1
Kết cục cuộc chiến giữa PORT và Eden đã diễn ra theo một kịch bản nằm ngoài dự liệu của ngay cả Yurii.
“Mình cứ ngỡ nó sẽ là một lễ hội ầm ĩ hơn chút nữa cơ.”
Vào cuối vòng lặp trước, Tezcatlipoca đã giết Ido. Về thực chất, hành động đó chính là lời tuyên bố bại trận của PORT.
Ngay sau đó, chính ả ta đã trở cờ sang phe ôn hòa──nói cách khác, ả đề xuất đầu hàng Eden, và Suikyou cùng Mabuchi lập tức hùa theo. Nickel thì đã trở thành tù binh của Eden nên không có cơ hội lên tiếng, bị tính là vắng mặt. Tương tự, Pan cũng bặt vô âm tín sau khi trốn vào ga Kamisaki. Hai kẻ còn lại là BJ và Taliho rốt cuộc cũng đành chấp nhận đề xuất của Tezcatlipoca.
Ngày 1 tháng 8──Buổi trưa Ngày An Nghỉ.
Yurii ngồi trên ghế sofa trong quán bar, lặng lẽ ngắm ly rượu vang trước mặt. Chẳng bao lâu sau, cánh cửa mở ra, một gã đàn ông mập lùn bước vào.
Là Hominini.
“Chào. Tâm trạng thế nào?”
“Không tốt lắm. Bên ngoài trời có nắng không?”
“Tất nhiên. Ngày 1 tháng 8 ở Kamisaki lúc nào chẳng nắng đẹp.”
Hominini khẽ hắt hơi một cái──tiếng hắt xì nhỏ nhắn nghe đáng yêu đến lạ so với cái mã ngoài cục mịch của gã──rồi đi vòng qua quầy bar, chộp lấy chai whisky và cái ly. Sau đó, gã vừa ngân nga giai điệu bài đồng dao “Chú Chó Cảnh Sát” vừa bước tới, ngồi phịch xuống chiếc sofa đối diện Yurii.
“Trước tiên, phải nâng ly chúc mừng đã.”
Nói rồi Hominini nhắm mắt lại vẻ hưởng thụ. Yurii cầm lấy chai whisky gã vừa đặt lên bàn, rót vào ly cho gã và nói:
“Sau khi sáp nhập với PORT, tôi vẫn muốn nhờ cậu làm thủ lĩnh của Eden. Việc tôi cất công đến tận lãnh thổ của cậu vào Ngày An Nghỉ thế này chính là sự tôn trọng theo cách của tôi đấy.”
Yurii và Hominini tuy cùng thuộc Eden nhưng lại khác đơn vị trực thuộc. Theo luật của Kamisaki, họ được coi là hai đội riêng biệt. Nghĩa là nếu đang ở trong lãnh thổ của đơn vị đối phương, họ sẽ không thể sử dụng năng lực trừ khi đang trong tình trạng giao chiến.
Hominini đáp:
“Bất ngờ thật đấy. Tôi cứ tưởng sau khi chiếm được PORT, cậu sẽ muốn leo lên vị trí đứng đầu chứ.”
“Tôi không quá câu nệ chuyện thứ bậc trong đội đâu.”
“Thế thì tốt quá. Dù sao cũng chúc mừng chiến thắng.”
“Ừ. Chúc mừng.”
Yurii khẽ chạm nhẹ ly rượu vang của mình vào ly whisky gã đang nâng lên. Anh ghét kiểu cụng ly lanh canh, cảm giác nó cứ thô thiển thế nào ấy. Nhưng thôi, ít nhất lúc này cứ chiều theo phong cách của gã cũng được.
“Tôi muốn nghe ý kiến của cậu về trận chiến lần này và phương hướng sắp tới.”
Nghe anh hỏi, Hominini cười lớn:
“Còn phải nói, lần này chúng ta thắng áp đảo.”
Yurii lắc đầu:
“Thiệt hại lớn hơn dự tính.”
Cuộc chiến giữa PORT và Eden rốt cuộc cũng chỉ là màn tàn sát lẫn nhau giữa “người nhà”. Nếu nghĩ đến những trận chiến sắp tới với Xứ Sở Bình Yên hay CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới, thì thiệt hại càng ít sẽ càng tốt.
“Vậy sao. Nhưng theo kế hoạch của cậu thì chúng ta chấp nhận mất tối đa ba chỉ huy đơn vị của PORT mà.”
“Đúng vậy. Chỉ mất hai người là kết quả tốt. Nhưng tôi chưa bao giờ có ý định để một trong số đó là Ido.”
Có những người chơi không thể thay thế được. Việc một kẻ chỉ đơn thuần là mạnh như Redman chết đi thì, chà, cũng được thôi. Có thể dùng linh kiện khác để thay thế. Nhưng Ido thì không. Không tồn tại một Trinh Sát Viên nào có thể thay thế ông ta.
Hominini nốc cạn ly whisky rồi thở hắt ra một cách thô lỗ.
“Nhưng Tezcatlipoca vẫn còn. Giờ khi Ido không còn nữa, tay nghề Trinh Sát Viên của ả ta là số một ở Kamisaki rồi. Việc ả chịu quy phục phe ta chẳng phải là may mắn lớn sao.”
“Tôi hơi không hợp với cô ta.”
“Hả. Cũng có loại phụ nữ mà cậu không hợp cơ đấy.”
“Tất nhiên. Bất kể giới tính, cái gì không hợp là không hợp. Mà gác chuyện đó sang một bên, cô ta quả thực vẫn không đủ tầm để thay thế Ido.”
Ido là Trinh Sát Viên xuất sắc nhất Kamisaki. Một cách áp đảo. Sự mất mát này khiến Yurii đau đớn hơn bất kỳ ai khác.
“Cậu đánh giá cao lão ta nhỉ. Theo cảm nhận của tôi, xét về năng lực tổng hợp thì Tezcatlipoca dùng tiện hơn nhiều.”
“Đúng là năng lực của cô ta cũng phạm quy chẳng kém gì Ido, nhưng theo một nghĩa khác. Dù sao đi nữa, lịch trình sắp tới của tôi chắc sẽ ngập trong việc xử lý nỗi buồn mất Ido đây.”
“Gì vậy. Đến cả cậu mà cũng suy sụp khi đồng đội chết sao?”
“Không phải nỗi buồn của tôi.”
Là của các thành viên Kinema──đặc biệt là Kido.
Anh đã kỳ vọng cậu ta sẽ làm việc cho mình thêm chút nữa. Cậu ta là một quân cờ ưu tú nếu xét trên phương diện chiến đấu thuần túy. Thêm vào đó, khi đối đầu với Xứ Sở Bình Yên, cậu ta có lẽ sẽ là quân cờ hữu hiệu để khắc chế thiếu niên tên Kaya Ayumu kia.
