Sẽ Thật Hoàn Hảo Nếu Như Chị Có Thể Chết Vào Lúc Hạ Tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

230 2365

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

157 110

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

(Đang ra)

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Imandu

Chúng tôi không cần tự ép bản thân phải sống chung nữa.

205 946

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

(Đang ra)

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Dowonhyang

Đủ thứ lời nguyền rủa khó chịu cứ bám lấy người tôi. Nhưng tại sao… tại sao họ lại đối xử tốt với tôi…?

177 1723

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

450 23327

Anh Ơi, Liệu Anh Có Phải Là Chàng Thám Tử Dám Yêu Quái Vật?

(Đang ra)

Anh Ơi, Liệu Anh Có Phải Là Chàng Thám Tử Dám Yêu Quái Vật?

Tsukasa

Một tác phẩm trinh thám đầy cảm giác mới lạ, xoay quanh màn hợp bích của cặp đôi [Anh Trai × Em Gái] với vô vàn uẩn khúc khó nói!

5 6

Toàn tập - 64 Ngày trước

64 Ngày trước

▼64 ngày trước

Lúc chị Yako phẫu thuật cắt bỏ chân phải.

Đợt đó suốt cả tuần trời tôi không đến chỗ chị Yako.

Không phải chị Yako cố tình xa lánh tôi. Đơn giản là trước khi phẫu thuật chị ấy bận tối mắt tối mũi. Nào là đủ loại xét nghiệm, rồi nghe bảo còn phải thử nghiệm nhiều biện pháp xử lý trước mổ nữa.

Tôi nhớ lại lời thầy Toeda: "Chúng tôi đang cố gắng hết sức để chuyện đó không xảy ra". Đúng thật, cơ sở này đang hoạt động cốt để duy trì sự sống cho chị Yako.

Ngược lại, tôi chỉ biết cầu nguyện. Từ cuộc sống ngày nào cũng tót vào phòng bệnh của chị Yako, giờ đùng cái tôi chẳng còn việc gì để làm. Nhưng tự nhiên về nhà sớm quá cũng kỳ. Nghĩ mãi, cuối cùng tôi chọn giết thời gian ở trường phân hiệu.

Tôi chơi cờ đam (Checkers) một mình với bàn cờ mới tinh và mấy quân cờ trắng đen mượn của chị Yako. Vừa nhớ lại những ván cờ trên cái bàn đầy vết xước kia, tôi vừa suy nghĩ xem lúc đó nên đi nước nào thì tốt. Cảm giác như sắp thắng đến nơi rồi, nhưng cứ thiếu một chút nữa thôi. Lý do chị Yako đi nước đó, phải tầm sáu nước sau tôi mới hiểu. Trên bàn cờ ấy, chị Yako nhìn thấy trước cả tương lai xa tít tắp. Tại sao tôi lại không làm được như thế nhỉ?

Mỗi lần nhớ lại các nước đi, tôi lại nhớ về chị Yako lúc đó. Lúc đi nước này trông chị vui lắm. Lúc đi nước kia thì chị lại dỗi hờn. Phía bên kia bàn cờ trống không thấp thoáng bóng hình của chị.

Kết cục là tôi gục mặt xuống bàn cờ. Thế này thì làm sao mà khá lên được. Đây chỉ là hồi tưởng thôi. Trong từng nước cờ của tôi đều có hơi thở của con người mang tên Tsumura Yako.

Tôi muốn nhanh chóng được chơi cờ với chị Yako. Phẫu thuật đáng sợ thật đấy, nhưng tôi chỉ nghĩ được đến thế thôi.

Lúc đó tôi đã nghĩ, nếu chị Yako không còn nữa, tôi sẽ phải sống mãi trong những buổi tan trường như thế này sao.

Ca phẫu thuật của chị Yako kết thúc tốt đẹp.

Tôi nghe tin đó lúc hơn mười một giờ đêm. Dù kéo dài hơn dự kiến nhưng tính mạng chị không bị đe dọa. Nghe xong phát là tôi trốn nhà phi thẳng đến viện điều dưỡng luôn.

"Giờ này đâu phải giờ học sinh cấp hai được đến đây."

Chị Nimura nói một câu hiển nhiên. Nhưng tôi không thể lùi bước ở đây được.

"Em xin chị đấy. Em nghĩ lúc tỉnh dậy có ai đó ở bên cạnh thì vẫn tốt hơn chứ ạ."

