Chương 08: Cười người âu cũng là hợp lý
Dưới mái nhà của căn biệt thự ma ám này, một tội ác chưa được công bố đang dần thành hình.
Tội danh là bắt cóc và giam giữ trẻ vị thành niên. Hình phạt từ ba tháng đến bảy năm tù. Tôi thậm chí còn chẳng biết những thông tin này cho đến khi thuê một nữ bảo vệ tại gia, bao gồm cả sự khác biệt giữa hành vi khiếm nhã và hành vi dâm ô.
Khi chiếc còng số tám đó bập vào tay, có một điều duy nhất tôi muốn hét lên:
“Tôi chưa hề đụng một ngón tay vào bất kỳ đứa trẻ vị thành niên nào!”
Đó là một lời bào chữa nực cười sau khi đã giữ kín bí mật này suốt nửa năm trời. Sẽ chẳng có ai thèm coi tôi là một người nghiêm túc cả.
Khuôn mặt tôi sẽ được xuất hiện trên truyền hình, và những cư dân mạng đố kỵ sẽ lồng lộn lên về việc họ ghen tị đến mức nào, rồi thêu dệt nên những ảo tưởng ích kỷ về việc họ sẽ làm gì nếu ở vị trí của tôi. Họ sẽ xâu xé tôi trong khi chính họ cũng mơ ước được là người đưa tay ra với một nữ sinh bỏ nhà đi, giống như cách tôi đã làm.
Tôi không có ý định lên án cảm xúc của họ là bẩn thỉu hay không chuẩn mực. Sau tất cả, tôi cũng là một trong số họ thôi.
Những quy tắc và đạo đức mà xã hội này tôn thờ, tôi biết cách đối phó với chúng, nhưng tôi không coi chúng là thiêng liêng. Đó là lý do tại sao, ngay cả khi tôi đã quyết định thu nhận Rena vào ngày hôm đó, tôi không hề cảm thấy tội lỗi vì mình đã vi phạm, mà chỉ có một cảm giác bản thân đã làm điều không nên.
Lý do tôi không ngã khỏi đường ray với Rena chỉ đơn giản là vì tôi chọn cách chơi an toàn, chỉ đáp lại những gì được yêu cầu.
Có lẽ tôi là một kẻ hèn hạ. Dĩ nhiên tôi không thể nói rằng mình không hối hận một chút nào. Vào thời điểm đó, tôi nghĩ việc không quá vồ vập mới là dáng vẻ của một người đàn ông trưởng thành.
Giờ nhìn lại, Rena thường nhắm mắt khi ngước nhìn tôi. Có lẽ em ấy đã mong đợi tôi thể hiện sự chín chắn và bản lĩnh của một người đàn ông hơn.
Đã quá muộn để hối tiếc về những gì tôi đã bỏ lỡ.
Đến sáng hôm sau, mọi thứ lại trở về bình thường. Mối quan hệ của chúng tôi vẫn là senpai và kouhai, một gã chủ nhà tồi và một nữ bảo vệ tại gia. Chẳng có chút bầu không khí nào để mời em ấy tham gia ‘chiến dịch công thành’, cũng chẳng có cảm giác thân mật nào. Ngay cả khi là một gã độc thân cả đời, tôi vẫn hiểu bầu không khí quan trọng thế nào trong một mối quan hệ.
Chính vì vậy, tôi đã phải nuốt nước miếng trước cảnh tượng trước mắt.
Thông thường khi về nhà, tôi sẽ nghe thấy tiếng bước chân chào đón chủ nhà, bất kể tôi trở về vào lúc mấy giờ. Nhưng hôm nay thì không. Căn bếp trống trơn, và phòng của Rena thì mở toang, không một bóng người.
Khi tôi bước vào phòng mình,
“Hả?”
Một khung cảnh xa lạ chào đón tôi.
Đó không phải là những dấu hiệu của hiện tượng tâm linh hay những vết cào của một con quái vật.
Thứ đầu tiên tôi nhận thấy là chiếc tạp dề đang được treo trên ghế. Và sau đó là bóng dáng của cô bảo vệ tại gia đang nằm trên giường.
Tôi lập tức hiểu điều đó có nghĩa là gì, nhưng tôi không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
“Này.”
Tôi lay vai Rena khi em đang nằm nghiêng, ngủ say dưới lớp chăn.