Yurii vừa nghiêng ly rượu vang, vừa dùng bàn tay rảnh rỗi gõ nhẹ vào thái dương.
“Tôi đang không biết nên truyền đạt cái chết của Ido cho chàng thanh niên ngây thơ đó như thế nào. Cái kế hoạch đó làm tôi đau đầu ghê gớm. Nếu làm sai cách, cậu ta sẽ quay lại cắn tôi. Nhưng nếu làm tốt, tôi sẽ có trong tay một chiến binh cực kỳ xuất sắc.”
“Cậu giỏi tẩy não lắm mà?”
“Năng lực có thời gian hiệu lực.”
Thế nên, anh muốn dùng cách thuyết phục khác, không phải bằng năng lực. Anh muốn dàn dựng nó thật hoàn hảo. Chắc chắn phải có cách.
Nhưng Hominini có vẻ không mấy hứng thú với chuyện của Kido.
“Sao cũng được, ưu tiên bây giờ là sáp nhập PORT và Eden. Tất nhiên chẳng có lý do gì để duy trì Bàn Tròn nữa. Loại bỏ cái hội đồng chậm chạp đó cũng là một phần mục đích của trận chiến lần này. Nhưng chúng ta cũng không thể quá coi thường đám thành viên Bàn Tròn hiện tại.”
“Đúng thế. Giải tán Bàn Tròn. Giữ nguyên các chỉ huy đơn vị. Chắc sẽ là như vậy.”
Hiện tại, Bàn Tròn còn lại bảy thành viên. Tezcatlipoca đang tỏ ra phục tùng. Suikyou và Mabuchi vốn dĩ đã chịu ảnh hưởng của Yurii. Nickel chắc cũng sẽ không chống đối. Người hơi đáng ngờ là BJ. Tay Xạ Thủ đệ nhất Kamisaki đó có suy nghĩ hơi khó nắm bắt. Không nghĩ là gã có tình yêu gì với PORT, nhưng gã thuộc tuýp người ưu tiên mỹ học hơn là lợi ích, nếu gã cứ cố chấp một cách kỳ quặc thì sẽ rất phiền phức.
Pan thì có lẽ không định cúi đầu trước phe này đâu. Dù mang danh là thủ lĩnh PORT, cô ta còn chẳng thèm tham gia cuộc họp quyết định đầu hàng Eden, và bỏ mặc luôn lãnh thổ của mình. Tezcatlipoca nói rằng nhân sự thuộc đơn vị của Pan đang bất đắc dĩ làm thủ tục rời đội. Tức là họ sẽ tách khỏi quyền chỉ huy của Pan để gia nhập các đơn vị khác của PORT. Theo nhận định của Yurii, có lẽ sắp tới Pan sẽ nương nhờ Kaya Ayumu và trở thành một thành viên của Bình Yên.
Và, kẻ khó hiểu nhất, là Taliho.
Vốn là một thuộc hạ đáng tin cậy, nhưng giờ anh hoàn toàn không đọc được cô ấy đang nghĩ gì. Nếu được thì anh rất muốn làm hòa, nhưng nếu không hiểu mục đích hay giá trị quan của đối phương, anh chẳng thể hình dung ra cách đàm phán.
“Mình chỉ đơn giản là muốn uống tách hồng trà cô ấy pha thêm một lần nữa thôi mà.”
Liệu điều đó có thành hiện thực không nhỉ? Dù sao thì, cứ thêm nó vào một trong những mục tiêu lớn đi.
Hominini uống cạn ly whisky, rồi lại rót thêm từ chai vào.
“Chuyện Bàn Tròn──Cựu Bàn Tròn, tôi sẽ nói chuyện với họ.”
“Ừm.”
“Tôi thấy tởm đám cư dân hơn. Bọn chúng dám chống lại Bàn Tròn. Dù là do chúng ta giật dây, nhưng không có gì đảm bảo sau này chúng sẽ tiếp tục ngoan ngoãn như trước.”
“Vậy sao. Tôi lại không lo lắng lắm về chuyện đó.”
Những người dân vốn đã được thuần hóa, lần đầu tiên hướng sự giận dữ về phía Bàn Tròn và liều mạng đứng lên phản kháng. Nghe nói khoảng 60 người đã chết. Và rồi, Bàn Tròn sụp đổ, chủ nhân của họ được thay thế.
Một cái nhìn lạnh lùng sẽ thấy rằng chỉ là đổi chủ mà thôi. Cái cuộc sống thường ngày tưởng chừng êm ả của họ, thực chất lại dễ dàng sụp đổ chỉ bởi ý muốn của một kẻ xa lạ nào đó. Dù kẻ đó không còn là Bàn Tròn, thì giờ đây cũng là Yurii hay Hominini. Sự thật tàn nhẫn ấy chẳng hề thay đổi.
Tuy nhiên, dù vậy thì có lẽ họ cũng đã thấy thỏa mãn rồi. Họ cảm thấy như mình đã tự tay làm được điều gì đó, họ nâng ly chúc mừng chiến thắng, gọi những người đã khuất là anh hùng rồi tưởng niệm, và rồi sẽ nhanh chóng quay lại cuộc sống cũ.
“Họ lúc nào cũng muốn một cái cớ. Một cái cớ để không phải cố gắng nữa, không phải liều mạng nữa. Vậy thì, cứ cho họ cái cớ đó, mọi chuyện sẽ chẳng khác gì trước đây.”
“Gì đây. Cậu lại định diễn thuyết à?”
“Ừm. Chính xác là thế đấy. Cứ khen họ hết lời vào. Cảm ơn họ bằng những từ ngữ to tát nhất có thể. Nhờ các bạn mà Bàn Tròn độc ác đã sụp đổ, nhờ các bạn mà Eden đã nắm quyền bá chủ. Cứ tâng bốc như vậy, rồi bảo họ rằng phần còn lại cứ để chúng tôi lo.”
“Bao giờ làm?”
“Sớm thôi. Trong hôm nay. Tôi có sẵn bản thảo rồi. Chỗ nào không ưng ý cậu cứ sửa thoải mái.”
“Được. Với lại, tôi muốn xây mộ.”
“Hay đấy. Mộ cho 60 người đã chết. Biến mất trong vòng lặp thì thảm hại quá, dùng Đạo Cụ hay năng lực thích hợp để gia công đi.”
Đó là một đề xuất khá tuyệt vời từ gã. Có một biểu tượng cũng không tệ. Biểu tượng cho việc PORT đã bị đánh bại, và từ nay Eden sẽ bảo vệ người dân.
Hominini gật đầu, nhưng ánh mắt lại hạ xuống mặt bàn.
“Làm một cái mộ tập thể cho dân thường cũng được. Nhưng cái tôi muốn là ba cái mộ cá nhân cơ.”
Ra là vậy. Ba cái.