"Đúng ha. Chị cũng nghĩ lúc mở mắt ra mà có Eto-kun ở đó thì tốt hơn."

Chị Nimura vừa thở dài vừa nói, rồi cho tôi qua.

Chị Yako đang ngủ, làn da trắng đến mức gần như trong suốt. Hơi thở tuy yếu ớt nhưng vẫn còn đó.

Chỗ đáng lẽ tấm chăn phải phồng lên giờ lại xẹp lép. Sau gáy tôi nóng ran, nhịp thở dồn dập.

Nhưng chị vẫn sống. Chị Yako vẫn đang sống ở đây.

Ngay lúc đó, tôi cảm nhận được một điều tha thiết.

Tôi thích chị Yako. Nhưng tôi chẳng biết phải bày tỏ thế nào. Dù có nói thích thì chúng tôi cũng chẳng có tương lai. Làm sao tôi chứng minh được tình yêu với một người không thể tưởng tượng nổi vài năm sau mình sẽ ra sao? Hay làm sao tôi chứng minh được tình yêu với một người được định giá tới ba trăm triệu yên?

Tôi chỉ là một thằng học sinh cấp hai chẳng có chút quyền lực nào, điều đó càng làm tôi buồn thảm hại. Giá mà tôi gặp chị Yako sớm hơn một chút. Tôi muốn gặp chị Yako của cái thời còn học Sử học, muốn cùng chị nói những chuyện tầm phào. Trong lúc tôi mải mê bóp chết vô vàn những giả thuyết "giá như" ấy, ngoài cửa sổ trời đã dần sáng.

"............Eto..."

Lúc đó, chị Yako gọi tên tôi bằng giọng nói yếu ớt.

Chị Yako nằm trên giường, chăm chú nhìn tôi. Tôi cuống quýt chạy lại, nắm lấy tay chị. Lạnh ngắt. Mà tôi cũng chẳng biết chạm vào tay người vừa phẫu thuật xong có ổn không nữa. Không biết phải làm gì cho đúng khi ở bên cạnh người bệnh, người tôi cứng đờ ra.

Nhưng rồi, mọi căng thẳng tan biến hết khi thấy chị Yako nằm đó khẽ mỉm cười.

"Chị Yako, chị Yako."

Tôi gọi tên chị như một đứa trẻ. Rõ ràng có bao điều muốn nói, thế mà chẳng thốt nên lời. Thay vào đó, tôi nắm lấy tay chị. Lạnh thật, nhưng vẫn còn sự sống.

"Chị vất vả rồi. Chị Yako... giỏi thật đấy..."

"...A, Eto, em ở lại đây được không... Ở đây lạnh quá, chị khát nước nữa... Chị cần người nói chuyện cùng..."

Chị Yako thều thào. Trông chị đau đớn lắm, nhưng sau phẫu thuật chưa hết thuốc mê thì không được uống nước. Nhìn đôi môi khô khốc của chị mấp máy, chỉ thế thôi cũng đủ làm tôi đau lòng. Tôi cố nói thật vững vàng để chị không nhận ra sự dao động của mình.

"Không sao đâu ạ. Em sẽ ở đây cho đến khi chị ngủ."

"...Vậy à..."

Dứt lời, chị Yako nhắm mắt lại. Tưởng chị ngủ rồi, nhưng đôi môi khô khốc ấy vẫn tiếp tục dệt nên lời nói.

"............Em có biết tại sao vàng ròng không bao giờ mất giá không?"

"...Do trữ lượng tuyệt đối ít ạ?"

"...Vàng ròng ấy mà, mỗi khi nội chiến hay xung đột quốc tế nổ ra, an ninh thế giới bất ổn, người ta sẽ đổ xô đi gom hàng."

Giọng chị Yako cứ đều đều như đang nói mớ. Chắc do mới phẫu thuật xong nên ý thức chưa rõ ràng. Hay đây là điều chị ấy muốn nói trong vô thức?

"...Mọi người tin rằng giá trị của vàng thỏi sẽ không giảm, nên khi thế giới loạn lạc, ai cũng đổi tiền sang vàng... Ở đâu đó trên thế giới này, mọi người đều đang làm cùng một việc..."

Chị Yako kể bằng chất giọng khàn đặc.

