Sẽ Thật Hoàn Hảo Nếu Như Chị Có Thể Chết Vào Lúc Hạ Tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

230 2365

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

157 110

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

(Đang ra)

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Imandu

Chúng tôi không cần tự ép bản thân phải sống chung nữa.

205 946

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

(Đang ra)

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Dowonhyang

Đủ thứ lời nguyền rủa khó chịu cứ bám lấy người tôi. Nhưng tại sao… tại sao họ lại đối xử tốt với tôi…?

177 1723

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

450 23327

Anh Ơi, Liệu Anh Có Phải Là Chàng Thám Tử Dám Yêu Quái Vật?

(Đang ra)

Anh Ơi, Liệu Anh Có Phải Là Chàng Thám Tử Dám Yêu Quái Vật?

Tsukasa

Một tác phẩm trinh thám đầy cảm giác mới lạ, xoay quanh màn hợp bích của cặp đôi [Anh Trai × Em Gái] với vô vàn uẩn khúc khó nói!

5 6

Toàn tập - 16 Ngày trước

16 Ngày trước

▼ 16 ngày trước

Kể từ hôm đó, chị Yako không tỉnh lại nữa. Cùng với sự tiến triển của bệnh, thời gian tỉnh táo của chị ngày càng ngắn lại. Có đợt chị ngủ li bì suốt hai ngày liền. Nỗi lo "lỡ chị ấy không bao giờ tỉnh lại nữa thì sao" và suy nghĩ "với tình hình hiện tại, cứ ngủ thế này có khi lại tốt hơn" cứ giằng xé trong tôi.

Lúc đó, có tiếng gõ cửa phòng bệnh. Là chị Nimura.

"Eto này. À ừm... có người nhất quyết đòi gặp em. Chị đã từ chối rồi, nhưng hắn cứ đứng ở bức tường phía Kujira gào thét mãi..."

"...Là nhà báo ạ?"

"Hắn bảo 'Tao có món nợ với Eto Hinata'. Chị không nghĩ là người quen thật đâu, nhưng cứ báo cho em biết. Hắn đang đợi ở trạm xe buýt gần viện điều dưỡng ấy."

"...Vậy ạ."

"Nếu không biết là ai thì đừng đi nhé."

"Không, không sao đâu ạ. Em sẽ đi."

Tôi trả lời dứt khoát, thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi phòng bệnh.

Người có nợ với tôi, kẻ như thế, tôi chỉ biết đúng một người.

Tôi đi lối cửa sau, men theo mương nước để ra khỏi viện điều dưỡng.

Đợi ở trạm xe buýt, đúng như dự đoán, là Yukawa của tờ *Shukan Gendai*. Nhìn quanh không thấy ai khác.

Vừa thấy tôi, Yukawa nói như thể đã đợi đến mòn mỏi:

"Chào, Eto. Lâu không gặp. Không gặp một thời gian mà cao lên phết nhỉ."

"...Cao thế quái nào được trong thời gian ngắn thế này."

Cái gọi là "nợ", chắc là ám chỉ thông tin về chị Yako lần trước. Kể công cái đó thì hơi ức chế, nhưng đúng là nếu không có người này, tôi sẽ mãi chẳng biết gì về chị Yako.

Trong sự im lặng, tôi khẽ hỏi:

"Là anh sao? ...Người viết bài báo về chị Yako và tôi.",

"Không biết cậu có tin không, nhưng không phải tôi."

"Tin thế nào được. Người đầu tiên mò đến Subarudai là anh, người biết rõ về tôi và chị Yako cũng là anh."

"Tôi không biết tình trạng của Miyako Tsumura thế nào. Tôi có được vào viện điều dưỡng đâu. Thêm nữa, tôi cũng chẳng rảnh mà rình rập cậu từng tí một. Chuyện cắt chân tôi hoàn toàn không biết gì cả."

Yukawa nói với giọng gay gắt. Thú thật, trông anh ta không giống đang nói dối. Tôi nuốt ngược câu "Vậy thì là ai?" vào trong và nói:

"Dạo này anh làm gì?"

"Làm gì là làm gì, đi làm chứ sao. Cậu tưởng mỗi hai người là nhân vật hot chắc? Ngoài Subarudai ra còn đầy chuyện để viết bài."

"Nhưng anh từng hứng thú với tôi và chị Yako lắm mà. Với anh, chuyện bên ngoài Subarudai thú vị hơn sao?"

"Tôi định sau khi Miyako Tsumura chết mới phỏng vấn cậu lại."

Có vẻ anh ta không nói đùa. Anh ta nghĩ sau khi chị Yako chết, tôi sẽ dễ mở miệng hơn sao?

"Tôi đã nói rồi. Tôi không hứng thú với bệnh nhân, tôi hứng thú với những người xung quanh họ. Miyako Tsumura chết đi, nhưng cậu vẫn sống. Sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi định sẽ đề nghị phỏng vấn lại."

"Anh nghĩ tôi sẽ nói sao?"

"Ừ, sẽ nói. Cậu nghĩ một người bị cuốn vào chuyện đó lại có thể im lặng mãi sao?"

Tôi của hiện tại không nghĩ mình sẽ kể chuyện về chị Yako cho bất kỳ ai theo kiểu đó. Nhưng biết đâu đấy? Sau khi chị Yako chết một thời gian, liệu tôi có quên đi sự day dứt hiện tại và bắt đầu kể lể về chị ấy?

Thêm thắt chút gia vị cho đẹp đẽ hơn bài báo trên tạp chí tuần san kia.

"Thế nào? Những ngày tháng bên cạnh Miyako Tsumura ấy."

"...Về chuyện chứng minh, tôi đã suy nghĩ theo cách của mình. Từ lúc anh nói, tôi vẫn luôn suy nghĩ."

"......"

"Thú thật, tôi không biết phải làm sao. Tôi không ở bên cạnh chị Yako vì tiền, nhưng chẳng có cách nào chứng minh điều đó cả. Đơn giản là từ bỏ 300 triệu yên cũng không chứng minh được."

Yukawa nhìn chằm chằm tôi một lúc, rồi chậm rãi đứng dậy.

"...Cho tôi hỏi một câu được không?"

"Gì?"

"Tại sao anh lại hứng thú với bệnh hóa vàng đến thế?"

Tôi không nghĩ anh ta sẽ dừng lại. Nhưng Yukawa chỉ quay đầu lại, nói khẽ:

"Người yêu của em gái tôi là bệnh nhân hóa vàng."

"...Em gái anh?"

"Cậu người yêu đó đã phớt lờ họ hàng thân thích, mong muốn để lại hầu hết số tiền cho em gái tôi. Và cậu ta đã làm thế thật. Nhưng em gái tôi chỉ biết chuyện đó sau khi cậu ta chết. Số tiền quá lớn, nên đương nhiên là xảy ra chuyện kinh khủng. Đám người tự xưng là họ hàng, trước đó chẳng bao giờ đến thăm, đã xúm lại xâu xé em gái tôi."

Tôi thấy câu chuyện này quen quen. Đó là giai thoại mà anh Kuboyama đã kể khi nói về việc lẩn trốn.

"Em gái tôi bị gọi là con lừa đảo tiếp cận đàn ông vì tiền, bị sỉ vả bắt phải chứng minh xem có tình yêu thật sự hay không. Vậy em gái tôi phải làm gì, chặt tay đưa cho họ chắc? Làm sao mà làm thế được. Nhưng đám khán giả đâu có chấp nhận câu trả lời đó. Dù em gái tôi định từ bỏ hàng trăm triệu yên, bọn họ vẫn không ngừng tấn công."

"...Rồi sao nữa ạ?"

"Vẫn sống. Nhưng đã ba năm rồi không tỉnh lại."

Giọng nói lạnh tanh. Anh Kuboyama đã dùng từ "chịu đựng những điều khủng khiếp".

"Nó nhảy từ cửa sổ xuống, nhưng không chết. Hành động đó có chứng minh được gì không, hay chỉ bị coi là chạy trốn khỏi áp lực, đến giờ tôi vẫn không biết."

Yukawa lẩm bẩm, mắt nhìn xa xăm chứ không phải nói cho tôi nghe.

"Tôi đang đi tìm bằng chứng. Một bằng chứng mà không ai có thể đe dọa được."

Tôi không thể hỏi "Anh nghĩ tìm được bằng chứng đó thì sẽ được cứu rỗi sao?". Ngay khi tôi định nói một câu gì đó khác, một tiếng hô lớn vang lên không đúng lúc chút nào. Từ xa, vài phóng viên đang nhìn về phía này. Chết tiệt, sắp bị bao vây rồi. Sau một thoáng do dự, tôi chạy vụt về hướng ngược lại.

"Eto, lên xe đi!"

Vừa rẽ qua góc đường, tôi lại được đón chào bằng câu nói đó.

Một chiếc ô tô màu trắng đang đỗ chắn đường. Người đàn ông ngồi ghế lái đang vẫy tay với tôi. Là bố của Tsukino. Tôi chạy lại theo lời ông ấy, leo lên ghế sau.

"Nào, nhanh lên nhanh lên, thắt dây an toàn vào."

Tsukino cũng ngồi ở ghế phụ. Nhưng cậu ấy không chịu nhìn tôi.

"Dạ, sao chú lại ở đây..."

"Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, chú cứ lượn lờ quanh đây, nghĩ biết đâu gặp được cháu. Ichika cũng lo cho Eto lắm, nên là, chú nghĩ mình có thể giúp được gì đó."

Vậy là Tsukino đã nhờ bố giúp sao? Tôi định cảm ơn Tsukino đang ngồi ghế trước, nhưng lại thôi. Vì Tsukino vẫn nhất quyết không nhìn tôi. Cậu ấy cứ nhìn chăm chăm vào đường đi rồi lại nhìn xuống chân mình, cố gắng lờ đi bầu không khí hiện tại. Tôi không đủ can đảm để bắt chuyện với một người bạn cùng lớp đang trong trạng thái như thế.

