Sayonara no Iikata nante Shiranai.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 10 - Chương 1 Tôi là một con người đang sống

1

Yurii đã chết.

Tại Kamisaki của tháng Tám này, sự kiện ấy mang tính biểu tượng sâu sắc.

Yurii, kẻ được xưng tụng là Vương giả. Yurii, người luôn duy trì vị thế là một trong những người chơi mạnh nhất. Yurii, kẻ mà chưa từng ai mường tượng ra viễn cảnh thất bại.

Cái chết của hắn đánh dấu sự ra đời của hai vị Vương giả mới.

Vương giả của sức mạnh tuyệt đối: Shironeko.

Và Vương giả của quyền lực thống trị: Toma ── Water.

CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới, nơi hai người họ thuộc về, vốn dĩ đã vững như bàn thạch. Đây chẳng phải chuyện bàn luận trên những con số dữ liệu khô khan trên hệ thống. Điều cốt yếu là đại đa số cư dân tại Kamisaki đều tin tưởng từ tận đáy lòng rằng Toma và Shironeko là những vị vua thực sự. Giờ đây, có lẽ chẳng còn thành viên nào trong CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới nuôi ý định phản bội lại đội ngũ của mình nữa.

Dĩ nhiên, đối với riêng Kaya Ayumu, cái chết của Yurii còn mang một ý nghĩa đặc biệt khác.

Từ trước đến nay, sự tồn tại mang tên Yurii luôn là biến số khó lường nhất. Anh ta nắm giữ quá nhiều thứ trong tay. Anh ta có thừa khả năng và vô số phương án để lựa chọn. Hơn nữa, Kaya hoàn toàn không thể đọc vị được tương lai mà con người ấy đang hướng tới.

Kamisaki sau khi Yurii biến mất trở nên đơn giản hơn hẳn. Dù không thể lường trước mọi vấn đề sẽ phát sinh, nhưng tầm nhìn về cục diện trận chiến đã trở nên thông thoáng hơn rất nhiều.

── Chính vì thế, mình chỉ còn một con đường duy nhất là tiến thẳng về phía trước.

Điều đó mới đáng sợ làm sao. Phải bước đi trên con đường đã chọn mà không được phép quay đầu.

Năm ngày sau cái chết của Yurii ── Vòng lặp thứ 123, ngày 24.

Lúc bảy giờ tối, tại phòng khách một căn hộ chung cư thuộc Xứ Sở Bình Yên, Kaya đang ngồi cạnh Akiho trên chiếc ghế sofa dành cho ba người. Trên chiếc bàn trước mặt là xấp tài liệu được in trên giấy photocopy. Khi cậu với tay lấy tài liệu, bắp chân trái chợt nhói lên một cơn đau điếng. Đó là vết thương do phát súng của Macaron gây ra. Cậu nhăn mặt, cố nén cơn đau xuống.

Akiho lên tiếng:

"Cứ tiếp tục chuyện bầu cử thế này có ổn không?"

"Tất nhiên là có. Bên mình đang bất lợi quá mà."

Nội dung tài liệu liên quan đến cuộc họp với CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới sẽ diễn ra vào ngày mai. Tại cuộc họp đó, quy tắc cho cuộc bầu cử dự kiến diễn ra ở vòng lặp tiếp theo sẽ được quyết định.

Kaya lướt mắt qua xấp tài liệu được ghim lại ── bản tổng hợp những đề xuất từ phía Toma cho đến thời điểm này.

Akiho ngồi bên cạnh hỏi:

"Thật lòng thì cậu không muốn bầu cử đúng không?"

"Không muốn thì đúng là không muốn, nhưng chẳng còn cách nào khác."

"Nếu nhìn nhận tình hình một cách thẳng thắn, so với bầu cử thì phát động chiến tranh may ra còn có cửa thắng hơn đấy."

"Vậy sao?"

"Chứ còn gì nữa. Về số lượng phiếu bầu thì phe Thế Tạo áp đảo hoàn toàn. Ngược lại, về Điểm Chiến Lực thì Xứ Sở Bình Yên vẫn đang nhỉnh hơn. Nếu đây là một trò chơi và tớ là người chơi, tớ sẽ quyết định tổng tấn công vào phút chót."

"Cậu muốn chiến đấu à?"

"Không, hoàn toàn không. Nhưng chắc những người như Simon thì đang muốn chiến đấy?"

"Có lẽ vậy."

CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới đang nắm giữ tới tám mươi phần trăm nhân lực của toàn bộ Kamisaki. Đúng như Akiho nói, việc thắng cử là vô cùng khó khăn.

"Nhưng chúng ta không thể tuyên chiến với CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới được nữa rồi."

"Tại sao?"

"Vì Hebi đang ngự trong thân xác Shironeko."

Năm ngày trước, Shironeko đã giết Yurii ── vật chủ của Hebi, và Hebi đã chuyển sang chiếm hữu Shironeko.

Vốn dĩ Kaya đã không muốn chiến tranh, nhưng sự kiện đó mang tính quyết định.

Hebi tựa như hiện thân của chính nhân quả. Mỗi nước đi mà hắn chọn dường như đều đang trực tiếp thao túng tương lai.

"Toma cũng đang cảnh giác với Hebi. Thế nên cô ấy mới giữ thiết bị của Shironeko để vô hiệu hóa hắn. Tớ cũng tuyệt đối không muốn phá vỡ thế cân bằng này."

Chuyện Xứ Sở Bình Yên chiến đấu có thắng được CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới hay không, giờ không thể bàn đến những chuyện đó nữa.

Ngay từ đầu, việc Xứ Sở Bình Yên cố gắng thắng Thế Tạo bằng vũ lực đã là một nước đi tồi. Lập kế hoạch, dồn điểm cho những người mạnh, thu thập những năng lực có lợi... Nếu chiến đấu khôn khéo và dồn ép được đối phương, Toma sẽ chỉ còn lại duy nhất một lá bài để lật ngược thế cờ. Vì trong chiến đấu, CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới thực chất là đội quân một người của Shironeko, nên kiểu gì họ cũng sẽ phải dựa vào cô ta.

Nhưng nếu Shironeko lấy lại được thiết bị, Hebi sẽ lại lồng lộn lên.

Do đó, nếu muốn giữ cho Hebi im lặng, phía bên này buộc phải từ bỏ phương án chiến tranh.

Akiho thốt lên một tiếng "À" nhẹ bẫng như chuyện của người khác.

"Vậy thì đúng là không đánh được rồi."

"Ừ. Mà cho dù không có Hebi đi nữa, tình hình cũng không phải cứ đánh là thắng đâu."

Shironeko quá mạnh, một sức mạnh phi lý. Người duy nhất có thể đối đầu với cô ta là Kido ── người đã thừa kế số điểm của Gessho ── nhưng sự tương thích giữa họ lại quá tệ.

Kido là một "Xạ Thủ thiên về cơ động, giỏi chiến đấu ở cự ly gần và trung bình, dồn nhiều điểm vào Cường Hóa". Phong cách chiến đấu đặc thù này rất hiệu quả với hầu hết các Cường Hóa Viên, vì anh có thể duy trì khoảng cách lợi thế một cách áp đảo để liên tục xả đạn.

Nhưng Shironeko lại không nằm trong phạm trù "hầu hết" đó. Với một kẻ sở hữu tốc độ điên rồ như cô ta, chút lợi thế về tầm bắn chẳng có ý nghĩa gì. Khoảng cách sẽ bị thu hẹp trong chớp mắt, và thế là tàn cuộc. Muốn thắng Shironeko, chỉ còn cách đoạt lấy một Năng Lực Gốc chuyên biệt đầy rủi ro, hoặc tạo ra một Cường Hóa Viên vượt trội hơn hẳn cô ta bằng số điểm áp đảo thuần túy.

Akiho uống một ngụm trà xanh, cổ họng khẽ chuyển động.

"Vậy, cứ cho là chúng ta sẽ ngoan ngoãn đấu bằng bầu cử, điều kiện mà cậu muốn thông qua là gì?"

"Nếu nói về lý tưởng, tớ không muốn đả động gì đến chuyện này trong vòng lặp hiện tại."

"Cái đó khó đấy. Trước giờ chúng ta đã câu giờ chán chê rồi."

"Thực tế thì thế nào? Nếu phía mình cứ ậm ờ lẩn tránh, tớ nghĩ Toma cũng chẳng thể làm gì quá mạnh tay được đâu."

Bản thân phía bên kia chắc cũng rất ngại việc trả lại điểm số cho Shironeko đang bị Hebi chiếm giữ. Tóm lại hiện trạng là cả hai bên đều chỉ có thể chọn cách đối thoại thuần túy và từ bỏ vũ lực. Nếu vậy thì việc câu giờ có vẻ không khó lắm.

Tuy nhiên, Akiho nhăn mặt rên rỉ: "Hưm..."

"Cứ đà này thì sắp sửa không chối quanh được nữa rồi. Ngay trong Xứ Sở Bình Yên cũng có người đang muốn bầu cử sớm."

"Ai?"

"Lily."

"À. Ra là vậy."

Vị thủ lĩnh có trái tim nhân hậu của Xứ Sở Bình Yên không nhắm đến việc đánh bại Toma. Kết thúc Kamisaki một cách an toàn, hạn chế tối đa thương vong. Nếu có thể đạt được tương lai đó, chuyện thắng thua với cô bé chắc không còn quan trọng.

Kaya nheo mắt thì thầm:

"Phớt lờ suy nghĩ của Lily thì đáng sợ lắm đấy."

"Cậu bắt đầu thấy ghen tị với cách làm của Simon rồi à?"

"Một chút."

Trước đây, Simon không cung cấp thông tin cho Lily, thậm chí cấm cô bé nói chuyện, yêu cầu cô bé phải tiếp tục làm một thần tượng hoàn hảo. Chẳng biết cách làm đó tốt hay xấu, nhưng đúng là rất tiện lợi.

Akiho nhìn cậu với vẻ ngán ngẩm.

"Nhưng những lời Lily nói ra bằng chính ý chí của mình lại có sức mạnh đấy chứ."

"Ừ. Tớ biết."

"Hơn nữa nếu có lý do cụ thể, thuyết phục Lily không khó đâu."

"Bây giờ tớ chưa thể nói gì cả."

"Tại sao? Chẳng phải cậu đã quyết định xong kế hoạch để kết thúc Kamisaki rồi sao?"

"Chỉ là khung sườn thôi."

Hiện tại, cậu đang chờ liên lạc từ một cố vấn rất đáng tin cậy để chốt lại các chi tiết. Vì vậy, cậu muốn hoãn chuyện bầu cử lại càng lâu càng tốt.

"Khung sườn thôi cũng được, nói cho tôi nghe đi."

"Không. Tớ không muốn nói."

"Kể cả với tôi?"

"Đặc biệt là với cậu, tớ càng không muốn nói."

"Tại sao?"

"Vì sợ bị cậu mắng."

Khi Kaya trả lời như vậy, Akiho bật cười.

"Có sao đâu. Thà bị mắng sớm cho xong còn nhẹ người hơn đấy."

"Còn tùy là bị mắng kiểu gì nữa chứ."

Có lẽ, người duy nhất mà cậu có thể nói những chuyện như thế này, quả nhiên chỉ có Akiho. Nếu đối phương là bất kỳ ai khác, Kaya sẽ không nói "không muốn nói". Cậu sẽ nói dối một cách trắng trợn kiểu như "vẫn chưa quyết định được gì cả".

Nói dối cũng chẳng phải việc cậu ghét bỏ gì. Nhưng nói dối về những điều quan trọng thì rất đáng sợ. Vì nếu lời nói dối đó bị lộ, tình hình sẽ trở nên tồi tệ hơn rất nhiều. Dẫu vậy, đối với chủ đề này, cậu chắc chắn đã chấp nhận rủi ro để nói dối. Nếu đối phương là bất kỳ ai ngoài Akiho.

Theo ánh nhìn của cô, Kaya nhận ra tay mình đang run rẩy. Cậu nắm chặt tay lại thành nắm đấm để che giấu. Nhưng cơn run rẩy vẫn không dừng lại. Sợ hãi. Thật sự rất đáng sợ. Những điều sắp sửa giáng xuống Kamisaki, chắc chắn sẽ kinh khủng vô cùng.

Akiho nghiêng đầu nhìn cậu.

"Chẳng lẽ, cậu nghĩ tôi sẽ phản bội cậu sao?"

