Chương 2: Người vận hành đường ray khắc nghiệt của xã hội (1)
Không phải khoe khoang gì đâu, nhưng gia đình tôi có thể coi là một gia đình khá giả.
Chúng tôi không có dàn xe sang xếp hàng dài, cũng chẳng có biệt thự nghỉ dưỡng khắp Nhật Bản, hay kiểu giàu có đến mức có thể bay ra nước ngoài như đi sang thị trấn bên cạnh. Nhưng kể từ khi bắt đầu cuộc sống tự lập của một sinh viên đại học, tôi đã sống trong một căn hộ 2LDK giữa thành phố mà không phải lo lắng về tài chính. Sự giàu có của gia đình đủ để tôi sống thoải mái mà không phải kiêng dè điều gì.
Nếu tôi phải chật vật đi làm thêm, tôi sẽ mất đi khoảng thời gian quý giá lẽ ra dành cho việc học. Và đối với một sinh viên, khoảng thời gian đó là vô giá. Cha tôi, hay nói đúng hơn là ngài chủ tịch của một công ty hiểu rất rõ điều đó. Ông tự hào về con gái mình. Ông không ngần ngại đầu tư vào việc nuôi dưỡng tài năng để duy trì và nâng cao địa vị xã hội của chúng tôi.
Chỉ cần tôi đem lại kết quả tốt, tôi không phải lo về chi phí sinh hoạt hay thậm chí là phí giải trí. Với tư cách là một người cha, ông ấy có thể hơi quá đà, nhưng với tư cách là một chủ tịch công ty, gia đình Fumino là một nơi làm việc tuyệt vời. Cho đến nay tôi đã đáp ứng được kỳ vọng của ông, và tôi tự tin rằng mình sẽ tiếp tục mang lại những kết quả mà ông mong muốn.
Đó là lý do tại sao cuộc sống đại học của Fumino Momiji này đã luôn thuận buồm xuôi gió ngay từ khi bắt đầu.
“Vậy thì, Natsuo-kun, hôm nay chúng ta nghỉ tại đây nhé.”
“Vâng, Momiji-san.”
Hồi mới vào đại học, tôi chưa bao giờ tưởng tượng được rằng mình sẽ đi làm gia sư như thế này. Và học trò của tôi là một cậu thiếu niên mười bảy tuổi, kém tôi hai tuổi. Nếu chúng tôi học cùng trường, có lẽ cậu ấy đã gọi tôi là senpai. Chỉ mới cách đây không lâu, chính tôi còn đang bận rộn ôn thi đại học. Và giờ thì tôi lại đang ở đây, được trả tiền để hướng dẫn một sĩ tử vượt qua kỳ thi đó. Cảm giác quả thực vẫn có chút kỳ lạ theo một cách mà tôi không thể diễn tả bằng lời.
“Cảm ơn chị vì buổi học hôm nay, vẫn dễ hiểu như mọi khi ạ.”
Sau một tiếng rưỡi ngồi bên bàn học, thứ mà cơ thể Natsuo-kun khao khát không phải là một cái vươn vai, mà là một cái cúi đầu cảm ơn dành cho gia sư của cậu là tôi. Khi cậu ấy ngẩng đầu lên, biểu cảm không chỉ là thư giãn, mà gần như đã sang trạng thái thảnh thơi. Thấy vậy, tôi cũng mỉm cười theo.
Hai tháng trước, khi mới gặp nhau, cậu ấy tràn đầy sự cảnh giác, hành động như thể đang đối mặt với thứ gì đó kinh khủng lắm. Nhưng giờ đây, cậu ấy đã có thể đối diện trực tiếp với tôi mà không chút đắn đo. Đó là một bước tiến lớn đối với cậu ấy. Có lẽ sẽ không lâu nữa cậu ấy có thể nhìn thẳng vào mắt tôi với sự tự tin.
Phải, tôi chưa bao giờ thực sự nhìn rõ đôi mắt của Natsuo-kun. Không phải vì cậu ấy né tránh ánh nhìn hay nhìn đi chỗ khác, mà chỉ vì phần tóc mái dài chạm đến chóp mũi luôn che khuất đôi mắt của cậu.
“À, nhân tiện thì,”
Tôi chợt nhớ ra khi nhìn Natsuo-kun đóng sách vở lại.
“Kết quả kỳ thi tốt nghiệp Trung học phổ thông hệ bổ túc chắc cũng sắp có rồi nhỉ? Em đã nhận được chưa?”
Với tư cách gia sư, tôi khá tò mò về kết quả kỳ thi mà cậu ấy đã tham gia vào tháng trước. Tên chính thức của nó là Kỳ thi đánh giá năng lực hệ bổ túc, có vẻ nó tương đương với kì thì trung học phổ thông quốc gia. Đúng như cái tên, nó chứng nhận người thi có học vấn tương đương với một học sinh tốt nghiệp cấp ba. Đó là thứ mà em gái tôi, Kaede, đã từng khao khát đến tuyệt vọng.
Kaede đã nghỉ học từ tiểu học và con bé tiếp tục cô lập bản thân suốt những năm cấp hai. Đến tận khi lên cấp ba, em ấy cũng từ chối đến trường. Thay vào đó, em ấy đặt mục tiêu thi lấy bằng tương đương tốt nghiệp cấp 3 này để có được tư cách như người tốt nghiệp trung học.
Việc Natsuo-kun tham gia kỳ thi này đồng nghĩa với việc cậu ấy cũng không đến trường. Đó là lý do cậu ấy đi thi vào tháng tám. Kết quả thường được công bố sau khoảng một tháng. Bây giờ đã là tháng chín, nên nếu cậu ấy đã nhận được kết quả thì cũng không có gì lạ.
“Vẫn chưa ạ,”
Natsuo-kun lắc đầu thản nhiên, như thể cậu ấy không quan tâm lắm đến kết quả.
“Em có vẻ khá thong thả nhỉ. Không tò mò về kết quả của mình sao?”
“Tự em cũng đoán được kết quả rồi.”
“Ồ? Tự tin quá nhỉ?”
“Thì, tờ đáp án em mang về sau khi thi đã nói lên tất cả rồi ạ.”
“Hehe, cũng đúng.”
Phải, kết quả đã rõ rành rành. Kỳ thi này không giống như thi đại học. Nó không liên quan đến việc phải cạnh tranh với các đối thủ để vào các trường đại học. Nếu cậu ấy đạt mức điểm quy định thì cậu ấy sẽ đỗ. Các đáp án được công bố ngay sau kỳ thi đã xác nhận sự thành công của cậu ấy.
“Em giỏi lắm, Natsuo-kun.”
“Giỏi ạ?”
“Nếu em đang đi học phổ thông, em mới chỉ là học sinh năm hai, thậm chí còn chưa đi hết một nửa chương trình học. Vậy mà em đã vượt qua kỳ thi ngay từ lần thử đầu tiên.”
