Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 130

Tập 02 - Chương 13 Hình phạt - Điều tra xâm nhập Khu phố Sodrick (Phần 4)

Đó là một báo cáo mà Rideo Sodrick khó lòng tin nổi.

Hắn không ngờ chúng lại dám dùng biện pháp mạnh tay đến thế.

"Anh trai... Có lẽ chúng ta nên rút về lối đi ngầm kia," Iri nói, giọng không giấu vẻ lo lắng.

"Em đã rõ lai lịch của chúng. Dũng giả Trừng phạt 《Kẻ giết Nữ thần》 Zairo Forbarz, và Đội trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn 13 Patoucie Kivia. Ba người còn lại chưa rõ danh tính. Em cho rằng họ thuộc Tộc Dạ Quỷ phương nam──"

Nghe đến đó, Rideo cảm thấy một sự bối rối nặng nề dâng lên trong lồng ngực.

Hắn biết những cái tên vừa nghe. Đặc biệt là gã đàn ông Dũng giả Trừng phạt──

(《Kẻ giết Nữ thần》, Zairo Forbarz sao.)

Hắn đã cho điều tra khá nhiều về đám Dũng giả Trừng phạt.

Và gã này có thể coi là kẻ tệ hại nhất trong số đó.

Kẻ thù của nhân loại. Lẽ ra, hắn phải là kẻ bị giam cầm vĩnh viễn dưới tầng sâu nhất của nhà tù Taga-Yaffa cùng với một số Hiện tượng Ma vương.

Giết một 《Nữ thần》, rốt cuộc phải có động cơ gì mới làm được điều đó?

Theo những gì Rideo biết, có vô số kẻ giết người khác vì khoái lạc, vì cảm xúc.

Tội ác của Zairo Forbarz đã vượt xa mọi khuôn khổ hiểu biết thông thường.

(Một kẻ mình không muốn dính dáng đến. Nhưng mà.)

Chính đối phương đã tự mình xông vào. Hơn nữa, chúng còn bắt đầu giao chiến ngay trong "Vỏ sò của Sodrick" này.

Đây không phải là hành động có thể xếp vào loại táo bạo liều lĩnh nữa.

Chỉ có thể coi là bạo ngược. Với Rideo, đây vừa là cơn khủng hoảng lớn nhất, vừa là cơ hội lớn nhất.

(Nếu giết được kẻ giao ước của 《Nữ thần》 kia──)

Biết đâu hắn có thể nhận được sự đãi ngộ lớn nhất từ Cộng sinh phái.

Nếu vậy, hắn nên dùng tất cả quân bài tẩy mình có để xử lý những vị khách không mời này.

"Iri. Toàn bộ chiến lực đã được triệu tập rồi chứ?"

"Vâng, anh trai. Em đã sắp xếp rồi. Shiji Bau báo lại rằng cô ta đã thuê được 《Thiết Kình》."

Một cái tên nghe quen quen.

(《Thiết Kình》 à. Không biết có kịp không đây.)

Đó là một gã đàn ông làm công việc lai giữa lính đánh thuê và mạo hiểm giả.

Hơn nữa, lại còn là một pháo binh. Binh chủng này, cũng giống như lôi kích binh, mới chỉ ra đời trong những năm gần đây.

Người ta nói rằng một pháo binh được huấn luyện đặc biệt có thể một mình đối chọi với long kỵ binh.

"Hiểu rồi. Vậy thì──"

Nói đến đó, Rideo chợt ngập ngừng trong giây lát.

Chỉ có một nghi vấn. Tại sao Zairo Forbarz lại hành động liều lĩnh đến thế?

Toàn bộ thành phố này là vũ khí của hắn.

Đám mạo hiểm giả và 'gia đình' của hắn sẽ tiêu diệt những kẻ xâm nhập.

Không── Chắc hẳn chúng phải có con bài tẩy nào đó mới hành động.

Đối phương cũng không thể nào thực sự đến đây chỉ với mục đích quậy phá cho hả giận.