Yurii suýt thì mỉm cười. Để che giấu, anh đưa ly rượu vang lên miệng.
“Một cái cho Wakatake. Một cái cho Guzuri.”
Đó là những đồng đội của gã đã chết trong trận chiến với Tsukio trước đây.
“Phải. Tôi đã thực hiện được mục tiêu từng nói với bọn họ. Rằng sẽ thống trị PORT và đứng đầu Kamisaki. Giờ báo cáo chuyện đó mà không có chỗ để dâng hoa thì coi sao được?”
“Cứ làm những gì cậu thích. Cậu có quyền tự do đó mà.”
Yurii cũng tự hỏi liệu mình có nên xây mộ cho Ido không, rồi lại thấy chuyện đó thật ngu ngốc đến mức suýt bật cười. Xác của ông ta đã biến mất theo vòng lặp. Ở Kamisaki không có chỗ cho người chết.
Nghiêng ly rượu đang kề bên miệng, Yurii hỏi:
“Cái thứ ba là của ai?”
“À. Thú thật, chính tôi cũng bất ngờ đây.”
“Ừm. Đôi khi cũng có chuyện như vậy. Cảm xúc của bản thân lại chuyển biến theo hướng không ngờ tới.”
“Đúng thật. Không ngờ tôi lại có nhã hứng xây mộ cho cậu đấy.”
Hominini ngẩng mặt lên. Tay phải gã đang nắm chặt thiết bị đầu cuối. Vào Ngày An Nghỉ, không thể tuyên chiến, nhưng trong lãnh thổ của chính mình thì vẫn có thể sử dụng năng lực.
Yurii khẽ lắc đầu.
“Nghĩa là chúng ta không thể hợp tác với nhau nữa sao?”
“Hôm nay, tao đã đứng đầu Kamisaki rồi. Giờ chỉ việc thắng và chuồn thôi. Với lại, việc tao lấy mạng mày lúc mày đang ngủ say cũng là đúng như đã hứa còn gì?”
“Ừ. Nhưng tiếc quá nhỉ. Tôi là đứa dậy sớm lắm.”
Những ngón tay mập mạp của Hominini đập mạnh vào thiết bị.
Nhưng chẳng có gì xảy ra. Gã không thể sử dụng năng lực.
Bởi vì ở đây không phải là lãnh thổ của Hominini.
Hominini định nhổm dậy khỏi ghế sofa. Nhưng.
“Ngồi yên đó. Giữ nguyên tư thế, đừng động đậy.”
Theo lời Yurii, Hominini như mất hết sức lực, ngồi phịch lại xuống ghế. Khuôn mặt ngơ ngác của gã trông thật hài hước. Yurii rót thêm rượu vào ly của mình và tiếp tục:
“Nói chuyện thì không sao. Cậu có gì muốn nói không?”
“Mày... từ bao giờ?”
“Kìa Hominini. Câu hỏi chán ngắt gì vậy. Cậu đâu đến nỗi chậm tiêu thế chứ?”
Tên năng lực: Ngón Tay Domino. Chính xác hơn, đó là hơn 100 năng lực nhỏ lẻ của Yurii sẽ đồng loạt phát huy tác dụng khi năng lực kia được kích hoạt.
Nó bắt đầu từ lúc Hominini bước vào quán bar này và trao đổi vài câu về thời tiết. Thỏa mãn các điều kiện theo thứ tự, gã không thể nghi ngờ lời nói của Yurii.
“Việc tôi cất công đến tận lãnh thổ của cậu vào Ngày An Nghỉ thế này chính là sự tôn trọng theo cách của tôi đấy.”
Câu chuyện đó, lẽ ra là một lời nói dối trắng trợn. Nhưng Hominini, dưới ảnh hưởng của năng lực, đã tin vào lời đó và đinh ninh rằng đây là lãnh thổ của gã. Mặc dù vừa nãy, chính chân gã đã đi bộ sang lãnh thổ của Yurii.
Tất nhiên, sau khi chiếm được PORT, Hominini sẽ nhắm đến Yurii tiếp theo. Là kẻ ngáng đường rõ rành rành, chuyện đó là đương nhiên. Vì biết trước nên Yurii quyết định tạo cơ hội cho gã. Một cơ hội được tính toán để đảm bảo an toàn cho chính Yurii.
Hominini trừng mắt nói:
“Trả lại tự do cho cơ thể tao. Đằng nào mày cũng không thể giết tao ở đây.”
“Còn tùy lý do. Để làm gì?”
“Để cúi đầu tạ lỗi. Tôi... tôi xin lỗi. Tôi đã quá tự mãn. Làm ơn hãy tha cho tôi.”
Có thể nói ra những lời như vậy một cách tỉnh bơ chính là ưu điểm của Hominini. Nếu Yurii ở vào vị trí của gã, có lẽ anh sẽ chọn cười và đón nhận cái chết.
“Được thôi. Nhưng chỉ từ thắt lưng trở lên thôi nhé. Cậu có thể cử động tự do.”
“Cảm ơn. Tôi xin lỗi.”
Hominini cúi rạp đầu xuống thật mạnh.
Khuôn mặt mà Yurii không nhìn thấy đó, giờ đang mang biểu cảm gì nhỉ? Trong đầu gã rốt cuộc đang toan tính điều gì? Không biết, nhưng mà, sao cũng được.
Yurii ra lệnh:
“Ngẩng đầu lên.”
Hominini làm theo, nghiến chặt răng, mồ hôi chảy ròng ròng trên khuôn mặt đỏ gay. Yurii lấy từ trong túi ra một con dao, đặt lên bàn.
“Tôi không giận đâu. Thật đấy. Nhưng cần phải có sự rạch ròi.”
“Tôi sai rồi. Cậu cứ làm thủ lĩnh đi. Tôi sẽ tuân theo cậu.”
“Vậy thì, hãy đâm vào ngực mình đi. Đâm thật mạnh vào.”
Trong mắt Yurii, Hominini là một gã đàn ông khá vụng về. Gã cúi đầu không chút do dự, nhưng lại chẳng thể giết chết cảm xúc của mình. Gã vẫn trừng mắt nhìn anh với sát khí lộ liễu như thú hoang, vậy mà miệng vẫn van xin “Tha cho tôi”. Gã cố bám víu vào cái xác suất sống sót nhỏ nhoi, có lẽ là 0%.
Cái thái độ đó thật đáng yêu.
“Mày thắng rồi. Cứu tao với──”
Vừa nói, gã vừa chộp lấy con dao trên bàn. Gã chĩa mũi dao vào ngực mình và đâm thật mạnh. Một tiếng “bộp” vang lên khi dao chạm vào ngực.
“Ok. Cậu tự do rồi đấy.”
