Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Tập 03 - Chương 01: Cư dân thứ ba của ngôi nhà ma ám

Chương 01: Cư dân thứ ba của ngôi nhà ma ám

Đây là câu chuyện từ hồi tôi vẫn còn là một đứa trẻ ngây thơ. 

Nếu tôi viết lời mở đầu như thế này, Rena chắc chắn sẽ trêu chọc tôi rằng: "Senpai, em đoán rằng không có cái thứ gọi là sự ngây thơ ở đây đâu, anh nên thành thật với chính mình đi!" 

Tôi không hề có ý định phản đối. Với cái cách mà tôi đã thể hiện mình là một người lớn vô trách nhiệm toàn tập cho đến tận bây giờ, Rena chỉ đang nói lên sự thật hiển nhiên thôi. Đứng dưới góc nhìn của bên công tố viên, sẽ chẳng có chỗ cho sự khoan hồng hay án treo nào cả. 

Tuy nhiên, với tư cách là cả bị cáo lẫn luật sư bào chữa, tôi có bằng chứng để bác bỏ điều đó, bằng chứng đó là một quá khứ nơi tôi đã từng tự hào vẫy cao ngọn cờ của sự ngây thơ. 

Đó là khi tôi đang học lớp hai. 

Trên đường đi học về, một thứ gì đó lạ lẫm đã lọt vào tầm mắt tôi ở phía rìa của khung cảnh. 

Một khối hình lập phương màu nâu được đặt lặng lẽ dưới bóng của một cột điện. Bị thôi thúc bởi sự tò mò, tôi tiến lại gần và nhận ra đó là một chiếc hộp các-tông. Bên hông hộp, chữ "quýt" được in bằng chữ hiragana rõ ràng, có vẻ là một thùng đựng quýt. 

Nhìn vào bên trong, tôi thấy một chiếc khăn được nhét vào dưới đáy hộp, và trên chiếc khăn đó là một quả cầu lông nhỏ xíu. 

"Meo." 

Một tiếng kêu yếu ớt nhưng thiết tha, tràn đầy ý chí muốn sống. Đó là một chú mèo con, mắt nó chỉ vừa mới hé mở. 

 

Phải, tôi đã tình cờ rơi vào một tình huống kinh điển: một chú mèo con bị bỏ rơi trong hộp quýt. 

Cảm xúc của một đứa trẻ ngây thơ đối với một chú mèo hoang không phải là lòng thương hại, mà là sự yêu thích. Không phải là "tội nghiệp quá", mà là "đáng yêu quá". 

Dù sau này tôi đã trở thành một người lớn vô trách nhiệm toàn tập, nhưng hồi đó, trái tim của cậu bé Tamachi-kun đã bị mê hoặc bởi chú mèo con dễ thương và cảm thấy một sự dịu dàng trào dâng. 

Trùng hợp thay, ngày hôm đó là ngày tôi kết thúc học kỳ một. Kỳ nghỉ hè sẽ bắt đầu vào ngày mai. 

Những tờ phiếu trả điểm mà Tamachi-kun mang theo chứa đầy vòng tròn viết bằng bút đỏ, nó chiếm tới 90% đáp án trong phiếu. Không có lấy một dấu X nào, đó là một bảng thành tích xuất sắc đủ để làm hài lòng bất kỳ bậc phụ huynh trên thế giới. 

Sinh nhật của cậu cũng đang đến gần. Cậu đã âm mưu thuyết phục cha mẹ cho mình nuôi chú mèo con thay vì mua máy chơi game. Và thế là, Tamachi-kun ôm chú mèo về nhà trong chiếc hộp các-tông như thể nó đã thuộc về mình rồi. 

Nói cách khác, cậu là một đứa trẻ ngây thơ đến mức hoàn toàn ảo tưởng về việc nuôi một chú mèo. 

Để đi thẳng vào vấn đề thì, cậu đã bị mắng cho thừa sống thiếu chết. 

Cha cậu ghét mèo. Mẹ cậu thì bị dị ứng lông mèo. 

Đó là lần đầu tiên cậu biết được những sự thật này. “Tại sao đến chuyện như thế mà con cũng không nhớ hả?!” 

Và thay vì được nuôi mèo, cậu đã hứng chịu cơn thịnh nộ của cả cha lẫn mẹ, nhận một cú đấm tâm lý thẳng vào mặt từ hai phía như một sự trừng phạt. 

Bị ra lệnh phải mang chú mèo trả lại nơi đã tìm thấy, Tamachi-kun vừa khóc vừa buông tay để nó đi. Sau đó, cậu tránh đi ngang qua chỗ đó suốt một tuần, nên cậu không bao giờ biết được số phận của chú mèo con ra sao. 

