143 ngày trước
▼ 143 ngày trước
Rốt cuộc, tôi đã thua trước giá trị của chiếc khăn đắt tiền. Tan học, tôi lại đi qua con đường cũ. Hôm nay không có người phụ nữ kỳ quặc nào ngồi trên tường bắt chuyện nữa.
Đi vòng quanh bức tường của viện điều dưỡng, tôi thấy một lối vào trông như cổng thành. Khác với lâu đài, nơi này được bảo vệ bởi camera giám sát chứ không phải lính gác. Tôi trừng mắt nhìn cái camera đang chĩa vào mình rồi mở cánh cổng sắt.
Vừa bước chân vào khuôn viên, hiện ra trước mắt tôi là tòa nhà khổng lồ đang tắm mình dưới ánh mặt trời. Những khối lập phương nhỏ được kết nối với nhau bằng kính và cột trụ. Nhìn vẻ ngoài trắng toát chưa bị vấy bẩn khác hẳn bức tường bao quanh, tôi bỗng muốn quay về ngay lập tức.
"...Cháu muốn vào thăm chị Tsumura Yako ạ."
Khi tôi nói vậy ở quầy lễ tân, nhân viên có vẻ nghiêm túc chỉ đáp gọn lỏn: "Tầng sáu". Vẻ mặt đó như thể không ngờ lại có người đến thăm bệnh.
Tôi bước vào thang máy rộng thênh thang lên tầng sáu. Chưa kịp nghĩ là mình quên hỏi số phòng thì đã có câu trả lời. Tầng sáu chỉ có duy nhất một phòng bệnh. Những phòng còn lại đều có tên như "Phòng xét nghiệm sinh hóa (Tầng 6)", "Phòng kiểm tra chức năng sinh lý (Tầng 6)".
Toàn bộ tầng này đều dành cho Tsumura Yako.
Tấm biển "Tsumura" được treo ở căn phòng nằm sâu bên trong, nơi có lẽ có tầm nhìn đẹp nhất. Tôi gõ cửa nhẹ rồi mở cánh cửa trượt ra.
Quả nhiên người phụ nữ hôm qua – chị Yako đang ở đó.
Chị Yako ngồi bên cửa sổ lớn của phòng bệnh rộng rãi, mái tóc dài bay bay. Tất nhiên trong phòng bệnh thì chị ấy không quàng khăn hay đeo găng tay. Cánh tay và cổ lộ ra từ bộ đồ bệnh nhân giống váy liền thân gầy guộc đến mức các khớp xương lộ rõ.
Khi tôi giơ chiếc khăn lên, chị Yako cười toe toét.
"Vất vả rồi."
Dù bị khí thế đó lấn át, tôi vẫn bước vào phòng. Rồi tôi nhét chiếc khăn vào tay chị ấy thật chặt.
"Thế là em xong nhiệm vụ rồi nhé."
"Ây dà, chị biết thế nào em cũng đến nên đã ngồi bên cửa sổ từ sáng đấy. Trông cũng ra dáng tranh vẽ lắm chứ bộ? Này nhóc, tên gì?"
"...Eto Hinata. Học sinh lớp chín."
"Giới thiệu lại nhé. Chị là Tsumura Yako. Tính theo năm học thì là sinh viên năm ba đại học. Ở trường chị nghiên cứu lịch sử, nhưng lâu rồi không đi học nên quên sạch sành sanh rồi. Chị phát bệnh Tảng Vàng và nhập viện ở đây từ nửa năm trước. Là bệnh nhân duy nhất ở đây."
Nói rồi, chị Yako cười tươi rói.
Viện điều dưỡng mới xây dựng từng có bảy bệnh nhân. Sau đó chắc cũng có thêm một hai người mới đến. Và nửa năm trước người phụ nữ trước mặt tôi đã chuyển tới. Nghe nói hiện tại chỉ có mình chị ấy nằm viện ở đây.
Điều đó có nghĩa là gì, dù không muốn tôi cũng phải hiểu.
"...Không phải bệnh Tảng Vàng mà là 'Loạn sản xơ hóa cơ vàng đa phát' chứ ạ."
Không biết nói gì nên tôi buột miệng chỉnh lại. Nghe vậy, chị Yako cười ranh mãnh.
"Hóa ra nhóc cũng rành gớm nhỉ?"
Loạn sản xơ hóa cơ vàng đa phát, thường gọi là "Bệnh Tảng Vàng". Một căn bệnh nan y đặc biệt đến mức nhà nước phải thúc đẩy nghiên cứu và gấp rút xây dựng cơ sở này.
Đặc điểm nổi bật nhất của căn bệnh này là sau khi chết, bệnh nhân sẽ biến đổi thành "Vàng" theo đúng nghĩa đen.
