Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Tập 02 - Chương 10: Em muốn chìm đắm mãi mãi trong giấc mơ này

Chương 10: Em muốn chìm đắm mãi mãi trong giấc mơ này

Cuối tháng mười một. 

Dạo gần đây, thời gian dường như trôi qua nhanh đến ngỡ ngàng. Có lẽ vì mỗi ngày trôi qua đều quá đỗi nhẹ nhàng, vui vẻ và hạnh phúc. Thời gian trôi đi như nước chảy trên suối. Nó hoàn toàn trái ngược với những ngày tháng tôi ở nhà Fumino, nơi tôi chỉ mong đêm đến thật nhanh. 

Một năm đã sắp kết thúc. Cứ đà này, ngay cả sự kiện đón giao thừa tại ‘căn nhà ma ám’ này chắc cũng sẽ trôi qua trong chớp mắt. 

Senpai luôn là senpai đối với tôi. Với xã hội, anh ấy có thể bị coi là kẻ chẳng ra gì. Nhưng với tôi, anh là người duy nhất đã mở cửa trái tim đón nhận tôi, mang lại cho tôi niềm vui, và là người không thể thay thế. 

Để bù đắp lại nỗi bất hạnh bấy lâu nay của tôi, thế giới đã ban cho tôi một điểm tựa. Đó là lý do tại sao tôi trở nên phụ thuộc vào senpai đến vậy, tôi đã phó thác bản thân mình cho anh ấy mà không chút đắn đo. 

Nhưng senpai không phải tự nhiên từ trên trời rơi xuống thế giới này với bản tính sẵn có như vậy. Cha mẹ của anh không phải kiểu độc hại như ngược đãi con cái, nhưng họ rất tồi tệ. Anh ấy từng cười xòa nói rằng mình đã thua đậm trong việc gacha bố mẹ. Anh lớn lên dưới sự nuôi dạy của họ và trở thành một người lớn như ngày hôm nay. 

Đó là tất cả những gì tôi biết về quá khứ của senpai. Giống như cách anh ấy thấu hiểu tôi, tôi đã nghĩ mình cũng hiểu anh ấy. Nhưng tôi hoàn toàn không biết tại sao anh lại trở thành con người như hiện tại. 

Tôi đã được biết về điều đó trong giờ nghỉ sau ba ván đấu game online sinh tồn liên tiếp sau bữa tối. 

“Hửm...?” 

Tiền bối đột nhiên phát ra một âm thanh trong cổ họng. 

“Hả? Không đời nào!” 

Đó không hẳn là sự chấn động, mà thiên về sự kinh ngạc nhiều hơn. Từ vị trí đang ngồi, tôi chỉ thấy được lưng anh trên chiếc ghế máy tính. Tôi không thấy biểu cảm của senpai, nhưng anh ấy đang nhìn chằm chằm vào màn hình, thỉnh thoảng lẩm bẩm những tiếng “Ồ” hay “Hả” đầy thán phục. 

“Có chuyện gì vậy anh?” 

“Em còn nhớ vụ một học sinh đâm chết bạn cùng lớp ngay trong phòng học hồi mùa hè không? Nó đã gây xôn xao dư luận một thời gian đấy.” 

“Vâng, em nhớ có nghe về chuyện đó.” 

Dạo này, tôi đã có thể đáp lại một cách tự nhiên bằng những câu trả lời đơn giản mà không cần suy nghĩ quá nhiều. 

Chiếc TV trong nhà này cơ bản chỉ để làm cảnh. Senpai từng dùng nó để xem anime lúc đêm muộn, nhưng giờ đã là thời đại của các nền tảng xem phim trực tuyến ngay trên thiết bị di động. Với cả vốn dĩ anh ấy không thích TV, nên nó thậm chí còn chẳng được cắm điện. Tôi không xem các chương trình tin tức trên TV mà tiếp nhận thông tin từ các bài báo mạng hoặc các xu hướng trên mạng xã hội. Nếu tiêu đề nào thu hút, tôi sẽ nhấp vào. Tôi biết thông tin của mình bị phiến diện vì tôi chủ động tìm kiếm chúng thay vì tiếp nhận một cách thụ động. 