Đó là một ký ức cay đắng từ thời thơ ấu, những ngày còn trẻ dại của Tamachi. 

Kể từ đó, cậu không bao giờ nghĩ đến chuyện nuôi thú cưng nữa. Cậu tự thuyết phục bản thân rằng việc sở hữu một con vật là điều không tưởng, và ý nghĩ đó không còn hiện lên trong đầu cậu. 

Nuôi thú cưng ư? Đó là việc cậu sẽ không bao giờ làm trong đời. 

“Này, cậu Tamachi.” 

Ngay khi cậu định tra chìa khóa mở cửa nhà, giọng một người đàn ông lớn tuổi gọi cậu lại. 

“Cậu có rảnh một chút không?” 

Nhưng trước khi cậu kịp trả lời— 

◆ 

“Mừng senpai đã về.” 

“Ừ, anh về rồi đây.” 

Đó là tuần đầu tiên của tháng mười hai, vẫn là một thứ sáu như mọi tuần. Khi chào đón enpai về nhà, tôi giúp anh cởi và cầm lấy chiếc áo khoác. 

“Anh vẫn chưa uống đủ đô. Em không phiền nếu anh uống thêm một ly nữa chứ?” 

Nhìn tấm lưng anh tiến thẳng vào phòng tắm, tôi khẽ nghiêng đầu thắc mắc. Vào những ngày thứ sáu, tôi luôn chuẩn bị sẵn nước chanh mật ong để giúp anh giải rượu. Nhưng hôm nay, anh lại chủ động đòi uống thêm rượu. 

Khi senpai ghé quán của Gami-san, anh chẳng bao giờ ngại ngần chuyện nhậu nhẹt. Suy cho cùng, rượu miễn phí thì quá tốt để từ chối. Anh vẫn thường tự huyễn hoặc mình rằng càng uống nhiều thì càng giúp tiết kiệm ngân sách cho gia đình.

Việc anh nói chưa uống đủ cho thấy anh không hề về sớm vì cảm thấy không muốn uống hay không khỏe. 

“Tuần này anh đã vất vả rồi.” 

“Cảm ơn em.” 

Thực vậy, senpai trông có vẻ sảng khoái sau khi gột rửa hết mệt mỏi trong ngày. Anh ngồi phịch xuống ghế và nhâm nhi ly đồ uống một cách ngon lành. 

“Khàaa!” 

“Hôm nay anh về sớm nhỉ.” 

Tôi đợi anh thở phào một hơi rồi mới hỏi. Thông thường vào thứ sáu, senpai sẽ không về nhà trước 9 giờ tối. Nhưng hôm nay, thậm chí còn chưa đến 7 giờ rưỡi. 

“Ừ. Gami đã đuổi anh ra khỏi quán.” 

“Đuổi anh sao?” 

“Anh suýt chút nữa đã lỡ lời trước mặt Kurumi-chan. Cô ấy bảo anh nên về nhà nghỉ ngơi hôm nay đi.” 

Tim tôi bỗng hẫng một nhịp. Không phải vì nụ cười gượng gạo của senpai khi nhớ lại sai lầm của mình, mà vì sự thật là anh đã suýt để lộ điều gì đó về tôi cho người đã mang thông tin về việc chị gái đang tìm kiếm tôi. 

Kurumi-chan, hay còn gọi là Kinomiya Madoka-san. Cô ấy là bạn thân nhất của chị gái tôi và là một mối rủi ro đối với xã hội của riêng senpai và tôi. Ngay cả sau khi nhận ra điều này, senpai vẫn duy trì khoảng cách tương tự với cô ấy, chọn cách để mắt đến hành tung của chị tôi thay vì né tránh hoàn toàn. Chuyện đó đã diễn ra từ hai tháng trước. Anh đã rất cẩn thận, nhưng… 

“Ừm, vậy thì…” 

“Đừng lo. Anh chưa làm gì để cô ấy nghi ngờ về việc em đang sống ở đây đâu.” 

Senpai xua tay thản nhiên, cố gắng trấn an tôi khi thấy tôi đang vật lộn để che giấu nỗi bất an. Nhưng một cảm giác bồn chồn vẫn còn sót lại. 

Madoka-san là một sự hiện diện nguy hiểm đe dọa tới thế giới của chúng tôi. Lý tưởng nhất là tôi muốn Gami-san là người đảm nhận việc theo dõi Madoka-san và chị tôi. Tôi không muốn senpai gặp gỡ Madoka-san nữa. 

“Hơn nữa, Gami đã xử lý giúp anh rồi.” 

