Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 17 Hình phạt - Phong tỏa chí tử Hèm núi Tujin 2

Ánh sáng lóe lên ở phía tây.

Lửa, và tia sét từ Thánh ấn. Ánh chớp của pháo kích.

Chính vì trời tối nên Tsav mới thấy rõ chúng.

(Là anh Rhino nhỉ, quả pháo kích đó.)

Tsav có thể nhận ra chỉ bằng luồng sáng. Bốn phát bắn liên tục ngay từ đầu. Theo như cậu biết, pháo thủ duy nhất dám bắn kiểu đó là Rhino. Cái gã đó có cái đầu vận hành với tốc độ dị thường mà ngay cả Tsav cũng không tài nào bắt kịp. Đôi khi cậu không nghĩ gã là con người.

Mọi thứ xung quanh đột nhiên trở nên ồn ào. Đội quân bọc hậu do Đại ca chỉ huy có lẽ đã bắt đầu chiến đấu cầm chân địch. Mục đích là kìm hãm lực lượng Dị hình. Cầm chân càng nhiều càng tốt, càng lâu càng tốt. Trong tình huống Theoritta không thể phát huy hết khả năng, đây sẽ là một cuộc đọ sức thuần túy.

(Dù vậy, mà, nếu là Đại ca thì—)

Ảnh sẽ xoay xở được thôi. Ảnh có trực giác chiến đấu hệt như một con thú. Dù luôn chuộng những thứ gọi là "lẽ thường" trên chiến trường, đôi khi ảnh lại sẵn sàng vứt bỏ chúng, và vẫn đạt được kết quả.

(Vấn đề là, bên này mới đáng lo. Anh Jace, đáng sợ theo một nghĩa khác hẳn Đại ca.)

Kỵ binh đoàn đã bắt đầu di chuyển rầm rộ. Bộ binh vác theo Lôi trượng cũng bắt đầu chạy. Dù vậy—theo những gì Tsav thấy, gã đàn ông tên Jace không hề tỏ ra bối rối. Thậm chí có thể nói là bình tĩnh.

Những kỵ sĩ rồng khác cũng vậy. Họ là những binh lính vừa chật vật đưa được lũ rồng ra khỏi chuồng rồng giữa lúc quân chủ lực buộc phải tháo chạy.

Tổng cộng mười bảy kỵ sĩ. Tính cả Jace là mười tám.

Khá là ngoạn mục. Họ ung dung dừng lại, kiểm tra trang bị cho con rồng cộng sự của mình, và chuẩn bị vũ khí mang theo. Họ cũng rất ít nói. Cùng lắm chỉ là những lời thì thầm với lũ rồng, và trong mắt Tsav, cảnh tượng này trông như một đêm tang lễ.

So với họ, Jace thậm chí còn nói nhiều chán.

"Không sao đâu, Niirii."

Lời của Jace nói với con rồng dịu dàng hơn hẳn khi nói với con người.

"Tao không hối hận chút nào. Tao chắc chắn làm được. Phải không?"

Có lẽ, đối với Jace, Niirii còn quan trọng hơn cả gia đình. Tsav cảm thấy có một điều gì đó không thể diễn tả bằng những từ đơn giản như vậy.

Vì vậy, cậu luôn tự hỏi. Tại sao Jace lại cưỡi Niirii bay lên? Cô ấy không phải Dũng giả Trừng phạt như bọn họ. Dù biết có thể sẽ chết.

"—Tại sao vậy anh?"

Khi nhận ra thì Tsav đã buột miệng. Vừa nói xong, cậu lại nghĩ, toi rồi. Lắm mồm, đó là một trong số ít khuyết điểm của cậu—Tsav tự nhận thức như vậy.

Nhưng đây là điều cậu đã thắc mắc từ lâu, nhân tiện hỏi luôn.