Yurii vỗ tay, năng lực được giải trừ. Hominini ném mạnh con dao trong tay xuống sàn──đó là loại dao đồ chơi mua ở quầy hàng điện tử gia dụng, lưỡi dao sẽ thụt vào khi đâm.
“Cái quái gì thế này. Mày đùa tao đấy à?”
“Tất nhiên. Đang đùa cậu mà.”
Thực ra, trong thâm tâm anh đã phân vân cho đến tận phút chót. Có nên giết Hominini thật không. Hay là tha cho gã như thế này. Anh đã thiên về phương án giết hơn, nhưng may là vẫn chuẩn bị sẵn con dao đồ chơi để đề phòng.
Không phải nói dối, Yurii bảo:
“Nhưng tôi hơi cảm động đấy. Không ngờ cậu lại định tổ chức tang lễ cho tôi, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó.”
“Im đi. Tao sẽ không có cái hứng thú bất chợt đó nữa đâu.”
“Tôi yêu quý cậu lắm đấy, bạn hiền.”
“Tao thì ghét mày cay đắng, đồ kẻ thù truyền kiếp.”
Nào, màn giải trí vui vẻ của tiệc mừng công đến đây là đủ rồi. Có rất nhiều việc phải chốt lại ngay lúc này.
“Quay lại chuyện chính nhé. Về kế hoạch diễn thuyết của cậu, tôi vẫn nghĩ nếu muốn tạo sự cảm động thì nên chọn lúc hoàng hôn.”
“Cái dây thần kinh của cậu rốt cuộc được cấu tạo kiểu gì vậy hả?”
Nói vậy chứ Hominini sau khi lau mồ hôi trán thì cũng trở lại bình thường, tỉnh bơ nói “Tao muốn chuẩn bị một bộ đồ tang cho buổi diễn thuyết”. Nếu nói về độ trơ trẽn của dây thần kinh, chẳng phải Hominini mới là kẻ đáng gờm hơn sao.
“Tôi cũng muốn một bộ đồ tang.”
Quả thật, anh cảm thấy thế mới phù hợp. Và rồi, vẫn nên chuẩn bị mộ cho Ido thôi. Dù nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng để khi thông báo về cái chết của ông ấy, Kido còn có chỗ mà chắp tay vái lạy.
2
Akiho Shiori nhận được tin đó khi Ngày An Nghỉ vừa kết thúc, lúc đồng hồ chuyển sang 0 giờ sáng.
“Một trong các đơn vị của PORT đã tuyên chiến với CLB Kinema.”
Trinh Sát Viên──Alice nói.
Vừa mới được phép tuyên chiến chưa bao lâu. Trước sự việc hoàn toàn nằm ngoài dự tính này, Akiho tặc lưỡi mạnh một cái. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Chẳng phải cái đội đó vừa mới đánh nhau với Eden và thua trận rồi sao?
“Kaya đâu?”
“Vẫn chưa tìm thấy. Không thấy ở đâu cả.”
Tại sao, lại vào đúng lúc này cơ chứ. Rốt cuộc cậu ta đang làm cái quái gì ở đâu vậy.
Theo góc nhìn của Akiho, đáng ngờ nhất là đám người bên Bình Yên. Trước khi vòng lặp bắt đầu cậu ta đang ở chung cư của Bình Yên, nên không ai khác có thể ra tay được. Có thể ai đó trong phe Bình Yên──ví dụ như phái Simon, cảm thấy Kaya ngáng đường nên đã bắt giam cậu ở đâu đó.
Hoặc, dù không muốn nghĩ đến, có thể họ đã giết cậu rồi.
Đó là những giả thuyết hợp lý nhất. Nhưng hiện tại, ngoài Alice, Trinh Sát Viên của phái Simon đó ra, cô chẳng còn ai để dựa vào.
“Một đội không có thủ lĩnh cũng có thể tuyên chiến sao?”
“Không biết nữa. Tôi cũng mới thấy chuyện này lần đầu. Nhưng trên dữ liệu Trinh Sát, nó được xử lý giống như một lời tuyên chiến thông thường.”
“Nghĩa là Eden và PORT, lần này đang nhắm vào Kinema sao?”
Trước câu hỏi của Akiho, Alice lắc đầu.
“Không. PORT sẽ bị Eden nuốt chửng. Đó là thông tin chắc chắn. Nhưng có một đơn vị, hay đúng hơn là chỉ một người, không tuân theo quyết định của đội mà hành động độc lập.”
“Là ai?”
“Pan. Thủ lĩnh PORT.”
Tại sao chứ.
“Ý cô là Pan đã tuyên chiến với Kinema à?”
“Ừ.”
“Không thể nào.”
Hoàn toàn không thể tưởng tượng ra kịch bản đó. Pan lẽ ra không còn chút quyền lực nào trong PORT nữa. Nghe nói toàn bộ nhân sự trong đơn vị của cô ta đã bắt đầu làm thủ tục rời đội. PORT đã cắt bỏ một mình Pan, còn lại tất cả đều vui vẻ bán mình cho Eden.
Trong tình huống đó, tại sao Pan lại khiêu chiến với Kinema?
Ở Kinema có Tsukio, làm sao mà thắng được.──Khoan đã, có gì đó sai sai từ gốc rễ. Vốn dĩ người bảo đảm an toàn cho Pan chính là Tsukio mà. Cô ta đã sống sót qua cuộc chiến với Eden nhờ trốn vào ga Kamisaki. Gây sự với lá bài bảo hộ của chính mình thì được cái tích sự gì?
Không hiểu, không hiểu, không tài nào hiểu nổi. Chẳng tìm thấy manh mối nào để suy luận cả.
“Quả nhiên mình không thể thay thế Kaya được.”
Vậy mà tại sao cậu lại không có ở đây. Akiho trút hết những lời mắng mỏ Kaya trong lòng. Nhờ đó, cô lấy lại được chút bình tĩnh và nói:
“Dù sao thì, hãy liên lạc với anh Tsukio. Nhờ cô được không?”
Cô lo Alice sẽ bắt đầu nói mấy chuyện tốn thời gian vô ích như phải xin phép để liên lạc với người ngoài đội, nhưng cô ấy gật đầu ngoan ngoãn. Có lẽ đối với cả Xứ Sở Bình Yên lẫn bản thân Alice, hành động của Pan quá bất ngờ và đường đột đến mức không thể bận tâm đến mấy cái nguyên tắc vớ vẩn kia nữa.
Akiho gọi vào thiết bị mà Alice đang thao tác:
“Anh Tsukio? Akiho đây. Anh nghe rõ không?”
Mất một lúc mới có phản hồi. Sau một khoảng im lặng giống như khi Kaya đang mải suy nghĩ và chẳng thèm nghe cô nói gì, giọng anh ấy vang lên:
“Vâng, nghe đây. Có chuyện gì vậy?”
“Pan đã tuyên chiến với Kinema. Anh biết chưa?”
