Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 18 Hình phạt - Phong tỏa chí tử Hèm núi Tujin 3

Trên không, môi trường còn khắc nghiệt hơn cả những gì Tsav tưởng tượng.

Nếu không có kính chắn gió và trang phục giữ ấm, cậu chắc chắn đã chết.

(Nguy hiểm thật, cái ông này. Liệu ổng có mắc ói không nhỉ)

Cậu đã tháp tùng Jace vài lần trong các chuyến bay thử nghiệm, nhưng không chiến cơ động trong thực chiến lại là một chuyện khác.

Đặc biệt là cách điều khiển của Jace, có thể nói là vượt xa hoàn toàn so với các long kỵ binh khác.

Đảo gấp, vọt lên cao là chuyện đương nhiên, anh ta thậm chí còn thực hiện cả những động tác như nhào lộn.

Với cách di chuyển này, dù có bị bám đuôi, anh ta cũng sẽ lấy lại được vị trí phía sau kẻ thù chỉ trong nháy mắt.

Chỉ là, áp lực cơ thể phải chịu là quá lớn. Dù muốn cũng không thể nào bắt chước được.

Với lại, chuyển động của Niirii cũng rõ ràng là khác biệt so với những con rồng khác.

Phải cưỡi lên rồi mới nhận ra nó là một cá thể đặc biệt.

Tăng tốc, giảm tốc, kiểm soát tư thế... chị Niirii xử lý mượt thật, ngay cả khi phải vác thêm một cục tạ là tôi. Mà độ chính xác khi thở ra lửa cũng đáng kinh ngạc luôn.

Khi thực sự cưỡi trên lưng nó giữa không trung, cậu mới hiểu rõ điều đó.

Một con Dị hình bay lượn cỡ lớn──hình như gọi là Wyvern, đã bị thiêu rụi chỉ bằng một đòn.

Đó là một con Dị hình bay có kích thước tương đương Niirii.

"......Tất cả Wyvern đều phải bị bắn hạ. Nếu được, chỉ bằng một đòn".

Jace đã nói vậy. Từ giọng điệu đó, Tsav gần như tin chắc.

Đó có lẽ là những con rồng đã biến thành Dị hình. Chắc chắn là vậy.

Cả Jace và Niirii đều quyết không để sót một con Wyvern nào, họ tiếp cận với tốc độ nhanh đến mức tầm nhìn của Tsav tối sầm lại, rồi hạ gục chúng mà không hề do dự.

Ngọn lửa của Niirii và ngọn lao của Jace bay vút trên không.

Mỗi lần như vậy, các Dị hình lại lần lượt rơi xuống.

Trong mắt Tsav, việc đó trông có vẻ dễ dàng, nhưng khi quan sát trận chiến của các long kỵ binh khác, dường như đây là một điều khá bất thường.

Chỉ cần đối đầu một chọi một với Wyvern cũng đã đủ chật vật, chưa kể đến lũ Gargoyle bâu đầy xung quanh.

Họ chủ yếu thực hiện các động tác né tránh, lập đội hình vài kỵ binh để yểm trợ lẫn nhau.

Nhờ đó mới duy trì được thế giằng co.

Ngoài ra, những tia nhiệt màu đỏ bắn lên từ mặt đất cũng là một mối đe dọa.

Hình như chúng được bắn ra bởi một Hiện tượng Ma vương tên là 『Furiae』.

Đã có một kỵ binh phe ta bị tia sáng đó xuyên qua và thiêu cháy.

Ngay lúc này, dưới mắt cậu, thêm một kỵ binh nữa. Jace tặc lưỡi.

"Tsav, còn chưa xong à? Nhanh tay lên, mày nghĩ đây là lần thứ bao nhiêu rồi hả. Đã thấy vị trí bắn rồi chứ!"

"Thấy rồi ạ!"

Tsav vừa nâng Lôi trượng lên, vừa đo khoảng cách giữa hai bên.

Kẻ địch ở rất xa phía sau đội hình địch. Xung quanh cũng không có Dị hình đi kèm.

Chỉ có một con──hay nên nói là, một người? Một cái bóng hình người đang đứng đó, và bắn những tia nhiệt từ vị trí đó.