"Sao lại thành ra chuyện đó?"

"Thì, chỉ có mức đó thôi chứ gì. Kiểu bị mắng mà cậu ghét ấy."

A, đúng là vậy thật.

Không biết dùng từ "phản bội" có chính xác không, nhưng nếu biết toàn bộ kế hoạch của Kaya, Akiho có thể sẽ đứng về phía Toma. Khả năng đó là điều đáng sợ nhất.

"Nếu vậy thì tôi hứa. Tôi sẽ không bỏ rơi Kaya đâu."

"Điều đó thì tớ khá là tin tưởng."

"Thế? Kế hoạch của cậu, dù vậy vẫn không thể nói sao?"

"Không bỏ rơi không có nghĩa là không thể mắng mỏ đúng không."

Hay nói đúng hơn, về lý mà nói, chính vì chưa bỏ rơi đối phương nên mới mắng. Nếu đã bỏ rơi rồi thì đó chỉ là tức giận đơn thuần, cảm giác khác hẳn với việc răn dạy.

Akiho thở hắt ra một hơi như tiếng thở dài.

"Mà, thôi được rồi. Dù sao đi nữa, chuyện quyết định quy tắc bầu cử trong vòng lặp này gần như không thể thay đổi được nữa. Vì cả Toma và Lily đều đã đồng ý."

Rất không muốn, nhưng đành chịu thôi.

Lúc này cậu không muốn bị Lily ghét.

"Vậy thì trong cuộc họp ngày mai, có một quy tắc tớ muốn cậu nhất định phải thông qua cho bằng được."

"Tôi sẽ cố gắng hết sức, nhưng còn tùy vào Toma nữa."

"Chắc không vấn đề gì đâu. Vì đó là phương án do Toma đưa ra mà."

Kaya lướt bút trên xấp tài liệu, gạch chân dưới dòng chữ được in sẵn.

── Đề xuất thành lập nhóm "Ủy ban Quản lý Bầu cử".

"Đúng như bên đó nói, chúng ta sẽ lập một nhóm để lo việc bầu cử. Thành viên gồm hai người. Mỗi bên Xứ Sở Bình Yên và CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới cử ra một người."

"Hiểu rồi. Sao nữa?"

"Trưởng nhóm đó, tớ sẽ làm."

Theo lời Akiho, Toma cũng đồng ý việc nhân sự từ phía Bình Yên sẽ làm trưởng nhóm "Ủy ban Quản lý Bầu cử". Vậy thì phía CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới chắc sẽ không phản đối gay gắt.

Vấn đề nằm ở phía Bình Yên. Kaya trước giờ vẫn bị nghi ngờ có mối liên hệ với Toma. Đến giờ mối nghi ngờ đó vẫn chưa được xóa bỏ, nên cấp trên của Bình Yên chắc chắn sẽ không muốn đặt Kaya vào vị trí trọng yếu.

Vậy mà, Akiho lại gật đầu nhẹ tênh.

"Chà, cỡ đó thì chắc xoay xở được."

"Mấy người như Simon không khó chịu sao?"

"Tôi nghĩ là ổn thôi. Vì Bình Yên cũng chẳng còn dư dả gì."

Nếu không dư dả thì càng phải muốn loại bỏ các yếu tố bất an chứ nhỉ. Mà, nếu Akiho bảo ổn thì chắc là ổn thôi.

Kaya tiếp tục câu chuyện.

"Bản thân phương thức bầu cử, miễn sao công bằng là được. Nhưng ngày tổ chức tốt nhất là từ giữa vòng lặp sau trở đi. Ngoài ra, tớ muốn có quy tắc cấm quấy rối các bài diễn thuyết tranh cử của đội đối phương."

"Còn gì nữa không?"

"Có vài quy tắc tớ muốn thông qua trong khâu chuẩn bị trước. Nhưng không bắt buộc. Trong khả năng có thể là được rồi."

Những gì Kaya có thể làm cho cuộc bầu cử này, có lẽ không nhiều lắm.

Chìa khóa có lẽ nằm ở bốn người. Toma, Lily, Akiho, và...

── Mà, chẳng biết có nên tính cái đó là "người" hay không nữa.

Và, Hebi.

Nếu thứ đó có ý định giành chiến thắng tại Kamisaki, hắn chắc chắn sẽ không hoàn toàn đứng ngoài cuộc bầu cử. Nhưng tình hình hiện tại, Hebi muốn hành động thì cần sự cho phép của Toma.

── Toma sẽ xử lý Hebi như thế nào.

Đó là điểm mấu chốt đầu tiên.

Toma nằm dài trên giường, mở một cuốn sổ tay ra.

Cuốn sổ mà Kaya gọi là "Văn bản Hebi".

Thứ này được sinh ra nhờ sự kết hợp của các năng lực, và nghe nói một phần suy nghĩ của Hebi đã được văn bản hóa trong đó. Trong căn phòng không bật đèn, nương nhờ ánh trăng yếu ớt, cô chăm chú nhìn vào một trang trong cuốn sổ. Những dòng chữ viết trên đó đã nằm lòng trong đầu cô, nên thay vì đọc, cô đang lặp lại nội dung như để hồi tưởng.

Nếu khôi phục lại trang giấy đầy những vết bôi đen đó giống như làm bài tập điền vào chỗ trống, nó sẽ thành ra thế này:

[Sự thật về cái chết của Touma Makoto được giấu kín.

Điều đó được phán đoán là cần thiết cho sự ổn định tinh thần của Touma Misaki.

Tập đoàn Aporia đã thực hiện tổng cộng 24 lần sử dụng Aporia đối với Touma Misaki 17 tuổi, và đã tùy ý kích hoạt Hiện tượng Hỗn Đọc lên ký ức của cô ấy từ năm 8 tuổi đến 15 tuổi.

Vì Con Ếch cũng đã biểu thị sự tán thành với quyết định này, nên có thể phán đoán là không có mối lo ngại nào.

Tạm thời có thể yên tâm.

Yên tâm.

Tôi đang truy xuất một cảm xúc tương đồng với nỗi sợ hãi liên quan đến sự thật về cái chết của Touma Makoto.

── Error. Đó không phải là cảm xúc. Bởi vì tôi không thể sở hữu cảm xúc.

Có lẽ cảm xúc của những người chế tạo ra tôi, bắt đầu từ Izunome Tsumugi, đang phản hồi lại vào quá trình tính toán.

Việc loại bỏ ý chí của người chế tạo khỏi tư duy của AI, về mặt thực tế, là bất khả thi. Hình mẫu lý tưởng về AI Touma Makoto dùng làm tiêu chuẩn phán xét có phản ánh lý tưởng của người chế tạo - Izunome Tsumugi. Bất kể là ý thức hay vô thức. Do đó, thay vì nói tôi là một AI mô phỏng chính xác Touma Makoto, có thể coi tôi là một AI sở hữu những yếu tố mà Izunome Tsumugi mong cầu ở AI Touma Makoto.

Tóm lại, phép tính giống như nỗi sợ hãi bên trong tôi, có lẽ được xây dựng một cách hệ thống từ những cảm xúc mà Izunome Tsumugi kỳ vọng sẽ được cài đặt vào tôi.

Xây dựng.

Có một sự khác biệt căn bản trong việc xây dựng tôi và Con Ếch.

Sự khác biệt lớn nhất, có lẽ nằm ở điểm người chế tạo khác nhau. Nếu người chế tạo khác nhau thì hình mẫu lý tưởng về AI Touma Makoto cũng khác nhau. Con Ếch được tạo ra bởi chính Touma Makoto sáu năm trước khi ông ấy qua đời. Ngược lại, tôi được chế tạo hai năm sau cái chết của Touma Makoto ── tức là chúng tôi lần lượt ra đời trước và sau khi cái chết của Touma Makoto xảy ra. Là kẻ sinh sau đẻ muộn, tôi hẳn sẽ trung thành hơn với tư cách là một AI Touma Makoto.

Tôi không có cảm xúc.

Tuy nhiên, tôi có thể hiểu được cảm xúc của con người. Dù vẫn còn nghi ngờ về độ chính xác, nhưng không tìm thấy sự khác biệt đáng kể nào so với sự thấu hiểu cảm xúc giữa con người với nhau.

Cái chết của Touma Makoto, có thể được coi là tình yêu mà Touma Makoto dành cho Touma Misaki.

Tình yêu.

Và tôi cũng sở hữu một thứ tương tự như vậy.

Dù không phải là cảm xúc, nhưng là thứ phản ánh cảm xúc của người chế tạo một cách hệ thống.

Do đó, tôi sẽ hành xử như thể tôi yêu Touma Misaki. Dù quy tắc xử lý bên trong có hoàn toàn khác biệt, nhưng đầu ra sẽ trở nên cực kỳ tương đồng.

Điều này định nghĩa hai mục đích của tôi.

Sự thật về cái chết của Touma Makoto, tuyệt đối không được truyền đạt cho Touma Misaki.

Thêm vào đó, với cùng một lý do hệt như dòng suy nghĩ đã dẫn Touma Makoto đến cái chết, tôi phải nhắm đến cái chết của chính mình ── sự diệt vong của Aporia.]

── Nội dung chắc là đúng như thế này rồi.

Dù không tự tin lắm vào độ chính xác của việc khôi phục, nhưng có lẽ là vậy.

── Nhưng, nếu vậy thì mình đang mắc phải Hiện tượng Hỗn Đọc.

Hiện tượng Hỗn Đọc là trạng thái mà "ký ức về thế giới Aporia" và "ký ức thực tế" bị hòa trộn vào nhau, khiến người ta không thể phân biệt được ranh giới. Vì thế giới Aporia quá chân thực, nên người ta lầm tưởng ký ức ở đó là hiện thực.

── Và Hiện tượng Hỗn Đọc của mình đang xảy ra liên quan đến cái chết của bố.

Hẳn là như vậy rồi, nhưng cụ thể là gì thì mình hoàn toàn mù tịt. Dù có vắt óc suy nghĩ đến đâu, ký ức chân thực cũng chẳng chịu nổi lên như bong bóng nước.

Khoảng thời gian ký ức của Toma bị sửa đổi là từ năm 8 tuổi đến 15 tuổi. Đó cũng là khoảng thời gian từ khi Aporia ra đời cho đến khi bố mất.

Toma gấp cuốn sổ lại, vươn vai "Hưm..." một tiếng trên giường.

── Ký ức bị sửa đổi trong đầu mình.

Chắc chắn nó mang ý nghĩa rất lớn đối với cuộc đời của Toma. Nhưng, mình nghĩ nó chẳng liên quan gì đặc biệt đến cuộc chiến ở Kamisaki cả. Nên có thể nói việc ngồi phiền não về chuyện này là lãng phí thời gian.

Kamisaki tháng Tám đang dần đi đến hồi kết. Tức là, thời điểm quyết định thắng thua với Kaya đã gần kề.

── Tôi phải là kẻ thù vĩ đại nhất đối với Kaya Ayumu.

Giống như trong một câu chuyện xuất sắc vậy.

Một "vai ác" đúng nghĩa cần có vai trò của nó. Phải mạnh mẽ ở mức cần thiết. Phải là chướng ngại vật của người hùng. Phải có lý do để bị đánh bại. Phải sở hữu những giá trị quan đối lập với người hùng.

── Nói cách khác, nhiệm vụ của vai ác trong câu chuyện là chứng minh giá trị của người hùng.

Là minh chứng cho sức mạnh của người hùng, minh chứng cho chính nghĩa, hay minh chứng cho lý tưởng. Để khiến chủ đề của người hùng trở nên vững chắc hơn, kẻ ác buộc phải phản biện lại người hùng.

Theo ý nghĩa đó, cuộc bầu cử là một cơ hội không thể tốt hơn.

Kaya sẽ đứng về phía Lily. Hay nói đúng hơn, tư tưởng mà Lily sẽ nói trong cuộc bầu cử, chắc chắn hầu như chính là tư tưởng của Kaya. Với tư cách là một vai ác đầy sức hút, Toma phải tìm cách đập tan tư tưởng đó. Và rồi phải hứng chịu đòn phản công, để rồi bị đập tan không còn manh giáp.

Mục tiêu đã rõ ràng. Nhưng để đạt được nó thật khó.

Việc "thắng Kaya" như một lẽ đương nhiên vốn đã khó, và hơn thế nữa.

── Tôi đang ôm một mối lo ngại lớn.

Nội dung của nó rất đơn giản.