Dường như cảm nhận được suy nghĩ của tôi, senpai mỉm cười như muốn nói:

“Em cứ thả lỏng đi. Cô ấy bảo Madoka đừng đến vào khung giờ thường lệ của anh nữa.” 

Senpai rút điện thoại ra và vẫy vẫy đầy nhấn mạnh. 

“Dù sao thì uống rượu với một cô sinh viên đại học xinh đẹp và hoạt bát như vậy cũng vui phết.” 

Nụ cười của anh trở nên tự giễu khi suy ngẫm về hành động của mình. 

“Nhưng việc đi trên những cây cầu nguy hiểm như thế vốn dĩ không giống phong cách của anh. Chắc đã đến lúc dừng lại rồi.” 

Dù anh gạt đi một cách thản nhiên, nhưng góc nghiêng của anh trông có vẻ hơi cô đơn. Ngay cả khi chỉ là trong phạm vi của quán rượu, anh đã từng thân thiết với Madoka-san. Cuộc gặp gỡ và tái ngộ của họ có thể được coi là đầy sự hữu duyên dưới một góc nhìn nào đó. Nếu không có sự tồn tại của tôi, có lẽ… Tôi chợt thấy mình đang cảm thấy có lỗi về những điều như vậy. 

Madoka-san là bạn thân nhất của chị tôi. Một người có thể tự tin đứng bên cạnh chị mà không hề bị lu mờ. Nếu tôi là con trai, được một người như cô ấy ngưỡng mộ chắc chắn sẽ rất vui và hãnh diện. 

Đó là lý do tôi nhận ra mình đang cảm thấy nhẹ nhõm. Thậm chí một cảm giác hạnh phúc đang trào dâng. Nó hẳn là một thứ gì đó giống như sự chiếm hữu. 

“Meo.” 

Ngay khi tôi đang xác nhận những cảm xúc đang khuấy động trong lòng mình, một tiếng mèo kêu vang lên bên ngoài cửa sổ. Đó không phải là một con mèo hoang nào đó trong xóm đi ngang qua và kêu vu vơ. Nó giống như tiếng chuông cửa, một tín hiệu quen thuộc rằng có ai đó đã đến thăm ngôi nhà này. 

Mở cửa sổ ra, một cục bông đen xì nhảy tót vào phòng. 

“Meo.” 

“Mừng cậu đã đến, Kurosuke.” 

Kurosuke thường ghé thăm vào ban ngày, nhưng hôm nay cậu ta đến muộn. Oai vệ bước đi như thể mình là chủ cái nhà này, cậu ta hướng thẳng về phía bàn thờ trong phòng khách… tôi đã nghĩ vậy. Nhưng thay vào đó, cậu ta dừng lại ở chỗ ngồi quen thuộc của tôi, đôi mắt như đang nài nỉ: “Này phàm nhân, mau ngồi xuống đi.” 

Chiều theo ý cậu ta, tôi ngồi xuống và để Kurosuke nhảy tót lên đùi tôi. Khi tôi vuốt ve đầu cậu ta, cậu ta kêu rừ rừ đầy mãn nguyện, và chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến tôi hạnh phúc. 

‘Bộ lông của Kurosuke hôm nay vẫn tuyệt vời như mọi khi.’ 

Những ngón tay tôi nhảy múa trên bàn phím. 

‘Thật đáng tiếc là anh không được trải nghiệm cảm giác mềm mại này!’ 

“Có gì mà đáng tiếc? Em đừng có làm cái vẻ mặt như vậy chứ?” 

“Hehe.” 

Senpai, người vừa ngẩng lên khỏi điện thoại lộ vẻ mặt cau có. 

Hóa ra, Kurosuke chưa bao giờ cho phép bất cứ ai chạm vào mình trong suốt những ngày tháng lang thang. Tôi không biết hiện giờ cậu ta tương tác với chủ của cậu ta như thế nào, nhưng ít nhất tôi biết rằng senpai vẫn chưa bao giờ được phép vuốt ve cậu ta. 

Cậu ta có ý thức về bản thân không? Hay chỉ là do sự kiêu ngạo của một con mèo? Chỉ có Kurosuke mới biết trong lòng cậu ta nghĩ gì. 

“Nhân tiện đây, Kurosuke. Lúc nãy anh đã gặp chủ của mày đấy.” 

“Hả?” 

Một giọng nói sửng sốt thốt ra—không phải từ Kurosuke, đối tượng đang được nhắc đến. 

“Anh đã gặp... chủ của Kurosuke sao?” 

“Đúng hơn là anh tình cờ chạm mặt khi họ đến thăm. Hai bên chạm mặt nhau ngay trước lối vào.” 

“Với senpai á?” 