Vấn đề là có bắn trúng được hay không.

"Hơi khó đấy... Anh Jace, bay gần hơn chút nữa được không ạ?"

Cây Lôi trượng Tsav đang cầm, tên sản phẩm là 『Hinagiku』──một cây trượng bắn tỉa do công ty Vaakle phát triển, đã được Norrgayu tinh chỉnh đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu.

Lần này, nó còn được điều chỉnh để chú trọng hơn vào tầm bắn xa.

Cái giá phải trả là uy lực và độ chính xác thì... cậu phải tự thân bù đắp lấy.

"Em muốn bắn ở khoảng cách chắc chắn giết được cơ... Mà anh biết đấy, em là kiểu không bao giờ bắn bừa, đúng không? Kể cả khi chơi bạc em cũng là kiểu chớp thời cơ để hốt cú đậm──"

"Ồn ào, im đi".

Câu trả lời của Jace rất ngắn gọn.

"Mày bảo tao vừa né cái tia sáng đỏ đó, vừa xuyên qua đám Dị hình đang bay tới, vừa tiếp cận nó à?"

"A, vụ đó khó lắm ạ?"

"Mày nói gì? Chờ đã. ......Niirii bảo".

Con rồng xanh gầm lên giữa bầu trời đêm quang đãng.

Tắm mình trong ánh trăng màu tím sẫm, khuôn mặt nghiêng của con rồng trông đẹp đến rợn người.

Nó đang cười. Tsav bất giác nghĩ vậy.

"......Nó bảo bị coi thường là không thể làm được chuyện đó thì thật là mất mặt. Bám chắc vào, thằng khốn. Rơi xuống là tao giết. Niirii, xuống dưới trước. Tăng tốc!"

Sau đó, nó tăng tốc đột ngột.

Tsav gần như nghĩ rằng toàn bộ nội tạng của mình sẽ văng ra ngoài bằng đường miệng.

Đàn Dị hình đang ập đến. Rồi cả tia nhiệt màu đỏ. Nó xuyên qua khe hở giữa chúng.

Cơ thể nó xoắn lại, trong một khoảnh khắc, cậu không còn phân biệt được trên dưới.

Không phải là chóng mặt, mà là cảm giác như toàn bộ ruột gan bị vặn xoắn.

"──Chỗ này. Đi đi, Niirii!"

Cậu chỉ vừa đủ nghe thấy giọng của Jace.

Jace phóng lao, Niirii phun lửa. Dị hình rơi xuống. Tia nhiệt sượt qua sát sạt cánh của Niirii.

Tiếng gió gào thét. Cậu không biết nó đã né bằng tư thế nào.

Nhưng chắc chắn là họ đang đến gần. Họ đang tiếp cận rất nhanh.

Điều đó cũng có nghĩa là họ đã tách khỏi các long kỵ binh đồng đội và bị cô lập.

Lũ Dị hình xung quanh càng bâu lại đông hơn.

Khoảng thời gian ngắn ngủi đó chính là cơ hội dành cho Tsav.

"Bắn đi!"

Không cần Jace phải hét lên, Tsav đã vào tư thế bắn.

Cậu nhắm qua ống kính Lôi trượng. Hiện tượng Ma vương hình người, 『Furiae』. Ngắm vào đầu nó.

Nó có hình dạng một người phụ nữ với mái tóc dài màu bạc lấp lánh.

Cậu đã thấy rất rõ.

(Bắn trúng được. Khoảng cách này là được. Nếu không thì mất mặt lắm).

Cậu chạm vào Thánh ấn, kích hoạt nó. Một tia sét chói lòa và âm thanh khô khốc.

Cậu đã tin chắc. Đó là một cú nhắm hoàn hảo.

Vệt tia chớp xuyên qua bầu trời đêm, bắn trúng đầu của 『Furiae』.

Nhưng, cái đầu đó không nổ tung.

(......Thiệt hả? Giỡn mặt à?)

Ngay lúc đó, Tsav đã thấy.

Khoảnh khắc 『Furiae』 bắn ra tia nhiệt màu đỏ.