"...Thế nên, điều kiện để vàng giảm giá là thế giới phải giúp đỡ lẫn nhau, xóa bỏ xung đột. Một nhà kinh tế học nào đó đã bảo rằng, chừng nào hòa bình chưa thành hiện thực thì vàng sẽ không bao giờ rớt giá thảm hại đâu."

"Vậy, ạ?"

"...Chính điều đó đang giết chết chị."

Tôi không biết chị Yako đang mang tâm trạng gì khi kể câu chuyện này. Nhưng tôi chỉ im lặng lắng nghe. Tôi nắm chặt lấy bàn tay chẳng còn chút sức lực nào của chị.

"Eto này, chị kể em nghe chuyện về người đã cắt bỏ cánh tay phải và không bị cứng hóa suốt nửa năm nhé."

"Vâng."

Tôi muốn bỏ chạy. Tôi chẳng muốn nghe chuyện đó chút nào. Nhưng có lẽ chị Yako không thể một mình ôm giữ kết cục đó nữa rồi. Trong phòng bệnh này, chỉ có tôi là người có thể lắng nghe lời chị.

"...Nghe nói nửa năm lẻ hai ngày sau, đáy mắt phải của người đó bị cứng hóa, rồi chết chỉ sau vài ngày."

Tôi biết chứ. Vì trong bệnh viện này chỉ có mỗi chị Yako thôi mà.

Khả năng chị Yako là kỳ tích đầu tiên không phải là không có. Nhưng tôi quá yếu đuối để tin vào điều đó.

Tôi cứ nắm tay chị Yako mãi. Chẳng biết từ lúc nào tôi đã gục xuống giường ngủ thiếp đi, nhưng tay tôi vẫn không buông tay chị.

Rốt cuộc, trời sáng bảnh mắt tôi mới dụi mắt đi về nhà. Lén lút chui vào phòng từ cửa sau, giờ thì tôi lại chẳng ngủ được nữa. Vừa suy nghĩ xem chị Yako thế nào rồi thì đã đến giờ đi học. Tình trạng này thì tập trung học hành thế quái nào được.

Hai ngày sau, tôi lại đến thăm phòng bệnh của chị Yako.

Phải hỏi đi hỏi lại chị Nimura về bệnh tình đến mức phát phiền, rồi nghe bảo chị Yako đang đợi, tôi mới được vào phòng. Ra nông nỗi này rồi mà tôi chẳng gửi nổi cho chị ấy một tin nhắn nào.

Kéo cánh cửa trượt quen thuộc ra, ánh nắng đầu hè chói chang ùa tới chào đón tôi. Rèm cửa được mở toang. Đón gió lùa vào từ cửa sổ, chị Yako trên giường quay sang nhìn tôi.

"Đợi mãi. Nào, làm ván không?"

Đặt bàn cờ lên chiếc bàn ăn di động, chị Yako cười.

Chỉ cần thế thôi là đủ. Tôi nghĩ, đó là tất cả rồi.

"...Em nói trước nhé, em đã nghiên cứu khá kỹ rồi đấy. Lần này em nghĩ mình sẽ thắng."

"Em nói thế làm chị mong chờ đấy nha."

"Cứ mong chờ đi ạ. Chị là Marion Tinsley (Kiện tướng cờ đam) cơ mà."

Thực tế thì tôi đã nghĩ ra vài nước để đưa ván cờ về thế hòa. Dù chưa biết làm sao để thắng từ đó, nhưng ít nhất tôi cảm giác mình có thể tránh bị thua. Thầy Toeda từng bảo, điều quan trọng trong cờ đam là không để bị thua. Nếu vậy thì đây chắc chắn là con đường dẫn đến đáp án chính xác.

"Nè, trước khi chơi cờ chị nhờ chút được không?"

"Gì ạ?"

"Nghe hơi kỳ cục tí nhưng mà──... Em xem chân chị được không?"

Chị Yako chỉ vào cái chân phải vừa bị cắt bỏ. Từ đùi trở xuống trống trơn, dấu tích cuộc chiến của chị.

"Chị chỉ muốn cho Eto xem thôi. Chính vì là Eto nên chị mới muốn em nhìn thấy."

"...V, vâng,"

"Không phải kiểu vết thương máu me đâu. Phần đó đã cứng hóa rồi. Mô xương biến đổi bao phủ lấy nó. Tất nhiên nhìn cũng chẳng dễ chịu gì, nên chị không ép..."

