Chương 7 Hình phạt - Càn quét Dãy núi Kajitto – Hồi kết
Kết luận mà nói, mọi nỗ lực hành động ngầm của Patoucie Kivia đều đã thất bại thảm hại.
Vốn dĩ tại thành phố Nofan, quyền lực chính trị của Patoucie gần như là con số không. Thêm vào đó, bản thân cô cũng tự biết rõ hơn ai hết rằng mình chẳng hề có khiếu trong mấy trò mưu mẹo hay đi cửa sau.
Đường cùng, Patoucie quyết định chơi bài ngửa: đàm phán trực tiếp.
Với chính Tổng soái Marcolas Esgain.
"Thế thôi à?"
Esgain buông lời lạnh băng, không chút cảm xúc.
Cuộc gặp diễn ra tại phòng làm việc nằm trong Pháo đài Trung tâm, ngay giữa lòng thành phố Nofan. Căn phòng được bài trí với những món đồ nội thất toát lên vẻ uy quyền áp đảo. Ngăn cách bởi chiếc bàn gỗ sồi nặng trịch, Esgain và Patoucie ngồi đối diện nhau.
"Patoucie Kivia. Nói ngắn gọn thôi. Ta không có nhiều thời gian để lãng phí với cô đâu."
Lãng phí thời gian. Hắn đã khẳng định ngay từ đầu như thế. Một khởi đầu đầy bất lợi.
Thực ra để tiến được đến cuộc đàm phán trực tiếp này, Patoucie đã phải nỗ lực hết sức mình. Ngoài việc kiên trì thỉnh cầu, cô nghe nói các sĩ quan cũ thuộc Thánh Kỵ sĩ đoàn 13, cấp dưới trước đây của cô, cũng đã ngầm tác động. Dù không thể gặp mặt Zofrec hay Sienna, nhưng cô biết tin đó qua lời đồn đại.
Mọi người vẫn còn đặt kỳ vọng vào mình.
Patoucie quyết định tin vào điều đó, xem sự hậu thuẫn của họ là động lực.
Nhất định mình phải giúp họ chiến thắng trận này. Mình không thể để đám người đó chết được...!
Zairo Forbarz. 《Nữ thần》 Theoritta. Và cả lũ Dũng giả Trừng phạt nữa. Việc Zairo rõ ràng có tình ý với cô và để điều đó làm lu mờ sự phán đoán bình tĩnh là một vấn đề, nhưng không thể phủ nhận hắn là một quân nhân cực kỳ xuất sắc. Hắn đã dẫn dắt nhiều chiến dịch tưởng chừng như bất khả thi đi đến thành công.
Vì vậy, cô bắt buộc phải thuyết phục được Marcolas Esgain.
Tuyệt đối. Phải làm cho bằng được.
Patoucie hướng ánh nhìn kiên định về phía Marcolas Esgain.
"Thưa Tổng soái. Tôi có lời muốn thưa."
"Gì hả? Nói nhanh lên."
Esgain không hề tỏ ra nao núng, chỉ thoáng lộ vẻ chán chường trên khuôn mặt.
"Ba phút. Ta chỉ bố thí cho cô từng đó thời gian thôi. Nếu cứ tiếp tục phớt lờ cô thì đám thuộc hạ cũ của cô sẽ lại ồn ào. Nếu bọn chúng làm loạn, tin tức lan ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến uy tín của ta."
Lòng người. Đối với Esgain, dường như đó là thứ quan trọng duy nhất.
"Do đó, đây là khoảng thời gian lãng phí. Biết là lãng phí nhưng ta vẫn nghe. Cô muốn nói gì hả, Dũng giả Trừng phạt?"
"Đội Dũng giả Trừng phạt đang bố trận tại Dãy núi Kajitto và đã nhận lệnh tiêu diệt Dị hình."
"Bố trận? Hừ. Bố trận sao, chỉ với vài mạng người à?"
Esgain nhếch mép cười. Hắn ngước nhìn Patoucie với ánh mắt chế giễu lộ liễu.
"Còn cô thì ở lại thành phố này một mình. Đáng lẽ ta có thể xử phạt cô ngay lập tức vì tội kháng lệnh, nhưng cô đã được cái danh gia tộc Kivia cứu đấy. Nhà cô vẫn còn giá trị lợi dụng."
Ra là vậy, Patoucie thầm hiểu. Gia tộc Kivia chưa trục xuất cô. Lý do cũng dễ hiểu.
Gia tộc Kivia là quý tộc thần quan. So với quý tộc thông thường, họ coi trọng thái độ đối với đức tin và danh dự gia tộc hơn nhiều. Nếu thừa nhận Patoucie phạm tội và dễ dàng gạch tên cô, họ sợ rằng dòng dõi sẽ bị ô uế. Ít nhất thì người ngoài sẽ nhìn nhận như vậy.
Vì thế, cô nghe nói gia tộc Kivia vẫn đang kêu oan cho Patoucie và tiếp tục tranh tụng. Cho đến khi chứng minh được Patoucie "thực ra là con của dòng thứ", hoặc hoàn tất việc dàn xếp với các bên liên quan, họ sẽ không từ bỏ thái độ đó.
