Mở đầu
Thời gian tôi ở bên chị Yako chẳng đáng giá một xu, nhưng xác chết của chị ấy lại có giá trị hơn 300 triệu yên.
Những thứ quan trọng thường vô hình, nên chúng ta luôn cố gắng tìm cách cụ thể hóa những tâm tư và mối quan hệ ấy. Chẳng hạn như nhẫn cưới chính là một ví dụ điển hình.
Nếu có thể, tôi muốn gom hết tình cảm dành cho chị Yako kết tinh lại thành một khối đá quý khổng lồ. Nếu làm được thế, chắc chắn mọi chuyện đã không ra nông nỗi này.
Trên chiếc xe lăn tôi đang đẩy là cục tiền 300 triệu yên. Chị Yako của hiện tại sẽ không cười với tôi, cũng chẳng cùng tôi chơi cờ Đam nữa, nhưng dù vậy, chị ấy vẫn giá trị hơn nhiều so với chị Yako từng làm những điều đó cho tôi.
Điều đó mới thật bi đát làm sao.
Vừa bước đi trong đêm, tôi vừa suy nghĩ về những chuyện đã qua.
Tôi tự hỏi việc mình đang ở đây lúc này là sai lầm hay là lựa chọn đúng đắn. Kể từ khi gặp chị Yako, tôi đã phạm phải vô số sai lầm. Nhưng chắc hẳn tôi cũng đã chọn đúng được vài lần chứ.
Trò chơi cờ Đam mà tôi và chị Yako đã dành cả mùa hè để chơi, mỗi nước đi đều mang một ý nghĩa to lớn. Một sai lầm có thể xoay chuyển cả cục diện trận đấu, nhưng đôi khi mười mấy nước đi đúng đắn có thể cứu vãn được sai lầm đó.
Chuyện giữa tôi và chị Yako cũng y như vậy. Hơn nữa, tôi thậm chí còn chẳng biết đâu là đúng, đâu là sai.
Tôi hồi tưởng lại những kỷ niệm với chị Yako. Trong lúc đó, đôi chân tôi vẫn không hề dừng lại, cứ thế bước tiếp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