"Em cứ thắc mắc mãi, anh Jace này, sao anh lại bay cùng chị Niirii vậy hở? Nguy hiểm vãi ra, lúc nào cũng thế luôn."

"...Mày."

Jace nheo mắt nhìn Tsav.

"Mày có hay bị nói là nói nhiều không?"

Nhưng, Tsav biết. Chỉ cần có Niirii ở đây, Jace sẽ không sử dụng bạo lực quá khích.

"Hà. Mà, đúng không. Em ấy, anh biết rồi đấy. Được nuôi dạy trong giáo đoàn sát thủ, sống trong môi trường siêu cấp nghiêm khắc về kỷ luật với im lặng đúng không ?"

"Không biết."

"Lạnh lùng quá đi! Thật mà! Cho nên em mới bị phản ứng ngược, thành ra lắm mồm thế này đấy. Số phận bi thảm của quá khứ đen tối đấy . Bề ngoài thì vui vẻ nhưng thực ra bên trong lại sâu sắc u tối!"

"—Lý do... tại sao lại bay... Mày ngu à? Lý do của tao không quan trọng. Lý do của Niirii mới quan trọng."

"Hử, à, ể? Vâng?"

Tsav mất một lúc mới nhận ra Jace đang trả lời câu hỏi. Gã này không bao giờ thay đổi nhịp điệu của mình. Hay nói đúng hơn là không có ý định phối hợp với người khác.

"Với tao, Niirii là ưu tiên hàng đầu. Nói rộng ra là lũ rồng. Hậu duệ của những Kẻ Bảo Hộ thế giới, những kẻ đã ly khai khỏi Tir Na Nog."

"Hà."

Hết cách, Tsav đành trả lời cho qua. Cậu chẳng hiểu gì sất. Jace vẫn lẩm bẩm với vẻ cáu kỉnh như mọi khi.

"Tao không quan tâm đến đám người vô ơn. Nhưng Niirii thì khác. Những con rồng khác cũng... đang kỳ vọng vào tao. Vào một kẻ như tao."

Jace vuốt ve cổ Niirii, nó kêu lên khe khẽ. Một tiếng kêu như thể an ủi, hoặc vỗ về.

"...Tao, cái thằng Jace này... là kẻ có thể bảo vệ một thế giới lớn hơn, chứ không phải chỉ cái thế giới nhỏ bé của riêng mình. Tin được không cơ chứ. Tao vẫn nghĩ thế đấy. Nhưng nếu Niirii và mọi người đều mong muốn như vậy thì."

Jace trèo lên lưng Niirii. Đôi cánh của nó dang rộng, Tsav bất giác ngửa ra sau.

"Tao phải làm thôi. Tao không muốn bị chúng nó coi thường... Đi thôi, Tsav!"

Jace vẫy tay ra hiệu cho cậu trèo lên sau. Khi Tsav nhận ra, các kỵ sĩ rồng khác cũng đã cưỡi lên rồng của họ và sẵn sàng chiến đấu.

Bầu trời đêm được chiếu sáng bởi vầng trăng màu tím sẫm, và cậu có thể thấy vô số bóng cánh của Dị hình.

"Khẩn trương lên. Trả thù cho những con rồng đã bị hạ."

Tsav thấy mắt Jace đang bùng lên một ngọn lửa tối tăm.

"Mục tiêu là Hiện tượng Ma vương Furiae. Mày chỉ có một cơ hội duy nhất, bắn trượt tao sẽ đẩy xuống và giết mày."

"Thật á. Căng thẳng ghê!"

Tsav tự nhận thức được rằng mình đang cười.

Đang tận hưởng. Cậu hiểu rõ điều đó. Chỉ trong những lúc thế này, Tsav mới cảm thấy mình đang sống. Vừa đặt chân lên bàn đạp, cậu vừa nhìn về phía tây.

Cậu thấy một vệt sáng đỏ rực rỡ lóe lên, xuyên qua hàng ngũ của mình.