Tia nhiệt đó đã vô hiệu hóa cú bắn tỉa của Tsav.

Ánh sáng đỏ cứ thế thiêu đốt không trung, bắn trúng một kỵ binh phe ta.

Nó có thể làm được như vậy sao. Tốc độ phản ứng không thể hiểu nổi──hay là dự đoán?

(Thú vị đấy chứ. Vậy thì──)

Tsav ngay lập tức quyết định cách xử lý.

Phòng thủ chính xác bằng tia nhiệt. Để xuyên qua nó, cần phải có mồi nhử. Và bắn liên thanh.

Liên tục trong thời gian ngắn──gây hỗn loạn và tạo ra sơ hở. Dù chỉ một khoảnh khắc cũng được.

"Mày làm cái gì vậy. Bắn hụt rồi, Tsav!"

Tiếng Jace gầm lên.

"Chết tiệt. Mày nghĩ tao sẽ bị Zairo mỉa mai với bộ mặt nào đây, rút lui ngay──"

"Chưa! Vẫn chưa đâu! Mà anh biết đấy, em là thiên tài chính hiệu mà, đúng không?"

Tsav thay băng đạn tích quang. Chỉ còn vài giây nữa là đến lúc làm mát thân trượng, nhưng cậu không thể đợi lâu như vậy.

Thân trượng có nổ tung cũng mặc kệ. Chắc nó vẫn chịu được thêm hai phát nữa.

"Em lại thấy hăng máu rồi! Anh làm mồi nhử đi!"

"Hả? Bọn tao làm mồi nhử?"

"Với anh Jace và chị Niirii thì dễ ợt mà, đúng không? Em sắp 'bay' đây! Anh cứ bay thẳng về phía nó, vờ như sắp tông vào ấy. Cứ làm vậy là em tỉa được nó! Xong xuôi anh quay lại đón em là đẹp!"

"Hảả?"

"Dễ ợt đúng không! Trông cậy ở anh hết đó!"

"Chờ đã".

Anh ta chắc chắn hiểu. Tsav đánh giá Jace ngang hàng với Zairo.

Trong chiến đấu, họ là hai người có thể vượt qua cả thiên tài là cậu.

Vì vậy, Tsav không đợi Jace trả lời, cậu tháo dây đai.

Dây đai đã cố định cậu trên lưng Niirii.

Rồi cậu nhoài người ra.

(Đối thủ không di chuyển).

Tsav lặng lẽ kích hoạt Thánh ấn. Cây trượng bắn tỉa lóe sáng.

(Vậy thì, bắn mãi mà không trúng thì đúng là đồ vô dụng rồi).

Mục tiêu một lần nữa nhắm chính xác vào đầu của 『Furiae』.

Phát này cũng bị chặn. Tia nhiệt màu đỏ lại đánh bật tia sét của Tsav.

Tốc độ phản ứng kiểu gì vậy. Đến mức phát cáu.

Tia nhiệt kéo một vệt dài trên bầu trời đêm──và trước khi nó biến mất, Tsav đã nhảy.

"Chết tiệt. Niirii!"

Lời chửi thề của Jace. Và hình như cậu cũng nghe thấy một tiếng kêu lanh lảnh như chim.

Tsav nhảy khỏi lưng Niirii, thay băng đạn tích quang một lần nữa và kích hoạt Thánh ấn.

Thay băng đạn tốc độ cao. Ngay khoảnh khắc đó, 『Furiae』 giơ một tay lên và trông như bất động.

(Mày do dự rồi!)

Tsav mỉm cười.

Jace và Niirii. Và cậu, người vừa rơi khỏi đó. Nó nên nhắm vào ai.

Mối đe dọa nào lớn hơn. Sự khác biệt giữa con người và Hiện tượng Ma vương──có hay không có ống kính để nhìn rõ ở khoảng cách siêu xa.

Có sở hữu thiết bị mở rộng khả năng thể chất hay không.

Ở khoảng cách này, Tsav đặt cược rằng Hiện tượng Ma vương không có khả năng phân biệt từng cá thể con người.

『Furiae』 có lẽ không thể phán đoán được kẻ bắn tỉa liên tục là Jace hay Tsav.