Không có phản hồi, em ấy trông giống như một xác chết vậy. Nếu Rena có chuyện gì xảy ra thì thật sự là rắc rối lớn. Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể sống xuyên qua lớp chăn, và lồng ngực em ấy phập phồng đều đặn. Em ấy chắc chắn vẫn đang thở.
Do dự một hồi, cuối cùng tôi quyết định kéo tấm chăn ra.
“Hự…!”
Tôi không kìm được tiếng thở gấp.
Dáng ngủ của em cuộn tròn lại như một con mèo dưới bàn sưởi. Em ấy trông giống như một em bé trong bụng mẹ, hơi thở mẫu tử tỏa ra từ em là không thể phủ nhận.
Chúng tôi đã sống chung dưới một mái nhà suốt nửa năm, gặp mặt nhau mỗi ngày. Tôi vốn đã biết Rena rất dễ thương, và chỉ riêng khuôn mặt của em ấy thôi đã đủ làm tôi phải lo sốt vó vì phải kiềm chế. Nhưng từ trước đến nay thứ khiến tôi phải nuốt nước miếng chính là trạng thái hiện tại của em ấy.
Rena chỉ mặc một chiếc áo thun đen và quần đùi. Làn da lộ ra không chỉ là những cánh tay, bắp chân thon gọn. Gấu áo của em ấy bị kéo lên, để lộ cả vùng rốn. Chiếc dây áo lót màu hồng lấp ló nơi cổ áo càng làm nổi bật xương quai xanh đầy quyến rũ.
Đang nằm hớ hênh trên giường là một cô nàng nữ sinh cao trung ngực bự xinh đẹp. Không, chính xác hơn là một cựu nữ sinh.
Không đùa được đâu, khung cảnh này chắc chắn đang làm tim tôi đập loạn xạ.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy khuôn mặt khi ngủ của Rena. Góc nghiêng của em ấy trông thật trong sáng, nhưng bờ môi run rẩy theo từng hơi thở kia lại quyến rũ không thể chối từ.
Nhớ lại đêm hôm đó, mắt tôi không thể rời khỏi bờ môi ấy. Lý trí tôi từ chối điều khiển bản thân nên làm gì tiếp theo.
Tôi đã nhìn chằm chằm vào khuôn mặt khi ngủ của Rena bao lâu rồi?
Khi ngón tay tôi vô thức chạm vào môi em,
“Sen...pai?”
Một giọng nói ngọt ngào lọt vào tai tôi.

Cổ của Rena khẽ cử động.
Ánh mắt tôi bị hút vào đôi mắt còn đang mơ màng và ngấn nước vì ngái ngủ của em.
Chắc hẳn Rena vẫn còn đang nửa tỉnh nửa mơ.
Em ấy đưa những ngón tay nhỏ bé của mình ôm lấy ngón tay tôi, rồi:
“Ngh…”
Em khẽ nhấm nháp nó.
Cảm giác từ đôi môi em, giống như những cú cắn yêu của một chú mèo con, gửi những làn sóng khoái cảm chạy dọc đầu ngón tay tôi. Nó không chỉ đơn thuần là dễ chịu, nó thực sự mang đầy vẻ khiêu gợi.
Lẽ ra tôi phải rút tay lại và đánh thức Rena dậy như thể không có chuyện gì xảy ra. Tôi biết đó mới là lựa chọn đúng đắn, nhưng cơ thể tôi không chịu nhúc nhích. Đôi mắt đầy mê hoặc kia đang ngước nhìn tôi, khiến tôi cảm thấy như thể mình đang bị đóng băng dưới cái nhìn của Medusa.
Như thể buông xuôi theo dòng chảy, ngón tay tôi chậm rãi bị kéo sâu hơn vào trong miệng em. Ngay khi tôi cảm nhận được sự ẩm ướt khi chạm vào thứ gì đó mềm mại,
“Ah...”
Một âm thanh bất ngờ đập vào tai tôi.
Đôi mắt đang khép hờ của Rena đột nhiên mở to.
Như thể sự cứng đờ của tôi đã lây sang em, cơ thể Rena đóng băng tại chỗ. Thay vào đó, khuôn mặt em ấy đỏ bừng lên theo từng giây.
Dù tôi chẳng phải kẻ có khả năng thần giao cách cảm, nhưng việc diễn đạt những suy nghĩ của Rena lúc này thành lời thật quá dễ dàng:
‘Qwsedrftgyfujikolp’
◆
“Anh đi tắm đây. Trong lúc đó thì tự làm nguội cái đầu của mình đi.”