“Họ biết Kurosuke vẫn thường xuyên lui tới đây, nên họ bảo là đã muốn đến chào hỏi anh một cách tử tế từ lâu rồi... nhưng mà, em hiểu mà, đúng không?” 

Đây là "căn nhà ma ám" khét tiếng. Với lịch sử huy hoàng và bề dày thành tích lẫy lừng cùng với tai tiếng vẫn đang được lan rộng đã chứng minh rằng những thứ trú ngụ ở đây là hàng thật giá thật. Ngay cả khi con mèo của mình đến thăm, họ có lẽ vẫn muốn tránh dính líu đến những cư dân của căn nhà ma này. 

Cảm xúc của người chủ hoàn toàn có thể hiểu được. Không thể trách họ. Những ngón tay tôi cử động để bảo vệ cho sự lịch thiệp của người chủ đó. Nhưng tại sao người chủ lại đột nhiên ghé thăm? Có vẻ như chuyện không chỉ đơn giản là việc Kurosuke thường xuyên đến đây. Rõ ràng là có lý do nào đó cho chuyến viếng thăm vào một thời điểm bất thường như vậy. 

“Hình như là họ sắp chuyển đi rồi.” 

“Hả...” 

“Họ đến để chào tạm biệt...” 

“Kurosuke... sẽ biến mất sao?” 

Tôi thẫn thờ, đôi mắt trĩu xuống nhìn vào lòng mình. Cảm giác như cơ thể tôi đang đóng băng lại. Đây chắc hẳn là điều người ta thường gọi là "mặt không còn giọt máu".

Lần cuối cùng tôi cảm thấy như thế này là khi tôi bị tuyên án trở thành món đồ chơi cho một ông chú thuộc tầng lớp thượng lưu. Vậy nên, việc Kurosuke biến mất là một cú sốc lớn đối với tôi. Cảm giác như một thứ gì đó quý giá mà tôi đã cất giấu trong tim vừa bị giật phăng đi. 

“Nghe hết câu chuyện đi đã nào.” 

Tông giọng của anh như đang mắng một đứa trẻ không chịu ngồi yên. Nếu anh không nói thế, có lẽ tôi đã bắt đầu bật khóc rồi. 

“Chủ của Kurosuke là một người cao tuổi sống một mình. Con trai và con dâu ông ta đã mời ông ta về sống chung từ lâu rồi. Nhưng ông lão đó không đành lòng rời bỏ ngôi nhà đầy ắp kỷ niệm. Khi ông ta nhận nuôi Kurosuke làm bạn cho tuổi già bớt hiu quạnh, ông ta đã nghĩ mình sẽ dành phần đời còn lại ở đây.” 

“Đã nghĩ sao ạ?” 

“Thì dù sao cũng già rồi. Sự hao mòn của cơ thể ngày càng nhanh, và ông ta bắt đầu cảm thấy bất an. Ý nghĩ về việc chết cô độc một mình cứ hiện lên trong đầu thường xuyên hơn.” 

“Nên người chủ đó mới quyết định rời bỏ ngôi nhà sao?” 

“Nếu có chuyện gì xảy ra, con cái họ sẽ là người phải giải quyết hậu quả. Nếu đằng nào cũng trở thành gánh nặng, thì tốt hơn là làm cho gánh nặng đó nhẹ nhất có thể.” 

Senpai nghiêng ly rượu và nhấp một ngụm. 

“Gia đình họ cũng đã tìm được người mua lại ngôi nhà với giá hời. Đó là lời đề nghị tốt nhất mà họ có thể nhận được rồi.” 

“Lý do họ không thể bán được giá cao hơn là vì...” 

“Là vì ngôi nhà của chúng ta đấy.” 

Senpai gật đầu đầy tự hào. Căn nhà ma của chúng tôi là thứ đã một tay kéo sập giá trị bất động sản của cả khu phố. Ngay cả khi nằm trong phạm vi ảnh hưởng của nó, việc có thể bán nhà với điều kiện thuận lợi như vậy là minh chứng cho nỗ lực của họ.

Có lẽ đó là vì họ đã nhận Kurosuke, một sự hiện diện được được công nhận và dưới sự bảo vệ của ngôi nhà này. Mèo đen chiêu tài được cho là có thể xua đuổi tà ma. Đó là một vai trò hoàn hảo cho Kurosuke. 

“Khi việc bán nhà đã ổn thỏa, tất cả những gì còn lại là dọn đến ở với con trai và con dâu cùng số tiền hồi môn... nhưng có một vấn đề mà họ vẫn chưa giải quyết được.” 

“Trong gia đình có ai đó bị dị ứng với mèo sao anh?” 

“Đúng vậy. Họ không thể mang Kurosuke đi cùng.” 