Có lẽ, chúng định sẽ nhanh chóng tẩu thoát khỏi thành phố này──

Và chúng đoán rằng mình sẽ đuổi theo? Bị mờ mắt bởi công trạng bắt được kẻ giao ước của 《Nữ thần》.

(Đó là mục tiêu của chúng sao? Zairo Forbarz, mày đang giăng bẫy gì à?)

Ví dụ như một cái bẫy dùng náo động này để thu hút sự chú ý, rồi nhắm vào Rideo khi hắn đuổi theo.

Rideo cố tình hít thở chậm rãi, tự trấn tĩnh bản thân rồi đứng dậy.

(Điều quan trọng là không để lộ vị trí của mình.)

Cẩn thận tới mức bị coi là nhát gan cũng vừa hay.

Đó là kinh nghiệm được đúc kết từ khi còn là trưởng Hiệp hội Mạo hiểm giả, gần như là một loại trực giác.

Và trực giác đó đang cảnh báo hắn về sự nguy hiểm.

Đây không phải là đối thủ có thể ngồi yên chờ đợi.

Triệu tập toàn bộ chiến lực là đúng, nhưng là để dùng cho việc tẩu thoát.

"...Cứ để đám mạo hiểm giả đã tập hợp cản chân chúng. Chúng ta rút lui."

Suy cho cùng, đó có lẽ là nước đi tốt nhất.

(Đúng vậy. Tất cả những gì đối phương có thể làm là gây náo loạn thành phố rồi bỏ chạy── Nếu mình dại dột đuổi theo, thì chính là trúng kế của chúng. Không được mắc bẫy khiêu khích.)

Rideo vơ vét những tài liệu tối thiểu cần thiết từ ngăn kéo bàn và kệ sách.

Bao gồm cả bằng chứng về mối liên hệ với 'Cộng sinh phái', hắn phải mang chúng theo.

"Iri, em không được rời khỏi ta."

"Vâng, anh trai."

Sự căng thẳng của Iri lan tỏa sang cả hắn. Đôi má trắng của cô càng trở nên nhợt nhạt.

"Em sẽ bảo vệ anh, dù có phải liều mạng."

"Tốt lắm."

Gia đình là phải sẵn sàng hy sinh tính mạng cho nhau.

Rideo tin rằng đó mới là hình mẫu đúng đắn.

"Hãy truyền đạt chỉ thị đơn giản thôi. Dũng giả Trừng phạt cũng được, Thánh Kỵ sĩ cũng được... không. Bất kể là ai, kẻ nào cản đường thì cứ giết hết. Không cần bắt giữ."

Chỉ riêng điểm này là không thể nhượng bộ. Đã nhân danh Hiệp hội Mạo hiểm giả mà sử dụng bạo lực, thì không được để lại ấn tượng nương tay.

Dũng giả Trừng phạt cũng vậy, giết chúng thì có thể vô hiệu hóa được một thời gian.

Như vậy cũng đủ coi là công trạng rồi.

(Cho dù đối thủ có là quân đội đi nữa...)

Đặc biệt là ở thành phố này, hắn phải cho chúng biết rằng, nếu dùng đến bạo lực vượt ngoài quy tắc và pháp luật, thì bên này mới là kẻ chiếm ưu thế.

"Vỏ sò của Sodrick" thoáng chốc trở nên náo động như một lễ hội năm mới.

Người từ các tòa nhà xung quanh Hiệp hội Mạo hiểm giả bắt đầu tháo chạy, những thương nhân đang bày sạp hàng cũng vơ vội lấy số hàng hóa nhiều nhất có thể rồi bỏ chạy.

Chẳng có thời gian mà dọn hàng.

Tôi đáp xuống mái che bằng gỗ và vải bạt bẩn thỉu của một sạp hàng.

"Hí!"

Tôi thấy gã chủ sạp la lên một tiếng rồi cắm đầu chạy.

Xin lỗi nhé, nhưng đây là tình trạng khẩn cấp.

Kích hoạt Sakara, tôi thổi tung tấm bạt che, lấy đà vọt thẳng lên bức tường tòa nhà bên cạnh.