Chiếc xe chạy một vòng quanh viện điều dưỡng.

"Dạ, bố bạn Tsukino này, nhà cháu..."

"À, chú biết. Không sao đâu. Chỉ là chú nghĩ nên đi đường vòng một chút. Có nhiều 'ruồi nhặng' lắm. Mà Eto này, cứ gọi chú là chú như ngày xưa là được rồi."

Tôi chưa bao giờ gọi bố Tsukino là "chú" theo kiểu thân mật cả. Nhưng tôi cũng không ngốc đến mức vạch trần điều đó lúc này. "Vâng... chú," tôi nói.

Chiếc xe đi đường vòng khá xa, cuối cùng cũng bắt đầu hướng về phía nhà tôi. Từ đây đi xe chắc mất khoảng mười phút. Như đã căn chuẩn thời gian, ông chú lên tiếng:

"Mà này... Eto. Cháu giỏi thật đấy. Chú cảm động lắm."

Lồng ngực tôi thắt lại, dự cảm chẳng lành. Tôi vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh:

"...Sao lại thế ạ?"

"Cháu đã ở bên cạnh một cô gái sắp chết, thật đáng khen. Không phải ai cũng làm được đâu."

Tôi chưa nói gì, ông chú đã tự biên tự diễn một cách hào hứng.

"Chà, không ngờ lại có một tình yêu thuần khiết đến thế. Tốt thật đấy. Hẹn hò với người bệnh chắc vất vả lắm nhỉ."

Ông chú nhìn chằm chằm tôi qua gương chiếu hậu. Đôi mắt híp lại hết cỡ. Chiếc xe nãy giờ cứ chạy với tốc độ chậm đến khó tin.

"Vất vả hay gì... cháu không nghĩ thế."

"Không, Eto có lòng bao dung lắm. Đúng chất đàn ông Subarudai. Từ xưa đàn ông Subarudai đã nổi tiếng kiên nhẫn. Chính vì thế cháu mới có thể chăm sóc cho cô bé bệnh tật đó."

Cơ thể tôi lạnh dần từ bên trong. Mặc kệ tôi, ông chú vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt.

"Người ta nói ra nói vào nhiều lắm. Nhưng chú tin Eto chắc chắn sẽ không lãng phí 300 triệu yên đó đâu nhỉ. Cháu sẽ chọn cách sử dụng tốt nhất."

"Đó không phải tiền của cháu."

"Sắp thành rồi."

Ông chú phán một câu xanh rờn.

"Mà, dù sao thì cũng đừng để tâm đến lời thiên hạ. 300 triệu yên là số tiền Eto xứng đáng nhận được. Đừng bận tâm nếu bị người ta chỉ trỏ."

"...Chú à."

"Phải rồi, chú đang nghĩ thế này. Hay là xây một tấm bia đá cho cô bé bệnh tật đó ở Subarudai nhỉ? Này Eto, Subarudai nổi tiếng về đá mà. Chắc chắn cô bạn gái kia cũng sẽ vui lòng. Mọi người sẽ không quên và sẽ biết ơn cô ấy."

Ông chú nói như thể đó là một ý tưởng thiên tài.

"Ừ. Dùng tiền như thế cũng hay đấy. Nếu dùng tiền để vực dậy Subarudai thì đám người xấu miệng kia cũng chẳng dám ho he gì đâu. Đầu tư... đúng rồi, đầu tư. Subarudai có nhiều chỗ để đầu tư lắm. Vốn dĩ lâm nghiệp ở đây rất phát triển. Chú cũng từng làm nghề đó... nhưng dạo gần đây, Subarudai so với nơi khác thì ảm đạm quá... Muốn phá vỡ cái vòng luẩn quẩn này thì cần đầu tư trang thiết bị. Mà lâm nghiệp ở cái vùng quê này thì kiếm đâu ra người đầu tư..."

Tsukino càng co rúm người lại, trông như sắp tan biến đến nơi.

"Trả ơn cho vùng đất Subarudai nơi cô bé bệnh tật đã trải qua những giây phút cuối đời. Một câu chuyện cảm động đấy chứ. Thế thì đám người độc mồm độc miệng cũng phải câm nín thôi."

Khoảnh khắc đó, cơn giận dữ như một cơn sốt bùng lên làm méo mó cả tầm nhìn của tôi.

Sợi dây liên kết giữa việc tôi có 300 triệu yên và cái chết của chị Yako, đối với người khác, là thứ có thể lờ đi. Thậm chí họ còn chẳng nhìn thấy nó. chị Yako chưa chết. Chị ấy vẫn còn sống. 300 triệu yên, hay nói đúng hơn là chị Yako, không phải là vật sở hữu của tôi.

"Mà, Eto cứ từ từ suy nghĩ nhé. Chà, chú cũng không ngờ Eto lại ra nông nỗi này. Không ngờ Eto lại dính dáng đến cô bé bệnh tật đó—"

"Tên bệnh nhân là Tsumura Miyako."

"Hả, à, ừ đúng rồi. Chà, con gái thành phố có khác, tên cũng sang chảnh ghê."

Tôi biết mình không nên nói những điều này. Nhưng không thể dừng lại được.

"Chuyện này chỉ nói ở đây thôi nhé, chị Yako có thể chữa khỏi đấy ạ. Giờ phương pháp điều trị cũng tiến bộ nhiều rồi, uống thuốc thêm một thời gian nữa là phẫu thuật khỏi hẳn. Tháng sau phẫu thuật xong chị ấy sẽ rời Subarudai về bệnh viện ở Tokyo. Chị ấy bảo dự định sẽ đi học lại. Nên là, chú có nói mấy chuyện đó cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu."

Vẻ bối rối lan tràn trên khuôn mặt ông chú. Biểu cảm như muốn nói "Sao nghe khác với kịch bản thế". Nhìn thấy vậy, cơn nóng trong tôi càng bùng phát dữ dội. chị Yako, người đã gào thét đau đớn ở hành lang hôm đó. Chị ấy như đang nhập vào tôi vậy.

"chị Yako sẽ không chết. Nên tôi thực sự chẳng liên quan gì cả. Chuyện chị Yako biến thành tiền hay gì đó toàn là nói dối. Mọi người bị dắt mũi cả rồi."

"Ơ... ừm..."

"chị Yako sẽ rời khỏi nơi này và sống sót."

Sở dĩ tôi không nói thêm được lời nào nữa là vì tôi nhớ đến Tsukino đang ngồi ở ghế phụ.

Tsukino tuyệt đối không nhìn tôi hay bố cậu ấy, cứ run rẩy thu mình trên ghế. Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh đó, cơn giận đang điên cuồng trong tôi dịu đi một chút. chị Yako đang trú ngụ trong tôi bỏ đi, chỉ để lại tàn dư.

"Phải nhìn vào..."

Không bỏ lỡ khoảnh khắc đó, ông chú nói bằng giọng trầm thấp.

"Phải nhìn vào hiện thực. Cứ như thế thì cô bạn gái bệnh tật kia cũng không siêu thoát được đâu."

Nhận ra thì xe đã đến ngã ba gần nhà. Cứ như thể ông chú có phép thuật co giãn quãng đường tùy ý vậy.

"...Cảm ơn chú ạ."

"Ừ, mà, chú đứng về phía Eto đấy nhé. Ít nhất thì người đưa Eto về đây là chú, nhỉ."

Ông chú nói mỗi thế rồi lái xe đi thẳng. Suốt thời gian đó, Tsukino vẫn cúi gằm mặt, không nói một lời.

Hình ảnh Tsukino cứ ám ảnh trong đầu tôi không dứt. Chính tôi là người khiến Tsukino phải ngồi vào cái ghế đó. Vì tôi là bạn cùng lớp nên Tsukino mới phải ngồi ghế phụ. Trong lúc nghe những lời đó, Tsukino đã nghĩ gì? Nghĩ đến việc mình có thể đã chà đạp lên trái tim tươi sáng và dịu dàng của cậu ấy, chân tôi như muốn khuỵu xuống.

Quanh nhà tôi cũng có vài phóng viên đang rình rập. Tôi bình tĩnh men theo tường rào leo lên tầng hai. Cửa sổ mở ra dễ dàng.

Vừa bước vào phòng, tôi thấy mẹ đang đứng đó.

Mẹ nhìn tôi như nhìn thấy ma. Căn phòng bừa bộn chắc là do bà ấy lục lọi. Nhưng vốn dĩ căn phòng trống trơn này chẳng có bằng chứng gì cả. Giữa căn phòng lộn xộn là cuốn tạp chí tuần san kia.

Tôi chờ đợi lời nói của mẹ. Thấy tôi trèo cửa sổ vào, mẹ hét lên gần như thét:

"Hinata! Cái... —mày, có thật không?"

Đã lâu lắm rồi mẹ mới gọi tên tôi.

Giá mà bà đừng gọi thì tốt hơn. Cứ quên tôi đi cũng được mà.

"...Mẹ biết rồi à."

"Biết với chả không, tạp chí viết rành rành ra đây, à đúng rồi, ngoài kia còn đầy phóng viên."

"Mẹ không giận sao?"

"Hả? Sao phải giận?"

"Vì con ra vào viện điều dưỡng bẩn thỉu."

"Giờ đâu phải lúc nói chuyện đó. Mày... tình thế khác rồi."

Mẹ cười khẩy. Như muốn nói "Mày chẳng hiểu cái gì cả". Cái máy photocopy bị hành hạ dưới tầng một chắc giờ đã ngừng hoạt động. Có lẽ bà ấy sẽ không tham gia phong trào phản đối nữa.

"300 triệu yên đấy, 300 triệu. Có số tiền đó là mình có thể rời khỏi cái chốn này. Thật sự, mày giỏi lắm. Này, sao không nói cho mẹ sớm hơn."

"...Vẫn chưa đến giai đoạn nói chuyện đó đâu."

