Sẽ Thật Hoàn Hảo Nếu Như Chị Có Thể Chết Vào Lúc Hạ Tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

230 2365

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

157 110

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

(Đang ra)

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Imandu

Chúng tôi không cần tự ép bản thân phải sống chung nữa.

205 946

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

(Đang ra)

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Dowonhyang

Đủ thứ lời nguyền rủa khó chịu cứ bám lấy người tôi. Nhưng tại sao… tại sao họ lại đối xử tốt với tôi…?

177 1723

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

450 23327

Anh Ơi, Liệu Anh Có Phải Là Chàng Thám Tử Dám Yêu Quái Vật?

(Đang ra)

Anh Ơi, Liệu Anh Có Phải Là Chàng Thám Tử Dám Yêu Quái Vật?

Tsukasa

Một tác phẩm trinh thám đầy cảm giác mới lạ, xoay quanh màn hợp bích của cặp đôi [Anh Trai × Em Gái] với vô vàn uẩn khúc khó nói!

5 6

Toàn tập - Phần kết

Phần kết

***

Nửa tháng trôi qua kể từ vụ đó, bệnh tình của chị Yako vẫn ổn định. Kéo theo đó, bản thân thị trấn Subarudai cũng dần lấy lại sự bình yên.

Tuy số lượng đã giảm nhưng cánh báo chí vẫn ra vào, nhà tôi thì ngập trong thư từ xin quyên góp và thư quấy rối gửi về từ khắp cả nước. Chuyện phải rút dây điện thoại trong nhà ra chắc cũng là lỗi tại tôi.

Ngạc nhiên là mẹ tôi chẳng nói gì với tôi cả.

Có lẽ vì bà đinh ninh rằng tôi là người mang lại món tiền khổng lồ, nên bà chỉ lẳng lặng quan sát tôi mà không trách mắng. Nếu là trước đây, ánh mắt đó có lẽ đã khiến tôi suy nghĩ gì đó. Nhưng giờ thì sao cũng được.

Tôi vẫn đến phòng bệnh của chị Yako.

Chúng tôi trải qua những ngày tháng nói những chuyện tầm phào, chơi cờ đam mà chẳng cá cược gì. Chị Yako vẫn mạnh như thường, và tôi vẫn không thắng nổi.

Sau khi hiểu ra thế mạnh của chị Yako là thuộc làu rất nhiều kỳ phổ, tôi thấy chuyện này cũng dễ hiểu. Nghe nói kỳ thủ Tinsley lừng danh cũng càng về già càng đánh hay hơn.

"Tóm lại, sức mạnh trong cờ đam chính là sức mạnh của sự trải đời đấy."

Chị Yako vừa đi một nước cờ sắc sảo vừa nói.

"Thế thì cả đời này em không thắng nổi chị Yako rồi."

"Achilles và con rùa. Có thể lắm."

Khoảng cách giữa chúng tôi sẽ không bao giờ được lấp đầy, cũng chẳng thể sóng bước bên nhau. Cả hai đều hiểu ngầm về một tương lai khi bước chân chị Yako dừng lại và tôi sẽ đuổi kịp. Bàn cờ này là tất cả của chúng tôi.

"Aaa, Eto. Đúng là đáp án chính xác thật."

Cười nói như vậy xong, hai ngày sau chị Yako dừng bước.

***

Nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của chị Yako là một khối xơ cứng nhỏ hình thành trong não. Đó là cái chết thường thấy ở bệnh nhân mắc bệnh Thỏi Vàng. Nhận được tin chị ra đi thanh thản trong lúc ngủ, tôi nín thở một lúc lâu.

Vốn dĩ người ta vẫn tranh cãi xem phổi hay não sẽ đi trước. Nếu chị ra đi mà không đau đớn thì chỉ riêng điều đó thôi đã đáng mừng rồi. Hơn hết, điều đó thật đáng mừng cho người ở lại là tôi.

Được cô Nimura gọi đến bệnh viện, tôi thấy chị Yako như đang ngủ say đón tôi. Dù là lời sáo rỗng, nhưng tôi chẳng tìm thấy từ nào thích hợp hơn sự bình yên ấy.

Tôi chạm vào bàn tay lạnh lẽo của chị Yako.

Khi bệnh nhân mắc bệnh Thỏi Vàng được xác nhận tử vong, thi thể sẽ bắt đầu quá trình xơ cứng cuối cùng kéo dài khoảng một tuần.

Chị Yako từ giờ sẽ không bị phân hủy, mà sẽ bị những tinh thể kia xâm chiếm. Rồi chị sẽ được thu hồi làm mẫu vật, hiến thân cho việc giải mã căn bệnh kỳ quái đó.