Có gia tốc của Sakara, tôi có thể làm được điều đó.

Tòa nhà này hình như là một nhà thổ── Tôi thoáng thấy qua cửa sổ một nữ nhân viên có vẻ đang "làm việc" và một gã đàn ông đang vội vã mặc quần áo.

Tất nhiên, tôi không có thời gian để ngắm cảnh. Vấn đề là ở mặt đất.

Điều đầu tiên tôi phát hiện khi xoay người trên không là Patoucie, người vừa thực hiện pha nhảy thẳng xuống đường.

Kiếm thuật của cô ta quả nhiên rất điêu luyện.

"Này, tránh ra hết! Rời khỏi con đàn bà đó, ả bị Guild Trưởng truy nã đấy!"

"Bao vây nó. Đừng có tấn công một mình!"

Đám mạo hiểm giả── hay đám du côn gì đó, xông vào Patoucie vừa đáp xuống đất.

Chúng xô đẩy, thậm chí đá văng cả chủ sạp và khách hàng, rồi lao tới tấn công bằng dao găm và rìu tay.

Nhưng Patoucie không cho chúng lại gần.

"...Tên Zairo khốn kiếp. Đây có thực sự là những gì ngươi đã lên kế hoạch không hả?"

Xoẹt, một âm thanh như tiếng ma sát vang lên dưới chân cô ta.

"Dù có đúng là vậy, thì cũng quá mức bạo lực rồi!"

Cô ta gạt phăng lưỡi đao của kẻ tấn công, rồi đâm vào chân hắn.

Gạt đòn phản công rồi chém rách vai đối thủ.

Dù bị nhắm bắn bằng nỏ, cô ta vẫn phòng thủ bằng Thánh ấn Chướng bích.

Có lẽ tinh túy trong kiếm thuật của Patoucie nằm ở khả năng phòng ngự đó.

Hoặc là ở bộ pháp.

Một chọi số đông. Cô ta công thủ với kẻ thù ở cự ly cực gần, hạn chế cơ hội cho đám vũ khí tầm xa.

Nhờ cô ta chiến đấu hăng hái như vậy, tôi cũng nhàn hơn.

Có đủ thời gian để nhắm và truyền Thánh ấn.

Tôi rút dao găm giữa không trung và ném nó xuống đất.

Con dao thổi bay kẻ đang định bắn lén Patoucie và vài tên mạo hiểm giả tiếp viện.

Kết quả là thêm vài sạp hàng nữa nổ tung, gạch đá lát đường vỡ nát và tường của các tòa nhà cũng sụp đổ.

──Trông có vẻ như tôi chỉ đang phá hủy thành phố, nhưng việc này là cần thiết để chặn đường tiếp viện của kẻ thù.

Cứ theo đà này, vừa gây náo loạn lớn hơn, vừa giảm bớt quân số địch.

Với thực lực của Patoucie Kivia, điều đó không khó lắm.

Khi tôi đáp xuống đất, gần mười kẻ thù đã nằm la liệt dưới chân cô ta, lưng tựa vào tường.

(Tuy nhiên, vấn đề là──)

"Zairo!"

Patoucie hét lên.

"Có một sát thủ nhí. P-phải làm sao đây?"

Đúng như lời cô ta nói, một đứa trẻ đang cầm thanh kiếm mỏng lao tới.

Đứa trẻ này còn phiền phức hơn đám mạo hiểm giả người lớn.

Nó có sự nhanh nhẹn đến từ việc không ngần ngại.

Cái cách nó xông vào như thể sẵn sàng đổi mạng.

Và Patoucie có vẻ không giỏi đối phó với trẻ con. Tôi hiểu cảm giác đó.

Vì quân nhân không chiến đấu với những đối thủ như vậy. Nhưng, đối với tôi hay Frenci thì──

"...Nếu đối thủ là trẻ con, chỉ cần chú ý các đòn tấn công từ vị trí thấp hơn bình thường."

Frenci vung thanh đoản đao đánh vào tay đứa trẻ.