"Hả? Phải bàn bạc cho kỹ chứ. Mày đã hỏi kỹ về chuyện thuế má chưa?"

"Giờ không phải lúc nói chuyện đó. Đừng làm phiền con."

"Này, mày vừa phải thôi chứ—"

"Nếu con không ở bên cạnh cô ấy lúc này, lỡ cô ấy sửa di chúc thì sao. Lúc đó thì mất trắng đấy."

Tôi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. Thấy vậy, mẹ như trút được gánh nặng, nói: "Ừ... đúng rồi, đúng vậy. Đàn bà con gái là loài sinh vật cảm xúc thất thường mà."

Câu thần chú này có vẻ hiệu nghiệm, mẹ tôi lẳng lặng rời khỏi phòng. Một lời đe dọa tồi tệ. Một lời nói dối kinh khủng. Nhưng không có lời nào hiệu quả hơn thế.

Còn lại một mình trong phòng, tôi ngồi phịch xuống. Với chiếc điện thoại chỉ còn một nửa pin, tôi nhắn tin cho chị Yako.

*chị Yako, xin lỗi chị vì đủ thứ chuyện.*

Suy nghĩ một lúc, tôi xóa hết đi. Rồi soạn lại một tin nhắn mới và gửi đi.

*chị Yako. Em ra ngoài một chút. Lát nữa em sẽ quay lại.*

Sau đó, tôi ngồi im cho đến khi mặt trời lặn.

chị Yako không trả lời tin nhắn.

Đợi đến khi xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, tôi mới xuống tầng một. Dù sao cũng phải ăn chút gì đó và chuẩn bị đồ đạc.

Mẹ tôi chắc đã đi ngủ, không thấy bóng dáng đâu. Nhìn qua cửa sau thấy đám phóng viên cũng đã rút lui. Muốn đi thì chỉ có lúc này.

Tôi nhanh chóng chuẩn bị đồ đạc, ăn qua loa mấy thứ tìm được trong bếp. Tiếng quạt thông gió vang lên rõ mồn một. Tôi xem giờ. Đã hơn mười một giờ đêm.

"Hinata, đi đấy à?"

Bất chợt có tiếng gọi. Chú Kitagami đang đứng ở hành lang nhìn tôi chằm chằm.

"...Vâng. Giờ cháu phải đến chỗ chị Yako."

"Hiểu mà. Chú hiểu lắm."

"Nên là, cái nhà này—"

Khoảnh khắc đó, chẳng hiểu sao mọi thứ lại xâu chuỗi lại với nhau.

Tại sao tôi lại không nghĩ đến khả năng này sớm hơn nhỉ? Thật kỳ lạ.

Thông tin cá nhân của tôi. Chuyện tôi ra vào chỗ chị Yako. Những bức ảnh chụp tôi không biết từ lúc nào. Nhưng chuyện chị Yako để lại 300 triệu yên sau khi chết, hay tiến triển bệnh tình của chị ấy thì tôi chưa từng nói ra.

Chiếc điện thoại thông minh vẫn đang nằm trong túi tôi. Chiếc điện thoại tôi luôn mang theo mỗi khi đến phòng bệnh chị Yako. Chiếc ốp lưng màu xanh tím than tuyệt đẹp mà chú Kitagami đã tặng.

"...Là chú, đã viết bài đó sao?"

Đáng lẽ đó phải là một câu nói chí mạng. Một câu nói đáng sợ đến mức khiến người ta phải ngập ngừng.

"Đúng vậy."

Nhưng chú Kitagami thừa nhận mà không hề thay đổi sắc mặt.

"Tại sao..."

"Sắp có 300 triệu yên mà. Tuyệt thật đấy. Có tiền rồi cháu sẽ rời khỏi cái nhà này chứ gì. Này, chú biết thừa."

Cuộc đối thoại với chú Kitagami mà không bị mẹ chen ngang. Không thể tin nổi nội dung của nó lại thế này.

"Thế khác gì cặp kè vì tiền đâu. Cháu đang đợi con bé đó chết đúng không... À, chú không bảo Hinata xấu xa gì đâu. Giống như 'chuột sa chĩnh gạo' thôi."

Chú Kitagami dùng đúng từ ngữ trong bài báo đó để nói.

"Chú phơi bày chuyện của cháu, chuyện của gia đình này, rốt cuộc là để làm gì?"

"Được 80 man (800.000 yên)."

Chú Kitagami nói rõ ràng.

"Chỉ cần viết về cháu thành bài báo là được ngần ấy tiền. Không bằng 300 triệu yên nhưng cũng là con số khá lớn. Chịu khó chịu đựng một chút thôi mà. Đằng nào cháu chẳng vớ được số tiền lớn gấp vạn lần."

"Chú Kitagami, chú đang nói cái gì..."

"Tao biết thừa. Tao sẽ chẳng được xu nào từ số tiền đó. Đằng nào bà Emiko cũng sẽ nắm hết. Tao sẽ không có một xu. Mụ đàn bà đó, mụ đàn bà đó... có tiền rồi thì kiểu gì cũng đá đít tao và vứt bỏ cái nhà này thôi. Hay là sao hả Hinata? Nếu tao nịnh nọt mày thì mày có bố thí cho tao được một ngàn man (10 triệu yên) không?"

Tôi hiểu rõ ý nghĩa từng từ ngữ, nhưng không thể nào chấp nhận nổi. Miệng tôi tự thốt lên những lời bi thương.

"Chị Yako... Chú không nghĩ chị Yako nhìn thấy sẽ bị tổn thương sao? Phóng viên bu đến thế này, chị Yako, chị ấy tuy mạnh mẽ và thông minh, nhưng lỡ chị ấy nghĩ tôi thực sự ở bên cạnh chị ấy vì tiền thì sao—"

"Cái đó thì quan trọng quái gì! Đằng nào con bé đó chẳng chết!"

Chú Kitagami gào lên. Lần đầu tiên tôi thấy chú ấy như vậy. Ngay cả khi bị mẹ tôi sỉ vả vô lý, chú ấy cũng chưa từng lớn tiếng thế này.

"...Chắc mày khinh tao lắm nhỉ. Được thôi, Hinata sắp có đống tiền rồi. Chắc mày cũng chẳng dính dáng gì đến tao nữa đâu. Bà Emiko thì cứ làm như đã cầm chắc tiền trong tay rồi ấy. Tao biết thừa. Có tiền rồi mày sẽ té khỏi đây ngay. Lý do mày ở lại đây, rốt cuộc cũng chỉ vì sợ ra ngoài xã hội thôi. Có tiền là giải quyết được hết."

"Tại sao vậy chú, tại sao..."

"À, hay là mày định đưa số tiền đó cho cái nhà này thật? Tiền ấy. Nếu thế thì tao xin lỗi hết. Còn không thì tao tuyệt đối không xin lỗi đâu."

Chú Kitagami nói với giọng điệu như một đứa trẻ con, rồi cười.

Lúc mới gặp, chú Kitagami là hình mẫu người cha lý tưởng. Tôi từng nghĩ chú ấy sẽ mang lại hạnh phúc cho mẹ, nghe chú ấy hào hứng nói về việc vực dậy Subarudai, tôi đã tin người này thực sự làm được. Chú Kitagami đã tặng sách cho tôi. Cuốn Melville khó nhằn với tôi lúc đó, tôi cũng đã cố đọc vì chú ấy bảo thích.

"Đừng có nhìn tao bằng ánh mắt đó, làm gì đi chứ."

Chú Kitagami buông một câu. Không có ý trách móc. Chỉ đơn thuần là buồn bã. Tôi đặt chiếc ốp điện thoại – có lẽ là máy nghe lén – lên bàn ăn.

"Mày để cái đó lại, nếu có đơn đặt hàng tao vẫn viết tiếp đấy nhé."

"...Tùy chú. Chú muốn viết gì cũng được."

Tôi nói thật lòng. Rồi bước ra khỏi cửa.

Trong bóng tối không một ánh trăng, tôi hướng về phía viện điều dưỡng.

"A, Eto."

Đến viện điều dưỡng, chị Yako đã tỉnh, và không thể tin được là chị ấy đang để cuốn tạp chí tuần san kia trên bàn ăn. Chị ấy cẩn thận mở đúng trang bài viết về chúng tôi, còn bản thân thì đang dán mắt vào điện thoại.

"Vào được hay thế. Qua giờ thăm bệnh rồi mà."

"...Em trèo tường vào, rồi năn nỉ chị Nimura."

Cảnh tôi trèo tường vào tháng Hai lạnh giá chắc trông buồn cười lắm. Nhưng vì vụ ầm ĩ ban ngày nên cổng vẫn đóng. Chỉ còn cách đó thôi.

"Nếu không khóc lóc van xin chị Nimura thì chắc em phải đợi ngoài trời rồi."

"Đừng có nói tỉnh bơ thế chứ. Sợ thật đấy."

"Chị Yako đang làm gì thế?"

"Lướt xem dân mạng nói gì về mình!" (Egosurfing)

"Mà không thèm trả lời tin nhắn của em?"

"A, quên mất. Thấy 'Đã xem' rồi chứ gì."

Tôi cũng quên chưa kiểm tra. Tại bên này cũng lắm chuyện quá mà.

"Trong lúc tôi ngủ có vẻ xảy ra nhiều chuyện nhỉ."

"...Chị Yako, chị tự đọc mấy cái đó mà không thấy gì sao?"

"Chắc cậu nghĩ tôi không chịu nổi nhiệt khi lướt mạng hả? Mấy cái này không làm tôi tổn thương được đâu. Nhìn này, 'Mối quan hệ viện trợ giao tế đẹp nhất thế gian' đấy. Viết được thế này cũng có khiếu phết."

Chị Yako vừa nói vừa áp má lên cuốn tạp chí.

"Đúng là to chuyện thật. Cái gì mà 'thời gian còn lại không nhiều'. Chỉ là phần thân trên bị cứng lại thôi mà."

"Thì đúng là thế, nhưng mà..."

