Chương 4: Người vận hành đường ray khắc nghiệt của xã hội (2)
Đã gần cuối tháng chín, và tuần lễ bạc đã bắt đầu.
Trong khi cả cái nước Nhật đang háo hức chờ đón kỳ nghỉ dài này, cá nhân tôi không cảm thấy mong đợi hay háo hức nó cho lắm. Dù sao thì tôi vẫn đang ở giữa kỳ nghỉ hè của mình.
Kỳ nghỉ hè ở đại học rất dài. Tôi biết điều đó qua những thông tin mình biết trước đó, nhưng khi trực tiếp trải nghiệm, tôi lại cảm thấy có phần bất an, liệu có thực sự ổn không khi được nghỉ nhiều đến thế này?
Ở Hokkaido, kỳ nghỉ hè của học sinh cấp ba chưa đầy ba mươi ngày. Giờ đây, con số đó gần như tăng gấp đôi, và khi đi được nửa chặng đường của kì nghỉ, tôi bắt đầu cảm thấy tội lỗi.
Kỳ nghỉ hè đầu tiên trong đời sinh viên của tôi hóa ra lại là kỳ nghỉ dài thú vị nhất mà tôi từng có.
Tôi đã trải nghiệm nhiều sự kiện mùa hè khác nhau với những người bạn mới quen ở đại học. Tôi đã đi du lịch với cô bạn thân nhất mà chỉ có hai đứa. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi có thể đắm mình vào những sở thích cá nhân mà không cần lo lắng về thời gian.
Dù phạm vi hoạt động của tôi đã mở rộng, nhưng những gì tôi làm không khác mấy so với những năm trước. Tuy nhiên, với tư cách là một sinh viên đại học, dù vẫn là trẻ vị thành niên, tôi hiện đã được phép làm một số thứ chỉ người lớn mới được làm. Dù tôi có đi chơi về muộn hay đi du lịch qua đêm, người lớn cũng không còn mắng mỏ tôi nữa. Mối bận tâm duy nhất còn lại là liệu gia đình có áp đặt giờ giới nghiêm hay không, nhưng đó không phải là điều tôi cần lo lắng.
Những hạn chế của một đứa trẻ đã biến mất. Rào cản duy nhất còn lại là rượu bia và thuốc lá.
Tôi đã làm hầu hết những gì mình muốn trong kỳ nghỉ hè. Nhưng vẫn còn một việc tôi chưa thực hiện, đó là đi về nhà.
Kể từ khi vào đại học, tôi chưa một lần trở về nhà. Tôi đã liên tục trì hoãn, nhưng cuối cùng tôi quyết định sẽ về trong tuần lễ bạc này.
Từ bầu trời trong xanh của Tokyo đến những đám mây dày đặc bao phủ Sapporo.
Chỉ mới hai giờ trước, tôi còn đang đổ mồ hôi ở bên ngoài, nhưng ngay khoảnh khắc bước xuống máy bay, tôi đã rùng mình vì cái lạnh ở quê hương. Tôi không ngờ mình lại phải hứng chịu cả hai cảm giác đó cùng lúc ngay khi trở về nhà.
Lần này thì tôi đã báo cho cha biết về việc mình về.
Câu trả lời của ông chỉ vỏn vẹn hai từ: "Hiểu rồi."
Không có lời đề nghị về một chuyến du lịch gia đình, thậm chí không có lấy một bữa cơm chung. Ông ấy thậm chí còn không cố gắng sắp xếp chút thời gian cho đứa con của mình dù lịch trình của ông cũng có chút bận rộn. Từ "hiểu rồi" của ông chỉ đơn giản có nghĩa là ông sẽ thông báo cho quản gia.
Tôi đã lường trước điều này nên không hề thấy thất vọng. Thực tế, tôi thích như vậy hơn. Những hoạt động gắn kết gia đình tôi đã từng mong muốn lúc trước giờ chỉ là những điều xa lạ. Đi du lịch riêng hay ăn uống với vị giám đốc điều hành này nghe cũng chẳng thú vị chút nào.
Tôi không cần phải đóng vai cô con gái đáng tự hào để bị đem ra khoe khoang với đối tác của ông ấy. Chỉ riêng việc đó thôi đã là tin tốt rồi.
Chuyến về nhà này hoàn toàn là theo ý nguyện của riêng tôi.
Tôi quay về không phải để gặp cha.
Tôi quay về là để gặp gia đình quý giá của mình.
Thành thật mà nói, tôi rất lo lắng.
Kể từ khi Kaede tự nhốt mình trong phòng, đối với con bé, tôi không còn là gì khác ngoài một người chị phiền phức hay càm ràm.
Đặc biệt là khi nói đến ngoại hình, tôi luôn dùng những lời lẽ mạnh bạo để thúc ép con bé cải thiện bản thân. Như chuyện quần áo, tôi đã từng kéo con bé ra ngoài để tự tay nó chọn lựa.
"Vẻ bề ngoài không quan trọng" chỉ là một lời nói suông. Tôi biết điều đó, đó là lý do tại sao tôi không thể để con bé bỏ bê ngoại hình của mình.
Nội tâm của một người là thứ vô hình. Đó là lý do tại sao khi gia nhập một cộng đồng mới, con người ta bắt đầu bằng thứ hữu hình, đó là vẻ bề ngoài. Điều này đặc biệt đúng trong môi trường học đường.
Ngoại hình đẹp hay xấu sẽ thay đổi cách mọi người phản ứng, và chỉ riêng điều đó thôi cũng có thể quyết định ai sẽ trở thành đồng minh của bạn. Tôi không nói rằng nó sẽ giúp bạn tránh khỏi việc có kẻ thù, nhưng chắc chắn nó tốt hơn nhiều so với việc bị đối xử tệ bạc chỉ vì vẻ ngoài luộm thuộm.
Nghĩ đến lúc Kaede quay lại trường, tôi đã trăn trở về điều này rất nhiều. Ngay cả khi điều đó khiến con bé ghét tôi, tôi vẫn tin rằng đó là điều hữu ích nhất cho con bé khi tái hòa nhập xã hội, cụ thể là đến trường.
Trường của Kaede là ngôi trường cũ của tôi, một trường tư thục nổi tiếng về sự nghiêm túc trong học tập. Tuy có bầu không khí tự do, nhưng nó có những ranh giới rõ ràng, và những ai vượt qua ranh giới đó sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Bắt nạt là chuyện không thể xảy ra, và ngôi trường đó nổi tiếng với tiêu chuẩn và độ an toàn cao, chính điều đó khiến nó trở thành một nơi đáng tin cậy để theo học.
Kaede không chỉ có tài học tập mà còn được ban cho ngoại hình xinh đẹp. Ngay cả khi con bé cứ giữ im lặng, những nhân vật trung tâm trong lớp cũng sẽ không để con bé yên.
Kaede luôn tránh giao tiếp với người khác. Vì thế, ban đầu con bé có thể gặp khó khăn. Nhưng miễn là không bị tiếp xúc với sự ác ý, con bé sẽ nhận ra rằng trường học không đáng sợ như nó tưởng tượng.
Không có tin tức gì chính là tin tốt.
Việc tôi không nhận được tin tức gì có nghĩa là con bé đã vượt qua rào cản đầu tiên và đang đi học đều đặn. So với lúc tôi rời nhà, Kaede hẳn đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Dù đó là điều tôi luôn mong đợi, nhưng tôi cũng có phần lo sợ.
Giờ đây con bé nhìn nhận tôi như thế nào nhỉ? Tôi mong không phải là một bà chị càm ràm phiền phức
Những thứ tôi ép buộc con bé chắc hẳn đã có ích cho cuộc sống của nó ở trường học.
Tôi không cần con bé biết ơn tôi.
Tôi không muốn con bé cảm thấy mắc nợ tôi.
Nếu những thứ tôi bắt con bé học dù nó không muốn lại giúp ích được cho nó, thì bấy nhiêu đó là đủ rồi.
Nếu Kaede có thể hạnh phúc, tôi không ngại việc cuối cùng sẽ bị con bé ghét bỏ. Nhưng dẫu vậy, tôi vẫn không muốn bị ghét. Tôi muốn được em gái mình quý mến, đó chỉ là bản tính tự nhiên của con người.