"Thế nhưng, Patoucie Kivia. Cô không biết xấu hổ sao?"
Esgain tiếp tục khiêu khích. Vì biết rõ điều đó nên cô không nổi giận.
"Trong khi đồng đội đang chiến đấu với lũ Dị hình thì chỉ mình cô ở nơi an toàn. Chà, kể ra cũng khôn ngoan đấy."
"Lý do tôi ở lại đây..."
Patoucie chống tay lên bàn, gằn giọng.
"Là để yêu cầu viện quân."
"Viện quân sao."
"Phải. Năm trăm người đã được tập hợp làm đội hỗ trợ cho Dũng giả Trừng phạt. Cộng thêm đám hải tặc của Zehai Dae mà chúng tôi đã bắt giữ tại Eo biển Valigahvi. Xin hãy gửi họ đến Dãy núi Kajitto làm viện quân. Nếu làm vậy thì..."
Patoucie hít một hơi. Chỉ riêng điều này, cô có thể đường hoàng khẳng định.
"Chúng tôi nhất định sẽ tiêu diệt toàn bộ kẻ địch trong vùng núi đó."
"Mạnh miệng đấy. Nhưng ta không thể phê chuẩn."
"Tại sao chứ? Kẻ địch ở Dãy núi Kajitto cũng là mối đe dọa đối với Nofan này và..."
"Không ai có quyền hạn đó cả. Đám 'đội hỗ trợ' mà cô vừa nhắc đến, hiện tại được coi là một bộ phận của Thánh Hài Lữ đoàn do Thánh nữ Julisa chỉ huy."
"Vậy thì hãy để tôi đàm phán với Thánh nữ Julisa!"
"Cũng không được. Hiện giờ Thánh nữ đang rất bận."
Ngón tay của Esgain lướt trên tấm bản đồ sạch sẽ đặt trên bàn, dừng lại ở nơi có hai quân cờ.
"Thánh Hài Lữ đoàn do Thánh nữ Julisa Kidafreny dẫn đầu đang tiến hành giải phóng các ngôi làng xung quanh thành phố Nofan."
Quân cờ thứ nhất là quân 『Khỉ』 màu trắng thường dùng trong cờ Jig, tượng trưng cho đơn vị do Thánh nữ Julisa chỉ huy.
"Nhưng trên đường hành quân, họ đã đụng độ với một Hiện tượng Ma vương và bắt đầu giao chiến. Hiện tượng Ma vương số 16, Deadora."
"Deadora..."
Cái tên này Patoucie cũng từng nghe qua. Nghe nói đó là một Hiện tượng Ma vương có hình dạng thiếu nữ. Hầu như không có ghi chép gì, điều duy nhất được biết đến là tính hiếu chiến hung bạo của nó.
"Hiện tượng Ma vương Deadora dường như sở hữu quyền năng thay đổi địa hình tùy ý. Bị chặn lại bởi những hẻm núi và khu rừng xuất hiện đột ngột, việc liên lạc với họ cũng không được như ý muốn. Ngoài ra..."
Ngón tay của Esgain không dừng lại ở đó mà chỉ tiếp về phía Bắc.
Nơi đó cũng có một quân cờ Jig. Quân 『Rồng』 trắng. Vì nó nằm ở tiền tuyến của vùng đồi núi phía Bắc nên chắc hẳn tượng trưng cho Thánh Kỵ sĩ đoàn 11 của Bux Wintier.
"Thánh Kỵ sĩ đoàn 11 bên này cũng được báo cáo là đã đụng độ với một Hiện tượng Ma vương kỳ lạ. Hiện đang giao chiến."
"Kỳ lạ? Một Hiện tượng Ma vương sao?"
"Là một Hiện tượng Ma vương 'biết hát'. Những binh lính nghe thấy bài hát như tiếng gào thét đó, hoặc là rơi vào trạng thái hoảng loạn, hoặc là ngất xỉu. Một kẻ thù phiền toái khiến hoạt động tác chiến cũng bị đình trệ."
Về chuyện này, Patoucie thậm chí còn chưa từng nghe nói. Có tồn tại một thứ như vậy sao? Hiện tượng Ma vương 'biết hát', quả thực quá kỳ lạ và tung tích cũng mơ hồ. Chỉ có một điều cô biết chắc chắn.
Tình hình nguy cấp rồi. Không thể nào điều viện binh cho các mặt trận khác được...!
Hai đơn vị chủ lực mà Liên hiệp Vương quốc bố trí ở tiền tuyến đều đang bị cầm chân. Đặc biệt, nếu ngay cả Thánh Kỵ sĩ đoàn 11 kia cũng không thể tiến quân như ý muốn thì đó là một vấn đề lớn. Quân đội chỉ cần tồn tại ở đó, dù không làm gì cũng tiêu tốn một lượng lớn vật tư.
Có lẽ Hiện tượng Ma vương đang định tấn công vào đường dây hậu cần của phe ta.
"Hết giờ rồi, Patoucie Kivia."
Như muốn cắt đứt dòng suy nghĩ của Patoucie, Esgain phất tay.
"Ba phút đã trôi qua. Ta không còn thời gian dành cho cô nữa."