Dù vậy, cảm ơn chị, thật tốt vì đã gặp được chị. Thật sự rất vui vì chị đã tìm thấy con cá voi đó.

***

Chẳng mấy chốc mùa hè đã sắp kết thúc.

Và, thứ để lại cho tôi là 100.000 yên.

***

Đã nửa năm trôi qua kể từ ngày đó.

Tôi ngồi trên thuyền, kiểm tra độ dày của phong bì trên tay. Đây là hành động tôi đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần kể từ khi nhận được nó. Mỗi khi thấy đau lòng hay lạc lối, tôi lại làm thế, cảm giác như có thể chạm vào được ý định thực sự của chị Yako.

Vì mỗi lần chạm vào những suy nghĩ của chị Yako trước khi chết, tôi lại cảm thấy như chị đang dạy tôi về sự ngu ngốc của việc đứng yên một chỗ.

Nói toẹt ra kết quả nhé.

Chị Yako đã không ký vào tờ di chúc đó.

Tờ di chúc nhượng lại cho tôi 300 triệu yên ấy.

Thay vào đó, chị Yako để lại một bản di chúc mới.

Trong di chúc đó, chị ghi rõ sẽ quyên góp phần lớn số tiền nhận được từ nhà nước cho trường đại học chị từng theo học.

Dư luận xôn xao bàn tán về việc số tiền lên tới 300 triệu yên đi về đâu. Người ngạc nhiên nhất đương nhiên là mẹ tôi. Bà chạy đến viện điều dưỡng làm ầm lên rằng có nhầm lẫn gì đó. Tôi cũng bị tra hỏi đủ điều. Nhưng tôi làm gì có cách nào trả lời. Vì chính tôi cũng có biết gì đâu.

Chỉ là, nghĩ đến việc chị Yako tự mình quyết định quyên góp cho đại học vào phút chót, tôi lại thấy nhẹ nhõm và suýt bật cười.

Và ngoài khoản quyên góp cho đại học, cũng có những món đồ được chỉ định nơi nhận rõ ràng.

Đó là phần tặng cho tôi. Chi tiết gồm bộ bàn cờ và quân cờ đam hai đứa vẫn dùng suốt. Và 100.000 yên ── chính xác là 100.326 yên.

Nhìn chiếc phong bì đặt trên bàn cờ đam, bảo không ngạc nhiên là nói dối. Tôi không hiểu chị Yako nghĩ gì. Vốn dĩ, ngay cả nội dung di chúc tôi còn chẳng đoán được. Chị Yako có để lại 300 triệu yên cho tôi hay không?

Câu trả lời thật bất ngờ. 100.326 yên. Con số lẻ loi này làm sao mà đoán nổi.

Thứ chị Yako để lại chỉ có bàn cờ và phong bì, ngoài ra chẳng có lá thư nào.

Nên tôi đành phải tự mình giải mã ý nghĩa này. Với một người thích trêu đùa như chị ấy, khả năng cao là chị chỉ để lại một câu đố không lời giải. Chị mong đợi tôi sẽ cứ suy nghĩ mãi về nó.

"Sắp tới nơi rồi, đừng để quên đồ nhé."

"A, vâng."

Tôi gật đầu với lời nhắc của bác thuyền trưởng, nhưng hành lý của tôi có gì đâu. Chỉ có cái balo đựng đồ tối giản, bàn cờ của chị Yako, và cái phong bì này.

Cuối cùng, tôi quyết định rời khỏi Subarudai ngay khi tốt nghiệp trường phân hiệu.

Người duy nhất biết chuyện này là Harumitsu.

Ngay cả khi biết chị Yako không để lại số tiền lớn cho tôi, Harumitsu cũng không ngạc nhiên.

"Mày đi à, một mình á?"

Lúc sắp tốt nghiệp, vào thời điểm lẽ ra phải đi du lịch, Harumitsu hỏi tôi như vậy. Tôi vừa nghĩ "Mày rốt cuộc vẫn ở lại Subarudai đến phút chót còn gì", vừa trả lời: "Ừ."

"Đi rồi định làm gì?"

"...Tao có quen một bác sĩ ở viện điều dưỡng. Tao nhờ ông ấy tư vấn và được giới thiệu một công việc bao ăn ở."

"Bà cô nhà mày chắc sẽ điên tiết lắm."

"Ừ. Chắc tao không quay lại được nữa đâu."

"Cũng phải."

Harumitsu nói rồi gật đầu như nuốt xuống điều gì đó.

"Eto làm thế là tốt nhất."

