Sẽ Thật Hoàn Hảo Nếu Như Chị Có Thể Chết Vào Lúc Hạ Tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

230 2365

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

157 110

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

(Đang ra)

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Imandu

Chúng tôi không cần tự ép bản thân phải sống chung nữa.

205 946

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

(Đang ra)

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Dowonhyang

Đủ thứ lời nguyền rủa khó chịu cứ bám lấy người tôi. Nhưng tại sao… tại sao họ lại đối xử tốt với tôi…?

177 1723

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

450 23327

Anh Ơi, Liệu Anh Có Phải Là Chàng Thám Tử Dám Yêu Quái Vật?

(Đang ra)

Anh Ơi, Liệu Anh Có Phải Là Chàng Thám Tử Dám Yêu Quái Vật?

Tsukasa

Một tác phẩm trinh thám đầy cảm giác mới lạ, xoay quanh màn hợp bích của cặp đôi [Anh Trai × Em Gái] với vô vàn uẩn khúc khó nói!

5 6

Toàn tập - 73 Ngày trước

73 Ngày trước

▼ 73 ngày trước

"Chị sắp phải cắt bỏ chân phải rồi."

Đúng như dự đoán, hay nói đúng hơn là không nằm ngoài dự liệu, ngày hôm sau chị Yako mở lời bằng câu đó. Vẫn bằng cái giọng điệu bình thản như mọi khi.

"Nghe bảo ngón chân phải hóa cứng nhanh hơn tưởng tượng. Từ đó cơ bắp cũng bị xơ cứng và xương biến chất theo. Nên là, cắt bỏ chỗ này đi có thể ngăn chặn được tiến triển của bệnh. Thế nên theo một nghĩa nào đó thì đây là tin vui đấy."

Nói rồi, chị Yako cười khanh khách.

Nếu không có chuyện hôm qua, chắc tôi đã bị lừa ngọt xớt. Tất nhiên là tôi sẽ sốc, nhưng chắc chắn tôi sẽ tin rằng chị Yako đã chấp nhận tất cả.

Bởi vì chị Yako diễn xuất giỏi lắm, và tôi thì lại muốn tin vào những lời nói dối kiểu đó vô cùng.

"Nói nhỏ nghe nè, nếu cắt bỏ ổ bệnh chính là chân phải, biết đâu quá trình hóa cứng sẽ dừng lại luôn. Thực tế là, có một bệnh nhân nhập viện trước chị đã không bị hóa cứng thêm suốt nửa năm nhờ phẫu thuật cắt bỏ này. Biết đâu cắt bỏ phần hỏng đi thì bệnh sẽ khỏi đấy."

Tôi không nói nên lời. Đó đúng là tin vui thật. Nhưng ở viện điều dưỡng này ngoài chị Yako ra chẳng còn bệnh nhân nào khác. Và chưa từng có bệnh nhân Kim Khối nào rời khỏi đài Subaru. Hai dữ kiện đó kết hợp lại sẽ dẫn đến kết luận gì, tôi không nghĩ là chị Yako không nhận ra.

Tiếng hét đầy phẫn nộ và bi thương tôi nghe thấy hôm qua.

"Đúng là... tin vui thật chị nhỉ. Phẫu thuật xong, biết đâu sẽ khỏi."

"Ừ, đúng thế. Ngồi xe lăn thì nhờ Eto đẩy là được, với lại cái cơ thể này mất đi cũng chẳng tiếc. Dù có đánh cược được ăn cả ngã về không, thì kiểu gì chị cũng thắng thôi."

Chị Yako không hề than vãn.

Tôi thầm cảm ơn vì mình đã đi ngang qua chỗ đó trước khi chân chị Yako bị cắt bỏ. Việc chị Yako bắt chuyện với tôi lúc đó chắc chắn là một may mắn hiếm có. Sự thật ấy càng làm tâm trạng tôi chìm xuống đáy. Việc những khả năng của chị Yako dần mất đi thật đáng sợ.

"Nếu chị khỏi bệnh, chị sẽ không thể thay đổi thế giới của Eto được nữa nhỉ."

"Em vẫn chưa thắng ván Checker nào mà. Đằng nào cũng thế thôi."

"A, phải rồi ha. Chị có khả năng trở thành Marion Tinsley bất bại mà lị."

Phải "phủ đầu" như thế tôi mới yên tâm là chị Yako không quên cái tiền đề đó. Chị Yako tuyệt đối không được thua. Nếu không thắng chị Yako, tôi sẽ không nhận được ba trăm triệu. Dù chị Yako có khỏi bệnh hay chết đi, nếu tôi không thắng cờ Checker thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi.