Tôi không cần con bé bám lấy tôi như khi còn nhỏ, nhưng tôi muốn được ăn cơm cùng nhau và trò chuyện về những gì đã xảy ra kể từ lần cuối chúng tôi gặp mặt. Nếu được tham lam hơn một chút, tôi muốn hai chị em cùng đi chơi, đi mua sắm và dành thời gian vui vẻ bên nhau.
Số tiền tôi kiếm được từ việc dạy kèm đã được cất kỹ trong ví cho mục đích này.
Liệu tôi có thể kết thúc kỳ nghỉ hè một cách mỹ mãn? Đối diện với khả năng đó, sự lo âu và kỳ vọng cùng tồn tại trong lòng tôi.
“Hầy..."
Sau một hơi thở dài nhẹ nhõm, tôi gõ cửa phòng Kaede lần đầu tiên sau một năm.
"Kaede. Chị về rồi đây."
Tôi cất tiếng gọi qua cánh cửa, nhưng dù đợi bao lâu cũng không có tiếng trả lời.
"Chị vào nhé."
Tôi thông báo lần nữa và đặt tay lên nắm cửa.
Đây là căn phòng có khóa trong. Nếu nó bị khóa, điều đó có nghĩa là con bé không muốn tôi vào. Đó là cách mọi chuyện luôn diễn ra, và tôi sẽ tôn trọng điều đó.
Nếu cánh cửa bị khóa mặc dù không có lời đáp lại, điều đó sẽ thật đau lòng. Đó sẽ là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy Kaede đang từ chối tôi.
Lấy hết can đảm, tôi xoay tay nắm, và cánh cửa được mở ra một cách dễ dàng.
Trên bàn học của con bé là một chiếc máy tính xách tay và một cái màn hình rời. Đó là những thứ duy nhất gợi ý về sở thích của chủ nhân căn phòng. Căn phòng có những món nội thất tối thiểu, nhưng không có những vật dụng trang trí thừa thãi. Ai mà nghĩ đây là phòng của một nữ sinh trung học cơ sở chứ?
Nó hoàn toàn giống hệt như trước khi tôi đi Tokyo.
Căn phòng này vốn không thay đổi, không hề thiếu vắng cá tính của Kaede, nhưng tôi lại lo lắng liệu cá tính đó có phù hợp với một nữ sinh trung học hay không.
Khi đứng đó, tôi chợt cảm thấy một sự bất an.
Mặc dù đang là ban ngày, căn phòng lại tối một cách kỳ lạ. Rèm cửa được kéo kín mít.
Đây là tầng hai, và vị trí của nó khiến người bên ngoài không thể nhìn lén vào trong. Kaede chưa bao giờ đóng rèm vào ban ngày khi con bé còn tự nhốt mình trong phòng.
Căn phòng không hề bừa bộn hay bụi bặm; nó rất sạch sẽ. Chiếc giường không bị xáo trộn như thể vừa mới thức dậy, và nó được dọn dẹp gọn gàng, không một nếp nhăn.
Kaede không thích người khác vào phòng mình. Trong kh để việc giặt giũ chăn ga gối đệm cho người quản gia, con bé tự mình chăm sóc mọi thứ khác bên trong thế giới riêng của mình.
Khung cảnh trước mắt không giống như Kaede đã thay đổi gì cả, và nó mang lại cảm giác sai trái. Nếu nói rằng tư tưởng của con bé đã thay đổi kể từ khi bắt đầu đi học thì là một chuyện, nhưng tại sao rèm cửa vẫn đóng chặt?g
Hơn tất cả, mùi hương trong phòng rất lạ. Không phải là mùi hôi thối hay gì cả. Mặc dù là cùng một ngôi nhà, nhưng các phòng cá nhân thường mang hơi hướm mùi hương của chủ nhân căn phòng. Mùi hương vốn từng vương lại trong phòng Kaede đã biến mất, thay vào đó chỉ là mùi hương chung chung của ngôi nhà lan tỏa từ ngoài hành lang vào.
Cứ như thể chủ nhân căn phòng đã bỏ nó đi từ rất lâu rồi.
"Ồ, mừng cháu đã về, Momiji-chan."
Nghe thấy tên mình, tôi quay lại và thấy người quản gia đang đứng đó.
Bà ấy trông trẻ trung một cách khó tin đối với một người vừa bước sang tuổi sáu mươi, và bà đang nở một nụ cười như thể chào đón một người thân mà bà đã lâu không gặp.
"Cháu về rồi đây, Isono-san."
Thoát khỏi sự bất an, tôi cũng mỉm cười đáp lại bà.
Isono-san được cha tôi thuê làm quản gia sau khi mẹ qua đời. Bà quản lý mọi công việc trong nhà, và theo một cách tích cực, bà giữ một ranh giới rõ ràng giữa công việc và các vấn đề cá nhân.
Bà không can thiệp quá sâu vào cuộc sống riêng tư của tôi hay Kaede, nhưng điều đó không có nghĩa là bà thờ ơ. Dù phong thái chuyên nghiệp, bà vẫn có một sự ấm áp khiến người ta dễ dàng tìm đến để nhờ giúp đỡ hay xin lời khuyên. Đối với hai chị em tôi, bà là một phần không thể thiếu khi sống trong ngôi nhà này.
Điều đáng chú ý ở Isono-san là khả năng giao tiếp với Kaede. Với những phản hồi tối thiểu, bà luôn xoay xở để đáp ứng nhu cầu của Kaede một cách trọn vẹn nhất. Đó là lý do tại sao, theo một cách nào đó, việc Kaede sống ẩn dật đã không còn là vấn đề trong nhà này.
Isono-san không đi lên cầu thang. Bà đã cảm nhận được sự hiện diện của tôi ở hành lang và ló ra từ phòng của tôi. Điều đó ngụ ý rằng...
"Hôm nay là ngay nghỉ vậy mà bà lại cất công đến đây. Cháu cảm ơn bà."
Có vẻ như bà Isono đã dọn dẹp sạch sẽ quanh phòng tôi để đảm bảo tôi có một kỳ nghỉ thoải mái.
"Ồ, không có gì đâu cháu. Năm vừa rồi ít việc quá đến mức bà thấy buồn chán. Thế mà lương của bà vẫn không đổi, nên bà nghĩ ít nhất mình cũng nên làm việc vào những lúc như thế này."
Isono-san xua tay xua đi lời cảm ơn của tôi.
Liệu sự vắng mặt của tôi có thực sự làm giảm khối lượng công việc của bà đến mức gây buồn chán không?
Trong khi tôi còn đang suy ngẫm, cố gắng tìm hiểu điều đó, thì—
"Vậy... Kaede-chan dạo này thế nào? Con bé có khỏe không?"
Isono-san hỏi đúng câu hỏi mà tôi vẫn luôn muốn hỏi.
Trong một khoảnh khắc, tôi nghĩ bà đang hỏi về tình trạng của Kaede ngày hôm nay, có thể là vì Kaede đã cảm thấy không khỏe trong vài ngày qua. Nhưng tôi nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó. Như tôi thấy, Isono-san đã ở trong ngôi nhà này lâu hơn tôi ngày hôm nay. Vì vậy, câu hỏi của bà mang lại cảm giác kỳ lạ và lạc lõng.
"Ơ, dạ, thì..."
"Cháu biết đấy, lần cuối bà thấy Kaede-chan là... ừm, cháu biết mà. Người ta nói không có tin gì là tin tốt, đúng không? Bà cứ nghĩ hai chị em cháu vẫn đang êm đẹp, nhưng vì bà đã biết con bé quá lâu rồi nên cũng có chút lo lắng..."
"K-khoan đã, ý bà là sao ạ?"
Tôi hốt hoảng ngắt lời bà.
Mồ hôi tôi đã vã ra trên đường đến sân bay giờ như tuôn xối xả xuống lưng.
Tôi rùng mình, cảm thấy cái lạnh thấu xương y hệt lúc vừa bước xuống máy bay.
"Chúng cháu... vẫn đang êm đẹp...? Cháu không hiểu lắm..."
"Đ-đúng vậy. Kaede-chan đã đến chỗ của cháu rồi mà đúng không...?"
Phong thái của Isono-san đang cố gắng kìm nén sự bối rối của chính bà. Cảm giác như bà không phải đang nói với tôi mà là đang cố gắng tự trấn an bản thân mình.
