Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Tập 02 - Chương 11: Sự mê muội của những kẻ mù quáng (6)

Chương 11: Sự mê muội của những kẻ mù quáng (6)

Mối tình đơn phương kéo dài nửa năm của tôi đã kết thúc mà chưa một lần nói lời yêu nào được cất lên 

“Nếu có gục ngã, chúng ta sẽ gục ngã cùng nhau.” 

Tama-san đã có một người để anh có thể nói những lời đó trực tiếp. 

Tình yêu của tôi ngay từ đầu đã không có hy vọng. Việc nhận ra điều đó đã khiến trái tim tôi tan nát, và tôi đã bỏ cuộc. Nhưng điều đó không có nghĩa là lòng tôi có thể ngay lập tức chuyển sang một mục tiêu mới. 

Tôi đã yêu anh gần nửa năm trời. Không thể nào vừa rũ bỏ hình bóng Tama-san là có thể bắt đầu tìm kiếm một mối tình mới ngay được. Dù tôi có thể dễ dàng tìm một tên bạn trai khác để yêu trải nghiệm, nhưng lúc này tôi chẳng có tâm trạng nào cho việc đó cả. 

Mối tình này đã hoàn toàn sụp đổ. 

Mỗi đêm, tôi vẫn nhớ về gương mặt của Tama-san, nhưng tôi không khóc ướt gối. Thay vào đó, lồng ngực tôi chỉ tràn ngập một cảm giác bồn chồn khó tả. 

“Cậu ta là loại đàn ông có thể dồn người khác vào chỗ chết rồi cười nhạo rằng: ‘Đáng đời lắm’.” 

Ngày hôm đó, bà chủ quán đã kể cho tôi nghe về bản chất thực sự của Tama-san. Chị ấy không kể hết mọi chi tiết về quá khứ của Tama-san, nhưng tôi biết đó không phải là lời nói dối để khiến tôi từ bỏ. đó là sự thật. 

Thứ sự thật trần trụi mà người ta thường che giấu vì sợ bị chỉ trích hay lên án. Tama-san luôn nói ra những gì mình nghĩ, không chút lọc lừa, ngay cả khi điều đó khiến những kẻ tôn thờ quy tắc xã hội và đạo đức cảm thấy khó chịu. 

Nếu không đối mặt với bản chất thực sự của con người, bạn sẽ không bao giờ chạm đến được cốt lõi của vấn đề. Tama-san sẽ lột bỏ lớp vỏ bọc hào nhoáng mà mọi người thường dùng để ẩn nấp và kể lại câu chuyện theo một cách đầy lôi cuốn. 

Đối với tôi, tất cả những câu chuyện đó đều mới mẻ, thú vị và đầy mê hoặc. Trước khi kịp nhận ra, tôi đã khao khát chúng, thậm chí là say khướt trong những câu chuyện cua Tama-san. Bà chủ quán đã chỉ ra rằng tôi chỉ đang bị "say" mà thôi. 

Tama-san không phải là một người lớn chuẩn mực. Anh ấy đầy rẫy những khiếm khuyết không thể cứu vãn. Ngay cả khi cộng dồn tất cả lịch sử tình trường và những thất bại trong quá khứ của tôi lại, chúng cũng chẳng là gì so với anh. Tôi vẫn chưa thể hoàn toàn thấu hiểu điều đó. 

Nhưng thực tế mà cô chủ quán phơi bày cũng không thể ngó lơ. Đó là lý do tại sao, dù tình cảm dành cho Tama-san vẫn chưa thay đổi, tôi vẫn không khóc mà tôi chỉ cảm thấy bất an. 

Kể từ ngày hôm đó, tôi chưa quay lại quán của bà chủ. 

Thông thường, tôi sẽ tìm đến Momiji để khóc lóc, nhưng còn có chuyện của Kaede-chan nữa. Cô ấy đang phải gánh vác thứ gì đó nặng nề hơn nhiều so với mối tình tan vỡ của tôi, một thứ gì đó thực sự khiến người ta muốn bật khóc. 

Giống như Momiji, tôi cũng đang cố tỏ ra mạnh mẽ. Chúng tôi vẫn đi ăn cùng nhau mỗi tuần một lần, nhưng chỉ nói về những chuyện phù phiếm, hời hợt bên lề cuộc sống. 