Hay là, nó sợ Niirii đến mức đó? Đến mức dù biết vẫn phải do dự trong giây lát.

Chuyện nào cũng được.

(Heh, em thắng!)

Rốt cuộc, sự do dự trong khoảnh khắc đó chính là sơ hở chí mạng.

Tia sét thứ ba thiêu đốt hư không. Thân trượng không chịu nổi sức ép và vỡ tan.

Một mảnh gỗ nhỏ văng trúng má cậu, một cơn đau buốt.

Nhưng, cú bắn vẫn chính xác tuyệt đối. Tia sét bị hút vào ngực 『Furiae』, và khuôn mặt nó há hốc mồm như thể ngạc nhiên.

Chỉ đến thế thôi.

Ngực của 『Furiae』 nổ tung. Văng đi.

Và rồi, rơi. Cảm giác lơ lửng.

──Ngay sau đó, một cú giật.

Một cú giật mạnh đến mức cậu tưởng cổ mình sắp đứt lìa.

"......Đừng có đùa nữa!"

Jace vừa tóm lấy cổ áo giữ ấm của Tsav vừa gầm lên.

"Bắt tao với Niirii làm cái trò xiếc này à. Tao đã định thả cho mày rơi luôn rồi đấy, mày bị ngu à."

"Đâu, em thấy vui mà! Với lại, thành công rồi còn gì. Trò này chắc chắn chỉ bọn mình mới làm được thôi!"

"......Sao cũng được, nhưng cái trượng đó".

Jace liếc nhìn cây trượng Tsav đang cầm lủng lẳng trên tay.

Nó cháy đen và gãy nát từ nửa thân.

"Tên Norrgayu kia sẽ nổi điên cho xem".

"À... cái đó thì hơi căng thật nhỉ."

Đây là một cuộc chạy đua với thời gian.

Phải xuyên qua đám Dị hình đang ập đến và thoát lên phía bắc.

Để làm được điều đó, chúng tôi buộc phải đột phá qua giữa bầy Dị hình đang vây kín.

Nếu là Dị hình cỡ nhỏ thì có thể dễ dàng xử lý, nhưng phiền phức là loại Dị hình đi bằng hai chân cỡ lớn──Troll.

Bọn chúng khá thông minh, và chuyển động cũng không hề chậm chạp.

Ngay khi nhìn thấy tôi và Theoritta, chúng đã giơ cả hai tay lên và bổ nhào tới.

"Bám chắc vào".

Tôi chỉ quẳng cho Theoritta mỗi câu đó.

Không thể dùng triệu hồi kiếm. Không thể để cô ấy chịu thêm gánh nặng lúc này──tôi rút dao găm ra, nhắm vào chân chúng và ném.

Với bọn cỡ lớn như Troll, nhắm vào thân mình có khi không giết được.

Còn muốn ném trúng đầu thì, ngay cả tôi cũng cần phải có may mắn lắm.

Vì vậy, tôi phá vỡ tư thế của chúng. Dùng vụ nổ ở chân để khiến chúng ngã nhào.

Cứ thế thúc ngựa phi nước đại, vượt qua. Không có thời gian để kết liễu chúng.

(Vẫn còn. Lại có nữa. Nhiều quá).

Một con Troll chắn đường. Lần này là hai con.

Hơn nữa, chúng còn tóm lấy một con Dị hình cỡ nhỏ gần đó rồi ném về phía tôi.

"Chơi láo thế...!"

Chỉ còn cách nghênh chiến. Dao găm, kích nổ. Còn lại bao nhiêu cây?

Không có thời gian để suy nghĩ, con Troll đã lao tới.

Không có thời gian để chuẩn bị con dao tiếp theo. Chết tiệt.

Để né──chỉ còn cách bỏ ngựa ở đây thôi sao──

Ngay khi ý nghĩ đó lướt qua đầu tôi, đầu của con Troll đang lao tới bỗng nổ tung.

Có thứ gì đó đã bay tới. Lao à. Hay là một phát bắn từ Lôi trượng.

Tôi không thể phân biệt được ngay lập tức.

(Đứa nào?)

