95 Ngày trước
▼ 95 ngày trước
Người quản lý nhóm trung học của Phân hiệu Subudai là cô chủ nhiệm Tsutsumi Sayuri. Cô là người điềm tĩnh trước mọi việc, nhưng hôm nay có vẻ ngay cả cô cũng đang dao động.
Nói vậy chứ tôi cũng đang ngồi đối diện cô Tsutsumi với toàn thân cứng đờ như bị đóng băng. Tôi cố siết cơ mặt để không lộ ra sự bối rối, nhưng chẳng biết có tác dụng đến đâu.
Tất nhiên, cô Tsutsumi không có ý định trách mắng tôi. Đây chỉ là buổi tư vấn hai bên đơn thuần. Học sinh nào cũng phải làm. Chuyện bình thường thôi.
"Cô đã xem phiếu khảo sát nguyện vọng của Eto. Nói thẳng nhé, cô không thể nhận cái này được. Em tự thấy thế nào?"
"...Em chẳng thấy thế nào cả."
Cô Tsutsumi thở dài thườn thượt trước phiếu khảo sát của tôi. Ở mục nguyện vọng một, tôi ghi "Làm việc tại Subudai", còn lại để trống. Không thể viết gì hơn được nữa. Chắc chưa có buổi tư vấn nào khó xử thế này. Tôi cảm thấy thương cho hoàn cảnh của cô giáo như thể chuyện của người khác.
"Em hoàn toàn không có ý định học lên tiếp sao?"
"Vâng, em định thế."
Tôi trả lời dứt khoát, cô giáo nhíu mày thấy rõ.
"Vậy sau khi tốt nghiệp phân hiệu em định làm gì?"
"Như đã viết, em sẽ tìm việc ở Subudai. ...Tạm thời em đã nói chuyện để được tiếp tục làm ruộng giúp người ta hoặc làm việc trên núi như những kỳ nghỉ dài hạn. Mẹ em cũng khuyên em nên tham khảo ý kiến của hội nông nghiệp Subudai để đi làm."
Tôi thấy từ "khuyên" nghe hơi kỳ cục. Những gì mẹ nói sẽ mặc định trở thành con đường tôi phải đi. Mẹ sẽ không chấp nhận bất kỳ hướng đi nào khác, và tôi cũng chẳng còn sức lực để phản kháng. Nghe vậy, nét mặt cô Tsutsumi càng thêm u ám.
"Em đâu thể ở Subudai cả đời được. Cái làng này làm gì có nhiều việc đến thế..."
"Nhưng cũng không phải là không có. Không sao đâu ạ. Em cũng đâu có học giỏi giang gì."
"Nhưng mà Eto à..."
Sau đó cô giáo khen tôi vài câu. Nhưng tôi biết, chỉ vài lời khen đó không thể giúp tôi rời khỏi Subudai.
Nhà tôi rất nghèo. Nhưng ngay cả khi không nghèo, mẹ cũng sẽ không trả học phí cho tôi, và cũng không muốn tôi rời khỏi Subudai. Chỉ vậy thôi. Chú Kitagami chắc cũng sẽ không can thiệp vào hoàn cảnh của mẹ con tôi.
Chỉ là, nếu có ba trăm triệu yên thì khác.
Đúng như chị Yako nói, số tiền lớn sẽ thay đổi cuộc đời. Tôi nhớ lại khuôn mặt chị Yako khi nói "Tôi sẽ không để ai động vào đâu". Một người thông minh như chị ấy chắc chắn sẽ làm đúng như vậy.
Không, chị Yako thì chẳng cần ba trăm triệu cũng sẽ tự mở đường cho mình. Thực tế chị ấy đã sống như vậy. Không cần ai chống lưng, sống cuộc đời của chính mình, và rồi...
Và rồi mắc bệnh Tích Kim, bị giam lỏng trong Viện điều dưỡng Subudai.
"Cô hiểu. ...Hoàn cảnh của Eto, chuyện gia đình em, dù chỉ là người ngoài nhìn vào, cô cũng hiểu phần nào. Những điều cô nói có thể sẽ khó nghe với Eto. Cô nghĩ một cậu bé mười lăm tuổi không thể dễ dàng quyết định chuyện này được."
Cô Tsutsumi nhìn thẳng vào tôi, nói:
"Nhưng cô lo là Eto đang làm cái mặt như thể đã từ bỏ tất cả mọi thứ. Biết đâu Eto cũng muốn sống cuộc đời của riêng mình thì sao?"
Cô nói với vẻ đau lòng nhưng không hề lảng tránh ánh mắt tôi. Cô không biết hoàn cảnh thực sự của tôi.
Cô không biết rằng tôi đã gặp chị Yako, và có thể đang nắm trong tay tấm vé giải quyết tất cả mọi chuyện.