"Vừa rồi là—"

Rentbee bất giác ngoái lại nhìn.

Một tia sáng đỏ rực vừa lóe lên, xuyên qua hàng ngũ địch ở phía trước. Nó làm tan chảy cả tuyết, cày nát mặt đất, và dường như đã cuốn theo vài Dị hình trong cuộc tấn công. Nhưng, dĩ nhiên là thiệt hại của quân đội Vương quốc Liên hiệp sẽ lớn hơn.

"Là Furiae."

Trisyl lẩm bẩm bằng giọng kìm nén cảm xúc.

Khi ra chiến trường, cô ta bình tĩnh đến mức như thể sự kích động lúc trước là của một người hoàn toàn khác. Cô ta vẫn giữ chặt dây cương, thậm chí không ngoảnh lại.

"Ngươi chưa thấy bao giờ à, Rentbee?"

"Vâng... à không, tôi có thấy từ xa... vài lần rồi."

"Nghe nói đó là nhiệt tuyến. Để phòng ngự nó, chỉ có cách tập trung Thánh ấn phòng thủ. Nghĩa là, phải dừng lại."

Rentbee hiểu điều Trisyl đang muốn nói. Kẻ phải dừng lại chính là lực lượng đang bảo vệ những tồn tại không thể để mất. Đội hộ tống Công chúa và Hoàng tử. Dù họ có cố gắng tiến lên, họ vẫn cần tung mồi nhử để tránh bị nhắm bắn, và phải di chuyển để gây nhiễu loạn.

"Chúng ta được kỳ vọng sẽ tấn công phối hợp. Lần này, nhất định phải thành công."

"Vâng. Tôi hiểu."

Rentbee không thể không gật đầu. Trách nhiệm vì đã để vuột mất hai thành viên hoàng gia giờ đang đè nặng lên vai họ.

"May mắn thay, chúng ta đã bắt được vị trí của Hoàng tử và Công chúa. Karon sẽ lo bên đó."

"Bắt được" có lẽ nghĩa là cô ta đã nhìn thấy bằng mắt. Trisyl nhắm mắt phải lại. Đang xác định vị trí. Nghĩa là họ đã đi trước một bước. Có vẻ may mắn đang đứng về phía này.

"Chúng ta sẽ chặn đội của 'Hồ ly Treo cổ'. Không biết đội của gã đó đang giăng bẫy gì... Phải cẩn thận quan sát rồi mới hành động."

Có vẻ như Trisyl vẫn còn cay cú vì trận thua hôm trước. Rentbee cũng nghĩ vậy. Đó là một bọn chiến đấu như thể làm ảo thuật. Chúng tấn công bằng những phương pháp không tưởng, theo những cách không thể ngờ tới. Cái cách chúng dựng trận địa cũng là thứ hắn chưa từng thấy. Chỉ với quân số có lẽ chưa đến năm trăm người, chúng đã gây ra thiệt hại nặng nề cho bên này. Kết quả là bên này luôn có cảm giác bị dắt mũi suốt cả trận chiến.

Đối với Rentbee, nói không sợ hãi là nói dối.

"...Karon sắp tấn công rồi. Chúng ta cũng di chuyển. Đã mang mặt nạ chống độc rồi chứ?"

"Vâng."

Rentbee rùng mình, vội đi theo Trisyl.

Thủ đoạn của Thánh Kỵ sĩ đoàn 9 đã bị lộ. Dù chỉ là loại đơn giản, nhưng đội của họ đã được trang bị mặt nạ có khả năng phòng thủ đa dụng chống độc bằng Thánh ấn. Không biết hiệu quả đến đâu, nhưng giờ chỉ còn cách tin vào nó.

Phải sống sót bằng mọi giá—Đã đến nước này, đó là ưu tiên hàng đầu.

Dù dùng bất cứ thủ đoạn nào, cũng không thể chết ở một nơi như thế này.

Nếu không thì thật thảm hại.

