Chương 9: Sự mê muội của những kẻ mù quáng (5)
Mùa này qua mùa khác trôi qua thật nhanh, và giờ đã là tháng mười hai.
Chúng tôi lúc này vẫn chưa thể quyết đoán được việc gì, tung tích của Kaede-chan vẫn là một ẩn số, không có lấy một manh mối nào được tìm thấy. Ngay cả khi chúng tôi có thể nhờ cậy đến cảnh sát, thì cũng đã năm tháng kể từ ngày em ấy mất tích.
Có một đứa trẻ vị thành niên hiện tại đang mất tích, nhưng sự mất tích đó bắt đầu từ việc em ấy tự ý bỏ nhà đi. Mỗi năm có hơn 80.000 đơn trình báo mất tích được gửi đi; những gì phân bổ để tìm kiếm Kaede-chan chỉ như muối bỏ biển mà thôi.
Tôi đã cân nhắc mọi phương án có thể nghĩ ra, nhưng chẳng có phương án nào khả thi. Điều duy nhất Momiji có thể làm là chia sẻ tình hình với những người cô ấy tin tưởng, treo tờ rơi tìm người có ảnh của Kaede-chan và hy vọng vào một ai đó nhìn thấy em ở đâu đó.
Tôi có thể thấy rõ sự kiệt quệ đang đè nặng lên Momiji. Cô ấy vẫn đang cố tỏ ra mạnh mẽ để tôi không phải lo lắng. Đó là lý do tại sao tôi tránh tự mình nhắc đến Kaede-chan. Tôi đã bảo cô ấy hãy nói với tôi nếu cần giúp bất cứ chuyện gì trong khả năng, nhưng cô ấy mới chỉ nhờ vả tôi một lần duy nhất.
Cái tên Kaede-chan hiếm khi xuất hiện trong những cuộc trò chuyện gần đây giữa chúng tôi, và đó là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy mọi chuyện vẫn giậm chân tại chỗ.
Momiji và Kaede-chan. Dù rất lo cho họ, song tôi vẫn phải sống cuộc đời của một sinh viên đại học. Tôi cứ thế tiếp tục những ngày tháng của mình đầy lo âu nhưng cũng không có gì thay đổi. Phải, chẳng có gì thay đổi trong cuộc sống thường nhật của tôi cả.
Cũng giống như việc tìm kiếm Kaede-chan không có tiến triển, chuyện tình cảm của tôi cũng vậy. Đã nửa năm trôi qua kể từ khi tôi phải lòng Tama-san, vậy mà tôi vẫn chưa thể hẹn gặp nói chuyện với anh ấy trừ khi ở trong quán bar.
Tôi đã đạt được mục tiêu ban đầu là làm quen và để Tama-san biết nhiều hơn về mình. Nhưng nếu không thể tiến xa hơn, mọi chuyện đều trở nên vô nghĩa.
Tôi dễ thương. Đó không phải là lời nói của một kẻ kiêu ngạo, đó là lời nhận xét của những gã đàn ông vây quanh tôi ngày đêm vẫn nói. Và lịch sử tình trường, cái quá khứ đen tối của tôi đã chứng minh điều đó. Nhưng ngoại hình không phải là tất cả. Tôi dần nhận ra cái gọi là "sức hút dễ thương" của mình chỉ là bề nổi. Sức hút thực sự nằm ở nội tâm, ở nhân cách của mỗi con người.
Mối tình của tôi, thứ bắt đầu như một bộ phim truyền hình, giờ đây đang dần trở nên nhạt nhẽo. Có lẽ lúc đầu tôi đã không thực sự để ý đến nội tâm của Tama-san. Nhưng qua sáu tháng tiếp xúc, tôi ngày càng bị thu hút sâu sắc bởi thế giới nội tâm của anh ấy.
Tama-san khác biệt hoàn toàn với những người đàn ông khác, anh ấy ở một đẳng cấp riêng. Đứng trước anh, tôi chỉ là một cô bé đáng yêu không có gì ngoài nhan sắc. Có lẽ tính cách của tôi nhẹ bẫng như một quả bóng bay, nên anh không thể coi tôi là một người phụ nữ mà chỉ đối xử như một đứa trẻ. Có lẽ anh thích một người trưởng thành hơn, giống như bà chủ quán chẳng hạn.