Kỳ thi này bao quát từ tám đến mười môn học. Cậu ấy cần đỗ tất cả các môn để có chứng chỉ. Tuy nhiên, bất kỳ môn nào đã đỗ sẽ được miễn cho các lần thi sau, vì vậy chỉ cần nghiêm túc và kiên trì thì đây không phải là một kỳ thi bất khả thi. Đó là lý do tại sao việc đỗ tất cả các môn ngay lần đầu tiên thực sự rất ấn tượng.
“Em cũng không đặc biệt đến thế đâu ạ,”
Natsuo-kun gãi gãi sau gáy.
“Đề thi thì toàn là trắc nghiệm, và điểm đỗ cũng khá thấp. Thêm nữa, em có đặc quyền là chỉ cần tập trung hoàn toàn vào việc học. Ai cũng có thể làm được điều này nếu họ chịu bỏ ra nỗ lực thôi.”
“Nhưng chính cái nỗ lực đó mới là điều quan trọng. Kiên trì với một thứ không hề đem lại cảm giác vui vẻ nghe thì đơn giản nhưng rất nhiều người không làm được. Họ hay cuốn đi bởi những thứ giải trí tiện lợi hơn.”
Tôi vẫy vẫy chiếc điện thoại để làm ví dụ.
“Em không bị xao nhãng vì có chị trông chừng mà, Momiji-san.”
“Khiêm tốn quá mức chưa chắc đã là một thói quen tốt đâu. Nó tạo cảm giác không chân thành đấy. Chị mới bắt đầu đến đây từ tháng bảy. Cho dù không có chị thì em cũng đã có đủ khả năng để đạt được kết quả này rồi. Nếu nói một cách thực tế thì có khi chị còn làm đảo lộn nhịp độ của em khi xuất hiện vào thời điểm quan trọng như thế.”
“Không phải vậy đâu...”
Natsuo-kun trông có vẻ ngượng ngùng và khẽ quay mặt đi. Nếu không có lớp tóc mái, chắc tôi đã thấy đôi mắt cậu ấy đang đảo liên tục.
“Đã hai tháng kể từ khi đó. Em đã quen với việc có chị ở bên cạnh chưa?”
“Vâng. Nếu là chị, Momiji-san, thì giờ em ổn rồi ạ.”
“Vậy có lẽ đã đến lúc thực hiện bước tiếp theo rồi, em thấy sao?”
“Bước tiếp theo ạ?”
“Chẳng hạn như tự mình đi mua sắm.”
“Chuyện đó...”
Sắc mặt Natsuo-kun nhợt nhạt hẳn đi.
“Khắc nghiệt quá ạ.”
“Chị hiểu rồi. Khắc nghiệt quá sao?”
“Em xin lỗi.”
“Không sao đâu, đừng xin lỗi. Nếu em thấy mình chưa làm được thì cũng chẳng có vấn đề gì hết.”
“Nhưng dù chị đã ở đây hỗ trợ suốt thời gian qua mà em vẫn cứ như thế này...”
“Chị ở đây với tư cách gia sư của em. Chỉ cần em nghiêm túc với việc học, mọi chuyện khác đều là thứ yếu mà thôi.”
Tôi định bụng trấn an cậu ấy một cách nhẹ nhàng, nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ để vực dậy tinh thần cậu thanh niên này. Natsuo-kun cứ cúi gầm mặt, trông rất lúng túng và khó xử. Tôi ngập ngừng một chút, nhưng nếu đổi chủ đề giữa chừng thì có vẻ hơi gượng ép. Đã hai tháng trôi qua kể từ khi tôi bắt đầu chăm sóc Natsuo-kun. Mặc dù thái độ của cậu ấy đối với tôi đã thay đổi đáng kể, nhưng...
“Em vẫn còn sợ phái nữ sao?”
“Vâng, thực sự thì em vẫn chưa thể vượt qua nó.”
Cốt lõi của vấn đề vẫn chưa thay đổi chút nào.
Tôi được nhờ làm gia sư cho Natsuo-kun vào đầu tháng sáu. Cô bạn thân nhất của tôi, Kinomiya Madoka đã cùng tôi lên Tokyo học đại học. Chúng tôi đã ở bên nhau từ hồi tiểu học, nhưng giờ chúng tôi học ở hai trường đại học khác nhau. Chính trong môi trường mới này, Madoka đã gặp chị gái của Natsuo-kun.
Kirishima Haruhi, 22 tuổi. Chị ấy là sinh viên cùng trường đại học với Madoka, nhưng chị ấy... nói thế nào nhỉ, khá độc đáo. Đầu tiên, chị ấy khăng khăng đòi mọi người gọi mình là Kasuga thay vì Haruhi. Đó không phải là để tạo cảm giác gần gũi hay gì cả.
“Tôi không phải kiểu con gái dễ thương. Nên được gọi là Kasuga nghe hợp với tôi hơn, em không thấy vậy sao?”
Chị ấy đơn giản nghĩ rằng tên thật của mình quá nữ tính so với bản thân nên chị ấy thích dùng biệt danh hơn. Nói vậy không có nghĩa là Kasuga-san không nữ tính hay dễ thương. Chị ấy có tay chân dài, dáng người mảnh khảnh và mang một vẻ đẹp khiến bạn sẽ gật đầu đồng ý ngay nếu ai đó bảo chị ấy là người mẫu. Khi chị ấy nói mình không phải kiểu dễ thương, đó không phải nói về ngoại hình, mà là về phong thái và cách chị ấy thể hiện bản thân.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên của tôi với Kasuga-san kết thúc chỉ sau ba giờ đồng hồ với câu:
“Momiji-kun. Chị muốn em làm gia sư cho thằng em trai ngốc nghếch của chị.”
Chị ấy đưa ra yêu cầu này với tôi, một người chị ấy vừa mới gặp. Cái người mà Kasuga-san gọi là "thằng em trai ngốc nghếch" chính là Natsuo-kun. Nghe bảo cậu ấy là một người sống ẩn dật và tránh giao tiếp với bên ngoài. Tuy nhiên, không phải kiểu sống khép kín kinh niên như Kaede. Vấn đề của cậu ấy chỉ mới bắt đầu từ tháng giêng năm nay.
Tôi được nghe kể rằng Natsuo-kun đã là một cậu bé đẹp mã từ trước cả khi học tiểu học, vì vậy cậu luôn thu hút sự chú ý của vô số cô gái. Nếu đó chỉ là sự ngưỡng mộ ngây thơ thì có lẽ đã dễ xử lý. Nhưng những cô gái này lại đánh nhau và gây rắc rối vì cậu ấy. Theo lời Kasuga-san, em trai chị đã là đối tượng của sự thần tượng hóa không mong muốn kể từ khi mới lọt lòng.
Dù Natsuo-kun đã cố gắng hết sức để tránh xa các cô gái, tình hình chỉ càng trầm trọng hơn. Một ngày nọ, mọi chuyện đã đi quá xa. Một vụ bạo lực liên quan đến Natsuo-kun đã xảy ra mà cậu ấy không hề hay biết. Gia đình của những người liên quan đã đổ lỗi cho cậu ấy về những gì đã xảy ra. Tất nhiên, sự vô lý đó không thể bào chữa được. Natsuo-kun đã luôn giữ khoảng cách với những người con gái mà cạu gặpngoài gia đình. Cậu ấy chưa từng tán tỉnh hay lôi kéo ai. Các cô gái đã tự ý tranh giành cậu ấy.
