Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 7

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Tập 03 - Chương 3: Lần đầu tiên trong đời

Chương 3: Lần đầu tiên trong đời

Khi được hỏi thứ mấy trong tuần là ngày tôi yêu thích nhất, tôi luôn có ngay câu trả lời trong đầu. 

Từ thứ hai đến thứ năm thì miễn bàn, đó là những ngày làm việc không hy vọng có lấy một phút giây nghỉ ngơi nào, khoảng thời gian đó biến tôi thành một con kiến thợ. Vậy còn thứ sáu? Đó là ngày tôi cảm thấy được giải phóng khỏi công việc và thầm nghĩ: “Vậy là sống thêm được một tuần”. Thứ sáu thật tuyệt vời, nhưng so với thứ bảy và chủ nhật vốn không phải đi làm và có thời gian rảnh cả ngày thì nó vẫn còn kém xa. 

Vậy thì thứ bảy và chủ nhật đều tự do như nhau đúng không? Không hẳn. Chủ nhật chỉ vui khi mặt trời vẫn chưa lặn. Đến buổi tối, thực tế về việc "ngày mai phải đi làm" lại ập đến, và nó khiến bầu không khí trở nên cực kỳ u sầu. Khi mặt trời lặn vào ngày chủ nhật, một bóng đen không chỉ bao trùm khu phố mà còn cả trái tim tôi. 

Kết quả là, ngày thứ bảy vừa không phải làm việc vừa không phải lo sợ về ngày mai, là ngày tuyệt vời nhất trong tuần. Đây có lẽ là sự đồng thuận chung của toàn bộ người Nhật. Tất nhiên, điều này không áp dụng cho những người có công việc bận rộn vào thứ bảy. Giống như hội chứng Sazae-san không ảnh hưởng đến những khu vực chiếu chương trình này vào ngày trong tuần. 

Vào buổi sáng thứ bảy vốn dĩ phải hoàn hảo này, thay vì nằm lười trên giường, tôi lại đang làm việc cật lực. Đó là làn sóng nhập cư một thành viên của Kurosuke. 

Khoảng cách từ ngôi nhà cũ của nó đến nhà chúng tôi là tám phút đi bộ. Trên lý thuyết thì nó có vẻ không phải là xa, nhưng việc mang vác những món đồ nặng hoặc cồng kềnh lại là chuyện khác. Một cái bồn vệ sinh cho mèo, một chiếc giường, một máy cho ăn tự động, máy lọc nước, bát đĩa, dụng cụ chải chuốt, đồ chơi cho mèo,... Tất cả đều được đóng vào thùng. Phần đó vẫn còn có thể xoay xở được. 

Những vật phẩm tiêu hao như thức ăn cho mèo và cát vệ sinh được tính bằng kilôgam. Mặc dù chỉ là một quãng đường ngắn, nhưng ý nghĩ phải đi đi lại lại nhiều lần với tất cả đống đồ đó thật nản lòng. Đối với một người dành phần lớn thời gian ở trong nhà và ngồi trước máy tính thì đây là một công việc lao động nặng nhọc. Phần mệt nhất là tháo dỡ, di chuyển và lắp ráp lại tháp leo trèo cho mèo. 

Tôi đã không đánh giá thấp ý nghĩa của việc sở hữu một con mèo, nhưng tôi chắc chắn đã đánh giá thấp số lượng đồ đạc cần thiết để nuôi nó. Mang một con mèo về nhà đòi hỏi nhiều thứ hơn tôi tưởng rất nhiều. Nó khác xa với Rena, người đến đây chỉ với một chiếc vali cỡ nhỏ. 

Đến khi mọi việc xong xuôi thì đã là 1 giờ chiều. Tôi gục xuống phòng khách và nằm bò ra, không muốn cử động thêm bước nào nữa. Rena mang chiếc bàn xếp vốn đã trở thành không gian làm việc riêng của cô ấy ra và chuẩn bị một bữa trưa muộn cho cả hai. Thấy vị chủ nhà luộm thuộm của mình trong tình trạng như vậy, chắc hẳn cô ấy đã quyết định tỏ ra ân cần. 

Mặc dù bữa trưa xuất hiện mà không một lời nói nào, nhưng điều đầu tiên tôi cảm thấy không phải là sự biết ơn. 

"Cái này là gì vậy?"

Đó là sự tò mò. 

"Pasta ạ."

Rena trả lời một cách thản nhiên, nhưng đó không phải là câu trả lời tôi mong đợi. 

Món ăn trên đĩa rõ ràng là pasta. Thịt băm được xếp cao ngất trên đỉnh, phủ một lớp phô mai bào như tuyết. Nước sốt bám chặt vào những sợi mì cho thấy đó là sốt thịt bò bằm chuyên dùng cho pasta, chứ không phải sốt thịt thông thường. Tôi có thể nhận ra món đó là gì chỉ trong nháy mắt. Vậy điều gì ở món mì sốt thịt bò bằm này làm tôi tò mò? 

"Từ bao giờ nhà mình lại có loại pasta như thế này thế?" 

Sợi mì mỏng và rộng, giống như những dải ruy băng, điều này dấy lên dấu chấm hỏi trong tâm trí tôi. 

"Đồ tự làm đấy ạ." 

"Ồ... em làm à?" 

"Vâng, em làm ạ." 

Tôi hiểu rồi. Điều đó giải thích tại sao Rena không hề bối rối mà có phần tự hào, cô ấy đang khoe tài nấu ăn đấy. Rena lần đầu đến ngôi nhà này vào tháng năm. Hồi đó, cô ấy thậm chí còn không biết cầm dao cho đúng và không hề có kinh nghiệm nấu nướng. Giờ đây đã vào tháng mười hai, cô ấy đã làm được món pasta chỉ từ con số không. Đúng như lời tự xưng là thần đồng của mình, tốc độ học tập và tiếp thu của cô ấy thật đáng kinh ngạc. 

"Mời cả nhà dùng bữa." 

"Mời cả nhà dùng bữa ạ." 

Chúng tôi ngồi đối diện nhau và chắp tay lại. Lần cuối cùng tôi chắp tay mời dùng bữa trước bữa ăn là khi nào nhỉ? Đối với tôi, việc thể hiện lòng biết ơn trước khi ăn luôn là điều tôi làm để tránh bị mắng. Nếu không có ai xung quanh để mắng, việc đó trở nên không cần thiết. Không có cảm giác biết ơn, thì cũng chẳng cần nói “Mời cả nhà dùng bữa” hay bất cứ điều gì tương tự. 

Nói lời đó đã trở thành một thói quen tự nhiên sau khi Rena đến. Những bữa ăn hàng ngày xuất hiện không thiếu buổi nào khiến tôi thực sự cảm kích. Vì tôi không coi đó là điều hiển nhiên nên lòng biết ơn tự nhiên thốt ra từ môi. Và giờ đây, nó cuối cùng đã trở thành một thói quen của tôi. 

"Mọi thứ đã thay đổi rồi nhỉ...?" 

"Cái gì thay đổi ạ?" 

"Không có gì, đừng bận tâm." 

Tôi xoắn một nĩa mì đầy thịt băm và tống vào miệng. "Ngon quá", lời nói tôi thốt ra đã thể hiện vốn từ vựng nghèo nàn của chính mình. Vẻ mặt bối rối của Rena nhanh chóng chuyển thành nụ cười. Cô ấy dường như hiểu rằng đây không chỉ là một lời khen xã giao mà là phản ứng chân thật. Theo lời khen của tôi, Rena cắn miếng đầu tiên. Cô ấy chắc hẳn đã nếm thử trước đó, nhưng cô ấy có vẻ hài lòng vì món ăn đã ra đúng như mong đợi. 

Trong một thời gian dài sau khi đến đây, Rena thường ăn ở phía bên kia cánh cửa trượt. Gần đây, cô ấy đã ăn tại chiếc bàn xếp phía sau tôi trong khi tôi làm việc bên máy tính. Việc dùng chung không gian khi ăn đã trở thành thói quen của chúng tôi. Nhưng ăn đối diện nhau như thế này là lần đầu tiên. 

Đây là khuôn mặt của Rena khi ăn sao? Khi tôi nhìn chằm chằm, cô ấy nhận ra và ném cho tôi một cái nhìn pha trộn giữa sự bực bội và ngượng ngùng, đôi mắt nheo lại đầy phản đối.

u43175_66dfe81c_36cc_4566_9e04_ad7a1be2b4fc.jpg

Nếu tôi trêu chọc và cô ấy ngừng ăn cùng tôi thì tôi sẽ khốn đốn mất. Vì lỗi là ở tôi, tôi quyết định lờ đi một cách im lặng. 

"Dù sao thì, em học làm món này từ khi nào vậy?"

Tôi nâng nĩa mì lên, quan sát kỹ. Dù có nhìn chằm chằm thế nào thì quy trình nấu nướng cũng không có ghi trên đó. 

"Hôm qua ạ. Đây là lần đầu tiên em làm, nhưng em rất vui vì nó đã thành công." 

"Hôm qua… Thật sao, lần này video nào đã truyền cảm hứng cho em vậy?" 