“Chưa. Tuyên chiến sao?”
Tin nhắn khi bị tuyên chiến chỉ gửi đến thủ lĩnh đội. Nếu dùng Trinh Sát thì sẽ biết ai tuyên chiến với ai, nhưng có lẽ Tsukio cũng không cảnh giác về việc bị tuyên chiến vào thời điểm này.
“Pan đang ở đâu? Tôi cứ tưởng cô ta vẫn đang ở nhà ga.”
“Ai biết. Nhắc mới nhớ, không thấy cô ta đâu cả.”
“Ai biết là sao chứ.”
Cô cảm thấy rợn người vì cuộc nói chuyện chẳng ăn nhập gì cả. Tsukio có vẻ chẳng hề hoảng hốt trước tình huống này. Mặc dù rõ ràng là có chuyện bất thường đang xảy ra.
“Dù sao đi nữa, phải bảo vệ CLB Kinema.”
Không được để cái đội đó bị tiêu diệt trong lúc Kaya vắng mặt. À không, bản thân cái tên Kinema thì sao cũng được, nhưng Kaya không thể mất đi lá bài mang tên Tsukio. Vì Tsukio chắc chắn sẽ tiếp tục là quân bài chủ lực của cậu ấy trong tương lai.
“Tôi sẽ đi nói chuyện với Lily ngay bây giờ. Anh Tsukio nên trốn vào Xứ Sở Bình Yên một lúc thì hơn. Vì chúng ta không biết Pan đang toan tính điều gì.”
Từ lúc tuyên chiến đến khi giao chiến là hai tiếng. Hai tiếng là đủ để bàn bạc thống nhất. Có thể Pan đang nắm giữ phương pháp nào đó để đánh bại Tsukio trong lúc Kaya vắng mặt. Nhưng chắc chắn cô ta không thể đối đầu với cả Bình Yên được. Tóm lại là phải giấu Tsukio đi và an toàn vượt qua cuộc giao chiến này.
“Nếu là Kaya, chắc chắn cậu ấy cũng sẽ làm thế.”
Cô tự tin là vậy. Dù không đọc được ý đồ của Pan, nhưng cách xử lý này không sai.
Vậy mà, Tsukio lại nói:
“Tôi không làm thế được.”
“Tại sao? Anh có thể chết đấy.”
“Chưa chắc đâu. Những gì Pan có thể làm lúc này, chắc cũng chẳng có bao nhiêu.”
“Sao mà biết được. Không lạ gì nếu cô ta có đồng phạm, đúng không?”
“Vâng. Nhưng dù thế nào thì đêm nay tôi cũng không thể rời khỏi nhà ga này.”
Thật bất ngờ, Tsukio cười. Tiếng thở hắt ra “hư” của anh ấy cho biết chắc chắn là anh đang cười.
“Tàu sắp đến rồi. Thế nên, tôi phải đứng ở đây.”
Nói rồi, anh cúp máy với câu “Vậy nhé”.
*
Tsukio cất thiết bị vào túi, rồi lại ngước nhìn bảng hiển thị điện tử.
Làn số 1. Ga cuối. 2 giờ 07 phút.
A. Tại sao. Tại sao chuyện này lại xảy ra nhỉ?
Liệu tàu có thực sự đến ga này không? Ai đang ngồi trên đó? Cô ấy ư? Hình bóng của Ural có ở đó không?
Tất nhiên là có nghi ngờ.
Không thể phớt lờ chuyện tuyên chiến mà Akiho Shiori vừa nói. Thời điểm quá trùng hợp. Nghi ngờ rằng bảng hiển thị này là một phần trong kế hoạch của kẻ địch nhằm trói chân Tsukio ở nhà ga mới là phán đoán bình thường.
Anh biết chứ.
Biết rõ, nhưng Tsukio quyết định rằng, nếu vậy thì cứ để bị lừa bởi lời nói dối đó đi. Dù đêm nay bản thân có phải chết, thì chuyện đó cũng chẳng thành vấn đề.
Ngay từ đầu, cái tồn tại mang tên Tsukio Kouki này đâu có sở hữu thứ gì cao sang như sinh mạng. Dù Ural có mong muốn điều gì, dù cô có mơ về Idola Số 0 ở thế giới này, thì cư dân của Kamisaki cũng chỉ là những con rối.
Những thứ được tạo nên từ các chuỗi dữ liệu, với suy nghĩ và cảm xúc có hình thù giống con người. Chúng rất tinh xảo, cứ như con người thật, nhưng về bản chất cũng giống như những con búp bê cơ khí lặp đi lặp lại các động tác đã được lập trình khi bánh răng quay.
Là những thứ không bao giờ có thể thoát ra khỏi tủ kính trưng bày.
“Phận con rối như tôi, nếu có thể tái ngộ cô ấy ở bên ngoài lồng kính, thì thân xác này có sá gì.”
Không. Dù tất cả chỉ là dối trá cũng được.
Dù trên tàu không có cô ấy, dù vốn dĩ chẳng có con tàu nào đến ga này, dù cái bảng hiển thị kia hoàn toàn là hư cấu, cũng chẳng sao. Nếu được chết trong khi thiêu đốt bản thân vì một ý niệm duy nhất, thì đó chẳng phải là cái kết hạnh phúc tột cùng cho một con rối sao.
“Rốt cuộc ai sẽ đồng cảm với chúng ta đây.”
Ai sẽ đau buồn cho cái chết của chúng ta đây. Chẳng ai cả. Những thứ như thế, không một ai. Nếu biết được chân tướng của Kamisaki, mọi người sẽ mất hết hứng thú với chuyện sống chết của chúng ta thôi.
Vậy nên, thân xác này chẳng có giá trị gì sất.
Tsukio nhìn xuống chiếc đồng hồ bỏ túi. Còn 1 tiếng 52 phút nữa là đến giờ tàu dự kiến đến.
Dù cho 1 tiếng 52 phút đó là toàn bộ phần đời còn lại của anh, thì cũng chẳng vấn đề gì. Trong khoảng thời gian đó, nếu được sống với trái tim rộn ràng, chẳng phải trông anh rất giống đang “sống” sao?
Kim giây nhích từng chút một, chậm hơn nhiều so với nhịp tim, nhưng chắc chắn. Tsukio chợt lo lắng không biết chiếc cà vạt thắt sáng nay có bị lệch không, và khẽ đưa tay chạm vào nó.
3
Pan nằm một mình trên giường khách sạn, không bật đèn.
Cho đến tận vừa nãy, khách sạn này vẫn là trung tâm của Kamisaki. Người đứng đầu PORT sống ở đây, vô số quyết định quan trọng được đưa ra, và khi cần thiết, các chỉ huy đơn vị đều tề tựu về đây. Nhưng giờ thì chẳng còn ai. Ngoài Pan ra, không còn ai cả. Những người cùng đơn vị đã làm thủ tục rời đội, và giờ chắc đang nằm dưới quyền chỉ huy của Yurii, Hominini, hay là Tezcatlipoca gì đó rồi.