Tuy nhiên, tôi vẫn nắm được sơ lược về vụ việc mà senpai đang nói tới. Một nạn nhân bị bắt nạt học đường đã đâm chết kẻ bắt nạt mình. Nhà trường đã làm ngơ trước việc bắt nạt đó, nên vụ việc đã gây ra một làn sóng phẫn nộ khủng khiếp trên mạng xã hội. 

“Hóa ra chuyện đó xảy ra ở trường cũ của anh.” 

“Hả...?” 

“Hình như vì vụ này mà ông hiệu trưởng đã treo cổ tự tử. Và em đoán xem? Ông ta treo cổ ngay trong lớp học của cái gã gây chuyện ấy. Cứ như một sự lặp lại của mấy chuyện hồi xưa vậy.” 

“Lặp lại sao ạ?” 

“Cái hồi anh còn học cao trung ấy, ông hiệu trưởng cũng treo cổ tự tử ngay trong lớp anh.” 

Giọng senpai không hề lộ vẻ buồn bã hay hối tiếc. 

“Cái trường đó đúng là bãi rác chứa toàn hàng lỗi mà. Họ chẳng bao giờ rút ra được bài học gì từ quá khứ, nên chuyện này cứ lặp đi lặp lại thôi.” 

Anh chỉ cười khẩy, nghe có vẻ vui vẻ một cách kỳ lạ. 

Vụ việc đang là xu hướng trên mạng xã hội, và bài báo hiển thị ngay trên màn hình. Những từ đầu tiên lọt vào mắt tôi là “Sự lặp lại của 8 năm trước” và “Bắt chước tấm màn bi kịch”. Tám năm trước. Nghĩa là bi kịch đó xảy ra khi senpai đang là học sinh năm ba cao trung. 

“Đã có chuyện tương tự xảy ra khi anh còn đi học sao?” 

“Không, hơi khác một chút. Hồi đó, cái đứa bị bắt nạt mới là đứa treo cổ tự tử.” 

Với vẻ hoài niệm, Senpai gọi người đã khuất là “cái đứa”. Tất nhiên họ là bạn cùng lớp, nhưng tôi tự hỏi họ thân thiết đến mức nào. Tôi không thể đoán định được tình hình lúc đó, và đôi tay tôi ngập ngừng trên bàn phím, không biết phải phản hồi ra sao. Tuy nhiên, tôi vẫn lấy hết can đảm và rụt rè hỏi. 

“Anh và người đó... có thân nhau không?” 

“Không, chẳng thân thiết gì cả. Chỉ là những người lạ bị nhốt chung vào một cái hộp mang tên lớp học thôi. Khi vụ đó xảy ra, tất cả những gì anh cảm thấy là sự chấn động vì một người bạn cùng lớp đã tự sát, và sự phiền hà vì đống rắc rối mà nó gây ra.” 

Hơi thở của senpai thoát ra như một tiếng cười khô khốc. 

“Thứ thực sự làm anh điên tiết là khi di chúc của nó được công bố.” 

“Bản di chúc đó được viết gì vậy anh?” 

“Nó liệt kê chi tiết những gì lũ khốn kia đã làm để dồn đứa nạn nhân đến cái chết, và cáo buộc anh đã làm ngơ trước chuyện đó.” 

Senpai hơi quay đầu lại, góc nghiêng khuôn mặt anh nở một nụ cười gượng gạo, như muốn nói: "Thật là một đống hổ lốn". 

Và thế là senpai đã kể cho tôi nghe những gì đã xảy ra trong vụ việc đó. Anh kể về quá khứ như đang hồi tưởng kỷ niệm, tông giọng anh nhẹ nhàng một cách kỳ lạ đối với một chủ đề nặng nề như vậy. 

Anh từng đề cập rằng có nhiều chuyện đã xảy ra hồi cao trung, nhưng tôi chưa bao giờ tưởng tượng được nó lại là câu chuyện như thế này. Hèn gì hồi đó anh ấy không kể hết cho tôi nghe, bởi lẽ nó quá khốc liệt. Anh không hề khoe khoang về những hành động sai trái trong quá khứ như thể đó là những chiến tích anh hùng. Senpai hiểu xã hội sẽ nhìn nhận hành động của mình như thế nào và anh chấp nhận điều đó. 