Tia sáng đỏ xuyên qua đội hình phòng ngự. Nó thiêu rụi vài binh sĩ cùng với khiên của họ, và thổi bay khoảng sáu người trước khi tắt ngấm.

Cái cảnh tượng đó đập thẳng vào mắt tôi.

Đội hình bị thủng một lỗ ngay tại vị trí của đội Dũng giả Trừng phạt và đội quân của nhà Krudehl—một gia tộc Quý tộc có tinh thần chiến đấu cao trong Liên minh Quý tộc, tổng cộng bốn trăm và một nghìn người, đảm nhận nhiệm vụ bọc hậu.

"Bắn xuyên qua cả Dị hình của phe nó luôn sao!"

Patoucie trên lưng ngựa quát lên như khiển trách. Vừa hét, cô ta vừa đâm ngọn thương. Xiên nát một con Bogie rồi hất văng nó đi.

"Tấn công liều lĩnh quá. Cái kiểu bắn tầm xa gì thế này! Không thể phòng thủ được!"

"...Tôi nghĩ nếu xếp các Thánh ấn rào cản mạnh mẽ lại, xây dựng một hàng phòng ngự thì có thể đỡ được. Khoảng mười người chồng khiên lên nhau chắc là ổn."

Rhino đáp lại với giọng bình tĩnh đến mức giả tạo.

Giọng điệu thì ôn hòa, nhưng có cảm giác như gã chỉ đang nói ra một kết quả tính toán chính xác. Gã cũng đang dùng trang bị Thánh ấn tầm ngắn gắn ở tay trái, bắn quét để kìm hãm lũ Dị hình đang áp sát.

"Nhưng làm thế thì chúng ta sẽ không thể di chuyển được. Về quân số, địch chắc chắn đang áp đảo. Chúng ta sẽ nhanh chóng bị tiêu hao và thất bại là điều chắc chắn."

"...Biết rồi. Chúng ta cũng không thể hoàn thành nhiệm vụ bọc hậu. Sẽ bị chúng phớt lờ và đi vòng qua."

Patoucie cau mày. Có lẽ cô ta thấy khó chịu khi bị Rhino chỉ ra. Tôi hiểu mà.

"Làm sao đây, Zairo. Không thể tiếp tục chịu đòn tấn công của địch như thế này."

Cuộc chiến với bầy Dị hình đã bắt đầu. Lần tiếp theo tia sáng đỏ rực lửa đó bắn tới là khi nào? Chúng tôi phải chiến đấu trong nỗi sợ hãi đó.

Nhưng,

"Có điều đáng ngờ. Cuộc tấn công quá hời hợt."

Đó là về trận chiến cho đến lúc này. Lũ Dị hình đã đuổi kịp chúng tôi. Vậy mà,

"Hiện tượng Ma vương đâu? Furiae vừa bắn tia sáng đó. Nhưng Karon đâu?"

Nếu suy nghĩ bình thường, chúng sẽ đẩy pháo đài di động đó lên hàng đầu để nghiền nát chúng tôi. Tại sao nó không đến? Đợt tấn công của Dị hình cũng có vẻ rời rạc. Số lượng địch áp sát chỉ khoảng hai nghìn Dị hình loại nhỏ, di chuyển nhanh. Ngay cả khi giả định rằng lực lượng chủ lực do Furiae chỉ huy đang ở phía sau, thì vẫn là quá hời hợt.

Nếu vậy, chúng đang di chuyển như thế nào. Giả sử trường hợp xấu nhất,

"...Bị chúng đi trước một bước rồi. Khả năng đó là rất cao."

Chúng đã đọc được di chuyển của chúng ta. Không may bị trinh sát của chúng phát hiện. Hay là, có kẻ nào đó đang tuồn thông tin của bên này. —Sao cũng được. Tóm lại, sự hời hợt của cuộc tấn công này chỉ có thể nghĩ là mục tiêu của chúng ở nơi khác.