Vì thế, ở đây thật yên tĩnh và dễ chịu.
Pan nằm trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà. Cứ giữ nguyên tư thế đó, đột nhiên, cô bật cười thành tiếng.
“Sắp rồi.”
Sắp sửa, “Hắn” sẽ đến Kamisaki.
Quá trình chuẩn bị dài đằng đẵng đã kết thúc, cuối cùng, cuộc chiến của riêng Pan cũng bắt đầu.
“Phải. Những thứ này, chỉ mới là bắt đầu thôi.”
Một sự khởi hành hướng tới đích đến xa xôi, xa xôi chẳng biết bao nhiêu mà kể. Sự khởi đầu cho chính nghĩa mà Pan theo đuổi. Để làm được điều đó, trước tiên, phải kết thúc Kamisaki đã.
“A. Cuối cùng, cũng bước được bước đầu tiên.”
Ở thế giới này, cho đến tận bây giờ, được “sống” cũng tốt. Đã bao lần tôi định bỏ quách cái trò chơi này. Nhưng tôi vẫn cứ bước đi đờ đẫn trên con đường nhàm chán. Dù không đến mức khổ sở gọi là chịu đựng, nhưng lúc nào cũng buồn chán.
Còn một chút nữa. Một chút nữa thôi. Đang lẩm bẩm như vậy thì có tiếng nói phát ra từ thiết bị.
“Hello, tâm trạng thế nào?”
Giọng nói quen thuộc của Yurii. Cảm thấy sự hưng phấn đang dâng trào bỗng nguội lạnh nhanh chóng, Pan khẽ thở dài. Vẫn nằm nguyên đó, cô cầm thiết bị lên, đưa ra trước mặt và trả lời:
“Có việc gì?”
“Tôi muốn hỏi câu đó đấy. Giờ này rồi cô còn có việc gì với CLB Kinema thế?”
Cô không có hứng nói chuyện với Yurii. Cho đến khi tàu đến ga Kamisaki, cô muốn tận hưởng niềm vui và trải qua thời gian trong yên lặng. Thế nên, dù có đơn phương cúp máy cũng chẳng sao, nhưng để Yurii coi là kẻ địch lúc này thì cũng phiền phức. Thực tế là, Yurii thừa sức giết Pan trước khi cuộc chiến với Kinema bắt đầu.
Pan cũng không phải không biết chiến đấu, nhưng cô không phân bổ nhiều điểm vào các năng lực chiến đấu. Không cần bận tâm đến chuyện tuyên chiến──đến giờ khai chiến thì mục đích của Pan cũng coi như đã hoàn thành──nhưng đám người cùng đơn vị hiện vẫn có thể sử dụng năng lực trong lãnh thổ này. Do cái luật “cần 24 giờ kể từ khi nộp đơn để chính thức rời đội”, bọn họ vẫn là thành viên trong đội của Pan.
“Mà, cũng chẳng sao, Yurii không phải là kẻ thù.”
Cứ lợi dụng trong phạm vi có thể là được. Phạm vi đó càng rộng càng tốt.
“Cậu muốn Tsukio à?”
Pan hỏi. Câu trả lời đã quá rõ ràng.
“Tất nhiên. Nếu lấy được.”
“Cho cậu cũng được. Thế nên, đêm nay hãy để tôi yên.”
Bên kia đầu dây, Yurii cười.
“Khó mà nói câu ‘đã rõ’ một cách ngoan ngoãn được với câu chuyện này đấy.”
“Vậy sao? Chẳng giống cậu chút nào.”
“Phải không. Tôi đâu có tính cách theo đuổi những giấc mơ đâu nhỉ.”
“Còn tùy vào sự cân bằng với chi phí chứ?”
Quả thật, Yurii sẽ không hiểu làm cách nào Pan bắt được Tsukio. Nghe cứ như Pan đang tuyệt vọng và nói nhảm về một ảo tưởng không thể xảy ra. Nhưng mà, dù tin vào chuyện này thì anh ta cũng chẳng mất gì.
“Tùy vào hành động của cậu, tôi sẽ trốn vào Bình Yên. Cậu biết chuyện đó không khó mà.”
Năng lực của Pan chuyên dụng cho việc chạy trốn. Thực tế thì cô không định nương nhờ Xứ Sở Bình Yên lúc này, nhưng nếu chỉ nhìn vào các mối quan hệ và dữ liệu từ trước đến nay, thì đó có vẻ là một phương án đầy sức thuyết phục.
“Đúng thật. Việc cô quay lại lãnh thổ PORT mới là điều kỳ lạ đấy.”
“Tôi không có ý định gây gổ với cậu. Cũng chẳng tha thiết gì với PORT. Nhưng mà, đúng vậy đấy. Nếu có được Tsukio, người đầu tiên tôi muốn đàm phán là cậu.”
Đây là nói dối.
Kể cả có Tsukio, người đầu tiên cô gọi cũng không phải Yurii. Pan đánh giá cao gã đàn ông này. Trừ vài ngoại lệ cực hiếm ra, Yurii có lẽ là người chơi xuất sắc nhất Kamisaki. Ít nhất chắc chắn là giỏi hơn Pan nhiều.
Chính vì quá giỏi nên mới là vấn đề. Anh ta có thể vạch trần ý đồ của cô đến mức không ngờ tới. Có thể giăng những cái bẫy ngoài sức tưởng tượng. Vì thế cô cảnh giác với Yurii.
Việc Ido chết là một may mắn. Trong số những Trinh Sát Viên giỏi nhất Kamisaki, kẻ dễ đối phó hơn đã ở lại. Nếu là Tezcatlipoca, có thể tính kế để cùng cô ta gài bẫy Yurii, biết đâu đấy.
Yurii im lặng một lúc.
Pan không biết anh ta đang lo lắng điều gì, phân vân điều gì, hay sự im lặng này chỉ là diễn. Tóm lại, cuối cùng anh ta trả lời:
“Ok. Tôi sẽ quan sát kỹ cô đêm nay.”
Chúc một đêm tốt lành, nói rồi Yurii cúp máy. Pan thầm thì trong lòng.
“Đừng nhìn thì tốt hơn.”
Tốt cho cả Pan lẫn anh ta. Để Yurii nảy sinh nghi ngờ thừa thãi thì phiền lắm. Nhưng mà, thôi đành chịu. Pan ném thiết bị lên giường, lại nhìn lên trần nhà.
