144 ngày trước
▼ 144 ngày trước
Sai lầm đầu tiên là việc tôi đã đi qua con đường nằm cạnh Viện điều dưỡng Subadai – một cơ sở trị liệu đặc biệt được xây dựng cho một căn bệnh nào đó. Từ Phân hiệu Subadai về nhà tôi có vài con đường. Lẽ ra tôi có thể đi đường khác, nhưng cứ đúng hôm đó, tôi lại đặt chân vào con đường này.
Subadai nơi tôi sống là một ngôi làng nhỏ nằm lọt thỏm giữa núi rừng, dân số chỉ khoảng một nghìn người. So với thành phố thì nơi này quá đỗi nhỏ bé.
Ngay cả trong cái làng Subadai này, con đường này cũng vắng vẻ một cách lạ thường. Một con đường mòn gần viện điều dưỡng. Nhất là khi các bệnh nhân nội trú đang ở đây, con đường này hầu như chẳng ai dùng.
Có lẽ đó là biểu hiện cho việc người dân Subadai tự nhiên giữ khoảng cách với viện điều dưỡng. Hoặc có thể họ cảm thấy e ngại trước vẻ ngoài của bức tường bao quanh viện. Dù sao đi nữa, sự vắng vẻ ở đây cũng vượt xa những nơi khác.
Viện điều dưỡng Subadai từng được bao quanh bởi những bức tường trắng toát. Giờ thì nó được bao quanh bởi những bức tường chi chít hình vẽ bậy.
Tất cả đều là thành quả lao động nghệ thuật miệt mài của cư dân nơi đây. Nhờ ơn họ mà ranh giới phân chia bên trong và bên ngoài viện điều dưỡng là những bức tranh graffiti lòe loẹt, những con chó được vẽ cách điệu, hay là một con cá voi khổng lồ. Tôi trừng mắt nhìn con cá voi vẽ trên tường rồi khẽ thở dài.
Con cá voi bơi trên bức tường phía Đông của viện điều dưỡng này đang ung dung bơi giữa biển hình vẽ bậy với một kích thước "lệch tông" hoàn toàn. Cái thân hình đen trũi của nó nhìn từ xa cũng thấy rõ mồn một.
Con cá voi này trước đây từng gây xôn xao một chút. Một phóng viên đến Subadai đã ngẫu hứng chụp ảnh nó và viết bài với tiêu đề "Sự chữa lành tại khu điều trị cuối đời dành cho bệnh lạ".
Trong bài báo đó, con cá voi được đặt tên là "Cá voi tháng Hai" và trở thành vật trang trí cho một câu chuyện đầy chất thơ, nhưng rốt cuộc nó chỉ là mầm mống gây ra một vụ "gạch đá" tơi bời trên mạng. Cách dùng từ "bệnh lạ" và "điều trị cuối đời" đã trở thành vấn đề.
Gói gọn căn bệnh đó trong hai chữ "bệnh lạ" là quá thiếu tế nhị, và những bệnh nhân nhập viện ở đây vẫn đang trong quá trình điều trị. Cho dù đó là căn bệnh hoàn toàn không có hy vọng chữa khỏi, cũng không nên viết như thể họ đã chấp nhận cái chết ngay từ đầu.
Thế là, "Cá voi tháng Hai" – cái tên được đặt chỉ vì tạp chí phát hành vào tháng Hai – hôm nay vẫn đang bơi bên trong bức tường cao vút với vẻ mặt chẳng mảy may quan tâm đến chuyện bên ngoài.
Ngay trước mũi con cá voi đó dán đầy những tờ rơi với nội dung "Kiên quyết từ chối tiếp nhận bệnh nhân Bệnh Tảng Vàng", "Phản đối viện điều dưỡng – Vì một Subadai tươi đẹp". Bên cạnh những khẩu hiệu to đùng là hàng loạt lời lăng mạ, phỉ báng nhắm vào viện điều dưỡng.
Tôi nhìn chằm chằm vào tờ rơi đó vài giây rồi chậm rãi đưa tay ra.