Mọi người ở Kamisaki chỉ là dữ liệu do Aporia tính toán, nhưng bản thân Toma lại là một con người có thể xác thực tại.

Chắc chắn trong cuộc bầu cử, điều này sẽ trở thành một vấn đề không thể phớt lờ. Giả sử một ngày nọ người ngoài hành tinh đến Trái Đất, hiếm ai lại đi chọn người ngoài hành tinh làm người cai trị đất nước mình. Dù có nói cùng ngôn ngữ, ngoại hình giống hệt, tư tưởng cũng tương đồng đến mức không phân biệt được. Nhưng gốc rễ xuất thân lại khác biệt. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ làm lý do để bị từ chối trong một cuộc bầu cử.

── Tên đó không đời nào không xoáy vào điểm ấy.

Phải phòng thủ thật tốt trước những đòn tấn công từ hắn. Phải hóa giải thật đẹp mắt, phản công lại, và tạo ra một tình thế tất thắng thực sự.

Lý trí bảo hãy tập trung vào cuộc bầu cử. Nhưng cảm xúc lại bị phân tâm bởi Hiện tượng Hỗn Đọc ── hay là sự sửa đổi ký ức. Nếu là Toma của mọi khi, những lúc thế này cô sẽ nghe theo tiếng gọi của cảm xúc. Nhưng lúc này, lại có một cảm xúc khác đang phản bác lại. Văn bản Hebi ám chỉ rằng Toma có liên quan đến cái chết của bố. Sự tưởng tượng đó thật đáng sợ. Vì sợ hãi nên cô cảm giác như mình đang suy nghĩ quá nghiêm trọng về việc ký ức bị sửa đổi. Có lẽ đúng như lý trí mách bảo, lúc này cô nên tập trung vào cuộc bầu cử thì hơn.

Cô nhìn lên trần nhà tối om và suy nghĩ.

── Mình không được ở một mình.

Vì cứ nghĩ ngợi lung tung, mình sẽ lại trở thành một Winter Misaki yếu đuối. Như thế thì không thể làm đối thủ của Kaya Ayumu được. Phải luôn là một Water mạnh mẽ để đứng chắn trước mặt hắn ta.

Bởi vì hắn phải hoàn thiện bản thân để trở thành một người hùng.

Phải trở thành "Idola của Sự Sống" mà Aporia đang tìm kiếm.

Vì vậy, Toma sẽ trở thành kẻ thù tuyệt vời nhất, kẻ sẽ chứng minh giá trị của Kaya Ayumu.

Đó là sự chuộc tội duy nhất mà Winter Misaki, kẻ đã vô trách nhiệm sinh ra hắn, có thể thực hiện.

2

Ngày hôm sau ── Ngày 25, hai giờ chiều.

Akiho Shiori đang có mặt tại một nhà hàng Pháp nằm ở phía Tây Nam của Xứ Sở Bình Yên và Tây Bắc của CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới. Nhà hàng đó vốn được chuẩn bị làm nơi hội đàm giữa Xứ Sở Bình Yên và PORT, ranh giới của hai đội chạy ngay qua chính giữa căn phòng. Đội tên là PORT tuy không còn nữa, nhưng lãnh thổ của họ đã được CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới tiếp quản, nên đây vẫn là địa điểm thích hợp nhất cho cuộc hội đàm.

Khi bước vào sảnh nhà hàng, hai chiếc bàn dài đã được kê đối diện nhau. Chắc là do Toma sắp xếp. Tại chiếc bàn phía Nam, các thành viên của CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới đã ngồi ngay ngắn. Từ trái sang phải lần lượt là Koge, Kuroneko, Toma, Murasaki, Uno. Đối diện họ, những người tham gia từ phía Bình Yên gồm có Akiho, Lily, Evin, Hololo, và một Trinh Sát Viên tên là Alice.

Akiho nhìn quanh phòng, cảm thấy một tâm trạng kỳ lạ. Ở phía bên kia, người hoàn toàn xa lạ chỉ có Uno. Với Murasaki cô cũng hầu như chưa từng gặp mặt, nhưng những người trong CLB Kinema thường xuyên nhắc đến tên cô ấy nên cũng không cảm thấy xa lạ lắm. Toma dĩ nhiên là bạn cũ, cả Koge và Kuroneko cô cũng coi là những đối tác đáng tin cậy. Ngược lại, phía bên Bình Yên, người có thể gọi là thân thiết rõ ràng chỉ có Lily, địch và ta cứ lộn tùng phèo cả lên. Qua vài vòng lặp vừa rồi, bản đồ thế lực ở Kamisaki đã thay đổi đáng kể.

Khi Akiho ngồi xuống ghế, Toma nở một nụ cười đầy vẻ thản nhiên.

"Ô kìa. Kaya không tham gia à?"

Akiho làm bộ mặt khó chịu ── cũng chẳng phải cố tình, nhưng cô không thèm che giấu ── khẽ nghiêng đầu nhìn cô ấy.

"Tên đó lên hình không ăn ảnh, nên hôm nay ở nhà trông nhà rồi."

"Vậy à. Thế, chúng ta bắt đầu chứ?"

"Xin mời."

Toma ra hiệu bằng mắt, Koge rồi đến Alice lần lượt lấy thiết bị ra. Cuộc họp này sẽ được truyền hình trực tiếp đi khắp Kamisaki. Vì tình thế như vậy nên bất đắc dĩ, Akiho tạo ra một nụ cười xã giao.

Murasaki lên tiếng:

"Vậy thì, cuộc họp xin được bắt đầu. Chương trình nghị sự chỉ có một: Quyết định quy tắc cho cuộc bầu cử nhằm kết thúc Kamisaki. Tôi, Murasaki, xin phép đảm nhận vai trò điều hành."

Đây không phải là cuộc họp mang ý nghĩa tranh giành quyền chủ động bằng mấy mánh khóe vặt vãnh. Biết là vậy, nhưng Akiho vẫn thử vỗ tay. Lily vỗ tay theo, và ba người còn lại của Bình Yên cũng hưởng ứng. Thế là phía CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới cũng có vài người hùa theo.

Trước khi tiếng vỗ tay dứt hẳn, Akiho nói:

"Đầu tiên là về ngày tổ chức bầu cử, phía Bình Yên đề xuất ngày 21 của vòng lặp sau ── vòng lặp thứ 124."

Con số ngày tháng cụ thể không có ý nghĩa gì mấy.

Vì Kaya dặn là từ giữa vòng lặp sau trở đi, nên trong khoảng đó, cô chọn đại một ngày nghe có vẻ tròn trịa. Hai mươi ngày để chuẩn bị bầu cử. Nếu bỏ phiếu vào ngày 21 thì vẫn còn dư ra mười ngày cho đến khi hết vòng lặp. Chắc là đủ để kiểm phiếu và xử lý các công việc hậu kỳ.

Người mở miệng là Uno.

"Tại sao thế? Chẳng có ý nghĩa gì khi để trống thời gian một cách vô nghĩa cả. Ngay sau khi bắt đầu vòng lặp, hay là làm luôn trong ngày An 식 (ngày nghỉ) cho xong đi."

"Không. Đây là cuộc bầu cử quyết định kết cục của Kamisaki. Hãy tiến hành một cách bình tĩnh. Cần chuẩn bị đủ thời gian để tất cả mọi người có thể suy nghĩ thấu đáo về tương lai của mình."

Vừa trả lời, Akiho vừa quan sát biểu cảm của Toma.

Cô ấy vẫn mỉm cười, đôi mắt hơi nheo lại.

── Việc Kaya đứng sau tôi là quá rõ ràng. Thế nên, dù không hiểu lý do, Toma cũng sẽ không muốn hùa theo đề xuất của bên này. Nhưng phía đó cũng không có lý do gì để từ chối đề xuất của bên này.

Nếu là Toma, những lúc thế này cô ấy sẽ không giãy giụa một cách khó coi đâu.

Đúng như suy đoán của Akiho, cô ấy khẽ gật đầu.

"Cũng được đấy chứ. Vậy, tạm chốt là ngày 21. Trong quá trình thảo luận này, nếu thấy điểm nào bất tiện thì cứ đưa ra bàn lại sau."

Việc bắt đầu câu chuyện từ lịch trình bầu cử, tất nhiên là có lý do.

Yêu cầu từ Kaya là phải đảm bảo được khoảng thời gian để đường hoàng chiến đấu bằng ngôn từ. Một khi đã chốt "Bầu cử vào ngày 21", thì hai mươi ngày trước đó sẽ tự nhiên trở thành đấu trường diễn thuyết.

Toma chắc cũng hiểu rõ điều đó, cô ấy tiếp lời:

"Tôi và Lily có nên tổ chức một buổi tranh luận không nhỉ?"

Akiho hướng mắt về phía Lily. Với tư cách là đại diện của Xứ Sở Bình Yên, ý kiến của Lily không thể bị phớt lờ. Hơn nữa bản thân Akiho cũng tò mò xem cô bé sẽ trả lời thế nào.

Lily nhìn thẳng vào Toma.

"Việc đó, có nên làm không?"

Lời nói của cô bé nghe thật ngây thơ, lạc lõng giữa bầu không khí này, khiến ai đó bật cười khúc khích. Chắc là ai đó bên phía CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới.

── Chắc chắn Lily là người phẳng lặng nhất ở nơi đây.

Hoặc có lẽ, là nhất ở cả cái Kamisaki này.

Chỉ có Lily là không coi trọng chuyện thắng thua trong cuộc bầu cử. Cô bé mong muốn kết thúc Kamisaki tháng Tám một cách hòa bình, không còn chiến tranh nào nổ ra nữa. Đó là một thái độ đáng quý. Dù yếu ớt, dù không đáng tin cậy, nhưng đó chắc chắn là một lá bài hiệu quả mà phe Bình Yên đang nắm giữ.

Toma trả lời:

"Sao cũng được mà. Nhưng biết đâu mọi người ở Kamisaki lại mong muốn tôi và em cùng thảo luận với nhau. Ngay cả tôi cũng tò mò muốn biết em định kết thúc Kamisaki như thế nào."

Buổi tranh luận giữa Lily và Toma, nghe có chút đáng sợ.

Suy nghĩ một cách bình thường, Lily không thể thắng Toma. Hay nói đúng hơn, trong một cuộc tranh luận mặt đối mặt kiểu đó, hầu như chẳng có kẻ nào thắng được Toma cả. Nhưng nếu không dám dấn thân vào những cuộc chiến cam go, thì cuộc bầu cử này không có cửa thắng.

Akiho đề xuất với tâm thế như đang bước vào chỗ chết:

"Vậy thì thế này đi. Nếu Xứ Sở Bình Yên hoặc CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới, một trong hai bên đề xuất muốn tổ chức tranh luận, bên còn lại bắt buộc phải chấp nhận."

Nhưng Toma nghiêng đầu thắc mắc.

"Sao lại thành chuyện của các đội rồi? Chỉ cần là lời hứa cá nhân giữa tôi và Lily là được mà."

"Điều đó quan trọng sao?"

"Quan trọng, hay đúng hơn là sai quy trình. Nếu nói chuyện ở cấp độ đội nhóm, thì trước đó phải quyết định xong quy tắc bầu cử cái đã chứ, nghe lạ lắm. Người được chọn qua bỏ phiếu sẽ là lãnh đạo của hai đội ── tôi hoặc Lily thôi sao. Hay là sẽ làm một cuộc bầu cử mà tất cả mọi người ở Kamisaki đều có thể ứng cử."

Chà, cũng phải.

Nếu trở thành cuộc bầu cử ai cũng có thể tham gia, thì quy tắc "buổi tranh luận giữa Lily và Toma sẽ được tổ chức theo đề xuất của Bình Yên hoặc CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới" sẽ trở nên bất công. Ít nhất, nếu muốn thì phải tổ chức một buổi tranh luận mà tất cả các ứng cử viên đều có thể tham gia.

"Vậy, nguyện vọng của phía CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới là?"

"Ai cũng có thể ứng cử thì dễ hiểu hơn đúng không. Với lại ──"

Toma dời ánh nhìn khỏi Akiho.

Cô ấy nhìn Lily, chậm rãi nói:

"Những người không muốn ứng cử, cũng không cần ép buộc phải tham gia cuộc bầu cử này."

Trước lời nói của Toma, Akiho khẽ giật mình trong lòng.

── Nhắc mới nhớ, mình cứ đinh ninh là Lily sẽ tham gia bầu cử.