Để lại câu nói đó, senpai rời khỏi phòng. Anh ấy đã ban lệnh ân xá cho tôi mà không hề truy cứu tội lỗi của kẻ đột nhập đã dám ngang nhiên ngủ quên trên giường anh.
Như thể tìm lại được bản chất của một bảo vệ tại gia, tôi lập tức rút lui về phòng mình. Phòng của tôi nằm ngay sát phòng senpai, chỉ cách nhau một cánh cửa trượt. Tấm vách mỏng manh đó giờ đây lại là nguồn an ủi tinh thần lớn nhất của tôi.
Hành động đáng xấu hổ mà tôi đã gây ra... dù cho tôi có vỗ đầu mình bao nhiêu lần đi chăng nữa, ký ức ấy vẫn không hề phai nhạt. Thậm chí, nó còn hằn sâu hơn vào tâm trí.
Trái tim tôi đập liên hồi như tiếng chuông dồn dập, và hơi nóng mà nó tỏa ra tụ lại hết trên gương mặt tôi.
Cảm giác của đầu ngón tay của senpai vẫn còn vương vấn trên môi. Tôi muốn quên nó đi để trấn tĩnh lại, nhưng một phần trong tôi dường như lại chẳng nỡ buông rời.
Trước khi kịp nhận ra, tôi đã đưa ngón trỏ của chính mình lên nhấm nháp.
“Ư...!”
Tôi vội vàng giật tay ra khỏi môi.
Đó là một hành động vô thức. Tại sao tôi lại làm thế? Câu trả lời tự phân tích đến quá dễ dàng.
Tôi đang so sánh thử. Cái cảm giác thô ráp từ ngón tay của senpai hoàn toàn không giống với ngón tay của tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay mình.
Làm chuyện này chẳng giúp tôi bình tĩnh lại chút nào. Tôi biết rõ điều đó chứ. Nhưng giống như đang lún sâu vào một vũng lầy không đáy, tôi không tài nào thoát khỏi những suy nghĩ kỳ lạ này cho đến khi—
“Khà.”
Một hơi thở đầy sảng khoái từ phòng bên cạnh cuối cùng đã kéo tôi về với thực tại.
Đi theo tiếng bật nắp là tiếng nước chảy ực ực trong cổ họng. Có vẻ senpai đang uống chút gì đó sau khi tắm xong.
Được thúc đẩy bởi sự ngại ngùng, những ngón tay tôi bắt đầu nhảy múa trên bàn phím. Tim tôi đập loạn, nôn nóng muốn giải oan cho bản thân.
‘Là tại Kurosuke ạ.’
Sự hồi hộp là lý do tại sao tin nhắn đầu tiên lại cụt ngủn và đột ngột đến vậy.
‘Kurosuke tới nhà vào khoảng giữa trưa và ngủ trưa trên bàn thờ. Đó là chuyện thường ngày nên em cứ để nó tự nhiên. Đến khoảng ba giờ chiều, em thấy nó đã cuộn tròn trên giường senpai. Trông nó bình yên và đáng yêu kinh khủng khi cứ thế ngủ ngon lành. Có thể là do ma lực của mấy bọn động vật nhỏ, nhưng nhìn nó làm em cũng muốn tham gia cùng, thế là em nhảy tót lên giường luôn... Vì không có senpai ở đó nên Kurosuke cứ thế ngủ cạnh em. Bọn em chia sẻ chiếc giường và em đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào chẳng hay...’
Bình thường tôi sẽ chia nhỏ nội dung ra nhiều tin nhắn. Nhưng lần này, nó tuôn ra thành một đoạn dài dằng dặc, như thể tôi đang nói với tốc độ chóng mặt để lấp liếm lỗi lầm vậy.
“Ra vậy. Dạo này nó ghé qua suốt nhỉ.”
‘Vâng. Gần đây chắc cũng phải ba lần một tuần.’
“Khoan đã...? Thế còn Kurosuke lúc này đâu rồi?”
Ngay khi senpai định chấp nhận lời giải thích của tôi, anh ấy đã nhận ra điểm bất hợp lý.