Chết tiệt, cô nghĩ thầm nhưng đã quá muộn. Cô đã lãng phí thời gian vào những chuyện thừa thãi. Tình hình của Thánh nữ hay tình trạng của Thánh Kỵ sĩ đoàn 11 vốn dĩ là những thông tin không cần thiết vào lúc này.
"Như đã nói trước đó, cần phải chuẩn bị hỗ trợ cho hai đơn vị ở tiền tuyến càng sớm càng tốt. Việc tái cơ cấu đơn vị cũng vậy, nhưng ta đang dồn toàn lực để khôi phục chức năng pháo kích của Nofan. Ta không rảnh để ngồi tán gẫu thế này đâu."
Từ xa, tiếng chuông bắt đầu vang lên. Hôm nay chắc lại tiến hành pháo kích uy hiếp. Bên ngoài cửa sổ, tám nòng pháo được gọi là 『Thánh Quang Bát Môn』 đang từ từ nâng lên.
"Mau lui ra đi. Mọi đề xuất của cô đều bị bác bỏ."
"Xin hãy chờ đã. Dũng giả Trừng phạt là..."
"Ta đã bảo là cút ra ngoài. Không nghe thấy sao?"
"Không cần binh lính, chỉ cần vật tư thôi cũng được. Chỉ cần có thứ đó, chúng tôi nhất định sẽ đánh bại kẻ địch! Điều đó chắc chắn sẽ đóng góp cho thắng lợi của nhân loại!"
Esgain không trả lời nữa, hắn rung chiếc chuông gọi người trên bàn. Hai người lính đứng hai bên im lặng tiến tới, khống chế Patoucie từ hai phía.
"Hãy biết ơn vì ta đã lắng nghe câu chuyện của một kẻ như cô đi. Cô có biết danh tiếng của các người hiện giờ ra sao không? Nghịch tặc, tội phạm đê hèn nhất, kẻ phản bội. Tệ hại lắm đấy."
Có thể nói danh tiếng của Dũng giả Trừng phạt đã chạm đáy một lần nữa sau khi thân phận của Rhino bị bại lộ và vụ đào tẩu xảy ra. Sau trận chiến ở Tujin Tuga, tuy đã bắt đầu thấy những binh lính có thiện cảm hơn đôi chút, nhưng giờ thì hầu như chẳng còn ai. Tình thế đã đảo ngược hoàn toàn.
Dù vậy, vẫn còn một chút hy vọng le lói từ những người lính được Zairo và đồng đội trực tiếp cứu mạng. Có lẽ Marcolas Esgain cũng để tâm đến điều đó.
"Nào, Tanvos, Huch. Tống cổ tên Dũng giả Trừng phạt đó ra ngoài. Đừng bao giờ cho nó bước vào tòa nhà này nữa."
"Đã rõ."
Cô có thể phản kháng. Hai tên lính, thêm hai tên nữa đang chờ sẵn. Cỡ đó thì Patoucie có thể dễ dàng vô hiệu hóa.
Nhưng làm vậy cũng vô nghĩa.
"Khốn kiếp!"
Patoucie Kivia không chỉ bị đuổi khỏi phòng làm việc. Cô còn bị cấm ra vào Pháo đài Trung tâm của Thành phố Pháo kích Nofan. Thế này thì không thể hoàn thành sứ mệnh được.
"Marcolas Esgain...!"
Trong con hẻm dẫn về khu trại được phân bổ, Patoucie đấm mạnh nắm tay vào tường.
"Sao có thể kết thúc thế này được...! Mỗi ngày! Ta sẽ thỉnh cầu bao nhiêu lần cũng được!"
"Mỗi ngày? Bao nhiêu lần cũng được? Tôi vừa nghe thấy những lời lẽ quá đỗi vô vọng đấy."
Một giọng nói vang lên từ phía sau. Đương nhiên là cô nhớ chủ nhân của nó.
Frenci Mastibolt. Người phụ nữ với khuôn mặt vô cảm ấy đang lặng lẽ đứng đó.
"Thảm hại thật đấy, Patoucie Kivia. Phải có cách khác chứ."
"Cái gì..."
Patoucie trừng mắt nhìn cô ta. Không hiểu tại sao, nhưng tóm lại cô và người phụ nữ tên Frenci này tính cách không thể nào hợp nhau. Cô cảm giác từng lời nói của ả đều như đang chọc tức mình.
"Frenci. Ngươi cũng đã đến Nofan rồi sao."
"Phải. Tuy nhiên binh lực chỉ có khoảng hai mươi người thôi."
Điều đó ngầm ý rằng đừng trông mong vào Dạ Quỷ Phương Nam như một đội quân. Tại sao Dạ Quỷ Phương Nam từng có quân số lên tới hàng trăm trong trận công phá Block Numea giờ lại giảm sút đến mức này? Lý do thì Patoucie cũng có thể đoán ra.
Hẻm núi Phương Nam quá xa.
Nếu muốn di chuyển một lượng quân số lớn mà không dựa vào hệ thống hậu cần của Galtuin thì phải vận chuyển vật tư và con người từ tận miền Nam xa xôi. Để giữ được sự độc lập với Galtuin, nhóm của Frenci buộc phải di chuyển với số lượng nhỏ trong thời gian này.