“Em thấy sợ à?” 

Kết thúc câu chuyện, senpai hỏi tôi khi thấy tôi ngồi thẫn thờ, không thể nói hay gõ phím. 

Sợ ư? Chính xác là sợ điều gì? Rằng anh ấy có thể thản nhiên làm ngơ khi thấy một người bạn cùng lớp bị bắt nạt ngay trước mắt? Hay rằng một khi bị dồn ép, anh sẽ không ngần ngại trả đũa một cách tàn nhẫn? Hay là việc anh có thể ngồi đây bình thản như thế này, không một chút tội lỗi về những hậu quả đã gây ra? 

Dù là điều gì, câu trả lời của tôi cũng đã được định đoạt. 

‘Không đâu ạ, đúng là phong cách của senpai. Em cứ tưởng cùng lắm anh chỉ có thể gián tiếp tiễn được một người trong đời mình thôi chứ, ai ngờ lại là tiễn tận bốn mạng người. Ấn tượng thật đấy.’ 

Tôi gõ phím với tư cách là "Renafalt", để những ngón tay thay lời muốn nói. 

‘Xét theo những gì em học được từ tấm gương của anh, việc em nghĩ: "Có lẽ mình cũng sẽ trở thành một kẻ bất bại" là điều hoàn toàn tự nhiên thôi.’ 

“Haha, chí lý.” 

Cả hai chúng tôi cùng bật cười một lúc. 

‘Vậy sau chuyện đó, anh đã bỏ trốn khỏi thị trấn và cái trường đó hả?’ 

“Khi anh nói với ông ta về hoài bão của mình, ông ta đã vui mừng khôn xiết, xong còn bảo anh quá tài giỏi để ở lại cái xó xỉnh này và đã đưa tiền cho anh lên thành phố.” 

"Lão ta" hẳn là cha của anh ấy. Một người coi trọng thể diện như ông ta chắc hẳn đã khiếp sợ khi con trai mình gây ra scandal tày trời như vậy sau lưng. 

“Một năm trước, ông ta đột nhiên liên lạc với anh.” 

“Có chuyện gì vậy ạ?” 

“Ông ta muốn xóa bỏ chuyện cũ để bắt đầu lại từ đầu.” 

“Sau ngần ấy thời gian sao?” 

“Ông ta là công chức ở một cái thị trấn hẻo lánh tồi tàn, nơi những tin đồn tiêu cực lan nhanh như cháy rừng. Một đứa con trai thậm chí không xuất hiện trong lễ giỗ thứ bảy của mẹ mình? Đúng là một đề tài để bóc phốt hoàn hảo. Hình như ông ta đã phải nghe đủ lời đàm tiếu từ người ngoài rồi.” 

“Nên ông ta chỉ muốn giữ thể diện thôi nhỉ?” 

“Phải. Ông ta muốn đòi lại thứ quan trọng nhất trên đời đối với mình.” 

Senpai hừ mũi, như thể tống khứ một thứ gì đó vô giá trị. 

“Tất nhiên, anh đã bảo: ‘Ai thèm quan tâm chứ, tên khốn này!’. Dù ông ta có quỳ lạy van xin thế nào, anh cũng chỉ nhổ toẹt lại: ‘Câm miệng và biến đi chết đi!’.” 

‘Oa, nghe cứ như một cuộc cãi lộn của bọn trẻ con vậy.’ 

“Chẳng việc gì phải tỏ ra người lớn với hạng người đó cả.” 

‘Ông ta có tung ra đòn tâm lý kinh điển của những bậc cha mẹ tồi tệ không? Kiểu như "Tao đẻ ra mày để mày báo hiếu tao như thế à!?" ấy?’ 

“Ồ, có chứ. Và anh đã dập tắt nó mà không tốn chút sức lực nào.” 

‘Anh đã nói gì vậy senpai?’ 

“‘Tôi đã phải bỏ phí mười tám năm làm con trai dưới sự dạy bảo tồi tệ của ông đấy. Ông mới là người phải cảm ơn tôi!’” 

‘Senpai, không phải anh hơi quá ‘bất bại’ rồi sao?’ 

“Đây là vùng an toàn nơi đạn không thể bay tới. Nếu không có sự trừng phạt cho việc phá vỡ đạo đức xã hội, thì chẳng có gì phải sợ cả, đúng không?” 