"Vậy thì làm ván Checker đi. Hôm nay chị cũng không thua đâu."

Lại là quy trình quen thuộc. Bàn cờ được đặt ra. Quân cờ được xếp lên.

Hôm nay chị Yako vẫn mạnh một cách trơn tru, đọc trước nước đi của tôi đến ba bước. Dù hoảng loạn đến thế, chị Yako vẫn không mắc một lỗi nào.

"Ủa, hôm nay Eto đánh khá đấy chứ."

Thấy tôi chặn đường phong Vua, chị Yako ngạc nhiên nói.

"Đánh nhiều thế này thì mấy lỗi sai vặt cũng phải giảm đi chứ ạ."

"...Trưởng thành rồi ha. Ừm, tốt lắm. Thế mới là con người chứ."

Tôi không thể đáp lại trôi chảy vì sợ chỉ cần thở ra thôi là tuyến lệ sẽ vỡ òa.

Tôi nghĩ nếu khóc ở đây thì coi như xong. Chị Yako đang chịu đựng ngay trước mắt tôi, tôi mà khóc thì còn ra thể thống gì. Tôi cắn chặt răng đến mức tưởng như răng hàm sắp vỡ vụn, thì lần đầu tiên quân cờ của tôi đã đến được mép bàn cờ - nơi có thể phong Vua.

"Ồ..."

Chị Yako cũng ngạc nhiên trước nước đi này, khẽ thốt lên. Hôm nay tôi nhìn thấy sơ hở trong thế công của chị ấy. Len lỏi qua dòng chảy quân cờ của chị Yako, tôi đã chạm được vào làn da chị ấy.

"...Vua đấy. Lấy quân cờ bị ăn đặt lên trên đi."

Chị Yako chỉ vào quân cờ màu đỏ bị ăn. Lời nói đó kéo tôi về thực tại.

"A, à, ừ nhỉ, đúng rồi."

"Eto, cái đó... Gì chứ, đâu phải cứ phong Vua là thắng đâu."

"E, em biết mà."

Xui xẻo thay, quân cờ đỏ tôi định nhón lấy lại bay vèo qua không trung, rơi xuống sàn. Nghe tiếng "cạch" khô khốc của quân cờ lăn lóc, tôi cũng lao theo xuống sàn. Một chuỗi hành động thảm hại. Chẳng buồn cười chút nào, tôi còn bị đập mạnh vào vùng ức. Tôi quằn quại vì đau, còn chị Yako thì nhón quân cờ lên nhẹ tênh.

"Làm cái trò gì thế không biết. Ngốc thật."

Vừa nén đau vừa ngồi lại ngay ngắn, tôi thấy trên quân cờ của mình đã có quân cờ đỏ của chị Yako đặt lên.

"Đến được mép bàn cờ, cõng thêm quân khác sẽ thành Vua."

Chị Yako nheo mắt tuyên bố.

"Em đã đi được đến tận đây rồi, Eto."

"Vua thì... làm được gì ấy nhỉ?"

"Này, em nhìn Vua của chị di chuyển rồi còn gì. Tiến cũng được mà lùi cũng xong. Muốn đi đâu thì đi."

"Muốn đi đâu thì đi..."

Quân Vua của tôi cõng quân cờ của chị Yako đang ở vị trí gần chị ấy nhất. Quân đen cõng quân đỏ trông yếu ớt hơn hẳn so với Vua của chị Yako. Nhưng cõng theo quân cờ của chị Yako, quân Vua này có thể đi đến bất cứ đâu trên bàn cờ Checker.

Hình ảnh đó khiến tôi ghen tị vô cùng.

Giá mà tôi có thể cõng cả nỗi đau của chị Yako như thế. Tôi đau đáu nghĩ.

"...Xin lỗi chị Yako."

"Gì, sao thế?"

"Em thấy hơi buồn nôn nên đi vệ sinh chút."

"Hả, này, nhớ vị trí bàn cờ đấy nhé!"

Không phải vì tôi suýt khóc trước mặt chị Yako đâu, mà là do cú đập vào ức đau quá thôi. Tôi nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh. Thay vì nước mắt thì thứ khác trào ra.

Súc miệng xong quay lại, đà tiến công của tôi đã tan thành mây khói, và tôi lại rơi vào thế thua như mọi khi. Có vẻ mầm mống chiến thắng đã trôi theo cơn nôn đi mất rồi.

Nhưng đổi lại, tôi nhận ra một điều.

"Lúc em phong Vua chị cũng thót tim đấy. Sao? Chơi tiếp không?"

"...Chơi ạ."

Tôi đã lỡ thích chị Yako mất rồi, thích đến mức chẳng biết phải làm sao nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!