Người mắc bệnh này, từ khi phát bệnh, cơ bắp sẽ dần dần cứng lại và xâm lấn vào xương. Phần xương xâm lấn này sẽ biến đổi thành một chất cực kỳ gần với vàng. Không, nếu đặt hai thứ cạnh nhau, có lẽ không thể phân biệt đâu là vàng tự nhiên và đâu là vàng sinh ra từ cơ thể bệnh nhân Bệnh Tảng Vàng. Khoa học hiện đại không có cách nào phân biệt hai thứ đó.
"...Người dân sống ở Subadai hầu như ai cũng biết mà. Subadai tồn tại được là nhờ ơn nơi này mà lị."
Kiến thức của tôi cũng chỉ là đọc trong mấy tờ rơi đặt ở nhà văn hóa thôn thôi. Những tờ rơi được làm ra để dạy cho những người như mẹ tôi biết về sự đặc thù, đặc điểm và quan trọng nhất là tính không lây nhiễm của Bệnh Tảng Vàng.
"Biết thì biết chứ chưa thấy bao giờ đúng không?"
Như nhìn thấu suy nghĩ của tôi, chị Yako cười. Rồi chị ấy nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi khung cửa sổ, di chuyển lên giường một cách mượt mà. Chiếc giường kêu cọt kẹt khi chị Yako nói:
"Người ta bảo vàng tồn tại trên Trái Đất này được hình thành do các ngôi sao đã chết va chạm vào Trái Đất. Số vàng đang lưu thông hiện nay chỉ là di vật của những ngôi sao đó thôi."
"Hả..."
"Đó cũng là lý do giá vàng không bị rớt thê thảm."
Chẳng biết từ lúc nào, khoảng cách giữa tôi và chị Yako đã gần sát sạt.
"Tuy nhiên, cơ thể bị Bệnh Tảng Vàng xâm chiếm của chị lại khác. Cơ thể chị tạo ra vàng mà không cần trải qua vụ nổ nhỏ của hành tinh nào, làm tăng tổng lượng vàng của hành tinh này lên một chút."
Vừa nói, chị Yako vừa dùng ngón trỏ lướt nhẹ trên cánh tay phải mảnh khảnh.
"Đây chính là Loạn sản xơ hóa cơ vàng đa phát mà em nói đấy. Thấy sao?"
"Chị hỏi thấy sao thì em biết trả lời thế nào..."
"Nhìn thấy bệnh nhân thực tế thì khác hẳn đúng không?"
Chị Yako nói vậy nhưng thú thật tôi chẳng hiểu lắm. Trên cánh tay gầy guộc kia vẫn nổi đầy những mạch máu li ti, cũng chẳng thấy chỗ nào dát vàng cả.
Chuyện cơ thể người biến thành tảng vàng nghe thật khó tin. Tôi nhớ đến thuật giả kim thịnh hành thời trung cổ. Bao nhiêu người đã cố sống cố chết để tạo ra vàng, vậy mà giờ đây người trước mặt tôi lại tự nhiên biến thành nó. Tôi không thể nào tưởng tượng nổi.
"Chị sắp chết rồi, cũng chẳng còn bao lâu nữa đâu."
Câu nói đó kéo giật ý thức tôi trở lại.
Cái chết lẽ ra là một chủ đề nhạy cảm, vậy mà chị Yako lại làm vẻ mặt như thể đó là một bất ngờ thú vị dành riêng cho tôi. Trước khi tôi kịp nói gì, chị Yako đã mở lời.
"Nói thẳng luôn nhé. Eto, em có muốn thừa kế chị không?"
"Thừa kế,"
"Đúng. Bệnh Tảng Vàng ấy mà, đúng như tên gọi, sẽ biến thành vàng nên bán được đấy. Nhưng dù xác chị có bán được tiền thì chị cũng chết toi rồi, chẳng có ai nhận tiền cả. Người khác thì chỉ định gia đình hay người yêu. Tiếc là chị chẳng có ai cả. Thế nên, chị muốn chỉ định em làm người thừa kế."
Tôi chẳng hiểu chị ấy đang nói cái quái gì.
Thừa kế. Bán được. Biến thành tiền.
Chị Yako trước mặt vẫn giữ nụ cười thích thú.
"...Chị đùa đấy à?"
"Cái này trong tờ rơi không ghi đâu nhỉ. Chuyện khá riêng tư mà. Nhưng là thật đấy. Sau này em cứ hỏi thử mà xem. Xác chị bán được 300 triệu yên đấy."
Mặc kệ cảm xúc của tôi, chị Yako cứ thế nói tiếp.
"Khoan đã, 300 triệu yên..."
"300 triệu yên hàng thật giá thật."