"Mọi người có vẻ đang đợi tôi chết nhỉ."

"Em đoán trước là chị sẽ nói câu này mà."

"Nếu Eto mà là người tiễn đưa tôi, chắc Eto sẽ bị người đời nói những lời cay nghiệt lắm đây."

chị Yako nói nhỏ. Rồi đột nhiên thay đổi thái độ, trở nên nghiêm túc hẳn.

"Eto này, tôi muốn nói chuyện tiền nong trước đã."

"Em không chịu đâu. Em đã thắng đâu chứ. Chẳng có lý do gì để em nhận lấy chị Yako cả."

"Em chẳng hiểu gì cả, Eto à. Chị tiêu tùng rồi. Khổ nỗi là chị muốn để lại cho em một tương lai tươi sáng. Dù em có ghét đi nữa."

Nói rồi, chị Yako lấy ra một phong bì màu trắng.

"Cái này là di chúc đấy. Tất nhiên trước khi gặp em chị cũng có làm cái khác rồi. Nhưng nếu chị ký vào cái này thì nó sẽ được ưu tiên. Nội dung là trao tất cả của chị cho em."

"Chị vẫn chưa ký ạ?"

"Ừa. Nhưng mà lỡ tay chị không cử động được nữa thì phiền lắm. Với lại, chị cũng biết thừa là nếu thân trên bắt đầu có dấu hiệu xơ cứng thì nguy hiểm thế nào rồi."

"Nếu em giật lấy nó rồi xé đi thì có được không?"

"Eto muốn làm thế hả? Mà, không được là không được đâu nha."

Chị Yako vừa ho khù khụ vừa cười vui vẻ.

Trong cái phong bì trắng kia là tờ di chúc. Chỉ cần chị ấy ký tên vào đó, ba trăm triệu yên của chị Yako sẽ thuộc về tôi.

"Em thích chị Yako thật, nhưng em ở bên chị đâu phải vì thèm khát cái khoản ba trăm triệu yên kia đâu."

"Ừ, chị biết mà."

"Chị biết, nhưng chị có hiểu cho em đâu."

Đúng như lời anh Ukawa nói.

Chỉ đơn giản là tôi thích chị Yako, chỉ đơn giản là tôi muốn ở bên cạnh chị ấy, vậy mà tôi lại chẳng thể chứng minh được điều giản đơn đó. Cái "happy ending" chết tiệt cứ ngáng đường thứ tình yêu vô điều kiện mà cả thế giới vẫn cứ tin sái cổ.

Ngay cả chị Yako cũng nghĩ rằng sau khi chị chết đi thì tôi sẽ hạnh phúc, thế thì hết cứu nổi rồi. Cái sự hiểu lầm tai hại đó, cái sự lệch pha tàn nhẫn đó, chẳng lẽ tôi không thể sửa lại được sao? Hay là ngay cả câu nói "Dù có ba trăm triệu mà chị Yako chết thì cũng chẳng có ý nghĩa gì" cũng chỉ là lời nói ngu ngốc của một kẻ đang sốt sắng nhất thời?

"Xin lỗi nhé, Eto. Tha thứ cho chị nha."

Chị Yako lẩm bẩm.

"...Chị Yako, em hỏi một câu được không?"

"...Sao thế?"

Đây là điều tôi vẫn luôn thắc mắc. Tôi nghĩ chỉ có bây giờ mới hỏi được. Quyết tâm, tôi mở lời.

"Tại sao chị lại chọn em?"

Theo lời bác sĩ Toeda, lý do là vì tôi đã ở đó. Có lẽ vị trí của tôi hoàn toàn có thể là Harumitsu. Việc được chọn chỉ là ngẫu nhiên thôi. Dù vậy tôi cũng chẳng bận tâm. Nhưng nếu là thế, tôi muốn nghe chính miệng chị Yako nói ra điều đó.

"...Hả?"

Đối diện tôi, chị Yako làm vẻ mặt ngơ ngác.

"...Gì thế ạ, cái biểu cảm đó là sao?"

"À không, không có ý gì lạ đâu... Chỉ là chị không nghĩ em lại cất công hỏi chuyện đó."

"Sao lại không chứ. Trước giờ chị chưa từng nói lần nào mà."

"Thì tại, Eto là người biết rõ nhất còn gì. Ừm, tóm lại là em đã cứu rỗi chị đấy."

Tôi chẳng hiểu chị đang nói gì. Tôi chẳng nhớ mình đã cứu chị Yako bao giờ. Vậy mà chị Yako lại đang cười với vẻ mặt như sắp tiết lộ đáp án của một câu đố quá hiển nhiên. Rồi chị bình thản nói.

"Bởi vì em chính là tác giả của bức 'Cá voi tháng Hai' mà, đúng không Eto?"

Tôi nín thở trong giây lát. Một lúc sau, tôi mới khó khăn mở miệng.

"...Tại sao?"

"Ban đầu chỉ là linh cảm thôi. Thấy em đứng chôn chân trước con cá voi đó, chị đã nghĩ 'không khéo là cậu bé này'. Nhưng khi hiểu thêm về Eto, chị mới dám chắc chắn."

Tôi không thốt nên lời. Vì tôi chưa từng nói với chị Yako nửa lời về chuyện đó. Vốn dĩ, ngoài chị Yako ra tôi cũng chưa từng kể cho ai nghe.

"Chị hiểu mà. Em làm gì có đủ tài lực để mua sơn."

Như thể chặn trước đường lui của tôi, chị Yako nói. Y hệt cái cách chị đọc trước nước đi của tôi trong cờ đam.

"Em còn nhớ không... Cái hôm mình tình cờ gặp nhau ở tiệm tạp hóa ấy, chị đã kiểm tra loại sơn màu đen. ── Cái màu đen bán ở tiệm đó. Nhưng màu đen ở tiệm tạp hóa và màu đen của con cá voi kia có sắc độ khác nhau. Cùng là đen nhưng lại hoàn toàn khác biệt, màu đen của con cá voi dịu dàng hơn nhiều."

Tôi nhớ lại chị Yako của ngày hôm đó, trong cái vỏ bọc của một buổi đi chơi nhỏ nhoi. Ký ức ùa về theo chuỗi: cảm giác của bàn tay ấy, con cá voi tháng Hai mà chúng tôi cùng ngắm. Chị Yako đã ghé sát mặt vào con cá voi như muốn cọ má vào nó. Chị Yako đeo chiếc túi đỏ, hồn nhiên nói muốn đi tiệm tạp hóa.

Hóa ra sau lưng tôi, chị Yako đã âm thầm kiểm tra. Kiểm tra cái gì? Sự chính xác trong suy luận của mình.

"...Chuyện đó,"

"Chị nghe ông Moriya kể rồi. Hồi đó quanh khu điều dưỡng hay có mấy lon sơn rỗng bị vứt lung tung nhỉ. Chuyện đó thành vấn đề lớn khiến tiệm tạp hóa bị khiếu nại. Phiền phức thật sự. Nhìn những hộp sơn bị đối xử tệ bạc như thế, em đã nghĩ gì? Với một người không mua nổi một hộp sơn như em, chắc là đáng ghét lắm. Nhưng đồng thời, đó cũng là thiên khải."

"Chỉ là rác thôi ạ... Sơn cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Dùng cái đó để vẽ tranh cực lắm."

"Ừ, em đã cố gắng nhiều rồi. Thế, tốn bao nhiêu lâu vậy?"

Chị Yako hỏi dịu dàng, không cho phép tôi ngụy biện.

"Em hiểu ý chị muốn nói rồi chứ? Tường bao dùng loại sơn gốc nước ngoài trời thông thường. Đỏ, xanh, vàng, trộn hết mấy màu hay được dùng đó lại sẽ ra màu gần giống đen. Em không mua được sơn, nên đã gom hết đống sơn thừa nhặt được, trộn lại để tạo ra màu sắc của riêng em. Đó chính là màu đen của con cá voi ấy."

Câu nói đó nghe như tín hiệu "chiếu tướng".

"Nếu em bảo là chị tự biên tự diễn thì cứ việc phủ nhận. Chỉ là, nếu em muốn một lý do, thì chị chỉ có thể nói điều này thôi."

"...Dù vậy, tại sao chứ?"

Giọng tôi khàn đặc đến thảm hại.

"Chị muốn cảm ơn em. Người dân thị trấn này có người ghét cay ghét đắng sự tồn tại của cái trại điều dưỡng này, nghe đâu hồi bức tường còn trắng trơn, truyền đơn phản đối dán đầy còn kinh khủng hơn bây giờ nhiều? Chị vẫn là con người mà, nên cũng bị tổn thương bởi mấy cái ác cảm với bệnh Kim Khối hay mấy thứ đại loại thế chứ. Nhưng mà, khi đến Subaru-dai chị đã rất ngạc nhiên. Thứ chào đón chị là một tác phẩm tuyệt đẹp, chẳng hề thua kém những điều tiêu cực kia."

Chị Yako khẽ thở ra, cười lặng lẽ.

"Đó là lý do đấy. Cảm ơn em vì đã bảo vệ nơi chốn mà chị đang sống. Eto."

Tôi chẳng có tư cách gì để nhận lời cảm ơn của chị Yako cả. Vì tôi vẽ bức tranh đó cho chính bản thân mình mà.

Hồi đó. Cái hồi trại điều dưỡng mới được xây ở Subaru-dai.

Thấy những bức tranh bắt đầu xuất hiện trên bức tường trắng, tôi đã thấy ghen tị một cách thành thật. Với người dân Subaru-dai, thứ đột nhiên xuất hiện đó trông như một tấm toan khổng lồ. Với tôi cũng vậy.

Từ lúc tiệm của ông Moriya bắt đầu bán sơn, những người rảnh rỗi bắt đầu vẽ những bức tranh theo ý thích của họ.

Tôi ghen tị đến mức không chịu nổi.