Có lẽ dự đoán của Hord Cliovos đã sụp đổ ngay lập tức.

Dù vậy, tôi vẫn giả vờ bình tĩnh.

"Đừng bận tâm đến Furiae. Jace đã nói sẽ lo được. Vấn đề là Karon."

"Đúng là tôi cũng thấy kẻ địch này quá dễ xơi."

Kỵ binh đoàn do Patoucie chỉ huy đã thực hiện một lần đột kích và quay về. Họ đã quá dễ dàng xuyên thủng và rút lui. Chắc hẳn cô ta nói vậy dựa trên cảm nhận trực tiếp đó.

"Nhưng đó không phải là suy đoán quá xa sao? Chỉ là Karon chưa xuất hiện thôi—"

"...Không. Nó đang di chuyển."

Đột nhiên, Theoritta lên tiếng. Dù có phần mờ đục hơn bình thường, nhưng ngọn lửa đang dần trở lại trong đôi mắt cô—đốm lửa tàn trong mắt cô đang nhìn về bầu trời phía bắc.

"Hiện tượng Ma vương... bản thể của nó, đang ở phía bắc. Không phải ở đây... đang hướng về phía bắc."

"Phía bắc? Theoritta. Cô biết sao?"

"C... Có lẽ...!"

Khi tôi hỏi, Theoritta nhíu mày. Vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Nếu là bình thường, con nhóc đó đã lại bắt đầu cái bài "Chắc chắn không sai!" hùng hồn một cách vớ vẩn của nó rồi.

"...Cần phải đi cứu viện rồi. Benetim và Tatsuya đã trà trộn vào đó làm hộ vệ, nên có thể câu được chút thời gian."

"Để tôi đi nhé?"

Rhino lập tức hưởng ứng. Vừa nói gã vừa đấm nát đầu một con Dị hình ngu ngốc bay thẳng vào.

"Tôi muốn thử cách giết Karon mà tôi và cậu đã bàn bạc."

"Chờ đã. Mày mặc cái bộ giáp đó thì làm sao đuổi kịp?"

Điểm yếu của Pháo Giáp là ở đó. Trong chiến đấu cơ động, nó hoàn toàn là một gánh nặng. Dù có sự hỗ trợ của Thánh ấn, nó chỉ nhanh hơn người thường chạy bộ một chút, không đủ để đuổi kịp kỵ binh đã đi trước.

"...Tiếc thật. Đành hy vọng là Theoritta-sama nhầm, và Karon sẽ đến đây vậy."

Rhino, trái với lời nói hàng ngày, lại là một kẻ hiếu chiến lạ thường đối với Hiện tượng Ma vương. Có lẽ gã có mối thù cá nhân nào đó. Bị Hiện tượng Ma vương giết cha mẹ hay anh em gì đó—những kẻ như vậy không hiếm.

"Vậy, Đồng chí Zairo—cậu sẽ?"

"Ừ."

Tôi đáp ngắn gọn câu hỏi của Rhino.

"Tôi đi."

Tôi quay đầu ngựa. Phía bắc. Có lẽ trận chiến đã bắt đầu.

Nếu Hiện tượng Ma vương Karon đã bắt kịp nhóm đi đầu, tình hình chắc chắn đang bất lợi áp đảo. Gần như là thất bại. Karon là một Hiện tượng Ma vương hùng mạnh, sức chiến đấu của nó dễ dàng nghiền nát các trận địa phòng ngự. Xung quanh nó là hàng vạn Dị hình và lính đánh thuê con người. Xa hơn nữa, là Hiện tượng Ma vương Furiae với khả năng tấn công tầm xa hủy diệt.

Mọi yếu tố đều chí mạng. Chỉ cần sơ sẩy một điểm, chắc chắn sẽ bị tiêu diệt toàn bộ.