"Em muốn xem. ...Cho em xem đi ạ."

Tôi đáp ngay không chút do dự. Khoảnh khắc đó, gương mặt chị Yako thoáng nét an tâm. Rồi chị từ từ vén gấu áo bệnh nhân lên.

"Đây là căn bệnh của chị."

Mặt cắt chân của chị Yako không có màu vàng kim như tôi tưởng tượng, mà trông như thạch anh tỏa sáng đục ngầu. Nhìn mỗi chỗ này thôi thì cứ như chị Yako bị đá quý ký sinh vậy, cảm giác đáng sợ kinh khủng. Hình như nhận ra điều đó, chị Yako nói trước.

"Đẹp không? Từ chỗ này nếu gia nhiệt đến mức nhất định thì sẽ thành vàng mà em hay thấy đấy. Giờ nhìn thì giống tinh thể muối hơn ha."

"Em thấy giống thạch anh hơn."

"A, thật á? Ghét ghê, cứ như chị tham ăn lắm ấy... Nè, sờ thử không?"

"Không đau ạ?"

"Không đau đâu. Giờ nó là một phần của chị rồi mà."

Ngón tay tôi lướt trên bề mặt thô ráp, cảm giác lợn cợn li ti. Mặt cắt hứng ánh sáng bên ngoài, lặng lẽ tỏa sáng. Thứ cứng ngắc đó chẳng mang lại chút cảm giác nào của da thịt con người. Dẫu vậy, đây vẫn là chị Yako.

"...Cơ thể chị sẽ được nhà nước giữ lại làm mẫu vật nghiên cứu. Nhưng mà nè, có nghiên cứu bao nhiêu đi nữa thì về mặt vật chất nó cũng chẳng khác gì vàng thật cả. Biết đâu cứ thế bị đem bán cũng nên. Ha ha."

Được chạm vào vết cắt, chị Yako nói thế rồi cười khẽ.

Nếu vàng là tàn dư của những ngôi sao đến từ tận cùng vũ trụ, thì thứ đang ám lấy chị Yako mới cô độc làm sao.

"Em nghĩ thế này, chị Yako ạ."

"Gì cơ?"

"...Biết đâu đấy, đây là sự tiến hóa thì sao."

"Tiến hóa á."

Chị Yako lặp lại từ đó với phát âm như tiếng nước ngoài.

"Con người chết đi mà chỉ thành tro bụi thì cô đơn lắm, nên chắc cơ thể muốn biến đổi thành thứ gì đó tốt đẹp hơn chăng."

"Chà, tro với vàng thì đúng là khác nhau về tính hữu dụng thật. Ra là vậy, tiến hóa sao."

"Chắc chắn là thế rồi."

Tôi xếp hai mươi bốn quân cờ, tính cả phần của chị Yako.

Chắc chắn có gì đó sai sai ở đây. Sai là ở chúng tôi, những kẻ sẽ biến thành tro bụi rồi bị nhét vào cái hộp bé tí ấy. Vết tích của ca phẫu thuật mà chị Yako đã khóc lóc gào thét vì ghét cay ghét đắng, giờ lại trở thành thứ đẹp đẽ thế này. Sự thật đó thật khó mà tha thứ.

"Nè."

"Gì ạ?"

"Nước mắt tèm lem thế kia sao thấy bàn cờ được."

Chị Yako nói đúng phóc, nhưng tôi không tài nào ngăn được nước mắt cứ rơi lã chã. Mấy quân cờ không biết đi đâu về đâu đang run rẩy dưới trận mưa bom nước mắt. Giọng tôi lạc đi vì nghẹn ngào khi nói "Em xin lỗi", nghe thảm hại hết sức. "Aaa trời ạ," chị Yako vừa than vừa kéo đầu tôi vào lòng. Và thế là tôi được chị ôm chặt. Cánh tay và bờ vai chị, đâu đó vẫn toát lên vẻ lạnh lẽo tĩnh mịch.

"Cơ thể chị, vẫn là con người nhỉ."

"Đúng thế ạ, chị vẫn còn sống mà."

Vì vẫn còn sống, và lại còn là con người, nên chị Yako vẫn đang tiếp tục biến đổi.

Kẹp giữa bàn cờ đam, tôi cứ thế khóc mãi không thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!