Natsuo-kun không có lỗi gì cả, đáng lẽ cậu ấy có thể tự tin đứng vững. Nhưng vụ việc đó đã đánh gãy tinh thần cậu ấy. Cậu ấy trở nên sợ hãi phụ nữ. Đó là lý do cậu ấy muốn kết thức tất cả bằng việc tự nhốt mình trong nhà. Một tháng trôi qua, rồi hai tháng, nhưng chẳng có gì thay đổi. Trong hoàn cảnh đó, ngay cả cha mẹ cậu ấy cũng không thể ép cậu ấy quay lại trường học, và tình hình ngày càng rơi vào bế tắc.
Khi sự cô lập bước sang tháng thứ ba,
“Nếu em định cứ nhốt mình trong nhà như thế này, thì chi bằng đi trong nhà cho bà chị này còn hơn đấy.”
Kasuga-san đã nhanh chóng trở về nhà ở Fukuoka và ép buộc Natsuo-kun lên Tokyo sống. Sự quyết đoán của chị ấy thật ấn tượng, à không, khả năng hành động của chị ấy thật phi thường. Chị ấy rõ ràng đã thuyết phục được cha mẹ mình, nhưng vẫn thật đáng ngạc nhiên khi Natsuo-kun đồng ý đi cùng chị mình. Về chuyện đó, cậu ấy đã nói:
“Đi ra ngoài thì đáng sợ lắm... nhưng không nghe lời chị gái em vào lúc đó còn đáng sợ hơn.”
Cán cân sợ hãi đã nghiêng về phía Kasuga-san. Kể từ đó, Natsuo-kun đảm nhận việc chăm sóc các nhu cầu thường ngày của chị gái mình. Tất nhiên, lúc đầu cậu ấy không hề vui vẻ gì. Nhưng so với sự trống rỗng khi lãng phí ngày tháng, việc chăm sóc chị gái ít nhất cũng mang lại cho cậu ấy một mục đích sống. Theo thời gian, cậu ấy bắt đầu hồi phục, nhận ra mình không thể mãi như thế này được.
Sau một tháng, cậu ấy bắt đầu tự hỏi mình nên làm gì tiếp theo. Dằn vặt bởi những suy nghĩ, Natsuo-kun quyết định xin ý kiến từ người chị của mình.
“Để chị hỏi em câu này, em đã nhắm đến điều gì hay có mục tiêu gì từ trước khi mọi chuyện xảy ra không?”
“Không có gì ạ...”
Natsuo-kun trả lời một cách lúng túng, chờ đợi chị sẽ mắng mình vì không nghĩ đến tương lai.
“Nếu em chưa nghĩ đến, thì ít nhất hãy nhắm đến việc học đại học đi.”
Nhưng phản ứng của Kasuga-san lại khác với những gì cậu dự đoán.
“Đằng nào em cũng định vào đại học mà, đúng không?”
“V-Vâng.”
“Vậy thì hãy đặt đó làm mục tiêu trước mắt.”
“Nhưng... còn trường cấp ba thì sao ạ?”
“Em nghĩ với tình trạng hiện tại em có thể chịu nổi việc quay lại trường không?”
“Chuyện đó... có lẽ là không thể ạ.”
“Vậy thì em phải thi lấy bằng tương đương tốt nghiệp thôi. Với cái đầu của em thì chuyện đó không khó đâu.”
Cuộc trò chuyện diễn ra một cách thản nhiên và dứt khoát, khiến cậu rất ngạc nhiên. Mục tiêu trước mắt mà chị đặt ra cho cậu không khác mấy so với những gì cậu từng nhắm đến. Nhưng với cậu, con đường đó đã từng trở nên tăm tối và không có đích đến.
“Còn về nỗi sợ con gái của em... có lẽ chị sẽ tìm cách. Hiện tại thì cứ tập trung chăm sóc chị và đỗ kỳ thi lấy bằng tương đương đi.”
Cậu không biết phải phản ứng thế nào trước việc chị mình đã dọn đường cho mình dễ dàng đến thế. Tuy nhiên, sự trống rỗng của những ngày tháng trốn mình trong nhà đã để lại ấn tượng sâu sắc trong cậu. Ngay cả khi đạt được mục tiêu trước mắt, cậu biết mình không thể tiến xa nếu không giải quyết tận gốc vấn đề sợ con gái của mình. Nhưng hiện tại, cậu quyết định tin vào lời chị mình, người đã kéo cậu ra khỏi căn phòng nơi cậu tách biệt với cả thế giới. Hiện tại, cậu sẽ tạm gác vấn đề cốt lõi ấy sang một bên và bắt đầu chạy về phía cột mốc đầu tiên.
“Vui lên đi, thằng em ngốc này! Chị đã mang về cho em một cô gia sư xinh đẹp đây!”
“Hả!?”
Ngay khi cậu vừa bắt đầu tin tưởng chị mình, chị ấy đã mang chính cái ‘vấn đề’ đó đến tận cửa nhà. Vào lúc đó, cậu đã tự nguyền rủa chính mình vì đã lỡ tin lời chị.
Lúc đầu, cậu trai ấy sợ hãi đến mức gần như muốn trở về căn phòng cũ ngay lập tức. Nhưng cậu cũng không muốn chìm đắm trong nỗi sợ đó mãi. Dù phải mất thời gian để làm quen với tôi, cậu đã dần bắt đầu tin tưởng tôi hơn sau mỗi buổi gặp mặt. Tất cả những điều này là vì Kasuga-san hiểu rất rõ gốc rễ vấn đề của em mình. Đó là lý do tại sao tôi được chọn làm gia sư cho cậu ấy.
“Chị hiểu rồi. Vậy là em vẫn chưa sẵn sàng đối mặt với những người phụ nữ khác ngoài chị nhỉ?”
“Nhưng em thực sự thấy ổn khi ở bên chị mà, Momiji-san!”
Như muốn tách biệt rõ ràng tôi ra khỏi phần còn lại của phái nữ, Natsuo-kun nói với giọng điệu đầy phấn chấn.
“Nhưng em cũng biết là chị chẳng có hứng thú gì với em đâu, Momiji-san.”
“Em làm như chị là người máu lạnh lắm không bằng. Chị đã đối diện với em một cách nghiêm túc suốt thời gian qua, nên nghe em nói vậy chị thấy buồn lắm đấy.”
“E-Em xin lỗi... Em không có ý đó đâu ạ.”
Natsuo-kun cuống cuồng xua tay.
“Chị đùa thôi. Chị biết rằng em là người rất chân thành mà.”
Tôi định bụng đó chỉ là một lời nhận xét vui vẻ, nhưng nhìn cậu ấy bối rối như vậy khiến tôi cảm thấy hơi tội lỗi.