Rena có xu hướng dựa vào các video nấu ăn hơn là các trang web công thức. Những video này biến chính người nấu thành nghệ sĩ giải trí. Việc tìm kiếm công thức thường kết thúc bằng việc công thức chỉ là phần phụ, còn người nấu mới là phần quyết định món ăn sẽ như nào. Kết quả cuối cùng của sự ám ảnh này là việc xem một đầu bếp lành nghề vừa uống rượu vừa nấu và cảm thấy hài lòng với video đó. Mọi thứ sau đó chỉ là phần phụ mà thôi. 

Rena không dừng lại ở phần phụ đó, cô ấy học nấu lại các món ăn từ video. Ngay cả khi chúng chỉ là những video giải trí. Có lần, cô ấy thậm chí còn nhồi sáu mươi mốt tép tỏi vào một món duy nhất. Lần này cũng vậy, cô ấy chắc hẳn đã được truyền cảm hứng từ một video và quyết định thử sức. 

"Lần này không phải là em xem video rồi làm theo đâu ạ."

Nhưng dường như tôi đã nhầm.

"Đó là kết quả của việc suy nghĩ: Làm thế nào để dùng hết cái này nhỉ?" 

"Dùng hết cái gì?" 

"Senpai, anh còn nhớ hôm nọ anh lỡ mua nhầm bột mì làm bánh mì không?" 

"Ồ phải, anh đã mua nhầm cái loại bột đó."

Đó là sai lầm tôi mắc phải khi đang xếp hàng trong một đợt giảm giá. Tôi chỉ nhìn thấy chữ ‘bột mì’ và chộp lấy. Có một khoảnh khắc tôi thấy bao bì trông hơi khác, và nó có ghi ‘bột mì làm bánh mì’, nhưng tôi đã bị xao nhãng bởi thứ khác. 

"Em không thể vứt nó đi được." 

"Quả thực, nếu em cứ để nó trên kệ, nó sẽ trở thành di sản cho các thế hệ tương lai mất." 

"Senpai đã tạo ra cái di sản đó đầu tiên còn gì."

Rena nói với giọng cường điệu. Di sản tôi để lại cho hậu thế là bộ sưu tập dụng cụ nấu ăn tôi mua trong những lúc say xỉn nhưng chưa bao giờ dùng tới. Chúng bị lãng quên cho đến khi Rena đào bới ra. 

"Khi nghĩ về bột bánh mì, em đã định tìm công thức làm bánh mì…" 

"Và sao nữa?" 

"Bột bánh mì, đường, muối, sữa, men khô. Em thấy thế và lặng lẽ đóng trang web lại." 

"Mấy cái đó cũng đâu có đắt đỏ gì, nhưng mà... men khô thì hơi căng thật." 

"Mua cái đó thì coi như thất bại mục tiêu ban đầu rồi ạ."

Rena nở một nụ cười gượng gạo đầy khó khăn. Mục tiêu không phải là thử thách bản thân làm bánh mì mà là dùng cho hết số bột bánh mì đó. Việc mua thêm nguyên liệu mới mà hiếm khi dùng thì như Rena đã nói sẽ làm hỏng mục đích ban đầu của cô ấy. Sử dụng những gì đã có sẵn ở nhà chính là cốt lõi của việc tránh lãng phí. 

"Nhưng với pasta, tất cả nguyên liệu đều đã có sẵn ở nhà." 

"Dù vậy, việc em quyết định thử làm vẫn rất ấn tượng. Nếu là anh thì sau khi xem công thức thì sẽ bỏ cuộc luôn mà thậm chí chẳng thèm thử đâu." 

"Lúc đầu, em cũng nghĩ nó quá khó làm đối với mình." 

"Em đã nghĩ vậy sao?" 

"Nhưng khi làm thử thì nó lại hóa ra dễ dàng đến ngạc nhiên."

Rena nói như thể đó là điều hiển nhiên, không hề có vẻ tự mãn thường thấy của một ‘thần đồng tự xưng’.

"Tất nhiên, không thể nào 'dễ như ăn cháo' được. Việc nhào và cán bột rất vất vả dấy ạ." 

"Nhưng nó không khó như em tưởng hả?" 

"Nó không khó khăn như em tưởng tượng. Em còn thấy hơi thất vọng nữa cơ." Đó là sự thất vọng khi vượt qua một rào cản mà mình từng nghĩ là không thể vượt qua một cách dễ dàng. 

Khi đối mặt với một thử thách, việc bạn có thể vượt qua nó hay không phụ thuộc vào suy nghĩ có thể làm được hay không trong tâm trí bạn. Ngay cả khi bạn có khả năng, sự do dự và từ bỏ xuất hiện khi suy nghĩ có thể làm được bị lung lay. Và yếu tố lớn nhất làm biến dạng suy nghĩ đó chính là sự tự tin. Sự thiếu tự tin làm rào cản trông cao hơn thực tế, nó làm bạn nghĩ rằng bản thân không thể vượt qua. Nó đánh cắp lòng can đảm để thử sức. 

Rena có đủ tự tin để thử làm pasta. Ngay cả khi cô ấy không nghĩ mình có thể làm được một cách dễ dàng, cô ấy vẫn đủ tin tưởng vào bản thân để thử. Kết quả là cô ấy đã vượt qua rào cản một cách nhẹ nhàng. Điều đó chắc hẳn đã mang lại cho cô ấy thêm sự tự tin để tiến tới thử thách tiếp theo. 

Vượt qua những thử thách khó khăn và biến những nhiệm vụ gian nan thành kinh nghiệm tích lũy, đó là điều mà người ta gọi là sự trưởng thành. Niềm vui của Rena đến từ việc cảm nhận được sự trưởng thành đó. Tôi còn cảm nhận được sự trưởng thành của Rena rõ rệt hơn cả chính cô ấy. 

Khi Rena mới bỏ nhà đi, cô ấy không có kỹ năng nào hữu dụng cho xã hội và thậm chí không thể diễn đạt được suy nghĩ của mình. Cô ấy chỉ là một đứa trẻ học giỏi, chỉ vậy thôi. Việc ném một hòn đá vào đám đông còn có ích cho xã hội hơn cô ấy lúc đó. Giờ đây, tôi không thể tưởng tượng được cuộc sống nếu thiếu cô ấy. Cô ấy đã trở thành một phần không thể thay thế, một nhân viên bảo vệ tại gia làm việc chăm chỉ cả ngày lẫn đêm. 

Rena có nhận ra điều này không? Có lẽ vì đây là lần đầu tiên chúng tôi ăn đối diện nhau nên lời nói của cô ấy tuôn ra một cách tự nhiên mà không cần dùng đến bàn phím máy tính. Hội chúng para-hiki-neet và căn bệnh nói lắp bắp từng định hình con người cô ấy giờ không còn thấy đâu nữa. Đứa trẻ từng tự gọi mình là thiên tài nhưng thiếu tự tin nay đã lớn khôn nhường này. 

Rena là cô bé đã bỏ học ngay ngày đầu tiên ở trường cấp ba vì cú sốc văn hóa chỉ trong vài giây đầu. Nhưng môi trường của cô ấy không hề tệ. Cô ấy không phải đối mặt với những người bạn cùng lớp ác ý, cô ấy chỉ chạy trốn khỏi sự khó khăn khi giao tiếp với người khác. Xã hội gọi sự chạy trốn đó là do sự nuông chiêu của gia đình. 

Chỉ cần thêm một ngày nữa thôi, hãy cố gắng thêm một chút nữa. 

Nếu có ai đó ở bên để tiếp thêm sự tự tin mà Rena còn thiếu… cuộc đời chúng tôi có lẽ đã không bao giờ giao nhau, và mọi thứ có thể đã rất khác. 

"Có chuyện gì vậy anh?" 

"Hả? À, không có gì đâu..." 

Rena đang ngập ngừng quan sát biểu cảm của tôi. Có lẽ cô ấy lo lắng món ăn không hợp khẩu vị vì thấy nĩa của tôi đột nhiên dừng lại. 

"Hôm nay anh chỉ hơi mệt thôi. Cảm giác hơi thẫn thờ một chút." 

"Hehe, anh đã vất vả nhiều rồi." 

Nhận ra sự lo lắng của mình là không cần thiết, Rena mỉm cười và an ủi tôi. Đó chỉ là một lời bào chữa bột phát, nhưng việc tôi đang kiệt sức thì không phải là lời nói dối. 

Tôi tống đầy miệng một nĩa mì pasta lớn, cố gắng bù đắp lại lượng calo đã tiêu tốn. 

"Nhưng ai mà ngờ được sẽ có ngày mì pasta lại xuất hiện trên bàn ăn của chúng ta cơ chứ?" 

"Cách đây không lâu, em còn chưa từng chạm vào con dao nữa là." 

"Nghĩ lại thì, sự tiến bộ của bếp trưởng nhà ta thật đáng kinh ngạc. Sớm muộn gì em cũng sẽ đòi mua loại bột chuyên dụng để làm pasta cho xem." 

"Ý anh là bột semolina ạ?" 

"Thấy chưa? Em đã bắt đầu dùng những từ ngữ nước ngoài sang chảnh rồi đấy." 

Tôi làm một vẻ mặt nhăn nhó đầy cường điệu, khiến Rena phải che miệng cười thích thú. 

"Anh cá là em đã bắt đầu lùng sục các cửa hàng trực tuyến để tìm máy làm pasta rồi, phải không?" 

"Senpai, thân phận thực sự của anh là một nhà ngoại cảm à?" 

"Bản tính con người là luôn muốn có dụng cụ chuyên dụng khi bắt đầu một thứ gì đó mới mà. Thế, chúng có đắt không?" 