Nhưng đó không phải lý do để tôi từ bỏ. Tôi vẫn tràn đầy nhiệt huyết để khiến tình yêu này kết thành trái ngọt. Cảm giác như tôi vừa mới chuyển đến Tokyo thôi, nhưng nhìn lại, thời gian đã trôi qua kẽ tay. Năm nay lại sắp kết thúc rồi.
Nếu thời gian cứ trôi nhanh thế này, quãng đời sinh viên của tôi cũng chẳng còn bao lâu nữa. Tôi bắt đầu cảm thấy bất an, sợ rằng tuổi trẻ của mình sẽ kết thúc chỉ với mối tình đơn phương này.
Chỉ riêng sự dễ thương bẩm sinh sẽ không giúp tình yêu này đơm hoa kết trái. Gần đây tôi mới hiểu ra điều đó. Bà chủ quán đã từng dạy cho tôi một bài học cuộc đời: Khi con người ta đã hạ quyết tâm, họ có thể bước những bước đầu tiên trên một con đường mới. Bất kể kết quả ra sao, nếu bạn muốn đạt được thành tựu lớn hơn người khác, bạn phải chấp nhận rủi ro và hi sinh để tiến về phía trước.
Nếu tôi thực sự muốn tình yêu này thành công, tôi phải là người bước những bước đi đầu tiên. Tôi phải là người ra tay trước. Dù sợ bị từ chối, dù sợ việc mối tình này sẽ chấm dứt, tôi vẫn phải vươn tay về phía ước nguyện mà mình muốn thực hiện. Đó là lý do tôi đã hạ quyết tâm theo đuổi anh ấy cho bằng được.
Giáng sinh này, tôi sẽ mời anh ấy đi ăn tối. Tôi sẽ nói với anh rằng tôi muốn gặp anh ở bên ngoài quán bar của bà chủ. Hiện tại, tôi sẽ không nghĩ về việc chuyện gì sẽ xảy ra nếu mọi thứ không thành công.
Thứ sáu đầu tiên của tháng mười hai.
Cánh cửa vốn dĩ rất dễ mở, ngăn cách giữa cái bình thường và cái phi thường, hôm nay bỗng cảm thấy thật nặng nề. Tôi chậm rãi đẩy nó ra, như thể đang xê dịch một vật nặng.
“Chà, cuối cùng thì cũng quyết định xong. Tớ sẽ xông pha chiến trường.”
“Bắt một đứa trẻ phải nói ra những lời đó… cậu thật thảm hại làm sao.”
“Cậu muốn nói sao cũng được.”
“Cậu không thấy xấu hổ sao trong khi đã là một người trưởng thành rồi?”
“Kệ tớ đi.”
Tama-san trông rất đắc ý như thể vừa hạ quyết tâm chuyện gì đó, và bà chủ quán thì có vẻ ngán ngẩm, họ tiếp tục cuộc trò chuyện mà không hề nhận ra sự hiện diện của tôi. Có lẽ tôi đã mở cửa quá khẽ. Cuộc trò chuyện nghe có vẻ hấp dẫn, nhưng tôi cảm thấy hơi tội lỗi khi nghe lén lộ liễu như vậy.
“Chào buổi tối, bà chủ quán.”
“Kurumi-chan? Ồ... đã muộn thế này rồi sao?”
Cô chủ quán liếc nhìn đồng hồ. Giọng cô nghe như thể đã quên mất rằng thời gian vẫn đang trôi. Tôi nhìn ra ngoài qua cánh cửa vẫn còn mở. Đèn của quán chưa bật, và tấm biển trên cửa vẫn chưa lật sang chữ “Open”.
Có vẻ như bà chủ vẫn chưa chuẩn bị xong để mở hàng. Đã quá giờ mở cửa ba mươi phút rồi, nói thật thì tôi bước vào đây cũng chẳng để ý nó.
“Xin lỗi chị, em cứ tưởng quán đã mở cửa rồi.”
“Đừng bận tâm. Là do chị quên giờ mở cửa ấy mà.”