“Em đã phải trải qua nhiều chuyện rồi. Việc một người phụ nữ như chị không có chút hứng thú nào với khuôn mặt của em chẳng phải là điều đáng mừng sao?”
Lý do tôi được chọn làm gia sư cho Natsuo-kun, và lý do tôi có thể giành được sự tin tưởng của cậu ấylà vì tôi được đánh giá là kiểu phụ nữ sẽ không bị lay động bởi vẻ ngoài điển trai của cậu.
Ngay cả khi đỗ đại học, Natsuo-kun cũng sẽ không có tương lai nếu cứ tiếp tục bị tình trạng như hiện tại. Vai trò của tôi là dạy cho cậu ấy biết rằng không phải tất cả phụ nữ đều bị thu hút bởi ngoại hình của cậu, đồng thời giúp cậu làm quen với những người phụ nữ ngoài gia đình để vượt qua rào cản tâm lý. Tôi ở đây để giúp cậu ấy bước những bước đầu tiên đó.
“Chà, ngay từ đầu việc mong đợi chị bị thu hút bởi cái diện mạo nực cười này của em đã là chuyện không thể rồi.”
“Ahaha…”
Natsuo-kun gãi đầu, trông có vẻ ngượng ngùng.
Vẻ đẹp từng khiến bao nhiêu cô gái phải tranh giành nhau đó, thật đáng tiếc là tôi chỉ mới được thấy qua ảnh. Phiên bản duy nhất của cậu ấy mà tôi được thấy tận mắt là một cậu chàng với phần tóc mái dài che mắt đến mức phi lý.
“Này. Để chị hỏi lại lần nữa, em vẫn sợ đi ra ngoài chứ?”
“Vâng… em sợ người ta nhìn thấy mặt mình lắm.”
Đó là hệ quả của việc cậu ấy trở nên sợ hãi ngay cả việc bị người khác nhìn thấy.
“Em nói đúng. Nếu em ra ngoài với vẻ ngoài thế này bây giờ, người ta sẽ nhìn chằm chằm đấy. Kiểu như 'Trời, tên nhóc đằng kia bị sao vậy? Trông bù xù quá'. Em sẽ không nhận được dù chỉ một phần nhỏ sự ngưỡng mộ như trước đây đâu.”
“Vậy thì có lẽ em cứ nên để thế này mãi thôi.”
Natsuo-kun cười tự giễu khi nghịch nghịch lọn tóc mái của mình. Cậu ấy có vẻ thực sự nghĩ rằng đó là một ý hay. Thật là lãng phí khi xét đến món quà tuyệt vời mà cậu ấy được ban tặng khi sinh ra.
Vô số cô gái đã tranh giành nhau vì cậu, rồi bỏ lại cậu giữa đống hỗn độn. Chuyện đó không dừng lại ở sự mất niềm tin đối với phụ nữ, nó đã đẩy cậu vào một hội chứng sợ hãi thực thụ. Nhưng không phải tất cả những cô gái quan tâm đến cậu đều hành động ích kỷ. Không thể nào tất cả trong số họ đều chỉ mê đắm vẻ ngoài của cậu. Chỉ là những tiếng lăng mạ và ồn ào luôn là thứ nổi bật nhất trong mọi trường hợp. Những kẻ gây ra cảnh náo loạn cuối cùng lại trông như thể là đại diện cho đa số người thích cậu ấy.
“Nghe có vẻ hơi giống đang khoe khoang, nhưng mà…”
“Khoe khoang sao, Momiji-san?”
“Đúng vậy, khoe khoang đấy. Chị luôn là người đứng đầu trong khối khi còn đi học.”
Natsuo-kun đưa ra vẻ mặt khó hiểu trước chủ đề đột ngột này. Đó là một lời khẳng định không giống phong cách của tôi cho lắm, sự tự cao đó là điều mà cậu ấy chưa từng nghe thấy trong suốt hai tháng chúng tôi làm việc cùng nhau.
“Về… học tập ạ?”
Cậu ấy ngập ngừng hỏi.
“Phải. Chị luôn đứng nhất trong các kỳ kiểm tra. Chị chưa bao giờ rơi khỏi vị trí dẫn đầu khối.”
“Đúng như mong đợi ở Momiji-san. Thật tuyệt vời ạ.”
“Nhưng đó không phải là thứ duy nhất chị đứng đầu đâu.”
“Còn gì nữa ạ?”
“Vị thế của chị ở trường.”
“Ý chị là thứ bậc trong giới học đường sao?”
“Chị thì không thích cái cách gọi là thứ bậc như vậy lắm, nhưng quả thực không gì phù hợp hơn để diễn tả nó.”
Tôi không nhịn được mà mỉm cười gượng gạo, cảm thấy hơi xấu hổ khi dùng từ đó.
“Trong lớp chị, nhóm của chị luôn ở vị trí đỉnh xã hội. Hầu như không bao giờ có sự phản đối nào đối với ý kiến của bọn chị. Các quyết định của lớp không được đưa ra bằng cách bỏ phiếu theo số đông, và lẽ dĩ nhiên là chúng được quyết định bởi tầm ảnh hưởng của nhóm bọn chị. Và chị chính là người gắn kết mọi người lại với nhau.”
“Vậy là chị đứng đầu ngay cả trong nhóm đó luôn?”
“Ngay cả trong nhóm thì ý kiến của mỗi người cũng có thể xung đột chứ. Ai cũng có cá tính mạnh, dù họ đều là những người tốt. Trước khi kịp nhận ra, chị đã bị đẩy vào vai trò thủ lĩnh vì chị là người nghiêm túc nhất.”
“Vậy ra chị thực sự là một lớp trưởng kiểu mẫu rồi.”
“Nhờ vai trò đó mà chị cũng nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ giáo viên. Kiểu như 'Nếu là Momiji xử lý thì sẽ ổn thôi'. Và thế là chị được giao phó đủ thứ chuyện. Nhân tiện, em nghĩ cái 'đứng đầu' tiếp theo của chị là gì?”
“Sự nổi tiếng với đám con trai ạ?”
“Từng có một cái bảng xếp hạng 'Người bạn gái lý tưởng nhất'. Một vài đứa con trai đã lập ra nó trong lễ hội văn hóa của trường như một trò đùa. Chị chẳng hay biết gì cho đến khi mình bị xếp hạng nhất và kết quả được công khai.”
“Thế còn thể thao thì sao ạ?”
“Hừm… chị nghĩ mình khá có năng khiếu vận động, nhưng chị không tham gia câu lạc bộ thể thao nào cả. Chị thuộc kiểu người thích ở trong nhà hơn.”
“Ngay cả Momiji-san cũng có giới hạn nhỉ?”
“Nhưng nếu đếm từ trên xuống, chị vẫn sẽ đứng nhất trong môn thể thao đấy.”
“Cho em xin rút lại lời khẳng định vừa rồi ạ”
Natsuo-kun bật cười thành tiếng, lấy tay che miệng. Nhìn cậu ấy, tôi cũng không kìm được mà nhe răng cười, cảm thấy hài lòng với bản thân.