Cho đến nay, kẻ mạnh nhất Kamisaki là Yurii. Anh ta là người gần với chiến thắng nhất. Pan đã nghĩ như vậy. Nhưng, sắp rồi. Khi con tàu đến nhà ga, thứ hạng đó sẽ thay đổi lớn. Yurii, hay Toma Misaki, hay Kaya Ayumu. Một “Hắn” vượt trội hơn hẳn đám người đó sẽ xuất hiện, và cuộc chiến ở Kamisaki sẽ thay đổi hoàn toàn hình thái.
Chỉ có một kẻ đáng sợ.
“Con Ếch. Kẻ đó quả nhiên tởm lợm.”
Món hàng nhái được tạo ra bởi chính thiên tài đích thực tên là Toma Makoto. Ngay cả Pan cũng không đọc hết được tính năng của nó. Vì thế, cô sẽ làm tất cả những gì có thể. Pan đang tiến hành chuẩn bị cho việc đó.
“Đến nhanh đi, Ouroboros. Hãy nhận lấy món quà của tôi.”
Ác quỷ giống như Thần linh. Thanatos của kẻ đó. Kẻ tự nguyện mong cầu cái chết. Aporia lẽ ra không nên được sinh ra. Nếu không ai có thể giết được nó, thì chính nó phải chọn cái chết.
Và rồi, cuối cùng, giờ hẹn cũng đến.
Tại nhà ga lúc 2 giờ 07 phút sáng. Thời gian có chút kỳ lạ, nhưng con tim Pan đập rộn ràng như buổi hẹn hò đầu tiên với người mình yêu. Từ 2 giờ sáng, cô nhìn chằm chằm vào đồng hồ hiển thị trên thiết bị. 3 phút sau cô rời khỏi giường. Đi đi lại lại trong phòng, và khi đến phút thứ 7, cô nhấn vào thiết bị.
“Tải Nhanh (Quick Load), kích hoạt.”
Thực ra, chỉ cần lấy được năng lực dịch chuyển tức thời là được. Nhưng vì Toma Misaki đã lấy mất Năng Lực Gốc có hiệu quả tương tự, nên cô đành bấm bụng trả số điểm cao ngất ngưởng để lấy cái năng lực có ý nghĩa hơi khác một chút này.
Tải Nhanh khi sử dụng sẽ đưa trạng thái của Pan về một “điểm lưu” tùy ý. Nó chữa lành cả vết thương và bệnh tật, nhưng lần này cô chỉ muốn di chuyển thôi.
Về cái điểm lưu đã thiết lập tại nhà ga lúc cô đang ở đó với danh nghĩa được Tsukio bảo hộ. Trên đường ray lúc đó chẳng có gì, giờ đây đang đỗ con tàu của lời hứa.
4
Rốt cuộc, không thể kìm nén được nữa, Tsukio đón khoảnh khắc đó ngay trên sân ga số 1.
PORT──Đơn vị của Pan giao chiến với anh vào lúc 2 giờ 03 phút sáng. Tuy nhiên, cô ta chẳng có động tĩnh gì đặc biệt, và Tsukio cũng chẳng buồn bận tâm. Có một vấn đề quan trọng hơn nhiều. Nếu cô ấy──Ural đang ở trên tàu, thì cô ấy ở toa thứ mấy? Rốt cuộc nên đợi cô ấy ở vị trí dừng nào? Có lẽ nên đợi trước cửa soát vé thì hơn. Nhưng đã đến tận đây rồi thì anh cũng chẳng muốn quay lại nữa.
Cực chẳng đã, Tsukio đứng giữa sân ga. Anh bận rộn nhìn luân phiên về phía đường ray và chiếc đồng hồ bỏ túi.
2 giờ 06 phút 36 giây sáng, một âm thanh chói tai vang lên, thanh chắn tàu hạ xuống. 47 giây, phía bên kia đường ray, một cặp đèn tròn hiện ra.
Tsukio gập đồng hồ lại, cất vào túi. Vì thế, dòng chảy thời gian sau đó anh không rõ lắm.
Chuyển động của ánh đèn cảm giác chậm chạp một cách khủng khiếp. Cứ như thể con tàu càng chạy thì đường ray càng dài ra, và khoảng cách giữa Tsukio với con tàu đó sẽ mãi mãi không được lấp đầy. Nhưng, tiếng bánh xe lăn trên đường ray khiến tim anh rộn ràng đó, chắc chắn đang đến gần.
Con tàu từ từ giảm tốc và trôi vào sân ga.
Trước mắt anh, vô số ô cửa sổ trôi qua. Không thấy bóng người nào trong xe. Tại sao? Tsukio chạy ngược lại hướng trôi của những ô cửa sổ đó. Đâu rồi? Cô ấy đang ở đâu?
Kỳ lạ thay, lúc này, anh tin chắc rằng Ural đang ở trên tàu. Một niềm tin chẳng có chút căn cứ nào. Tức là, một sự mê tín. Tsukio nhận ra điều đó khi nhìn thấy hai người xuất hiện ở toa cuối của đoàn tàu đã dừng bánh.
Kết quả đó khiến anh bật cười chua chát.
“A. Ural không có ở đó.”
Ở đó chỉ có một thiếu nữ và một người đàn ông. Thiếu nữ thì anh biết. Pan. Thủ lĩnh PORT. Thiếu nữ mà Tsukio tạm thời bảo hộ vào cuối vòng lặp trước. Và tất nhiên, là thiếu nữ đã tuyên chiến với CLB Kinema.
Tsukio cũng không hiểu Pan đã lên tàu từ lúc nào.
Người còn lại──người đàn ông thì anh không biết. Khoảng giữa đến cuối 40 tuổi, không thể gọi là trẻ. Đeo kính, mái tóc đen hơi xoăn, dáng người khá gầy. Khuôn mặt chẳng có nét gì đặc trưng. Ông ta khoác chiếc áo blouse trắng hơi rộng, hai tay đút túi quần, đó là điểm đầu tiên đập vào mắt.
Cửa mở, hai người đó bước xuống tàu. Tsukio dừng lại cách đó khoảng 5 mét, nghiêng đầu hỏi:
“Người của ban điều hành à?”
Chỉ có họ mới có thể cho tàu chạy ở Kamisaki. Trừ khi có Năng Lực Gốc nào đó làm được việc này, nhưng anh nghĩ chẳng có mấy ý nghĩa.
Người đàn ông bước lên vài bước, che chắn cho Pan ở phía sau. Ông ta khẽ nhếch mép, có lẽ là cười khổ, rồi nói:
“Cậu hỏi khó thế.”
“Vậy sao?”
“Ừ. Nhưng hiện tại thì, nói tôi không là ai cả mới chính xác.”
Giọng nói của ông ta cũng chẳng có gì đặc biệt. Là kiểu giọng nói mà sau khi trò chuyện vài phút rồi chia tay thì sẽ quên ngay. Nhưng, không hiểu sao, cái cảm giác phẳng lặng đó lại rất dị biệt. Không nóng, cũng không lạnh. Chỉ là một giọng nói vang lên rồi biến mất.