Tôi cũng muốn thử vẽ lên bức tường đó. Có lẽ đó cũng là sự phản kháng lại người mẹ kịch liệt phản đối trại điều dưỡng của tôi. Dù động cơ là gì, trái tim tôi khao khát được cầm cọ.

Nhưng tôi làm gì có tiền mua sơn. Đến một màu để kẻ một đường tôi còn chẳng mua nổi.

Đúng lúc đó, tôi biết được chuyện vứt trộm vỏ lon.

Đúng như ông Moriya nói, quanh đó lăn lóc vô số vỏ lon sơn bị vứt trộm. Tôi đã lục lọi trong đống đó để tìm những thứ còn dùng được. Nhặt những cây cọ đã khô cứng, tiếp tục tìm kiếm chút sơn còn sót lại.

Những chút sơn tìm được đó, cái nào cũng chỉ còn một lượng ít ỏi. Chút cặn thừa dính dưới đáy lon. Chỉ chừng đó thì không thể nào vẽ tranh được.

Nhưng tôi không bỏ cuộc được. Nên tôi đã gom lại. Tôi tích dần sơn vào cái lon nhặt được đầu tiên. Nhờ gom tất cả các màu vào một lon, sơn nhanh chóng chuyển thành màu đen gần như xanh thẫm. Nhưng tôi cũng chẳng bận tâm.

Gom được khoảng ba lon sơn đen tự chế như thế, cuối cùng tôi cũng đối diện với bức tường. Giữa đêm khuya thanh vắng, tôi nín thở đứng đó.

Đề tài chỉ là suy ngược từ màu sắc mà ra. Vốn dĩ tôi không định vẽ cá voi. Nhưng với màu này thì chỉ có đề tài này là phù hợp nhất. Loài động vật xuất hiện trên bìa cuốn sách của Melville mà cô Kitakami đã giới thiệu. Tôi nhớ rõ từng đường nét của nó vì đã đọc đi đọc lại bao lần.

Nhúng cọ vào sơn, tôi vẽ con mắt trước tiên. Từ đó trở đi là say sưa quên hết sự đời. Con cá voi được vẽ bằng một màu đen duy nhất, lặn sâu xuống đáy biển.

Tôi đã nghĩ dù có bị xóa đi cũng chẳng sao. Nhưng bất ngờ thay, con cá voi vẫn cứ ở đó mãi.

Chẳng biết từ bao giờ con cá voi được đặt tên là "Cá voi tháng Hai", và đến hôm nay vẫn còn lại trên bức tường của trại điều dưỡng này. Không ai biết tác giả là ai, bí mật của riêng tôi.

Vậy mà, tại sao chỉ có mỗi chị Yako nhận ra chứ? Có lẽ chỉ có người con gái cô đơn này, người đã cộng hưởng với con cá voi đó, mới vạch trần được tôi chăng.

Tôi vẫn thấy câu chuyện về con cá voi 52 Hertz thật sướt mướt. Nhưng nếu tiếng kêu lặng lẽ đó là lý do chị Yako chọn tôi, thì có lẽ chẳng còn câu chuyện ngụ ngôn nào phù hợp hơn nữa.

"Dù chị có hỏi thì Eto cũng chẳng nói một lời nào là em thích vẽ tranh cả... Chị đã tự hỏi bao giờ em mới chịu nói cho chị biết."

Chị Yako nói với vẻ buồn bã. Không phải thế đâu, tôi phản xạ nghĩ ngay.

"Tại vì, nói ra là chấm hết còn gì."

Chỉ cần nói ra thôi là tôi chực khóc.

"Chấm hết là sao?"

"Vì em biết mà. Tranh của em, ở Subaru-dai thì có thể coi được, nhưng... ra ngoài kia thì không phải thế. Với chút tài năng cỏn con đó mà nuôi hy vọng thì em sẽ không thở nổi mất."

Đằng nào thì tôi cũng chẳng có cách nào rời khỏi Subaru-dai. Tôi không tin vào bản thân mình đến mức có thể đưa ra quyết định rời khỏi nơi này.

Tôi nhớ lại buổi gặp mặt hai người với thầy Tsutsumi. Trước một đứa đã từ bỏ việc rời khỏi Subaru-dai ngay từ đầu như tôi, thầy đã nói:

"Nhưng Eto này... em vẽ đẹp mà? Không, không phải thế... em thích vẽ đúng không?"

Trước câu nói đó, tôi đã không thể trả lời tử tế.

"Những thứ như thế, thật ra cần được trân trọng hơn nhiều. Mới mười lăm tuổi, không nên từ bỏ ở giai đoạn này."

Lời thầy nói nghe thật đau đớn. Vì biết sự đau đớn đó sinh ra từ cái tài năng mong manh như gió thổi là bay của mình, nên tôi cũng thấy buồn.

"Rời khỏi Subaru-dai... à không, còn đầy cách khác mà. Tóm lại, thầy muốn em thể hiện ý chí muốn học tiếp thôi. Ngoài kia có rất nhiều công việc liên quan đến hội họa mà."

Bị nói như thế làm tôi muốn chết quách đi cho rồi. Có lẽ đúng là có đầy cách. Đối diện với người thầy cứ lặp đi lặp lại rằng con đường đó không dễ dàng, việc không thể cho thầy thấy ý chí chiến đấu khiến tôi đau khổ.

Tôi không kỳ vọng vào bản thân nhiều như thầy.

Thậm chí còn chẳng kỳ vọng bằng chị Tsukino.

Tôi nhớ lại chị Tsukino lúc đánh rơi cây cọ dính sơn. Nhớ lại khuôn mặt sắp khóc của chị ấy khi lỡ tay quệt một vệt sơn đỏ chót lên tấm biển quảng cáo đứng tôi vẽ.

Việc chị Tsukino hoảng loạn đến thế, hét lên ngắn gọn "Xin lỗi! Eto ơi!", rồi đưa ra cái đánh giá phóng đại rằng "không thể cứu vãn được nữa", tất cả đều là vì chị ấy nhìn thấy giá trị trong tranh của tôi. Chị Tsukino, người đã hoảng loạn vì tranh của tôi, dịu dàng đến nhường nào.

Nhưng tôi đã lảng tránh tất cả những điều đó. Giả vờ như không có gì, thậm chí không hé răng nửa lời. Tôi mong chờ cái ngày mà khi tôi cứ âm thầm chịu đựng, mọi thứ sẽ trôi vào quá khứ. Cái ngày mà mọi người quên tôi đi, đã đến ngay sát nút rồi.

Nghe xong câu chuyện, chị Yako vẫn giữ vẻ mặt tổn thương như cũ. Một lúc sau, chị mở lời.

"Eto, nhưng nếu thế thì──"

"Sau khi gặp chị Yako, em càng không thể nói ra được chứ sao."

Tôi nói thẳng thừng.

Làm sao mà nói được chứ. Nhất là với chị Yako.

Bởi vì, tất cả những lý do khiến tôi từ bỏ hội họa, sẽ được giải quyết bằng cái chết của chị Yako.

Tôi vẫn luôn muốn vẽ. Muốn sống vì điều mình thích. Muốn rời khỏi Subaru-dai, thử học về hội họa. Tất cả những điều đó, có lẽ đều có thể giải quyết bằng tiền.

Chị Yako chết đi, và tôi vẫn sống. Tôi nhận được ba trăm triệu yên, biến chị Yako thành một trong những ký ức quan trọng, và chắc chắn sẽ rời khỏi Subaru-dai. Chắc chắn tôi sẽ dùng số tiền chị Yako để lại để tiến bước trên con đường nghệ thuật. Và rồi một ngày nào đó, tôi sẽ biến chị Yako thành tư liệu cho tranh của mình. Biến thành một câu chuyện đau thương, buồn bã nhưng quý giá đã tạo nên tôi của hiện tại! Tôi đâu có muốn dạy cho chị Yako một cái "happy ending" dễ đoán như thế.

Chị Yako thông minh chắc đã đoán được những gì tôi đang nghĩ. Khuôn mặt chị mang vẻ trầm thống khác hẳn lúc nãy. "Eto", chị gọi tên tôi.

"Eto, nghe này. Có một điều chị muốn dạy cho em."

"...Gì thế ạ?"

"Thứ mà cờ tướng không có, cờ vua không có, nhưng cờ đam lại có. Hoặc cũng là lý do chị thích cờ đam."

Đó là câu đố mà chị Yako từng bảo sẽ nói cho tôi nghe lúc lâm chung. Trước khi tôi kịp hỏi tại sao lại là lúc này, chị Yako đã nói tiếp.

"Em biết không, Eto. Cờ đam có 'lời giải hoàn hảo'."

"...Lời giải hoàn hảo?"

"Đúng thế. Trong cờ đam, nếu cả hai người chơi đều đi những nước tối ưu nhất, ván cờ chắc chắn sẽ hòa. Người tính ra nước đi tối ưu đó là Chinook, một chương trình máy tính do Jonathan Schaeffer của Đại học Alberta, Canada tạo ra."

"Thế nghĩa là... biết trước phải đi quân nào rồi ạ?"

"Cờ đam ấy mà, là một trò chơi đối kháng hai người, tổng bằng không với thông tin hoàn hảo (two-player zero-sum finite deterministic game with perfect information)."

"Hai người tổng bằng không...?"

"Là một loại trò chơi ấy mà. Một trò chơi hoàn toàn không dựa vào may mắn, chỉ cần không mắc sai lầm thì trên lý thuyết là không bao giờ thua. Tuyệt đối không."

Tôi không thể tin nổi. Nhưng cũng thấy thuyết phục. Tôi nhớ lại lời bác sĩ Toeda nói rằng chỉ cần chọn phương án tối ưu, và nhớ lại những ván đấu với chị Yako.

Tôi không thể tái hiện chính xác mọi thế cờ. Nhưng dù vậy, ván cờ đam chắc chắn đã thay đổi chóng mặt cùng với dáng vẻ của chị Yako khi chơi. Vậy mà, trong đó lại tồn tại một "đáp án chính xác" hoàn hảo sao?