“Chuyện là như vậy đấy. Chị đã từng đứng đầu trong mọi thứ ở trường.”
Bấy nhiêu lời dẫn dắt đã đủ để đi vào trọng tâm.
“Nhưng việc đứng đầu như vậy chỉ có thể duy trì cho đến hết cấp ba thôi.”
Điều tôi muốn truyền đạt không phải là về sự khoe khoang thành tích cá nhân.
“Ở đại học, không có gì mà chị có thể đứng đầu cả.”
“Không có gì luôn sao ạ?”
“Đúng vậy, không có gì hết. Không phải học tập, thể thao, địa vị xã hội, hay cách người khác nhìn nhận về chị. Dù chị có cố gắng đến đâu, cũng không có lĩnh vực nào chị có thể là số một.”
Tôi muốn nói với cậu ấy rằng tôi không còn có thể đứng đầu trong bất cứ việc gì nữa.
“Suy cho cùng, trường đại học của chị là ngôi trường tốt nhất Nhật Bản. Đó là nơi hội tụ của những người có đủ loại tài năng và sự nỗ lực phi thường. Ngay cả khi chị tham gia một cuộc thi sắc đẹp, chị cũng chẳng có lấy một cơ hội để đứng nhất đâu.”
“Chuyện đó có thể sao…?”
“Nhưng đó là sự thật. Không chỉ là về những gì em có sẵn khi sinh ra. Cái khao khát được đứng đầu ở đó khác biệt một cách căn bản.”
“N-Nhưng nếu chị có khao khát đó, Momiji-san… e-em nghĩ chị vẫn có thể đứng đầu thôi.”
Có lẽ vì không quen khen ngợi phụ nữ, Natsuo-kun cúi mặt xuống đầy thẹn thùng. Cậu ấy tin rằng tôi có thể đứng đầu ở một lĩnh vực nào đó. Cậu ấy chỉ đơn thuần buột miệng ra câu nói đó mà không tính toán gì, điều đó khiến tôi thực sự hạnh phúc.
“Cảm ơn em. Nhưng nói 'nếu chị thực sự có khao khát đó' không giống với việc nói 'nếu chị thực sự bỏ ra công sức để đạt được nó'. Nó giống như nói 'nếu chị có tài năng trong việc đó'. Việc nói 'nếu chị thực sự muốn' là điều vô nghĩa.”
Muốn đứng đầu về sự nổi tiếng với người khác giới, nhiều người có thể cau mày khi nghe điều đó. Nhưng ngay cả vậy, việc có một nơi mà vị trí số một được phân định, và có đủ quyết tâm lẫn tự tin để giơ tay lên nói rằng 'tôi là người giỏi nhất', chỉ riêng điều đó thôi đã xứng đáng được tôn trọng và khen ngợi rồi.
“Điều đó áp dụng cho mọi lĩnh vực mà chị từng đứng đầu. Có vô số người ngoài kia với tài năng thiên bẩm, họ vẫn đang nỗ lực hết mình để trở thành người giỏi nhất. Em đã bao giờ gặp những người như vậy chưa?”
Natsuo-kun im lặng một lúc trước khi lắc đầu.
“Em có thể đã là một hoàng tử đối với những cô gái đó, nhưng cuối cùng, em cũng chỉ là một chú cá đẹp được tôn thờ trong một cái ao nhỏ mà thôi.”
“Chú cá đẹp trong một cái ao nhỏ…”
“Trong đại dương bao la mà em đang hướng tới, những con cá đẹp nhất không tự nhiên sinh ra đâu. Chỉ có con cá chứng minh được mình là giỏi nhất sau những cuộc cạnh tranh khốc liệt mới có thể tuyên bố tước hiệu đó.”
Natsuo-kun há hốc mồm kinh ngạc, như thể cậu ấy đang lần đầu tiên nhìn thấy một thế giới hoàn toàn mới. Nỗi sợ hãi của cậu ấy không bắt nguồn từ sự tự ý thức quá mức về bản thân. Đó là một cơ chế phòng vệ sinh ra từ cách cậu ấy bị đối xử trong thế giới hạn hẹp mà cậu ấy từng sống.
“Nếu em sợ phải trở thành con cá đẹp một lần nữa, chị có thể đảm bảo với em rằng điều đó sẽ không xảy ra đâu.”
Đó là lý do tại sao, với tư cách là gia sư, chị phải dạy cho em thấy thế giới này thực sự rộng lớn đến nhường nào.
“Xét cho cùng, chị đã xem ảnh của em rồi, và khuôn mặt của em cũng chẳng ấn tượng đến thế đâu.”
Tôi dùng ngón tay chọc nhẹ vào trán cậu ấy xuyên qua lớp tóc mái.
Đầu Natsuo-kun bật ngửa ra sau. Tôi không dùng nhiều lực nên chắc chắn là không đau, nhưng cậu ấy vẫn xoa xoa trán. Dù bị trêu chọc, cậu ấy vẫn mỉm cười hạnh phúc.
◆
“Momiji—!”
Trước khi tôi kịp nói với nhân viên rằng mình có hẹn đặt bàn, một giọng nói đã gọi giật lại. Tôi quay đầu thì thấy Madoka đang rướn người ra từ khu vực ghế ngồi bệt phía sau nhà hàng.
“Đằng này, đằng này!”
Tiếng hét lớn của cậu ấy kèm theo cái vẫy tay đầy nhiệt tình xuyên qua bầu không khí ồn ào của quán ăn đang đông nghẹt khách. Một nửa số khách đang ngồi tại quầy cũng phải ngoảnh lại nhìn cậu ấy. Tôi đã quá quen với việc bị chú ý, nhưng không phải theo cách đáng xấu hổ thế này. Thật là muối mặt hết chỗ nói.
Phớt lờ những ánh mắt nhắm vào chúng tôi, tôi đi ngang qua quầy và bước lên khu vực ghế bệt.
“Lâu rồi không gặp!”
Madoka chìa bàn tay trái ra, lòng bàn tay hướng lên trên như thể đang chờ đợi một cú đập tay đầy năng động. Năng lượng của cậu ấy cao đến mức tôi cảm giác cậu ấy có thể hét lên "Yeah!" bất cứ lúc nào.
“Cậu không cần phải hét to thế đâu. Tớ nghe rõ mồn một mà.”
Tôi gạt tay cậu ấy ra đầy ngán ngẩm.
“Cơ mà tớ không ngờ cậu cũng ở đây đấy, Madoka.”
“Khách mời bất ngờ mà!”
“Đừng có tự biến mình thành khách mời trong vở hài kịch chứ.”
“Rồi rồi, uổng công tớ đã làm ấm chỗ cho cậu vậy mà. Thôi, ngồi đi, ngồi đi!”
Madoka vỗ vỗ vào chiếc đệm ngồi bên cạnh, giục tôi ngồi xuống với nụ cười hớn hở. Tôi bỏ cuộc không buồn tranh cãi nữa, ngoan ngoãn ngồi xuống và đối diện với người mà tôi có hẹn gặp.