Senpai cười khẩy, khóe miệng nhếch lên. 

“Hơn nữa, sự biết ơn là thứ đến một cách tự nhiên. Nó không phải là thứ để đòi hỏi hay ban phát. Anh đã học được điều đó từ người trưởng phòng đã thu nhận anh và ông sếp đã nâng đỡ anh.” 

‘Họ là những người tốt nhỉ?’ 

“Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy mình được ban phước vì gặp được những người tốt.” 

Senpai nói điều này với một chút ngượng ngùng. 

“Nên việc cảm thấy biết ơn cha mẹ là đặc quyền dành cho những người thắng cuộc trong "gacha cuộc đời". Anh thì thua toàn tập rồi. Cái giếng lòng biết ơn trong anh đã khô cạn từ khi anh bắt đầu có nhận thức về thế giới này rồi.” 

Tiền bối dang tay ra như muốn nói: "Biết làm sao được?". 

Với một người coi trọng các quy tắc và đạo đức xã hội, lời nói của senpai sẽ là một sự xúc phạm nặng nề. Họ sẽ buộc tội anh là kẻ bất hiếu và đang bị xã hội tẩy chay. Nhưng với tôi, senpai luôn là một người lớn như vậy. 

Từ một đứa trẻ trở thành người lớn. Cuối cùng tôi cũng đã biết được câu chuyện đằng sau về cách anh ấy trưởng thành để trở thành con người như ngày hôm nay. 

Senpai vốn dĩ không có những sợi dây liên kết gia đình. Khi anh chuyển lên thành phố với số tiền trợ cấp thôi việc, anh đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với cha mẹ mình. Có thể nói anh đã được giải phóng khỏi tầm ảnh hưởng độc hại của họ. Tôi cũng đã biết về vụ việc hồi còn đi học mà anh từng nhắc đến. Tuổi thơ đầy dữ dội đã nhào nặn nên tính cách của senpai. Nếu có điều gì đáng để kể, hẳn anh ấy đã kể cho tôi nghe gần hết rồi. 

Nhưng… tôi không muốn tin rằng đó là tất cả. 

“Nếu có thể quay lại bất kỳ thời điểm nào trong tuổi thơ, anh sẽ quay lại lúc nào, senpai?” 

“Em làm anh nhớ tới mấy bộ truyện trùng sinh trở nên bá đạo đang nổi trên mạng gần đây đấy/” 

“Ý em là, khoảng thời gian hạnh phúc nhất của anh là khi nào?” 

“Hừm… để xem nào…” 

Senpai đăm chiêu khi hồi tưởng lại. Bất chấp câu hỏi đột ngột của câu hỏi, anh ấy vẫn đang suy nghĩ rất nghiêm túc. Tôi đã hy vọng. Tôi nghĩ rằng việc đào bới những ký ức của anh có thể cho tôi một câu trả lời để xua đi sự nặng nề trong lòng. 

Nhưng ngay cả sau mười, hai mươi giây, senpai vẫn đang đăm chiêu. Không phải anh ấy đang phân vân giữa những kỷ niệm tốt đẹp ngang nhau. 

“Chẳng có lúc nào cả.” 

Mà chỉ đơn giản là anh ấy không thể nghĩ ra được. 

“Thôi nào senpai. Khác với em, anh thực sự có đi học đàng hoàng mà, đúng không? Chắc chắn anh phải có vài kỷ niệm kiểu đổ mồ hôi, vụng về với đám con trai cùng trang lứa chứ, ngay cả khi anh là một kẻ thất bại đi nữa?” 

“Anh không có mấy kỷ niệm sặc mùi thanh xuân kiểu đó đâu.” 

“Xin lỗi vì đã chạm vào nỗi đau của anh nhé… Nhưng em không thể tin được senpai lại là một kẻ cô độc trong lớp đấy.” 

“Anh cũng không đến mức cô độc đến thế đâu. Anh vẫn giao tiếp ổn với các bạn cùng lớp ở trường mà.” 

Senpai đáp lại một cách thản nhiên, không hề bối rối trước lời trêu chọc của tôi. 