Những lời tử tế của bà chủ làm tôi an tâm hơn, tôi tiến về phía chỗ ngồi quen thuộc của mình không chút do dự.
“Chào buổi tối, Tama-san.”
“Chào buổi tối.”
Khi tôi mỉm cười với anh, Tama-san mỉm cười đáp lại, đôi môi anh thả lỏng. Một lần nữa, tôi lại hoàn toàn bị đánh gục. Dù tôi chưa gọi món nhưng một ly Gin Fizz đã được đặt trước mặt tôi. Tôi chạm ly với Tama-san và chúng tôi bắt đầu bằng vài câu chuyện phiếm.
“Đã là tháng mười hai rồi anh nhỉ? Cảm giác như thời gian đang lừa dối chúng ta vậy.”
“Ý em là một năm đã trôi qua quá nhanh sao?”
“Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là hết năm rồi. Có phải thời gian lúc nào cũng trôi nhanh như thế này không anh?”
“Nếu bây giờ em đã than vãn như thế thế thì sau này sẽ thấy rất vất vả đấy. Từ giờ trở đi thời gian chỉ có chạy nhanh hơn thôi.”
“Sẽ còn nhanh hơn nữa sao…? Đó là ý nghĩa của việc trưởng thành ạ?”
“Dù tốt hay xấu gì thì nó là như vậy. Nhưng thật không may là thời gian chẳng bao giờ chạy nhanh khi em đang làm việc gì đó mà mình ghét cả.”
Tama-san nhún vai, trông vừa có vẻ ngán ngẩm lại vừa như đang đùa giỡn. Tôi bật cười vì biết anh đang nói về công việc.
“Thời gian trôi vèo đi khi mình làm việc mình thích, nhưng lại kéo dài lê thê khi mình làm việc mình ghét. Cái hiện tượng đó là sao anh nhỉ?”
“Đó là sự trừng phạt cho tội lỗi của tổ tiên chúng ta đấy.”
“Trừng phạt ạ?”
“Bởi vì họ đã phá vỡ quy tắc duy nhất mà họ được giao, nên họ bị trừng phạt bằng việc phải làm việc và đổ mồ hôi mới có cái ăn. Đổ mồ hôi nghĩa là phải chịu đựng gian khổ và đau đớn. Nếu thời gian đó mà trôi qua nhanh chóng thì đâu còn gọi là hình phạt nữa.”
Tôi nghiêng đầu trước lời giải thích vĩ mô của Tama-san. Không phải gật đầu tán thành, mà là nghiêng sang một bên đầy thắc mắc.
“Ai là người đã đặt ra hình phạt to lớn như vậy chứ?”
“Kẻ ban phát sự trừng phạt thì chưa bao giờ thay đổi, từ thời cổ chí kim cho đến tận bây giờ.”
Tama-san nở một nụ cười mỉa mai và chỉ ngón tay trỏ lên trên: “Đó chính là xã hội.” Anh chỉ ngón tay về phía trần nhà.
Ngay khi tôi định nghiêng đầu một lần nữa, tôi chợt nhận ra ý anh là gì. Anh đang ám chỉ Chúa trời, và tổ tiên của chúng ta chính là Adam và Eva. Để giải thích cho câu hỏi bâng quơ của tôi về bản chất của thời gian, anh đã lôi cả cuốn ‘Sách Sáng Thế’ vào cuộc.
“Tội lỗi đó chưa bao giờ được tha thứ, và hình phạt vẫn tiếp tục. Cái tội thách thức sự kiểm soát của xã hội nặng nề đến thế đấy.”
“Vậy con người đã phải chịu đựng gì từ một hình phạt nặng nề như vậy ạ?”
“Một cuộc đời luôn phải lo lắng về ý kiến của người khác và nghệ thuật đùn đẩy trách nhiệm. Họ không trở nên thông thái hơn, mà chỉ đơn thuần là xảo quyệt hơn thôi. Chính xác là những gì con rắn đã cám dỗ họ.”
Tama-san hừ mũi, đầy thích thú.
“Xã hội không giận dữ vì những kẻ đã thách thức nó. Chính xã hội đang sợ hãi. Nó sợ nếu sự phản xã hội cứ tiếp diễn, những luật lệ của nó không còn trọng lượng nữa. Vì thế, nó trừng phạt những kẻ đe dọa vị thế của mình, đảm bảo rằng họ sẽ không bao giờ có thể sống một cách tự do.”