“Chào Momiji-kun. Hôm nay vất vả cho em rồi.”
“Vất vả cho chị rồi, Kasuga-san.”
Hôm nay, Kasuga-san mặc bộ đồ vest đi kèm quần tây như thường lệ. Chị ấy trông giống một nữ doanh nhân dày dặn kinh nghiệm hơn là một sinh viên đang tận hưởng cuộc sống đại học. Không phải kiểu nhân viên công sở luôn tuân thủ quy tắc và giờ giấc, mà giống như một doanh nhân tự do, táo bạo và đầy phóng khoáng.
Ngay khi tôi vừa ngồi xuống, nhân viên phục vụ đã đến để ghi món. Tại một quán Izakaya*, gọi đồ uống có cồn là lựa chọn tự nhiên nhất, nhưng với một người 19 tuổi như tôi, đó không phải là một lựa chọn mà tôi có thể động vào. Tôi không thể vi phạm quy tắc và luật pháp của xã hội nên đành miễn cưỡng gọi một ly trà đá. Đơn giản là vì tuổi uống rượu hợp pháp ở Nhật Bản là 20 tuổi.
Trong khi đó, Madoka thản nhiên gọi: “À, cho mình một ly sour chanh tươi nhé.” Cậu ấy nói tự nhiên đến mức tôi suýt quên mất hai đứa bằng tuổi nhau.
“Giờ nhân vật chính đã đến rồi, cạn ly thôi!”
Đồ uống nhanh chóng được mang ra, chúng tôi chạm ly theo sự dẫn dắt của Madoka. Nhìn Madoka hạnh phúc nhấm nháp ly rượu, tôi không khỏi cảm thấy một sự buồn cười đầy ấm áp từ cô bạn mình.
“Madoka… đây là ly thứ mấy rồi?”
“Ly thứ năm của tớ.”
“Đã ly thứ năm rồi á?”
Cảm giác ấm áp tan biến ngay lập tức, thay vào đó là sự lo lắng về việc cậu ấy uống rượu khi chưa đủ tuổi. Tôi không ngờ cậu ấy uống nhiều như vậy, cậu ấy đã nhắn tin cho tôi là đã đến quán từ một tiếng trước rồi.
“Chẳng phải là hơi nhanh quá sao?”
“Không sao đâu, tớ chỉ mới bắt đầu thôi mà.”
“Mới bắt đầu? Trông cậu say khướt rồi kia kìa.”
“Đó chỉ là vì tớ đang thực sự thư giãn thôi mà.”
“Tớ lo là cậu thư giãn quá mức rồi lăn ra xỉu luôn đấy.”
“Ổn mà, ổn mà. Ngay cả khi chuyện đó xảy ra thì cũng không vấn đề gì hết.”
“Sự tự tin đó của cậu từ đâu ra vậy?”
“Vì đã có Momiji ở đây với tớ rồi mà, ehe.”
“Ồ, vậy là cậu định để tớ vác cái thân cậu về nhà lúc cậu say xỉn chứ gì?”
“Hôm nay tớ phó mặc bản thân vào tay cậu đấy, Momiji”
Tôi lườm cậu ấy một cái, nhưng việc đó chẳng khác nào cố ngăn sóng thần bằng một tấm rèm. Madoka tựa hẳn người vào tôi. Đây là phép thuật của chất cồn sao? Tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy hăng hái như thế này. Nếu cậu ấy cũng như thế này ở những buổi tiệc giao lưu nam nữ thì tôi không khỏi cảm thấy bất an.
“Không sao đâu, Momiji-kun.”
Kasuga-san cười nhẹ, có lẽ đã nhận thấy sự lo lắng của tôi.
“Madoka biết cách tự chủ trong các bữa tiệc rượu mà.”
“Nhìn cậu ấy lúc này thì chẳng giống thế chút nào ạ.”
“Em ấy biết giới hạn của mình và biết khi nào nên dừng lại.”
“Em chỉ hy vọng cậu ấy biết mình có thể sẽ gây phiền phức cho người khác khi cậu ấy say đến mức bí tỉ thôi.”
Tôi đẩy má Madoka ra khi cậu ấy vẫn tiếp tục dựa vào mình. “Momiji, cậu thật là xấu tính đi mà...” cậu ấy phản đối, nhưng rồi cũng nhanh chóng bỏ cuộc. Kasuga-san thích thú quan sát màn tung hứng của chúng tôi.
“Nếu Madoka gục, thì chị sẽ giúp đưa em ấy về phòng.”
“Không, em không thể làm phiền chị như vậy được.”
“Đừng lo lắng về chuyện đó. Chị chọn quán này gần ga của các em cũng chính vì lý do đó đấy.”
Kasuga-san nhấp một ngụm bia, cổ họng chị ấy phát ra tiếng động nhẹ ba lần.
“Kể cả khi cả hai đứa cùng gục, chị đây cũng sẽ chịu trách nhiệm và đảm bảo các em về nhà an toàn. Nên đừng có giữ kẽ nhé.”
Kasuga-san lắc lắc ly rượu, chất lỏng màu vàng bên trong sóng sánh. Đừng giữ kẽ. Những gì chị ấy muốn nói đã quá rõ ràng qua ngữ cảnh. Vi phạm luật lệ một chút cũng không sao ư?
“Nếu được thì chị hãy đợi đến hết ngày hai tháng tư năm sau, em sẽ vui lòng nhận lời đề nghị đó ạ.”
“Chị sẽ đợi đến lúc đó nhé.”
Kể từ khi vào đại học, tôi đã tham dự nhiều cuộc tiệc tùng như tiệc chào mừng, nơi mọi người đều uống rượu và lôi kéo người khác uống cùng mình. Nó giống như việc vượt đèn đỏ khi không có xe cộ qua lại, chỉ cần một người làm thì ai cũng sẽ làm thế, và họ rất kiên trì trong việc rủ rê người khác phạm luật cùng mình. Đó là lý do tại sao, ngay cả khi người khác cố cám dỗ tôi phá luật, họ cũng dễ dàng rút lui khi tôi thẳng thừng từ chối. Sự thiếu thúc ép của Kasuga-san thực sự mang lại cảm giác dễ chịu.
“Cậu thật là nghiêm túc quá mức, Momiji.”
Madoka nhận xét về tôi, người đã từ chối lời mời uống rượu.
Xã hội thì luôn dán một lời khen cho những người "nghiêm túc”, bởi họ không bao giờ đi ngược lại tôn chỉ do chính mình đặt ra. Nhưng cái tôn chỉ đó là gì? Nó là những quy tắc và đạo đức do xã hội đặt ra. Nếu bạn nghiêm túc chấp hành chúng, các vấn đề sẽ ít có khả năng phát sinh hơn. Đó là cách xã hội đã vận hành. Khi người lớn khen một đứa trẻ sống nghiêm túc, điều đó chẳng khác gì nói: Làm tốt lắm, vì nhóc đã không gây rắc rối. Nghe có vẻ hoài nghi nhân sinh, nhưng sau khi sống một cuộc đời "nghiêm túc" quá lâu, đó là kết luận mà tôi đã rút ra.