Tôi thoáng nghĩ, nhưng nguyên nhân thì đã rõ ràng.

『Khẩn trương lên. Thánh Kỵ sĩ đoàn 9 đã bắt đầu giao chiến. Kẻ thù đã đuổi kịp』.

Giọng Norrgayu rè rè vang lên. Đội công binh à.

Họ chiếm lấy đỉnh một ngọn đồi nhỏ, vừa trượt xuống vừa bắn Lôi trượng.

Kẻ thù trên đường đi của tôi nổ tung. Hoặc bỏ chạy.

『Mở đường cho Tổng soái của chúng ta! Đội công binh, nhất loạt bắn──Tổng soái Zairo, Ta sẽ chỉ cho ngài một lối tắt』.

"Cứu mạng đấy."

Lần này thì tôi nói thật.

"Lối tắt gì?"

『Hãy đi qua ngọn đồi mà chúng ta đang chiếm giữ.

Đã chặn được địch từ phía tây, cứ thế vượt lên phía bắc』.

"Chặn được á──làm được sao? Norrgayu Bệ hạ, ông đã làm thế nào?"

Tôi nghĩ ông ta đã dùng một loại bẫy nào đó để ngăn chúng lại.

Nhưng tôi không biết bằng cách nào.

Kho dự trữ Toái Tiết Ấn đã dùng hết, và những thứ có thể chuẩn bị gấp thì không có nhiều lựa chọn.

Cùng lắm chỉ có thể là những ấn nổ đơn giản và quy mô nhỏ.

Nhưng, nó lại đang phát huy hiệu quả hơn tôi tưởng.

Những con Dị hình cố gắng đi vòng để đón đầu, phần lớn đều rơi vào hỗn loạn.

Nhờ vậy mà nhóm Hord Cliovos và Thánh Kỵ sĩ đoàn 9 đi đầu đang dần tiến đến chân núi Tujin như thể đang dẹp tan một nhóm Dị hình nhỏ.

Địa hình phức tạp ở đó chắc sẽ giúp câu thêm được chút thời gian.

『Ta đã dùng chuông báo』.

Norrgayu nói thản nhiên.

Chuông báo à. Mấy cái cọc gỗ cắm đất, nối với ván và dây. Vướng vào thì kêu. Khắc thêm Thánh ấn nổ thì thành bẫy. Trò này tôi biết.

Nhưng nó có hai vấn đề. Một là tốn công khắc ấn lên cả đống ván. Hai là, nó quá lộ liễu.

"Ông chuẩn bị được nhiều đến mức chúng không thể đi qua sao? Làm thế nào ông khắc được nhiều Thánh ấn như vậy. Thời gian tích quang cũng──"

『Không cần phải khắc lên tất cả』.

Những lúc thế này, Norrgayu trở nên giống như một giáo viên kiên nhẫn.

『Sắp xếp chúng theo một sơ đồ mà chỉ bên ta nắm được, thoạt nhìn có vẻ ngẫu nhiên.

Những chuông báo có Thánh ấn hiệu lực sẽ được liên kết với nhau để tăng cường sức nổ.

Đó là một loại bẫy như vậy』.

Đến đó thì tôi hiểu ra. Đây là một cái bẫy được phép bị phát hiện dễ dàng.

Từ trước đến nay, tôi hiếm khi được chiến đấu trong điều kiện thuận lợi thế này, nên đã quên mất điều cơ bản.

Một cái bẫy câu giờ, chỉ cần khiến chúng do dự, cũng có thể phát huy hiệu quả.

Nếu cộng thêm những phát bắn tỉa quấy rối của đội công binh, việc chúng rơi vào hỗn loạn cũng là điều dễ hiểu.

Chẳng mấy chốc chúng sẽ chuyển hướng sang đi vòng qua khu rừng cọc đó.

Phần còn lại, là tôi phải nhanh lên. Hội quân với Hord. Để giết 『Charon』, tôi cần cứu viện.

Đúng vậy──

"Theoritta. Cô hồi phục được bao nhiêu sức rồi?"

"Đ...... ổn, lắm. Ta rất khỏe nên nếu chỉ một thoáng thì, có thể gọi 『Thánh kiếm』 được".

