Sẽ Thật Hoàn Hảo Nếu Như Chị Có Thể Chết Vào Lúc Hạ Tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

230 2365

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

157 110

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

(Đang ra)

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Imandu

Chúng tôi không cần tự ép bản thân phải sống chung nữa.

205 946

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

(Đang ra)

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Dowonhyang

Đủ thứ lời nguyền rủa khó chịu cứ bám lấy người tôi. Nhưng tại sao… tại sao họ lại đối xử tốt với tôi…?

177 1723

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

450 23327

Anh Ơi, Liệu Anh Có Phải Là Chàng Thám Tử Dám Yêu Quái Vật?

(Đang ra)

Anh Ơi, Liệu Anh Có Phải Là Chàng Thám Tử Dám Yêu Quái Vật?

Tsukasa

Một tác phẩm trinh thám đầy cảm giác mới lạ, xoay quanh màn hợp bích của cặp đôi [Anh Trai × Em Gái] với vô vàn uẩn khúc khó nói!

5 6

Toàn tập - 53 Ngày trước

53 Ngày trước

▼53 ngày trước

Chẳng bao lâu sau, chị Yako phải cắt bỏ tiếp từ cổ chân trái trở xuống. Có vẻ như những cơ bắp hay vận động dễ bị cứng hóa hơn, nên từ lúc cắt chân phải, điều này theo một nghĩa nào đó cũng đã được dự báo trước.

Lần này chị Yako không hoảng loạn mà chấp nhận ca phẫu thuật. Chị có khóc một chút, nhưng đó không phải tiếng khóc như tôi nghe thấy hôm nọ.

Có lẽ chị Yako khóc vì tôi. Vì cảm giác như khi chị khóc, tôi cũng được phép khóc theo vậy.

Lần này chị Yako không nói rằng có thể sẽ chữa khỏi nữa.

Dù không còn hy vọng rõ ràng nào phía trước, chị Yako dường như đã chấp nhận số phận của mình. Bề ngoài chị khóc lóc thảm thiết hơn lần đầu, nhưng bên trong chị lại mang một sự giác ngộ tĩnh lặng.

Dù có mất đi thứ gì, chị Yako vẫn muốn sống. Giống như người lính trên bàn cờ, dù mất hết đồng đội vẫn kiên cường tiến về phía bên kia bàn cờ để được phong cấp, chị vẫn tiến về phía sự sống.

Tôi vẫn luôn ở bên cạnh chị. Lần này ngay cả ngày xét nghiệm tôi cũng túc trực ở phòng bệnh. Trong căn phòng vắng bóng chị, tôi đặt quân cờ lên bàn. Tự chơi cờ với chính mình, ván cờ dễ dàng rơi vào thế bế tắc ngàn năm (lặp lại nước đi).

Dù có hôm phải chuẩn bị cho lễ hội trường phân hiệu, tôi vẫn mặc kệ mà chạy tới phòng bệnh. Dù chỉ được ở bên nhau chưa đầy ba mươi phút, tôi vẫn muốn ở cạnh chị Yako. Có hôm bị nhốt ở ngoài nhà, nhưng tôi cũng chẳng quan tâm. Đợi mẹ ngủ say, tôi trèo qua cửa sổ tầng hai vào phòng.

"Eto này, em không đang cố quá đấy chứ?"

Chị Yako nói thế để khuyên can tôi, nhưng làm gì có chuyện tôi cố quá. Ngược lại, phải rời xa chị Yako dù chỉ một chút thôi mới là điều không thể chịu đựng nổi.

"Không cố quá đâu ạ. Với lại em vẫn chưa thắng chị mà."

Câu nói quen thuộc ấy như một ám hiệu chỉ hai chúng tôi mới hiểu. Hễ nói câu này là chúng tôi gạt hết mọi chuyện khác sang một bên để tập trung vào bàn cờ. Có cờ đam thật tốt, tôi nghĩ thế. Ngồi vào bàn cờ rồi thì chỉ còn việc chiến đấu thôi.

"...Chị cũng muốn đi lễ hội trường ghê á~"

"Chị đến không? Để em đưa đi."

"Tiếc là hôm đó chị có lịch kiểm tra rồi. Nhưng mà nè, có bắn pháo hoa đúng không. Thế thì chắc từ đây cũng nhìn thấy đấy."

Nghe câu đó, tim tôi hơi nhói lên. Nhớ lại chuyện Harumitsu đi xin phép chị Yako vụ pháo hoa. Giờ nghĩ lại thấy ghen tuông vớ vẩn thật. Biết là vớ vẩn nhưng đến giờ tôi vẫn thấy hơi khó chịu.

"A, nước vừa rồi lỗi nha. Đang nghĩ gì đấy?"

"Nghĩ về chị ạ."

"Dẻo mỏ gớm."

"Em chưa thua đâu nhé, chị đừng có nói mấy câu làm em dao động."

"Em tò mò sao chị biết vụ pháo hoa hả?"

"Cái đó em cũng biết rồi. Vụ Harumitsu đi xin phép chứ gì."

"Ừ, nghe thầy Toeda kể loáng thoáng. Chị cũng muốn xem nên đồng ý cái rụp luôn."