Ngay khoảnh khắc đó, một cơn gió mạnh thổi qua. Một tờ rơi tôi định bóc tự động bong ra và bay biến vào trong lùm cây. Và rồi, bàn tay đang vươn ra của tôi lại nắm lấy một thứ khác.
Đó là một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ chu sa.
"...Khăn quàng cổ...?"
Bây giờ là đầu tháng Tư. Nắng cũng dần ấm lên, thêm chút nữa là chẳng cần áo khoác. Chưa kể hôm nay là một ngày đẹp trời để đi dạo. Một ngày như thế này thì làm sao cần đến khăn quàng cổ được. Mà rốt cuộc cái khăn này từ đâu chui ra vậy?
"Này cậu bé đằng kia."
Chưa kịp tìm xem cái khăn từ đâu ra, tôi đã được chào đón bởi một giọng nói trong trẻo.
"Bắt dính đấy. Cảm ơn vì đã nhặt giúp nhé. Nếu không phiền thì trả lại cho chị được không?"
Tôi nhìn về hướng phát ra tiếng nói.
"Đúng rồi, hướng này nè. Cuối cùng cũng thấy chị rồi ha."
Trên bờ tường, một người phụ nữ tóc dài đang ngồi vắt vẻo. Nhìn cái cổ trắng ngần lộ ra từ bộ đồ bệnh nhân, tôi nghĩ thầm quả nhiên màu đỏ của chiếc khăn rất hợp với chị ấy. Trên tay chị ấy đeo một đôi găng tay màu đen chẳng ăn nhập gì với tiết trời mùa xuân.
Nói một cách khiêm tốn thì chị ấy là một người đẹp. Kể cả việc lấy bức tường sặc sỡ làm ghế ngồi, trông chị ấy vẫn toát lên vẻ huyền ảo lạ thường.
"...Chị là người của... viện điều dưỡng ạ?"
Bị bầu không khí đó làm cho lúng túng, tôi buột miệng hỏi một câu ngớ ngẩn.
"Đúng rồi. Chị là người của phe bên trong."
Nghe vậy, chị ấy nở một nụ cười tinh nghịch. Trái ngược với vẻ ngoài xinh đẹp, dáng vẻ nheo mắt cười của chị ấy trông khá trẻ con. Lúc này tôi mới sực nhớ ra cảm giác của chiếc khăn trên tay.
"À đúng rồi, cái này, cái này..."
Tôi cuống quýt giơ tay cầm chiếc khăn đỏ ra. Nhưng chị ấy chẳng có ý định lấy lại. Thấy tôi bối rối, chị ấy vẫn giữ nguyên đôi mắt híp lại mà cười.
"Muốn trả thì đến phòng bệnh của chị đi. Chị sẽ cho em vào đường hoàng."
"...Em không có tư cách vào đó đâu."
"Bệnh tật đâu phải vé thông hành."
Nói rồi, chị ấy cười càng lúc càng vui vẻ.
Câu nói đó giúp tôi đoán ra người phụ nữ trước mặt đang mắc căn bệnh lạ được đồn đại kia. Và nếu những lời đồn của người dân Subadai là đúng, thì người phụ nữ này hẳn là bệnh nhân duy nhất đang nằm viện hiện nay.
"Trông chị chẳng giống người bệnh chút nào."
"Ây dà, người bệnh cũng leo tường được chứ bộ. Tiện thể nói luôn, cái khăn đó đắt tiền lắm đấy, nên đừng có ném trả lại nhé."
Nói xong, bóng dáng người đó bất ngờ biến mất khỏi bờ tường. Một lúc sau, tiếng nói vọng ra từ phía bên kia con cá voi.
"Chị là Tsumura Yako! Đừng ngại, cứ gọi là chị Yako nhé! Em cứ đọc tên chị ở quầy lễ tân là họ cho qua đấy!"
"...Em ném khăn đấy nhé! Chị đỡ lấy đi!"