Cuộc sống đại học vẫn diễn ra như thường lệ. Giáng sinh đang dần cận kề, tôi nhận được hàng tá lời mời dự tiệc. Tôi đã từ chối tất cả, ngoại trừ bữa tiệc Giáng sinh của một người bạn mới quen ở trường. 

Cuộc sống đại học lung linh và hào nhoáng. Thay vì tận hưởng tuổi trẻ, tôi chỉ muốn tìm thứ gì đó để xao nhãng bản thân. Suy cho cùng, từ 9 giờ tối hôm đó cho đến 3 giờ sáng hôm sau, người đàn ông mà tôi không thể buông bỏ sẽ đang tận hưởng đêm thánh. Nếu cứ ở một mình trong phòng, có lẽ tôi sẽ suy sụp và bật khóc mất. 

Vào ngày Giáng sinh, tôi đã cố gắng vượt qua bằng cách lao mình vào những cuộc vui. Tuy vậy chẳng có gì nhiều để nói tới. Đó chỉ là một bữa tiệc vui vẻ mà tôi được mời đến như một "vật trang trí" cho đẹp đội hình tham dự. 

Khi tỉnh dậy, tôi đang ở trong một căn phòng lạ lẫm, không mảnh vải che thân, bên cạnh là một gã đàn ông xa lạ đang ngủ say. Tôi đã làm gì thế này...? 

Chuyện đó không hề xảy ra. 

Mặc dù đó chỉ là một trò đùa, nhưng có vẻ nó hơi thiếu tế nhị 

Tôi tỉnh dậy một mình trên chiếc giường của mình, nhớ mang máng là đã bắt taxi về nhà. Tôi có uống hơi quá chén và hơi nhức đầu, nhưng đó là chuyện bình thường đối với một sinh viên đại học. Sau khi uống nước để làm dịu cơ thể đang khô khốc và đi tắm, cuối cùng tôi cũng kiểm tra điện thoại. 

Có bốn tin nhắn từ Momiji. Chúng được gửi từ đêm qua. Tôi đã không để ý vì để điện thoại ở chế độ im lặng. Không có cuộc gọi nhỡ nào, nên chắc không phải chuyện khẩn cấp. Nhưng khi tôi mở chúng ra... 

“Không thể nào...!” 

Tôi hét lên trong căn phòng trống rỗng. Những dòng chữ được viết ở đó có sức công phá quá lớn. 

“Tớ đã tìm thấy Kaede.” 

Sau hơn nửa năm mất tích, cuối cùng Kaede-chan đã được tìm thấy. Em ấy đã không để lại dấu vết gì, không một manh mối nào về nơi mình đã đi. Chúng tôi đã lo lắng cho tính mạng của em hơn bất cứ điều gì khác. 

Và giờ đây, em đã được tìm thấy. Nhưng tôi không thể thở phào nhẹ nhõm. Bởi tin nhắn vẫn còn nữa. 

“Em ấy đang đi cùng một người đàn ông.” “Kaede...” “Em ấy đã nhìn thấy tớ và đã bỏ chạy.” 

Giọng tôi lạc đi. Tôi mừng vì em còn sống, nhưng dòng chữ em đang đi cùng một người đàn ông là một thực tế nghiệt ngã bóp nghẹt trái tim tôi. 

Tôi đã biết trước điều này. Một cô bé như Kaede-chan sẽ tìm đâu ra chỗ ở sau khi bỏ nhà đi? Em ấy sẽ sống sót bằng cách nào? Em ấy đã phải đánh đổi thứ gì? 

Em ấy là một cô bé có ngoại hình giống Momiji. Bất cứ ai cũng sẽ sẵn lòng giang tay ra với em, nhưng chắc chắn sẽ đòi hỏi một thứ gì đó để bù lại. Một cô bé thiếu kỹ năng xã hội, không cầu cứu chị gái mình mà lại tìm lối thoát bằng con đường đó. 

Tôi không biết Kaede-chan đang ở cùng một người đàn ông hay đang phiêu bạt từ nơi này sang nơi khác. Vấn đề là em đã bỏ chạy khi thấy Momiji. Điều đó có nghĩa là em thà chọn cuộc sống hiện tại còn hơn là trở về nhà. 

Tôi chỉ có thể tưởng tượng Momiji đã sốc đến nhường nào. 

“Vậy nên, với tư cách là một người bạn, tất cả những gì em cần quan tâm là con bé còn sống hay đã chết. Chứ không phải con bé còn trong trắng hay đã bị vấy bẩn.” 