Muốn cho Kurosuke vào hay ra khỏi nhà thì phải có ai đó mở cửa sổ. Nhưng lúc nãy, Kurosuke không có trong nhà, và cửa sổ đang được đóng kín
Tất nhiên rồi, vì đó là lời nói dối mà.
Hôm nay Kurosuke chẳng hề đến. Kẻ lẻn vào giường của senpai chính là... ừ thì, chính là Renafalt này đây, vẫn như mọi khi, tôi đã ngủ quên ở đó.
‘Em nhớ mang máng là đã bị nó đánh thức. Chắc em đã cho nó ra ngoài nhưng vì ngái ngủ quá nên không nhận ra.’
“À, nhìn cái bộ dạng của em ngủ lúc nãy thì nghe cũng thuyết phục đấy.”
‘Anh đừng có coi sai lầm đó như một thứ đáng tự hào chứ! Em biết em sai rồi mà!’
◆
Nhờ có ‘sự cố chung giường’ với Kurosuke mà bữa tối đã chẳng được chuẩn bị.
Tôi đã định bụng ra ngoài mua cơm hộp hoặc có lẽ là vung tiền gọi đồ giao tận nơi, nhưng Rena kiên quyết từ chối, bảo rằng sự xa hoa đó là không cần thiết. Có lẽ đó là lòng tự trọng của em ấy với tư cách là người quản lý ngân sách ăn uống của chúng tôi.
Thay vào đó, Rena chuẩn bị một bát cơm xá xíu với trứng lòng đào và súp miso rong biển. Em ấy xin lỗi vì chỉ có thể làm món đơn giản như vậy, nhưng với tôi thế là quá đủ. Đây chính xác là kiểu bữa tối mà tôi muốn. Thành thật mà nói, việc lúc nào cũng có sẵn trứng lòng đào và xá xíu trong bếp đã vượt xa mức trung bình của hầu hết các hộ gia đình rồi.
Sau bữa tối hả hê, cả hai chúng tôi cùng ngồi nghỉ ngơi.
“Mà này, em thực sự đã thu phục được Kurosuke rồi nhỉ?”
Tôi vừa nói vừa đón lấy ly highball từ tay Rena.
Ban đầu, những lần ghé thăm của Kurosuke rất hiếm hoi—có lẽ mỗi tháng một lần. Nhưng kể từ khi gặp Rena, tần suất xuất hiện của nó tăng lên rõ rệt.
Không phải Rena cho nó ăn món gì đặc biệt hay chơi đùa quá nhiều với nó. Thế mà Kurosuke bắt đầu xuất hiện khoảng ba lần một tuần, hơn nữa nó luôn xuất hiện vào lúc chỉ có mình Rena ở nhà.
Cứ như thể nó đến là để thăm Rena vậy.
“Hoặc có lẽ nó thấy em là người cần được bảo vệ.”
‘Bảo vệ ạ?’
Rena, người đã mở máy tính xách tay ngồi phía sau tôi, phản hồi tin nhắn hơi chậm một chút.
“Phải. Nếu có chuyện gì xảy ra khi anh không có nhà, chúng ta cứ việc đổ hết lỗi cho Kurosuke là xong.”
‘Đúng thật. Nghĩ theo cách đó thì sự ghé thăm của Kurosuke đúng là một phước lành.’
Với những cư dân lâu năm trong khu phố này, Kurosuke là một chú mèo rất nổi tiếng. Ai cũng biết căn nhà này từng là một phần lãnh thổ của nó.
Việc Kurosuke vào nhà chỉ là một phần của thói quen thường nhật. Với danh tiếng "căn nhà ma ám", sự hiện diện của Rena lại càng dễ dàng được che giấu hơn.
‘Hơn nữa, em chưa từng nuôi thú cưng bao giờ. Em thực sự cảm nhận được sức mạnh chữa lành của bọn động vật nhỏ.’
“Em nói sao? Một người thuộc tầng lớp thượng lưu mà lại chưa từng thử nuôi thú cưng bao giờ ư?”
‘Thì tại lão chủ tịch công ty nhà Fumino kia cực kỳ ghét động vật, nên em không thể làm trái chính sách của công ty được.’
“Anh hiểu rồi... Chà, cũng khó khăn quá nhỉ?”
Tính cách cha của Rena là một chủ đề tốt nhất nên để yên ở đó. Tôi không muốn đào sâu thêm, nhưng cũng không muốn kết thúc chủ đề này.