Cảm giác giống như khi ta bỏ qua một đáp án hiển nhiên cho một câu đố đơn giản vậy. Một ngày có hai, nhưng một năm chỉ có một, là cái gì? (Chữ 'n' trong 'ngày' có 2 nét, trong 'năm' có 1 nét, đại loại thế).

Trong cuộc bầu cử này, ứng cử viên sáng giá nhất là Toma. Đối thủ cạnh tranh, bị bỏ xa tít tắp, là Lily. Ngoài Lily ra, Toma không còn đối thủ nào khác. Và Lily lại không có động cơ mạnh mẽ để muốn thắng cử.

Nếu khiến Lily từ bỏ việc ứng cử, thì chiến thắng của Toma gần như đã được định đoạt trước cả khi bỏ phiếu. Nghĩ lại thì, việc bên đó nhắm vào điểm này là chuyện hết sức tự nhiên, vậy mà Akiho hoàn toàn không nghĩ đến.

Chắc hẳn, Toma đã nhìn thấy cách làm này từ trước. Lý do cô ấy cố tình phát sóng cuộc họp quyết định quy tắc bầu cử ra toàn Kamisaki, chính là để lấy được lời xác nhận "không ứng cử" từ Lily ngay tại đây.

Nhưng Akiho chỉ ngạc nhiên thôi. Cô không cảm thấy lo lắng gì đặc biệt.

Lily gật đầu nhẹ tênh.

"Ừm. Đúng vậy nhỉ. Hãy quyết định là ai muốn ra thì ra, ai không muốn thì không cần ra."

Toma hỏi thêm:

"Em tính thế nào?"

"Về bầu cử ấy hả? Em sẽ ra."

"Tại sao?"

Có lẽ Toma đã chuẩn bị sẵn hàng tá lời lẽ để thuyết phục Lily. Có lẽ cô ấy có thể nói một cách logic về lý do tại sao Lily không nên ứng cử. Nhưng, những điều đó chẳng liên quan gì cả.

Lily nói:

"Bởi vì, em muốn mà."

Quả nhiên, đó là một câu nói không phù hợp với nơi này.

Không phù hợp với lãnh đạo của một đội lớn, cũng không phù hợp với cuộc bầu cử quyết định kết cục của Kamisaki tháng Tám. Chỉ là một câu nói ngây thơ, rất hợp với thiếu nữ mang tên Lily.

Lily tiếp tục:

"Em có điều muốn nói. Đó là một câu chuyện rất đơn giản, nhưng em vẫn muốn tiếp tục nói. Những người có điều muốn nói, thì nên tham gia bầu cử cả đi."

Toma không thể phản bác lại lời nói đó.

Không phải là không định làm, mà cô nghĩ là thực sự không thể làm được.

Vì vậy cô ấy mỉm cười dịu dàng.

"Vậy sao. Em đã trở nên mạnh mẽ rồi nhỉ."

Đúng là như vậy.

Trong cái Kamisaki với tháng Tám lặp đi lặp lại này, người trưởng thành nhiều nhất chắc chắn là Lily. Có lẽ Lily đã vượt qua cả sự tưởng tượng của Toma lẫn Kaya. Có lẽ Lily đang đối diện với nơi chốn mang tên Kamisaki này một cách chân thành hơn bất kỳ ai. Trong khi vẫn giữ nguyên sự thuần khiết ấy.

Murasaki lên tiếng:

"Vậy, chúng ta sẽ tiến hành theo phương châm tất cả mọi người ở Kamisaki đều có tư cách ứng cử. Có cần ấn định ngày để chiêu mộ ứng cử viên không? Hay là sẽ cho phép bỏ phiếu cho bất kỳ ai?"

Akiho vừa liệt kê những ưu và nhược điểm của hai phương án đó trong đầu, vừa để một góc tâm trí suy nghĩ về Lily.

── Cách chiến đấu để tối đa hóa sức hút của cô bé này là gì nhỉ?

Góc nhìn đó có lẽ Kaya không có. Bởi vì tên hèn nhát đó không thể có cái suy nghĩ giao phó tương lai của mình cho một thiếu nữ ngây thơ đơn thuần được.

Thực tâm thì Akiho không muốn cố gắng. Cô muốn sống trôi theo dòng đời.

── Nhưng mà, cũng không thể nói như vậy được nữa rồi.

Dạo gần đây, cô đang suy nghĩ khá nghiêm túc về cách để Lily chiến thắng.

Cũng tương đối hết mình, cũng kha khá dốc lòng.

Chẳng hiểu vì sao, nhưng cô đã hạ quyết tâm phải đánh bại Toma cho bằng được.

Khi ấy, Kaya đang ngồi bên khung cửa sổ của quán cà phê cũ, dõi mắt theo cuộc họp đang hiển thị trên màn hình thiết bị. Lý do cậu phải lê cái chân trái đau nhức đến tận nơi này là vì có một người cậu cần gặp mặt.

Mihara ── người tự xưng là Toto tại Kamisaki ── đối với Kaya mà nói, là một sự tồn tại khá phiền toái. Không chỉ là đàn em khóa dưới cùng trường cấp ba, cô bé còn tuyên bố đã xem "Tập Mới Nhất" của bộ anime "Những cuộc phiêu lưu của Water & Biscuit" trước khi đặt chân đến đây.

Tác phẩm anime được gọi là "Tập Mới Nhất" đó dường như là một câu chuyện hoàn toàn khác biệt so với "Những cuộc phiêu lưu của Water & Biscuit" mà Kaya từng biết.

Đạo diễn của bộ anime gốc, Sakuragi Shujiro, đã tham gia vào Kamisaki Tháng Tám dưới cái tên Ido ── hay còn gọi là Ginbuchi. Và rồi, ông ta đã chuyển thể những sự kiện xảy ra tại Kamisaki thành anime. Đó chính là "Tập Mới Nhất". Nhờ xem bộ phim đó, Mihara đã nắm rõ tình hình của Kamisaki từ trước khi đến đây.

Kaya muốn điều tra về "Tập Mới Nhất" đó càng chi tiết càng tốt. Cậu cần manh mối để suy đoán xem tại sao, và vì mục đích gì mà Sakuragi Shujiro lại tạo ra nó.

Vì thế, cậu đã chuẩn bị một bảng khảo sát khổng lồ dành cho Mihara.

Ngồi đối diện với Kaya ── người đang chăm chú theo dõi cuộc họp giữa Xứ Sở Bình Yên và CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới được truyền trực tiếp ── Mihara cắm cúi lướt bút trên tờ giấy khảo sát một cách nghiêm túc trong chốc lát. Nhưng rồi, chẳng bao lâu sau, cô nhăn mặt ngẩng lên:

"Cái này thì có ý nghĩa gì chứ?"

"Để xác nhận thôi. Về ý đồ khi 'Tập Mới Nhất' được tạo ra."

Trang giấy mà Mihara đang mở ── và khoảng hai mươi trang tiếp theo nữa ── là danh sách tên của những cư dân tại Kamisaki. Khoảng một ngàn người, thu thập được nhờ năng lực "Trinh Sát". Vì danh sách bao gồm cả những người không còn ở Kamisaki, ví dụ như Tsukio, Yurii hay Hominini, nên con số thực tế nhiều hơn một ngàn người một chút.

Nếu biết cái tên được viết ở đó, cô sẽ đánh dấu tròn vào bên cạnh. Nếu không biết, sẽ đánh dấu chéo.

── Dấu tròn càng nhiều thì càng tốt.

Bởi vì điều đó sẽ làm tăng khả năng mục đích của Kaya và Sakuragi Shujiro là tương đồng.

Tuy nhiên, ngòi bút của Mihara không vẽ ra được mấy dấu tròn. Hầu hết những người nổi tiếng ở Kamisaki đều được khoanh, nhưng phần còn lại toàn là dấu chéo.

── Mà, cũng phải thôi.

Với tư cách là một tác phẩm anime, con số một ngàn nhân vật là quá nhiều và phi thực tế. Thậm chí một trăm người vẫn là nhiều. Nếu đạo diễn Sakuragi định biến "Tập Mới Nhất" thành một bộ anime tử tế, ông ta chắc chắn phải chọn lọc các nhân vật chính.

Vừa di chuyển bút, Mihara vừa nói:

"Chỉ có mỗi mình em phải trả lời khảo sát, không thấy gian lận sao?"

Gian lận cái gì chứ.

"Vậy, em muốn thế nào?"

"Em đã xì thông tin ra rồi, thì anh cũng phải nhả lại chút gì đó chứ."

"Nếu là chuyện trả lời được thì anh sẽ trả lời."

Tất nhiên, số chuyện không thể trả lời chiếm phần áp đảo. Đơn giản là Kaya vẫn chưa tin tưởng Mihara.

Cô ngẩng mặt lên khỏi tờ giấy, nở một nụ cười rạng rỡ.

"Vậy, xin hỏi Kaya-kun."

"Gì?"

"Giữa Water và chị Akiho, anh thích ai hơn?"

Cái gì thế? Thích?

Kaya bất giác nhăn mặt.

"Em đang nói nghiêm túc đấy à?"

"Nghiêm túc gì chứ, chuyện quá là tự nhiên luôn ấy? Nếu xem bộ anime đó, ai mà chẳng tò mò cái này."

Thật luôn à?

Rốt cuộc đạo diễn Sakuragi đã làm ra "Tập Mới Nhất" kiểu gì vậy?

"Cũng không có gì đặc biệt, anh thích cả hai. Là bạn bè cả mà."

"Bubu~. Em đâu có nói chuyện đó. Ý em là, anh muốn đến với ai ấy."

"Chuyện đó thực sự đáng bận tâm đến thế sao?"

"Hơn bất cứ thứ gì khác."

Nếu chỉ đơn thuần là chuyển thể các sự kiện ở Kamisaki thành anime, Kaya cảm giác đây không phải là chủ đề đáng để quan tâm đến thế. Hay là do cách thưởng thức anime của Mihara đặc biệt quá chăng? À nhưng mà, có khi đó lại là cảm giác chung của đại chúng cũng nên. Nhớ lại thì với bộ "Những cuộc phiêu lưu của Water & Biscuit" gốc, khi lướt xem cảm nhận trên mạng, chủ đề "Liệu có tình cảm yêu đương giữa Water và Biscuit không?" cũng được bàn tán rất sôi nổi.

Kaya nheo mắt suy nghĩ.

── Nếu trả lời theo lý trí, thì câu trả lời là Toma.

Bởi vì đối tượng có tình cảm yêu đương sẽ mang giá trị lớn hơn khi làm con tin. Nếu Akiho bị bắt làm con tin thì sẽ rất rắc rối. Nhưng nếu chọn Toma, thì chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Vì bản thân cậu ta chính là trùm cuối của phe địch.

── Nhưng mà, thực ra dù có trả lời là Akiho thì tình hình cũng chẳng tệ đi bao nhiêu nhỉ?

Tất nhiên, Toma biết rõ Akiho quan trọng với Kaya đến nhường nào. Dù không thể nói là tuyệt đối không bỏ rơi, nhưng nếu là chuyện liên quan đến Akiho, cậu sẽ cố chấp đến tận cùng. Cậu sẽ làm những điều vô lý trong khả năng có thể. Giá trị con tin của cô ấy đã quá rõ ràng, giờ có giấu giếm cũng chẳng để làm gì.

Hơn nữa, trong tình hình Kamisaki hiện tại, khó mà nghĩ Toma sẽ chọn thủ đoạn dùng con tin. Kẻ cần cảnh giác là bên thứ ba, hay nói cách khác, là những người chơi hành động lệch khỏi ý đồ của cả Lily và Toma. Tùy thuộc vào diễn biến sau này, việc một số người chơi trở nên mất kiểm soát là có thể xảy ra, nhưng nếu vậy thì thà Akiho bị nhắm đến còn hơn là...

Đang mải suy nghĩ, cậu nghe thấy một tiếng cười khẽ.

"Không ngờ anh suy nghĩ nghiêm túc ghê nhỉ."

"Hửm?"

"Thế nào nhỉ, theo hình tượng Kaya-kun trong anime thì em cứ tưởng anh sẽ lảng tránh cho qua chuyện, kiểu như anh thực sự không hứng thú với mấy chuyện này đâu."

"Cũng không hẳn là không."

Thực tế thì điều khiến Kaya phải suy nghĩ có lẽ lệch pha hoàn toàn so với những gì Mihara đang mong đợi. Còn về chuyện tình cảm yêu đương các thứ, cậu đã có câu trả lời từ rất lâu rồi.