"Cũng chưa quyết định được ạ. Em chưa tận mắt thấy cái máy nào bao giờ nên cũng không biết cái nào tốt." 

"Mấy loại rẻ tiền thì chắc là dễ hỏng, còn loại đắt tiền thì quá tầm với rồi, đúng không?" 

"Chính xác là vậy ạ." 

"Cái em đang nhắm tới giá khoảng bao nhiêu?" 

"Hừm… hơn 10.000 yên một chút ạ." 

Rena nghiêng đầu, nhìn lên trần nhà khi trả lời. 

Hơn 10.000 yên một chút à… Chà, cũng không đến nỗi nào. 

"Vậy chúng ta mua nó nhé?" 

"Hả…?" 

"Em muốn nó mà, đúng không? Cái máy làm pasta ấy." 

Mắt Rena mở to, miệng há hốc. Đề nghị bất ngờ này khiến cô ấy không thốt nên lời. 

"Nhưng như vậy có ổn không anh?" 

"Em đâu phải kiểu người dễ chán sau ba ngày đâu đúng không?" 

"Tất nhiên là không rồi ạ." 

"Từ trước đến giờ em đã làm rất tốt và giờ em cũng có động lực nữa. Nếu em muốn mua nó một cách nghiêm túc thì cứ triển thôi." 

Rena vẫn im lặng với đôi môi hé mở. Một lúc sau, cảm xúc mới bắt kịp, và gương mặt cô ấy bừng sáng rạng rỡ. 

Nhưng vẻ rạng rỡ đó nhanh chóng vụt tắt. 

"Meo..." 

Một tiếng meo ngắn ngủi, vô tư lự thu hút sự chú ý của cả hai chúng tôi cùng một lúc. 

Nó phát ra từ chiếc bệ thờ ba tầng mà tôi đã mua trên mạng. Trước đây, những chai rượu Whiskey và đồ lễ từ bà chủ nhà được đặt trên đó cùng với những mô hình nhân vật eroge chễm chệ ở tầng trên cùng. Trông nó chẳng khác nào một sự báng bổ đối với thần linh. 

Kể từ hôm nay, những vật phẩm báng bổ đó đã hoàn toàn thay đổi. 

Tất cả những món đồ cũ đã bị dọn sạch, thay vào đó là một chiếc giường thú cưng hình vòm nằm uy nghi trên tầng cao nhất, trông như một ngai vàng. 

Chủ nhân của chiếc ngai vàn này đang ngáp một cái thật dài. 

Chỉ trong ngày đầu tiên, Kurosuke đã tự xác lập vị thế của mình như hiện thân của ngôi nhà ma ám này. 

"Mày thật là thảnh thơi quá nhỉ? Trong khi đó thì người tao đang rệu rã hết cả vì mày đây." 

"Meo." 

Kurosuke vẫn cuộn tròn, nó ném cho tôi một cái liếc mắt nhìn xéo. Cảm giác không phải nó đang nói: "Anh làm tốt lắm," mà giống như đang bảo: "Ông thảm hại quá đấy." Người ta thường nói những người nuôi mèo là con sen của chúng, và thái độ của Kurosuke chính xác là như vậy. 

"Xì..." 

Tức giận với một con mèo vì nó thô lỗ thì chỉ cho thấy tôi nhỏ mọn đến mức nào thôi. Tôi lầm bầm một tiếng phàn nàn về thái độ của Kurosuke rồi quay lại sự chú ý với Rena. 

Rena, người thường về phe Kurosuke, lẽ ra sẽ trêu chọc tôi với một nụ cười tinh quái. Nhưng thay vào đó... 

"Hả...?" 

Cô ấy đang nhìn chằm chằm vào Kurosuke, tâm trí dường như đang ở một nơi nào đó xa xôi. 

Niềm vui vừa chớm nở trên gương mặt cô ấy giờ đây bị trộn lẫn với một cảm xúc khác. Không phải là những cánh hoa khép lại, mà là chúng đã rụng rơi. Cứ như thể ngay sau khi được trao cho một giấc mơ, cô ấy chợt nhớ ra mình phải đối mặt với thực tại. 

"Sao vậy Rena?" 

"À, ừm..." 

Rena quay sang tôi lúng túng, đôi mắt cô ấy liếc ngang liếc dọc. Cô ấy không phải đang tìm một lời thú tội, mà đang tìm những từ ngữ đúng đắn nhất để nghĩ cho cảm xúc của tôi. 

Cô ấy nhẹ nhàng đặt tay lên ngực. 

"Ừm... thực ra, thế này là được rồi ạ." 

"Thế này là sao?" 

"Cái máy làm pasta ấy. Em nghĩ lại rồi, em không cần nó nữa đâu." 

Vừa nãy cô ấy còn vui mừng đến thế kia mà. Tại sao lại thay đổi đột ngột như vậy? 

"Tại sao lại không?" 

"Em cũng mới chỉ làm pasta một lần thôi. Mua dụng cụ ngay lập tức thì cảm thấy... không cần thiết lắm." 

"Nhưng có dụng cụ phù hợp sẽ giúp em nấu ăn dễ dàng hơn mà, đúng không?" 

"Cũng đúng ạ, nhưng mà... rồi sau đó em lại bắt đầu muốn những thứ như chảo nhôm." 

"Anh cũng sẽ mua cả những thứ đó cho em. Nếu nó giúp có được món pasta ngon thì cũng xứng đáng mà." 

"Thực ra, em cũng có hứng thú với việc làm bánh mì nữa." 

"Tuyệt quá còn gì. Bánh mì tự làm vào buổi sáng chắc chắn sẽ rất ngon." 

"Nhưng với cái lò vi sóng hiện tại của chúng ta, nó quá nhỏ. Em sẽ sớm thấy nó không đủ dùng thôi." 

Cái lò vi sóng của chúng tôi là loại nhỏ dành cho một người. Nó chỉ vừa đủ để hâm một hộp bento ở cửa hàng tiện lợi. 

"Thì khi nào đến lúc, chúng ta sẽ thay cái khác." 

"Ồ, và chúng ta cũng sắp hết bột cà ri rồi... Em cũng muốn thử nghiệm với các loại gia vị nữa." 

"Ngay cả anh cũng biết đó là một cái hố không đáy đấy." 

"Vâng, đúng là một cái hố không đáy. Nó sẽ không bao giờ kết thúc." 

Rena nhíu mày, vẻ mặt đầy trăn trở. 

"Nếu em cứ muốn hết cái này đến cái kia, nó sẽ không bao giờ dừng lại. Vì vậy, em sẽ dừng ở đây thôi." 

Rena nói điều đó một cách thật thản nhiên. 

Chúng tôi đã sống chung dưới một mái nhà được bảy tháng rồi. Tôi có thể nhận ra đây là cảm xúc thật của Rena, nhưng cô ấy cũng có những suy nghĩ của mình đằng sau cảm xúc đó. 

Đây là nụ cười của một đứa trẻ đã quá quen với việc từ bỏ mong muốn, cố thuyết phục bản thân rằng mình cũng chẳng cần gì cả để làm cha mẹ đỡ khổ sở. 

Rena lặng lẽ hướng ánh mắt về phía Kurosuke. 

"Có Kurosuke ở đây là quá đủ với em rồi." 

Cô ấy nói với niềm hạnh phúc chân thành, như thể đang trân trọng một điều gì đó vô cùng quý giá. 

À, tôi hiểu rồi. 

Tôi nhận ra điều Rena đang che giấu, và lòng tôi thắt lại. 

Khi chúng tôi quyết định nhận nuôi Kurosuke, tôi đã tìm hiểu chi phí nuôi một con mèo. 

Khoảng 133.000 yên một năm. Đó là mức tối thiểu. Chúng tôi chưa cảm nhận rõ vì chưa phát sinh các chi phí ban đầu, nhưng rõ ràng là các khoản phí sẽ dần tăng lên. 

Là một nhân viên văn phòng cấp thấp, tôi chưa bao giờ phải chật vật về tiền bạc. Đúng là ngày nào tôi cũng về nhà muộn, rên rỉ vì kiệt sức, nhưng tôi chưa bao giờ phải chịu đói. 

Suy cho cùng, tôi biết giới hạn của mình. 

Tôi không trưng diện đồ hiệu để khoe khoang. 

Tôi không dây dưa với phụ nữ ở các quán bar. 

Lần cuối cùng tôi đi du lịch là từ hồi còn đi dã ngoại ở trường. Kể từ khi tôi bắt đầu lui tới chỗ của Gami, ngay cả việc khui một lon bia tại nhà cũng cảm thấy như một sự xa xỉ. 

Cuộc sống của tôi không hẳn là thiếu thốn, nhưng cũng chẳng thể nói là xa hoa. 

Tôi giải trí bằng những sở thích rẻ tiền và tiết kiệm được một khoản nhỏ mỗi tháng. Nếu sống một mình, tôi có thể xoay xở một cuộc sống thoải mái. 

Thế rồi Rena xuất hiện, và khoản tiết kiệm hàng tháng của tôi giảm đi. Giờ đây khi có thêm Kurosuke, tôi tự hỏi chúng sẽ còn co lại bao nhiêu nữa vào tháng tới. 

Tôi đã nói với Rena về thu nhập của mình. Cô ấy biết các khoản chi tiêu hàng tháng cho thực phẩm, điện nước và các chi phí cố định khác. 