Nhưng việc ả xuất hiện trước mặt mình lúc này có ý nghĩa gì. Patoucie tự nhận thấy vẻ mặt mình đang trở nên cau có.
"Có việc gì. Đến để mắng nhiếc ta sao?"
"Cũng có đấy. Vì cô quá thảm hại mà."
"Cái gì cơ? Tác động đến người nắm quyền lực quân sự cao nhất bằng cách thỉnh cầu... Ngươi định nói là có cách nào hiệu quả hơn thế sao?"
"Đương nhiên là có."
"Đương nhiên... Hả, đương nhiên?"
"Vốn dĩ cách làm của cô quá 'chính đạo'. Chồng tôi thực sự đã giao phó hy vọng viện quân cho cô sao? Hắn ta đâu phải kiểu đàn ông biết lo xa đến thế. Mà thôi, được rồi."
Frenci vuốt mái tóc màu thép.
"Tôi sẽ giúp cô. Vì chồng tôi, và vì đội Dũng giả Trừng phạt."
Không hiểu sao cô cảm thấy cách diễn đạt đó cực kỳ khó chịu. Đặc biệt là cụm từ 'chồng tôi' nghe thật chối tai. Chẳng mấy chốc, cô đã ghé sát mặt vào Frenci và xả một tràng.
"Cách làm chính đạo thì có vấn đề gì chứ. Sử dụng thủ đoạn tà đạo sẽ sinh ra méo mó. Nhìn vụ bắt giữ Rhino kia là rõ ràng rồi. Cái giá phải trả luôn xuất hiện ở đâu đó thôi."
"Xù nợ cái giá phải trả để đạt được kết quả. Đó chẳng phải là điều mà đội Dũng giả Trừng phạt do chồng tôi dẫn dắt vẫn làm sao."
Patoucie bỗng muốn phản bác kịch liệt nhưng lại không thể phủ nhận.
Nghĩ lại thì nhóm Zairo luôn chọn những phương pháp sai trái. Trước khi bàn đến chuyện tốt hay xấu, nếu xét đến ý nghĩa của chúng thì đúng là họ luôn mang lại những kết quả ngoài dự đoán. Bản thân mình đang dần cảm thấy thoải mái khi ở trong đội Dũng giả Trừng phạt như vậy. Patoucie tự nhận thức được điều đó.
"Tấn công trực diện không được thì dùng mưu mẹo. Đó là chuyện đương nhiên."
Frenci nheo mắt lại.
"Để Zairo Forbarz sống sót trở về. Vì mục đích đó, tôi sẽ làm bất cứ điều gì. Patoucie Kivia, kể cả việc lợi dụng cô."
Không hiểu sao lại cảm thấy bị áp đảo, Patoucie Kivia nhận ra mình đang rụt cằm lại. Dù có sự chênh lệch chiều cao, cô vẫn cảm thấy như đang bị trừng mắt nhìn từ chính diện.
"Hợp tác đi, Patoucie Kivia."
Từ xa, âm thanh của đợt pháo kích uy hiếp từ 『Thánh Quang Bát Môn』 vang lên ầm ầm.
◆
Sau khi Patoucie Kivia rời đi, Marcolas Esgain giữ hai người đàn ông lại trong phòng làm việc.
Cả hai đều là những sĩ quan còn trẻ.
Một người tên là Tanvos, tham mưu được ông để mắt và bồi dưỡng. Trong đám trẻ, hắn có lẽ là kẻ xuất sắc nhất. Tuy hơi thiếu sự linh hoạt nhưng hắn sắc bén, và quan trọng hơn cả là lòng trung thành.
"Theo dõi Patoucie Kivia. Đừng bỏ sót bất cứ ai mà cô ta gặp."
"Đã rõ."
Trước chỉ thị của Esgain, Tanvos gật đầu không chút dị nghị.
"Sao rồi, Tanvos. Có đám nào dùng được cho loại công việc này không?"
"Vâng. Gia tộc Tolsep đang cố gắng thu hẹp khoảng cách với chúng ta."
Tolsep. Gần đây Esgain cũng hay nghe đến cái tên này. Là một trong những quý tộc chủ chốt có tên trong Nghị viện Nofan, nghe nói dòng dõi của họ chính thống và tài sản dồi dào đến mức được gọi là 『Ngự Tam Gia』. Đặc biệt giỏi về mưu lược và sở hữu mạng lưới tình báo riêng từ thời Cựu Hoàng gia Meto. Cũng nhờ thế, họ là những người có tiếng nói lớn nhất trong nghị viện hiện tại.
Đội tư binh chuyên về tình báo của họ được gọi là 『Hỏa Tẩu』, lấy từ gia huy hình con chồn chạy trong lửa của gia tộc Tolsep.
"Thần định sử dụng 『Hỏa Tẩu』 của bọn họ. Chắc chắn họ sẽ phát huy thực lực trong những hoạt động tình báo như thế này."
"Hẳn là vậy. Nhưng chúng yêu cầu gì? Tiền? Hay quyền lợi?"
"Không phải cả hai ạ. Họ đề nghị hợp tác miễn phí."