"Nói thật đi. Đừng có xạo như Benetim".

"......『Thánh kiếm』 thì không thể. Nhưng, một lần triệu hồi lớn. Không, hai lần...... Hai lần, được!"

"Thật không?"

"Được mà. Đến mức đó thì, tuyệt đối, không sao!"

"Tốt".

Đành tin con nhóc này vậy. Hai lần. Tôi sẽ kết thúc trận chiến bằng hai lần triệu hồi đó.

Tuy nhiên, không thể chơi kiểu được ăn cả ngã về không.

Tôi phải thực hiện được một đòn tấn công 'chí mạng' chắc chắn nhắm vào tên Ma vương xương xẩu đó.

Ví dụ như──

『Cậu Zairo! Này, có nghe thấy không? Chỗ tôi đang có chuyện lớn rồi đây này!』

Giọng nói căng thẳng của Benetim vang lên. Giọng nói đó mạnh đến mức khiến tôi đau đầu.

Dù biết là vô ích, tôi vẫn đưa tay lên bịt tai──rồi gào lại.

"......Cái gì! Bây giờ tôi đang bận vãi, để sau đi!"

『Đừng nói thế chứ! Một đàn địch kinh khủng, với lại, Ma vương đang đến đây này!』

Giọng Benetim nghe thật thảm thiết.

『Là tên Ma vương dạng xương lần trước đấy, người của Thánh Kỵ sĩ đoàn nói vậy!

Tôi đã thấy nó từ đây rồi. Một thứ như thế đang đến thật á?

Cậu Zairo, cậu bảo là 'lỡ như' mà!』

"Thì cái 'lỡ như' nó trúng rồi. Tôi cũng đang đến đây nên ông tìm cách mà cầm cự đi. Có Tatsuya ở đó, chiến lực đủ rồi còn gì. Ông cứ núp ở đâu đó, đừng có vạ vật ngóc đầu lên".

『Tôi cũng đã nghĩ thế, nhưng mà đám người Liên minh Quý tộc đang tháo chạy toán loạn cả lên!

Này, tên Ma vương dạng xương đó không phải là nguy lắm sao?

Của Thánh Kỵ sĩ đoàn 9──thứ mà Perumery-sama triệu hồi, cái gì đó như là mưa độc ấy, cũng chẳng có tác dụng gì cả!』

"Chắc chắn rồi".

Một cơ thể làm từ xương. Độc liệu có tác dụng với xương không?

Kể cả có, thì loại độc nào mới có tác dụng? Không thể nghĩ ra ngay được.

Hord Cliovos chắc chắn cũng đang chật vật.

『Tóm lại, mau đến cứu chỗ này đi! Chết mất thôi, thế này thì!』

"Ồn ào quá. Tóm lại là cầm cự! Giữ vững chiến tuyến cho đến khi tôi đến!"

『Không, không thể mà──Aaa! Này, như thế là không được......! Đoàn trưởng Hord, chờ đã, đừng rời xa tôi!』

"......Câm mồm, cứ cầm cự đi, có Tatsuya mà! Dùng nó đi!"

Tôi gầm lên và thúc ngựa phi nước đại.

Từ giờ mới là bắt đầu. Cả hai bên đều đã tung hết bài tẩy──còn lại là ý chí.

Khí phách, và may mắn. Tôi không thể thua được, tôi nghĩ vậy.

Nếu không nghĩ vậy, thì tôi đã thua ngay từ trước khi chiến đấu rồi.

『Cậu Zairo, không được mà. Tôi không giỏi mấy vụ này đâu』.

"Bớt nói nhảm đi. Hơn nữa ông là chỉ huy mà. Nối máy cho Hord Cliovos".

『Ể! Tình thế nguy cấp của tôi bị phớt lờ một cách nhẹ tênh, lại còn bảo nối máy──』

『Nối máy ngay! Muốn chết à? Tôi chỉ nghĩ đến việc chiến thắng. Ông cũng biết mà!

Nối máy cho Hord ngay, không thì ông cũng bay xác đấy!』

......Không biết lời đe dọa đó có ý nghĩa gì hay không.