“Nhưng đúng là anh không đi chơi với ai sau giờ học hay vào cuối tuần cả… đặc biệt là sau khi lên cấp hai. Anh lún sâu vào mấy thể loại game online hơn cả.” 

“Thế còn Gami-san thì sao?” 

“Gami giống như là… một mối nhân duyên định mệnh hơn là bạn bè. Bọn anh chơi với nhau ở trường, nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi. Nếu có gì đáng để nói thì mối quan hệ của bọn anh chỉ trở nên sâu đậm hơn sau khi tái ngộ ở đây.” 

“Vậy là anh thực sự không có bất kỳ người bạn thực sự nào ở trường sao?” 

“Ừ, có lẽ là vậy.” 

Senpai thừa nhận một cách dễ dàng, không hề tự ti hay có ý phòng thủ. Suy nghĩ kỹ lại thì điều đó cũng có lý. Những suy nghĩ xoay vần trong tâm trí tôi dần cô đặc lại thành một sự chắc chắn. 

À, ra vậy. 

Senpai đã lớn lên mà chưa bao giờ biết đến hạnh phúc. 

So với những đứa trẻ phải chịu đựng những bậc cha mẹ độc hại hay nghèo đói, senpai đã lớn lên trong một gia đình có đầy đủ vật chất. Nhưng anh lại bị vây quanh bởi những hành động rỗng tuếch và những cảm xúc ích kỷ, vô giá trị. Đóa hoa của tình yêu gia đình chưa bao giờ nở rộ đối với anh. Anh chưa từng nếm trải hạnh phúc trong chính gia đình mình. 

Và không chỉ có thế, anh ấy còn chưa gặp bất cứ người giáo viên nào đáng để anh kính trọng, cũng không có người bạn thân thiết nào để tin tưởng, lại càng không thể có người bạn gái nào để vun đắp tình trường. Kiểu hạnh phúc đến từ sự kết nối giữa người với người, đó là thứ senpai chưa từng trải qua cho tới khi thành người lớn như bây giờ. 

Anh ấy không có những thành tựu lớn, không có những thất bại đáng kể, cũng không có những khoảnh khắc xấu hổ đến mức muốn trốn đi. Thay vào đó, senpai chưa bao giờ có được những ngày hạnh phúc giống như tôi từng có, cái kiểu ngày tháng mà bạn sẽ muốn quay lại nếu có thể. 

Senpai nói rằng anh ấy không muốn cố gắng quá sức khi đã tìm thấy sự thoải mái. Nhưng không phải senpai không muốn cố gắng, mà là anh ấy không thể tìm thấy một mục đích đáng để nỗ lực trong đời. 

Anh biết rằng ý tưởng "làm việc chăm chỉ sẽ được đền đáp" chỉ là ảo tưởng. Anh biết rằng dù có làm việc chăm chỉ đến đâu, những phần thưởng mà xã hội ban tặng cũng chỉ có hạn. Đó là lý do senpai thậm chí còn không khao khát kiểu hạnh phúc mà xã hội hứa hẹn. 

Không phải anh sợ việc được hạnh phúc. Không phải anh sợ mình sẽ không bao giờ đạt được hạnh phúc. Cũng không phải anh sợ sẽ mất đi hạnh phúc khi đã có được nó. Anh chỉ biết về hạnh phúc như một khái niệm trừu tượng. Bởi vì chưa bao giờ trải nghiệm nó, anh trở nên thờ ơ, tin rằng nó không đáng để bỏ ra nỗ lực. 

Nếu senpai có điều gì đó để cống hiến cả cuộc đời mình, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng anh ấy thậm chí còn không có cả điều đó. Anh ấy không có hy vọng hay ước mơ gì cho tương lai, chỉ lấp đầy hiện tại bằng những thứ dễ dàng và thoải mái. Tính cách của senpai chính xác là những gì tôi đã biết. Không có bóng tối hay ác ý ẩn giấu nào cả. Anh ấy chỉ là một người dù không thiếu thốn về mặt vật chất nhưng chưa bao giờ có cơ hội được nếm trải hạnh phúc. 

Nghĩ đến điều đó khiến lồng ngực tôi đau nhói. 