Có lẽ ai cũng nghĩ về sự nghiêm túc theo cách này, dù họ không nói ra. Đó là lý do tại sao những người không thành thật với quy tắc và đạo đức lại dùng từ "nghiêm túc" như một lời mỉa mai hay châm chọc.
Cậu cứng nhắc quá. Cậu chẳng có gì thú vị cả. Cậu thật nhạt nhẽo.
Có lẽ ai cũng nghĩ như vậy ở một mức độ nào đó. Nhưng vì nói thẳng ra sẽ làm bản thân họ mất thiện cảm trong mắt người khác, nên họ nói: Cậu thực sự là một người nghiêm túc nhỉ? Nó nghe như một lời khen nhưng ẩn sau đó là sự chế nhạo những người bảo thủ.
Ngay cả khi biết điều này, tôi vẫn chọn sống một cách nghiêm túc. Tôi chọn không vi phạm các quy tắc hay đạo đức. Không phải vì tôi sợ hình phạt khi vi phạm chúng. Mà vì cách sống này là dễ dàng nhất đối với tôi. Tôi không muốn làm bất cứ điều gì mà không thể khiến mình tự hào. Sự tuân thủ luật pháp cứng nhắc của tôi đối với các quy tắc xã hội không hề rỗng tuếch, nó có mục đích thực sự.
Tôi không quan tâm nếu người ta chế nhạo cách sống của mình. Dù nghiêm túc, tôi không phải là kiểu người yếu đuối luôn lo lắng về việc người khác nghĩ gì. Tôi giữ khoảng cách với những mối quan hệ độc hại và cắt đứt chúng một cách dứt khoát nếu cần thiết. Tôi đủ mạnh mẽ để làm điều đó.
“Ít nhất thì cậu cũng có thể lén uống một chút khi ở bên tớ mà…”
Đó là lý do tại sao tôi không cắt đứt mối liên kết với Madoka, bởi lẽ tôi biết cậu ấy không hề chế nhạo tôi. Đây thậm chí không phải là một lời nói đùa. Đó chỉ là một lời phàn nàn cậu ấy thốt ra vì chúng tôi là bạn thân. Madoka đang hờn dỗi vì cậu ấy muốn được uống rượu cùng tôi.
“Được uống rượu là một cột mốc trong cuộc đời đấy. Tớ không muốn lần đầu tiên của mình lại là lén lút, tớ muốn làm điều đó một cách tự hào và công khai.”
“Cái cách cậu nói nghe như tớ đang làm chuyện lén lút không bằng.”
“Ồ, tớ nói sai sao?”
“Trông tớ giống như đang làm chuyện lén lút với cậu à?”
“Hahaha!”
Kasuga-san bật cười sảng khoái trước cảnh tượng một đứa trẻ vị thành niên uống rượu một cách táo bạo như thế. Chị ấy vỗ tay như thể đang chơi nhạc cụ cổ điển vậy. Việc này càng thu hút sự chú ý, và tôi bắt đầu lo lắng. Suy cho cùng, những khách hàng khác ở đây đều là nam giới, và độ tuổi trung bình cũng khá cao. Chúng tôi vốn đã nổi bật vì không hợp với không khí của quán, và giờ lại còn gây ồn ào hơn. Việc thu hút sự chú ý vào chuyện Madoka chưa đủ tuổi là một vấn đề.
“Chị biết đấy… chị không nên cổ xúy cho việc cậu ấy uống rượu một cách lộ liễu như vậy.”
“Em có biết không? Không có hình phạt nào cho việc uống rượu khi chưa đủ tuổi đâu.”
“Nếu trường đại học cậu ấy theo học phát hiện ra, cậu ấy sẽ gặp rắc rối lớn đấy. Có thể trước đây họ làm ngơ, nhưng giờ họ sẽ xử phạt nghiêm túc đấy ạ.”
“Đó là lý do tớ đang rất cẩn thận đây, cậu thấy không?”
“Thế này mà gọi là cẩn thận à?”
Tôi không khỏi cười nhạo. Cậu ấy có vẻ không say, nhưng chắc chắn là đầu óc cũng sắp lên mây rồi. Kasuga-san lại vỗ tay lần nữa, nhưng lần này không phải vì phấn khích. Đó là một động thái cố tình để thu hút sự chú ý về phía chị ấy.
“Được rồi, chúng ta hãy kết thúc chủ đề chính trước khi Madoka lăn ra xỉu nhé.”
Hôm nay lẽ ra chỉ là một bữa ăn bình thường… nhưng nó đã biến thành một buổi nhậu. Tuy nhiên, đó không phải là lý do chúng tôi tụ tập.
“Thằng em trai ngốc nghếch của chị dạo này thế nào rồi?”
Nó giống như một buổi họp phụ huynh về tình hình gia sư của Natsuo-kun vậy. Tôi đến kèm Natsuo-kun học mỗi tuần một lần, và Kasuga-san luôn đảm bảo vắng nhà vào những lúc đó. Lần duy nhất chúng tôi ở nhà cùng nhau là trong buổi gặp đầu tiên. Chị ấy nói chỉ cần báo cáo hàng tháng là đủ, còn lại chị ấy giao hết thằng em trai chị cho tôi.
Hôm nay là buổi họp hàng tháng đó, buổi thứ hai. Kasuga-san không phải kiểu người biến nó thành một bản báo cáo tiến độ trang trọng. Tôi tóm tắt những thay đổi của Natsuo-kun trong tháng qua.
“Đúng như mong đợi ở Momiji-kun. Em đã làm rất tốt.”
Khi tôi kết thúc việc kể lại những sự kiện ngày hôm nay, Kasuga-san nhấp một ngụm mãn nguyện từ ly rượu. Tiếng chị ấy nuốt rượu nghe gần như khôi hài.
“Đó chính xác là những gì chị muốn nghe từ một người không phải là chị.”
Kasuga-san đập mạnh chiếc ly rỗng xuống bàn. Không phải vì chị ấy giận dữ, đó là sự phấn khích của niềm vui.
“Mặt mũi nhóc chẳng có gì đặc biệt đâu. Bớt ảo tưởng đi cái đồ ái kỷ này.”
Kasuga-san hào hứng sỉ nhục em trai mình, cường điệu hóa những gì tôi đã nói với Natsuo-kun lên gấp mười lần.
“Phải rồi, Kasuga-san!”
Madoka, người nãy giờ im lặng trong lúc báo cáo, bỗng giơ tay phát biểu.
“Em đã gặp quỷ nam tóc dài đó rồi, nhưng tem vẫn chưa được thấy khuôn mặt đẹp trai của quỷ nam nhà chị đâu đấy!”
“Madoka, cậu đã gặp Natsuo-kun rồi sao?”
“Hả? Ồ, ừ. Chỉ một lần thôi.”