Số tiền tiết kiệm tôi đưa cho Rena vẫn chưa được đụng tới. Tôi đã bảo cô ấy rằng tôi sẽ chỉ cân nhắc sử dụng nó nếu cán cân thu chi hàng tháng của chúng tôi bị âm. 

Đó là lý do Rena kiềm chế bản thân. 

Chỉ là hơn 10.000 yên một chút thôi, suy cho cùng không phải là chuyện gì quá lớn lao. 

Vậy mà, tôi đã khiến một đứa trẻ phải ngần ngại trước một thứ nhỏ nhặt như vậy. 

"Anh hiểu rồi..." 

Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình thật thảm hại. 

◆ 

Tiếng ồn mặc định tại nơi làm việc là âm thanh gõ phím, những tiếng thở dài và tiếng tặc lưỡi. Là một nô lệ đã từng trải qua những văn phòng nồng nặc mùi khu ổ chuột với tiếng đập bàn và quát tháo, nơi này đối với tôi giống như một cánh đồng đầy hoa và bướm vậy. Tuy nhiên, với một người không có khả năng chịu đựng, nó có lẽ trông giống một khu phố ồn ào hơn. 

“Ừm, xin lỗi…” 

Giọng nói đầy ngập ngừng, như thể sợ chạm vào một vết sẹo bỏng. 

Viên đá mà cậu ta lấy hết can đảm để ném đi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng ồn mặc định của văn phòng. Tiếng gõ phím là một chuyện, nhưng những tiếng tặc lưỡi không liên quan cũng vang lên. 

Tôi chẳng cần quay đầu lại cũng biết ai là người vừa vấp phải vận rủi này. Đó là người thay thế cho "tên nô lệ" đã bỏ trốn trước đây. Một nhân viên mới đầy triển vọng được chọn để lấp đầy vị trí đã bỏ trống trong nhiều năm. 

Ở tuổi 21, hiệu suất làm việc của cậu ta là tệ hại nhất trong số những người thay thế mà tôi từng thấy qua nhiều năm. Cậu ta hoàn toàn vô dụng. Tuy nhiên, cậu ta không phải là người bước ra từ "con tàu nô lệ", cậu ta được công ty tuyển dụng trực tiếp dù chưa có kinh nghiệm làm việc. Mọi người trong văn phòng này đều hiểu điều đó có nghĩa là gì. 

“Ừm… xin lỗi cho em hỏi…” 

Nhưng không ai đáp lại. Chắc hẳn là chuyện liên quan đến công việc, tôi không khỏi cảm thấy hơi tội nghiệp cho cậu ta. 

“Tamachi-san, anh có rảnh chút không?” 

“Hả, tôi sao?” 

Tôi ngạc nhiên quay lại thì thấy cậu nhân viên mới đang đứng đó. Có lẽ vì nghĩ mình đã bị phớt lờ, ánh mắt đằng sau cặp kính gọng đen dày cộp của cậu ta trông rất bất an. Tôi bị bất ngờ vì nãy giờ tôi cứ coi đây là chuyện của ai khác. 

“Ơ, có chuyện gì vậy… Tokuda?” 

Tôi hơi ngập ngừng vì với tư cách là một người đi làm, gọi sai tên đồng nghiệp là một điều không nên chút nào. Tôi chưa bao giờ gọi tên cậu ta trước đây, nên tôi tự hỏi: Đợi đã, là Tokuda phải không nhỉ? 

“Em cần anh kiểm tra giúp cái này ạ.” 

“Kiểm tra?” 

“Vâng, em đã làm được một phần kha khá rồi. Anh xem qua giúp em được không?” 

Tokuda nói năng đầy lo lắng nhưng rõ ràng, cậu ta không hề tránh né ánh mắt của tôi. 

Mặc dù chúng tôi không đối xử với cậu ta như một thành viên chính thức của công ty, Tokuda vẫn được giao công việc tử tế. Dù cái gọi là "công việc" đó giống như giúp chuẩn bị bữa tối hơn. Kiểu như để một đứa trẻ vừa mới học dùng dao thái hành tây, và kiểm tra tiến độ sau mỗi nhát thái vậy. 

Thật lòng mà nói, sẽ dễ dàng hơn nếu cậu ta không ở đây. Nếu không phải hướng dẫn cậu ta, tôi có thể tự mình hoàn thành công việc nhanh hơn nhiều. Nhưng đào tạo lính mới là như vậy. Về lâu dài, đó không phải là sự lãng phí, và tôi cũng từng trải qua giai đoạn đó. 

Xét theo cách Tokuda đang được đối xử, tôi không thể gạt phắt cậu ta đi như những "nô lệ" trước đây. Thành thực mà nói, tôi cũng có chút kỳ vọng vào cậu ta. 

“Cậu không nhờ Katagiri-san được hả?” 

Nhưng tôi không khỏi thắc mắc tại sao cậu ta lại tìm đến tôi. Việc đào tạo Tokuda đã được giao cho Katagiri-san. Không chỉ vì chị ấy là trưởng nhóm. Đó là bản tính của chị ấy, chị ấy không thể thẳng thừng từ chối những việc bị đẩy cho mình. Đó là cách mà vị trưởng nhóm của chúng tôi, Katagiri, ra đời. 

“Chị ấy bận đến nha sĩ rồi ạ.” 

Người đồng nghiệp ngồi cạnh tôi, tay đang lăm lăm tai nghe, lầm bầm. 

“Ồ, đúng rồi nhỉ? Chị ấy nói sẽ đi vào khoảng 3 giờ rưỡi.” 

Tôi nhớ ra chị ấy có nói trong cuộc họp sáng nay rằng chị ấy phải tới nha sĩ vào khoảng 3 giờ rưỡi. Liếc nhìn góc dưới bên phải màn hình, tôi thấy đã 4 giờ rưỡi rồi. Chỉ còn 30 phút nữa là kết thúc ngày làm việc. 

Tôi nhìn đồng nghiệp của mình với chút hy vọng. 

“Katagiri-san chắc sắp về rồi đúng không?” 

“Lần trước, chị ấy bắt em đợi tận 45 phút đấy.” 

“Hả? Chị ấy có hẹn trước mà đúng không?” 

“Tamachi, anh đã bao giờ đi nha sĩ chưa?” 

“Cả đời tôi chưa từng bị sâu một cái răng nào.” 

“Lịch hẹn nha sĩ lúc nào cũng trễ 30 phút. Luôn luôn là như vậy.” 

“Ugh… thật á?” 

“Thật ạ.” 

Không thèm rời mắt khỏi màn hình, đồng nghiệp của tôi bình thản giải thích về "mặt tối" của các cuộc hẹn nha sĩ. 

Trong khi Katagiri-san đang đau răng, thì tôi lại bắt đầu đau đầu. Nếu tôi có thể tập trung vào công việc của mình, tôi đã có thể kết thúc đúng hạn và ra về mà không cần làm thêm giờ... 

Tại sao Tokuda lại chọn tôi, một người mà cậu ta chưa từng nói chuyện trước đây? Bàn làm việc của tôi nằm tận cuối văn phòng, cách xa bàn của Tokuda. 

Sau khi quét mắt quanh văn phòng, tôi nhanh chóng nhận ra lý do. 

Mọi người đều đang đeo tai nghe, như một lời tuyên bố hùng hồn nhưng thầm lặng: Đừng có nói chuyện với tôi. Ngay cả ông đồng nghiệp bên cạnh tôi cũng vậy. Rõ ràng là ổng chẳng nghe nhạc gì cả vì nãy giờ vẫn đang trò chuyện với tôi. 

Cậu nhân viên mới đã nhắm trúng kẻ ngốc duy nhất không tự vũ trang cho mình bằng một chiếc tai nghe. 

Tôi suýt chút nữa đã thở dài nhưng kịp kìm lại. Nhìn Tokuda, tôi thấy cậu ta đang cố gắng hết sức để giữ vẻ mặt nghiêm túc. 

Qua cuộc đối thoại của tôi với đồng nghiệp, rõ ràng cậu ta biết tôi thấy việc này thật phiền phức. Cậu ta đang cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng bên dưới đó, chắc hẳn cậu ta đang bị bủa vây bởi sự lo lắng, nóng lòng và sợ hãi. Tôi cũng đã từng như thế. 

Chắc hẳn Tokuda đã lường trước được kết quả này. Cậu ta hoàn toàn có thể giả vờ làm việc cho đến khi Katagiri-san quay lại. Thay vào đó, cậu ta chọn làm việc nghiêm túc và muốn tạo ra tiến triển, quả là một đức tính đáng khen ngợi của một người đi làm. 

Dù sao thì, cậu ta cũng là nhân viên mới đầy triển vọng mà Sasaki-san đã đưa về. 

“Được rồi, nếu Katagiri-san không có ở đây thì tôi đoán mình không còn cách nào khác. Để tôi xem qua cho.” 

Những gì nhận được từ cấp trên thì phải truyền lại cho cấp dưới. Tôi tự nhủ tốt hơn là nên giúp cậu ta với một nụ cười thân thiện, nếu không tôi sẽ bị nghiệp quật mất. 

Cuối cùng, tôi đã phải làm thêm không công một tiếng đồng hồ. 