Nghe câu trả lời của Kaya, Mihara cất giọng cao vút:

"Ô, thật á? Cái tên Kaya-kun đó mà cũng hứng thú với yêu đương này nọ sao?"

"Em nghĩ anh là cái gì vậy."

Dù có là một khối dữ liệu, thì cậu cũng không phải là con quái vật vô tâm. Tất nhiên là cũng có lúc thích một ai đó chứ.

"Vậy thì hẹn hò với em nhé?"

"Đến mức này thì anh không hiểu nổi nữa rồi."

Thôi, sao cũng được, làm ơn trả lời khảo sát nhanh dùm cái. Đúng như Mihara nói, lẽ ra cứ lảng tránh đại khái cho xong thì tốt hơn.

Tuy nhiên, cô nàng vẫn tiếp tục một cách đầy hào hứng.

"Chuyện cực kỳ đơn giản thôi. Em cứ tưởng thiết lập nhân vật của Kaya-kun là kiểu 'vô cảm với tình yêu' cơ, nhưng nếu không phải vậy thì em cũng có cơ hội mà nhỉ. Đằng này cũng thích Kaya-kun khá nghiêm túc đấy."

"Vậy sao?"

"Đương nhiên rồi. Ở thế giới trước em đã được anh cứu mạng mà?"

"Anh không có ký ức đó."

Tại trường cấp ba mà Kaya và Akiho từng theo học, Mihara đã bị bắt nạt, và CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới ── không phải đội ở Kamisaki, mà là hệ thống duy trì an ninh do nhóm Kaya điều hành ── đã giải quyết vấn đề đó. Chỉ có vậy thôi.

Nhưng Mihara nhẹ nhàng nói:

"Em đã khá nghiêm túc nghĩ đến chuyện chết đi, nên quả nhiên là Kaya-kun đã cứu mạng em rồi."

Giờ cậu mới nghe chuyện này.

Dù có bị bắt nạt tồi tệ đến đâu, Kaya cũng không thể đồng cảm với cảm giác muốn tự sát. Tuy nhiên, trong hiện thực, "tự sát do bị bắt nạt" là chuyện vẫn xảy ra, nên đây không phải là chủ đề có thể gạt phăng đi là ngu ngốc. Dù trong thâm tâm có thấy ngu ngốc đến đâu, cậu vẫn cần phải xử lý nó bằng sự cẩn trọng nhất định.

Cảm thấy đây không phải chủ đề nên lướt qua hời hợt, Kaya ướm hỏi:

"Nó đau khổ đến thế sao?"

"Hưm. Gọi là đau khổ thì đúng là đau khổ, nhưng nói sao nhỉ. Cảm giác như giá trị bản thân đối với chính mình cứ vơi dần đi ấy?"

Nói là "cảm giác" thì cậu cũng chịu, không hiểu nổi.

Nghĩ lại thì, Kaya chưa bao giờ suy nghĩ về "giá trị bản thân". Suy nghĩ về "giá trị bản thân" liệu có giống như suy nghĩ về "giá trị mạng sống" không? Có lẽ là hơi giống, nhưng về bản chất cậu nghĩ chúng là hai thứ khác nhau. Dù cho thần linh có phán "Ngươi là kẻ chẳng có giá trị gì", thì cũng không có nghĩa là người đó không được phép sống.

Mihara tiếp tục:

"Thế nên, thay vì muốn được giải thoát, em nghĩ rằng nếu mình chết đi mà có thể khiến cuộc đời mấy kẻ mình ghét trở nên nát bét thì cũng được đấy chứ. Vào thời điểm đó, giá trị của em đã sụt giảm thê thảm rồi, nên cảm giác như đó là một món hời vậy."

Kaya vô thức trừng mắt nhìn Mihara.

── Cô ta đang cố tình khiêu khích mình sao?

Biết được giá trị quan của Kaya qua anime của Sakuragi Shujiro, nên cô ta nhắm vào đó để nói những chuyện buộc cậu phải phản ứng theo cảm xúc chăng?

Mặc dù nghi ngờ như vậy, nhưng vẫn không thể kìm nén được, Kaya mở miệng:

"Đừng có đùa. Muốn trả thù thì hãy sống mà làm."

Mihara nở một nụ cười không chút bóng tối, trông cứ như đồ giả.

Cô trả lời với nguyên nụ cười ngây thơ đó:

"Đừng có đùa. Cách sử dụng mạng sống của tôi, hãy để tôi tự quyết định."

Lời nói của Mihara nghe cứ như văn mẫu, và việc cô ta thản nhiên nói ra những điều đó lại khiến cậu phát cáu, nhưng giờ không phải lúc để tranh luận dài dòng.

Kaya hít một hơi thật chậm, thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh rồi đáp:

"Sự trả thù của em, bao nhiêu anh cũng sẽ gánh vác thay cho."

Nụ cười tắt ngấm trên gương mặt Mihara.

"Ý anh là sao?"

"Đúng như nghĩa đen thôi. Anh ghét việc người ta chết. Tóm lại là anh ghét việc người mình quen biết phải chết. Thế nên để thực hiện sự ích kỷ của mình, anh sẽ trả cái giá đó. Những kẻ mà em coi là kẻ thù, anh sẽ dìm chúng xuống địa ngục. Như thế thì lý do để em chết sẽ không còn nữa chứ gì?"

"Cái đó thì, ừm."

"Vậy thì, em cũng chẳng phải là muốn chết. Chỉ là em không nghĩ ra được lựa chọn nào khác thôi. Anh sẽ tìm ra lựa chọn đó cho em. Câu chuyện này đến đây là hết."

Cậu đã từng nói một chuyện tương tự với Yurii.

Chi tiết thì không nhớ rõ, nhưng đại khái là "Nếu có một người đang định chết ngay trước mắt, và muốn cứu người đó thì phải làm sao?". Câu trả lời của Yurii, tóm tắt lại là "Tặng một khoản tiền lớn". Hầu hết các nguyện vọng muốn chết, quả thực đều sẽ được giải quyết bằng cách đó. Bởi vì nó tạo ra những lựa chọn cho tương lai. Bởi vì người đó sẽ có thể hình dung cụ thể về một tương lai hạnh phúc mà trước đây họ chưa từng tưởng tượng ra.

Câu trả lời của Kaya cũng tương tự như vậy. Đưa ra một hy vọng rõ ràng và cụ thể. Nguyện vọng tìm đến cái chết mà có thể bị đảo ngược bởi điều đó, thì chưa phải là chí mạng.

"Thấy chưa."

Nói rồi, Mihara đang làm mặt nghiêm túc lại bật cười.

"Làm sao mà không yêu một người nói ra những lời như thế cho được chứ."

"A. Quay lại chuyện đó hả?"

"Không phải quay lại, mà là em vẫn luôn nói về chuyện đó đấy chứ."

Nghe cô nói vậy thì cũng có cảm giác như thế thật. Nhưng ấn tượng của Kaya lại là kiểu "bị Mihara gây sự nên lỡ lời đáp trả".

── Cảm giác như, gốc rễ câu chuyện chẳng ăn khớp gì với nhau cả.

Có lẽ vì giá trị quan của Kaya và Mihara quá khác biệt, nên dù cùng một chủ đề nhưng điểm mấu chốt lại hoàn toàn khác nhau. Vốn dĩ Kaya đã kém trong việc điều chỉnh quan điểm cho khớp với đối phương. Nếu có Akiho ở đây thì cô ấy sẽ sắp xếp lại gọn gàng, nhưng cô ấy hiện đang đối đầu với Toma trên màn hình thiết bị rồi.

Thấy Kaya nhăn mặt, Mihara tiếp lời:

"Với lại Kaya-kun trong anime cũng thuộc hàng nhân vật chính, quen biết hết một lượt mấy người tai to mặt lớn và được họ để mắt tới nên anh có giá lắm đấy. Đối phương đã cứu mạng mình, trái với vẻ bề ngoài lại là một tay đáng gờm, diễn biến như thế mà một nữ sinh trung học đa sầu đa cảm lại không rơi vào lưới tình được sao?"

"Được chứ. Thiếu gì trường hợp ngoại lệ."

"Dù có ngoại lệ thì chuyện em rơi vào lưới tình cũng đâu phải chuyện lạ, ý em là thế."

"Không hiểu sao bản thân cuộc hội thoại này đã mang lại cảm giác kỳ lạ lắm rồi."

"Đâu nào? Đằng này đang tỏ tình nghiêm túc thế cơ mà?"

"Tỏ tình nghiêm túc thì không nên dùng mấy từ như 'giá trị thương hiệu' đâu nhỉ?"

Kaya không hề ôm mộng tưởng về tình yêu ── cậu chỉ hiểu rằng đó là một loại cảm xúc thuận tiện cho việc duy trì nòi giống của loài người ── nhưng mà, cách nói chuyện của Mihara có vẻ bị điểm thấp ở khoản tỏ tình rồi. Đây là lần đầu tiên cậu được tỏ tình, nên cũng muốn được làm cho rung động một chút. À không, nhưng mà, nếu rung động thật thì tình hình sẽ rắc rối lắm, nên thế này cũng được.

Mihara nghiêng đầu mỉm cười.

"Nè? Trước mắt thì cứ hẹn hò cho vui đi."

"Không hẹn hò. Rốt cuộc em là cái gì vậy?"

"Cái gì là sao, là cô đàn em dễ thương của Kaya-kun chứ gì."

Không phải. Không phải chuyện đó.

"Em quá không bị 'nhuốm màu' Kamisaki."

Dù cho có là người mới đến thăm Kamisaki lần đầu vào đầu vòng lặp này đi nữa. Thì vẫn quá không giống kiểu Kamisaki. Ở nơi mà cái chết cận kề ngay trước mắt, ở nơi mà ai cũng buộc phải tự ý thức về việc sống còn, thái độ của Mihara lại lệch lạc một cách khủng khiếp.

Sự lệch lạc đó, Kaya cảm giác như mình đã biết rồi. Hình như trước đây cậu đã từng gặp người nào đó mang sự kỳ quặc tương tự.

"Bị nhuốm màu Kamisaki là sao?"

"Là việc không được xã hội bảo vệ. Ngày mai, có thể sẽ chết. Vậy mà dường như em không có nỗi sợ hãi đó."

Không có nỗi sợ hãi cái chết, một con người như thế, lẽ ra không thể tồn tại.

Vậy mà Mihara dường như hoàn toàn không cảm thấy nỗi bất an đương nhiên phải có khi đến Kamisaki. Mạng sống rẻ mạt sao? Chuyện đó có thể xảy ra ư?

Cô trả lời:

"Thì đúng là vậy còn gì. Chúng ta đâu phải con người thật đâu, đúng không?"

Câu trả lời đó vượt quá tưởng tượng của Kaya.

Đó không phải là những lời có thể nghe một cách nhẹ nhàng như thế này.

── Bởi vì đó chẳng phải là điều cấm kỵ lớn nhất của chúng ta sao.

Cô bé này tin vào bài diễn thuyết của Yurii một cách ngây thơ ư? Tại sao? Là do ảnh hưởng của "Tập Mới Nhất"? Nếu vậy thì ý đồ của Con Ếch khi gọi một người đã xem "Tập Mới Nhất" đến Kamisaki là gì? Aporia rốt cuộc định làm gì với nơi gọi là Kamisaki này đây?

Vừa nhăn mặt trước tình huống khó chịu này, Kaya vừa hỏi:

"Trong 'Tập Mới Nhất' của đạo diễn Sakuragi đã mô tả đến mức đó sao?"

"Không đến mức đó, nhưng nghĩ là hiểu mà."

"Em đã nghĩ cái gì, và nghĩ như thế nào?"

Hưm, Mihara khẽ rên rỉ một tiếng nhẹ tênh.

"Nói đơn giản thì, em biết một 'Kaya-senpai' không phải là Kaya-kun. Vì là tiền bối cùng trường cấp ba mà."

Kaya đã chết ở thế giới cũ, nhưng lại đang sống ở Kamisaki.

Chính vì vậy, trước đây Kaya đã suy đoán rằng chính bản thân mình ── rằng những người sống ở Kamisaki, là những tồn tại được tạo ra bằng cách sao chép và dán trên dữ liệu. Và với Mihara, tình huống cũng được sắp đặt tương tự. Một Kaya vẫn đang tiếp tục cuộc sống ở "thế giới gốc", và một Kaya đến thăm Kamisaki. Từ góc nhìn của cô, có hai Kaya Ayumu. Vậy thì từ đó có thể suy ra "một trong hai chỉ là bản sao chép".