“Vậy, em có yêu thích loài động vật nào không?”
‘Chim cánh cụt ạ.’
“Lại một câu trả lời nằm ngoài dự đoán của anh đấy. Bộ hồi xưa em và bọn chúng có liên hẹ gì với nhau à?”
‘À, thực ra... Em muốn nuôi chúng không phải là vì em thực sự thích chúng, mà là vì một kỷ niệm cụ thể trong quá khứ.’
Có vẻ Rena đã hiểu lầm câu hỏi của tôi thành việc em muốn nuôi con gì.
‘Khi em còn nhỏ, gia đình em có đi thủy cung và em đã xem buổi biểu diễn chim cánh cụt. Nó buồn cười lắm ạ.’
“Biểu diễn chim cánh cụt sao?”
‘Vâng, nhưng lũ chim cánh cụt chẳng nghe lời huấn luyện viên chút nào cả.’
“Không nghe lời à? Thế thì lúc đỏ biểu diễn kiểu gì vậy?”
‘Việc lũ chim cánh cụt có nghe lời hay không hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng ngày hôm đó của chúng. Việc họ tổ chức một buổi diễn giống như một canh bạc may rủi chính là điều khiến nó trở nên thú vị đấy ạ.’
‘Em vẫn còn nhớ món sushi gia đình em đã ăn trên đường về.’
Không để tôi kịp trả lời, Rena liên tục gửi tin nhắn. Một buổi diễn được coi như canh bạc? Ăn sushi trên đường về từ thủy cung? Tôi cảm thấy như mình bị buộc phải chọn xem nên trả lời vế nào trước.
Sau một hồi do dự, tôi quyết định chọn ý sau.
“Ăn sushi sau khi đi thủy cung à? Thật luôn?”
‘Em chưa bao giờ nghĩ đó lại là chuyến đi chơi cuối cùng của cả ba mẹ con. Lúc đó em không hề mảy may suy nghĩ.’
Một tiếng thở dài nhuốm màu u buồn vang lên từ phía sau tôi.
Rena đã nói rằng đó là ba mẹ con
Xét theo việc gia đình Rena lúc này là một gia đình đơn thân, lẽ ra phải là cha em, chị em và em. Nhưng tôi biết không phải thế. Trước khi trở thành gia đình đơn thân, đó là mẹ em, chị em và em. Bằng cách nói ‘cả ba’, em ấy đang gạt bỏ sự hiện diện của người cha.
Chuyến đi chơi cuối cùng của ba người họ. Với Rena, thủy cung đó là ký ức cuối cùng về những khoảng thời gian hạnh phúc. Và phần đáng nhớ nhất của ngày hôm đó chính là buổi biểu diễn chim cánh cụt.
Đó là lý do tại sao bằng một cách vô thức, em nói chim cánh cụt là loài vật yêu thích của mình.
‘Còn anh thì sao, Senpaii?’
“Sao là sao cơ?”
“Ưm...”
Miệng Rena mấp máy như đang tìm từ ngữ phù hợp.
Em ấy không phải đang cố đổi chủ đề để giấu đi sự xấu hổ khi kể về mối liên kết sâu đậm với chim cánh cụt. Chỉ là em đã vô tình nhắc đến nỗi bất hạnh của chính mình và muốn xóa nhòa nó đi.
“Kỷ niệm đi chơi cùng gia đình ấy ạ... À không.”
Khi tôi quay đầu nhìn lại, Rena đang lấy tay che miệng, như thể đang cố phong ấn một lời lỡ lời ngoài ý muốn. Khi mắt chúng tôi chạm nhau, em lộ vẻ hối lỗi và buông thõng vai xuống.
“Đừng bận tâm.”
Tôi không hiểu tại sao em lại trông khó xử đến vậy.
“Anh đã chấp nhận nó từ lâu rồi. Bản chất cha mẹ anh tồi tệ đến thế đấy.”
Tôi đã kể Rena nghe về việc mình cảm thấy thế nào về cha mẹ từ khi còn nhỏ. Mẹ tôi đã mất, và có một sự xung đột không hề nhẹ giữa tôi và bố tôi.
“Chà... cho đến tận hết tiểu học, gia đình anh vẫn thường xuyên đi ăn ngoài cùng nhau. Mỗi năm một lần cả nhà lại đi du lịch.”
Vẫn có những sự kiện gia đình để tạo ra kỷ niệm. Đủ để khiến nó trông giống như một gia đình bình thường.