Dù nghĩ thế nào, cũng không có gì đảm bảo tôi có thể xử lý được Karon, hay chống chọi được với đám Dị hình, hay Jace và Tsav có thể hạ gục được Furiae. Thực sự, đây là tình huống nên bỏ chạy. Nếu quý trọng mạng sống, đó là lựa chọn tốt nhất.

(—Nhưng, nếu)

Nếu Jace và Tsav hoàn thành tốt công việc của chúng, thì tôi sẽ thế nào? Chẳng phải sẽ bị chúng nó cười vào mũi hay sao. "Bọn tao đã làm việc hoàn hảo như thế, mà mày chỉ được có vậy thôi à"—chẳng phải chúng sẽ nói thế sao.

Hơn nữa, những binh lính của Dasmitea đi theo Thánh Kỵ sĩ đoàn 9. Bọn họ đã giao vũ khí cho chúng tôi. Họ tin rằng chúng tôi sẽ làm được gì đó sao. Thật nực cười. Nực cười, nhưng hết cách rồi.

Đã nhận lấy rồi.

(Hết cách rồi. Chết tiệt)

Tôi biết mình muốn làm gì. Tôi muốn đá bay cái Hiện tượng Ma vương Karon vênh váo đó, và giữ bộ mặt thản nhiên. Tôi muốn cười khẩy và nói, "Dễ như bỡn."

Và để làm được điều đó—nhất định cần phải liều mạng như thế này.

"Patoucie. Cố cầm cự ở đây. Trông cậy vào cô hết, chỉ có cô thôi."

"Trông cậy? Ngươi định làm gì?"

"Bên này cũng phải thịt được ít nhất một con Ma vương chứ."

"Ngươi nghĩ mình thắng được à. Ngươi biết rõ cơ hội thắng rất mỏng manh mà."

Vẻ mặt chán nản tột độ của Patoucie. Tôi cũng quen dần rồi.

"Lúc nào ngươi cũng thế à?"

"Vâng. Kỵ sĩ của ta lúc nào cũng vậy."

Theoritta thay tôi trả lời. Cô bám chặt vào lưng tôi.

"...Ngươi không định bỏ tôi lại, đúng chứ? Tôi sẽ dò tìm vị trí của Karon... chắc chắn... sẽ có ích!"

"Đừng lo. Kể cả không có ích thì tôi cũng định bắt cô đi cùng rồi."

Tôi nói một câu mà chính tôi cũng không biết là thật hay đùa. Và, cuối cùng, tôi ra chỉ thị.

"Patoucie, cố thủ ở đây bằng mọi giá. Kể cả không có Karon, địch vẫn rất đông đấy."

"Biết rồi. Ngươi cũng vậy, đừng có thất bại đấy."

"Cô đang nói ai đấy."

"...Và, đừng có chết. Cứ nhớ rằng, tôi, người được ngươi giao phó nơi này, sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo."

"Chết sao mà được. Tôi sẽ nhớ."

Tôi thở ra một làn khói trắng, bắt đầu thúc ngựa phi nước đại. Mục tiêu là phía bắc.

"Đi thôi, Theoritta. Chúng ta không thể thua Jace và Niirii được. Giết Karon thôi."

"Ừm. Tôi không có vấn đề gì với việc đó—"

Theoritta hạ giọng, thì thầm.

"Không lẽ, ngươi lại cá cược với Jace về việc này đấy chứ?"

"Không trả lời được. Vì nói ra sẽ là nói dối."

"Zairo!"

Tôi chỉ đùa thôi.

Tôi rút dao găm, ném vào con Dị hình đang lao tới. Mở đường, tiến lên.

Vô số tiếng gầm thét. Tiếng la hét. Tiếng nổ. Tiếng kim loại va chạm. Tiếng gió rít. Tiếng vó ngựa dồn dập.

Mọi âm thanh hòa lẫn ồn ào, và trận chiến trên đồi Tujin-Tooga nhanh chóng chuyển sang giai đoạn quyết định.