Senpai không phải kiểu người mà bạn sẽ gọi là đáng thương. Những người như anh ấy không hiếm trong xã hội. Anh ấy có lẽ cũng không nghĩ cuộc đời mình đủ bi kịch để cần đến sự cảm thông. 

Dù vậy, tôi ước gì anh đã từng có một khoảng thời gian hạnh phúc trong đời. Tôi ước gì anh đã có ai đó để sẻ chia hạnh phúc. Nếu anh từng gặp một thất bại lớn, có lẽ chúng tôi đã có thể cùng nhau liếm láp vết thương. Nhưng senpai thậm chí còn chưa từng có cơ hội để bị tổn thương. Anh có lý do để làm việc, nhưng chưa bao giờ có một lý do để muốn làm việc chăm chỉ. 

Ngay cả một người như tôi cũng có những khoảnh khắc có thể gọi là hạnh phúc. Việc senpai không biết đến loại hạnh phúc đó khiến tôi cảm thấy vô cùng buồn bã và có lỗi. 

‘Em biết senpai không hứng thú với mấy chuyện tình trường lãng mạn, nhưng em không ngờ số lượng bạn bè cũng là con số không tròn trĩnh đấy. Dành cả tuổi thanh xuân chỉ để nhìn chằm chằm vào màn hình chắc hẳn là khô khan lắm nhỉ?’ 

“Em có biết hiệu ứng boomerang là gì không?” 

‘Một tuổi thơ không bạn bè, không người yêu, chỉ đắm chìm trong internet. Trái tim thuần khiết đó của anh đã bị vặn vẹo theo thời gian, trở nên đố kỵ với hạnh phúc của người khác. Cuối cùng, anh trở thành kẻ đi nguyền rủa những đứa trẻ hạnh phúc và nổi tiếng. Anh đã mất đi nhân tính rồi.’ 

Những ngón tay tôi cử động tự nhiên, gõ phím như mọi khi. 

‘Thật là một câu chuyện thú vị về nguồn gốc của một con quái vật cô độc đáng để người khác rơi lệ. Em buồn đến mức có thể khóc trôi cả một dòng sông đây này.’ 

“Để anh hỏi lại em lần nữa. Em nghĩ anh là người thế nào?” 

‘Một ma pháp sư chuyên đi nguyền rủa người khác vào đêm Giáng Sinh.’ 

“Giáng sinh đáng lẽ là một sự kiện quan trọng để dành cho gia đình hay cặp đôi. Ở cái đất Nhật Bản này nó đã biến thành ngày của sự xum họp và gắn kết. Những ai không thể tham gia bị coi là những kẻ thất bại trong cuộc sống. Người ta đã quên mất hoặc chưa bao giờ nghĩ về ý nghĩa thực sự của nó. Đồng tiền xấu đuổi đồng tiền tốt, như người ta vẫn nói đấy. Gìn giữ nền văn hóa đúng đắn cho các thế hệ tương lai là việc mà một xã hội tử tế nên làm. Gửi tới những kẻ ngu ngốc hiểu sai về Giáng sinh, anh có thể nói: Chúc các người thất bại và được ban phước!” 

“Thất bại và được ban phước?” 

“Sáu tiếng đồng hồ đầy nhiệt huyết, cũng là sự khởi đầu của một mầm sống.” 

‘Đúng là phong cách của kẻ vừa thất bại nhưng cũng bất bại trong đêm Giáng sinh.’ 

Dù là đôi bàn tay của Renafalt đang gõ phím, nhưng những cảm xúc thúc đẩy chúng không phải là của Renafalt. 

‘Việc anh không trực tiếp trù ẻo người ta chia tay cho thấy quan niệm về sự ban phước của anh méo mó đến mức nào.’ 

Suy cho cùng, Renafalt là một kẻ luôn trêu chọc người khác. Nếu cô ấy cố gắng tự mình diễn tả những cảm xúc này, những ngón tay của cô ấy sẽ dừng lại vì sự thiếu nhất quán rõ rệt. 

‘Nhưng lần này, tốt hơn là đừng cầu chúc cho sự ban phước nữa.’ 

“Tại sao vậy?” 

‘Bởi vì năm nay, senpai là một trong những người chiến thắng rồi.’ 

“Hả?” 

Tiền bối quay đầu lại nhìn tôi, và tôi bắt gặp ánh mắt anh trực diện. 