Những gì lóe lên trong đầu tôi là một khả năng lẽ ra không nên tồn tại.
"Bà đang nói về cái gì vậy ạ...?"
Giọng tôi run rẩy khi thừa nhận khả năng đó.
◆
“Này, Momiji. Con có đang tự ép bản thân quá mức vì Kaede không?”
Đó là cuộc trò chuyện diễn ra khoảng một tuần trước khi mẹ tôi qua đời.
Lúc đó đã là đêm khuya, ngay trước khi Kaede — khi ấy vẫn còn là học sinh tiểu học chìm vào giấc ngủ. Khi tôi đang thư giãn trong phòng khách, mẹ đột nhiên hỏi chuyện tôi.
“Ép bản thân… ý mẹ là sao ạ?”
Tôi nghiêng đầu, không hiểu câu hỏi của mẹ.
“Kaede… con bé ấy dường như có bạn bè ở trường, nhưng mà nó chẳng bao giờ dẫn bạn về nhà hay đi chơi với mấy đứa nó cả, đúng không? Nó luôn ở nhà, hết quấn lấy mẹ lại đến quấn lấy con.”
Mẹ tôi mang một vẻ mặt vừa hạnh phúc nhưng cũng vừa trăn trở.
Đúng là như vậy, Kaede luôn bám lấy tôi hoặc mẹ mỗi khi rảnh.
Con bé không nhõng nhẽo đòi chúng tôi phải chơi cùng nó. Nếu tôi đang học, con bé sẽ ở lì trong phòng nó. Nếu tôi không có nhà, nó sẽ ở nơi nào mà mẹ có thể nhìn thấy. Chỉ cần được ở trong cùng một không gian với chúng tôi là đã đủ với con bé rồi.
Kaede không đòi hỏi hay gây rắc rối gì cả, nhưng nó lại là một đứa em gái cực kỳ bám người.
Không biết con bé định bám lấy mẹ và chị gái nó đến bao giờ đây? Trong khi tôi lo lắng về chuyện đó, tôi cũng cảm thấy hạnh phúc khi được cô em gái đáng yêu yêu quý đến thế.
“Mẹ lo là Kaede đang chiếm quá nhiều thời gian của con sao? Nếu vậy thì mẹ đừng lo ạ. Con còn thấy vui vì có một cô em gái dễ thương như vậy ấy. Con không hề ép uổng bản thân đâu.”
“Không, không phải chuyện đó.”
Mẹ tôi lắc đầu.
“Kaede muốn làm mọi thứ cùng con… nên nếu điều đó quá sức với con, con không cần phải gượng ép mình, con hiểu chứ?”
“À, con hiểu rồi.”
Tôi lập tức hiểu ra mối bận tâm của mẹ.
Kaede luôn muốn bắt chước tôi. Từ kiểu tóc đến quần áo, con bé thích dùng lại đồ cũ của tôi hơn là mua đồ mới. Nó muốn được giống như tôi, bắt đầu từ vẻ bề ngoài. Ngay cả những vật dụng nhỏ nhặt hàng ngày như đồ dùng học tập nó cũng muốn phải giống hệt của tôi.
Tuy vậy tôi chỉ nghĩ con bé cũng chỉ giống như một đứa em gái bình thường yêu mến chị mình.
Tôi chưa bao giờ thấy Kaede là mối phiền phức. Thực tế, tôi còn thấy vui vì được con bé ngưỡng mộ. Mẹ tôi hiểu rõ điều đó ở tôi.
Điều mẹ lo lắng chính là những gì xảy ra sau đó.
Kaede học hành rất nghiêm túc. Con bé bắt chước thái độ học tập của tôi và luôn đứng đầu lớp. Nó không chỉ làm bài tập về nhà một cách cần mẫn, nó còn bỏ xa các bạn cùng trang lứa và tự mình phát triển một cách không thể ngăn cản.
Một khi học xong chương trình của khối lớp mình, con bé sẽ chuyển sang khối cao hơn. Nếu có gì không hiểu, nó sẽ hỏi tôi hoặc mẹ. Cha tôi chưa bao giờ ngần ngại chi tiền cho việc giáo dục của con bé, nên nó chẳng bao giờ thiếu tài liệu học tập.
Không ai ép buộc cả, vậy mà Kaede vẫn dành toàn bộ thời gian cho việc học. Có lẽ mong muốn được đi chơi như bao đứa trẻ nó cũng không bận tâm. Cứ như thể nó đang đắm chìm vào một thú vui mãnh liệt vậy.
Và thế là, khi Kaede học lớp hai,
“Bây giờ em có thể học những thứ giống như Nee-san rồi.”
Con bé đã bắt kịp tôi, người khi ấy đang chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh vào trung học cơ sở tư thục.
Kaede không thấy việc học là thú vị hay tuyệt vời gì. Con bé chỉ muốn làm những việc giống tôi. Động lực duy nhất của nó là đuổi kịp và làm mọi thứ cùng tôi. Nếu chúng tôi cùng làm một bài kiểm tra, con bé sẽ dễ dàng đạt điểm tuyệt đối, một điều mà tôi rất khó để làm được.
Nếu con bé tài năng đến vậy, nó lẽ ra có thể bỏ xa tôi để tiến xa hơn nữa. Nhưng nó đã không làm thế.
Kaede cảm thấy thỏa mãn khi chỉ cần được giữ đúng nhịp độ với tôi và học những thứ giống tôi.
Khi năng lực học tập đã bắt kịp tôi, Kaede có rất nhiều thời gian rảnh. Vậy con bé sẽ làm gì tiếp theo?
Nó bắt chước các sở thích của tôi.
Trong khi những đứa trẻ khác nói rằng chúng muốn trở thành phi công hay thợ làm bánh, tôi ngay từ nhỏ đã tuyên bố mình muốn trở thành một họa sĩ. Tôi yêu hội họa đến mức vậy đấy.
Cha của gia đình Fumino này suy cho cùng là một CEO. Tôi đã chấp nhận từ khi còn nhỏ rằng mình không thể nhắm tới niềm mơ ước đó.
Dù đã chấp nhận thực tế, tôi vẫn không ngừng vẽ. Tôi nghĩ rằng tiếp tục coi đó như một sở thích cũng không sao.
Vật liệu tôi dùng cho sở thích của mình cũng chẳng có gì đặc biệt, tôi chủ yếu vẽ chì là chính. Tôi không dám tự nhận mình là dân chuyên nghiệp, nhưng tôi tự tin vào kỹ năng của mình.
Hôm nọ, tôi vẽ cùng một bức tranh với Kaede, và cái gì đến cũng sẽ đến, chúng tôi nhờ bạn bè của mình so sánh. Khi tôi hỏi bức nào đẹp hơn, không ai chọn bức tranh của tôi. Tôi cũng làm điều tương tự với mẹ, và kết quả vẫn thế.
Đó là cách Kaede bắt kịp tôi bằng cách bắt chước, để rồi luôn tiến thêm một bước xa hơn. Con bé có thể bỏ mặc tôi để tiến lên phía trước, nhưng nó không làm vậy. Mục tiêu của nó là làm những việc giống hệt tôi.
Đứa em gái kém tôi ba tuổi đang cho tôi thấy khoảng cách về tài năng theo cách này. Chẳng trách mẹ tôi lại lo lắng cho lòng tự trọng của tôi đến thế.
“Đó không phải là chuyện mẹ cần phải lo đâu ạ.”
Vì vậy, tôi nói với mẹ đó là một sự lo lắng không cần thiết.
“Bởi vì Kaede không muốn vượt mặt con. Con bé đã nỗ lực hết mình để bắt kịp và bước đi bên cạnh con. Đó chẳng phải là minh chứng rõ nhất cho thấy con bé yêu quý con đến nhường nào sao? Nếu đã vậy, con chỉ có thể thấy hạnh phúc với kết quả đó thôi. Con không cảm thấy đố kỵ hay ghen tị gì cả.”
Kaede không hề có ác ý. Con bé chưa bao giờ có ý đồ xấu.