"Nói thế chứ Harumitsu cũng sẽ đi mà."

"Ý nghĩa khác nhau chứ."

Harumitsu nói cũng đúng. Harumitsu rời Subarudai và tôi rời Subarudai mang ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.

"...Này, Harumitsu."

"Thôi, không cần nói gì đâu."

Rồi Harumitsu cười khẽ.

"Gặp lại sau nhé, Eto. Này, tao biết mày là người vẽ con cá voi đó đấy."

"...Hả."

Cái quái gì thế, tôi thầm nghĩ.

Cái quái gì thế, xấu hổ chết đi được. Thấy tôi cứng họng, Harumitsu nói:

"Nên là, chắc chắn tao sẽ tìm thấy mày thôi."

***

Con đường đi một mình thật cô đơn. Vậy mà con đường đêm đi cùng chị Yako chẳng đáng sợ chút nào.

Dù vậy, tôi đã thoát khỏi ngôi nhà đó dễ dàng đến kinh ngạc. Tất nhiên là tôi không nói với mẹ, và cũng chọn cách không nói với chị Kitakami.

Vài tiếng trước, ngay lúc định ra khỏi nhà, tôi gặp chị Kitakami.

Kể từ ngày đó, chị Kitakami không còn nói nhiều như trước, và tôi cũng không bao giờ đả động đến bài báo kia nữa. Nên lâu lắm rồi tôi mới chạm mặt chị Kitakami đàng hoàng thế này.

Chị Kitakami nhìn thấy tôi đã thu dọn hành lý nhưng không nói gì. Cũng chẳng định giữ tôi lại. Tôi cũng chẳng định nói thêm lời nào. Chỉ là, trên tay chị Kitakami là cuốn "Moby Dick" của Melville mà chúng tôi từng đọc cùng nhau.

Liệu chị Kitakami có tiếp tục ở lại Subarudai không? Chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi nữa.

Tuy không liên quan, nhưng tôi mong chị được hạnh phúc. Dù tôi vẫn chưa hiểu định nghĩa hạnh phúc là gì.

Sắp tới tôi sẽ làm việc tại một thị trấn cảng nọ. Tôi hầu như chẳng biết gì về biển. Chỉ nghe nói gần cảng đó từng có cá voi dạt vào bờ.

Không biết đây có phải là đáp án chính xác hay không. Hay là nên ráng chịu đựng ở Subarudai thêm chút nữa để tìm cách sống sót thì tốt hơn? Hoặc việc chọn bờ biển làm nơi làm việc có đúng đắn không, tôi cũng chẳng rõ.

Tôi ngắm nhìn phong bì vài giây rồi nhét nó vào túi có khóa kéo. Cùng lúc đó, một quân cờ đam trượt ra khỏi túi. Là quân cờ tôi bỏ quên trong đó từ bao giờ. Khoảnh khắc nhặt nó lên, tôi chợt nhận ra. Tôi giơ ngón tay đang kẹp quân cờ lên trời.

Và rồi, tôi ảo giác thấy ngón tay của chị Yako đang cầm lấy quân cờ.

"Chỉ một ngón tay của tôi thôi cũng bán được kha khá tiền đấy."

Tôi nhớ lại chị Yako từng nói câu đó như hát.

Ngón tay của người ấy nặng bao nhiêu nhỉ? Và nếu quy đổi ra tiền thì giá bao nhiêu? Khi chị Yako viết di chúc, ngón tay tương đương với 100.326 yên rốt cuộc là ngón nào?

"Đừng bảo là ngón áp út bên trái nhé," chị Yako trong ký ức cười nói. Nhưng tôi biết chị Yako cũng lãng mạn ra phết đấy chứ.

Bến tàu đã hiện ra bên kia đường chân trời.

Nén nỗi bất an xuống, tôi nghĩ về chiếc phong bì trong túi.

Với tôi hiện tại, 100.000 yên là số tiền khá lớn. Nhưng khi tôi tiếp tục sống, giá trị của nó sẽ giảm dần theo tương đối. Trưởng thành quả thực có khía cạnh như vậy.

Nhưng tôi biết giá trị của những gì người ấy để lại.

Tôi nhớ giá trị của khoảng thời gian vô giá ấy.

Khi tôi nghiền ngẫm lại ván cờ đã chơi với chị Yako trong đầu, cuộc trò chuyện lúc đó cũng sống lại theo. Ký ức về những trận thua, ngạc nhiên thay, lại khắc sâu hơn cả. Vì thế, tôi sẽ không quên.

Bởi vì tôi vẫn chưa thắng chị Yako mà.

(Hết)

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!