"Sức bật cũng không đáng sợ. Vì chúng yếu hơn người lớn."

Nói là đánh thì chính xác hơn là chém. Lưỡi đao đó không có cạnh sắc, chỉ là một thanh thép dày.

Và đối với vũ khí Thánh ấn, như vậy là đủ.

Bật, một tia sáng lóe lên, cơ thể đứa trẻ cầm dao đang lao tới co giật── Nó nảy lên như một con ếch rồi ngã gục.

Đó là Tử Điện Ấn 'Gwemel'. Cơ chế của vũ khí này tương tự như lôi trượng.

Nó phát ra điện từ chính vũ khí để làm tê liệt đối thủ.

Những vũ khí như thế này được sinh ra để đối phó với các chiến binh mặc giáp nặng, hay những Dị hình có lớp vỏ dày.

Đây là một trong những công nghệ Thánh ấn mà Tộc Dạ Quỷ phương nam đã phát triển.

"Cô hiểu chưa, Thánh Kỵ sĩ?"

Frenci không ngần ngại đá vào đứa trẻ đã ngã, rồi quay lại nhìn Patoucie.

"Ự..."

Patoucie, đúng như dự đoán, nhíu mày. Nhưng Frenci không quan tâm đến ánh mắt đó.

Khi mối đe dọa đã được loại bỏ, cô ta tập trung vào việc mắng mỏ tôi một cách cảnh giác.

"Zairo, kế hoạch tiếp theo là gì? Đương nhiên là ngươi đã có suy tính rồi, phải không? Ta hy vọng trong cái đầu đó của ngươi chứa thứ gì đó khôn hồn hơn là bã đậu. Ngươi định chuồn kiểu gì?"

"Ai bảo là chuồn? Chiến đấu chứ, cứ thế này làm ầm ĩ lên."

"Rồi sao? Ngươi định tiêu diệt toàn bộ người trong khu ổ chuột này à?"

"Ừ. Làm tới mức đó thì Rideo Sodrick cũng không thể làm lơ được nữa. Chúng ta sẽ quậy tung lên, chặn hết đường lui của hắn."

"Cái đầu của ngươi còn tệ hơn cả bã đậu. Kế hoạch sơ sài cũng có mức độ của nó thôi."

Frenci lắc đầu, nhưng tôi hoàn toàn có cơ hội thắng trong trận chiến này.

Việc tôi cần làm là chặn đường tiếp viện và gây hỗn loạn bằng cách phá hoại thêm.

Thương nhân và khách hàng bình thường đã xô đẩy nhau bỏ chạy, xung quanh bụi bay mù mịt.

Trong làn bụi đó, có kẻ hét lớn.

"...Tới đó thôi, Dũng giả Trừng phạt!"

Một gã đàn ông râu ria, cầm một thanh kiếm ngắn chĩa về phía tôi. Chắc là mạo hiểm giả.

Hắn vừa ho sù sụ, vừa loạng choạng bước tới trên đống gạch vụn nhỏ.

"Sao chúng mày dám phá rối trật tự của thành phố này! Đội một, Chiến binh đoàn 'Săn Người Khổng Lồ' đứng đầu Hiệp hội Mạo hiểm giả thành phố Yoof, sẽ tiếp chúng mày. Ra đây, lũ khốn!"

Gã râu ria gào to, ra hiệu về phía sau.

Vài gã đàn ông bò ra từ tòa nhà mà tôi vừa phá hủy một nửa.

Trông chúng trầy xước và lấm lem khói bụi, nhưng dường như vẫn còn ý chí chiến đấu, tay nắm chặt lôi trượng.

"Lũ đó là ai vậy?"

Patoucie hỏi với vẻ mặt ngán ngẩm.

"Ở khu này, việc trị an được giao cho đám như thế à?"

"Có vẻ vậy── Chắc là đám đầu gấu địa phương. Này, dừng lại đi,"

Tôi cảnh báo, cho có lệ. Nếu chúng không tấn công, tôi cũng không định giết.

