83 Ngày trước
▼ 83 ngày trước
Bước sang tháng Sáu, sức khỏe của chị Yako dần xấu đi. Đài Subaru mùa này mưa nhiều, chị Yako than thở vì không mở được cửa sổ. Dù vậy mỗi lần tôi đến, chị ấy đều tươi cười. Dù trước lúc tôi cất tiếng gọi, chị ấy vẫn còn đang thở dốc đầy mệt nhọc.
"Mưa chán thật đấy. Mấy lúc thế này chỗ dính liền đau lắm."
"Chỗ dính liền là sao ạ?"
"Là ranh giới giữa phần bị hóa cứng và phần chưa bị ấy mà, cảm giác như thịt của mình đang dính chặt vào tảng đá lạnh ngắt, đau lắm. Qua một lúc thì cũng đỡ thôi. Nhưng cảm nhận rõ mình đang dần thay đổi nên mãi chẳng quen được."
"Chị có sợ không?"
"Không đâu, vì chị biết rõ rồi mà."
Nghe câu đó, tôi chỉ biết âm thầm rùng mình. Người ngoài nhìn vào thì không thấy, nhưng cơ thể chị Yako vẫn đang biến đổi từng giây từng phút.
"...Đùa thôi, không phải chuyện để Eto lo đâu. Không sao. Vốn dĩ chị ở đây cũng đâu phải chỉ nằm ườn ra. Chị có tập vật lý trị liệu, uống thuốc đầy đủ mà. Ừm, sang hè chắc sẽ đỡ hơn chút đỉnh."
"Thật không ạ? Căn cứ y học đâu?"
"...Láo ghê."
Vừa nói, chị Yako vừa vò rối mái tóc tôi.
"Này, dừng lại đi chị."
"Cái Eto cần lo là trình độ chơi Checker siêu gà của em kìa. Sao rồi? Chị nghĩ mình đấu hơn tám mươi ván rồi đấy, mà em vẫn chưa chạm được đến mức "suýt thắng" nữa."
"Đến ván thứ một trăm em sẽ cố."
"Thấy cũng có tiềm năng đấy chứ. Tại Eto cứ cố đọc vị sâu quá nên làm phức tạp hóa vấn đề lên thôi."
"Em biết rồi, nhưng mà lúc nãy chị vò mạnh quá làm rụng tóc em rồi này thấy không? Thế là không được đâu đấy."
"Xin lỗi đã làm phiền hai người đang nói chuyện nha."
Nghe tiếng gọi, tôi quay lại thì thấy y tá Nimura đang đứng đó. Từ mái tóc búi gọn gàng của cô ấy rủ xuống một lọn tóc mái trông như cái ăng-ten.
"Đến giờ kiểm tra rồi. Hôm nay chỉ còn một chút nữa thôi, cố lên nào."
"A, đã giờ này rồi sao. Bên ngoài tối om nên chẳng biết gì cả. Vậy thì Eto, hôm nay đến đây thôi nhé."
"Xin lỗi Eto-kun nha. Cô mượn Yako một lát."
Vừa đẩy chiếc xe lăn trống không, cô Nimura vừa cười vẻ ái ngại.
Cô Nimura là y tá gắn bó lâu nhất với chị Yako. Từ lúc ra vào nơi này, tôi cũng được cô ấy giúp đỡ rất nhiều. Chị Yako có vẻ cũng tin tưởng cô Nimura, thường thì khi cô ấy đến, nét mặt chị sẽ dịu đi đôi chút.
Nhưng hôm nay thì khác. Chị Yako đanh mặt lại, nhìn chằm chằm vào cô Nimura.
"Sức khỏe tôi cũng đâu tệ đến thế, tôi tự đi bộ đến phòng thí nghiệm được."
Rồi chị ấy cố tình nói những lời cay nghiệt như vậy. Chị Yako đứng phắt dậy, đi theo sau lưng cô Nimura.
"Vậy hẹn gặp lại nhé, Eto."
"À, ừm,"
"Hửm?"
"Chị cố lên nhé. ...Kiểm tra? Hay gì đó."
Tôi muốn nói câu gì đó khéo léo hơn, nhưng rốt cuộc lại thốt ra mấy lời lấp lửng.
"Không sao đâu. Dù thế nào thì chị cũng đang đến gần rồi."
"Đến gần cái gì ạ?"
"Đáp án chính xác."
Chưa kịp hỏi ý nghĩa câu nói đó là gì, chị Yako đã đi mất.
▽
Đi bộ trên con đường đêm thế này, tôi tự hỏi đáp án chính xác đối với tôi là gì. Vào thời điểm đó, đáp án chính xác mà chị Yako nhìn thấy lại là một thứ khác.
Giá mà tôi suy nghĩ kỹ hơn một chút về cái đáp án đó. Có lẽ tôi nên hỏi chị Yako cho ra nhẽ.
Vừa đẩy xe lăn, tôi vừa kiểm tra tấm bản đồ mang từ phòng bệnh ra.
Tấm bản đồ của chị Yako - người từng hùng hồn tuyên bố biết tuốt về đài Subaru - hóa ra lại khá nhỏ. Nó chỉ vẽ toàn cảnh đài Subaru và một chút phần bên kia ngọn núi.
Nhìn vào tấm bản đồ này, tôi càng thấy rõ đài Subaru nhỏ bé thế nào, và cái viện điều dưỡng nằm lọt thỏm trong đó cũng nhỏ bé ra sao.
Tôi xác định phương hướng rồi quyết định cứ đi theo con đường trước mặt.
Con dốc ngày càng dựng đứng.
Khắc nghiệt hơn nữa là phía trước có đánh dấu ký hiệu của những tòa nhà.
Có ai đó đang sống ở đây. Ai đó sẽ nhận ra thứ đang nằm trên chiếc xe lăn của tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