"Tự dưng chị nói thế em..."
"Tuy nhiên, chị cũng có điều kiện."
Chị Yako giơ ngón trỏ lên dứt khoát.
"...Điều kiện?"
"Đúng. Điều kiện để nhường 300 triệu yên cho em."
Nói rồi, chị Yako lôi từ ngăn kéo bên cạnh ra một bàn cờ vua, đặt lên bàn ăn trên giường. Bề mặt bàn cờ caro đen trắng có nhiều vết xước nhỏ. Có vẻ đã được dùng rất nhiều.
"Em biết trò Cờ Đam (Checkers) không?"
"...Em không biết."
"Không biết cũng chả sao. Trò này đơn giản cực."
"Cái này là bàn cờ vua mà."
"Giờ mình sẽ biến nó thành bàn cờ Đam."
Nói rồi chị Yako đặt lên mặt bàn cờ vua hai đống quân cờ dẹt màu đỏ và đen. Chị ấy cứ thế xếp các quân cờ vào các ô đen trên bàn cờ.
"Chị thích một trò chơi du hành trong thế giới hoang tàn sau chiến tranh hạt nhân, trong thế giới đó người ta dùng nắp chai Coca để chơi cờ Đam. Chính vì đơn giản nên dù thế giới có diệt vong thì cờ Đam vẫn tồn tại. Chỉ cần dùng những quân cờ dẹt hai màu này thôi."
Trong lúc nói chuyện, mười hai quân cờ đen đã được xếp vào ba hàng ô đen phía tôi. Phía chị Yako cũng xếp các quân đỏ tương tự.
"Có mười hai quân cờ, cơ bản là chỉ được đi chéo về phía trước. Nếu phía trước có quân địch thì có thể nhảy qua để ăn như thế này. Em chơi cờ vua bao giờ chưa?"
"...Em biết luật."
"Thế thì cứ coi như đây là quân Tượng trong cờ vua, nhưng chỉ được nhảy qua khi ăn quân thôi."
"Tượng là cờ tướng chứ." (ND: Trong bản gốc là Shogi, nhưng dịch sang ngữ cảnh VN có thể hiểu là quân Tượng đi chéo).
"Rồi nhé, nếu quân cờ Đam đi đến được hàng cuối cùng của đối phương thì sẽ phong Vua (King). Lên Vua rồi thì được đi chéo về phía sau nữa."
Phớt lờ lời tôi, chị Yako đặt một quân đỏ lên trên quân đen. Trông cứ như quân đen đang đội vương miện đỏ vậy.
"Quân đã lên Vua thì phân biệt rõ ràng thế này. Đến cuối sân, cõng thêm một quân là thành Vua. Ăn hết quân của đối phương, hoặc giống như chiếu tướng trong cờ vua, làm cho đối phương không đi được nữa là thắng. Dễ ợt phải không? Mấy cái khác vừa chơi chị vừa chỉ cho. Đơn giản hơn cờ vua nhiều đúng không? Nào, chơi thử đi."
Lời nói chẳng cho tôi cơ hội từ chối. Đến chuyện 300 triệu yên tôi còn chưa nuốt trôi, làm sao mà hiểu luật cờ Đam ngay được.
Tạm thời, tôi đẩy quân đen ở góc chéo lên trước. Đáp lại, chị Yako đi quân đỏ thứ ba từ trái sang. Cứ thế bị cuốn theo, tôi lại đẩy quân gần giữa lên. Lặp đi lặp lại một hồi, quân của chị Yako nhảy qua quân của tôi. Quân tôi bị ăn. Không chịu thua, tôi cũng ăn quân của chị Yako, nhưng rồi lại bị quân phía sau chờ sẵn ăn mất. Cứ thế, quân của chị Yako đến cuối sân và phong Vua. Rồi quân của tôi bị tiêu diệt trong nháy mắt.
Đúng là trò chơi đơn giản thật. Chính vì đơn giản nên tôi chẳng hiểu mình thua ở đâu.
"Ây dà, em yếu đến mức chị giật mình luôn đấy."
"Chịu thôi, em đã chơi bao giờ đâu..."
"Cũng phải ha. Thế làm ván nữa nhé."
"Thua thảm hại thế này mà còn chơi nữa á?"
"Chơi chứ."
Nói rồi chị Yako lại bắt đầu xếp cờ y như cũ.
Nhưng kết quả vẫn là thua trắng. Không phải tôi không hiểu luật, nhưng quân của tôi bị chị Yako vờn cho như trò đùa.
"Tại em không tính trước hai, ba nước nên mới bị ăn đấy."
"Có thể là thế, nhưng thú thật em chả hiểu gì sất."
