Sẽ Thật Hoàn Hảo Nếu Như Chị Có Thể Chết Vào Lúc Hạ Tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

230 2365

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

157 110

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

(Đang ra)

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Imandu

Chúng tôi không cần tự ép bản thân phải sống chung nữa.

205 946

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

(Đang ra)

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Dowonhyang

Đủ thứ lời nguyền rủa khó chịu cứ bám lấy người tôi. Nhưng tại sao… tại sao họ lại đối xử tốt với tôi…?

177 1723

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

450 23327

Anh Ơi, Liệu Anh Có Phải Là Chàng Thám Tử Dám Yêu Quái Vật?

(Đang ra)

Anh Ơi, Liệu Anh Có Phải Là Chàng Thám Tử Dám Yêu Quái Vật?

Tsukasa

Một tác phẩm trinh thám đầy cảm giác mới lạ, xoay quanh màn hợp bích của cặp đôi [Anh Trai × Em Gái] với vô vàn uẩn khúc khó nói!

5 6

Toàn tập - 74 Ngày trước

74 Ngày trước

▼ 74 ngày trước

Mùa mưa dầm dề kéo dài.

Điều mang tính quyết định đối với tôi và chị Yako đã xảy ra vào khoảng thời gian đó.

Tôi đã quên béng mất, nhưng trung tâm cuộc sống của chúng tôi không phải là cờ Checker, mà là căn bệnh chết người mang tên "Loạn sản xơ hóa cơ kim loại đa ổ".

Đến lúc này, chúng tôi đã thân thiết hơn nhiều và biết thêm khối chuyện về nhau. Giờ tôi biết chị Yako vẫn không ăn được dưa chuột, hay tại sao chị ấy lại hứng thú với lịch sử. Hoặc là lối đánh cờ Checker, hay chiến thuật ưa thích của chị ấy, tôi đều nắm rõ.

Nhưng căn bệnh quái ác kia chẳng thèm đếm xỉa gì đến những tích lũy đó. Nó biến cuộc sống thường ngày mà chúng tôi vất vả gầy dựng thành cát bụi chỉ bằng một nước đi duy nhất.

Hôm đó tôi đến sớm hơn mọi khi rất nhiều. Do mưa liên miên khiến ngôi trường phân hiệu vốn đã xuống cấp bị thủng một lỗ, toàn bộ giáo viên phải xắn tay áo vào sửa chữa. Đương nhiên, buổi học hôm nay bị hủy.

Ở phân hiệu chuyện này xảy ra như cơm bữa. Đây cũng là điểm khác biệt so với các trường bên ngoài. Phân hiệu đài Subaru chắp vá tạm bợ cần những khoảng nghỉ như thế để lấy hơi.

Harumitsu và nhóm năng nổ nhân cơ hội này đi tìm nhà tài trợ. Từ dạo đó, số lượng nơi chịu đăng quảng cáo đã tăng dần, nhưng vẫn chưa đạt chỉ tiêu. Thậm chí Harumitsu còn tham vọng kiếm thêm lợi nhuận vượt mức. Chắc vụ tìm nhà tài trợ còn khướt mới xong. Là thành viên ban làm tờ rơi, chắc tôi sẽ phải cày cuốc sau vậy.

Tôi đến viện điều dưỡng như mọi khi. Đây là lần đầu tôi đến viện trước buổi trưa, nên có mang theo mấy cái bánh mì lén lấy từ nhà đi.

Chào hỏi ở quầy lễ tân xong, tôi tự hỏi có nên nhắn tin cho chị Yako không. Soạn dòng tin "Chị Yako, hôm nay trường nghỉ", "Nên em đến rồi nè", nhưng rồi lại xóa đi. Tôi không đủ dễ thương để bắt chước kiểu của chị Yako trong rừng cây được.

Vừa đến trước cửa phòng chị Yako, tôi thầm cảm ơn bản thân vì đã không gửi tin nhắn.

Một tiếng hét như xé lòng vọng đến tai tôi.

"Không chịu! Không chịu đâu! Tuyệt đối không! Đã bảo là không mà!"

Là giọng chị Yako.

"Nói dối! Kết quả kiểm tra, kết quả kiểm tra đâu có tệ đến thế!"

Sau tiếng hét khác hẳn ngày thường là tiếng khóc òa lên như một đứa trẻ. Chị Yako mà tôi biết và tiếng khóc bùng nổ kia chẳng ăn nhập gì với nhau. Tôi nghe thấy tiếng các y tá xung quanh đang cố dỗ dành chị Yako khóc như mưa như gió. Nghe tiếng lạch cạch, có vẻ chị Yako đang giãy giụa cái cơ thể mảnh khảnh ấy.

Chỉ vậy thôi cũng đủ làm tôi mất bình tĩnh. Chân run lẩy bẩy, hơi thở gấp gáp. Tôi nín thở để chị Yako không phát hiện ra. Len lỏi qua khoảng lặng đó, giọng nói bi thương của chị Yako vang lên.