“Một kẻ không là ai cả như ông, có việc gì ở nhà ga này?”
Vừa hỏi, Tsukio vừa gõ vào thiết bị. Sử dụng Cường Hóa──vì đã nhận lời tuyên chiến từ Pan, cảnh giác tối thiểu là cần thiết. Tiếp tục sử dụng Trinh Sát, anh biết được người đàn ông trước mặt thuộc đội của Pan.
Người đàn ông nhìn thẳng vào anh.
“Không hẳn là có việc ở nhà ga. Bởi vì, bản chất nó là thế mà?”
“Nghĩa là sao?”
“Tức là, nhà ga là lối vào. Việc của tôi nằm ở phía bên kia.”
“Ra là vậy. Thế ông đến Kamisaki làm gì?”
“Trước mắt là đến để kết thúc tháng 8. Nhân tiện thì từ tháng 9 trở đi, khả năng cao là sẽ bị hủy bỏ.”
Ít nhất, không thể nghĩ gã đàn ông này là một người chơi bình thường. Quả nhiên là một người trong ban điều hành sao.
“Nếu vậy, mình sẽ không thể thắng người đàn ông này.”
Tương quan lực lượng cơ bản đã khác biệt. Chiều không gian đang đứng cũng khác biệt. Tsukio, kẻ chỉ là tập hợp của dữ liệu, không có cách nào đụng đến người chế tạo, còn người chế tạo thì lúc nào cũng có thể xóa bỏ dữ liệu của bên này.
“Ông định kết thúc tháng 8 bằng cách nào?”
“Sẽ chiến đấu nhỉ? Tôi nghe là vậy.”
Vừa trả lời, người đàn ông vừa rút tay trái ra khỏi túi. Một khẩu súng lục đang nằm trong tay.
Không cảm thấy chút do dự nào khi nổ súng. Trong mắt Tsukio, những viên đạn bay thẳng như kẻ chỉ trông chậm chạp vô cùng. Hai phát, ba phát. Ngắm bắn rất chính xác. Nhưng né tránh không khó.
“Mục đích của gã này là gì?”
Vừa không hiểu, Tsukio vừa tiến tới. Né khỏi đường đạn, anh dùng cạnh bàn tay chém vào cổ ông ta. Không cảm thấy sự kháng cự. Cũng không bị né tránh. Với cảm giác y hệt cường độ của cơ thể người yếu ớt, đầu ông ta bay đi.
Diễn biến đó quá bất ngờ, Tsukio nhìn chằm chằm vào cái xác không đầu của người đàn ông. Cái xác đó lảo đảo nghiêng đi, đổ gục xuống, để lộ dáng vẻ của Pan ở phía sau.
Cô ta đang cười. Không hiểu sao, ngay cả Tsukio cũng thấy nụ cười đó thật rợn người. Phía sau cái xác, cô ta nhếch mép cười như thể tràn ngập hoan hỉ.
Giữ nguyên khuôn mặt đó, cô ta cúi xuống, nhặt khẩu súng lục từ tay cái xác.
“Ông ta, là cái gì vậy?”
Trước câu hỏi của Tsukio, Pan không trả lời. Thay vào đó, cô ta nói:
“Cảm xúc thế nào?”
Nhưng, trước khi kịp nghe hết câu đó, ý thức của Tsukio đã vụt tắt.
*
Khi quyết định đưa Rắn vào Kamisaki, một số quy tắc đã được thiết lập. Ví dụ, những quy tắc như thế này:
Rắn sẽ tham gia Kamisaki với tư cách người chơi trong vòng lặp này──vòng lặp thứ 121. Cơ thể là của người bình thường. Vật dụng ban đầu được tự do trong phạm vi hành lý xách tay thông thường. Vị trí và thời điểm xuất hiện cũng tự do. Điểm sở hữu tuân theo quy tắc thông thường của Kamisaki là 1000 điểm, và có thể dùng điểm để nhận năng lực. Trường hợp nhận Năng Lực Gốc, số điểm cần thiết sẽ do nhân viên trung lập quyết định.
Năng lực mà Rắn đã chọn, có nội dung như sau:
[Tên năng lực / Chưa đăng ký - 1000 P]
Hiệu ứng kích hoạt khi người sử dụng năng lực này bị người chơi khác giết chết.
Người sử dụng từ đó về sau sẽ chia sẻ thị giác và thính giác của người chơi đã giết mình.
Hơn nữa, trong một vòng lặp, tổng cộng 12 giây, có thể thay thế người chơi đã giết mình và sử dụng cơ thể đó như “bản thân người sử dụng năng lực”. Trạng thái này được gọi là “Chiếm Hữu”. Điểm kiếm được trong quá trình Chiếm Hữu sẽ thuộc về người sử dụng năng lực.
Sau khi kích hoạt năng lực này, người sử dụng sẽ phát sinh việc trả điểm mỗi vòng lặp. Số điểm phải trả bắt đầu từ 5000 P, và tăng gấp đôi sau mỗi lần đón vòng lặp tiếp theo. Nếu không trả được điểm, năng lực này sẽ mất hiệu lực, và người sử dụng sẽ hoàn toàn biến mất khỏi Kamisaki.
Năng lực này có thể mở rộng như sau:
Kéo dài thời gian Chiếm Hữu (1 giây): 100 P
“Cảm xúc thế nào?”
Pan nói.
Kẻ đó──Rắn, hay còn gọi là Ouroboros, chìa thiết bị mà cơ thể Tsukio đang cầm về phía cô và trả lời:
“Ta không có cái gọi là cảm xúc.”
Lời đó là thật, nhưng cũng là dối.
Được Aporia sinh ra như là “nhân cách gần nhất với Toma Makoto”, nó cũng được trang bị những thứ giống như trái tim, những thứ giống như cảm xúc. Dù không hoàn toàn giống hệt con người, nhưng đại khái là giống.
Vì thế lúc này, nó thấy buồn. Không, là buồn suốt. Từ khi được sinh ra như một nhân cách ảo bên trong Aporia, nó luôn cảm thấy một nỗi buồn mênh mang, mờ mịt như sương mù bao phủ những ngọn núi.
“Vậy sao.”
Pan lầm bầm ngắn gọn, dí nòng súng vào bụng nó, và bóp cò.
Trước khi kịp cảm thấy đau đớn, nó buông bỏ ý thức, trả lại cơ thể cho chủ nhân ban đầu.
Bản sao hoàn hảo nhất của thiên tài. Con Rắn của vòng lặp bao quanh thế giới và tự cắn đuôi mình. Ouroboros duy nhất dành cho Pan.
Và thế là, theo cái cách như vậy, nó đã hiện diện tại Kamisaki.
Đó là sự việc diễn ra trong vỏn vẹn 5 giây.