"Ủa, chị nghe qua thầy Toeda ạ?"

"Thì đúng rồi."

Cái mặt tỉnh bơ của chị lúc nói câu đó y hệt đứa trẻ con vừa thành công trò chơi khăm. ...Bị lừa rồi. Đọc vị người ta sai bét nhè, tôi quê độ quay mặt đi chỗ khác.

"Tiếc quá đi mất, chị chưa gặp Harumitsu-kun bao giờ cả nha~. Người đến đây trước giờ chỉ có mỗi Eto thôi. Chị đâu có dễ dãi cho người ta vào thăm thế chứ."

"...Vậy ạ."

"Yên tâm chưa? Nè, yên tâm chưa hả?"

"Thật đấy, nay em về đây."

"Đừng lo, chị chỉ có mình Eto thôi."

Câu nói đó làm mọi suy nghĩ trong đầu tôi bay biến sạch. Đi đại một nước cờ chẳng muốn đi chút nào, tôi nhìn chị Yako.

"...A, lỡ lời rồi."

Chị Yako không còn cười tinh quái nữa. Mà nói đúng hơn, tôi còn chẳng nhìn rõ mặt chị. Chị Yako lấy hai tay che mặt, ngửa cổ lên trời.

"Ờm, chị Yako."

"Giờ đừng có nói gì hết."

"A, vâng."

"Aaa~... Thiệt tình chứ..."

Nhìn chị Yako rên rỉ, tôi thật lòng thầm cảm ơn cái vụ pháo hoa lễ hội trường.

Thế rồi đúng như dự kiến, chị Yako cắt bỏ phần dưới cổ chân trái. Phẫu thuật đơn giản, chỉ là cắt bỏ phần bị hỏng để cách ly nó ra xa. Nhờ vậy chị Yako có thể trốn thoát khỏi nước chiếu hết (Checkmate) thêm một chút.

Theo một nghĩa nào đó, chị Yako đang chơi một ván cờ không hồi kết bằng chính cơ thể mình. Nhìn cái chân bị cắt cụt của chị, tôi đau lòng, nhưng đồng thời cũng thấy nhẹ nhõm vì chị chưa bỏ cuộc chơi. Cổ chân trái đắt giá của chị, nếu đem cân lên chắc cũng được khối tiền. Nhưng với tôi, chân của chị quan trọng hơn tiền bạc nhiều. Tôi muốn được sóng bước cùng chị.

Tôi đẩy xe lăn đưa chị Yako đi dạo trong viện điều dưỡng. Giữa sự bình yên gần như chỉ còn là ký hiệu, chúng tôi cùng tắm mình dưới ánh nắng ngày một gay gắt hơn.

Mỗi lần nhìn thấy lá xanh, tôi lại nhớ đến cuộc trò chuyện khi nhìn lịch trong phòng thầy Toeda. Chị Yako dự kiến sẽ chết khi mùa hè kết thúc. Nhìn chị bây giờ thì chẳng ai nghĩ thế cả. Nói dối, nhìn là thấy ngay. Dáng vẻ bị cắt gọt dần dần, cơ thể ngày càng gầy guộc kia chắc chắn đang tiến gần đến cái chết.

Nhưng đôi mắt chị vẫn không thay đổi so với lúc mới gặp, và những nước cờ của chị ngày càng sắc bén hơn. Dù thời gian ngủ ngày một nhiều, nhưng những lúc tỉnh táo, chị lẫm liệt như một quái vật sống mãi với thời gian.

Trong chị Yako, phần khoáng vật và phần không phải khoáng vật hòa lẫn vào nhau, cũng như sự sống và cái chết đang hòa quyện một cách khéo léo. Cảm giác kỳ lạ đó thật khó diễn tả bằng lời.

"Eto."

Ngồi trên xe lăn, chị Yako cất giọng êm đềm.

"Gì ạ?"

"E3 sang F4."

"Mấy cái đó em chịu chết... B3 sang C4?"

"Chị cũng chả nhớ nổi nữa... mà khoan, đi thế là cùng một bên à."

"Chị nhận ra hay đấy. Em nói bừa chứ có để ý gì đâu."

Đấy thấy chưa. Cờ đam tưởng tượng (Air Checkers) sao mà chơi nổi. Chắc chơi thêm vài trăm lần nữa thì may ra, nhưng kiểu gì chị Yako cũng sẽ khéo léo gian lận bàn cờ cho xem.

"Biết thế nãy chơi cờ luôn cho rồi, đi dạo làm gì không biết."

"Nãy chị chả bảo 'Giờ này còn tâm trạng đâu mà chơi cờ trong phòng!' còn gì."

"Lúc đó là lúc đó. Đi dạo thì lúc nào chả được."

Chị Yako quay lại nhìn tôi từ trên xe lăn.

"Thì, đẩy xe lăn cho chị bao lâu cũng được mà..."

"Thế thì Eto này, đưa chị đi đến bất cứ đâu nhé."

Tiếp theo, nơi bị cứng hóa là phổi trái của chị Yako.

Vùng hiểm địa mà chỉ vài xăng-ti-mét thôi cũng đủ lấy mạng người

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!