Senpai liếc nhìn Kurosuke. 

“Vậy nên, Kurosuke sẽ sớm trở lại thành mèo hoang, một con mèo không cửa không nhà.” 

“Hả!?” 

Một âm thanh mà tôi vốn chỉ gõ trên bàn phím nay lại thốt ra từ cổ họng. Nhìn xuống lòng mình, Kurosuke đang ngáp một cái thật dài. Trong khi tôi hoàn toàn bị sốc, thì kẻ sắp trở thành người vô gia cư một lần nữa lại hoàn toàn thản nhiên. 

Chậm rãi ngẩng đầu lên, tôi thấy môi senpai nhếch lên thành một nụ cười ẩn ý. Ngay khi tôi định thở phào nhẹ nhõm vì nghĩ đó là một lời nói đùa thì, 

“Chà, đó là một nửa lời nói đùa thôi.” 

Đợi đã, vậy là một nửa là sự thật sao? Những ngón tay tôi đã bắt đầu di chuyển điên cuồng trên bàn phím. 

“Sau khi việc bán nhà được quyết định, họ đã tìm người nhận nuôi Kurosuke... nhưng em nghĩ có ai trong khu phố này sẽ trả lời đồng ý không?” 

Tất nhiên là không rồi, đúng chứ? 

“Bởi vì nó đã thường xuyên lui tới ngôi nhà này.” 

Hừm, hoàn toàn có thể hiểu được. Căn nhà ma khét tiếng của chúng tôi bị hàng xóm khiếp sợ như một nơi mà ngay cả việc dính dáng vào cũng có thể bị nguyền rủa tới chết. Senpai, với tư cách là một trong những cư dân của nó, đã bị người dân địa phương tẩy chay và tránh mặt.

Dù Kurosuke ban đầu là một sự hiện diện giống như linh vật, nhưng việc nhận cậu ta vào ở trong nhà đồng nghĩa với việc hình thành một mối liên kết với căn nhà ma, một điều mà họ chắc chắn muốn tránh. 

“Họ không tìm được ai nhận nuôi, mà họ cũng không thể mang nó theo. Nhưng việc bỏ nó lại ở trạm cứu hộ động vật là điều không thể.” 

Đã từng có vụ việc một ông già ngược đãi động vật nhỏ bị đâm chết. Nếu họ quyết định làm vậy, người chủ cũng sẽ không yên ổn đâu. 

“Nếu không tìm được chủ mới, Kurosuke sẽ đi thẳng tới con đường trở thành mèo vô gia cư.” 

Vậy nên, bỏ mặc Kurosuke như thế này cũng là vô trách nhiệm. Họ đã từng đón nhận Kurosuke như một thành viên trong gia đình. Nếu không tìm được chủ mới mà chỉ nói kiểu: “Hết cách rồi, mày cứ quay lại làm mèo hoang đi Kurosuke, còn ta sẽ dọn đến ở với gia đình mình một mình” thì thật là tàn nhẫn. 

Đó là một câu chuyện "nửa đùa nửa thật" đầy nghiệt ngã. Một sự tức giận bắt đầu nhen nhóm từ tận đáy lòng tôi. 

“Vì vậy, chủ của Kurosuke đã phải dùng đến hạ sách cuối cùng.” 

Lông mày senpai nhíu lại, báo hiệu rằng mọi chuyện đã rẽ sang một hướng rắc rối. Thấy vậy, cơn giận đang bốc lên trong tôi nhanh chóng dịu đi. Rõ ràng là chủ của Kurosuke không đến để chia sẻ câu chuyện cuộc đời của ông ấy, mà ông ấy đến để chào tạm biệt trước khi chuyển đi. 

“Có lẽ nào...” 

“Anh là người đầu tiên họ nghĩ đến để tham khảo ý kiến, ứng cử viên hàng đầu của họ.” 

“Anh... định nhận nuôi Kurosuke sao?” 

Sự tức giận trong lòng tôi được thay thế bằng một niềm vui lan tỏa trong lồng ngực. Căn nhà ma bị khu phố khiếp sợ. Chủ của Kurosuke cũng là một trong những người dân địa phương lo sợ lời nguyền của căn nhà ma.

Tuy nhiên, biết Kurosuke vẫn thường xuyên ghé thăm ngôi nhà này, ông ta chưa bao giờ nhốt cậu ta lại. Họ tôn trọng sự tự do của Kurosuke. Bất chấp nỗi sợ hãi về căn nhà ma, họ đã chăm sóc Kurosuke với tình yêu thương như vậy. Họ không phải kiểu người sẽ bỏ rơi cậu ta và nói: “Phải chịu thôi, nếu không có ai nhận thì đành để nó vô gia cư vậy.” 