Những kết quả và thành tích mà Kaede tạo ra là hình thức thuần khiết nhất của tình chị em giữa chúng tôi. Nếu lòng tự trọng của tôi bị tổn thương hay nếu tôi cảm thấy bản thân thấp kém vì điều đó, thì tình yêu của tôi dành cho em gái mình thật nông cạn.
“Nếu có điều gì đó con không làm được mà Kaede làm được, thì đó hoàn toàn không phải là vấn đề. Thậm chí con còn thấy vui cho em ấy. Ghen tị với sự xuất sắc của em gái mình thì con nghĩ điều đó thật không nên chút nào, không chỉ với tư cách một người chị mà còn với tư cách một con người.”
“Đúng vậy. Cách suy nghĩ của con rất trưởng thành đấy, Momiji.”
Dù nói vậy, trong giọng nói của mẹ vẫn có một thoáng lo âu.
“Nhưng con quá nghiêm túc trong việc làm điều mà xẫ hội cho là đúng đắn, và đó là điều khiến mẹ lo lắng. Con có đang kìm nén bản thân vì đó là điều nên làm không? Con có đang chịu đựng và đau khổ vì không thể làm thứ mình muốn không? Nếu mọi chuyện quá khó khăn thì con không cần phải ép mình quá mức đâu, được chứ?”
Mẹ tôi lặp lại cùng một lời dặn dò.
Tại sao mẹ lại lo lắng đến thế? Khi còn là một đứa trẻ, lúc đó tôi nghĩ mình đã hiểu.
Kìm nén bản thân, chịu đựng và đau khổ, nó sẽ dần tiến hóa thành một tấm bi kịch nếu bạn cứ tích tụ nó vào người.
Ngay cả khi bạn không tìm đến cái chết như một sự giải thoát, liệu bạn có đang sống một cuộc đời toàn là đau đớn không?
Bởi vì mẹ mong muốn tôi được hạnh phúc, nên mẹ đã hỏi liệu cách sống hiện tại của tôi có làm tôi đau khổ không. Nếu có, mẹ bảo tôi không cần phải cố quá sức.
Tình yêu của mẹ khiến tôi thực sự hạnh phúc.
“Con không chọn làm điều đúng đắn chỉ vì con nghiêm túc đâu mẹ. Con chỉ muốn trở thành một người mà con có thể tự hào với tư cách là con gái của mẹ và là chị gái của Kaede thôi. Đó là lý do tại sao con luôn làm điều được cho là đúng đắn.”
Vậy thì không cần phải thấy ngượng ngùng nữa.
Tôi quyết định diễn đạt cảm xúc của mình thành lời một cách thành thật.
“Ở trước mặt mẹ và Kaede, con không thể chịu đựng được việc làm điều gì đó khiến hai người phải hổ thẹn. Đó là lý do tại sao sống nghiêm túc là cách sống dễ dàng nhất và thú vị nhất đối với con.”
Chính vì mẹ là mẹ của con, nên con mới lớn lên như thế đấy.
Chính vì con yêu đứa em gái đáng yêu của mình rất nhiều, nên con mới yêu cầu bản thân phải là một người chị tử tế.
Đây hoàn toàn là lối sống mà tôi tự chọn cho mình. Tôi không hề bị ép buộc phải chọn lối sống này.
May mắn thay, tôi được ban cho năng lực và môi trường để sống theo cách này. Không đời nào tôi lại từ bỏ một cuộc sống dễ dàng như vậy trong khi mọi thứ vẫn đang ổn.
Tôi đang hạnh phúc như thế đấy. Tôi không tự ngược đãi bản thân đến mức muốn vứt bỏ điều đó.
“Mẹ thực sự may mắn khi có một cô con gái đảm đang như con.”
Mẹ tôi mỉm cười, nỗi lo âu đã tan biến. Lúm đồng tiền trên má mẹ là bằng chứng cho thấy mẹ đã hiểu được sự chân thành của tôi.
“Vậy thì mẹ có thể yên tâm giao Kaede lại cho con rồi.”
“Nghe cứ như mẹ đang ám chỉ rằng mẹ sẽ không còn ở đây nữa vậy.”
Cảm nhận được ý nghĩa ẩn giấu sau tông giọng vui vẻ của mẹ, tôi nhíu mày.
“Mẹ không định nói với con là mẹ vừa nhận chẩn đoán mắc bệnh nan y đấy chứ?”
“Đừng lo. Mười năm qua mẹ còn chẳng bị cảm lạnh lần nào nữa là.”
“Mẹ à... xin mẹ đừng nói những điều khiến tim con thắt lại như thế chứ.”
“Mẹ xin lỗi. Nhưng mà—”
Mẹ tôi lặng lẽ quay nhìn sang tivi.
Một chương trình tin tức đang phát sóng, đưa tin về một vụ tai nạn giao thông xảy ra ngày hôm trước.
Một tài xế lớn tuổi đã mất lái, lao thẳng vào những người đi bộ đang chờ ở vạch kẻ đường. Vụ việc đã gây ra hậu quả cho hàng chục nạn nhân, và so với báo cáo buổi sáng, số người tử vong đã tăng thêm hai người.
“Con không bao giờ biết chuyện gì có thể xảy ra trên đời này đâu.”
Mẹ quay nhìn lại tôi.
“Mẹ tin con có thể tự mình vượt qua mọi chuyện. Nhưng đối với Kaede, ngay cả việc chấp nhận thực tế cũng là điều khó khăn. Bắt con bé phải tự đứng trên đôi chân của mình thì thật quá tàn nhẫn.”
Với vẻ mặt lo lắng, mẹ buông một tiếng thở dài nhẹ. Sau một lúc im lặng, mẹ ngẩng lên với gương mặt kiên định.
“Mẹ biết đây không phải là điều nên nói với một đứa trẻ... Nhưng vì con dường như đã hòa giải được với cha mình, nên mẹ sẽ nói. Nếu có chuyện gì xảy ra với mẹ, mẹ không muốn Kaede bị bỏ lại cho ông ấy chăm sóc.”
“Con đồng ý. Con cũng không muốn để Kaede lại cho cha đâu.”
Tôi gật đầu dứt khoát.
“Vì vậy mẹ đừng lo. Khi thời điểm đó đến, con sẽ nắm lấy tay Kaede. Không chỉ vì mẹ đâu, mẹ ạ. Con muốn được bước đi cùng Kaede. Đó là cách sống tốt nhất dành cho con. Con hứa sẽ không làm mẹ phải phiền lòng đâu.”
“Cảm ơn con, Momiji. Vậy mẹ giao Kaede cho con nhé.”
Mẹ mỉm cười với tôi đầy nhẹ nhõm khi tôi đứng thẳng đầy tự tin.
“Nhưng hãy nhớ điều này. Nếu việc chịu đựng và đau khổ trở nên quá sức với con, hãy tìm cách để thỏa hiệp với Kaede.”
Vẫn giữ nguyên biểu cảm đó, mẹ nói điều này như thể đang truyền dạy một bài học để đời cho tôi.
Nghe nó gần giống như việc mẹ đang bảo tôi hãy bỏ mặc Kaede nếu có chuyện gì đó xảy ra. Vì mẹ vừa mới nhờ tôi chăm sóc Kaede xong, nên tôi mở to mắt vì sốc.
“Mẹ sẽ không bao giờ bảo con phải chịu đựng vì lợi ích của em gái chỉ vì con là chị của nó. Nếu có chuyện gì xảy ra, con không cần phải hy sinh cuộc đời mình cho Kaede đâu.”
Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra ý mẹ không phải như vậy.
“Bởi vì mẹ muốn con cũng được hạnh phúc như Kaede vậy.”
Mẹ đang nghĩ cho tôi không chỉ với tư cách là chị của Kaede, mà còn là con gái của chính mẹ.
◆
Tôi đã mơ về quá khứ.
Bạn sẽ không bao giờ biết chuyện gì có thể xảy ra trên đời này.
Có lẽ mẹ tôi đã có linh cảm chẳng lành khi đột nhiên khơi mào chủ đề đó. Như thể đã tiên đoán được sự kết thúc của chính mình, bà qua đời một tuần sau đó.
“Ưm..."
Khi mở mắt ra, tôi nhìn thấy trần nhà căn hộ. Đó không phải là trần nhà nơi tôi đã lớn lên. Đó là căn hộ ở Tokyo mà tôi đã trở nên quá đỗi quen thuộc.