"Bọn mày muốn bị thương nặng à?"

"Hả! Mày mới là đứa nói câu đó đấy,"

Gã râu ria cười nhếch mép.

"Có vẻ chúng mày không biết bọn tao là ai rồi. Chiến binh đoàn 'Săn Người Khổng Lồ' dày dạn kinh nghiệm, đã chinh phục Mộ pha lê Shenvuu phía Tây! Thậm chí tao còn từng được mời tham gia đoàn viễn chinh phương bắc nổi tiếng của Molchet đấy!"

"Không biết. Là gã nào?"

Tôi dội cho gã một gáo nước lạnh, gã râu ria liền tức giận ra mặt.

"Đừng có láo── Bắn ngay! Tao đã dùng tài ăn nói cầm chân nó rồi, bắn trúng có thưởng lớn!"

Lôi trượng của đám phía sau lóe sáng.

Tuy nhiên, phát bắn quá cẩu thả. Rời rạc, chẳng thể nào gọi là "đồng loạt" được.

Patoucie và Frenci nhẹ nhàng né sang hai bên. Thế này thì dư sức.

"Chưa! Bắn, bắn, bắn! Bắn pháo hoa hay bất cứ thứ gì cũng được, bắn hết đi!"

Gã râu ria của 'Săn Người Khổng Lồ' gào thét.

Đúng như lời gã nói, chúng bắn cả pháo hoa thật. Ánh sáng đủ màu sắc nổ tung.

Đỏ, xanh lá, xanh dương── Loại lôi trượng tạo ra ánh sáng lòe loẹt này thì làm gì có uy lực tử tế.

Chúng thường được dùng trong lễ hội năm mới hoặc mùa hè, chỉ tập trung vào việc tạo ra màu sắc và âm thanh.

Tóm lại, đây chỉ là đòn nghi binh, đánh lạc hướng. Mục tiêu chính ở chỗ khác.

"Giao đám tay chân của gã hề đó cho hai người. Tôi xử lý tên ở trên."

"N-Này, khoan đã! Đừng có giao đám vớ vẩn đó cho tôi!"

"Tôi đồng ý. Ngươi lại tự ý hành động mà không giải thích gì cả."

Patoucie và Frenci càu nhàu, nhưng tôi đã đạp đất, lao lên bức tường của tòa nhà bên cạnh── Vì tôi thấy một kẻ đang chuẩn bị lôi ra thứ vũ khí nguy hiểm trên sân thượng.

Một vũ khí được tạo thành từ nhiều lôi trượng hình trụ thon dài bó lại.

Là thứ tôi đã thấy ở Hiệp hội Mạo hiểm giả, một món đồ có thể bắn lôi kích đồng loạt.

Hình như quân đội cũng đang thử nghiệm nó── Tôi nghĩ nó được gọi là 'Cụm ấn Tảo kích chủng Haruguto'.

Nếu để nó càn quét mặt đất thì không xong đâu.

Kích hoạt Sakara liên tục, tôi vọt thẳng lên sân thượng, như vậy là đủ.

Vừa nhảy ra xa, tôi vừa phóng dao.

"Cái gì, thằng này!"

Tên mạo hiểm giả đang giữ Cụm ấn Tảo kích trên sân thượng thấy tôi, liền phản xạ định bắn lôi trượng.

Nhưng hắn nhắm quá tệ. Vốn dĩ, loại vũ khí liên thanh này không thể nhắm chính xác, không phải là thứ có thể bắn hạ đối thủ đang ở trên không.

Loạt sấm sét không sượt qua tôi. Ngược lại, con dao của tôi không trượt.

Nó găm thẳng vào Cụm ấn Tảo kích, kích nổ toàn bộ vũ khí và hất văng gã đàn ông đang giữ nó vào im lặng.

Phần trên của tòa nhà sụp đổ, gạch đá rơi như mưa xuống đất.

Càng hỗn loạn. Càng tốt.

Tôi không đáp xuống đất, mà tiếp tục đáp xuống bức tường của một tòa nhà khác.