"Không đâu, em không phải kiểu người đối xử thô bạo với đồ đạc của người khác. Vậy nhé, lát gặp lại!"
Tiếng chị Yako nhỏ dần rồi xa khuất. Ở khoảng cách này, có ném khăn cũng chẳng tới nơi. Tôi thực sự đã định ném trả, nhưng nhìn chất vải thượng hạng thế này, tôi không tài nào làm được.
Rắc rối to rồi, đó là cảm nghĩ đầu tiên của tôi. Chỉ mới gặp vài phút mà chị Yako đã nhìn thấu tính cách của tôi, chẳng hiểu sao lại ép tôi nhận một món nợ ân tình hiệu quả nhất. Tôi thấy buồn cho bản thân mình vì không thể nỡ tay làm bẩn cái khăn chỉ vì một chữ "đắt".
Sau một hồi đắn đo, tôi nhét chiếc khăn vào trong cặp. Để không quên, tôi bóc nốt tờ rơi phản đối còn sót lại và nhét vào túi.
Về đến nhà thì chẳng có ai. Trong căn nhà vắng lặng vang lên những âm thanh chói tai.
Cái máy in cũ kỹ của gia đình mỗi lần in ấn lại rên rỉ nhưng tiếng kêu cứu. Trong lòng tôi thầm mong nó hỏng quách đi cho rồi, nhưng cái máy in vẫn cần mẫn làm việc. Mất một khoảng thời gian lâu đến phát nản, tôi thấy cái máy in nhả ra một tờ rơi. Trên tờ rơi là dòng chữ "Phản đối tiếp nhận bệnh nhân Bệnh Tảng Vàng mới!" được viết bằng phông chữ Mincho sắc nét.
Tôi lôi tờ rơi vo viên trong túi ra, nhẹ nhàng ném vào thùng rác.
Ichikago Tokumitsu, người vừa nhậm chức trưởng thôn mới của Subadai, đã tuyên bố chắc nịch rằng sẽ đưa tài chính của Subadai lên mức dương trong nhiệm kỳ của mình, và ông ta đã thực sự làm được. Thứ mà Ichikago Tokumitsu xây dựng để cứu ngôi làng này chính là viện điều dưỡng chuyên dụng cho Bệnh Tảng Vàng thứ ba trên cả nước.
Thiên nhiên tươi đẹp và quỹ đất dư thừa của Subadai là địa điểm tuyệt vời để xây dựng những chiếc hộp trắng toát. Tất nhiên, ngoài Ichikago Tokumitsu ra cũng có rất nhiều người muốn sử dụng không gian này một cách hiệu quả.
Tuy nhiên, người duy nhất thực sự tận dụng được Subadai chỉ có mình ông ta. Ông ta biết đọc thời thế và nắm bắt nhu cầu. Ông ta hiểu rõ thứ Subadai cần không phải là một sân khấu ca nhạc khổng lồ, cũng chẳng phải bức tượng đồng do một nghệ sĩ mới nổi nào đó dựng lên, mà là một bệnh viện đặc biệt được chính phủ cấp cho khoản trợ cấp khổng lồ.
Vào thời điểm đó, cả nước có bảy bệnh nhân mắc căn bệnh thường gọi là "Bệnh Tảng Vàng". Chính phủ chỉ định căn bệnh này là bệnh nan y cực kỳ đặc biệt và tuyên bố sẽ xây dựng các cơ sở thu dung chuyên dụng.
Với tầm nhìn xa trông rộng, Ichikago Tokumitsu là người đầu tiên đề cử Subadai làm địa điểm, và "Viện điều dưỡng Subadai" được xây dựng nhanh chóng thuận lợi. Đây là cơ sở mới nhất trong cái ngôi làng lỗi thời này.
Cứ thế, hai trong số bảy bệnh nhân đã được đưa đến Viện điều dưỡng Subadai. Họ được đưa vào bên trong những bức tường trắng đó, cơ sở chuyên dụng để nghiên cứu và điều trị Bệnh Tảng Vàng. Chuyện này xảy ra vào khoảng khi tôi học lớp bốn ở phân hiệu. Sau đó, Viện điều dưỡng Subadai tiếp tục tiếp nhận bệnh nhân, và mỗi lần như thế kinh tế Subadai lại được vận hành.