Có vẻ như tôi đã tự ném mình xuống ghế sofa và ngủ thiếp đi.
Tôi đã trở về vào buổi chiều, nhưng không có ánh nắng nào rọi vào phòng. Chắc hẳn tôi đã ngủ một giấc rất dài.
Dù đã ngủ say nhưng cơ thể tôi vẫn cảm thấy uể oải. Chỉ việc bật đèn thôi cũng thấy kiệt sức. Không chỉ vì tôi đã ngủ mà không thay quần áo. Những mệt mỏi và áp lực tâm lý tích tụ trong suốt tuần lễ bạc không dễ dàng giải quyết chỉ bằng một giấc ngủ.
Kaede đã bỏ nhà đi. Và chuyện đó đã xảy ra từ kỳ nghỉ tuần lễ vàng vào đầu tháng năm.
Bây giờ đã là cuối tháng chín. Tất cả đều tin rằng không có tin tức gì là tin tốt, cha tôi, Isono-san và ngay cả tôi đều đã không nhận ra cho đến tận gần đây.
Cha tôi, người hiếm khi về nhà, đã trở về ngay khi biết chuyện. Sau khi hoàn tất lịch trình, ông ấy đến lúc mặt trời đang lặn.
Việc đầu tiên ông làm khi trở về là bảo tôi: "Con đợi ở đây", rồi cho Isono-san về nhà. Vì ông không trở lại ngay cả sau mười phút, chắc hẳn ông đang đưa ra chỉ thị cho bà ấy.
Ghế sofa trong phòng khách được sắp xếp theo hình chữ L quanh một chiếc bàn thấp. Đối diện với TV, tôi ngồi ở mép ghế, cúi đầu. Khi nghe tiếng cửa mở, đôi bàn tay đặt trên đùi tôi vò nát vạt váy.
Ông không ngồi cạnh con gái mình, người mà ông đã lâu không gặp. Thực tế, ông thậm chí dường như không có ý định ngồi xuống.
Khi tôi ngẩng đầu lên, cha tôi đang đứng ở phía đối diện của ghế sofa. Với đôi tay khoanh trước ngực, ông mang vẻ mặt của một người đang đối mặt với một vấn đề phiền toái. Ông không giống một người cha đang lo lắng cho con gái mình.
"Tại sao chứ?"
Biểu cảm của ông làm tôi phát cáu, nên tôi đã phá vỡ sự im lặng.
"Tại sao cha không liên lạc với con khi Kaede bỏ đi?"
Sự oán hận làm đôi lông mày tôi nhướng lên. Cha tôi không hề nao núng hay tức giận trước thái độ của tôi. Ông khịt mũi một cách khinh bỉ.
"Bàn luận về những chuyện vặt vãnh như vậy vào lúc này liệu có ích gì không?"
"Nó không phải chuyện vặt vãnh! Nó rất quan trọng đấy ạ!"
"Con nói nó quan trọng, nhưng con chỉ muốn đổ lỗi cho cha thôi, đúng không? Nếu điều đó giúp tìm được con bé, cha sẵn lòng thực hiện cuộc thảo luận 'quan trọng' này… nhưng liệu nó có mang tính xây dựng không?"
Cha tôi gạt phắt tôi bằng một tông giọng lạnh lùng.
"Được rồi. Cha thừa nhận đó là lỗi của cha khi không liên lạc với con lúc đó. Con đã hài lòng chưa? Nếu rồi thì hãy nói về việc cần làm tiếp theo."
Dù thừa nhận lỗi của mình, cha tôi không hề tỏ ra hối hận. Ông coi những lời phàn nàn của tôi như sự hờn dỗi của một đứa trẻ.
Tôi nhìn ông một cách bất lực. Khi tôi vẫn im lặng, ông thở dài như thể đang đối phó với một kẻ phiền phức.
"Momiji, con học đại học có vui không?"
Ông đột nhiên hỏi một câu hỏi đầy tính phụ huynh.
"Sống một mình, xa khỏi tầm mắt giám sát của cha mẹ. Ở trong một căn hộ sạch sẽ, không phải lo lắng về chuyện ăn uống. Chưa kể, không có nỗi lo tài chính khi vui chơi với tư cách là một sinh viên đại học. Chắc hẳn là phải vui rồi."
Nhưng tông giọng của ông lại lạnh lùng và đầy mỉa mai.
"Nó đủ để khiến con quên bẵng đi Kaede nhỉ?"
"…!"
Như thể ông vừa chạm vào một vết thương lòng, tôi nghẹn lại.
Đôi mắt của cha tôi tràn đầy sự khinh miệt, như thể ông biết chính xác chỗ nào sẽ làm tôi đau.
"Momiji, tại sao suốt thời gian qua con không thử tìm hiểu xem Kaede sống ra sao? Ngay cả khi con không muốn nói chuyện với cha, con vẫn có thể liên lạc với bà Isono mà đúng không?"
"Đó là… vì con nghĩ Kaede vẫn ổn…"
Tôi lắp bắp trả lời.
"Và nếu con bé vẫn ổn thì sao?"
"Nếu con… liên lạc với em ấy, nó có thể khiến em ấy… quá phụ thuộc vào con…"
"Momiji, đó là một cái cớ con vừa nghĩ ra bây giờ sao?"
Tôi nghĩ cha tôi không hề có ý định dồn tôi vào đường cùng, ông ấy chỉ hỏi một cách tò mò.
"Hay con thực sự tin rằng là con bé vẫn ổn mà con không cần biết tình hình của nó?"
"Ơ, thì…"
Tôi nhìn xuống, tránh cái nhìn soi mói của ông.
Nhìn lại bây giờ, tại sao lúc đó tôi lại thực sự tin vào điều đó? Tôi không thể hiểu nổi phán đoán của chính mình lúc bấy giờ, và điều đó chỉ khiến câu trả lời của tôi nghe giống như một lời bào chữa.
Chắc chắn, đối với bất kỳ ai khác, nó nghe không khác gì một cái cớ.
"Cha không thể tin được… Rằng con, trong số tất cả mọi người, lại thực sự nghĩ một điều ngu xuẩn đến thế."
Cha tôi đã tin tôi. Với tư cách là một người cha, ông đánh giá rằng không có lời nói dối nào trong lời của con gái mình.
Đối mặt với tình trạng thảm hại của con gái, ông chậm rãi lắc đầu như thể đang nghi ngờ chính đôi mắt của mình.
"Con không muốn cha can thiệp vào chuyện của Kaede. Con lúc nào cũng hành xử như vậy, và khi em con bỏ đi, con thậm chí còn không thèm tìm hiểu xem nó thế nào. Vậy mà con lại có gan hành động như thể cha là người duy nhất có lỗi?"
Cha tôi nói một cách xua đuổi, như thể đã quá chán nản.
"Thứ duy nhất lớn lên kể từ khi con đi học đại học chính là cái mặt dày của con đấy."
Ông thậm chí không thèm giễu cợt tôi. Ông chỉ đơn giản nhìn tôi với sự khinh rẻ tột độ.
Tôi giờ đây không thể đổ lỗi cho cha vì đã không liên lạc với mình. Những gì ông nói quá hợp lý và đánh đúng trọng tâm. Nếu có ai đó đáng bị khiển trách, thì đó chính là tôi.
Dẫu vậy, tôi không lùi bước, nghiến răng và tiếp tục lườm ông.
"Cha à… con nghe nói cha muốn dùng Kaede để kết giao với những người có tầm ảnh hưởng phải chứ?"
Dù tôi hoàn toàn thừa nhận lỗi của mình trong việc không liên lạc, cha tôi vẫn có những điều cần phải trả lời.
"Cha nghĩ gì về con gái mình khi định sử dụng em ấy như một công cụ kết hôn như thế?"
"Chuyện đó đâu cần thiết phải nói..."
Cha tôi tặc lưỡi khó chịu.
Từ "đâu cần thiết" không dành cho tôi. Nó nhắm vào Isono-san, người vừa mới ra về.
Kaede, con bé đã bị suy sụp tinh thần ngay trong ngày đầu tiên đi học và đã nhanh chóng quay trở lại lối sống cũ. Dù cha tôi có thúc giục con bé đi học bao nhiêu đi chăng nữa, nó cũng không có tác dụng, và ông dường như đã bỏ cuộc.