Tóm lại, sau vài giây than khóc của Benetim, là một khoảng lặng, và Hord Cliovos bất ngờ nhận liên lạc từ tôi.

Có lẽ Benetim đã dùng một mánh khóe nào đó, nhưng sao cũng được.

Bây giờ, tôi phải nói chuyện cần thiết.

『Zairo Forbarz. Có gì muốn nói à』.

Giọng nói cứng nhắc vang lên xen lẫn tiếng rè. Một giọng nói nghiêm túc đến phát mệt. Hord Cliovos.

『Tổng chỉ huy à, muốn nói chuyện với ông quá. Thôi, dẹp chuyện phiếm qua bên, tôi vào thẳng vấn đề gấp đây』.

『Đừng có giỡn mặt』.

Đúng như tôi nghĩ, Hord quở trách tôi bằng một giọng nói căng thẳng. Rõ ràng là đang bực bội.

『Nếu chỉ là đùa giỡn thì ta cúp máy. Bây giờ không phải lúc』.

『Đùa giỡn cái quái gì. Ông, có thuộc bản đồ của Đồi Tujin-Tooga không?』

『Ngươi đang coi thường ta à. Đương nhiên là thuộc』.

『Vậy thì, có một địa điểm tôi muốn ông dụ 『Charon』 đến.

Đó là hẻm núi được tạo bởi hai ngọn núi.

Có một nhánh của con sông lớn chảy vào, tạo thành một khu vực hơi mở rộng đúng không?

Từ vị trí tòa nhà của Cục Quản lý Nguồn nước, đi xuống hạ lưu một chút』.

Tôi hình dung ra thung lũng được tạo bởi núi Tujin và núi Tooga.

Phần lớn là một thung lũng rộng và nông, nhưng do sự xói mòn của Sông lớn Kinja Shiba, có một điểm sâu và rộng hơn hẳn.

Thung lũng này kéo dài về phía bắc, và kết thúc bằng một vách đá dốc đứng tạo thành một ngõ cụt.

Trèo lên vách đá dốc đứng này──hay nói đúng hơn là vách núi, cũng là con đường tắt lên đỉnh núi Tujin.

『......Địa điểm đó thì sao. Tại sao lại là ở đó? Nói lý do đi』.

『Để dùng độc của 《Nữ thần》 của ông』.

Hord im lặng. Bị lôi 《Nữ thần》 vào. Đó dường như là điểm yếu của gã này.

『Lần này, tin tôi một lần. Tôi lớn lên ở Nam phương Dạ Quỷ, Mastibolt.

Cách chiến đấu cũng học được ở đó』.

『Bảo ta tin ư? Cái tin một lần đó, nếu nó dẫn đến một thất bại không thể cứu vãn thì』.

『Đương nhiên là có khả năng đó. Nhưng, ông còn cách nào hay hơn à?』

『......Độc của Perumery không có tác dụng với Hiện tượng Ma vương đó. Ta đã thử nhiều loại rồi』.

『Dạng lỏng chứ gì. Dạng khí đã thử chưa』.

Với gió này, và địa hình thoáng đãng này. Độc dạng khí đáng lẽ không thể sử dụng được.

Nó sẽ bị thổi bay ngay lập tức. Tôi đã suy đoán như vậy, và có vẻ đã trúng.

Sự im lặng của Hord đã chứng minh điều đó.

Địa điểm trong thung lũng mà tôi chỉ định là nơi gió dễ bị dồn lại, và cũng có sông.

『Theo dự tính của tôi...... à không, nhầm. Người dự tính là Rhino, nhưng gã đã nghĩ ra cách xử lý 『Charon』 dựa trên hệ sinh thái của nó.

Vốn dĩ đây là một canh bạc khó thắng, nhưng tôi nghĩ vẫn còn cơ hội』.

『Canh bạc à』.

『Ông cũng dở cờ bạc à? Tự nhiên thấy bất an vãi, nhưng kệ. Chơi không?』

Hord im lặng, trong vài giây sau đó.

Tôi biết câu trả lời sẽ như thế nào. Vì vậy, tôi càng thúc ngựa nhanh hơn.