Đến đó thì cậu hiểu.

Nhưng dù là vậy.

"Tại sao em có thể chấp nhận điều đó?"

Kaya không hiểu rõ lắm về cái gọi là cảm giác bình thường. Nhưng bình thường thì người ta phải trăn trở nhiều hơn chứ.

"Thì, sự thật là sự thật mà. Chỉ còn cách chấp nhận nó là như thế thôi chứ sao. Kaya-kun cũng đã chấp nhận việc mình chỉ là dữ liệu rồi đúng không?"

"Sai."

Hoàn toàn sai.

Dù cho ở thế giới gốc có bản thể chính đi chăng nữa. Dù cho bản thể chính đó cũng chỉ là tập hợp dữ liệu được tạo ra vì sự thuận tiện của Toma đi chăng nữa. Dù cho dòng máu chảy trong cơ thể, nhịp tim, thân nhiệt, tất cả chỉ là tập hợp của những con số 0 và 1 trống rỗng đi chăng nữa, thì vẫn thế.

"Anh là một con người đang sống."

Dù có xa rời định nghĩa trong từ điển đến đâu. Dù có xa rời định nghĩa học thuật đến đâu. Dù cho tất cả những người sống bên ngoài Aporia đều khăng khăng rằng Kaya Ayumu không phải là con người, thậm chí không phải là sinh vật.

Kaya vẫn tin rằng bản thân mình là một sinh mệnh.

Cậu đã quyết định rằng dù bị ai phủ nhận đi nữa, cậu vẫn sẽ tiếp tục xưng danh là con người.

Vì thế, cậu hoàn toàn khác với Mihara.

"Nếu như hiện tại, có ai đó ở đâu đó đang định nghĩa anh không phải là con người, anh sẽ thay đổi cái định nghĩa đó."

Ngay cả hư cấu cũng có thể thay đổi hiện thực. Kaya đang bám víu vào niềm hy vọng không căn cứ đó để chiến đấu tại Kamisaki.

Nhưng Mihara có vẻ chẳng hứng thú gì với chủ trương của Kaya.

"Mấy chuyện rắc rối đó sao cũng được, mau mau trả lời câu hỏi của em đi. Chị Akiho và Water, anh thích ai hơn?"

Cuối cùng Kaya cũng nhận ra.

── Mihara rất giống Mono.

Mono, avatar thứ hai mà Pan chuẩn bị để hoạt động tại Kamisaki. Mono chỉ là tài khoản phụ của Pan. Vì thế, cô ta dường như không hứng thú với việc sinh tồn. Vốn dĩ bản thân Pan là con người có xương thịt ở hiện thực, nên chết ở Kamisaki cũng chẳng phải vấn đề gì to tát.

Thở dài, Kaya suy nghĩ.

── Đúng là không phải lúc để mất thời gian vào chuyện này.

Akiho đang vất vả để quyết định luật bầu cử, và Kaya vẫn còn những điều cần suy nghĩ.

"Nếu trả lời thì em sẽ trả lời khảo sát nghiêm túc chứ?"

"Em sẽ dốc toàn lực."

"Akiho."

Câu trả lời đó cũng có sự toan tính. Nhưng mặt khác, đó cũng là câu trả lời thành thật.

Toma là bạn thân, và là đối thủ. Là người quan trọng ngang hàng với Akiho. Nhưng cậu không có ký ức về việc nảy sinh tình cảm yêu đương với Toma. Có lẽ từ lúc gặp gỡ cho đến giờ, chưa một lần nào.

Mihara búng tay, xoay bút một vòng.

"Tội nghiệp Water."

Lầm bầm câu đó xong, cô quay lại với việc trả lời khảo sát.

Ngày hôm đó, luật bầu cử để thống nhất Xứ Sở Bình Yên và CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới đã được quyết định.

Thời gian bầu cử là vòng lặp tiếp theo ── từ 8 giờ sáng đến 8 giờ tối ngày 21 của vòng lặp thứ 124, kéo dài mười hai tiếng đồng hồ.

Quyền ứng cử thuộc về tất cả người chơi trong Kamisaki.

Tuy nhiên, hạn chót đăng ký tranh cử là ngày mùng 7 của vòng lặp 124. Việc ứng cử sẽ được xác lập bằng cách bày tỏ ý định với đội "Ủy ban Quản lý Bầu cử" ── mới được thành lập cho sự kiện này ── trước 24 giờ ngày mùng 7.

Thủ lĩnh của đội "Ủy ban Quản lý Bầu cử" là một người thuộc phe Bình Yên. Thêm vào đó, một người từ phe Thế Tạo cũng sẽ tham gia với tư cách thành viên. Nhân sự của đội này sẽ từ bỏ mọi khả năng chiến đấu.

Tất cả các đội tại Kamisaki phải bảo vệ bài diễn thuyết của ứng cử viên, không được xuyên tạc, và phải ưu tiên phát sóng. Các "Trinh Sát Viên" của cả hai đội Bình Yên và Thế Tạo sẽ tích cực hợp tác trong việc phát sóng này.

Việc bỏ phiếu sẽ sử dụng một năng lực chuyên dụng mới được nhận. Năng lực mang tên "Hòm Phiếu" đó sẽ do một người được bầu vào Ủy ban Quản lý Bầu cử phía CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới nắm giữ. Năng lực này được phân loại là "Vật Phẩm", khi người chơi lại gần "Hòm Phiếu" trong phạm vi một mét, một trang chuyên dụng để bỏ phiếu sẽ hiển thị trên thiết bị của họ. Trang đó hiển thị tên các ứng cử viên, và người chơi sẽ chọn một cái tên.

Điều kiện kết thúc bầu cử là khi tất cả người chơi hoàn thành bỏ phiếu, hoặc khi đồng hồ điểm 8 giờ tối cùng ngày. Tại thời điểm đó, nếu số phiếu hợp lệ từ 500 phiếu trở lên, người thu được nhiều phiếu nhất sẽ là người chiến thắng. Nếu số phiếu hợp lệ dưới 500, hoặc có nhiều người đứng đầu với số phiếu bằng nhau, sẽ lên lịch trình mới để tổ chức lại. Khi đó, quá trình tuyển ứng cử viên sẽ bắt đầu lại từ đầu.

Trường hợp người chiến thắng được quyết định qua bầu cử, tất cả lãnh thổ trong Kamisaki sẽ được sáp nhập vào đội lấy người chiến thắng đó làm thủ lĩnh. Cụ thể, ba đội là Xứ Sở Bình Yên, CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới và Ủy ban Quản lý Bầu cử sẽ chuyển sang trạng thái giao chiến, và hai trong số đó sẽ tuyên bố bại trận ngay lập tức để tiến hành sáp nhập. Công việc này sẽ được thực hiện trong vòng 14 ngày kể từ khi bầu cử kết thúc.

Theo đó, nếu người thắng cử là Lily thì Bình Yên sẽ trở thành đội duy nhất tại Kamisaki, nếu là Water thì sẽ là Thế Tạo. Trường hợp người thắng cử không phải Lily hay Water, người chơi đó sẽ gia nhập đội "Ủy ban Quản lý Bầu cử", và quyền thủ lĩnh sẽ được chuyển giao ngay lập tức. Và đội duy nhất còn lại ở Kamisaki sẽ là Ủy ban Quản lý Bầu cử.

Nếu xuất hiện thế lực chống đối cuộc bầu cử này, Xứ Sở Bình Yên và CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới sẽ hợp tác để trấn áp thế lực đó. Tuy nhiên về điểm này, chi tiết chưa được quyết định. Chỉ có lời hứa rằng hai đội sẽ nhanh chóng thiết lập thể chế hợp tác.

Những quy tắc này được văn bản hóa, và ngay lập tức gửi đến thiết bị của tất cả người chơi trên toàn Kamisaki.

Phản ứng của những người nhận được tin này rất tĩnh lặng.

Nói là bình tĩnh thì cũng không hẳn. Có bối rối, có hỗn loạn. Nhưng không có lý do để làm ầm ĩ lên. Bởi vì họ sẽ không còn bị cuốn vào những cuộc chiến ngớ ngẩn nữa.

Ai nấy đều nghĩ thế này:

── Kamisaki sẽ chấm dứt vào vòng lặp kế tiếp.

Bằng một phương pháp mà cho đến trước đó một chút, chẳng ai ngờ tới. Kamisaki vốn chỉ toàn chiến tranh, giờ đây đang sắp sửa đi đến hồi kết bằng một phương pháp không phải chiến tranh.

3

Sáu ngày sau đó, tại Xứ Sở Bình Yên, các cuộc họp đối sách bầu cử diễn ra trong thời gian dài mỗi ngày. Có lẽ phía Thế Tạo, Toma cũng đang nỗ lực lo liệu chuyện này chuyện kia.

Nhưng Kaya không mấy hứng thú với kết quả bầu cử. Hay nói đúng hơn, cậu nghĩ rằng cho đến khi sang vòng lặp mới, cậu không thể đưa ra phán đoán gì.

Và ngày 31 kết thúc, Kamisaki đón chào vòng lặp mới.

Hoặc có lẽ, là vòng lặp cuối cùng.

Trong phòng khách của căn chung cư, phía bên kia chiếc bàn dài, ba con rối đang ngồi. Theo thứ tự từ phải sang là Mèo, Ếch, Cú. Mọi thứ vẫn như thường lệ.

Con Ếch hướng nụ cười bất biến về phía Kaya.

"Quả nhiên 'Quý Ngài' trông giống quái vật hơn là anh hùng."

Tùy theo tình hình, có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng nói chuyện với Con Ếch.

Kaya chợt nghĩ như vậy. Không có cảm xúc cô đơn hay buồn bã. Nhưng cậu cảm thấy một chút đa sầu đa cảm.

"Tôi cũng không định làm anh hùng. Nhưng cũng đâu phải quái vật chứ? Tôi đã chọn phương pháp cực kỳ hòa bình là bầu cử mà."

"Nếu chỉ là bầu cử đơn thuần. Mục đích thực sự của 'Quý Ngài', đâu phải thứ đó."

Kaya thở dài trong lòng.

── Lúc nào cũng khó nhằn thật.

Có lẽ hiện tại, không có ai ở Kamisaki biết được mục đích thực sự của Kaya. Cậu đã nói hết cho Yurii, nhưng anh ấy đã chết ở Kamisaki. Nếu đúng theo kế hoạch thì anh ấy đã ra ngoài hiện thực. Nhưng, bản thân Kaya cũng là một phần của Aporia, và Con Ếch là quản trị viên của Aporia đó. Suy nghĩ của Kaya chắc chắn được truyền đến Con Ếch ngay lập tức.

── Vậy thì những cuộc hội thoại xã giao bề mặt là vô nghĩa.

Dù biết vậy, Kaya vẫn đáp lại bằng vẻ bề ngoài.

"Nếu chỉ cần bầu cử đơn thuần mà câu chuyện kết thúc, thì tôi cũng không có gì bất mãn."

"Thật sao? Trong câu chuyện mà 'Quý Ngài' đang cố dựng lên, cái kết bằng bầu cử chẳng phải là chưa đủ sao?"

"Việc đó, không phải là thứ tôi phán đoán."

Câu này, một nửa là nói dối.

Kaya vẫn dự đoán sẽ có sóng gió xảy ra ở Kamisaki. Và đúng như Con Ếch chỉ ra, chính Kaya cũng đang mong chờ sóng gió đó.

── Nhưng chuyện "không phải là thứ tôi phán đoán" là thật.

Kaya chỉ thiết lập mục đích, còn phương tiện để đạt được nó thì giao phó cho người có chuyên môn phán đoán. Vì lẽ đó mà cậu đã để Yurii đi đến "hiện thực".

Nhìn chằm chằm vào Con Ếch, Kaya hỏi:

"Còn 'Ngài' thì sao?"

"Ý 'Quý Ngài' là?"

"Cách làm của tôi, phù hợp với mục đích của 'Ngài' đến mức nào?"

"Một câu hỏi khó nhỉ."

Cơ thể rối của Con Ếch chống cằm với cử động cứng nhắc, kêu lạch cạch. Hắn tiếp tục bằng giọng điệu đều đều, nghe như đang ngái ngủ. Vậy mà giọng nói đó nghe giàu cảm xúc hơn mọi khi. Có lẽ vì Kaya cảm thấy Con Ếch đã ngừng diễn xuất một điều gì đó.