"Nếu nó không muốn đi học cũng được thôi. Nhưng cha không nuôi dạy nó để nó trở thành một kẻ ăn bám. Nếu nó không thể thích nghi với xã hội, nó sẽ phải có ích theo cách riêng của nó."
Có vẻ như ông đã tìm thấy một vai trò mới cho Kaede, người không thể trở thành cô con gái đáng tự hào của ông.
Ông dự định gả con bé cho một người gấp đôi tuổi nó. Ông đã bảo Kaede hãy trở thành một công cụ để thiết lập các mối quan hệ.
Đây chính là lý do Kaede bỏ đi. Đối mặt với một quyết định tàn nhẫn như vậy, con bé đã trốn khỏi nhà.
Mặc dù tôi không có mặt ở đó để chứng kiến, nhưng những tiếng quát tháo giận dữ của cha tôi đã lọt đến tai Isono-san khi bà đang dọn dẹp. Đó là cách tôi biết được chi tiết về việc Kaede bỏ nhà đi.
"Những gì cha yêu cầu ở Kaede tàn nhẫn đến thế sao?"
Cha tôi nói với vẻ mặt cay đắng.
"Cha thực sự khi nó không tàn nhẫn sao? Đối xử với Kaede như một loại công cụ như vậy..."
"Cha đang nói về chuyện trường học."
Cha tôi cắt lời tôi.
"Cha chưa bao giờ yêu cầu các con phải nỗ lực đến mức đổ mồ hôi sôi nước mắt. Chỉ cần nghiêm túc, và các con sẽ có được phần thưởng xứng đáng. Đó là tất cả những gì cha từng yêu cầu ở các con, đúng không?"
Ngay cả khi ông cao giọng, nó nghe không giống như sự tự trách bản thân mà giống như sự tự bào chữa hơn. Nhưng đúng là cha tôi chưa bao giờ có yêu cầu quá cao đối với chúng tôi.
Dù tôi luôn được kỳ vọng sẽ trở thành cô con gái đáng tự hào của ông, ông chưa bao giờ yêu cầu điều gì quá vô lý.
"Khi cha bảo con vào ngôi trường đại học đó, là vì cha biết nó sẽ không khó đối với con. Khi cha bảo con trở thành luật sư, là vì cha nghĩ nó phù hợp với con nhất. Con đã đồng ý với những lựa chọn đó, đúng không?"
Trường đại học tôi nhắm tới và sự nghiệp tôi theo đuổi đều do cha tôi quyết định. Tuy nhiên, chính tôi cũng đã đồng ý với những quyết định đó.
Tôi cũng đã dự định chọn ngôi trường hiện tại cho dù cha tôi không bắt tôi vào trường đó. Điều tôi từng trăn trở là việc chọn chuyên ngành và tương lai xa hơn thế nữa.
Miễn là nó có địa vị xã hội cao, tôi được tự do lựa chọn sự nghiệp của mình. Nếu tôi muốn trở thành cảnh sát, tôi sẽ được phép thi kỳ thi công chức quốc gia. Nếu tôi muốn làm bác sĩ, ông sẽ đồng ý mà không chút do dự. Nếu tôi nói tôi muốn trở thành chính trị gia, ông sẽ rất vui mừng.
Dù đó có thể là một tập hợp các lựa chọn đầy đặc quyền, nhưng với tư cách là một học sinh cấp ba, tôi đã từng phiền lòng vì không biết mình muốn làm gì. Khi cha hỏi về kế hoạch tương lai, tôi đã thành thật nói với ông rằng tôi không biết.
"Vậy thì hãy nhắm tới việc trở thành luật sư. Cha thấy điều đó phù hợp với con nhất."
Chỉ như thế thôi, mọi chuyện đã được quyết định.
Tôi đã mong đợi ông bảo tôi tiếp quản công ty của ông, nhưng ông đã nói ngay từ đầu rằng ông không có ý định đó.
Theo ông, sẽ đến một ngày tôi chắc chắn sẽ nổi loạn chống lại các phương pháp của ông. Khi chuyện đó xảy ra, công ty chắc chắn sẽ bị chia rẽ.
Nếu chúng tôi ở trong cùng một tổ chức, tôi chắc chắn sẽ trở thành cái gai trong mắt ông. Cha tôi, người đánh giá tôi là một đối thủ tương lai không đội trời chung, đã quyết định sự nghiệp cho tôi mà tôi chấp nhận không chút phản kháng.
"Con có biết không? Trong một gia đình bình thường, họ phải đợi đến một dịp đặc biệt chỉ để mua một chiếc máy chơi game? Cha chưa bao giờ để các con phải chờ đợi như thế. Cha đã cho các con mọi thứ các con muốn."
Đúng vậy. Tôi đã được cho mọi thứ tôi muốn. Tôi không đi mua sắm đồ hiệu khắp nơi, nhưng tôi chưa bao giờ phải lo lắng về thẻ giá khi mua quần áo. Tôi không phải cầu xin những món đồ đắt tiền, và thậm chí tôi còn không cần phải báo cáo những gì mình đã mua. Tài khoản ngân hàng của tôi luôn có một số tiền không phù hợp với một đứa trẻ.
"Và không chỉ riêng con. Cha cũng làm điều tương tự cho con bé."
Tôi biết. Cha tôi chưa bao giờ phân biệt đối xử giữa hai chúng tôi theo cách đó. Vì ông kỳ vọng vào kết quả, tài khoản ngân hàng của Kaede có lẽ cũng có số dư tương tự.
"Cha thậm chí còn không bắt ép con bé phải vào cùng một trường cấp ba với con. Tất cả những gì cha muốn là nó vào cùng một trường đại học với con. Nếu nó làm được điều đó, việc nó học cấp ba ở đâu không quan trọng. Cha thậm chí đã để nó tự chọn con đường của mình ngay từ đầu."
Cha tôi nhăn mặt thất vọng.
"Giá như nó đừng nói ra điều gì đó nực cười như 'Con không thể tương tác với mọi người một cách bình thường được'."
Tôi biết đây là ý kiến thành thật của cha tôi. Điều ông quan tâm luôn là những gì diễn ra sau khi học xong trung học.
"Nếu cha để nó làm theo ý mình trong ba năm trung học, không đời nào nó có thể học đại học một cách tử tế, ngay cả khi nó thi đỗ. Con cũng biết điều đó mà, đúng không?"
"Con… biết điều đó, nhưng…"
"Đó là lý do cha chọn ngôi trường cấp ba đó cho nó. Chỉ cần là em gái con thôi cũng đủ để các giáo viên đối xử tốt với nó rồi. Con chắc hẳn đã chuẩn bị một số nền tảng cho việc đó trước khi tốt nghiệp rồi, đúng không?"
Tôi im lặng gật đầu.
"Nếu nó bị bắt nạt và các giáo viên vô dụng, cha sẽ làm gì đó để can thiệp. Cha sẽ mời luật sư hay bất cứ thứ gì cần thiết để đảm bảo kẻ nào làm tổn thương nó phải hối hận."
Ông ấy không nói dối. Cha tôi chắc chắn sẽ làm đến mức đó.
Không phải vì sự giận dữ khi cô con gái quý giá bị tổn thương, mà là vì cơn thịnh nộ đối với kẻ nào dám xúc phạm đến địa vị xã hội của ông.
“Nhưng chuyện đó đã không xảy ra. Bạn học của nó đã cố gắng kết thân với nó. Họ thậm chí còn đến tận nhà để xin lỗi, nói rằng cách tiếp cận của họ có lẽ đã sai. Kaede đã vứt bỏ một môi trường đặc quyền như thế mà thậm chí nó còn chẳng muốn thử cố gắng để hòa nhập với nó. Có gì sai khi dùng biện pháp mạnh với một đứa con chỉ đang nhõng nhẽo và được nuông chiều quá mức chứ? Ít nhất cha cũng chưa hề đụng một ngón tay vào nó.”
Giữa những lập luận có vẻ hợp lý đó, cha tôi cuối cùng đã nói ra một lời nói dối. Không… ông đã thêu dệt nên lời nói dối này để tự thuyết phục bản thân rằng mình không sai.