Đột nhiên, tôi nhớ lại lời cô chủ quán nói từ rất lâu về trước. “Dù thế nào đi nữa, bạn của em cũng sẽ phải đau khổ.” 

Nỗi lo lắng đó đã trở thành sự thật. 

Tôi lập tức gọi cho Momiji, nhưng cô ấy không bắt máy. Giống như lần trước, tôi lao ra khỏi phòng mà không kịp suy nghĩ. Tôi chạy lên cầu thang và nhấn chuông căn phòng ngay trên phòng mình, nhưng không có tiếng trả lời. Khác với mọi khi, cửa đã được khóa chặt. 

Sau khi chạy lên chạy xuống cầu thang một lần nữa, tôi mở cửa bằng chiếc chìa khóa dự phòng mà cô ấy đã đưa cho tôi. Tôi giữ nó để phòng trường hợp có chuyện gì xảy ra với Momiji. 

Tôi chẳng buồn xếp gọn giày dép. Tôi đá văng chúng ra và lao vào phòng khách, nơi cuối cùng tôi cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. 

Momiji đang ngủ thiếp đi trên ghế sofa. Có vẻ cô ấy còn chưa kịp thay đồ sau khi về nhà. Chỉ có chiếc áo khoác là bị vứt chỏng chơ trên sàn. 

Cô ấy đã tìm thấy Kaede-chan, thấy em đi cùng một người đàn ông, và rồi nhìn em chạy mất mà không thể làm gì. Nỗi đau hẳn đã khiến cô ấy không còn chút sức lực để làm gì nữa. Tình trạng của căn phòng đã nói lên điều đó. 

Bút chì, tẩy, gọt bút chì và dao rọc giấy nằm vương vãi khắp nơi, cùng với những dụng cụ khác mà tôi thậm chí còn không biết tên. Momiji không phải kiểu người linh hoạt, nhưng cô ấy cũng không phải là loại người mọt sách chỉ biết học. 

Tranh vẽ bằng bút chì. Cô ấy đã theo đuổi sở thích này từ rất lâu và vô cùng tài năng. Hồi cấp hai và cấp ba, việc được Momiji vẽ tặng một bức tranh là cả một niềm tự hào. Cô ấy từng kể ước mơ thuở nhỏ là trở thành họa sĩ. Nhưng sau khi chứng kiến nỗi vất vả của cha, cô ấy biết rằng mình sẽ không được phép chọn cái nghề đó. Với quỹ thời gian hạn hẹp, vẽ bút chì là thứ dễ dàng và thuận tiện nhất cho cô ấy để giải khuây. 

Có phải đêm qua cô ấy đã vẽ gì đó để trốn tránh cú sốc thực tại không? Không thể nào. Tôi hiểu tính cách của Momiji mà. Tại sao cô ấy lại vẽ? Câu trả lời nằm ngay trước mắt tôi. 

Một cuốn sổ phác thảo đang mở trên bàn, lấp đầy bởi những gì hẳn là thành quả của cả một đêm miệt mài vẽ của Momiji. Bước qua những mẩu giấy vụn và vụn bút chì vương vãi trên sàn, tôi rướn người nhìn vào. 

“Không thể nào...” 

 

Đó là lần thứ hai trong ngày tôi thốt lên những lời đó. Lần này, chúng không bật ra thành tiếng hét mà khẽ khàng rơi xuống từ đôi mắt đang mở to của tôi, như những giọt nước mắt. 

Đến lần thứ năm, tôi đã tin rằng mình cuối cùng cũng tìm thấy một tình yêu đích thực, một tình yêu không đi chệch khỏi những quy tắc xã hội hay chuẩn mực đạo đức. 

Nhưng người ta lại bảo với tôi rằng mọi chuyện không phải như vậy. 

Mối tình này là thứ mà ngay cả những thất bại trong quá khứ của tôi cũng không thể sánh bằng. Thậm chí tôi còn được bảo rằng thật tốt khi nó đã không thành công. 

Một người đàn ông không thể cứu rỗi được nữa, một người đàn ông hoàn toàn đốn mạt. 

“Tama… san?” 

Tình yêu là mù quáng. 

Nhưng ngay cả một kẻ mù quáng cũng có thể nhìn thấy thực tại tàn khốc đang hiện hữu trong bức vẽ đó. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!