Sau cuộc trò chuyện đó mà đi đến viện điều dưỡng, cảm giác thật kỳ lạ. Cô Tsutsumi sau đó còn nghĩ ra đủ cách để tôi rời khỏi Subudai, hay tìm việc làm bên ngoài ngôi làng này. Việc cô thẳng thắn nói rằng lựa chọn nào cũng chông gai chứng tỏ cô Tsutsumi thực sự là một giáo viên tốt. Vì tôi rời khỏi Subudai đồng nghĩa với việc không bao giờ quay lại đây nữa, và phải sống một mình trơ trọi.
Đối với cô Tsutsumi tốt bụng như vậy, tôi lại không hé răng nửa lời về chị Yako.
Những lúc thế này, tôi lại nhớ đến câu chuyện về sự "chứng minh" mà Yukawa đã nói. Trong hoàn cảnh này, nếu tôi kể chuyện chị Yako cho ai đó, mối quan hệ giữa tôi và chị ấy sẽ chết ngay lập tức. Sẽ không thể chứng minh được nữa.
Nhưng mà, rốt cuộc tôi đang "chứng minh" mối quan hệ trong sáng với chị Yako cho ai xem chứ? Càng nghĩ, đầu óc tôi càng như lạc vào ngõ cụt.
Tuy nhiên, tôi cũng không có lựa chọn là không đến chỗ chị Yako. Dạo gần đây chỉ cần mở cửa phòng là chị Yako đã mỉm cười quay lại nhìn tôi. Dù có thể là y tá hay bác sĩ Toeda, chị ấy vẫn cười với niềm hy vọng đó. Và khi nhận ra là tôi, chị ấy sẽ khẽ giơ tay chào.
"Ồ, Eto."
Hôm nay chị Yako đang ngồi một mình ở bàn ăn di động, chơi giải thế cờ Checkers. Trước đây chị ấy hay đọc sách hoặc nghịch điện thoại, nhưng dạo này có vẻ chỉ đam mê Checkers.
"Đúng lúc tôi đang định thử vài chiêu, nào, chơi thôi chơi thôi."
"Nhanh thế ạ."
"Dạo này Eto cũng mạnh lên rồi, chơi cùng vui lắm, vui cực. Cứ đà này mà mạnh lên nữa thì còn vui hơn."
Chị Yako phấn khích như một đứa trẻ, trông thật dễ thương. Nếu nói ra chắc chắn sẽ bị trêu nên tôi không nói, nhưng tôi thực sự nghĩ vậy.
"À, em thắc mắc mãi, sao lại là Checkers ạ?"
"Ý cậu là sao?"
"Tức là, tại sao không phải Shogi, không phải Cờ vua, mà lại là Checkers, có lý do gì không ạ?"
"Hừm."
Nói rồi chị Yako bỗng im bặt. Tôi bắt đầu nghi ngờ hay là chẳng có lý do gì sất, thì bất chợt chị ấy mở miệng.
"Có một giai thoại tôi rất thích liên quan đến board game. Chuyện về ấn tượng của các danh nhân đối với các trò chơi. Họ bảo rằng: 'Checkers giống như cái giếng không đáy. Cờ vua giống như đại dương bao la'. Sau đó, một người phỏng vấn đã lấy những ví dụ này ra và hỏi Kỳ thánh Habu xem ông nghĩ Shogi là gì."
Tôi không biết rõ Kỳ thánh Habu là ai, nhưng vẫn im lặng lắng nghe.
"Kỳ thánh Habu đã nói: 'Đó là thứ được chế tác tinh xảo'. Shogi đã có luật chơi như hiện tại suốt bốn trăm năm. Shogi ngày nay là kết tinh trí tuệ của người xưa qua quá trình biến đổi chậm rãi. Giống như mọi người cùng nhau vẽ nên một bức tranh vậy."
"Chà, cũng đúng thật..."
Trong đầu tôi hiện lên bức tường của viện điều dưỡng.
"Ngược lại, Checkers thì nguồn gốc không rõ ràng. Một trò chơi với luật lệ đơn giản cứ thế 'tồn tại' ở đó."
Trong đầu tôi, trên bức tường đó, hình ảnh một con cá voi hiện lên.
"Thế rốt cuộc ý chị là sao?"
"Thì là tôi thích Checkers thôi."
Chị Yako kết luận một câu xanh rờn rồi đặt bàn cờ lên bàn.
"Chắc lý do lớn nhất là vì cái thứ không có trong Shogi, cũng không có trong Cờ vua, mà chỉ có trong Checkers."
"...Cái gì vậy ạ?"
"Để xem nào. Khi nào tôi chết tôi sẽ nói cho cậu biết."
"Chị đừng có nói gở."
"Thật mà lị."
Chị Yako cười như không có gì, nhưng chính điều đó làm tôi thấy khó chịu. Người mắc bệnh nan y bộ có quyền lấy tuổi thọ của mình ra đùa giỡn sao?
Để thay đổi tâm trạng, tôi bắt đầu suy nghĩ về câu đố chị Yako vừa đưa ra. Thứ không có trong Shogi, không có trong Cờ vua, chỉ tồn tại trong Checkers. Tôi không rành về Checkers lắm, nhưng đây là trò chơi tôi chơi nghiêm túc nhất trong đời.