"Một lời chào hàng đáng ngờ nhất."
Esgain suy tính thận trọng. Giao phó việc tình báo đồng nghĩa với việc để đối phương nắm được một phần những quân bài tẩy của mình. Tuy nhiên sự hữu dụng là điều chắc chắn.
Esgain nhớ lại khuôn mặt của gia chủ Tolsep. Một gã đàn ông béo tốt với khuôn mặt ôn hòa.
"Thôi được. Mượn tay Tolsep đi."
Esgain kết luận. Dù có âm mưu gì đi nữa, nếu là cuộc chiến trên phương diện đó thì ông cũng tự tin vào bản thân. Trước hết là phải biết năng lực và mong muốn của đối phương. Làm vậy chắc chắn sẽ nắm được điểm yếu của họ trước.
"Đám 『Hỏa Tẩu』 đó hành động ra sao, phải nắm bắt chính xác và báo cáo tất cả cho ta."
"Đã rõ. Vậy thần sẽ cho giám sát Patoucie Kivia và những người xung quanh cô ta."
"Nghe rõ đây. Dù bọn chúng có làm điều gì kỳ lạ cũng không được bắt giữ ngay. Cũng chẳng có lý do gì để làm thế."
"Lý do thì có thể tạo ra bao nhiêu cũng được mà."
Tanvos nói. Sự thiếu linh hoạt của hắn thể hiện ở những chỗ như thế này. Esgain khịt mũi.
"Hiện tại cứ thả lỏng cho chúng làm. Đây là cơ hội tốt để lôi ra ánh sáng những tên quý tộc chống đối ta hay các nghị viên Nofan. Nếu ả ta không phải là kẻ quá ngu ngốc, hẳn sẽ tìm cách tiếp xúc với những kẻ như thế."
"Thần đã hiểu."
"Còn nữa, Huch."
Ông cất tiếng gọi người đàn ông còn lại.
Đây là một thanh niên có vẻ ngoài cực kỳ mờ nhạt. Cái sự không nổi bật đó đôi khi lại hữu dụng. Sau một thời gian sử dụng, Esgain đánh giá hắn là kẻ biết tùy cơ ứng biến ở những thời điểm quan trọng. Nếu ghép cặp với Tanvos, chúng sẽ bù đắp khuyết điểm cho nhau.
Để hai kẻ như vậy cạnh tranh nhau là cách làm của Esgain. Cho chúng cộng tác nhưng không để chúng hòa hợp.
Sớm muộn gì cũng sẽ phải giết một trong hai kẻ này, kẻ nào vô dụng hơn sẽ phải chết. Cuộc chiến thăng tiến là vậy, nếu kẻ thua cuộc sinh lòng oán hận thì phiền phức lắm.
"Ta giao cho ngươi một việc khác. Huch, ngươi hãy xử lý cái Thần điện."
"Vâng."
"Nicold Ibuton. Tên Thủ tịch Đại tư tế ngu ngốc đó ồn ào quá."
Tên đó giữ quan điểm rằng nên dùng tiền thuế để bảo vệ người tị nạn và tái thiết các khu vực giải phóng. Đó là đòi hỏi vô lý. Một phần không nhỏ tiền thuế đã chui vào túi Esgain. Nói chính xác thì là biển thủ. Số tiền đó được dùng để trả công cho những quý tộc phục tùng Esgain. Nếu dòng tiền đó bị cắt đứt hay đình trệ, chế độ cai trị mà Esgain xây dựng sẽ lung lay.
"Làm cho kẻ liên lạc từ Thần điện phải câm miệng. Một tháng là được. Trong thời gian đó, hầu hết công việc sẽ xong xuôi."
Bòn rút đến tận cùng. Phần tiền thuế còm cõi còn lại sau đó dùng cho hoạt động từ thiện như lời Nicold Ibuton nói cũng được. Chỉ cần chặn các yêu cầu từ Thần điện cho đến lúc đó là ổn.
"Không quan trọng thủ đoạn. Hãy đưa ra kết quả ngay."
"Vâng."
Câu trả lời của Huch luôn ngắn gọn, không chút do dự. Đôi khi có phần hụt hẫng nhưng hắn luôn hoàn thành công việc một cách triệt để. Điểm này thì giống với Tanvos. Có thể nói là một sĩ quan dùng được.
"Được rồi. Vậy bắt đầu đi. Thiệt tình, thằng nào cũng vậy..."
Esgain lấy điếu xì gà từ ngăn kéo bàn làm việc. Từ khi trở thành Tổng soái ông đã bỏ thuốc một thời gian, nhưng giờ lại bắt đầu hút lại.
"Không thể ngoan ngoãn làm theo chỉ thị của ta được sao."
Chắc chắn là nên như vậy. Hệ thống mệnh lệnh gần với độc tài là hình thức lý tưởng nhất.
Thế gian này toàn những chuyện không theo ý muốn, Esgain thầm nghĩ. Dù đã trở thành Tổng soái của Galtuin, những rắc rối vẫn chưa bao giờ dứt.
◆
Có thể nói thực quyền quân sự của phe Hiện tượng Ma vương hầu như đã nằm trong tay Anis.
Hiện tượng Ma vương số 23, Anis.