"Có người đã diễn tả điều này là 'tuổi thọ của cờ đam đã tận'. Thú thật chị cũng nghĩ vậy. Bởi vì, dù những người chơi xuất sắc đến đâu có đấu đá kịch liệt thế nào, thì nước đi đẹp nhất cũng đã được định sẵn rồi."

"Có lời giải hoàn hảo, đó là lý do chị thích cờ đam sao?"

"Có thể nhờ sự phát triển của máy tính, lời giải hoàn hảo cho cờ vua hay cờ tướng cũng sẽ được tìm ra thôi. Nhưng mà, lời giải hoàn hảo duy nhất chị biết là của cờ đam."

Dù vậy tôi vẫn chưa hiểu mối liên hệ. Lời giải hoàn hảo, cờ đam, và chị Yako. Ngay khoảnh khắc tôi định nói thêm gì đó, chị Yako nắm lấy tay tôi.

"Cả cuộc đời này, chị đã phạm phải sai lầm một cách quá dễ dàng. Việc chị đang trơ trẽn than thở những lời yếu đuối ngu ngốc với em đây cũng thế. Việc cuộc đời không có đáp án chính xác khiến chị sợ hãi."

"Chị Yako", tôi gọi. Nhưng lời của chị không dừng lại.

"Nhưng mà nhé, cờ đam khác với cuộc đời. Cờ đam có lời giải hoàn hảo. Khi bị ném vào thế cờ này, người chơi luôn có khả năng chọn được đáp án chính xác tuyệt đối."

Tôi nhận ra chị Yako đang nói về một chuyện mang tính chí mạng.

"Khác với cuộc đời của chị."

Nói rồi, chị Yako làm vẻ mặt như một đứa trẻ sắp khóc òa.

"── Lẽ ra chị phải sống sót chứ. Lẽ ra chị là người duy nhất sống sót thoát khỏi toan tính của bố mẹ. Vậy mà... tại sao chị lại sắp chết ở đây chứ. Nếu việc bị bệnh đã được định đoạt từ trước, thì thà chị chết quách ở đó cho rồi. Chết cùng với mọi người cho rồi."

Bàn tay mất phương hướng của chị Yako siết chặt lấy tay tôi hơn nữa.

"Có chuyện như thế sao? Cuộc đời chị từ lúc sinh ra chắc đã chẳng có đáp án đúng nào được chuẩn bị sẵn rồi. Chọn cái gì cũng toàn là sai lầm. Một cuộc đời tuyệt vọng như thế đang ở đây này. Nhưng giờ thì chị có thể đi đến đó."

"Đến đâu ạ?"

"Đến với 'đáp án đúng'."

Đó là lời chị Yako đã nói trước buổi kiểm tra hôm nào.

Lúc đó tôi cứ mơ hồ nghĩ rằng "đáp án đúng" nghĩa là việc điều trị của chị Yako thành công một cách kỳ diệu.

Nhưng không phải. Từ lúc đó, đáp án đúng của chị Yako đã được định sẵn ở đây rồi. Là chết đi một cách đàng hoàng, và để lại số tiền lớn cho tôi. Tôi thiết tha nghĩ, làm gì có kiểu đánh lạc hướng nào khốn nạn thế này chứ. Nói là kiểm tra với điều trị, nhưng thực chất chị Yako chẳng hề kỳ vọng dù chỉ một chút.

Việc phó mặc bản thân cho tất cả những gì mình đã từ bỏ, chắc hẳn phải đáng sợ lắm. Vậy mà chị Yako lại dùng một từ "đáp án đúng" để đè bẹp tất cả.

"Eto, em sẽ nhận chứ?"

"Chị Yako."

"Nếu không để lại được gì thì buồn lắm, nên chị mong Eto sẽ được hạnh phúc."

"Đó đâu phải đáp án đúng."

"Nhưng mà, chị không muốn chết. Chị sợ lắm. Con người ta chết rồi sẽ ra sao nhỉ. Chị cũng chẳng thể nhìn thấy Eto sẽ sống thế nào sau này. Em có vẽ tranh không nhỉ? Nếu được đẹp như con cá voi kia thì tốt biết mấy."

"Chị đừng nói nữa, đừng nói những lời như thế."

"Thế thì em nói là em không cần ba trăm triệu đi, nói là có chị thì em chẳng cần gì nữa đi, nói là chị tốt hơn tất cả mọi cái 'happy ending' đi!"

Nước mắt tuôn rơi lã chã từ đôi mắt chị Yako. Đôi mắt chị trong cơn hoảng loạn tột độ vẫn đẹp đến nao lòng, phản chiếu hình ảnh tôi đang đứng chết lặng nhìn cô ấy.

Em không cần tiền. Không rời khỏi Subaru-dai cũng được. Chỉ cần chị Yako còn sống là được rồi. Chị Yako là quan trọng nhất, chẳng có gì quan trọng hơn việc được chơi cờ đam cùng chị! Những lời như thế tôi có thể nói bao nhiêu cũng được. Thực tế, tôi đã thốt ra đúng những lời như vậy.

Nhưng tại sao cứ mỗi lần nói ra, tất cả lại trở nên sặc mùi dối trá? Rõ ràng tình cảm ở đó không hề giả dối, nhưng căn bệnh kim tiền lại ăn mòn cả giá trị của lời nói. Phải làm sao đây. Phải làm thế nào bây giờ. Khi tôi đang run rẩy trong sự giày vò và nôn nóng, bất chợt chị Yako ôm chầm lấy tôi. Đôi cánh tay lạnh lẽo, cứng đờ, hầu như không cảm nhận được chút sinh khí nào đang ôm lấy tôi.

Mọi người xung quanh chắc sẽ coi chị Yako như chiếc giày thủy tinh. Hoặc có thể xem chị như sợi tơ nhện cứu rỗi tình cảnh khốn cùng của tôi.

Và người cảm thấy cái kịch bản đó đáng sợ nhất, chính là bản thân chị Yako.

Dù có nói bằng lời bao nhiêu đi nữa, chẳng phải chị Yako vẫn sẽ chết đi mà không thể thoát khỏi cái kịch bản đó sao? Chính vì do mình tự nói ra, nên chị Yako mới bị giam cầm trong đó mãi.

"Xin lỗi vì đã làm khó em. Sau khi chị chết, Eto hãy sống hạnh phúc nhé. Em cứ nói vậy là được. Hãy nhìn vào mắt chị và nói rõ ràng rằng chị chết đi là hạnh phúc cho em đi."

"Điều đó, em không nói được."

"...Eto hiền thật đấy."

Chị Yako cười khẽ.

"Chị hiểu mà. Lúc nãy chị chỉ hoảng loạn quá thôi. Chị sẽ không bắt em nói thế đâu. Chị biết chứ. Chừng nào còn sống, con người ta sẽ thay đổi dù muốn hay không. Dù bây giờ em có mủi lòng trước sự van xin của chị mà vứt bỏ tất cả, thì chắc chắn sẽ có lúc em hối hận về quyết định đó. Cái ngày em hối hận vì đã bán rẻ cuộc đời mình cho một phút bốc đồng chắc chắn sẽ đến. Thế nên hãy để chị chọn đáp án đúng."

Ngay khoảnh khắc nghe những lời đó của chị Yako, bỗng nhiên, một tia sáng lóe lên trong tôi.

Đó là một phương pháp mang tính đột phá, có lẽ, chỉ có cách này mới cứu được chị Yako, và cứu được cả trái tim tôi. Một "đáp án đúng" mà tôi của trước đây chắc chắn không thể nghĩ ra đang nằm ngay trước mắt. Tôi gỡ vòng tay đang ôm mình của chị Yako ra, nắm chặt lấy một bàn tay của chị. Rồi, trước mặt chị Yako đang nhìn tôi đầy thắc mắc, tôi đặt xuống một vật quen thuộc.

Là bàn cờ đam, nơi bắt đầu của chúng tôi.

"...Eto?"

"Chị còn nhớ không. Có lần chị đã bảo là mức cược không cân xứng nhỉ. Chị bảo thứ chị cược không phải là tiền, mà là chính bản thân chị. Nhưng lần này, hãy để nó công bằng đi. Em cũng muốn đứng trên cùng một sân khấu với chị."

Vừa xếp các quân cờ, tôi vừa nhìn thẳng vào chị Yako.

"Em thích chị Yako. Hãy cho em đặt cược, tất cả những gì em có."

Sau khi đi nước cờ đầu tiên, tôi nói.

"Chị có chịu để em đưa đi mà không nói một lời nào không?"

"Em định làm gì?"

"Chúng ta đi phạm sai lầm thôi."

Chị Yako im lặng nhìn tôi chằm chằm trong vài giây.

Một lúc sau, bàn tay phải không còn cử động linh hoạt chạm vào quân cờ. Và rồi, chị Yako nở nụ cười mà tôi yêu thương nhất trên đời, nói:

"Nếu thắng được chị, chị sẽ theo em."

Cờ đam không phải là trò chơi thi xem tay ai cầm quân cờ đẹp hơn. Thế nên, việc chị Yako dùng bàn tay phải run rẩy suốt cả ván đấu chẳng phải là chấp hay nhường gì cả. Chị Yako vẫn mạnh y như lúc chúng tôi mới gặp nhau. Vì vậy, tôi nghĩ việc tôi có thể khéo léo đưa ván cờ về thế hòa lúc đó, có lẽ là do chị Yako cũng mong muốn điều đó chăng.

Ngay khoảnh khắc ván đấu kết thúc, cả hai cùng hành động như đã hẹn. Tôi bế chị Yako đặt lên xe lăn, phủ chăn và mền lên đùi chị. Trong lúc đó, chị Yako cũng nhanh tay khoác chiếc áo cardigan vào.