Ban đầu tôi định chỉ kiểm tra qua loa công việc của cậu ấy, nhưng có lẽ vì tôi đã đối xử tử tế thay vì cộc lốc, nên cậu ấy nhanh chóng mở lòng với tôi. Tôi bị dội một cơn mưa câu hỏi từ lính mới. Thật tốt khi cậu ấy khao khát trở thành một thành viên thực thụ của nhóm chúng tôi, nhưng chính vì thế mà tôi bị kẹt lại với cậu ấy cho đến khi Katagiri-san quay lại. Đến khi tôi hoàn thành xong việc của mình thì đã muộn thế này rồi. 

Giờ đang là mùa đông, ngay giữa tháng mười hai. 

Dù chỉ mới qua 6 giờ tối một chút nhưng mặt trời đã lặn từ lâu. 

Cây cầu đi bộ nối liền với nhà ga được trang hoàng lộng lẫy bởi những ánh đèn giáng sinh. Phần lớn những người đang đắm mình trong ánh sáng rực rỡ đó không phải là các cặp đôi, mà là những nhân viên văn phòng đang trên đường về nhà. 

Tôi cũng là một trong số đó. 

"Ơ, kia chẳng phải là Tamachi đấy sao?" 

Khi tôi đang bước đi trên con đường Giáng sinh đượm buồn, một giọng nói quen thuộc gọi tên tôi. Trước khi kịp định thần xem đó là ai, tôi đã phản xạ quay người lại. 

"A..." 

Nhìn thấy một gương mặt không ngờ tới, tôi thốt lên một tiếng ngớ ngẩn. 

Một kiểu tóc hai mái sành điệu và bồng bềnh, kết hợp với chiếc áo khoác màu vàng lạc đà tôn lên vẻ trang nhã. Chỉ riêng vẻ ngoài gọn gàng đó đã khiến anh ấy trông thật sang trọng và trẻ trung, khác hẳn với những đồng nghiệp cuối độ tuổi 20 của tôi. À không, có lẽ đây mới là diện mạo bình thường của một người đi làm thành đạt. Không phải anh ấy trông trẻ, mà là đồng nghiệp của tôi trông như mấy tên ở độ tuổi trung niên. 

Bộ ria mép và râu quai nón mà trước đây anh ấy không để, giờ đây khiến anh ấy trông chững chạc đúng với lứa tuổi. 

"Lâu rồi không gặp, Tamachi." 

Với thái độ thân thiện, anh ấy tiến lại gần và vỗ nhẹ vào vai tôi. 

“Vâng, cũng đã lâu rồi nhỉ? Mukai-san." 

Những lời đáp lại của tôi nghe thật gượng gạo và nhạt nhẽo. 

Ngoài Sasaki-san ra, còn có một người khác mà tôi mang nợ ân tình. Vị ân nhân ấy đã đưa bàn tay ra chăm sóc tôi khi tôi còn ở trên "con tàu nô lệ". Người đó chính là Mukai-san. 

Kể từ khi Mukai-san nghỉ việc để chuyển sang công ty mới, tôi chưa từng gặp lại anh ấy lần nào. Chúng tôi thường đi uống nước sau giờ làm, nhưng chưa bao giờ có một cuộc nói chuyện sâu đậm nào. Gặp lại anh ấy thế này sau giờ làm việc quả là bất ngờ. 

"Làm một ly không?" 

Không đời nào tôi có thể từ chối. Không phải vì tôi không thể cưỡng lại, mà vì tôi thực sự hạnh phúc trước cuộc hội ngộ bất ngờ này. 

Đôi chân đáng lẽ phải hướng về phía cổng soát vé của tôi lập tức quay ngược lại. Chúng tôi nói về những chuyện tầm phào như trời lạnh thế nào, dịch cúm dạo này đang bùng phát, hay một vụ tai nạn đường sắt, nhưng chủ đề "Chúng ta nên đi đâu?" chưa bao giờ được nhắc đến. Vậy mà đôi chân chúng tôi không dừng lại. Không cần bàn bạc, điểm đến của chúng tôi đã được định sẵn. 

Nơi đó có chữ "yakitori" trong tên gọi, nghe tên thì nó là một quán chuyên về gà nướng nhưng nó không hẳn là một quán chuyên biệt về gà. Đó là một quán nướng bình dân đủ loại thịt được điều hành bởi dàn nhân viên trẻ tuổi với tóc nhuộm và xỏ khuyên, hoàn toàn không có vẻ gì là lôi thôi hay mờ ám. Không phải họ đặc biệt sành điệu, họ chỉ buộc phải trông như thế để thu hút khách hàng mà thôi. 

"Cạn ly!" 

"Cạn ly!" 

Ngồi tại quầy bar, chúng tôi chạm cốc bia tươi với nhau. 

"Chà, cũng lâu lắm rồi đấy. Lần cuối mình gặp nhau là khi nào nhỉ?" 

"Kể từ khi anh nghỉ việc đấy, Mukai-san." 

"À... cũng đã mấy năm rồi nhỉ?" 

"Anh nghỉ việc vào năm em 22 tuổi, vậy nên..." 

"Năm nay em bao nhiêu tuổi rồi?" 

"Năm nay em 26." 

"Bốn năm rồi cơ à... Thời gian trôi nhanh thật." 

Mukai-san lầm bầm đầy hoài niệm khi đưa tay lấy chiếc điện thoại thông minh trên bàn. Không phải có thông báo, cũng chẳng có gì anh ấy muốn cho tôi xem. 

"Chẳng trách mọi thứ bây giờ đều đã được kỹ thuật số hóa." 

Anh ấy đang dùng điện thoại để gọi thêm một ly bia. Quét mã QR hiện ra menu điện thoại. Hệ thống này cho phép bạn đặt món mà không cần gọi nhân viên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại cảm nhận được sự trôi qua của bốn năm theo cách này. 

"Nhưng em có thấy nó hơi... thiếu vắng hơi người không?" 

Đột nhiên, Mukai-san buông một tiếng thở dài đượm vẻ u sầu. 

"Thiếu vắng hơi người ạ?" 

"Vì đây là nơi chúng ta thường xuyên ghé tới, nhân viên ở đây thậm chí còn quen mắt chúng ta phải không? Không chỉ vì chúng ta đến thường xuyên, mà là vì chúng ta đã nói chuyện rất nhiều với họ." 

"Nói chuyện ấy ạ?" 

"Em còn nhớ người ‘thuyền trưởng’ đó không?" 

"Ồ, hoài niệm thật. Vâng, em nhớ chứ, cô ấy từng làm ở đây." 

"Thuyền trưởng" không phải là chức vụ mà là biệt danh của một cô bé làm bán thời gian ở đây. Nó bắt nguồn từ nhân vật thuyền trưởng Jack Sparrow trong phim ‘Cướp biển vùng Caribbean. Không phải vì cô ấy giống diễn viên, mà vì mái tóc bù xù thò ra khỏi chiếc khăn buộc tóc của quán đã khiến cô ấy có biệt danh đó. 

"Ca làm đầu tiên và trải nghiệm phục vụ khách hàng đầu tiên của thuyền trưởng là với chúng ta. Hồi đó con bé lóng ngóng và cứng nhắc đến mức anh tự hỏi liệu nó có ổn không." 

"Nhưng chỉ trong vòng một năm, các nhân viên bán thời gian khác đã dựa dẫm vào cô ấy, gọi cô ấy là 'Thuyền trưởng, thuyền trưởng ơi'. Em đã rất ấn tượng với sự trưởng thành của cô ấy." 

"Anh nghĩ đó là lý do tại sao cảm giác thật hoài niệm, bởi vì chúng ta đã nói chuyện với cô bé mỗi khi gọi món. Nhưng giờ đây, tất cả đều thực hiện qua điện thoại. Cảm giác cứ... vô hồn và thiếu hơi người thế nào ấy." 

Mukai-san gõ nhẹ điện thoại lên bàn. Giống như nhìn thấy một cửa hàng kẹo mà mình hay ghé qua bị thay thế bởi một tòa siêu thị đồ sộ. Anh ấy có lẽ đang cảm thấy nhớ nhung về quá khứ. Nhìn góc mặt nghiêng của vị ân nhân sau bốn năm, trong đầu tôi chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất. 

"Mukai-san. Lối suy nghĩ đó là nguy hiểm lắm đấy." 

"Có gì mà nguy hiểm?" 

"Vì đó chính là kiểu suy nghĩ của mấy người già khi máy thanh toán tự động được đưa vào sử dụng." 

"À..." 

Vẻ đa cảm biến mất trong tích tắc, Mukai-san nhướn mày sắc lẹm. 

"Anh cảm thấy nó vô hồn thì cũng không sao, nhưng nếu đẩy suy nghĩ đó đi quá xa thì rắc rối đấy ạ. Anh sẽ bắt đầu nói những câu kiểu như 'Chẳng có chút hơi ấm tình người nào', 'Tôi không cảm thấy mình đang được phục vụ', hay 'Tôi không cảm nhận được sự chân thành hay lòng biết ơn khách hàng của cửa hàng'. Đó chính là sự ra đời của tâm lý 'khách hàng là thượng đế' nghe vô cùng hách dịch đấy ạ." 

"Công nghệ di động thật tuyệt vời. Kỹ thuật số muôn năm! Xã hội thông minh vạn tuế!" 