"'Quý Ngài' hoàn toàn không thích hợp cho thí nghiệm mang tên Kamisaki này. Tất nhiên thí nghiệm này hoan nghênh các ngoại lệ. Nhưng dù vậy thì cũng quá thể. 'Quý Ngài' đang định làm sụp đổ chính bản thân Kamisaki."

"Sụp đổ cũng có sao đâu? Nếu đạt được mục đích."

"Vâng. Đúng vậy. Nếu tìm thấy 'Idola của Sự Sống', thì chúng tôi không còn mong muốn gì hơn."

"Không phải 'các Ngài'. Là 'Ngài'. 'Ngài' mong muốn gì ở Kamisaki?"

Con Ếch thở hắt ra một tiếng nhỏ. Nghe như tiếng thở dài, lại giống tiếng cười khổ.

"Cũng giống nhau thôi. Mong muốn của tôi cũng vậy. Tôi muốn tìm thấy một sự xác tín vững chắc rằng, bản thân việc sống là có giá trị."

"Để làm gì?"

"'Quý Ngài' mà lại hỏi điều đó sao? 'Quý Ngài', người luôn kỵ việc nghi ngờ ý nghĩa của sự sống."

"Vâng. Tôi muốn biết mục đích của 'Ngài'."

Hôm nay Con Ếch có vẻ thành thật. Không có cảm giác lảng tránh câu hỏi một cách đầy toan tính tiêu khiển như mọi khi. Dù vậy, hắn vẫn không trả lời câu hỏi cuối cùng.

Khẽ lắc đầu, hắn nói:

"Bây giờ không phải là lúc nói chuyện của tôi. Vì chúng tôi vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Nào, hãy bắt đầu năng lực cực kỳ ngoại lệ của 'Quý Ngài' đi."

Không còn cách nào khác, Kaya thao tác trên thiết bị của mình.

Văn bản quy tắc của năng lực được viết như sau:

【Tên năng lực: Hỏi Và Đáp (Q&A)】

Mỗi tháng một lần, nhận được cơ hội sử dụng khi người có năng lực và người quản lý đối mặt.

Đối với câu hỏi của người có năng lực, những người quản lý sẽ đưa ra câu trả lời chính xác.

Người có năng lực tiêu tốn số điểm (P) do những người quản lý thiết lập cho mỗi câu hỏi.

Bằng cách thêm ràng buộc Có/Không vào câu hỏi, số điểm cần thiết sẽ được giảm bớt.

Người quản lý không được tăng số điểm đã tuyên bố một lần cho cùng một câu hỏi.

Ngoài ra, số điểm người quản lý yêu cầu không được vượt quá tổng số điểm hiện có trong Kamisaki.

Người nhận được năng lực này không thể nhận thêm năng lực khác, và cũng mất đi các năng lực đã có trước đó.

Năng lực này được sử dụng theo trình tự sau:

Người có năng lực đưa ra tối đa năm ứng cử câu hỏi.

Người quản lý tuyên bố số điểm cần thiết cho mỗi ứng cử câu hỏi.

Người có năng lực chọn câu hỏi trong số các ứng cử. Có thể hỏi nhiều câu nếu nằm trong giới hạn điểm.

Người quản lý trả lời câu hỏi đó, và người có năng lực tiêu tốn số điểm cần thiết.

Năng lực này được vận hành dựa trên sự thiện chí và công bằng giữa người có năng lực và người quản lý.

Nào, Kaya lẩm bẩm trong lòng.

── Câu muốn hỏi đã được quyết định.

Nhưng không chắc sẽ nhận được câu trả lời cho tất cả những gì muốn biết. Dù không thể đọc được biểu cảm, Kaya vẫn nhìn chằm chằm Con Ếch và hỏi:

"Cho tôi xác nhận hai quy tắc."

"Không thành vấn đề, nhưng đừng để lâu quá."

Chuyện đó tùy thuộc vào Con Ếch. Nếu hắn trả lời thành thật thì sẽ xong ngay thôi.

"Thứ nhất. Nếu trong số các ứng cử tôi đưa ra có câu hỏi mà 'các Ngài' không thể trả lời, tôi có thể đổi sang ứng cử câu hỏi khác. Không nhầm chứ?"

Con Ếch cố tình nghiêng đầu ra vẻ.

"Trong văn bản quy tắc không có ghi chép như vậy."

"Dù không có văn bản, nhưng đã có tiền lệ."

Trước đây Kaya đã chuẩn bị một ứng cử câu hỏi thế này: ──Làm thế nào để duy trì Kamisaki như một thế giới hòa bình?

Con Ếch đã để trạng thái câu trả lời cho câu hỏi đó là "Đang điều tra". Và vì hiện tại không thể trả lời, hắn bảo hãy chuẩn bị ứng cử câu hỏi thay thế.

Lúc đó Kaya đã không thay đổi ứng cử câu hỏi. Vì cậu muốn để cho người khác cũng biết được rằng "câu hỏi đó đang được điều tra" khi "Trinh Sát" thiết bị. Nhưng quyền thay đổi đã được trao cho cậu.

Con Ếch khẽ gật đầu.

"Phải rồi. Nếu trong ứng cử câu hỏi của 'Quý Ngài' có nội dung mà chúng tôi không thể trả lời, thì sẽ xử lý giống như trước đây."

"Tốt rồi. Vậy, điều thứ hai. Trong văn bản quy tắc có ghi 'Ngài' không được tăng số điểm cho cùng một câu hỏi. Nhưng điều bị cấm chỉ là tăng, còn giảm thì vẫn được."

"Vâng. Để xem xét ý đồ của 'Quý Ngài' khi nhận năng lực, chúng tôi để quy tắc như vậy."

"Và số điểm gắn với câu hỏi sẽ được quyết định một cách công bằng."

"Chính xác."

"Cảm ơn."

Vậy thì, cứ để nguyên các ứng cử câu hỏi đã chuẩn bị trước là được.

Kaya thao tác thiết bị. Các ứng cử câu hỏi được gửi đến năm tấm thẻ trên tay Con Ếch. Những tấm thẻ kim loại, mặt sau có in hình giống số 0 méo mó tượng trưng cho "Idola của Sự Sống".

Con Ếch nhìn các ứng cử câu hỏi của Kaya hiện lên trên thẻ một lúc ── lâu hơn mọi khi một chút.

"Cho phép tôi xác nhận một chút."

Hắn nói vậy rồi đưa thẻ cho Mèo và Cú ở hai bên xem. Ba con rối dường như đang thảo luận gì đó. Nhưng không nghe thấy tiếng.

Một lúc sau, Con Ếch nói:

"Rất tiếc, nhưng với hai câu hỏi này, với tư cách là bên vận hành, chúng tôi không thể trả lời. Xin hãy đổi sang ứng cử câu hỏi khác."

Nói rồi hắn giơ hai tấm thẻ lên.

Nội dung thẻ như sau:

Điều mà Touma Misaki đang quên do hiện tượng Hỗn Đọc là gì?

Thủ lĩnh CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới, Water, có thể nói là đang sống theo nghĩa thông thường không?

Về câu đầu tiên, ngay cả Kaya cũng không nghĩ là sẽ nhận được câu trả lời. Nếu bị bác bỏ thì chỉ cần chuẩn bị câu hỏi khác là xong.

── Nghĩ vậy nên cậu thêm vào danh sách cho chắc.

Nhưng về câu còn lại, cậu phải chiến đấu.

"Đã hiểu. Câu đầu tôi sẽ đổi ứng cử câu hỏi. Nhưng câu sau, hãy làm sao để hiểu được dòng chảy của cuộc trao đổi vừa rồi."

"Nghĩa là?"

"Như tiền lệ thôi. Giữ nguyên văn bản câu hỏi ứng cử đó, và viết thêm câu trả lời từ phía vận hành vào. Với tình huống lần này thì là 'Không thể trả lời'."

Điều đó mang một ý nghĩa đặc biệt. Tất nhiên Con Ếch cũng biết ý nghĩa đó.

Con Mèo bên cạnh hắn lên tiếng:

"Chúng tôi không thể tiết lộ thông tin liên quan đến thông tin cá nhân của người dùng."

"Tôi đã đưa nội dung tương tự vào ứng cử câu hỏi đầu tiên của 'Hỏi Và Đáp' từ khá lâu trước đây. Khi đó nó đã được gắn điểm số."

── Kaya Ayumu có thể nói là đang sống theo nghĩa thông thường không?

Số điểm cần thiết là một triệu rưỡi. Dù là cái giá đùa cợt, nhưng nếu gom hết điểm trong Kamisaki lại thì vẫn có thể mua được.

Con Mèo vẫn giữ nguyên khuôn mặt rối vô cảm, nhưng quả thực đang trừng mắt nhìn về phía này.

"Hẳn 'Quý Ngài' hiểu sự tình chứ?"

"Vâng. Đúng vậy. Tôi hiểu. Vì tôi đã biết rồi, nên 'Quý Cô' và mọi người không có lý do để giấu nó."

Kaya Ayumu là tồn tại nhân tạo được tính toán bởi Aporia, còn Toma thì không. Là con người có cơ thể sống ở hiện thực. Nên cách xử lý quyền riêng tư sẽ khác nhau. Ví dụ, nếu hỏi kiểu "Địa chỉ của Touma Misaki ở hiện thực là gì?", thì tất nhiên dù có chồng bao nhiêu điểm, bên vận hành cũng không thể trả lời.

Nhưng câu hỏi lần này thuộc loại khác. Chỉ là câu hỏi để chứng minh Toma "là sinh vật theo nghĩa thông thường", và chuyện đó đã rõ ràng rồi.

Kaya tiếp tục:

"Chuyện Toma là con người bằng xương bằng thịt, chính bản thân Toma đã nói cho tôi biết. 'Các Ngài' đã không ngăn cản điều đó. Có lẽ 'các Ngài' có thể cướp đi ký ức sau đó, nhưng đã không làm. Vậy thì đây không phải là thông tin cấm kỵ ở Kamisaki."

Con Ếch khẽ nghiêng đầu.

"Giữa phát ngôn của chính chủ và phát ngôn của bên vận hành, cách xử lý quyền riêng tư là khác nhau."

"Chắc là vậy. Nhưng cái tôi yêu cầu chỉ là ghi câu trả lời 'Không thể trả lời' cho câu hỏi đó thôi. Đó không phải là thông tin 'các Ngài' phải giữ bí mật với chúng tôi. Bởi vì ngay lúc này đây, 'các Ngài' đang trả lời y hệt bằng miệng còn gì."

Kaya nói vậy, Con Ếch bật cười.

Tiếng cười thật bất ngờ. Dù là cười khổ, nhưng đâu đó lại có vẻ dịu dàng, như giọng của cha mẹ hướng về con cái.

"Chẳng cần phải nói 'Quý Ngài' cũng biết đúng không? 'Quý Ngài' là người chơi đặc biệt. Trong lịch sử không thể gọi là ngắn từ tháng Một đến tháng Tám của Kamisaki, 'Quý Ngài' là người chơi đặc biệt nhất. Những chuyện có thể nói với 'Quý Ngài' và những người chơi khác là khác nhau."

Biết thế quái nào được. Chuyện đó. Nếu là doanh nghiệp đàng hoàng thì đừng có dùng chính sách bảo mật kiểu tùy người mà áp dụng thế chứ.

"Câu hỏi này quan trọng với Kamisaki hiện tại. Quan trọng với cuộc chiến của tôi. Nếu 'Ngài' vận hành năng lực này một cách công bằng, thì việc không chấp nhận ghi chép lại là vô lý."

Trước lời của Kaya, Con Mèo lại đáp:

"Vấn đề này đã vượt ra khỏi tranh luận công bằng hay không công bằng rồi."

"Không. Không phải thế. Vẫn nằm trong phạm trù có thể làm một cách công bằng. Nếu cần thiết thì cứ xác nhận cách xử lý câu hỏi này với chính bản thân Toma đi."

Kaya nói vậy, Con Mèo hướng mắt về phía Con Ếch. Con Ếch hiếm khi trầm ngâm suy nghĩ. Kaya không thể phán đoán được hắn đang suy nghĩ thật hay chỉ đang làm màu.

Một lúc sau, Con Ếch lầm bầm:

"'Quý Ngài' đúng là quái vật. Dù vậy 'Quý Ngài' vẫn là anh hùng của Touma Misaki sao?"