“Nhưng thật sự thì nếu nhìn lại, chẳng có kỷ niệm gia đình nào thực sự tuyệt vời cả.”
Với tôi, không có kỷ niệm nào trong số đó thực sự để lại cho tôi dấu ấn.
“Dù đối với họ đó có là những lúc vui vẻ đi nữa, thì anh cũng đã bỏ lại tất cả rồi. Tất cả những thứ đó đều được xây dựng trên sự nhẫn nhịn của anh.”
‘Họ đã bắt anh làm gì sao?’
“Không hẳn là bị ép buộc, mà là anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải đóng vai một đứa trẻ ngoan ngoãn, không được làm cha mẹ bẽ mặt.”
Tôi nhún vai cường điệu, như muốn nói: "Biết làm sao được?".
“Như anh đã nói trước đây, tính cách của họ thối nát tận xương tủy. Nếu anh lỡ làm rơi một chiếc đũa, họ sẽ lườm anh và bảo phải ăn uống cho tử tế. Làm đổ ly nước thì lại càng không được. Anh đã quá tập trung vào việc giữ kẽ và giữ phép tắc mọi lúc mọi nơi đến nỗi chẳng có thời gian nào để thư giãn trong những chuyến đi chơi gia đình cả.”
Tôi ngả người mạnh ra sau ghế, nhìn chằm chằm lên trần nhà và nhấp một ngụm highball. Ngay cả hành động tùy tiện này cũng sẽ là không thể chấp nhận được nếu ở trước mặt họ.
“Anh chưa bao giờ mong đợi những bữa cơm gia đình, chưa từng tự hỏi tối nay sẽ có món gì.”
‘Ở nhà mà cũng nghiêm khắc đến vậy sao ạ?’
“Không tệ bằng khi đi ăn ngoài. Họ còn bận cãi cọ nhau trong khi tiếng TV thì oang oang bên cạnh. Họ làm rơi đũa cả trăm lần trước khi anh làm rơi một lần. Họ cũng đủ tỉnh táo để biết mình không ở vị thế có thể chỉ trích người khác.”
Nhìn lại thì, họ là kiểu người cả đời luôn lo lắng xem người khác nghĩ gì về mình.
“Dù không căng thẳng như khi đi ăn ngoài, nhưng bữa cơm ở nhà vẫn rất u uất.”
‘Không căng thẳng nhưng lại u uất sao?’
“Phải, bởi vì họ lúc nào cũng trong trạng thái bực tức.”
‘Anh làm gì trong lúc ăn để họ phải tức giận nữa ạ?’
“À không, họ không giận anh. Họ giận cả thế giới này.”
Rena dường như không biết phải phản hồi thế nào. Việc gõ phím dừng lại, em chỉ ngồi đó với vẻ mặt bối rối.
“Họ sẽ nổi đóa lên vì những vụ trẻ em bị bạo hành dẫn đến tử vong, những vụ bắt nạt, tai nạn do lái xe say rượu, tông xe rồi bỏ chạy, sự cấu kết của các tập đoàn, gian lận dữ liệu, giao dịch nội gián, rắc rối tiền bạc của các chính trị gia, những phát ngôn gây tranh cãi, scandal của người nổi tiếng, hay thậm chí là những chuyện vụn vặt như ngoại tình.
Mỗi ngày, TV sẽ phát sóng tất cả những bi kịch, bất công và vấn đề xảy ra trong xã hội, và họ luôn luôn giận dữ về chúng.”
Bây giờ nghĩ lại, thật nực cười khi thấy mọi chuyện lố bịch đến thế nào.
“Họ sẽ nói những câu kiểu như: ‘Bọn này đúng là lũ khốn nạn,’ hay ‘Tử hình hết bọn chúng đi.’ Mặc dù những chuyện đó chẳng liên quan gì đến họ, nhưng họ cứ lồng lộn lên như thể chính mình là nạn nhân vậy. Nhưng hễ gặp những câu chuyện tích cực hay thiện nguyện, họ lại chỉ hừ mũi khinh miệt. Họ giễu cợt những người đang rộng lượng, bảo rằng họ chỉ đang đánh bóng tên tuổi.”
Tôi nhấp một ngụm highball, để chất lỏng xoa dịu cổ họng mình.