Mukai-san nốc cạn ly bia và giơ cao nó với sự nhiệt tình đầy cường điệu. Thái độ quá khích của anh ấy thật buồn cười. Từ chối một thứ đã trở nên tiện lợi và nói rằng mọi thứ tốt hơn khi chúng còn bất tiện là đỉnh cao của sự ngu ngốc. Đó chỉ là sự ích kỷ mà không hề nghĩ cho người khác. Chẳng mấy chốc, việc kỳ vọng vào "hơi ấm tình người" trong dịch vụ khách hàng có thể trở thành một thứ xa xỉ nằm ngoài tầm với của những người bình thường. 

"Xin lỗi đã để anh đợi lâu! Hai ly bia tươi của anh đây ạ!" 

Ly bia gọi thêm của Mukai-san đến rất nhanh. Có vẻ anh ấy đã gọi cho tôi một ly luôn. Tôi uống nốt phần còn lại trong cốc cũ rồi đổi sang cốc mới. Nhân viên phục vụ không rời đi ngay mà đặt một cái bát nhỏ lên bàn. Đó là món đặc trưng của quán này, món hầm làm từ nguyên cái đùi con gà. Nhưng rõ ràng là chúng tôi vẫn chưa gọi món khai vị nào cả. 

"Cái này là của quản lý gửi tặng quý khách ạ." 

"Quản lý sao?" 

Mukai-san trông có vẻ bối rối khi quay nhìn về phía quầy bar. Quầy bar và bếp được thiết kế mở, cho phép chúng tôi vừa uống rượu vừa xem thịt gà đang được nướng. Tôi chạm mắt với một nhân viên đeo khăn buộc tóc, đang lật những xiên thịt một cách điêu luyện. Cô ấy gật đầu im lặng. 

Thấy vậy, tôi và Mukai-san trố mắt nhìn nhau vài giây trước khi bật cười sảng khoái. 

"Cô ấy đã tiến xa đến mức lên hẳn quản lý rồi sao?" 

"Ai mà ngờ được cô bé ấy lại thăng tiến đến mức trở thành thuyền trưởng thật sự của cả cửa hàng cơ chứ?" 

Bốn năm đã trôi qua, đó quả thực là bốn năm dài. Cô bé làm thêm từng lóng ngóng và cứng nhắc ngày nào giờ đã lớn lên và trở thành một người được tin tưởng điều hành cửa hàng. Nhờ có cô ấy, hơi ấm tình người vẫn còn được phảng phất đâu đây. 

"Vậy, bên em dạo này thế nào? Có gì thay đổi từ khi anh đi không?" 

"Chà, cái lỗ hổng anh để lại lớn lắm đấy. Nhiều thứ đã thay đổi." 

"Thay đổi thế nào?" 

"Giờ làm thêm của Katagiri-san tăng gấp đôi đấy ạ." 

"Haha! Ồ phải rồi, cô ấy tiếp quản vị trí của anh mà nhỉ. Cô ấy vẫn ổn chứ?" 

"Kể từ khi nhận chỗ của anh, chị ấy đã làm việc rất chăm chỉ, mặc dù câu cửa miệng lúc nào cũng là 'Ước gì Mukai-san quay lại'..." 

"Chà, cô ấy không phải kiểu người thích làm thêm giờ đâu." 

"Chẳng có ai trong đám lính quèn chúng em thích làm thêm giờ cả." 

"Còn em thì sao?" 

"Vất vả lắm ạ. Hôm nay em cũng vừa phải làm thêm một tiếng không công đây." 

"Làm thêm một tiếng cơ à? Em trưởng thành thật rồi đấy, Tamachi." 

"Nhờ có anh mà em mới được phép tỏ vẻ ta đây một chút đấy ạ." 

Tôi đáp lại cú đâm chọc mỉa mai của anh ấy bằng một nhận xét còn bướng bỉnh hơn. 

"Nhân tiện, giờ em đang trông nom cậu nhóc Tokuda đó đúng không?" 

"Cậu ta chính là lý do khiến em phải làm thêm giờ đấy... Khoan đã, sao anh biết về cậu ta?" 

"Anh chính là người giới thiệu cậu ấy cho Sasaki-san mà. Vậy ra em là người đang để mắt tới cậu ấy hả?" 

"À không, Katagiri-san mới là người đang đang phụ trách đào tạo cậu ấy ạ." 

"Ồ, vậy sao? Cậu hay Katagiri đều được, như thế là tôi an tâm rồi." 

Mukai-san mỉm cười hạnh phúc và nghiêng ly bia. Trong khi đó, tay tôi khựng lại giữa không trung khi đang định nhấp một ngụm, mắt mở to kinh ngạc. 

"Đợi đã, anh bảo anh là người giới thiệu Tokuda có ý gì vậy?" 

"À, bởi cậu ấy là em họ của vợ anh mà." 

"À, ra là em họ của... vợ anh sao!?" 

Tôi phun cả ngụm bia vừa mới nhấp vào lại trong cốc, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Nhìn chằm chằm vào Mukai-san, tôi nhận thấy anh ấy cố tình nhấc ly bia bằng tay trái. Chiếc nhẫn ở ngón áp út lấp lánh ánh bạc dưới ánh đèn của quán. Tôi chưa bao giờ để ý nhiều đến tay của mọi người, nên đã không nhận ra. 

"Anh... kết hôn rồi sao?" 

"Bọn anh kết hôn mới được hai năm thôi. Tụi anh cũng có một cu cậu được sáu tháng tuổi rồi." 

"Có cả con nữa cơ à..." 

Những thay đổi trong bốn năm qua ập đến với tôi như một cơn sóng thần, khiến tôi hoàn toàn choáng váng. 

"Chà... chúc mừng anh nhé." 

"Cảm ơn em." 

Sự ngạc nhiên của tôi còn lớn hơn cả niềm vui, nhưng Mukai-san có vẻ hài lòng với phản ứng của tôi. 

"Vậy ra cậu Tokuda đó là người nhà của anh..." 

Tôi thầm muốn tự vỗ vai khen ngợi mình vì lúc nãy đã giúp đỡ cậu ta mà không coi cậu ta như một kẻ phiền phức. 

"Cậu ấy đang ở trong tình cảnh tương tự như em ngày trước đấy, Tamachi." 

"Tình cảnh tương tự sao ạ?" 

"Cậu ấy cũng từng ở trên cùng một kiểu con tàu mà em từng ở." 

"Ý anh là con tàu nô lệ...?" 

"Ngay sau khi tốt nghiệp cấp ba. Cậu ấy có ý chí nhưng lại không có vận may. Cậu ấy bị kẹt trong những công việc vặt vãnh tẻ nhạt, chẳng giúp ích gì cho việc phát triển bản thân." 

‘Lấy kinh nghiệm tại một công ty lớn. Trở thành kỹ sư IT từ con số không. Chúng tôi sẽ dạy bạn mọi thứ để bạn có thể tự tin làm việc.’ 

Đó là một câu chuyện quen thuộc với những người bị dụ dỗ bởi những lời hứa ngọt ngào để rồi bước lên những "con tàu nô lệ". Thực tế là những công việc chân tay không bao giờ kết thúc và việc kiểm tra cái lỗi và bug là chuyện thường xuyên như ăn cơm. Dù bạn có tích lũy được bao nhiêu kinh nghiệm, lương của bạn cũng chẳng tăng là bao, và kỹ năng thì chẳng hề tiến bộ. Đó là mặt tối của hệ thống thầu phụ nhiều tầng. 

Trong lúc kiểm tra phần làm việc của cậu ấy, tôi cũng đã trò chuyện với Tokuda. Năm nay cậu ấy 21 tuổi. Thật buồn khi nghĩ rằng cậu ấy đã lãng phí những năm tháng tuổi thiếu niên quý giá của mình ở một nơi như vậy. Tôi vẫn còn may mắn chán khi ít nhất còn được viết code. Ngay cả trong đám nô lệ thì vẫn luôn có những nô lệ thảm hại hơn. 

"Người đời nói rằng 'Lao động chăm chỉ sẽ luôn được đền đáp', cái câu nói đó chỉ là một sự vô trách nhiệm." 

"Đúng vậy. Làm việc chăm chỉ ở một nơi đối xử với em như nô lệ chỉ làm tăng vị thế của em dưới tư cách một tên nô lệ mà thôi. Gọi đó là 'được đền đáp' thì đúng là vô trách nhiệm một cách trầm trọng rồi." 

"Anh cũng chẳng vui vẻ gì khi nhìn thấy một người mà mình quen biết bị đối xử như một công cụ lao động dùng một lần." 

"Vậy là anh đã nhờ Sasaki-san giúp đỡ sao?" 

"Công ty tụi anh chỉ tuyển sinh viên mới tốt nghiệp cho các vai trò đào tạo. Anh đã liên hệ với ông ấy như một giải pháp cuối cùng, và ông ấy đã đồng ý gặp Tokuda ngay lập tức." 

"Không có ý gì đâu, nhưng em ngạc nhiên là Sasaki-san lại nhận cậu ta. Cậu ta không có nhiều thứ để phô diễn sau thời gian ở trên cái con tàu nô lệ đó." 

"Cậu ấy đã làm việc trong một môi trường tồi tệ. Chí ít thì cậu ấy cũng đã học được vài thứ chứ." 

"Ví dụ là gì ạ?" 

"Tâm thế của một nô lệ." 

Tôi không nhịn được cười, dù cảm thấy hơi có lỗi với Tokuda. 

"Chà, với tâm thế đó và lời giới thiệu của anh, em đoán Sasaki-san nghĩ rằng cũng đáng để thử một phen." 