Đó là lý do tại sao đây là hạ sách cuối cùng của họ. Họ đã cố gắng làm một điều mà không người dân địa phương nào khác dám làm, đó là tiếp cận cư dân của căn nhà ma. Họ đã tìm đến senpai, người có khả năng cao nhất sẽ nhận nuôi Kurosuke. 

“Meo.” 

Tiếng mèo kêu thản nhiên cất lên từ trên đùi tôi. Mắt tôi chạm mắt Kurosuke khi cậu ta ngước nhìn mình, và gò má tôi mềm lại. Tưởng tượng về một cuộc sống nơi Kurosuke ở lại trong ngôi nhà này mãi mãi khiến tôi cảm thấy như một giấc mơ. 

“Anh đã bảo họ cho anh thời gian để suy nghĩ, nên họ đã ra về rồi.” 

Nhưng giấc mơ đó nhanh chóng bị dập tắt bởi tông giọng nghiêm túc của senpai. 

“Rena. Em nghĩ anh ghét điều gì nhất?” 

Trước khi tôi kịp hỏi tại sao, senpai đã đưa ra câu hỏi. Tại sao lại nhắc đến chuyện này vào lúc này? Sau một hồi suy nghĩ, tôi chợt hiểu ra, và những ngón tay tôi bắt đầu cử động. 

‘Đợi đã senpai... anh ghét mèo sao?’ 

“Không. Đó là một từ có hai chữ Hán tự mà em biết rất rõ đấy.” 

À, em hiểu rồi. 

“Dùng dấu câu đi, dấu câu ấy. Anh không chấp nhận sự lười biếng đó đâu.” 

Trong các trò chơi trực tuyến, thậm chí chỉ thiếu một dấu câu cũng có thể biến một câu nói thành một cụm từ bị cấm. Lời vặn lại sắc sảo của senpai hoàn toàn đúng trọng tâm. Khi ham muốn đùa giỡn đã dịu đi, những ngón tay tôi gõ ra câu trả lời cho câu hỏi của senpai. 

‘Câu trả lời là "Trách nhiệm", đúng không anh?’ 

“Anh đã thuê em làm bảo vệ tại gia chính thức, nhưng anh không có ý định chịu trách nhiệm cho cuộc đời em. Vì vậy, nếu cuộc sống này bị phanh phui trước công chúng, anh cũng chưa nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra sau đó.” 

Điều đó không sao cả. Nếu tất cả sụp đổ, thì thôi. Tôi thấy ổn với kiểu thái độ đó. 

“Anh biết em thấy ổn với điều đó. Đó là lý do tại sao anh có thể tiếp tục trở nên vô trách nhiệm... nhưng với Kurosuke thì không như vậy.” 

“À...” 

Hơi thở của tôi thoát ra thay cho đôi bàn tay đang bất động. 

“Nhận nuôi nó thì dễ, nhưng chịu trách nhiệm cho cuộc đời của Kurosuke, à không, cho cả 9 cái kiếp làm mèo của nó là điều mà hiện tại anh không thể tự tin khẳng định là chúng ta đã sẵn sàng.” 

“Ch-Chuyện đó...” 

Tôi không thốt nên lời. Chịu trách nhiệm cho Kurosuke không chỉ đơn thuần là yêu thương cậu ta như chúng tôi vẫn làm bấy lâu nay. Không chỉ là cho cậu ta ăn hay dọn khay cát. Đó là sự cam kết đảm bảo cuộc sống cho cậu ta vĩnh viễn. Nếu lối sống này bị lộ cho những người không nên biết và mọi thứ sụp đổ, thế là mọi thứ chấm hết. Tôi vừa mới nói là kiểu thái độ đó ổn, nhưng tôi không có quyền nói rằng mình muốn nhận nuôi Kurosuke. Vì vậy, tôi không thể nói thêm được gì nữa. 

Đột nhiên, sức nặng ấm áp trên đùi tôi biến mất. 

“Meo.” 

Kurosuke đã nhảy xuống khỏi lòng tôi. Những bước chân thong thả dẫn cậu ta về phía senpai. Không dừng lại ở chân anh, cậu ta bắt đầu húc đầu liên tục vào chân anh ấy. 

‘Thump, thump, thump.’ 

“Kurosuke...” 

Senpai chớp mắt ngạc nhiên trước hành vi chưa từng có này của Kurosuke. Không có sự khó chịu hay cay đắng nào trong biểu cảm của senpai, chỉ có sự kinh ngạc thuần túy. 

Khi một con mèo húc đầu vào ai đó, đó không phải là hành động hung hăng. Đó là dấu hiệu của sự yêu mến hoặc một lời thỉnh cầu điều gì đó. Kurosuke ngước lên và nhìn thẳng vào mắt senpai. 