Suốt quá trình ấy, chúng tôi không nói với nhau lời nào. Liệu chị Yako có biết mình sắp đi đâu không? Ngồi trên xe lăn, lơ đãng ngắm nhìn những quân cờ, chị Yako toát lên một vẻ đẹp tĩnh lặng hơn bao giờ hết.

"Chị có mang cái đó theo không?"

"Thôi, khỏi đi."

Chị Yako vừa cười vừa ném nhẹ quân cờ đang cầm trên tay đi. Quân cờ rơi xuống sàn tạo ra tiếng "cạch" nhỏ. "Không được đối xử thế này đâu nhé", tôi vừa nói vừa nhặt nó lên.

Ngay khi tôi bỏ quân cờ vào túi, chúng tôi bắt đầu di chuyển.

Băng qua hành lang dài, chúng tôi cứ thế cắm đầu chạy. Trên chiếc xe lăn, chị Yako cất tiếng reo hò vui vẻ một cách kỳ lạ. "Đi nào! Eto, chạy đi chạy đi!", hòa cùng tiếng hô hào khí thế là tiếng xe lăn rung lên lạch cạch.

Vừa xuống đến tầng một, tôi thấy một bóng người ở cuối hành lang.

Bị ngược sáng nên không nhìn rõ, nhưng nghe giọng là tôi biết ngay.

"Chắc tôi phải bỏ nghề bác sĩ mất thôi."

Bác sĩ Toeda thốt lên một âm thanh chẳng rõ là tiếng thở dài hay tiếng cười, rồi quay gót bỏ đi. Thấy cảnh đó, tôi hơi nín thở. Phía chị Yako cũng như bị nghẹn lời đôi chút.

"Eto, đi thôi."

Dù vậy, chúng tôi không thể dừng lại ở đây. Hành động này chắc chắn sẽ gây phiền phức ngoài sức tưởng tượng cho rất nhiều người. Nhưng có thế thì mới gọi là sai lầm chứ. Vứt bỏ tất cả cuộc đời, tôi phải chọn lấy đáp án chính xác của riêng mình.

Vừa đẩy xe lăn ra ngoài, chúng tôi được chào đón bởi ánh trăng sắc lẹm. Màu trăng vàng óng như được thửa riêng ấy mới tuyệt làm sao. Như muốn rũ bỏ cái bóng đang kéo dài, tôi và chị Yako bắt đầu chạy. Thoát qua cửa sau, chúng tôi tiến về hướng mà tôi chưa từng đặt chân đến.

Tôi chưa từng đi đến đó. Vì tôi cứ nghĩ mình không thể rời khỏi Subaru-dai, nên những gì nằm ngoài kia chẳng liên quan gì đến tôi.

Nhưng bây giờ, tôi có việc ở nơi đó.

Phía bên kia ngọn núi, hướng về vùng biển không thể nhìn thấy từ Subaru-dai, tôi đưa chị Yako đi.

Dìm chị Yako xuống biển. Đó là toàn bộ sai lầm của em.

Không thể trục vớt chị Yako đã chìm sâu dưới đáy biển. Giá trị đang dần biến thành vàng của chị sẽ cứ thế chìm vào đáy đại dương và biến mất. Cả ba trăm triệu yên sẽ còn lại sau này, cả khoảng thời gian vô giá bên chị Yako, cả sai lầm ngu ngốc và sự bốc đồng nhất thời của tôi nữa! Chỉ cần cách nhau vài trăm mét nước, tất cả đều như nhau cả thôi.

Subaru-dai không có biển. Thế nên, dù có xa đến đâu tôi cũng phải đưa chị Yako đi.

Bệnh tình của chị Yako dường như đã đến giai đoạn cuối. Rời khỏi trại điều dưỡng chưa đầy một tiếng, chị Yako đã mất ý thức.

Nhìn chị Yako nhắm nghiền mắt, rũ rượi trên xe lăn, tôi biết chúng tôi đã đi đến điểm không thể quay đầu. Thật lòng, tôi muốn quay lại ngay lập tức, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Dù có phải trói chị Yako vào cái giường bệnh kia, tôi vẫn muốn chị sống thêm dù chỉ một phút một giây.

Vừa nhìn đồng hồ, tôi vừa liều mạng bước đi trong đêm. Đi xe buýt mất một tiếng, nghĩa là đi bộ mất vài tiếng. Chắc sẽ đến nơi trước khi trời sáng.

Việc chị Yako rời khỏi trại điều dưỡng đã bị phát hiện chưa nhỉ? Chắc chắn camera giám sát đã ghi lại rõ mồn một hình ảnh của chúng tôi.

Giống như việc bác sĩ Toeda chọn cách làm ngơ, anh Nimura chắc chắn sẽ đánh cược cả chức trách của mình để đưa chị Yako trở lại. Chẳng biết mình còn bao nhiêu thời gian, tôi cứ thế tiến bước trong nỗi sợ hãi về những kẻ truy đuổi.

Đường viền núi phía xa bắt đầu nhuộm đỏ. Vừa cõng chị Yako trên lưng, tôi vừa ngắm nhìn khung cảnh phi thực tế đó. Nếu Subaru-dai nằm ở dưới chân núi kia, thì tôi thậm chí còn chưa thoát ra khỏi nó.

"Chị Yako, còn một chút nữa thôi nhé."

Tôi lẩm bẩm một mình trong khi cõng chị Yako đang nằm rũ rượi bất động. Tiếng tim đập của chị Yako vẫn còn vang vọng khe khẽ.

====================

Sức lực tôi đã chạm đáy rồi. Cánh tay tê dại đến mức chẳng còn cảm giác nhiệt độ, cổ họng thì đau rát như sắp cháy rụi. Chỉ có sức nặng của chị Yako trên lưng là điểm tựa duy nhất để tôi lê bước về phía trước.

"Ổn mà, sắp tới nơi rồi chị ơi." Tôi lặp lại câu nói ấy một lần nữa.

Tầm nhìn bắt đầu nhuộm màu bình minh, ánh sáng dần soi rõ tấm biển chỉ đường ra biển.

***

Biển lúc sáng sớm tinh mơ vắng tanh, chẳng có ai ngoài hai chúng tôi.

Như bị hút về phía trước, tôi đi ra tận cùng con đê, đặt chị Yako xuống trước mặt mình. Trên nền trời tím ngắt, mái tóc chị bay bay trong gió.

Lúc đó, chị Yako khẽ cựa mình. Rồi chị thì thầm:

"...Tới chưa?"

"Tới rồi ạ."

Tôi xoay người chị Yako từ từ hướng ra biển. Đôi mắt chị, vốn nãy giờ còn lờ đờ, bỗng bắt trọn lấy hình ảnh mặt biển đang gợn sóng rõ nét.

"...Ra là vậy, cậu định giết tôi nhỉ. Eto."

"...Đúng vậy."

"Được thôi. Cậu giết tôi cũng được. Hay đúng hơn là, tôi nhờ cậu giết nhỉ."

Trước mặt biển bao la, chị Yako nói rồi khẽ cười.

"Tôi biết tỏng cậu đang nghĩ gì. Cậu đúng là ngốc thật đấy, Eto."

"...Em xin lỗi."

"Không sao... Ổn mà. Thế giới của chúng ta không phải là bàn cờ đam, nên phạm sai lầm cũng chẳng sao đâu."

Giọng chị Yako lúc này nghe yếu ớt như tiếng cành khô cọ vào nhau.

"...Cậu định vứt bỏ 300 triệu yên vì tôi đấy à."

"Vâng."

"300 triệu yên đó cũng là tôi mà... Chuyện lạ đời thật. Nhưng làm thế này, cậu sẽ biến tôi thành một sự tồn tại vô giá theo đúng nghĩa đen."

"Vâng."

"Cậu vẫn nhớ câu chuyện về các hạt cơ bản nhỉ."

Tôi im lặng gật đầu.

Dù chị Yako có giá trị đến đâu, nhưng nếu chi phí trục vớt quá lớn, chắc chắn người ta sẽ không tìm kiếm chị ấy. Khu vực gần Subarudai này là bãi đá ngầm phức tạp. Đáy biển thoai thoải dốc, chắc chắn sẽ cuốn những thứ chìm xuống ra xa và sâu hơn nữa.

"Liệu có suôn sẻ không nhỉ?"

"Ai biết được. Nhưng mà, là tôi thì chắc sẽ bơi được như cá voi thôi. Còn cậu sẽ bị coi là một thằng nhóc lớp 9 ngốc nghếch làm chuyện rồ dại."

Tôi nghẹn lời. Bởi vì đây là sự ích kỷ. Tôi không muốn chị Yako nghĩ rằng cái chết của chị sẽ mang lại hạnh phúc cho tôi. Vào những giây phút cuối đời này, tôi không muốn chị mường tượng ra một tương lai như thế dù chỉ là một chút. Nếu cứ thế này, dù thế nào đi nữa, tôi cũng chỉ là một thằng nhóc nghèo hèn dụ dỗ một người phụ nữ sắp chết vì 300 triệu yên.

Người khác nghĩ sao tôi mặc kệ. Nhưng tôi muốn chị Yako, ngay trước khi chết, không mảy may nghi ngờ điều đó. Tôi muốn chị tin rằng tình cảm của tôi hoàn toàn trong sáng.

Nhưng ngay cả suy nghĩ đó cũng khiến tôi cảm thấy mình thật xấu xí, lồng ngực như thắt lại. Tôi chẳng biết phải lấy lý do gì để đẩy chị Yako xuống biển lạnh lẽo kia.

"Cậu thích tôi nhỉ, Eto."

Chị Yako nói ra điều mà ai cũng biết.

"Đúng thế ạ."

"Tôi cũng thích Eto lắm. Ừ, thích cậu từ lúc mới gặp cơ."

"Em thích chị Yako nhiều hơn."

"Tôi định chứng minh tình yêu bằng cách cho Eto tất cả, nhưng Eto lại định chứng minh bằng cách vứt bỏ tất cả nhỉ. Tình yêu ấy mà, có lẽ chỉ có vứt bỏ hoặc cho đi thôi sao?"