“Nếu họ thực sự tức giận cho nạn nhâ hay bị thôi thúc bởi cảm giác công lý, thì có lẽ còn có chút gì đó cứu vãn được. Nhưng không, họ chẳng có chút nào trong số đó. Nếu có tâm hồn cao thượng như vậy, họ đã làm nhiều hơn là chỉ nói suông. Họ sẽ hành động như quyên góp, tình nguyện, hoặc ít nhất là cố gắng tìm ra hướng giải quyết vấn đề. Nhưng họ chưa bao giờ làm thế. Họ thậm chí còn chẳng tự nguyện quyên góp tiền, nói gì đến việc bỏ thời gian ra.”
‘Có điều gì mà cha mẹ anh không thể tha thứ nổi không?’
“Tất cả những thứ mà họ ghét. Họ giống như những đứa trẻ đang ăn vạ vì phải ăn món mà chúng ghét. Họ đơn giản là không chịu nổi bất cứ thứ gì làm hỏng tâm trạng của mình.”
Tooi đã mất hơn mười năm để đúc kết kết luận này thành lời, dù nó vẫn còn mông lung. Đến lúc này, tôi đã đạt đến trạng thái thờ ơ, nhận ra rằng những bậc cha mẹ như vậy thật lãng phí tâm trí để bận tâm.
“Thay vì tránh né những thứ khiến họ khó chịu, họ lại cứ soi mói vào chúng. Việc trở nên khó ở và bực bội đã trở thành sứ mệnh của đời họ.”
‘Tại sao họ lại phải làm quá lên như vậy ạ?’
“Đó đơn giản chỉ là thói quen của họ thôi. Họ là những sinh vật có bản tính như vậy. Có lẽ lúc đầu họ thực sự giận dữ cho nạn chân, nhưng với việc TV liên tục phát sóng nỗi bất hạnh của người khác, nó đã trở thành một thói quen hằng ngày. Cuối cùng, việc giận dữ đã trở thành mục đích để họ nhắm mũi công kích.”
‘Giận dữ trở thành mục đích công kích sao?’
“Khi còn nhỏ, anh không thể hiểu nổi tại sao họ lại khao khát phá hỏng tâm trạng của chính mình đến vậy.”
Bây giờ, tôi có thể gạt bỏ nó sang một bên. Cha mẹ tôi suy cho cùng chỉ là những sinh chỉ biết giận dữ trong chẳng thèm làm gì để cải thiện những chuyện đó.
“Đối với họ, đó là mục đích sống, là hình thức giải trí. Nhưng đối với anh, việc phải nghe họ lầm bầm và than phiền không dứt mỗi ngày là điều không thể chịu đựng nổi. Dù biết cơn giận của họ không nhắm vào mình, nó vẫn kéo tâm trạng anh xuống rất tệ. Anh chỉ muốn rời khỏi cái bàn ăn càng nhanh càng tốt.”
Cảm giác như tôi đã trở thành một cái thùng rác chứa đựng những cảm xúc tiêu cực của họ vậy.
“Vì vậy anh thường ăn ngấu nghiến cho xong bữa. Anh chẳng quan tâm đến mùi vị nữa, miễn là nó không quá tệ là được. Anh thậm chí còn chẳng nhớ nổi món mẹ nấu có vị như thế nào.”
Tôi chỉ bắt đầu quan tâm đến hương vị khi bắt đầu tự nấu ăn cho mình. Đó là nhờ có một môi trường mà tôi có thể ăn uống mà không phải lo bị cấm đoán gì.
“Dù sao thì, đó là lý do tại sao anh chưa bao giờ thích sử dụng TV. Sống ở vùng hẻo lánh nên chẳng có phim hoạt hình nào ra hồn, nên anh dành thời gian một mình để vùi đầu vào chơi game và đọc truyện tranh. Đó là lý do tại sao máy tính... internet là một sự cứu cánh với anh.”
Một ngày nọ, đột nhiên bố tôi mang về một chiếc máy tính, bảo rằng thời buổi này phải biết dùng máy tính. Ông ấy đã thể hiện trước mặt nhân viên bán hàng, mua bất cứ thứ gì họ gợi ý. Nó đã vượt xa so với nhu cầu chỉ để dùng Word và Excel của chúng tôi.