“Nhìn theo cách đó, nghe có vẻ khá là ngạo mạn nhỉ?”
“Họ không chỉ ngạo mạn đâu. Họ độc quyền quản lý trật tự xã hội và từ chối chia sẻ nó. Thực tế là nó giống như một chế độ độc tài. Hèn gì phe đối lập lại hăm hở chỉ trích chính quyền hiện tại đến thế.”
“Ý anh là cái kiểu 'Hãy nghĩ đến nỗi đau của người khác' ạ?”
“Không, nó giống như kiểu: 'Tao đang ghen tị đấy, tao đang đố kỵ đấy, tao sẽ không để mày hưởng hết mấy thứ ngọt ngào đó một mình đâu'.”
Tôi bật cười nắc nẻ, lấy tay che miệng. Không chỉ vì những gì anh nói, vẻ mặt nửa nghiêm túc nửa giễu cợt của Tama-san thực sự rất buồn cười.
“Đó là xã hội được vận hành bởi những kẻ ngạo mạn đó. Vậy nên khi chúng ta đau khổ, cứ việc đổ lỗi cho cha mẹ và xã hội cũng chẳng sao.”
Như thể đó là tất cả những gì anh muốn nói ngay từ đầu, Tama-san kết thúc bài phát biểu của mình một cách thản nhiên. Sau khi đưa ra quan điểm về một chủ đề vĩ mô như vậy, anh chốt lại bằng câu: “Thế giới là vậy đấy, nên cứ đổ lỗi cho người khác rồi bước tiếp thôi.”
Tama-san thường nói những câu như: “Cứ đổ lỗi cho cha mẹ và xã hội cũng được.” Nhưng không có sự giận dữ hay thù hận nào trong giọng điệu của anh. Anh biết rằng lãng phí thời gian và năng lượng vào những thứ mình không thể thay đổi chỉ làm bản thân mệt mỏi. Anh đã đạt đến ngưỡng chấp nhận rằng cuộc đời vốn dĩ là thế.
Một lần nữa, Tama-san chứng minh anh khác biệt hoàn toàn với những người lớn khác—những kẻ luôn lo lắng xem người khác nhìn mình thế nào. Khoảnh khắc này tái khẳng định điều đó, và tôi không nhịn được mà thở dài như một cô gái đang yêu khi liếc nhìn góc nghiêng của anh.
Tình cảm tôi dành cho Tama-san chỉ càng lớn mạnh thêm. Và cùng với đó, nỗi sợ rằng tình yêu này có thể không bao giờ thành hiện thực cũng lớn dần. Nhưng tôi không thể cứ mãi như thế này. Tôi không muốn cứ giậm chân tại chỗ. Tôi đã hạ quyết tâm từ lâu trước khi mở cánh cửa này.
“Mà này Tama-san, Giáng sinh anh có phải đi làm không?”
Lấy hết can đảm, tôi đưa ra chủ đề chính. Hỏi về kế hoạch Giáng sinh là cách dễ nhất để truyền đạt ý định của mình. Sự đột ngột trong câu hỏi của tôi có lẽ đã nói lên rằng: Em muốn dành ngày đó bên anh.
Đôi má của Tama-san giãn ra khi anh trả lời: “Không, anh đã xin nghỉ vào dịp Giáng sinh rồi.”
Anh ấy nói như thể đó là tương lai đã được anh ấy định sẵn. Biểu cảm của anh không lộ vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi của tôi, cũng chẳng có vẻ gì là đã nhận ra tình cảm của tôi. Dù đang yêu mù quáng, tôi cũng không dám tin vào những ẩn ý kiểu như: ‘Vì em nên anh đã xin nghỉ’.
Hy vọng của tôi bị dập tắt ngay tức khắc. Tôi định sẽ cảm thấy hụt hẫng, nhưng lại tự nhắc nhở mình vẫn còn cơ hội. Có lẽ anh ấy nghỉ để đi chơi với bạn bè, gia đình, hoặc tham gia sự kiện nào đó,...