Chắc là vậy rồi, tôi thầm nghĩ.

"Nghe cứ thấy cô đơn sao ấy..."

Giọng chị Yako nghe buồn ngủ, chị lẩm bẩm.

Đến lúc phải quyết định rồi. Không thể chần chừ ở đây được nữa.

Khi tôi đặt tay lên vai, người chị Yako hơi cứng lại.

"Sẽ ổn thôi mà," tôi nói.

Và rồi, tôi cùng chị Yako lao mình xuống biển trong ánh bình minh. Trọng lực kéo xuống, tầm nhìn của tôi đảo lộn.

***

Nhắc mới nhớ, từ lúc sinh ra đến giờ tôi chưa xuống biển bao giờ. Nước biển tràn vào miệng mặn chát khiến tôi giật mình. Cơ thể tôi nổi lên trong nước.

Giữa dòng nước chảy không ngừng, tôi chợt nhớ đến con cá voi tháng Hai. Cá voi cũng đang bơi trong làn nước thế này sao, tôi nghĩ vẩn vơ không đúng lúc. Trong tầm nhìn chập chờn, tôi tìm kiếm chị Yako. Tay tôi quờ quạng trong nước với ý nghĩ duy nhất là không được buông chị ra. Lúc đó, cơ thể đang bị dòng nước đùa giỡn của tôi bỗng bị kéo về phía một vật gì đó. Cứ thế, đầu tôi nhô lên khỏi mặt nước. Chậm hơn một nhịp, chị Yako cũng ngoi lên.

Ngay khoảnh khắc tôi luống cuống định đỡ lấy chị, chị Yako vung tay tát bốp vào má tôi một cú trời giáng.

"Đồ ngu! Cậu làm cái quái gì thế hả!"

Chị Yako giận dữ với vẻ mặt tôi chưa từng thấy bao giờ. Đôi mắt lộ ra sau mái tóc ướt sũng rực lửa giận. Nhìn thấy thế, đầu óc tôi từ từ nguội lại. Chị Yako im lặng một lúc, rồi bất chợt thả lỏng người, vẻ mặt như sắp khóc.

"Đùa thôi, tôi hiểu mà. Là lỗi của tôi khi bắt cậu đến nơi này. Nhưng không ngờ cậu lại làm thế thật... Cậu mà chết thì khác nào tôi giết cậu đâu..."

"Em đâu có ý đó..."

"Thế ý cậu là gì. Rõ ràng đâu phải ngã xuống."

Chỉ là, cảm xúc lúc đó tôi không thể giải thích được. Không phải tôi muốn chết. Chỉ là khi cảm nhận cơ thể chị Yako cứng lại, tôi nghĩ rằng cùng chìm xuống với chị mới là đáp án chính xác. Tôi nghĩ chỉ cần không bao giờ buông tay chị, cùng nhau đi xuống đáy biển là được.

"...Thật ra, lẽ ra em phải cùng chị Yako đến đáy biển rồi chứ."

"...Cái đó, đúng là tôi cũng nghĩ mình sẽ chìm nghỉm rồi cơ."

Chỗ chúng tôi đang đứng đây độ sâu cũng chỉ mấp mé chân, nhưng bước thêm một bước nữa là vực thẳm. Vậy mà cả tôi và chị Yako đều không chìm, vẫn sống nhăn răng thế này.

Lúc đó, chị Yako ho sù sụ. Chưa kịp để tôi hỏi "Chị có sao không", chị Yako đã hét toáng lên: "Aaa!"

"Hiểu rồi! Là phổi!"

"Phổi?"

"Đúng đúng, là phổi! Trong phổi có không khí nên không chìm hẳn được!"

"À, ra là vậy."

"Với lại nhé, tôi làm gì có phần chân nặng nề đâu. Gần như cái phao bơi ấy chứ! Bảo sao mà chìm được!"

Do tư thế tôi đang bế chị như bế đứa trẻ con nên không nhìn thấy mặt chị Yako. Mà vốn dĩ, trong tình huống này tôi biết nhìn chị với vẻ mặt nào đây. Lúc đó, chị Yako khẽ cười.

"Chuyện như trò đùa ấy nhỉ, chẳng ra đâu vào đâu. Sao nào Eto, vẫn muốn giết hay muốn chết nữa không?"

"...Không ạ."

"Nè, tại phổi đấy, tại phổi á, nè Eto, không khí trong phổi ấy..."

"Này, chị cười hơi quá rồi đấy..."

Tiếng cười của chị Yako ngày càng lớn. Bị cuốn theo, chẳng hiểu sao tôi cũng không nhịn được cười. Chị Yako trong vòng tay tôi đang run lên.

"──Aaa, đúng rồi ha, tôi vẫn còn sống mà..."

Giữa tràng cười, chị Yako thốt lên một câu nhẹ bẫng.

Tiếng tim đập hòa lẫn tiếng sóng biển. Ở góc tầm nhìn nhòe nước, tôi thấy ánh bình minh. Chị Yako im lặng một lúc rồi bất chợt nói:

"Về thôi, Eto."

"...Vâng."

Tôi vừa dứt lời, chị Yako ôm chặt lấy tôi.

Trước câu nói "Thích cậu lắm" của chị, tôi chỉ biết đáp lại "Em cũng vậy". Đó là sự cộng hưởng của riêng hai người, chẳng chứng minh được điều gì cả.

***

Thực tế thì cũng chẳng phải kiểu "đi về" bình thường. Trong lúc loay hoay với cơ thể ướt sũng khi lên bờ, chúng tôi bị cảnh sát và xe cứu thương tóm gọn. Màn chạy trốn thảm hại của chúng tôi đến đây là kết thúc, chuyện bị bắt chỉ là vấn đề thời gian. Tôi lại càng thấm thía rằng mười mấy phút vừa rồi chỉ là khoảng thời gian được sự ngẫu nhiên cứu rỗi mà thôi.

Tôi và chị Yako chẳng kịp bị mắng mỏ gì đã bị tống vào hai xe cứu thương khác nhau, bị tách ra một cách phũ phàng. Chỉ cần mất đi sức nặng vừa ôm trong tay ban nãy, tôi đã bắt đầu hoang mang không biết những chuyện vừa xảy ra có phải là thực hay không.

Ngồi trên xe cứu thương, tôi chỉ là một đứa trẻ non nớt, không có sức lực, cũng chẳng đủ quyết tâm để giết chị Yako. Vì thế, tôi ngất đi lúc nào không hay. Chỉ có sức nặng ấy là chiếc neo giữ ý thức tôi lại.

Và khi tỉnh lại, tôi đã nằm trên giường ở viện điều dưỡng.

"Dậy rồi hả."

Bên cạnh là cô Nimura. Chưa kịp để tôi nói gì, cô ấy đã mở lời.

"Nghe bảo cậu nói 'muốn đi ngắm biển' hả."

"............Chị Yako nói thế ạ?"

"Con bé bảo là lỗi của nó khi bắt cậu Eto chiều theo sự ích kỷ tầm thường đó."

"...Cô tin chuyện đó sao?"

"Hai người đã ở biển. Thế là đủ rồi."

Cô Nimura nói lạnh tanh rồi đi gọi bác sĩ Toeda ngay lập tức.

Bác sĩ Toeda với vẻ mặt không đổi, thông báo rằng tình trạng của chị Yako đã ổn định, và vụ việc lần này được coi là hành động bồng bột do tôi bị sự ích kỷ của chị Yako lôi kéo. Chuyện của chúng tôi dường như đã được đưa tin ra cả bên ngoài Subarudai.

"Vậy là chị Yako nhận hết lỗi về mình sao?"

"Dù gì thì cậu cũng mới 15 tuổi. Chắc cậu cũng chuẩn bị tinh thần để người ta bàn ra tán vào rồi chứ."

Nghe vậy, tôi nghĩ mình lại gây phiền phức cho chị Yako vào phút chót rồi. Rõ ràng là định đi phạm sai lầm, nhưng nghĩ đến điều đó tôi lại thấy đau lòng. Một lúc sau, tôi hỏi:

"Bác sĩ Toeda, lúc đó ông để tôi đi như vậy có ổn không đấy?"

"Cậu xem phim 'Big Fish' chưa? Đùa thôi. Chà, đạo đức bác sĩ nhỉ. Hoặc là đạo đức của người lớn. Biết sao được. Đó là lỗi game (bug) đấy."

Bác sĩ Toeda nói tỉnh bơ.

"Con người đâu thể lúc nào cũng chọn đúng đáp án đâu."

"Câu đó, ông nghe từ chị Yako à?"

"Là kinh nghiệm xương máu của bác sĩ chứ còn gì nữa."

Nói rồi, bác sĩ Toeda chậm rãi đứng dậy.

"Tôi đã sắp xếp cho cậu nhập viện khoảng một tuần. Lâu hơn nữa thì chịu. Mà chừng đó chắc cũng đủ để dư luận lắng xuống rồi."

"Dạ... tiền viện phí,"

"Đừng có đòi xem cái hóa đơn mà mình không trả nổi. Tôi cũng không rảnh đâu."

Cánh cửa đóng lại cùng với câu nói đó.

Nhìn độ rộng này thì chắc đây là loại phòng giống phòng chị Yako từng ở. Nhìn thế này mới thấy, căn phòng này rộng đến mức hoang đường.

Không ngủ được, tôi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ thì bất chợt ngăn kéo cạnh giường phát ra tiếng động. Tôi vội vàng lấy chiếc điện thoại thông minh từ trong đó ra.

Quả nhiên, tin nhắn chị Yako gửi đến rất đơn giản.

『Hôm nào lại triển tiếp nhé』

Suy nghĩ một chút, tôi nhắn lại: 『Nếu chị thắng tôi thì tôi sẽ đi』. Ngay sau đó chị Yako nhắn lại: 『Đừng có bắt chước』. Kèm theo một tin nhắn nữa: 『Đã yếu còn ra gió』.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!