Biết đâu, nó liên quan đến tâm tư sâu kín nhất của chị Yako. Của một Yako đã đặt cược bản thân vào Checkers chứ không phải Cờ vua hay Shogi.
"Nhân tiện, trong đấu vật cũng không có đâu nhé."
"Đừng có đưa gợi ý thừa thãi làm nhiễu loạn thông tin chứ."
Chị Yako vừa ngân nga vừa xếp cờ, rồi đẩy nhẹ quân cờ gần trung tâm lên. Ván đấu bắt đầu trôi chảy, tôi cố gắng bám theo.
Gần đây tôi nhận ra một điều. Chị Yako về cơ bản sử dụng một vài khuôn mẫu (pattern) để chơi Checkers. Tôi cảm giác bí mật sức mạnh của chị ấy nằm ở đó, nhưng cụ thể là gì thì khó nói.
Tuy nhiên, khi tôi cố gắng đọc trước nước đi dựa trên các khuôn mẫu đó, thì lại bị chị ấy bắt bài ngược lại. Nỗ lực của tôi mãi chưa thành công.
Nhưng mà, vừa chơi Checkers vừa suy nghĩ đủ thứ chuyện thế này thật vui. Gạt bỏ ba trăm triệu yên, gạt bỏ bệnh tình của chị Yako, thì bản thân Checkers là một trò chơi thú vị.
Vừa chơi, chị Yako vừa kể về những thứ từng nghiên cứu, hay chuyện bánh kẹo ăn ngon. Những câu chuyện phiếm. Tôi cũng phụ họa theo hoặc đặt câu hỏi.
Mỗi lần đối mặt chơi cờ thế này, tôi lại biết thêm một chút về chị Yako. Và tôi cũng dần dần kể về chuyện ở Subudai, hay về chính bản thân mình.
Điều đó khiến tôi cảm thấy dễ chịu đến mức bối rối.
Về đến nhà với tâm trạng lâng lâng, tôi chạm mặt chú Kitagami.
Mẹ tôi hình như đang đi họp, nên trong nhà ngập tràn sự bình yên ngắn ngủi.
"Cô Emiko không có nhà đâu."
Cuộc hội thoại với chú Kitagami lúc nào cũng bắt đầu bằng câu đó. Vì tôi và chú chỉ nói chuyện tử tế khi mẹ vắng nhà.
"Việc ở trường có bận không?"
"À, ừm..."
Tôi do dự trong thoáng chốc. Nhưng cũng có suy nghĩ "nếu là người này thì được". Một lúc sau, tôi kể chuyện về chị Yako, lược bỏ phần ba trăm triệu và Checkers.
"Chú đừng nói với mẹ chuyện cháu ra vào viện điều dưỡng nhé."
"Đương nhiên rồi. Chú nói làm sao được."
Chú Kitagami cười nhẹ.
"Vậy thì, cháu nên ở bên cạnh cô bé đó nhiều vào."
"...Cháu cũng nghĩ vậy."
Vì giấu chuyện đấu Checkers nên tôi cảm thấy hơi khó xử. Người ngoài nhìn vào chắc sẽ thấy tôi giống một kẻ đang bám lấy cô gái bệnh tật sắp chết. Nghĩ vậy, tôi thấy mọi thứ hiện tại dường như vẩn đục. Nhưng tôi cũng cảm giác không chỉ có vậy, thật khó tả.
Lúc đó, từ trong túi quần phát ra tiếng "ting" nhỏ. Cả tôi và chú Kitagami đối diện đều nhìn về phía túi quần. Chú Kitagami dường như nhận ra vẻ mặt "thôi chết" của tôi, chú cười mỉm.
"Nghe máy đi cũng được mà."
"...Không sao đâu ạ, chắc là tin nhắn thôi..."
Miệng nói vậy nhưng tôi vẫn kiểm tra điện thoại. Trên màn hình chính là một tràng dài những dòng review bữa tối hôm nay của chị Yako.
"Cháu để máy trần thế kia à."
"Vâng... đúng là vậy ạ."
Vốn dĩ tôi chưa từng có smartphone nên làm gì có ốp lưng. Chị Yako mải lo đặt điện thoại về nên chắc quên béng mất vụ ốp. Nhìn chiếc máy màu bạc, chú Kitagami cười khẽ.
"...Hôm nào chú sẽ kiếm cho cái ốp thích hợp."
"A, cảm ơn chú ạ."
"Bí mật với cô Emiko nhé."
Chú Kitagami cười nói. Khoảnh khắc đó, hình ảnh chú Kitagami ngày xưa lướt qua tâm trí tôi. Cái thời chú lén mua bánh kẹo, sách vở cho tôi và dặn "Bí mật với mẹ nhé".
Bất chợt, chú Kitagami lên tiếng.
"Cháu nên ở bên cạnh cô bé đó nhiều vào. Hễ rời xa là người ta thay đổi ngay đấy."
Nói rồi chú không nói thêm gì nữa, lẳng lặng đi về phòng mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