Công ty chúng tôi còn lâu mới đạt chuẩn khách sạn cao cấp, nhưng nó vận hành đủ tốt để làm một môi trường đào tạo. So với các khu ổ chuột trên tàu nô lẹ, nơi đây ít nhất cũng là chế độ dễ thở rồi. 

"Vậy nên, hãy chăm sóc cậu ấy thật tốt nhé. Có thể cậu ấy sẽ là một gánh nặng trong một thời gian, nhưng cậu ấy sẽ sớm giúp mọi việc trở nên dễ dàng hơn thôi." 

"Nếu anh đã nói vậy thì em sẽ cố gắng hết sức để giúp cậu ta, dĩ nhiên là trong giới hạn làm thêm giờ của em thôi." 

"Cậu ấy là em họ của người vợ yêu quý của anh mà. Anh trông cậy vào em đấy." 

Mukai-san vỗ mạnh vào lưng tôi với những cử chỉ đầy khoa trương. Dù bản thân anh ấy có nhận ra hay không thì người đàn ông đã lập gia đình này đang thản nhiên khoe khoang vợ mình. 

"Người vợ yêu quý sao? Nghe có vẻ cuộc sống hôn nhân của anh đang diễn ra rất tốt đẹp." 

"Tamachi." 

"Vâng?" 

"Kết hôn tuyệt lắm em ạ." 

"Hả... em không thể tin được Mukai-san lại biến thành kiểu người thần thánh hóa việc kết hôn đấy." 

"Ít nhất thì anh không bảo em phải mau mau mà kết hôn đi." 

Thay vì gạt nó đi, Mukai-san nói với vẻ đầy tự hào. Gật đầu đồng ý, tôi xẻ đôi miếng đùi gà hầm. Tôi đặt một nửa lên đĩa nhỏ và đưa bát lại cho Mukai-san. 

"Vậy việc kết hôn có gì tuyệt vời đến thế ạ?" 

"Hừm..." 

Anh ấy có vẻ đang cân nhắc, không phải vì anh ấy không nghĩ ra được điều gì, mà vì anh ấy không thể quyết định được đâu là câu trả lời tâm đắc nhất. 

“Anh đoán đó là nụ cười của vợ khi cô ấy nói 'Chào mừng anh đã về'. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến mọi mệt mỏi trong công việc của anh tan biến hết.” 

“Chà, ngọt ngào đến mức làm em phát hỏa đây này.” 

Tôi tống một miếng thịt gà vào miệng và đưa tay quạt mặt đầy kịch tính. 

“Ngoài ra, dù anh có về muộn thế nào, cô ấy cũng luôn chuẩn bị sẵn một bữa cơm nóng hổi. Chỉ cần điều đó thôi là anh đã không thể ngừng yêu cô ấy nhiều hơn rồi.” 

“À, em hiểu mà. Có một bữa ăn ấm nóng chờ sẵn mà không cần một lời phàn nàn là điều đáng để biết ơn.” 

“Đúng không? Ngày trước ấy, anh chỉ toàn hâm nóng hộp bento ở cửa hàng tiện lợi bằng lò vi sóng rồi tống nó xuống cổ họng cùng một ly bia. Anh từng sống cái cuộc đời thảm hại đó mà chẳng mảy may suy nghĩ gì.” 

“Lâu lắm rồi em chưa đụng vào miếng bọt biển rửa bát đấy, tay em giờ mềm mại lắm.” 

Tôi huơ huơ một bàn tay trong khi nhấp một ngụm bia. Mukai-san nhìn chằm chằm vào mặt tôi đầy dò xét. 

“Tamachi.” 

“Dạ?” 

“Chú em đang có bạn gái rồi đúng không?” 

“Hả...?” 

Qua khóe mắt, tôi thấy Mukai-san đang nở một nụ cười ẩn ý. 

Tôi sơ hở quá rồi. 

Tôi đã mất cảnh giác vì quá đồng cảm với cuộc sống hôn nhân của Mukai-san mà lỡ lời. 

 u43175_b82781d6_6c4b_49e4_abb7_068dce3c4e61.jpg

Đây mới chỉ là ly thứ hai. Tôi chưa say, nhưng tinh thần chắc chắn đã trở nên lỏng lẻo. Chỉ là vì uống rượu với anh ấy sau một thời gian dài thật sự rất vui. 

“Anh đã có linh cảm ngay từ đầu rồi, và có vẻ anh đã đúng.” 

“Ý anh 'từ đầu' là sao ạ?” 

“Khi chúng ta quyết định đi uống, chú chắc chắn đã liên lạc với ai đó đúng không? Cái vẻ mặt lúng túng của chú lúc nãy là vì có ai đó đang đợi ở nhà với bữa tối đã sẵn sàng.” 

“Ể…” 

Tôi đau đớn trước óc quan sát sắc bén của anh ấy. Anh ấy nói đúng. Rena đang ở nhà, chuẩn bị bữa tối và đợi tôi. Tôi cảm thấy tội lỗi vì lúc nãy đã bảo cô ấy rằng tối nay không cần chuẩn bị phần của tôi. 

“Vậy ra Tamachi nhà ta có một cô gái đang đợi cơm ở nhà cơ đấy?” 

“K-không, không phải thế đâu… Em không có bạn gái hay gì cả.” 

Giọng tôi nghe thật phẳng lặng và gượng gạo. Ngay cả trong tình trạng thảm hại này, tôi vẫn muốn giữ kín bí mật về Rena. Tôi biết cảm giác đau đớn thế nào khi không có ai chờ đợi ở nhà. Vì vậy, tôi đành phải rút ra quân bài duy nhất mình có. 

“Là bạn gái thuê trên mạng thôi anh ạ.” 

“Bạn gái thuê?” 

“Vâng, em vừa phải hủy hẹn với cô nàng em thích nhất đấy.” 

“Haha! Được rồi, cứ cho là vậy đi.” 

Lời bào chữa tuyệt vọng và thảm hại của tôi dường như làm cho ly rượu của anh ấy thêm phần ngon miệng. Tôi lấy tay che mặt vì xấu hổ. Đáng lẽ cứ cười trừ rồi dùng quyền giữ im lặng trông sẽ ngầu hơn. 

“Anh hiểu cảm giác của chú. Anh cũng từng giấu mọi người về chuyện anh có bạn gái mà.” 

“Anh cũng từng giấu sao? Hai người đã bên nhau từ trước khi anh nghỉ việc à?” 

“Anh đoán là lúc đó anh chỉ thấy quá ngượng ngùng khi nói về chuyện đó với đồng nghiệp thôi.” 

Dù nói vậy, Mukai-san trông có vẻ nhẹ nhõm. 

“Dù sao thì cô ấy cũng là mối tình đầu của anh. Ai mà lại muốn kể chuyện đó với mấy ông đồng nghiệp cơ chứ?” 

“À, vâng… Em hiểu mà.” 

“Nếu chú em nói hiểu, nghĩa là chú em cũng từng trải qua rồi hả?” 

“Thôi ạ, anh đừng nói chuyện về tình đầu với em nữa.” 

Tôi làm mặt khổ sở, còn Mukai-san thì cười khì. Đột nhiên, tôi nảy ra một ý nghĩ. 

“Mukai-san, có phải anh nghỉ việc là vì vợ anh không?” 

Khi Mukai-san nói với tôi rằng anh ấy sẽ nghỉ việc, điều đó giống như một tiếng sét ngang tai. Thường thì những người sắp nghỉ việc sẽ có dấu hiệu hay ẩn ý gì đó, nhưng Mukai-san thì không. Anh ấy chỉ đột ngột thông báo trước hai tháng rằng mình sẽ nghỉ việc và chuyển công ty. Anh ấy không hề bất mãn với công ty hay đãi ngộ. Anh ấy thản nhiên kể với tôi bên bàn nhậu rằng đó là một bước tiến tiếp theo của sự nghiệp. 

Điều đó luôn làm tôi thắc mắc. Mukai-san, cũng giống như chúng tôi, không phải kiểu người ham hố làm thêm giờ. Nhưng nhắm tới sự thăng tiến ở một nơi mới chắc chắn đồng nghĩa với việc phải làm thêm nhiều hơn. Đó không chỉ là công việc, mà cả đời sống cá nhân cũng sẽ bị ảnh hưởng. 

“Anh nhận ra lương của mình quá thấp.” 

“Quá thấp sao?” 

“Nếu anh kết hôn, mức lương đó sẽ không đủ để nuôi sống một gia đình cả đời.” 

Mukai-san hạ thấp ánh mắt. 

“Trước đây, anh cứ đi uống trước những ngày nghỉ, chẳng bao giờ nấu ăn ở nhà, toàn đi ăn ngoài. Anh không nghĩ mình đang sống thiếu thốn, thậm chí còn tiết kiệm được một khoản kha khá. Anh chẳng gặp khó khăn gì khi sống một mình và cũng chẳng lo lắng về tương lai.” 

“Nhưng rồi anh gặp vợ mình… à, gặp bạn gái anh, và mọi thứ đã thay đổi?” 

“Anh bắt đầu đến những nơi anh chưa từng tới. Thử những thứ anh chưa từng có cơ hội thử. Những gì trước đây đủ cho một người thì giờ phải lo cho hai người. Đó là lúc anh bắt đầu để tâm đến cái ví của mình.” 