Hồi đó trên tường vẫn chưa bị vẽ bậy, thay vào đó là những tờ rơi "Phản đối viện điều dưỡng", "Rút lui ngay lập tức - Vì tương lai con em chúng ta" phủ kín nơi trắng toát ấy.
Tính ra thì mẹ tôi đã tham gia phong trào phản đối Viện điều dưỡng Subadai được bốn năm rồi.
***
Hơn bảy giờ tối mẹ mới về, tôi bỗng thấy căng thẳng. Chiếc khăn đã được giấu sâu trong tủ quần áo nên chắc sẽ không bị lộ. Nhưng cẩn thận vẫn hơn. Tôi chủ động xuống tầng một để mẹ không xông lên phòng mình.
Thấy tôi, mẹ trừng mắt nhìn vẻ khó chịu. Rồi bà nhổ toẹt một câu:
"Thằng Kitagami đâu?"
Kitagami là cha dượng của tôi.
"Dượng vẫn chưa về... thì phải ạ."
Tôi vừa nói xong, mẹ hừ mũi vẻ bất mãn rồi ngồi vào bàn ăn. Thấy thế, tôi vào bếp bắt đầu làm món mì udon đông lạnh cho mẹ. Khi có dượng Kitagami ở nhà thì dượng sẽ nấu, nhưng hôm nay đành chịu thôi.
Trong lúc luộc mì, tôi tranh thủ rã đông phần bánh mì đông lạnh của mình thì dượng Kitagami lững thững bước vào bếp. Mới ngoài bốn mươi mà trông dượng đã già đi trông thấy.
Dáng vẻ gầy gò hốc hác nhưng đôi mắt lại sáng quắc của dượng trông như một con thú bị thương. Chắc tôi trông cũng chẳng khác gì. Hai chúng tôi ở đây khiến căn bếp trông như một cái chuồng nuôi nhốt nhỏ.
"...À, Hinata, cái này."
Dượng Kitagami giơ cái túi giấy trên tay lên, cười gượng gạo.
"Dượng vừa đi phụ làm ruộng bên nhà bác Hashikawa về. Đổi lại thì đây, được cho ít gạo với rau."
"Cảm ơn dượng ạ."
"Không có gì, chuyện nhỏ ấy mà..."
Vừa nói, dượng Kitagami vừa xếp những củ rau méo mó vào tủ lạnh.
Dượng Kitagami là người tái hôn với mẹ tôi, vốn không phải dân gốc Subadai. Lần đầu được giới thiệu, dượng không có khuôn mặt của con thú như bây giờ, mà là một người đàn ông đàng hoàng, toát lên vẻ trí thức. Mất cha từ khi chưa hiểu chuyện, tôi đã từng kỳ vọng biết bao.
Dượng Kitagami cũng vậy, tôi vẫn nhớ dượng hay mua sách cho tôi rồi cười rất vui vẻ. Số sách trong nhà này hầu hết là do dượng mang về.
Dượng Kitagami thực sự lo lắng về vấn đề giảm dân số và kinh tế của Subadai, dượng đã cố gắng hết sức để biến nơi mẹ con tôi sống thành một nơi tràn đầy sức sống. Dượng bỏ việc ở một công ty danh tiếng để bắt đầu dự án chấn hưng lấy Subadai làm trọng điểm.
Cả tôi và mẹ đều ủng hộ dượng.
Giá mà mọi chuyện cứ thế suôn sẻ thì tốt biết mấy.
Nói tóm lại, các dự án dượng Kitagami khởi xướng đều thất bại thảm hại. Nào là làm rượu đặc sản Subadai, hay mở rộng nông sản Subadai ra ngoài tỉnh. Nói trắng ra thì toàn là những biện pháp cũ rích. Dù vậy, dượng Kitagami thực sự muốn vực dậy Subadai.