Phải, tôi nghĩ hiện tại mình đang ổn. Lúc này đây, tôi có thể nói ra điều đó mà không chút do dự hay sợ hãi. 

“Bởi vì…” 

Thực tế, tôi thậm chí còn mong chờ được thấy phản ứng của anh. Tôi không kìm nén cảm xúc của mình nữa. 

“Senpai, anh đã có em mà.”

Với tư cách là Fumino Kaede, miệng tôi tự nhiên cử động. Đôi mắt senpai mở to. 

Anh ấy lập tức hiểu được ý nghĩa đằng sau những lời nói của tôi. Có lẽ anh bị bất ngờ vì chúng không đến từ đôi bàn tay của Renafalt trên bàn phím. Cả hai chúng tôi không nói một lời nào khi nhìn chằm chằm vào nhau. Bầu không khí lúc đó giống như ai nhìn đi chỗ khác trước thì người đó sẽ thua cuộc vậy. 

Thông thường, tôi sẽ là người thua, nhưng hôm nay tôi không cảm thấy mình muốn thua. 

“À… ừm…” 

Senpai là người đầu tiên phát ra âm thanh. 

Nó không nặng nề, nhưng sự ngượng ngùng của khoảnh khắc đó dường như đã tác động đến anh ấy. Có lẽ là senpai đang xấu hổ, vì mặt anh ấy đang đỏ bừng lên như một quả táo chín. Nhận ra mình đang đỏ mặt, Senpai quay lại nhìn màn hình. Hành động của anh quá đỗi lộ liễu đến mức… 

“Hehe.” 

Tôi cảm thấy mình trở thành kẻ chiến thắng. 

Đối với tôi, senpai là người đặc biệt. Đặc biệt đến mức tôi đã định nghĩa sự phụ thuộc vào anh ấy là tình yêu đích thực. Những cảm giác này nảy sinh từ sự tiện lợi và sự thoải mái mà anh ấy mang lại cho tôi, giống như một sự tự luyến ích kỷ. Tôi muốn hôn anh, muốn ở gần anh, muốn đánh mất bản thâ mình trong trò chơi tình ái mù quáng này cho đến khi không còn đường lui. Nếu nó thỏa mãn ham muốn của senpai, thì tôi không cần phải cảm thấy tội lỗi. Nó chỉ là một sự kết hợp hoàn hảo, chỉ dơn thuần là hai cá nhân lấp đầy mong muốn của nhau. 

Nhưng giờ đây không chỉ có thế nữa. 

Tôi không chỉ muốn hạnh phúc cho riêng mình, tôi muốn hạnh phúc cho cả Tiền bối nữa. Tôi không cố ra vẻ cao thượng nói rằng tôi muốn mang lại hạnh phúc cho anh. Đây không phải là việc thỏa mãn ham muốn. Đây là loại hạnh phúc chỉ có thể được dệt nên giữa con người với con người. Bởi vì tôi biết điều đó tuyệt vời như thế nào, tôi muốn senpai được trải nghiệm nó ít nhất một lần. 

Nếu có gục ngã, chúng ta sẽ gục ngã cùng nhau. Dù tôi đã chọn cái cuộc sống hiện tại, nhưng đây không phải là việc ép mình phải cố gắng hơn. Tôi muốn trở thành lý do để senpai cố gắng trong mọi việc. 

Vì vậy, tôi nghĩ mình sẽ bắt đầu về mặt hình thức trước. Nếu bản chất theo sau, điều đó thậm chí còn tốt hơn cả. 

“Senpai.” 

Con đường chúng tôi đang đi quá bấp bênh đến mức có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Có lẽ chẳng có tương lai tươi sáng nào chờ đợi chúng tôi ở phía trước. Mỗi bước chúng tôi đi là tiến vào một ngày mai bất định. Tôi không biết khi nào giấc mơ này sẽ kết thúc. 

Dù vậy, tôi lại ước một lần nữa. Tôi muốn được ở bên cạnh người này mãi mãi. 

“Em đang rất mong chờ Giáng sinh năm nay đấy.” 

“Ừ, anh cũng vậy.” 

Tôi muốn mãi mãi chìm trong giấc mơ này. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Sếch mọe đi :))