“Meo.” 

“Mày... mày có hiểu tình cảnh mà mày đang gặp phải không?” 

“Meo.” 

“Mày... muốn đến ngôi nhà này sao?” 

“Meo.” 

“Cái này anh nói cho mày biết thôi nhé, Rena và anh có thể biến mất khỏi ngôi nhà này bất cứ lúc nào. Nếu chuyện đó xảy ra, anh không thể đảm bảo tương lai cho nhóc đâu.” 

“Meo.” 

“Kurosuke. Anh không có ý định chịu trách nhiệm cho chín kiếp mèo của nhóc. Thậm chí như vậy... cũng ổn chứ?” 

“Meo!” 

Kurosuke thốt ra một tiếng kêu lớn. 

Kurosuke, sự hiện diện được căn nhà ma công nhận còn trước cả senpai. Có lẽ những con mèo đặc biệt như cậu ta thực sự hiểu được tiếng người. Thậm chí có lẽ cậu ta còn nắm bắt được cả những logic của xã hội loài người. Và bất chấp điều đó, cậu ta đang nói rằng không cần lo lắng về trách nhiệm đối với chín kiếp mèo của mình cũng không sao. Có vẻ như cậu ta đang cho senpai thấy sự quyết tâm đó. 

“Chà, nếu nhóc đã nói đến mức đó, thì chắc là anh không còn lựa chọn nào khác rồi.” 

Senpai cười, như thể đang ngán ngẩm. Anh biết Kurosuke không phải là một con mèo bình thường, cậu ta là một con mèo rất đặc biệt. Cuộc trao đổi này không phải là một màn diễn cho tôi xem. Đó là một cuộc trò chuyện chân thành, một đối một giữa senpai và Kurosuke. 

“Từ hôm nay, nhóc là cư dân thứ ba của ngôi nhà này.” 

Như thể để xác nhận thỏa thuận bằng một cái bắt tay, senpai đưa tay ra định vuốt ve Kurosuke dưới chân mình. 

‘Thụp’ 

Bốp! Một cú đấm mèo nhanh như chớp đã gạt tay anh ra. Tiếng kêu đắc thắng của Kurosuke như muốn nói: “Đừng có nhầm lẫn! Tôi chưa bao giờ đồng ý cho anh chạm vào tôi nhé!”

Kurosuke nhìn senpai một cách lạnh lùng, người cũng đang lườm lại với đôi lông mày nhíu chặt. Sau đó, với một cú xoay người duyên dáng, cậu ta nhảy tót vào lòng tôi. 

 

“Từ giờ chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi nhé, Kurosuke.” 

“Meo.” 

Kurosuke kêu rừ rừ đầy âu yếm, liếm nhẹ lên má tôi và rúc đầu vào người tôi nũng nịu. Trong khi đó, khuôn mặt senpai là một bức tranh của sự bối rối tột độ. 

“Dù sao thì, về chuyện của Kurosuke…” 

Senpai thở dài một hơi thườn thượt nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. 

“Chuyện đó gác lại đã, Rena.” 

“Vâng?” 

“Về đêm Giáng sinh năm nay…” 

“...!” 

Tôi bị bất ngờ trước việc anh đột ngột nhắc đến Giáng sinh. 

Hồi đó, tôi không hề bị lấn át bởi sự xấu hổ, thậm chí tôi còn quyết tâm hơn cả senpai. Nhưng sau khi chùm chăn chìm vào giấc ngủ, tôi cứ trằn trọc dưới màn đêm mãi, tâm trí không ngừng tua lại khoảnh khắc ấy. Nỗi dày vò từ đôi gò má nóng bừng vẫn chẳng hề dịu đi dù đã qua một đêm. Ngày đầu tiên ra chiến trường của chúng tôi diễn ra không hề bất ngờ, mà nó đang lừng lững tiến đến, và sự bồn chồn trong tôi cứ thế lớn dần. 

Chỉ cần nghe từ “Giáng sinh” thốt ra từ môi senpai cũng đủ khiến hơi nóng bốc lên từ sâu thẳm bên trong tôi. 

“Em có muốn đi đâu đó chơi không?” 

“Đi chơi ạ...?” 

Nhưng hơi nóng ấy đã không kịp lan đến gò má. Tôi quá sững sờ trước lời đề nghị không ngờ tới này. 

“Ừm… đi đâu cơ ạ?” 

“Em đã lặn lội từ tận Hokkaido xa xôi đến tận đây. Chắc hẳn phải có những nơi em muốn ghé thăm chứ, đúng không?” 