"Cắt chân thì không chịu đâu..."

Tiếng khóc than vì nỗi buồn quá đỗi đơn thuần ấy khiến tôi nghẹn lời.

"Làm thế cũng có ý nghĩa gì đâu chứ! Khốn kiếp, nếu phải cắt thì giết tôi đi, giết quách tôi đi cho xong..."

Có vẻ bác sĩ Toeda đang ở trong phòng, ông giải thích rằng nếu không làm ngay thì quá trình hóa cứng sẽ tiến triển nhanh hơn dự kiến, và chỉ cần phẫu thuật thì có thể tạm thời ngăn chặn được.

Nấp bên ngoài nghe lén, tôi thấy những lời bác sĩ Toeda nói hoàn toàn có lý. Đúng là một bộ não lạnh lùng. Ông ấy biết thà phẫu thuật còn hơn để chị Yako chết. Nhưng nỗi đau đớn và phẫn nộ của chị Yako làm sao có thể nguôi ngoai chỉ bằng lý lẽ đó.

"...A, đúng rồi! Nếu chân tôi bị cắt, thì chỉ có cái chân đó bị biến đổi thôi đúng không! Cắt đi rồi thì coi như chết. Mấy chục centimet đó sẽ trở thành bước đầu tiên để giải mã căn bệnh này chứ gì! Mấy người chỉ muốn nhanh chóng có mẫu vật thôi!"

Tôi hiểu. Lời chị Yako nói không phải là thật lòng. Bác sĩ Toeda không phải người như thế, điều đó chị Yako biết rõ nhất.

Nhưng đây là cách duy nhất để chị Yako giải tỏa nỗi đau khổ này. Chắc chị ấy muốn gào lên rằng mình đang bị dồn vào đường cùng đến mức phải buông lời cay độc với người luôn tận tình cứu chữa cho mình.

Không ai trách chị Yako cả. Làm sao trách được chứ. Những lời mạt sát của chị Yako, khi không bị ai phản kháng lại, dần nhỏ đi, yếu ớt dần, rồi thua cuộc trước tiếng nấc nghẹn ngào của chính chị ấy.

"Được bao nhiêu tiền?"

Chính lúc đó. Chị Yako hỏi bằng giọng nói như sắp tắt lịm, nhưng lại rõ ràng từng tiếng.

"Được bao nhiêu tiền?"

Chị ấy nhắc lại lần nữa. Dù cách một bức tường, tôi vẫn ảo giác thấy chị Yako đang nhìn trừng trừng về phía này với đôi mắt đẫm lệ.

Một cái chân phải chắc cũng hơn bốn mươi triệu, bác sĩ Toeda nói, và lúc đó tiếng rên rỉ kích động của chị Yako mới chuyển thành tiếng nấc nhỏ. Nhận ra chị ấy đã an tâm, dịch vị trong dạ dày tôi trào lên.

Thứ chống đỡ tinh thần sắp vỡ vụn của chị Yako trong gang tấc, chỉ là sự thật rằng cơ thể chị ấy có giá trị không thể chối cãi.

Sự mất mát đơn thuần dễ dàng gặm nhấm tâm hồn con người. Chỉ cần gắn bốn mươi triệu yên vào bi kịch "phải cắt bỏ chân", chị Yako cảm thấy được cứu rỗi đôi chút.

Nghĩ đến việc tôi đang ở đầu bên kia của sợi dây liên kết đó, người tôi run lên bần bật.

Tôi cố tình cởi dép ra để không gây tiếng động. Cứ thế, tôi chạy dọc hành lang trước khi có ai đó bước ra. Chân nọ đá chân kia, tôi ngã sấp mặt. Cơn đau điếng người khi xương va vào sàn nhà vọng lên tận não.

"Em có sao không? Eto-kun."

Không nỡ đứng nhìn, người ở quầy lễ tân bước ra từ cửa phụ giúp tôi. Vừa nắm lấy tay người đó, tôi vừa khẩn khoản nói:

"Làm ơn đừng nói là hôm nay em đã đến đây, xin chị đấy. Làm ơn đi ạ. Tuyệt đối đừng nói cho chị Tozura biết."

Thấy bộ dạng hoảng loạn của tôi, chị lễ tân gật đầu pha lẫn ngạc nhiên. Ngay lập tức, tôi lao ra khỏi viện điều dưỡng.

Đáng lẽ tôi không nên nghe thấy. Đáng lẽ tôi không nên biết.

Hóa ra chị Yako luôn kìm nén những cảm xúc mãnh liệt như vậy. Thế mà, qua bàn cờ Checker, chị Yako vẫn bỏ lại tất cả bi kịch phía sau để mỉm cười.

Biết được điều đó rồi, làm sao tôi có thể nhìn chị Yako như trước đây được nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!