"Thương hiệu Subadai" mà dượng định xây dựng không bám rễ được, và Subadai sắp bị sáp nhập vào khu Midorinai bên kia núi. Người dân Subadai đã chấp nhận điều đó mà sống. Chỉ có dượng Kitagami là sốt sắng.
Kết quả là, thứ mang lại sức sống nhất cho Subadai lại là việc xây dựng Viện điều dưỡng Subadai.
Lúc đó dượng Kitagami gần như đã phải dẹp bỏ hầu hết các kế hoạch, nhưng dượng vẫn chưa bỏ cuộc. Ngay cả khi tiền tiết kiệm cạn kiệt, dượng vẫn không gục ngã. Cho đến khi quyết định xây dựng viện điều dưỡng quy mô lớn thứ ba trong nước được thông qua, dượng Kitagami vẫn chưa từ bỏ Subadai.
Và vào ngày họp giải trình xây dựng Viện điều dưỡng Subadai, dượng Kitagami đã gãy vụn.
"Hết cách rồi nhỉ."
Cùng với câu nói đó, dượng Kitagami bỏ việc hoàn toàn và cũng chẳng bước chân ra khỏi phòng nữa. Từ ngày đó, kinh tế gia đình tôi dựa vào tiền trợ cấp xã hội và bánh mì đông lạnh do tổ chức phi lợi nhuận (NPO) cấp phát. Số tiền ít ỏi đó cũng tan biến vào "chi phí hoạt động" mà mẹ tôi đơn phương thực hiện.
"Hinata cũng nên ăn uống tử tế vào, đừng chỉ ăn mỗi bánh mì."
Lời nói của dượng Kitagami kéo tôi về thực tại. Mì udon đã trương phềnh lên cả rồi. Tôi vội vàng đổ mì trong nồi ra bát.
"Dạ không, hôm nay con không đói lắm..."
"Vậy à."
Nói rồi, dượng Kitagami cũng lấy phần bánh mì của mình ra.
"Xin lỗi con nhé, bắt con phải sống cảnh này."
Thi thoảng dượng Kitagami lại lẩm bẩm như thế như chợt nhớ ra.
Dù vậy, dượng dường như chẳng còn chút ý chí nào để đi làm lại. Dượng thỉnh thoảng đi phụ làm ruộng cho người khác như thế này, nhưng lại không thể bắt đầu một cái gì mới. Những lúc thế này tôi chẳng biết nói gì, chỉ đáp lại: "Không sao đâu ạ."
Chẳng có mấy lời nào dành cho một kẻ đã gục ngã cả.
Đúng lúc đó, tiếng cười lanh lảnh vang lên từ chiếc tivi trong phòng khách.
Mẹ tôi chỉ lẳng lặng tăng âm lượng tivi mỗi khi chúng tôi nói chuyện như thế này. Như đã thỏa thuận ngầm, tôi và dượng Kitagami cùng im bặt.
Khi tôi bưng bát mì udon trương phềnh và cái bánh mì xịt tương cà ra bàn, bữa ăn khó chịu bắt đầu. Mẹ lườm tôi đang lẳng lặng gặm bánh mì, rồi thở dài thườn thượt.
"Thế hôm nay ông đi đâu?"
Câu hỏi này dành cho dượng Kitagami. Khi dượng giải thích y hệt lúc nãy, mẹ tặc lưỡi khinh bỉ.
"Nhà Hashikawa là lũ ăn mày đầu hàng viện điều dưỡng đầu tiên chứ gì."
Mẹ cay nghiệt nhổ toẹt câu đó, làm dượng Kitagami càng co rúm người lại.
"...Tôi được nhà bác Hashikawa cho ít gạo, chắc cũng cầm cự được một thời gian."
"Không hiểu à? Gạo đó có khi bị nhiễm độc rồi cũng nên. Với bên đó thì nhà mình là kẻ thù đấy."
Dù nói thế nhưng chắc mẹ vẫn sẽ ăn gạo nhà bác Hashikawa cho mà xem, tôi thầm nghĩ.