“Những nơi em muốn ghé thăm…” 

Tôi thậm chí chưa từng nghĩ về điều đó kể từ khi đến ngôi nhà này. Suy cho cùng, tôi vốn dĩ không được phép rời khỏi đây. Một đứa trẻ vị thành niên như tôi không thể bị bắt gặp đi ra đi vào ngôi nhà này thường xuyên, điều đó chỉ làm tăng thêm rủi ro. Một bước đi sai lầm có thể hủy hoại cuộc sống ổn định này. 

“Tại sao… đột nhiên anh lại hỏi vậy?” 

Tại sao senpai, người luôn né tránh mọi rủi ro, lại gợi ý một điều như thế? 

“Anh rất biết ơn kỹ năng làm việc nhà của em. Anh không coi tất cả sự chăm sóc này là điều hiển nhiên đâu, em biết mà.” 

Biểu cảm trên khuôn mặt senpai lúc này không phải là một nụ cười ẩn ý hay tinh quái. 

“Đó là một ngày đặc biệt. Thả lỏng một chút và tận hưởng niềm vui thì cũng đâu có hại gì, đúng không?” 

“À…” 

Đó là một biểu cảm dịu dàng và đầy an ủi. 

Tôi cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Chúng tôi định sẽ vượt qua ranh giới vào đêm Giáng sinh. Đó không phải ý tưởng của senpai, mà là của tôi. Tôi đã nhận được từ senpai quá nhiều thứ mà tôi không bao giờ có thể đền đáp hết. Tôi không cần phải chuẩn bị bất cứ điều gì để trả lễ, càng không nên chấp nhận những rủi ro không đáng có. 

Thế nhưng, anh lại nói: “Đó là một ngày đặc biệt.” 

Một ngày sẽ trở nên đặc biệt đối với chúng tôi. Anh ấy muốn cùng tôi ra ngoài để làm cho nó trở nên đặc biệt hơn nữa. Điều đó không phải vì bản thân anh, mà đơn giản là anh muốn làm cho tôi hạnh phúc. Đó là lý do anh muốn đưa tôi ra ngoài. 

“Anh sẽ chơi tới bến luôn. Dù là vùng đất trong mơ hay tháp Sky Tree, anh sẽ đưa em đi bất cứ đâu.” 

Chỉ riêng ý nghĩ đó thôi cũng đủ khiến tôi hạnh phúc rồi. Giọng tôi chắc chắn sẽ run rẩy nếu tôi cố gắng diễn tả niềm vui này thành lời. 

‘Anh vừa nói là đi bất cứ đâu đấy nhé?’ 

Tôi cử động tay để che giấu cảm xúc của mình. 

“Nhưng nhớ là trong giới hạn hợp lý thôi đấy.” 

‘Vậy thì em muốn có một bữa tối Giáng sinh sang trọng trên tầng 85 của một tòa nhà cao tầng trong thành phố.’ 

“Nơi đó không tồn tại trên đời này đâu.” 

‘Đồ nghiệp dư. Nó có ở mấy thành phố nước ngoài đấy.’ 

“Thôi được rồi, cứ suy nghĩ về việc đó đi đã.” 

Nở một nụ cười khoái chí, senpai quay lại với màn hình máy tính của mình. 

Tôi vốn luôn là người chỉ thích ở nhà. Những địa điểm du lịch nổi tiếng hay công viên giải trí chưa bao giờ thực sự thu hút tôi. Bản tính tôi là ghét đám đông, nên ngay cả khi được hỏi muốn đi đâu, chẳng có gì hiện lên trong đầu tôi ngay lập tức. 

Dù vậy, tim tôi vẫn đập loạn nhịp. Chỉ riêng ý tưởng được đi chơi cùng senpai, dù chúng tôi vẫn sống chung dưới một mái nhà, cũng cảm thấy thật đặc biệt, nó giống như một điều gì đó bước ra từ trong giấc mơ vậy. 

Những địa điểm hay sự kiện Giáng sinh có vẻ không hợp với chúng tôi cho lắm. Tôi không thể tưởng tượng cảnh hai người chúng tôi có thể hồn nhiên tận hưởng những hoạt động lễ hội điển hình như những kẻ tận hưởng cuộc sống một cách vô tư lự. 

Nhưng khi tôi mải mê chìm đắm trong những mộng tưởng, nỗi dày vò mà tôi cảm thấy bấy lâu nay dần tan biến. Thay vào đó, tôi thấy mình đang háo hức mong chờ đến Giáng sinh. 

Cảm giác ấy giống như một giấc ngủ trưa yên bình vào ngày xuân ấm áp và tràn đầy hạnh phúc. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

con mèo tsundere :))