Thái độ thản nhiên thường ngày của Madoka đột nhiên thay đổi. Cậu ấy trông có vẻ ngượng ngùng và tránh ánh mắt của tôi. Tôi chưa bao giờ nghe về chuyện này trước đây. Tôi cứ nghĩ Kasuga-san rất cẩn thận trong việc để Natsuo-kun tiếp xúc với phụ nữ.
Có lẽ Madoka đã từng là gia sư trước tôi. Có lẽ mọi chuyện với Natsuo-kun không suôn sẻ và nó đã kết thúc chỉ sau một buổi học. Nếu đúng như vậy, thái độ ngượng ngùng của Madoka cũng là điều dễ hiểu.
“Trước đó thì có một lần chị đã để Madoka ngủ lại nhà chị,”
Kasuga-san cười khì khi đưa tay lấy một xiên thịt nướng.
“Dù lúc đó Natsuo-kun cũng ở nhà sao ạ?”
“Kể cả thằng Natsuo có vấn đề đi chăng nữa, thì chị vẫn là người đã rủ Madoka đến. Chị không thể cứ thế đuổi em ấy về được.”
Tôi nhanh chóng hiểu ra tại sao chị ấy không thể để Madoka về nhà. Hậu quả của những gì đã xảy ra với Madoka chính là lý do.
“Em ấy đã đụng mặt em trai chị trong nhà vệ sinh vào buổi sáng.”
“Ư…”
Madoka rên rỉ khi nghe lại quá khứ đáng xấu hổ bị khơi lại ngay trước mặt bạn thân của mình. Có điều gì đó trong phản ứng của Madoka khiến tôi bận tâm. Dù tai cậu ấy đang đỏ bừng vì men rượu, nhưng biểu cảm đó có vẻ không chỉ đơn thuần là do cậu ấy đang say. Vì đã chơi với nhau quá lâu, tôi có thể nhận ra điều đó.
“Nhân tiện thì, cứ cho là đầu ra ở phía trên chứ không phải phía dưới đi nhé.”
“Kasuga-san…”
Madoka thốt lên một tiếng kêu rên tội nghiệp khi bị Kasuga-san vừa cười vừa trêu chọc. Tôi xâu chuỗi mọi thứ lại từ cuộc đối thoại của họ.
“Madoka…”
“Đừng nói gì cả đừng nói gì cả. Đó là một chương đen tối trong cuộc đời tớ…”
Tôi chỉ có thể dành cho Madoka một cái nhìn lạnh lùng khi cậu ấy lấy tay che mặt. Việc bị một người con trai nhìn thấy cảnh mình đang nôn mửa trong nhà vệ sinh đúng là một cú sốc tâm lý với bất kỳ cô gái nào. Đặc biệt là khi người đó lại còn kém tuổi mình.
“Đây, đây là ảnh của em trai chị trước khi nó biến thành quỷ nam.”
Có lẽ cảm thấy mình đã trêu Madoka đủ rồi, Kasuga-san thản nhiên đổi chủ đề và đưa điện thoại của mình qua. Madoka đón lấy chiếc điện thoại và nhìn chằm chằm vào màn hình một cách chăm chú.
“À, ra là vậy, ra là vậy, ra là vậy.”
Cậu ấy gật đầu lia lịa, như thể mọi thứ giờ đây đã trở nên hợp lý.
“Vẻ ngoài tự nhiên mà được thế này thì đúng là ấn tượng thật đấy.”
Cậu ấy có vẻ không bị mê hoặc bởi tấm hình mà trả lại điện thoại một cách thản nhiên, như thể đang định giá một con cá ngoài chợ vậy.
“Phải, phải. Nếu một người như thế này ở trường, thì thật điên rồ nếu mong đợi các cô gái để yên cho cậu ta.”
“Em nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu thằng bé học cùng trường cấp ba với em, Madoka?”
“Hừm… Em nghĩ mọi chuyện cũng sẽ diễn ra y hệt như lúc trước thôi. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.”
“Vậy là khuôn mặt của em trai chị đủ sức khiến phụ nữ phát điên sao?”
“Thực ra… em nghĩ tiền đề đó sai rồi.”
“Ý em là sao, tiền đề sai là sao?”
“Không phải là cậu ấy khiến phụ nữ phát điên, mà là cậu ấy chỉ đang 'khuếch đại' hành vi của họ. Em nghĩ thái độ rụt rè mới là vấn đề thực sự.”
“Chính xác, Madoka. Em nói đúng lắm.”
Kasuga-san vỗ tay tán thưởng.
“Nó coi những tình cảm mà bọn con gái dành cho nó là khó chịu và sợ hãi những điều như vậy. Nó không bao giờ từ chối ai một cách rõ ràng, cứ giữ khoảng cách bằng những thái độ mơ hồ. Sự rụt rè luôn tạo kẽ hở cho kẻ khác lợi dụng. Nó chỉ càng khuyến khích mấy đứa con gái táo bạo hơn thôi.”
Kasuga-san gõ ngón trỏ xuống bàn.
“Không phải mọi phụ nữ đều là những thiếu nữ si tình. Chắc chắn là có nhiều người như vậy, nhưng họ cũng chỉ chiếm phần thiểu số trong toàn thể thôi.”
“Và những kẻ mê muội mù quáng còn chiếm một phần nhỏ hơn nữa.”
“Ít nhất thì đó là cách chị nhìn nhận. Nhưng đối với nó, tất cả bọn họ đều trông giống hệt nhau. Nó đã từ bỏ một nửa các mối quan hệ xã hội của mình, nên nó không bao giờ phát triển được khả năng nhìn thấu nửa kia của thế giới một cách rõ ràng.”
Kasuga-san lắc đầu, vẻ mặt ngán ngẩm.
“Nếu nó vạch rõ ranh giới rằng mình ở một đẳng cấp khác so với họ, giống như hai đứa em, thì chuyện này đã không xảy ra. Ông trời đã ban cho nó hai, thậm chí là ba món quà để làm được điều đó.”
Chị ấy ví chúng tôi như những bông hoa trên đỉnh núi mà không ai chạm vào được, nhưng sự so sánh đó không chỉ nói về ngoại hình. Nó bao gồm cả địa vị xã hội và vị trí của chúng tôi trong thứ bậc ở trường học.
“Đó là lý do tại sao nó là thằng em trai ngốc nghếch của chị, thằng em ngốc bé bỏng của chị.”
Như thường lệ, Kasuga-san gọi Natsuo-kun là “thằng em ngốc”.
Lúc đầu, tôi nghĩ đó là vì sự thất vọng khi có một đứa em gây thất vọng. Nhưng khi dần hiểu rõ Kasuga-san, tôi nhận ra không phải vậy. Chị ấy đã tức tốc về quê ở Fukuoka và đưa cậu ấy lên Tokyo để giải quyết vấn đề. Chị ấy sẽ không làm thế nếu không quan tâm đến cậu.
“Xét cho cùng, nó tài năng hơn chị nhiều, nhưng nó đã lãng phí tất cả.”
Thấy chưa? Chị ấy công nhận giá trị của Natsuo-kun hơn bất kỳ ai khác.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
một loại rượu pha