Hiện giờ cô ta được gọi là Anis 《Vương Miện Đen》.
Về hình thức, cô ta được Vua của các Hiện tượng Ma vương ban cho vương miện và ủy quyền chỉ huy. Tại một tế đàn khổng lồ được dựng lên ở Lãnh địa Xoắn ốc phía cực Bắc đại lục, lễ tấn phong đã được cử hành. Tên của tế đàn là 'Tir Na Nog'.
Ngoại trừ những kẻ đang tiếp tục giao chiến ở tiền tuyến, đây là buổi lễ quy tụ gần như tất cả các Hiện tượng Ma vương ở miền Bắc. Towitz Hooker cũng tham dự và chứng kiến toàn bộ sự việc vì hắn cảm thấy hứng thú.
Không ngờ lại câu nệ hình thức đến thế.
Towitz thầm kinh ngạc.
Không... cũng là lẽ đương nhiên. Nếu đó là ý muốn của Vua, các Hiện tượng Ma vương sẽ thực hiện vai trò đó.
Đội chiếc vương miện đen đúng như tên gọi, Anis đứng trước tế đàn trông vô cùng bình thản. Tuy nhiên rõ ràng đó chỉ là vẻ bề ngoài. Hơi lạnh tỏa ra từ cơ thể cô ta đã tố cáo điều đó, khiến không gian xung quanh tế đàn lạnh buốt như giữa mùa đông.
"Ta xin hứa, nhất định sẽ tiêu diệt nhân loại." Anis 《Vương Miện Đen》 tuyên bố.

"Nhân loại bước chân vào vùng đất phía Bắc này sẽ không một kẻ nào được sống sót trở về. Giết hết. Nếu những kẻ chiến đấu chết sạch, sự kháng cự cũng sẽ chấm dứt."
Trong những lời đó chứa đựng sự căm thù mãnh liệt.
"Đức Vua đã phán rằng hãy kết thúc cuộc chiến dài hơi này tại đây. Do đó ta sẽ hiện thực hóa điều đó. Như Ngài Abaddon đã mong muốn, ta sẽ kế thừa di chí của Ngài."
Có bao nhiêu kẻ hiểu được ý nghĩa của những lời đó, Towitz tự hỏi. Có rất nhiều Hiện tượng Ma vương tuy có trí tuệ nhưng không hiểu các loại cảm xúc. Thậm chí có những kẻ sở hữu hình thái tư duy mà con người không thể hiểu nổi. Dù vậy vẫn có cách để truyền đạt ý chí của Anis.
Tir Na Nog sao.
Chính cái tế đàn khổng lồ này đã mang lại cho các Hiện tượng Ma vương một mục đích thống nhất và cho phép chúng chiến đấu dưới một chiến lược nhất định.
Rốt cuộc là cơ chế gì vậy chứ...
Towitz đưa mắt nhìn lên tế đàn.
Một thiếu nữ còn nhỏ tuổi đang cuộn mình ngủ trên đó, mái tóc ánh lên sắc màu kỳ lạ pha trộn giữa trắng và xanh. Cơ thể cô bé được nối với tế đàn bằng vô số những đường ống chằng chịt. Giấc ngủ của cô bé có lẽ không yên bình khi giữa trán cô bé nhăn lại sâu hoắm, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.
Cứ như đang gặp ác mộng vậy.
Towitz không biết tên cô bé. Cũng chẳng biết là ai. Các Hiện tượng Ma vương dường như cũng bị nghiêm cấm chạm vào cô bé. Towitz cũng chưa từng thấy cô bé tỉnh dậy.
Không chừng thiếu nữ này chính là bản thể của Tir Na Nog cũng nên.
Hắn nghĩ vậy. Nếu đúng là thế thì đây là một sự tồn tại cực kỳ quan trọng. Không có Tir Na Nog này thì khó mà chiến thắng. Cả bầy đàn có thể sẽ tan rã. Hiện tượng Ma vương tuy hùng mạnh nhưng mặt khác cũng có sự mong manh.
Để thắng nhân loại một cách bài bản cũng là một công việc lớn đấy chứ.
Nếu Anis mong muốn điều đó, Towitz dự định sẽ giúp cô ta toại nguyện. Dù có phải biến nhân loại hay tất cả những thứ khác thành kẻ thù, việc xác định mục tiêu như vậy thật thú vị biết bao.
Cơn phấn khích dâng trào khiến hắn thấy mình chẳng khác nào một đứa trẻ.
Tuyệt. Sống là phải thế này chứ.
Towitz đang ca vang cuộc đời mà trước đây hắn luôn cảm thấy trống rỗng.
"Towitz Hooker."
Anis 《Vương Miện Đen》 gọi tên Towitz.
"Có gì đáng cười?"
"Hả? Chẳng lẽ tôi đã cười sao?"
Hắn thử véo má mình. Định diễn trò hề một chút nhưng Anis không đổi sắc mặt. Hắn cảm thấy ánh nhìn của các Hiện tượng Ma vương xung quanh đang tập trung vào mình.