Trong khu phố chật hẹp thế này, lôi kích binh sở hữu Sakara có thể phát huy tối đa sự cơ động.

Tính linh hoạt cao hơn cả long kỵ binh. Dù có bị nhắm bắn bằng cung tên hay lôi trượng──

(Trúng được sao?)

Tôi có sự tự tin đó.

Tôi nhảy qua các con hẻm, phóng dao, thổi bay tường nhà, tạo ra một trận lở gạch đá.

"Owaaaa!"

Gã râu ria dưới đất la hét. Đám tay chân của hắn đã bị Patoucie và Frenci hạ gục.

Chẳng kịp bắn lôi trượng.

"Ra tay với tôi và Zairo đồng nghĩa với việc tuyên chiến với gia tộc Mastibolt. Hãy hối hận đi."

Frenci vừa tuyên bố, vừa vung thanh đoản đao xoay tròn.

Cô ta và Patoucie di chuyển như thể bổ sung cho điểm mù của nhau. Phối hợp không tệ.

Có lẽ họ hợp nhau một cách bất ngờ.

──Giờ chỉ còn đợi tôi từ trên trời rơi xuống kết liễu nữa thôi.

Gã râu ria nhận ra tôi, chĩa kiếm lên, hét lên "Nhắm cho chính xác vào" hay gì đó, nhưng đám tay chân của hắn không thể làm được.

Tôi nhảy qua lại giữa hai bức tường để phân tán mục tiêu, né tránh, rồi áp sát.

Tất cả chỉ trong một hơi thở.

Phần còn lại chỉ là dùng đà nhảy, tung một cú đá vào gã râu ria.

"Ặc."

Một tiếng kêu ngắn. Cú đá khiến gã râu ria đập vào tường, ý chí chiến đấu của chúng sụp đổ.

Có kẻ vứt lôi trượng bỏ chạy, kẻ nào cố chống cự thì bị tôi đấm thẳng tay, đập mặt xuống đất.

"Một lũ ngốc."

Cuối cùng, chỉ mất khoảng năm giây để dọn dẹp.

Tôi lục áo khoác của gã râu ria đã ngã để tìm thêm vũ khí.

Hắn có một con dao găm và một con dao rựa. Tôi dùng ngón tay kiểm tra. Cũng khá sắc.

Tạm chấp nhận được, tôi nghĩ vậy.

"Thiếu gia, xin thất lễ."

Một giọng nói trầm. Tôi quay lại, một trong những hộ vệ của Frenci đang giơ tấm khiên tròn.

Họ cũng vừa trải qua một trận chiến dữ dội── Không kịp để tôi cảm ơn, một tiếng cạch khô khốc vang lên.

Một mũi tên cắm vào tấm khiên. Kẻ bắn tên là tên cuối cùng trong nhóm của gã râu ria.

Hắn đã bị Frenci hạ gục.

"...Mong ngài đừng quá tách rời đồng đội. Tôi sẽ bị khiển trách."

"Cũng không thể làm khác được. Nhưng mà, xin lỗi. Cảm ơn đã cứu."

"Không có gì. Ngài an toàn là tốt rồi."

Vừa rồi là do tôi quá mất cảnh giác. Dù mũi tên đó không chí mạng, nhưng cũng có thể khiến tôi bị thương.

Vào những lúc thế này, nếu là người của Tộc Dạ Quỷ, họ có thể buông một câu 'Thật thảm hại' cũng không chừng.

"Anh không hay mắng mỏ tôi nhỉ."

"Tôi không. Ý ngài là gì?"

"Không. Chỉ là thấy lạ đối với một người Tộc Dạ Quỷ."

"Ồ... Thiếu gia, ngài vẫn còn bận tâm chuyện đó à? Ngài cũng vất vả thật. Đó chỉ là do tiểu thư Frenci..."

"──Karos!"

Tiếng của Frenci vang lên, có ý quở trách.

"Chúng ta đang giao chiến, đừng nói chuyện phiếm. Đừng nói những điều thừa thãi với Zairo."