“Không chỉ mỗi ngày đó đâu, anh còn xin nghỉ được hai ngày liên tiếp sau đó nữa cơ. Giờ thì anh có thể hoàn toàn tâm huyết với 6 tiếng đồng hồ vào ‘chuyện đó’ rồi.”
Sự an ủi mà tôi cố tự dành cho mình nhanh chóng bị chặt đứt.
“Tama, đó là quấy rối tình dục đấy nhé.”
“Á.”
Tama-san, sau khi bị bà chủ quán mắng, vội vàng lấy tay che miệng. Anh liếc nhìn tôi, vẻ mặt vừa lo lắng vì sợ đã làm tôi khó chịu, vừa xấu hổ vì sự lỡ lời của mình.
Một sự lỡ lời có thể bị coi là quấy rối. Tôi biết Tama-san luôn rất cẩn trọng trong những chuyện như vậy. Chắc hẳn anh đã quá phấn khích đến mức để nó thốt ra ngoài.
Sáu tiếng đồng hồ cho "chuyện đó".
Tôi không ngây thơ đến mức không hiểu anh đang ám chỉ điều gì.
"T-Tama-san… anh đã có… bạn gái rồi ạ?"
Tôi lắp bắp, giọng nói run rẩy.
Vẻ mặt cứng đờ của tôi lúc đó có lẽ trông như đang cố kìm nén sự khó chịu trước lời nói khiếm nhã của anh. Một người như Tama-san sẽ ngay lập tức lộ vẻ hối lỗi.
"Bạn gái sao…?"
Dù tôi đã tin chắc là vậy, nhưng Tama-san lại trông đầy vẻ bối rối. Cứ như thể anh đang tự hỏi: Bạn gái rốt cuộc là cái gì nhỉ?
"Nghĩ lại thì… mối quan hệ của chúng ta chính xác là gì nhỉ?"
Phớt lờ tôi, Tama-san bắt đầu lẩm bẩm một mình, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng.
Sáu tiếng đồng hồ cho chuyện đó. Chẳng cần nói cũng biết điều gì xảy ra trong khoảng thời gian ấy. Thông thường, người ta sẽ dành nó cho vợ chồng hoặc người tình. Xã hội không coi việc làm điều đó với bất kỳ ai khác là đúng đắn, thậm chí là vô đạo đức.
Tama-san đang độc thân. Anh không khẳng định là sẽ dành thời gian đó với bạn gái. Nhưng có vẻ anh cũng chẳng có ý định ghé thăm những cơ sở cung cấp dịch vụ 6 tiếng như vậy. Và cái cách anh tự vấn bản thân khiến tôi khó lòng tin rằng đó chỉ là một mối quan hệ qua đường.
Đối phương có thể là ai được chứ?
Ngay khi tôi định cất lời hỏi,
"Tama, hôm nay cậu uống quá chén rồi đấy."
Bà chủ quán nhẹ nhàng khiển trách.
"Trước khi cậu nói ra điều gì đó khiến cậu phải hối hận về sau thì có lẽ tốt nhất là nên kết thúc buổi uống tại đây thôi."
Giọng điệu của bà chủ thản nhiên như thể đang bình luận về thời tiết.
Tama-san giật mình trong giây lát, rồi đưa tay gãi gáy. Anh không có vẻ gì là đặc biệt xấu hổ, chỉ đơn giản là chấp nhận lời khuyên của bà chủ.
"Không cãi lại Gami được rồi. Vậy thì đêm nay tớ xin phép về trước."
Trong nháy mắt, Tama-san khoác vội chiếc áo khoác và rời đi. Cái liếc nhìn anh dành cho bà chủ chủ trước khi ra cửa giống như một lời cảm ơn thầm lặng vì sự tinh tế của chị ấy.
Tôi ngồi đó, chết lặng, không thể rời mắt khỏi vị trí mà Tama-san vừa ngồi.
"Kurumi-chan."
Nếu cô chủ quán không gọi tên, có lẽ tôi sẽ cứ ngồi ngây ra đó mãi.
"Đây có lẽ sẽ là lần cuối cùng em đến sớm vào tối thứ sáu đấy."