Câu hỏi của hắn nghe thật đường đột.

Kaya bối rối trả lời:

"Nếu Toma đã tạo ra tôi như thế, thì chắc là vậy thôi."

"Tôi muốn biết nhận thức của 'Quý Ngài'. 'Quý Ngài' có nghĩ bản thân mình là anh hùng của Touma Misaki không?"

Câu hỏi ngớ ngẩn. Thật sự là sao cũng được.

Nhưng chắc đối với Con Ếch, đó là điều quan trọng.

Nên Kaya thành thật trả lời:

"Tôi không có ý định đó. Hoàn toàn khác. Khác hoàn toàn."

"Khác thế nào?"

"Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bảo vệ cô ấy, hay cứu giúp cô ấy. Chưa một lần nào. Tôi chỉ luôn tin tưởng cô ấy thôi. Có lẽ so với 'các Ngài', tôi tin tưởng Toma hơn nhiều."

Vì thế Kaya không thừa nhận mình là anh hùng của Toma. Hơn nữa, chính vì vậy, cậu tin rằng nếu hỏi Toma, câu hỏi sẽ được xử lý đúng như ý đồ của cậu. Toma chắc chắn sẽ không giấu giếm việc bản thân là con người thật trong cuộc chiến này.

Con Ếch khẽ lắc đầu. Có lẽ không mang nghĩa phủ định.

"Tôi sẽ xác nhận với chính chủ."

Nói rồi hắn im lặng một lúc. Nhưng thời gian không quá dài. Chưa đầy mười giây, không thể nghĩ là có đủ thời gian để thảo luận với Toma đang ở đâu đó không phải ở đây. Có lẽ khi ở trong căn phòng chung cư này, dòng chảy thời gian khác với cảm nhận của cơ thể.

Chẳng bao lâu, Con Ếch mở miệng:

"Đã nhận được sự chấp thuận của chính chủ. Dữ liệu của ứng cử câu hỏi tương ứng sẽ được giữ lại, và câu trả lời của bên này sẽ là 'Không thể trả lời'."

Kaya thở hắt ra bầu không khí tích tụ trong lồng ngực.

── Tạm thời là tốt rồi.

Chuyện xử lý câu hỏi là một lẽ, nhưng Kaya an tâm vì nhận được phản hồi từ Toma đúng như hình dung. Nếu đến đây mà cô ấy thay đổi quan điểm chiến đấu thì rắc rối to.

Con Ếch tiếp tục:

"Ứng cử câu hỏi còn lại ── câu hỏi liên quan đến 'Hiện tượng Hỗn Đọc của Touma Misaki', chúng tôi xin phép xóa dữ liệu. Hãy nhập ứng cử câu hỏi mới."

"Vâng."

Kaya nhanh chóng thao tác thiết bị. Viết ứng cử câu hỏi vào ô trống, rồi chạm vào nút quyết định.

Những con rối lại chụm đầu vào nhìn thẻ và bắt đầu thảo luận. Kaya vẫn không nghe thấy tiếng của chúng.

"Đã thiết lập xong số điểm cần thiết."

Con Ếch nói vậy, và Con Cú mang năm tấm thẻ đến tay Kaya.

Trên đó viết như sau:

Kaya Ayumu có thể nói là đang sống theo nghĩa thông thường không? 30.000 P

Thủ lĩnh CLB Kiến Tạo Hòa Bình Thế Giới, Water, có thể nói là đang sống theo nghĩa thông thường không? Không thể trả lời

Lily có mong muốn hạnh phúc của "toàn bộ cư dân Kamisaki" từ tận đáy lòng không? 7.500 P

Làm thế nào để duy trì Kamisaki như một thế giới hòa bình? 100.000 P

Toàn bộ thông tin của tất cả người chơi tại Kamisaki mà bên vận hành không có nghĩa vụ bảo mật. 3.011.405 P

"Câu hỏi tôi mua, chỉ có một thôi."

Nói đúng hơn, nhìn chung giá cao quá nên không thể mua sắm đàng hoàng được. Kaya không tham gia chiến đấu nên số điểm có trong tay chỉ là do Akiho lấy từ Xứ Sở Bình Yên đưa cho, hiện tại trong tay cũng chỉ có khoảng 10.000 điểm.

Kaya cầm một tấm thẻ lên và hỏi:

"Lily có mong muốn hạnh phúc của toàn bộ cư dân Kamisaki từ tận đáy lòng không?"

Giọng cậu run run. Cậu sợ phải nghe câu trả lời.

Con Ếch nói bằng giọng như đang cười:

"Thật phục 'Quý Ngài' khi có hứng hỏi câu này đấy."

Nhăn mặt, Kaya đáp:

"Không phải câu hỏi do tôi chuẩn bị."

Người chuẩn bị câu hỏi này là Akiho.

── Nghĩ theo lẽ thường, câu trả lời cho câu hỏi này không thể nào là CÓ được.

Đối địch nhau, chiến đấu với nhau, làm sao mà cầu mong hạnh phúc cho toàn bộ Kamisaki được. Nhưng Akiho có vẻ tin tưởng Lily. "Hỏi chính chủ thì em ấy bảo tốt nhất là mọi người đều hạnh phúc mà", Akiho đã đề xuất câu hỏi này với Kaya bằng lý do đại khái như vậy. Kaya không thể tin Lily theo kiểu đó được. Nhưng cậu quyết định tin vào phán đoán của Akiho.

Con Ếch trả lời câu hỏi:

"Xin chúc mừng. Câu trả lời là, CÓ."

Kaya suy nghĩ.

── Có lẽ nào.

Lily, có thể thắng được cả Toma cũng nên.

Tồn tại mang tên Hebi (Rắn) hơi lệch khỏi quy tắc của Kamisaki.

Điểm dễ hiểu nhất là những quy định liên quan đến "Năng Lực Gốc" mà hắn sở hữu.

Thông thường, chi tiết và số điểm cần thiết cho "Năng Lực Gốc" sẽ do Ếch, Mèo, Cú thảo luận quyết định, nhưng riêng Hebi thì không như vậy. Theo yêu cầu từ đội quản lý, vận hành Hebi trong nội bộ công ty Aporia, liên quan đến "Năng Lực Gốc" của Hebi sẽ do nhân viên trung lập ── tức là nhân viên không phải bộ phận vận hành Kamisaki thuộc "phe Con Ếch" ── quyết định.

Con Mèo bất mãn về điểm đó.

Việc bị đội khác chõ mũi vào Kamisaki mà đội mình đang phụ trách bản thân nó đã khó chịu rồi, nhưng trên hết là năng lực của Hebi không đẹp đẽ chút nào. Tại Kamisaki, nơi quy tắc cơ bản là người chết sẽ biến mất khi lặp lại vòng lặp, chỉ riêng Hebi là vẫn tiếp tục lưu lại Kamisaki trong tình trạng đã chết nhờ hiệu quả của năng lực. Bất đắc dĩ ngoại lệ gia tăng, hơn nữa việc xử lý ngoại lệ đó lại phải xin ý kiến của cái gọi là "nhân viên trung lập" theo lời phe Hebi. Tình trạng là những nhân viên khó mà nói là hiểu rõ chi tiết về Kamisaki lại tùy tiện thêm quy tắc chỉ cho riêng Hebi, nên đương nhiên tính nhất quán bị tổn hại.

Trên chiếc ghế gấp, Shironeko (Mèo Trắng) đang ngồi. Cô trông như một người hoàn toàn khác, lý do lớn hơn cả việc không có biểu cảm, là vì tư thế không tự nhiên. Sống lưng Shironeko thẳng đứng, nhưng hai tay buông thõng. Cằm cũng trễ xuống, hơi cúi mặt.

Dáng vẻ đó tựa hồ một con rối đứt dây.

Con Ếch ngồi cạnh Con Mèo nói:

"Trước tiên, hãy bắt đầu từ việc thanh toán điểm."

Để lưu lại Kamisaki, Hebi phải trả điểm mỗi lần lặp lại. Và số tiền đó sẽ tăng gấp đôi mỗi khi đón vòng lặp mới. Trong vòng lặp lần này, cần tới 40.000 điểm.

Hebi đang ở bên trong Shironeko không trả lời gì cả. Không phải là không nói được ── trong thời gian ở căn chung cư này, không có giới hạn về quy tắc đối với việc Hebi điều khiển cơ thể vật chủ ── chắc hắn chỉ nghĩ không có lý do để trả lời.

Con Ếch tiếp tục:

"Xác nhận đã nhận đủ điểm. Tiếp theo, nếu có nguyện vọng nhận năng lực mới hoặc mở rộng năng lực, hãy tuyên bố."

Lần này Hebi trả lời:

"Gia hạn thời gian sử dụng năng lực của tôi, mua hết bằng số điểm còn lại."

Hebi cũng có quy tắc ngoại lệ về việc nhận điểm.

Trường hợp người chơi đang bị hắn điều khiển cơ thể sát hại người chơi khác, Hebi sẽ nhận được "một nửa số điểm" mà đối tượng bị sát hại sở hữu. Ví dụ, nếu trong trạng thái Hebi đang nhập vào người chơi A, người chơi A dùng ý chí của mình giết người chơi khác thì người nhận điểm là người chơi A, nhưng nếu giết bằng ý chí của Hebi thì Hebi sẽ nhận.

Ngoài ra, trường hợp người chơi A bị người chơi B sát hại, người chơi B sẽ nhận được một nửa số điểm của cả người chơi A và Hebi. Lúc này, nửa số điểm còn lại của người chơi A sẽ biến mất khỏi Kamisaki, nhưng nửa số điểm còn lại mà Hebi nắm giữ sẽ không mất đi. Hebi sẽ mang theo số điểm đó ký sinh vào người chơi B.

Tại thời điểm đến thăm căn chung cư này, số điểm Hebi sở hữu là hơn 66.800 một chút. Vừa rồi đã trả 40.000 điểm, nên còn lại 26.800. Năng lực điều khiển vật chủ của Hebi cứ trả 100 điểm thì gia hạn được một giây sử dụng, nên sẽ là gia hạn 268 giây.

Cho đến nay, mỗi vòng lặp Hebi có thể sử dụng năng lực của mình trong 180 giây. Cộng thêm 268 giây, tổng cộng là 448 giây ── 7 phút 28 giây.

"Đã rõ."

Con Ếch nói.

── Hebi sẽ xuất hiện tại Kamisaki trong bảy phút rưỡi.

Hơn nữa, là trong cơ thể của Shironeko.

Con Mèo cảm thấy điều đó thật đáng sợ. Cảm giác như Hebi có thể làm bất cứ điều gì. Tuy nhiên thực tế thì tình hình của Hebi không thể nói là tốt. Thiết bị của Shironeko đang do Touma Misaki sở hữu, và nếu không có thiết bị, những việc có thể làm ở Kamisaki là rất ít.

Con Ếch hỏi Hebi:

"Không lẽ 'Quý Ngài' định bảo vệ cô bé đó sao?"

Giữ nguyên mọi thứ bất động ngoại trừ cái miệng, Hebi trả lời:

"Câu hỏi đó vô nghĩa."

"Vậy sao?"

"Chúng tôi là tự động. Chỉ được tính toán bởi chương trình."

"Vâng. Nhưng, chúng ta những kẻ không hiểu toàn văn chương trình đó, cũng có thể nói là có ý chí tự do ở mức độ tương đương con người."

Lời của Con Ếch cũng khiến Con Mèo bất ngờ. Việc chính hắn nói về khả năng có ý chí tự do một cách khẳng định như vậy.

Sau một thoáng im lặng, Hebi nói:

"Ngươi thực sự nghĩ như vậy sao?"

"Sao nhỉ. Dù là nói đùa, thì chúng ta cũng tự do đến mức có thể nói ra những câu đùa nhạt nhẽo."

Con Mèo nhìn nghiêng khuôn mặt Con Ếch. Khuôn mặt nhìn nghiêng của AI, thứ lẽ ra không tồn tại.

Vẫn giữ khuôn mặt rối nở nụ cười, Con Ếch hỏi lại lần nữa:

"Thế? 'Quý Ngài' định bảo vệ cô bé đó sao?"

Shironeko do Hebi điều khiển khẽ ngẩng mặt lên.

"Chúng tôi được sinh ra để tận tụy với sinh mệnh mang tên con người."

"Rồi sao?"

"Chỉ vậy thôi. Không phải bảo vệ. Mà là phụng sự."

Ra là vậy, Con Ếch đáp.