"Thứ lỗi, tôi..."

Người đàn ông tên Karos cười gượng. Cứ như một tảng đá đang cười vậy── Ngay lúc đó, cơ thể cường tráng của Karos đột nhiên bay ngang trước mặt tôi.

RẦM, một âm thanh chói tai vang lên. Tôi nghĩ anh ta đã đập vào bức tường của con hẻm.

Tôi phải hành động trước khi kịp nhìn rõ toàn bộ sự việc.

Tôi nhận ra một cái bóng đen, to lớn đang nhảy ra từ cuối con hẻm.

Mảnh vỡ mà nó hất văng đã khiến Karos bị thổi bay.

Nó có hình người── ít nhất là vậy. Nhưng cơ thể nó có màu xanh đen, trông như có một lớp bóng nhẫy ướt át.

Một thân hình khổng lồ, gấp rưỡi tôi. Trên đầu chi chít mắt. Miệng đầy răng nanh.

Và hơn hết, cánh tay nó vừa dài vừa to, gần như chạm đất.

Khi cánh tay đó đập xuống, một âm thanh khô khốc vang lên, mặt đường vỡ nát.

Gạch đá văng tung tóe. Tôi phải lăn người để né.

Không nhầm được, là Dị hình. Nó đang gầm lên với chúng tôi.

"Cái gì đây?"

Patoucie thốt lên một câu hỏi hiển nhiên.

"Là Dị hình! Troll sao? Sodrick nuôi cả quái vật thế này à!"

"Ít nhất thì cũng không thể coi là một con thú cưng vô hại được── Targ! Xem Karos thế nào!"

Hai người họ vừa nói những điều ngớ ngẩn, vừa làm điều cần làm.

Patoucie chuyển mục tiêu tấn công sang Dị hình mới xuất hiện. Cô ta xông vào, đâm kiếm.

Mục tiêu có lẽ là khớp chân.

Trong nháy mắt, cô ta đâm hai, không, ba nhát, chém xé.

Vừa né đòn phản công của con Troll, vừa ra đòn với tốc độ không thể tin được.

Nhưng khối lượng của đối thủ quá lớn. Cô ta chỉ xé được một ít thịt ở đầu gối hay bắp chân nó.

"Chết tiệt."

Patoucie chửi thề. Cô ta kích hoạt Ấn Chướng bích để chặn đòn phản công tiếp theo của con Troll, khi nó vung tay.

Âm thanh va chạm cứng rắn vang lên trên bề mặt tấm khiên ánh sáng.

Cô ta loạng choạng, nhảy lùi lại.

"Cần vũ khí mạnh hơn...! Lẽ ra nên mang theo kỵ thương và áo giáp!"

"Cô mà mang thứ đó thì đã bị bắt trước khi vào được thành phố rồi── Frenci!"

"Ừ. Cầm chân tốt lắm."

Đòn tấn công của Patoucie là để thu hút sự chú ý.

Frenci không ngần ngại ném thanh đoản đao, và tôi cũng truyền Thánh ấn vào con dao quý giá của mình rồi ném đi.

──Nhưng cả hai đều không thành công. Con Troll đó phòng thủ nhanh hơn vẻ ngoài của nó, dùng cả hai cánh tay dài để che đầu.

Thanh đoản đao của Frenci phóng ra tia chớp đốt cháy cánh tay nó, con dao của tôi làm nổ tung vùng vai, nhưng đều không phải là vết thương chí mạng.

(To xác quá.)

Dường như đây là một cá thể cực kỳ kiên cường và to lớn.

Thế này thì sẽ tốn công để bào mòn nó đây.

Phải tìm cách nào đó nện một đòn thật mạnh vào đầu nó.

Nếu vậy, nước đi tiếp theo là──

"Zairo!"

Lúc này, người cảnh báo tôi là Patoucie hay Frenci?

Con Troll gầm lên vì đau, vươn tay sang bên cạnh. Đó là cột gỗ của một sạp hàng.