Vì vấn đề chuyên cần ở trường, ông không thể để con bé nghỉ học vô thời hạn. Nếu đó chỉ là một lời đe dọa, ông đã phải liên lạc với tôi ngay khi Kaede bỏ đi để tôi tìm cách giải quyết. Nhưng ông đã không làm vậy.
Ngay khi biết về tờ giấy Kaede để lại lúc bỏ đi, cha tôi đã làm thủ tục cho con bé thôi học. Rõ ràng là ông đã từ bỏ con bé.
“Có lẽ phương pháp dùng biện pháp mạnh của cha là sai, nhưng những gì cha yêu cầu có tàn nhẫn đến thế không? Cha đâu có đòi hỏi nó phải được như con. Chỉ cần đi học đều đặn. Dành ra ba năm để trở thành một con người tử tế. Những gì cha yêu cầu là thứ mà ngay cả một đứa trẻ tiểu học cũng làm được.”
Tại sao ông lại phải yêu cầu một điều đơn giản đến thế? Ngay cả cha tôi dường như cũng cảm thấy khó hiểu về điều này.
“Cha thậm chí đã chọn một môi trường mà nó có thể làm được việc đó. Nếu nó còn nổi cơn tam bành vì chuyện đó, thì cha cũng bó tay. Dù cha có mắng mỏ bao nhiêu, nó cũng không thấu. Nếu cha đe dọa một chút, nó liền bỏ chạy. Trước khi con phàn nàn về việc cha chưa đụng tay vào nó, hãy nói cho cha biết cha nên làm gì khác đi.”
“Chuyện đó...”
“Con thấy chưa? Tranh cãi về cách cha xử lý việc Kaede bỏ đi chỉ là đang đổ lỗi cho nhau thôi. Vô ích thôi. Đó là lý do tại sao cha đã nói ngay từ đầu rằng cuộc thảo luận này là vô nghĩa.”
Với một cử chỉ xua tay, cha tôi khịt mũi khinh bỉ.
“Điều chúng ta cần làm bây giờ là tìm cách xử lý chuyện này trong tương lai. Chúng ta cần thiết lập một sự thống nhất chung để không ai tự ý làm theo ý mình.”
“Một sự thống nhất chung… Ý cha là không được nói bất cứ điều gì không cần thiết trước khi báo cảnh sát sao?”
“Con lại đi chệch hướng rồi. Chúng ta sẽ không báo cảnh sát.”
“Khoan đã, cha vừa nói gì cơ?”
Cố gắng nắm bắt ý của ông, tôi đưa tay ra như thể đang tìm kiếm sự rõ ràng.
“Cha nói không báo cảnh sát là có ý gì?”
“Con có nhận ra đã bao nhiêu tháng kể từ khi nó bỏ đi không? Ngay cả khi chúng ta báo cảnh sát ngay bây giờ, nguồn lực phân bổ để tìm kiếm một người là có hạn. Đặc biệt là khi nó bắt đầu như một vụ bỏ nhà ra đi tự nguyện.”
“Nhưng chúng ta không thể cứ thế mà không báo cáo—”
“Đã là năm tháng rồi đấy. Nếu chuyện này vỡ lở, đủ loại nghi vấn sẽ nảy sinh. Con có hiểu Kaede sẽ phải đối mặt với sự soi mói thế nào nếu con bé được tìm thấy không? Không chỉ riêng nó đâu. Chuyện này còn ảnh hưởng đến tương lai của chính con nữa.”
Dù cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, lời nói của cha tôi càng lúc càng nhanh hơn. Ông không giống một người cha đang lo lắng cho con gái, mà giống một kẻ đang lo lắng cho cái thể diện của mình.
“Con không quan tâm đến bản thân mình sẽ ra sao cả.”
“Năm tháng. Đã lâu như vậy mà chúng ta còn chẳng nhận ra nó đã mất tích. Dù nó là con gái cha hay là em gái con, trách nhiệm lần này hoàn toàn khác đấy.”
Nhưng tôi biết cha không phải kiểu phụ huynh sẽ lo lắng cho tương lai của con cái. Ông không lo cho chúng tôi, mà lo cho tương lai của chính mình.
Khi ông nói, tông giọng của ông ngày càng trở nên sắc lẹm. Sự thất vọng của ông dường như đang tích tụ lại, nuốt chửng sự điềm tĩnh vốn có.
Cuối cùng, nó đạt đến đỉnh điểm.
“Một vụ bê bối lớn như thế này… chúng ta không thể để lộ ra ngoài cho công chúng biết được!”
Cha tôi gầm lên, cuối cùng cũng giải phóng sự thật mà ông đã kìm nén bấy lâu.
“Con không thể tin được cha lại như vậy…”
Tôi chậm rãi lắc đầu.
Ngay cả khi con gái ruột mất tích, ưu tiên hàng đầu của ông vẫn là danh dự của mình. Tôi ngỡ rằng mình đã chấp nhận bản chất của cha từ lâu, nhưng chuyện này đã khắc sâu thêm điều đó.
Đối với ông, chúng tôi không phải gia đình. Chúng tôi chỉ là những nhân viên được ban cho cái danh xưng con gái. Ông không thể để sai lầm của một cấp dưới làm hoen ố sự nghiệp của mình. Ông hành xử chính xác như một giám đốc điều hành đang che đậy hành vi sai trái của nhân viên.
“Thế là đủ rồi.”
Từ bỏ hy vọng nhận được bất cứ điều gì từ ông, tôi đứng dậy. Khi tôi chạm vào tay nắm cửa dẫn ra hành lang, giọng ông vang lên từ phía sau.
“Con đi đâu đấy?”
“Chẳng phải đã quá rõ ràng sao? Đến đồn cảnh sát.”
Tôi trả lời như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời.
Tôi hiểu ý đồ của cha, nhưng tôi không có ý định tuân theo. Danh tiếng CEO của ông chẳng quan trọng bằng sự an toàn của Kaede.
“Momiji… con biết cha đang nhắm tới điều gì mà, đúng không?”
“Cha muốn bước chân vào chính trường, đúng không?”
Tôi trả lời mà không thèm quay lại.
“Cha có một cô con gái đáng tự hào, có một địa vị xã hội tốt… nhưng chính cái biện pháp mạnh mà cha vung ra đã để lại một vết sẹo lớn trong sự nghiệp của cha rồi, phải không?”
“Đúng vậy, nếu chuyện này trở nên rùm beng, nó sẽ để lại vết nhơ không thể gột rửa.”
Ông nói với một tông giọng cường điệu vẻ phiền muộn.
“Vậy nên nếu chuyện đó xảy ra, cha sẽ không cần một đứa con gái tử tế nữa đâu, phải không?”
Bằng một giọng lạnh thấu xương, cha tôi đã đáp lại bằng một lời phán quyết.
“Nếu cảnh sát có phép màu nào đó tìm thấy con bé, con sẽ làm gì lúc đó? Con nghĩ mình có thể duy trì lối sống hiện tại mà không dựa dẫm vào cha sao?”
“Con sẽ đi làm thêm hoặc làm gì đó.”
“Con thực sự nghĩ rằng mình có thể tự nuôi sống bản thân bằng việc làm thêm, gánh vác thêm một kẻ thậm chí không thể giao tiếp bình thường với mọi người, và vẫn tiếp tục học đại học sao? Đó là suy nghĩ nông cạn của kẻ chưa bao giờ phải nếm trải gian khổ.”
Tông giọng mỉa mai của ông khiến tôi phải quay lại. Biểu cảm của ông không phải là chế nhạo, mà là sự khinh miệt thực sự.
“Hơn nữa, khi cha mẹ vẫn còn sống, con thực sự nghĩ một đứa trẻ mười chín tuổi chưa đủ tuổi vị thành niên như con có thể trở thành người giám hộ cho nó sao? Con nghĩ cha sẽ để hai đứa muốn làm gì thì làm chắc?”
Cha tôi chậm rãi bước về phía tôi.
“Nếu con bé được tìm thấy, cha sẽ quyết định phải làm gì với nó. Cha sẽ giao nó cho một người đáng tin cậy để cải tạo lại nó. Cha sẽ không nói cho con biết là nó sẽ được gửi đi đâu đâu. Con hiểu điều đó nghĩa là gì mà, đúng không?”