Giọng bà chủ vẫn thản nhiên như đang dự báo thời tiết. Nó tự nhiên đến mức tôi suýt chút nữa đã gật đầu và nói: ‘Vâng, em hiểu mà.’
"Tại sao ạ?"
Tôi nhìn bà chằm chằm, mắt mở to. Điều này giống như bị bảo phải mang ô vào một ngày nắng đẹp, ai mà chẳng thấy khó hiểu.
"Em có muốn biết không?"
"Dạ?"
"Người mà Tama sẽ đón giáng sinh cùng là ai?"
Ánh mắt của bà chủ nhìn thẳng vào tôi, như thể đang thử thách lòng quyết tâm. Cảm giác như chị ấy đang muốn nói: ‘Nếu không chịu đựng được điều này, em vẫn chưa sẵn sàng đâu.’
Sự ngập ngừng của tôi không phải vì nghi ngờ, mà là khoảng thời gian tôi cần để thép hóa tinh thần mình.
Sau khi nuốt nước bọt thật mạnh, tôi lên tiếng.
"Vâng, em muốn biết."
"Người đã nói rằng: 'Nếu có gục ngã, chúng ta hãy gục ngã cùng nhau'. Đó là cô gái mà cậu ấy đang gánh vác trên lưng."
Cô chủ đưa ra câu trả lời một cách trần trụi.
Nếu có gục ngã, chúng ta hãy gục ngã cùng nhau
Là một cô gái đang yêu, nghe một câu nói lãng mạn như vậy thường sẽ khiến tôi ngất ngây. Nếu một tương lai như Romeo và Juliet đang chờ đợi, tôi sẽ dâng hiến tất cả mà không chút do dự.
Ngoại trừ việc, những lời đó không dành cho tôi...
Ý nghĩa của nó đã quá rõ ràng mà chẳng cần phải nói ra.
"Kurumi-chan, em thực sự không có duyên với đàn ông chút nào."
Bà chủ quán nở một nụ cười cay đắng đầy cảm thông.
"Trong bao nhiêu người, em lại cứ phải lòng Tama."
Tình cảm tôi hằng ấp ủ, dù cô chủ chưa bao giờ nhắc đến trước đây, nhưng hóa ra cô đã biết tất cả từ lâu. Tôi đã kể cho cô nghe mọi chuyện về lịch sử tình trường, về cái quá khứ đen tối của mình.
Đây vốn dĩ được kỳ vọng là cơ hội thứ năm của tôi trong tình yêu, lần đầu tiên tôi rung động trước một người tử tế. Thế nhưng Tama-san đã có người khác. Tình yêu vừa chớm nở đã bị nghiền nát trước cả khi kịp bắt đầu, và cô chủ quán đang thương hại tôi vì điều đó.
"Nếu em mà có mối quan hệ với một tên như thế, tương lai tươi sáng của em sẽ bị hủy hoại mất. May thay, hai kẻ chẳng ra gì đã tìm thấy nhau, nên chuyện đó sẽ không xảy ra… Theo một cách nào đó, Kurumi-chan, em đã được cô gái kia cứu mạng đấy."
Vẻ mặt đầy thích thú của bà chủ cho tôi biết đó không phải là một lời nói đùa.
Một tên như thế. Hai kẻ chẳng ra gì.
Tình yêu của tôi dành cho Tama-san không phải là cơ hội thứ năm cho một điều gì đó chân thành. Lần này, tôi lại bốc phải một lá thăm thất bại khác. Cô chủ đang ám chỉ rằng lịch sử đen tối của tôi sắp sửa có thêm một chương mới.
"Tama-san… là một kẻ chẳng ra gì sao?"
Cụm từ đó nghe thật lạc lõng khi dùng cho Tama-san, khiến tôi chỉ biết nhìn cô trong sự hoang mang tột độ.

“Em có vẻ ngạc nhiên quá nhỉ? Ngay cả khi đã tận mắt chứng kiến sự đốn mạt của cậu ta, em vẫn không nhận ra sao?”
Ánh mắt kinh ngạc của bà chủ quán trông như thể vừa nhìn thấy người ngoài hành tinh vậy. À không, với tính cách của chị ấy, ngay cả người ngoài hành tinh chắc cũng chẳng làm chị nao núng. Vậy nên, cú sốc này hẳn là đến từ việc cô vừa chứng kiến một điều gì đó thực sự không tưởng.