Nhà tôi có kết nối internet, và tôi đã cố gắng học cách sử dụng máy tính, nhưng sự hào hứng đó của bố tôi chỉ kéo dài khoảng ba ngày. Nếu tôi không quan tâm đến nó, thì nó sẽ chỉ là một cái máy tập gõ đắt tiền. Lần duy nhất trong đời tôi thấy biết ơn cái tính sĩ diện của bố mình.
“Đó là một công cụ toàn năng mà anh có thể chọn những gì mình muốn thấy. Cảm giác như thế giới của anh đã mở rộng chỉ sau một đêm.”
Có lẽ ngay từ khi còn nhỏ tôi đã trông có vẻ rất hiểu biết và có khả năng sử dụng máy tính. Thế nên họ cứ để tôi làm những gì mình thích. Dù tôi chỉ mải mê lướt web một cách vô định, nhưng hình ảnh tôi gõ phím mà không cần nhìn chắc hẳn trông rất ấn tượng với họ.
Đó là cách tôi đắm mình vào thế giới trực tuyến.
“Trong thế giới rộng lớn đó, anh nhận ra cha mẹ mình cũng không đến nỗi là những kẻ tệ hại nhất. Sau tất cả, internet đầy rẫy những kẻ chực chờ lao vào cắn xé nỗi bất hạnh của người khác, tự phá hỏng tâm trạng của chính mình chỉ để xả cơn giận. Họ giống như những kẻ chuyên đi phàn nàn chuyên nghiệp vậy.”
Hồi đó, việc có một chiếc máy tính có kết nối internet tại nhà không phải là chuyện phổ biến. So với ngày nay, đó có lẽ là một thời kỳ yên bình hơn. Nhưng với một đứa trẻ như tôi, đó giống như bị một vật nặng đánh mạnh vào đầu, chiếc máy tính đó đã mở ra trong tôi một góc nhìn hoàn toàn mới.
“Và rồi có những kẻ sẽ công kích cá nhân bất cứ ai không đồng cảm hay thấu cảm với cảm xúc của họ, gọi những người đó là vô nhân tính hay độc ác. Những người được số dông ủng hộ luôn có tiếng nói lớn nhất, ngay cả khi lập luận của họ rất nông cạn. Nếu không thể đồng cảm hay thấu hiểu họ, thì anh sẽ bị mặc địch là kẻ sai.”
‘Họ thực sự là những kẻ khó ưa nhỉ...?’
“Phải. Họ không thể chịu đựng được bất cứ thứ gì không theo ý mình hoặc làm hỏng tâm trạng của họ, nhưng họ hoàn toàn không ý thức được điều đó. Họ thực lòng tin rằng mình luôn là những người đúng đắn.”
Chuyện đó làm tôi tức giận đến mức nó thực sự làm hỏng cả tâm trạng của tôi.
“Họ nuôi dưỡng bản thân bằng nỗi bất hạnh của người khác, rồi cùng nhau lồng lộn lên. Thật không thể lố bịch hơn...”
Tại sao mọi người cứ phải làm một việc vô nghĩa đến thế? Thật chẳng hợp lý chút nào... vậy mà, nó lại được coi là một phần đạo đức của xã hội.
“Nhưng đó là bản tính của cái đất nước này rồi nên chẳng thể làm gì hơn được. Miễn là giữ được vẻ bề ngoài, thì bản chất bên trong chẳng quan trọng. Đó là cách những kẻ tồi tệ như cha mẹ anh được tạo ra.”
Họ là những hình mẫu tồi tệ hoàn hảo. Tôi đã thề rằng sẽ không bao giờ trở nên giống họ.
“Anh sẽ không bao giờ như thế. Anh sẽ không đồng cảm hay thấu cảm với nỗi bất hạnh của những người anh không quan tâm. Anh sẽ không để sự bất hạnh của họ làm hỏng tâm trạng của mình. Anh sẽ không để nó ảnh hưởng đến cuộc sống tinh thần mình. Đó là những gì anh đã quyết định.”
Theo nghĩa đó, tính cách của tôi không chỉ là sản phẩm của quá trình nuôi dạy.
Thế giới trực tuyến, nơi con người dưới lớp màn ẩn danh để lộ bản chất thật xấu xí của mình đã cho tôi góc nhìn đó từ khi còn nhỏ.
“Đó là lý do tại sao tốt nhất là cứ cười vào nỗi bất hạnh của người khác. Miễn là còn có thể cười, tâm trạng của anh sẽ không bị hủy hoại.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