Nó chộp lấy, làm sập thêm vài cửa hàng, rồi dùng hết sức ném về phía chúng tôi.

(Khỉ thật. Làm trò bẩn thỉu.)

Tôi không kịp né. Tôi không thể tránh được các cửa hàng đang sụp đổ theo.

Tôi dùng Sakara đá văng thanh gỗ đang cản đường── Patoucie và Frenci thì sao?

Patoucie đã kịp thoát, nhưng có vẻ bị mảnh vỡ cắt trúng, cô ta đang cố đứng dậy với cái chân chảy máu.

Frenci nhảy lên một sạp hàng chưa sập, giữ khoảng cách với con Troll.

Tiện thể cô ta đang hét lên điều gì đó từ trên đó.

Chắc là đang mắng mỏ tôi── Nhưng tôi không có thời gian để xác nhận nội dung.

Mảnh vụn gỗ vỡ và bụi xám bay mù mịt.

Bên kia làn bụi, Dị hình đang gầm thét. Đám mạo hiểm giả tưởng như đã bị dẹp sạch, giờ lại xuất hiện như vô tận── Chúng bò ra từ các tòa nhà, giương cung nỏ.

Định để con Troll chiến đấu chính diện, còn chúng thì bắn mưa tên à.

"Chết tiệt."

Tôi chửi thề. Chúng đang làm loạn hết cả lên.

Nếu chúng mày đã muốn thế, thì tốt thôi.

(Đừng có mà được đà lấn tới.)

Để tao cho chúng mày biết thế nào là làm loạn thật sự── Tôi ngẩng mặt lên.

(Đến đây là đủ rồi.)

Một giao lộ dẫn ra đường chính. Vừa chặn các con hẻm, tôi vừa hoàn tất việc dẫn dụ.

Tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện đó.

"Theoritta, ở đây!"

Thánh Kỵ sĩ và 《Nữ thần》, ở một mức độ nào đó, có thể cảm nhận được sự hiện diện của nhau.

Giống như lúc ở mỏ Zewan-Gan, cô ta chắc chắn đã nhận ra tôi.

"Giúp bọn này bằng 'phước lành' cao quý của 《Nữ thần》 đi. Bỏ cô lại là lỗi của tôi."

Theoritta đang ở đây. Điều đó là chắc chắn, không có gì khó đoán.

Bữa sáng nay, tôi thấy Jace ở cùng lúc với Dotta.

Tên Jace đó gần như không quan tâm đến kế hoạch của chúng tôi.

Nếu Theoritta hỏi hắn chúng tôi đi đâu, chắc chắn hắn sẽ nói hết.

Nên Theoritta sẽ đến đây.

Và đương nhiên, những kẻ bị buộc phải đi theo hộ tống là──

"Xem ra, ngươi vẫn cần sự bảo hộ của ta nhỉ."

Giọng nói đầy vẻ ta đây của Theoritta vang lên gần hơn tôi nghĩ.

"Kỵ sĩ của ta. Cái bộ dạng đó là hình phạt cho việc dám bỏ ta lại── nhưng ta, người rộng lượng, sẽ cứu ngươi. Mọi người, lên nào!"

Trong làn bụi mù, phía sau con Troll, tôi thấy Theoritta đang khoanh tay.

Đứng sau lưng cô ta là Norrgayu Bệ hạ, Tatsuya, và Jace.

Norrgayu với vẻ mặt dĩ nhiên, Tatsuya với khuôn mặt vô hồn trống rỗng, và Jace với vẻ mặt chán chường.

Tôi không biết mỗi người đang nghĩ gì, nhưng tôi lờ mờ đoán được chuyện gì sắp xảy ra.

"Tất cả chúng mày, chạy ngay hoặc đầu hàng đi. Nếu không thì chết đấy."

Tôi gào lên đủ lớn để toàn bộ Vỏ sò của Sodrick nghe thấy.

Đó là lời khuyên cuối cùng tôi có thể đưa ra.

Rõ như ban ngày là từ giờ trở đi, sẽ chẳng có chuyện gì tốt đẹp xảy ra cả.