“Dựa trên cách mọi chuyện bắt đầu, chị có thể coi tình cảm của em dành cho Tama là một tai nạn... nhưng ngay cả hội chứng Stockholm cũng không đến mức tệ thế này đâu.”
Tì cằm lên tay, bà chủ quán rướn người tới để nhìn kỹ khuôn mặt tôi.
“Người ta nói tình yêu là mù quáng, nhưng chị không nghĩ nó lại có thể mù quáng đến mức này đâu”
“Ch-Chuyện đó thực sự tệ đến thế sao ạ?”
“Chị cứ tưởng em bị cậu ta thu hút theo kiểu một cô gái phải lòng một tên bất lương chứ. Kiểu như tìm thấy sức hút trong những khuyết điểm của cậu ta, khác hẳn với những loại người đạo mạo, quy củ ngoài kia.”
“Khuyết điểm sao...?”
Tôi sững sờ, cảm giác như mình vừa được cho xem một hệ giá trị hoàn toàn khác.
“Tama là một người lớn đốn mạt toàn tập. Ngay cả khi em gom tất cả lịch sử tình trường và những chuyện đáng xấu hổ trong quá khứ của em lại, chúng cũng chẳng thể nào sánh được với một góc của cậu ta đâu.”
Cô chủ quán nói với vẻ khẳng định như thể đang truyền đạt một chân lý vĩnh cửu.
Tôi há miệng định phản bác, nhưng không một âm thanh nào thốt ra được.
Lịch sử tình trường, những chuyện đáng xấu hổ nhất trong quá khứ của tôi, ngay cả khi cộng dồn tất cả lại, cũng không thể bằng được Tama-san sao?
Đã sáu tháng trôi qua. Ngay cả khi chỉ là mỗi tuần một lần, tôi cũng đã dành gần nửa năm để quan sát Tama-san. Chúng tôi đã trò chuyện với nhau biết bao nhiêu lời. Dù có suy ngẫm thế nào, tôi cũng không thể tìm thấy một khuyết điểm nào ở anh ấy. Cái cách anh ấy nói ra suy nghĩ của mình mà không cần hoa mỹ, tô hồng luôn có một sức quyến rũ riêng biệt, khiến anh ấy khác hẳn với số đông.
Vậy mà bà chủ quán lại mô tả Tama-san như một kẻ đã bộc lộ hết sự đốn mạt của mình ra rồi.
Tình yêu là mù quáng.
Tôi đã nghĩ rằng, lần đầu tiên trong đời, mình cuối cùng cũng tìm thấy một tình yêu đích thực.
“Tama đã kéo hàng ngàn người xuống bùn đen, hủy hoại hàng trăm cuộc đời khác...”
Nhưng cuối cùng, mọi chuyện chẳng có gì khác trước cả.
“Cậu ta là loại đàn ông có thể dồn người khác vào chỗ chết rồi cười nhạo rằng: ‘Đáng đời lắm’.”
Tôi bị dội một gáo nước lạnh rằng chính cái tình yêu mù quáng đó đã khiến tôi không thể nhìn thấy sự thật.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Gin Fizz là loại cocktail cổ điển sảng khoái từ thế kỷ 19, nổi tiếng với sự kết hợp giữa rượu gin, nước cốt chanh tươi, siro đường và soda. Thức uống này mang lại hương vị chua ngọt, nhẹ nhàng và sủi bọt, thường được phục vụ trong ly Highball. Một phiên bản phổ biến (Silver Fizz) thêm lòng trắng trứng để tạo lớp bọt mịn màng, mượt mà. Hội chứng Stockholm là một phản ứng tâm lý phức tạp, khi nạn nhân (con tin, người bị lạm dụng) phát triển tình cảm, sự đồng cảm, thậm chí gắn bó tích cực với chính kẻ bắt giữ hoặc lạm dụng mình như một cơ chế đối phó để sinh tồn, che giấu nỗi sợ hãi và tổn thương trong hoàn cảnh bị đe dọa tính mạng hoặc tâm lý.