"Khi ăn quân thì nên định sẵn cách di chuyển một chút. Con nào làm mồi nhử, con nào để phong Vua."
Vừa nghe giải thích, tôi vừa lặng lẽ rối bời. Được dạy chơi một trò chưa từng biết, bệnh nhân Bệnh Tảng Vàng gián tiếp cứu Subadai, 300 triệu yên thừa kế cho người mới gặp, tất cả đều chẳng có chút thực tế nào.
Chị Yako ngồi trên giường trông như một con quỷ đang đùa giỡn với linh hồn con người. Đôi mắt đen láy tròn xoe nhìn tôi như đang định giá. Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh mở ra, cô y tá bước vào.
"A, đến giờ kiểm tra rồi nhỉ. Quên béng mất."
"Em cũng phải về đây."
Vốn dĩ tôi chỉ đến trả khăn thôi. Chẳng còn lý do gì để tôi ở lại đây nữa. Nhưng ngay trước khi tôi bước ra khỏi phòng, chị Yako quay ngoắt lại. Rồi cười.
"Thắng một ván thôi là 300 triệu yên đấy. Cố lên nhé, Eto. Hẹn gặp lại!"
Rồi chị Yako nhẹ nhàng quay lưng lại. Trong phòng chỉ còn lại bàn cờ Đam với thế cờ tan hoang và thằng tôi đang ngây ra như phỗng.
Cũng chẳng thể cứ đứng lì trong phòng bệnh mãi, tôi rời khỏi viện điều dưỡng. Tòa nhà tắm trong ánh hoàng hôn quả nhiên vẫn là tòa lâu đài dị hợm không hợp với Subadai, tôi không thể tưởng tượng nổi cảnh mình lui tới nơi này.
Nhưng chị Yako có vẻ không nghi ngờ gì việc tôi sẽ quay lại.
Có thể tôi chỉ đang bị trêu đùa. Nhưng cũng không loại trừ khả năng chị Yako thực sự là con gái rượu của một đại gia nào đó, có sẵn 300 triệu yên để tiêu xài tùy thích. Và cũng không loại trừ khả năng vì sở thích quái đản mà chị ấy muốn để lại gia sản cho người thắng mình cờ Đam.
Dù khả năng cực thấp, nhưng cơ hội để tôi có 300 triệu yên không phải là con số không.
300 triệu yên. Có số tiền lớn như thế thì làm được những gì nhỉ?
Mà có số tiền lớn như thế thì có gì là không làm được chứ?
Về đến nhà, mẹ đã ngồi ở bàn ăn. Mẹ vừa ăn bim bim mua ở đâu đó vừa thẫn thờ xem tivi. Chắc lại cãi nhau gì với dượng Kitagami, hôm nay trông mẹ khó chịu hơn mọi ngày nhiều.
"Về sớm thế, ngứa cả mắt."
Hôm nọ về giờ này thì bị mắng là về muộn.
Tôi im lặng đi lên phòng trên tầng hai. Nếu may mắn thì vào phòng là xong chuyện. Nhưng hôm nay không được như thế. Mẹ cũng đi theo lên cầu thang. Cái bóng đổ dài chắn trước đường đi của tôi.
"Lờ đi đấy à? Có gì bất mãn thì cút ra khỏi nhà đi. Không có cục nợ như mày thì bọn tao đâu phải sống ở cái bãi thử nghiệm trên người này."
Lúc này tôi quay lại là sai lầm. Mẹ nhìn tôi như thể vừa tìm thấy sơ hở, bắt đầu tấn công dồn dập.
"Cái gì? Ra vẻ tổn thương ghê nhỉ, định trách móc ai? Đúng là, chẳng hiểu nỗi khổ của cha mẹ gì cả, biết thế tao chẳng đẻ mày ra làm gì. Cái thằng này."
Tay tôi đặt trên nắm cửa không nhúc nhích. Tôi biết nếu chọn sai thời điểm thì sẽ bị tấn công cho đến khi nát bấy mới thôi. Phải để bà ấy xả hết những gì muốn xả, nếu không tôi sẽ bị thiêu rụi đến tận tâm can.
"Mày cũng thế thôi con ạ. Cùng một giuộc cả. Tao sẽ không cho mày thoát khỏi đây đâu. Khỏi cái Subadai này, cả đời. Đến lúc chết."
Cùng với những lời nhổ toẹt đó là tiếng bước chân xuống cầu thang. Tôi bước vào phòng. Tự lúc nào, tôi nhận ra mình đã nín thở.
Chỉ cần có 300 triệu yên thì làm gì cũng được, tôi tự nhủ lại lần nữa. Chỉ cần có 300 triệu yên, cuộc đời sẽ thay đổi.
Tôi cũng có thể rời khỏi Subadai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