"Nghe này, sai bét rồi. Nhà nước đang che giấu sự thật quan trọng. Những kẻ bị nhốt trong đó không phải bệnh nhân đâu, mà là vũ khí sinh học của quốc gia đấy. Chừng nào chưa dẹp bỏ cái đó thì Subadai sẽ bị biến thành bãi thử nghiệm ghê tởm."
Khi mẹ bắt đầu thao thao bất tuyệt về thuyết âm mưu nhảm nhí, dượng Kitagami lảng tránh ánh nhìn. Những lúc thế này dượng lại thu mình vào vỏ ốc, im lặng chờ cơn bão đi qua.
Còn tôi lúc đó lại nhớ về chị Yako mới gặp hôm nay. Về người con gái đeo găng tay và quàng khăn giữa mùa xuân, trông chẳng giống vũ khí sinh học hay bệnh nhân chút nào.
Khi quyết định xây dựng viện điều dưỡng, người ta đồn đại rằng Bệnh Tảng Vàng hay "Loạn sản xơ hóa cơ vàng đa phát" là một căn bệnh lạ lây nhiễm không rõ nguyên nhân. Nghe nói lúc họp giải trình cũng có nhiều người phản đối xây dựng.
Tuy nhiên, viện điều dưỡng là bước ngoặt đến với Subadai, nơi có thể sẽ biến mất sau vài năm nữa. Dần dần, khi biết bệnh không lây nhiễm, sự phản đối của mọi người cũng lắng xuống. Từ khi những bức tranh tràn ngập trên tường, Subadai đã chấp nhận viện điều dưỡng.
Hiện tại, những người hoạt động phản đối chỉ còn vài chục người, đứng đầu là mẹ tôi. Một cộng đồng nhỏ hẹp trong cái Subadai chật hẹp. Mẹ tụ tập với vài người đó gần như mỗi ngày, kể lể những thuyết âm mưu như vừa rồi.
Mẹ bắt đầu lún sâu vào những hoạt động này kể từ khi dượng Kitagami không còn ra khỏi phòng nữa. Mối quan hệ tương quan đó thật trần trụi và đáng sợ.
Ăn vội cái bánh mì cho xong, tôi đứng dậy ngay lập tức. Tiếng tặc lưỡi của mẹ vang lên sau lưng. Và rồi, bài thuyết âm mưu nhắm vào dượng Kitagami lại tiếp tục.
Lên đến tầng hai, việc đầu tiên tôi làm là kiểm tra tủ quần áo. Tít sâu trong tủ là chiếc khăn quàng cổ màu đỏ. Chuyện này, chuyện kia, tất cả đều không phải là mơ.
Ra nông nỗi này cũng tại tôi đã đi qua con đường đó. – Suy cho cùng là tại tôi đã nảy ra ý định bóc tờ rơi phản đối viện điều dưỡng.
Tôi biết mẹ đã làm tờ rơi mới. Biết cả việc mẹ đã in hỏng bao nhiêu lần trên cái máy in cũ rích để chọn ra vài tờ ưng ý nhất. Tôi có thể hình dung ra dáng vẻ hớn hở của mẹ khi đi dán chúng.
Đằng nào cũng là tờ rơi chẳng ai thèm xem. Viện điều dưỡng cũng chẳng vì thế mà sập tiệm. Nhưng thằng tôi ngu ngốc lại đi bóc nó xuống.
Mà chẳng hề nghĩ đến việc sẽ đụng độ chị Yako ở đó.
Ngắm nhìn chiếc khăn đỏ một lúc, tôi đóng cửa tủ lại. Viện điều dưỡng Subadai. Không có tư cách chính là ý này đây. Nghĩ kiểu gì thì đó cũng không phải nơi mà con trai của người phụ nữ đang dán tờ rơi phản đối gây phiền nhiễu được phép bước vào.
Dù vậy, tấm vé thông hành được đan bằng len vẫn đang nằm trong phòng tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