Odin dẫn theo các Valkyrie bay lượn trên bầu trời. Tao Wu khiến cơ thể thép khổng lồ rền rĩ. Balor vẫn nhắm nghiền mắt nhưng ngọ nguậy không ngừng. Mỗi kẻ đều đang chú ý đến Towitz. Quả thật là căng thẳng. Chỉ riêng việc những tồn tại hùng mạnh nhường này tụ họp một chỗ cũng đã khiến người ta lạnh sống lưng rồi.
"Chết thật."
Towitz quyết định nói thật.
"Vì thấy vui quá nên tôi lỡ bật cười. Xin lỗi nếu làm cô phật ý."
"Chẳng có gì vui cả. Ta cũng không định nghe ngươi biện hộ. Chỉ cần trả lời câu hỏi thôi."
Anis hỏi một chiều, đúng phong thái của một nữ hoàng.
"Chính ngươi đã nói để đối phó với lũ người cần phải thay đổi cách đánh. Và ngươi đã điều động quân đoàn Hiện tượng Ma vương. Deadora và Nuckelavee. Bọn chúng hiện đang cầm chân các đơn vị của con người."
"Đúng vậy. Họ đang đáp lại sự kỳ vọng rất tốt."
Cả Deadora và Nuckelavee đều đã thành công trong việc đưa thi hài của 《Nữ thần》 vào cơ thể. Có thể nói họ là những 'Thánh nữ' của phe Hiện tượng Ma vương. Deadora nắm giữ quyền năng của 《Nữ thần》 Đại địa. Nuckelavee nắm giữ quyền năng của 《Nữ thần》 Than khóc. Quyền năng mà các 《Nữ thần》 trước đây từng sử dụng, giờ họ cũng có thể thi triển.
"Thánh Kỵ sĩ đoàn 11 đang bị Nuckelavee chặn lại bằng tiếng hát. Đơn vị do Julisa Kidafreny chỉ huy thì bị Deadora kiềm chế và tách khỏi quân chủ lực. Họ đang làm rất tốt đấy."
Mục đích của cả hai đều là cầm chân địch.
Câu giờ và bào mòn chiến lực của địch. Đó là chiến lược mà Towitz đề xuất. Trong thời gian đó, tập kết đại quân Hiện tượng Ma vương và Dị hình, luyện thành và chuẩn bị cho trận quyết chiến. Thời gian là đồng minh của Hiện tượng Ma vương.
Nhân loại luôn lo lắng về vấn đề hậu cần, vì vậy hãy kéo chúng vào sâu trong vùng đất phương Bắc này rồi đập tan. Đó là lựa chọn lý tưởng đầu tiên mà Towitz nghĩ đến.
"Cô mong muốn chiến quả lớn hơn nữa sao, Anis?"
Thắng quá đậm cũng không phải là điều tốt. Nếu lũ người quyết định rút lui khỏi cuộc viễn chinh và củng cố phòng thủ thì việc phân định thắng thua sẽ còn tốn nhiều thời gian hơn nữa. Kéo chúng vào và tiêu diệt là thượng sách.
"Không. Không phải về chiến quả. Là về chuyện của Deadora và Nuckelavee."
"Nghĩa là sao?"
"Ngươi từng nói rằng việc thông báo cho nhân loại biết chúng là những tồn tại đã hấp thụ thi hài 《Nữ thần》 sẽ có tác dụng hiệu quả. Tại sao không làm thế? Bằng cách tuyên bố, ta có thể gieo rắc nỗi sợ hãi cho chúng cơ mà."
"Thời điểm rất quan trọng. Những kẻ am hiểu truyền thuyết bên phía đối phương chắc đã nhận ra rồi, nhưng công bố rộng rãi lúc này vẫn còn quá sớm. Phải đợi 'Thánh nữ' Julisa hoạt động tích cực hơn nữa đã."
"Tại sao?"
"Khi nghi ngờ những gì mình vẫn tin tưởng, con người mới càng sợ hãi và phản ứng thái quá."
Ví dụ như đội Dũng giả Trừng phạt chẳng hạn. Việc họ nuôi dưỡng Hiện tượng Ma vương bị bại lộ và vị thế của họ chắc chắn đã tồi tệ hơn trước. Một thời gian nữa họ sẽ không phải là mối đe dọa.
Tuy nhiên, cũng chỉ là chuyện của một thời gian thôi.
Towitz không hề coi thường Dũng giả Trừng phạt. Hắn tin rằng sớm muộn gì họ cũng sẽ quay trở lại như một mối đe dọa bằng một phương thức phạm quy nào đó. Trước lúc đó có vài thứ hắn muốn thử.
"Hà, ha ha ha ha! Khó hiểu thật đấy, Anis 《Vương Miện Đen》 ơi. Ý kiến của tên đó quan trọng thế sao?"
Tiếng cười vang lên. Hiện tượng Ma vương Tao Wu nghiến kèn kẹt cơ thể thép khổng lồ, ghé mắt nhìn Towitz.
"Đúng là cách chiến đấu của tên này rất chính xác... hoàn toàn chính xác. Rất hữu dụng. Nhưng mà chán ngắt! Vô cơ, thiếu điểm nhấn, nhạt nhẽo! Kết cục của một trận chiến như vậy có hợp với Thánh ý của Chúa tể không?"