“Anh có khăng khăng đòi trả hết mọi thứ kiểu như 'đàn ông thì phải trả hết' không?” 

“Lúc đó cô ấy mới tốt nghiệp, nên anh cũng muốn thể hiện một chút.” 

Tôi làm một phép tính nhẩm trong đầu. Khi Mukai-san 20 tuổi, cô ấy chắc mới học cấp hai. Tôi nuốt lại lời nhận xét đầy thô lỗ suýt chút nữa đã tuột ra khỏi miệng. Nó cảm giác như một chiếc boomerang đang đợi để quay lại đập vào chính mình. Tốt nhất là cứ gật đầu nghiêm túc và giữ im lặng. 

“Một khi bắt đầu nghĩ đến hôn nhân, anh nhận ra cái ví của mình không đủ sức gánh vác một gia đình. Chỉ hai người lớn sống với nhau thì có thể vẫn ổn, nhưng có một đứa trẻ sẽ thay đổi tất cả.” 

“Chẳng phải tốn hơn 20 triệu yên để nuôi dạy một đứa trẻ sao anh?” 

“Nếu đúng là vậy thì cuộc sống trước đây của anh sẽ không trụ nổi. Tất cả sẽ chỉ là tiết kiệm và thắt chặt chi tiêu. Hy sinh, hy sinh và hy sinh nhiều hơn nữa. Nếu cả gia đình có thể chịu đựng được cái cuộc sống tần tiện đó, có lẽ chúng anh mới có thể để con mình chọn trường đại học mà nó muốn.” 

Mukai-san buông một tiếng thở dài. 

“Anh không thể cứ thế thản nhiên mua cho con một chiếc máy chơi game. Tưởng tượng đến cuộc sống đó khiến anh thấy mình thật thảm hại. Đó là lúc anh nhận ra lương của mình quá thấp.” 

Anh cười gượng gạo khi nghĩ về bản thân trong quá khứ. Một cơn đau nhói âm ỉ thắt lại trong lồng ngực tôi. Những gì Mukai-san vừa nhận ra chính xác là những gì tôi đã nghĩ vài ngày trước. Tôi đã khiến một đứa trẻ phải ngần ngại trước một mong muốn nhỏ nhặt như vậy. Tôi cảm thấy mình thật thảm hại. 

Mukai-san đã hình dung ra tương lai đó trước khi nó xảy ra. Để tránh một tương lai thảm hại như vậy... 

“Vậy nên, đó là lý do anh quyết định chuyển việc?” 

“Đúng thế. Chỗ cũ giống như một bồn tắm nước ấm dễ chịu, nhưng nó là không đủ nếu anh muốn nhắm tới những mục tiêu cao hơn. Anh đã không sai. Anh càng làm việc chăm chỉ ở công ty mới, lương thưởng anh nhận được lại càng cao.” 

Anh ấy đã được đền đáp cho những nỗ lực của mình. Để ăn mừng niềm vui đó, Mukai-san nhấp một ngụm bia và với lấy điện thoại. Nhớ ra chúng tôi vẫn chưa gọi món nhắm nào, anh nói: “Cứ gọi bất cứ thứ gì em muốn đi,” và tôi đáp lại bằng một âm thanh mơ hồ, không hẳn là vâng cũng chẳng phải là đồng ý.

Tôi không muốn cảm thấy thảm hại vì đứa trẻ đang ở trong căn nhà của mình. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được việc Mukai-san lại có những suy nghĩ như vậy khi anh ấy ra đi. Tôi thậm chí từng tin rằng Mukai-san là người sống cho chính mình. Vậy mà, vì một người thậm chí còn chưa phải là gia đình, vì gia đình của anh ấy sẽ hình thành trong tương lai, anh ấy đã chọn từ bỏ cuộc sống thoải mái để làm việc vất vả ở một nơi mới. 

Tôi từng nghĩ mình đã tiến gần hơn đến anh ấy một chút so với thời kỳ làm nô lệ, nhưng giờ đây tôi cảm thấy mình còn cách xa hơn nữa. 

“Nhưng… không vất vả sao anh?” 

“Ý em là sao?” 

“Không chỉ là làm thêm giờ tăng lên, mà anh còn phải học thêm những cái mới trong cả thời gian nghỉ nữa, đúng không?” 

“Anh đã lấy được kha khá chứng chỉ trong bốn năm qua đấy.” 

“Và anh cũng dành nhiều thời gian hơn cho gia đình nữa đúng không? Anh không cảm thấy mình chẳng còn chút thời gian nào cho bản thân nữa sao?” 

“Có chứ. Phần lớn thời gian của anh là dành cho gia đình và công việc. Đã lâu lắm rồi anh mới có thời gian dành cho riêng mình như thế này.” 

Mukai-san nở một nụ cười rạng rỡ. Việc thời gian rảnh hiếm hoi của anh ấy lại dành để uống rượu với tôi khiến tôi vừa thấy tội lỗi vừa thấy ngượng ngùng. 

“Anh không thấy khổ sao, khi toàn bộ thời gian bị chiếm hết bởi gia đình và công việc?” 

Đó là lý do tôi lo lắng không biết anh ấy có thực sự ổn không. Anh ấy đã sống tự do một mình bấy lâu nay. Giờ đã có gia đình, tất cả sự tự do đó đã biến mất. Chẳng lẽ không ngột ngạt sao? Trông anh ấy vẫn thế, nhưng bên dưới bề mặt, có phải anh ấy đang vùng vẫy như một con thiên nga? 

“Thực ra, anh chẳng thấy khổ chút nào cả.” 

Những lo lắng của tôi là vô căn cứ, khi Mukai-san gật đầu đầy tự tin. 

“Ngay từ đầu anh cũng chẳng có sở thích thực sự nào. Hồi còn độc thân, anh chỉ giết thời gian bằng những trò giải trí hời hợt. Anh nhận ra mình chỉ đang lãng phí cuộc đời thôi.” 

Anh ấy tuy tỏ thấy lãng phí nhưng lại không hề hối tiếc về cuộc sống trong quá khứ. Thậm chí anh ấy còn tự giễu rằng nó đã từng nhàm chán thế nào. Giờ đây anh ấy trân trọng thời gian bên gia đình như những viên ngọc quý. 

“Việc có con đã thay đổi mọi thứ. Trẻ con lớn nhanh lắm. Anh muốn ở bên cạnh chúng càng nhiều càng tốt, để chứng kiến chúng lớn lên. Mặt khác, làm thêm một giờ đồng nghĩa với việc anh có thể mua thêm sữa cho nó. Thêm hai giờ nữa, anh có thể mua quần áo cho nó. Làm việc đến chuyến tàu cuối cùng đồng nghĩa với việc anh có thể mua đồ chơi cho nó.” 

Và thái độ của anh ấy đối với công việc cũng thay đổi. 

“Tất cả những gì anh đã dày công gây dựng đều kết nối với việc bảo vệ vợ và con mình. Nghĩ như vậy, làm thêm giờ chẳng cảm thấy là gánh nặng chút nào.” 

Nụ cười rạng rỡ của anh ấy gần như làm tôi chói mắt. Anh ấy có thứ gì đó để bảo vệ. Vì điều đó, anh ấy sẽ không ngần ngại chịu đựng bất kỳ gian khổ nào hay vượt qua bất kỳ khó khăn nào. Nếu là vì mục đích bảo vệ một thứ gì đó, không phải cho bản thân mình, bạn có thể làm bất cứ điều gì. Và cuối cùng, điều mà bạn bảo vệ sẽ trở thành động lực phấn đấu tốt nhất cho bạn 

Chà, người đàn ông này thực sự đã trở thành một người trưởng thành. Tôi chỉ được coi là người lớn vì tôi đã già đi về mặt tuổi tác. Tôi không bao giờ có thể tự gọi mình là kiểu người trưởng thành như Mukai-san. 

Thật là tự phụ khi tôi lại đi lo lắng cho Mukai-san. Đáng lẽ tôi chỉ nên lặng lẽ học hỏi sự thông thái của một người trưởng thành từ anh ấy. 

“Nhân tiện, em có thể hỏi một câu hơi khó nghe được không?” 

“Cứ tự nhiên.” 

“Anh không… sợ sao?” 

“Sợ? Sợ cái gì?” 

“Ngộ nhỡ có chuyện không may xảy ra, và anh mất đi gia đình mình chỉ trong chớp mắt? Anh không cảm thấy kiểu như 'Tất cả những nỗ lực làm việc chăm chỉ đó là để làm gì?' sao? Điều đó không làm anh sợ sao?” 

“Tất nhiên là sợ chứ, nhưng nếu cứ lo lắng về điều đó, chú sẽ chẳng bao giờ làm được việc gì cả. Điều quan trọng là hiện tại.” 

Anh ấy gạt phắt những lo lắng của tôi bằng một vẻ mặt thản nhiên. 

“Để tránh cảm thấy thảm hại trong tương lai, anh muốn cố gắng xây dựng gia đình nhiều nhất có thể ngay bây giờ. Đó là cách anh muốn trân trọng gia đình mình. Còn nếu thiên thạch có rơi xuống đầu thì lúc đó tính sau.” 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Hội chứng Sazae-san là tâm trạng chán nản vào tối Chủ nhật sau khi một tập phim kết thúc trên truyền hình, nhắc nhở mọi người rằng ngày cuối tuần sắp hết Thanh niên 26 tuổi cũng có bảo vệ 16 tuổi ở nhà :))