Dừng lại trước mặt tôi, cha tôi nở một nụ cười nửa miệng. Giọng ông ngụ ý rằng nếu tôi không thích thì tôi cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Nếu tôi làm lớn chuyện, nếu Kaede có trở về đi chăng nữa, mọi chuyện sẽ không có kết thúc êm đẹp. ‘Cải tạo’ chỉ là cái tên thôi, những gì con bé sẽ phải chịu đựng ở đó sẽ tồi tệ hơn nhiều so với sự khó chịu đơn thuần, đặc biệt là với một đứa con gái.
Cha tôi, người đã định dùng Kaede làm công cụ để kết giao, hoàn toàn có thể nói ra cái thứ khốn nạn như vậy với sự chắc chắn.
Dù tôi cố gắng tranh luận lại, nhưng không lời nào thốt ra được.
Đây không còn là vấn đề đúng sai. Luật lệ và đạo đức không thể áp dụng được ở đây.
Tôi, người luôn tuân thủ những quy tắc đó một cách nghiêm túc, lại không có chút quyền lực nào để thách thức cha mình.
Dẫu vậy, khi tôi vẫn tiếp tục trừng mắt nhìn ông đầy thách thức, cha tôi đã tung ra đòn quyết định cuối cùng.
“Tuy nhiên, chuyện này ban đầu cũng là lỗi của cha. Nếu con có thể tìm thấy con bé mà không làm rùm beng chuyện này lên, cha sẽ để con toàn quyền xử lý nó sau đó. Cha sẽ cung cấp nguồn kinh phí cần thiết để con hành động.”
Không chỉ riêng một viên thuốc đắng. Ông ấy còn đưa ra cho tôi một cái kẹo ngọt.
“Miễn là con vẫn tiếp tục là cô con gái đáng tự hào của cha.”
Cha tôi nói như thể đây là mức độ thỏa hiệp cao nhất mà ông có thể đưa ra.
Bất chấp tất cả, cha tôi hẳn phải đang sục sôi cơn giận đối với Kaede. Thế nhưng, ông không hành động theo cảm xúc, mà thay vào đó là tính toán tổn thất tối thiểu. Ông đưa ra lời đề nghị này để giữ cô con gái có năng lực của mình trong tầm kiểm soát và tránh việc mất nốt cả tôi.
Không còn nghi ngờ gì nữa, cha tôi là một người suy đồi về mặt đạo đức. Ông là người đáng bị lên án. Chuyện này chắc chắn là sai trái, thế nhưng...
“Nếu con đã hiểu thì tốt rồi.”
Như thể bị rút cạn sức lực, tôi buông tay khỏi nắm cửa.
Cuối cùng, mọi chuyện đã diễn ra đúng như ý cha tôi muốn.
“Ngày hôm nay, không có chuyện gì xảy ra cả. Con đã rõ chưa?”
Cha tôi nhắc lại, như muốn khắc sâu quan điểm đó vào tâm trí tôi.
Cổ họng tôi không thể cử động. Một cách im lặng, tôi bước sang một bên, để ông đi qua cánh cửa dẫn ra bên ngoài. Thỏa mãn với kết quả, cha tôi rời khỏi nhà.
Và cứ thế, việc Kaede bỏ nhà đi trở thành một điều chưa từng xảy ra giữa chúng tôi.
Không có tin tức gì là tin tốt. Cha tôi tiếp tục tin rằng Kaede đang ở cùng tôi. Từ giờ trở đi, mọi chuyện sẽ là như vậy.
Kaede, người bị dồn đến đường cùng, đã bỏ chạy đi đâu? Tôi thậm chí không biết điểm đến ban đầu của con bé, chứ đừng nói đến nơi ở hiện tại. Tất cả những gì tôi biết là con bé đã rút hết tiền tiết kiệm từ ATM trong vòng hai ngày, cho đến hạn mức tối đa. Đó là một số tiền đủ để đi bất cứ đâu nếu con bé không có ý định quay về.
Kỳ nghỉ của tôi đã trôi qua trong việc tìm kiếm manh mối về nơi ở của Kaede. Hay nói đúng hơn là tôi đã sớm rơi vào ngõ cụt và dành thời gian còn lại tự nhốt mình trong phòng của Kaede với đầy sự hối hận.
Giống như lúc này, tôi đang nằm trên ghế sofa, nhìn chằm chằm một cách vô định lên trần nhà.
Đột nhiên, tôi nhớ lại những lời của Madoka.
“Không chỉ là chuyện trường lớp đâu. Khi mọi chuyện trở nên tồi tệ, cuối cùng con bé chẳng còn ai ở nhà để nương tựa cả. Chẳng phải cậu đang quá lạc quan sao, Momiji?”
Madoka nói đúng. Tôi đã sai rồi.
Ngay cả khi tôi hành động sớm hơn, kết quả có thể vẫn không thay đổi. Nhưng lẽ ra tôi phải tự mình nhận ra điều đó trước khi bị Madoka chỉ điểm.
Tôi không nên ngồi chờ tin tức mỗi khi có chuyện xảy ra. Nếu tôi chủ động hỏi thăm con bé, kết quả có lẽ đã khác. Việc giữ liên lạc với Isono-san và hỏi thăm tình hình hàng tuần vốn chẳng có gì khó khăn cả.
Cha tôi đã nói đúng. Tôi đã lơ là ngay cả những điều cơ bản nhất.
Tôi đã phạm phải một sai lầm chết người ngay từ đầu.
Khoảnh khắc tôi rời khỏi nhà thì cũng đồng nghĩa với việc Kaede đã mất đi điểm tựa cuối cùng. Tôi đã cố gắng để giúp con bé tiến lên, nhưng cuối cùng, chính tôi lại là người đẩy nó xuống vực sâu.
“Con xin lỗi… mẹ ơi.”
Mọi chuyện đã trở nên quá đỗi bình thường đến mức tôi hoàn toàn quên mất lý do tại sao nó bắt đầu.
“Con đã phạm phải sai lầm tồi tệ nhất… con đã làm hỏng việc mất rồi.”
Cuối cùng, tôi đã để mặc Kaede trong tay cha mình.
Khi tôi vào đại học, việc rời khỏi ngôi nhà đó là điều không thể thương lượng. Nhưng trước đó, lẽ ra tôi phải làm điều gì đó cho Kaede.
Bởi vì tôi đã hứa với mẹ.
“Vì vậy mẹ đừng lo. Khi thời điểm đó đến, con sẽ nắm lấy tay Kaede.”
Nhưng tôi đã làm hỏng mọi chuyện. Tôi đã phạm phải một sai lầm không thể cứu vãn được nữa.
Giá như lúc đó tôi làm thế này.
Giá như lần này tôi làm thế kia.
Tôi có thể làm gì để dẫn dắt Kaede đi đúng hướng? Ngay cả bây giờ, tôi vẫn không thể nghĩ ra được một kế hoạch cụ thể nào. Tôi biết điều đó cũng chẳng thể giúp tôi rũ bỏ tội lỗi mà mình đã gây ra.
“Mình phả làm gì đây…?”
Tôi là người duy nhất có thể giúp được Kaede.
Trong thế giới không còn mẹ ở bên, tôi là người duy nhất có thể suy nghĩ về tương lai của Kaede và hành động để cứu lấy nó. Vậy mà, tôi vẫn không biết phải làm thế nào. Tôi không biết bước tiếp theo phải làm gì.

Bị nghiền nát bởi sự bất lực của chính mình, bàn tay tôi tự nhiên với lấy chiếc điện thoại.
Tôi không tìm kiếm một giải pháp.
“Kaede đã bỏ nhà đi rồi.”
Ngay lúc này, tôi chỉ muốn bấu víu vào một ai đó và trút bỏ hết những nỗi niềm cay đắng trong lòng.
“Mình phải làm gì đây…?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Tuần lễ bạc (Silver Week) là kỳ nghỉ dài ngày vào mùa thu tại Nhật Bản, thường diễn ra vào khoảng giữa đến cuối tháng 9, bao gồm Ngày Tôn vinh Người cao tuổi (thứ Hai tuần thứ 3) và Ngày Thu phân. Khác với Tuần lễ vàng (tháng 5), tuần lễ này chỉ xuất hiện vài năm một lần khi các ngày lễ trùng khớp tạo thành kỳ nghỉ 5