quốc Meto cũ làm trung tâm, bao gồm Nofan và một số thành phố khác ghi tên tham gia, thực hiện việc hỗ trợ vật tư lẫn nhau và phối hợp phản công."

"Từ bọn họ... có viện trợ vào ngày đầu tiên, rồi sau đó bặt vô âm tín luôn à?"

"Vâng. Ở khu vực quanh Nofan này, Sơn Bộ sống tại dãy núi Kajitto cũng gia nhập đồng minh, và họ đã giữ liên lạc với chúng tôi."

"Sơn Bộ?"

"Đúng vậy. Ở phương Bắc gọi những người sống trong núi, không giao du với đô thị là như thế."

Thế thì tôi có biết. Ở trung ương gọi là 『Sơn Hộ』 hay 『Sơn Tộc』. Họ sống bằng nghề săn bắn và đốt than, lập nên những ngôi làng nhỏ trong núi và không mấy khi giao lưu với người bên ngoài. Việc tồn tại một số lượng đáng kể ngay cả trong vùng cai trị của Hiện tượng Ma vương này đúng là đáng ngạc nhiên.

"Chúng tôi không thể liên lạc được, việc rút lui do cạn kiệt binh lương cũng đã cận kề. Chính trong lúc đó lại gặp được Ngài Forbarz, đây quả thực là định mệnh..."

"Mấy cái văn vở định mệnh đó dẹp sang một bên đi. Quay lại chuyện chính. Bổ sung vật tư là vấn đề cấp bách. Nhất là lương thực."

Đúng như lời Bệ hạ Norgais nói. Lão này lúc nào cũng chỉ đúng mỗi cái kết luận.

"Hehe... Em xin kiếu cái vụ chết đói nhé."

Tsav vừa nằm dài vừa nói.

"Bữa cơm hôm nay cũng chẳng còn mẩu rau nào đúng không? Chỉ có cháo nấu từ phô mai với bột thịt. Chà, chết đói đáng sợ thật đấy!"

"Hô? Ngươi mà cũng biết sợ sao, Tsav?"

Norgais khịt mũi, liếc nhìn Tsav.

"Dựa vào thái độ bất kính trước mặt Ta bấy lâu, Ta cứ tưởng dây thần kinh sợ hãi của ngươi đứt rồi chứ."

"Thứ đáng sợ thì có đầy ra đấy chứ. Chết đói có vẻ siêu đau khổ luôn."

"Thế mà trông ngươi chẳng có vẻ gì là bi thương cả nhỉ?"

"Bi thương! Hehehe... Em cũng ghét mấy thứ ảm đạm lắm!"

Vẫn là nụ cười cợt nhả như mọi khi. Nhưng tôi cũng đang dần hiểu ra. Đây chính là nụ cười tự nhiên của Tsav.

"Để cho cái gã đã tống bọn mình vào chiến dịch này nói câu 'Đáng đời' thì cũng cay lắm. Với lại nói gì thì nói, được nhìn mấy gã kiểu đó méo mặt là thú vui tuyệt vời nhất còn gì!"

"...Tự nhiên hôm nay hăng hái thế mày."

Tôi chen ngang từ bên cạnh. Không hiểu sao, tôi cảm thấy hiếm khi Tsav nói những lời như vậy.

"Đại ca nói gì thế. Lúc nào em chả tràn trề nhiệt huyết! Nhưng mà, chà... sao nhỉ. Gần đây có chuyện làm em hơi ngứa mắt. Lòi ra một thằng mà em cực kỳ muốn giết, nên chắc là khởi động tí chút nhỉ. Kiểu vậy."

Cực kỳ muốn giết, cơ đấy. Cái này cũng hiếm thấy ở Tsav. Với một tên sát thủ tự xưng là người tốt, không thể giết mục tiêu thì cách nói này khá kỳ lạ. Có cảm giác chẳng lành. Tuy để tâm nhưng tôi không biết nên truy hỏi thế nào.

"Thế nên là! Giờ không phải lúc chơi trò bi kịch ở đây. Phải không, Bệ hạ?"

"Hừm... Không tệ. Lời của tên hề đôi khi cũng khai sáng ra phết."

Có vẻ như Norgais coi Tsav là một tên hề. Lão vừa vân vê chòm râu vừa gật gù trịnh trọng, rồi hướng mắt về phía tôi.

"Sao hả, Tổng soái Zairo. Để cải thiện binh lương của quân ta, ngươi có diệu kế gì không?"

"À. Chỉ còn nước chơi 'chiêu đó' thôi."

Tôi cất tiếng gọi gã đàn ông bên cạnh. Nhưng không có tiếng trả lời. Hắn đang nhìn về hướng xa xăm như thể chuyện của ai đó chứ không phải mình... Hết cách rồi.

Tôi nắm lấy vai gã đạo chích nhỏ con đó, gọi lại lần nữa.

"Chỉ còn nước chơi 'chiêu đó' thôi nhỉ? Dotta Ruzras."

"Hả? C-Cái gì?"

"Chiêu bài cũ ấy. Tiếp tế vật tư. Cướp từ kẻ địch."

Nếu biết có kẻ địch là con người, thì trò này làm được. Dotta rõ ràng tỏ ra sợ hãi, nhưng tôi giữ chặt vai để hắn không thể chạy thoát.

"Mày với tao có khi đảo ngược được chiến cục đấy. Chiến dịch thế này hiếm lắm nha."

"Không, cái đó... ngài nói gì cơ? Vừa rồi tớ hoàn toàn không nghe gì cả, là sao? Định bắt tớ làm cái gì thế? Chỉ có một điều tớ chắc chắn là chả có gì tốt lành cả!"

"Chiến dịch xâm nhập vào quân đội của bọn Hiện tượng Ma vương."

Tôi nói ngắn gọn điều cần nói.

"Trông cậy vào mày đấy, tên trộm tồi tệ nhất lịch sử."

"Hii."

Gương mặt Dotta lộ rõ vẻ tuyệt vọng cùng cực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!