"Bàn luận về Thánh ý của Vua e là quá bất kính rồi đấy, Tao Wu."
Một giọng nói uể oải khác đáp lại. Hiện tượng Ma vương Balor đã mở miệng.
"Tôi thì... thấy nó mang tính thử nghiệm và thú vị đấy chứ. Quan trọng là số lần thử. Vì chúng ta không thể biết được Thánh ý của Vua nên đành phải... thử đi thử lại nhiều lần thôi. Đến mức nực cười..."
"Hừ hừ! Suy nghĩ của ngươi quá hài hước. Những tiết mục lặp đi lặp lại sẽ trở nên sáo rỗng thôi, cần phải tuyển chọn kỹ lưỡng. Đã cất công thụ xác rồi, hãy dùng tư duy mà suy nghĩ đi chứ!"
"Suy nghĩ của ngươi mới quá bi kịch... Đao to búa lớn, áp đặt và cầu toàn..."
Tao Wu và Balor. Towitz đã vài lần chứng kiến hai kẻ này cãi nhau. Hắn không ngờ giữa các Hiện tượng Ma vương cũng có sự bất đồng về phương châm. Dù vậy, điểm mạnh của chúng là sự tồn tại của một người thống nhất ý kiến tuyệt đối.
"Dừng lại."
Khi Anis cất tiếng, cả Tao Wu và Balor đều im bặt. Odin đang bay lượn trên trời cũng khép cánh sà xuống. Con mắt độc nhất màu xanh của nó nhìn thẳng vào Anis. Các Hiện tượng Ma vương tại đó, ai nấy đều im lặng hoàn toàn như nhau.
"Đủ rồi. Cuộc cãi vã của các ngươi chỉ tổ nhàm chán. Không có giá trị."
Anis phất tay vẻ không mấy quan tâm.
"Towitz, việc sử dụng thi hài 《Nữ thần》 giao cho ngươi. Cứ tiếp tục như thế."
"Cảm ơn cô. Vậy tôi có thể quay lại tiền tuyến được chưa? Có vài việc tôi muốn làm cho xong ấy mà."
"Việc muốn làm sao? Nói thử xem. Tiếp theo ngươi định làm gì?"
"Trước tiên là thí nghiệm."
Đứng về phía Hiện tượng Ma vương, điều hắn nhận thấy là bọn chúng ngu dốt đến kinh ngạc về con người. Những cá thể có hứng thú là của hiếm, và nhờ thế Towitz có đất để trổ tài.
"Thi hài 《Nữ thần》 kia. Tôi muốn thử xem nó có hoạt động tốt không."
"Ra vậy. Có vẻ ngươi đã dùng bọn mạo hiểm giả để chơi đùa nhỉ."
Đúng như Anis nói. Towitz đã sử dụng các mạo hiểm giả để thám hiểm vùng đất phương Bắc này. Hắn cho họ lặn lội vào khắp các di tích và cũng thu được một số thành quả. Một trong số đó chính là thi hài của 《Nữ thần》 Mặt trăng.
Đối với các Hiện tượng Ma vương, số lượng thi hài 《Nữ thần》 đang sở hữu đã lên tới con số ba. 《Nữ thần》 Đại địa. 《Nữ thần》 Than khóc. 《Nữ thần》 Mặt trăng. Cái nào cũng sẽ hữu ích để đánh bại nhân loại.
"Tuy chỉ là chạy thử nhưng tôi sẽ làm. Nếu suôn sẻ thì sẽ vô cùng có lợi. Ngoài ra còn một việc nữa. Tôi định thử ám sát."
Đây cũng là việc nên thử một lần.
"Lyufen Caulon. Nếu giết được gã đó, chúng ta có thể chiến thắng mà không cần đến trận quyết chiến."
Thiên tài hậu cần. Trọng yếu quân sự của Liên hiệp Vương quốc, đồng thời là Thánh Kỵ sĩ đoàn trưởng. Lyufen Caulon, Towitz cũng đã chú ý đến hắn từ khi còn ở trong quân đội. Về năng lực điều hành chiến tranh, bản thân hắn cũng còn kém xa. Có thể khẳng định chắc chắn rằng chính nhờ sự tồn tại của hắn mà nhân loại mới có thể dấn thân vào cuộc đại viễn chinh này.
Chỉ cần xóa sổ gã đó, quân đội Liên hiệp Vương quốc sẽ rơi vào tình trạng tê liệt chức năng.
"Tôi sẽ sử dụng Đội 7110 mặt trận Yutobu mà tôi đã luyện thành. Kế hoạch đã được tiến hành rồi nên chắc sẽ có kết quả trong vài ngày tới. Hơn nữa, tôi cũng nên thử nghiệm biện pháp đối phó căn bản với Dũng giả Trừng phạt một lần xem sao."
"Được thôi. Nếu là để khiến nhân loại tuyệt vọng và sợ hãi, hãy thử tất cả những gì có thể."
Anis 《Vương Miện Đen》 khẽ gật đầu.
"Phải... tuyệt vọng và sợ hãi. Đó chính là ý nghĩa tồn tại của chúng ta."
Đó cũng là điều mà Abaddon đã nói sao. Towitz cảm thấy hơi tò mò.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
