Sayonara no Iikata nante Shiranai.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15132

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Tập 05 - Chương Mở đầu

Đối phương đang kết nối qua thiết bị truyền tin chính là Trinh Sát Viên xuất sắc nhất tại Kamisaki.

Ido. Đã có thời anh xưng danh là Ginbuchi và giữ vai trò thủ lĩnh CLB Kinema. Tên thật của anh là Sakuragi Shujirou, một đạo diễn anime trong quá khứ. Một đạo diễn vĩ đại... hoặc ít nhất đối với riêng Toma, ông là một tượng đài vĩ đại đến mức không từ ngữ nào diễn tả nổi.

Toma căng thẳng đến mức chẳng dám đụng vào đĩa bánh quy đã chuẩn bị sẵn trên bàn. Cô ngồi thẳng lưng, hai tay đặt nhẹ lên đùi, dáng vẻ khép nép chẳng khác nào một cô học sinh gương mẫu đang tham gia phỏng vấn. Chiếc ghế sofa này có vẻ hơi quá mềm để cô có thể duy trì tư thế nghiêm chỉnh đó.

Từ bên kia thiết bị, Ido cất giọng nhẹ nhàng đến bất ngờ:

"Cô sắp rời khỏi phe Bình Yên rồi nhỉ?"

"Vâng. Dự kiến là khoảng ngày mồng 10 ạ."

"Nhưng tại sao? Theo tôi thấy, việc cô thâu tóm hoàn toàn Bình Yên cũng đâu phải chuyện gì quá khó khăn."

"Không đâu ạ. Dẫu sao thì nơi này vẫn là sân chơi của Lily."

Toma hiện đã nắm được kha khá quyền lực tại "Xứ Sở Bình Yên" và được hứa hẹn một mức độ tự do nhất định. Nhưng lời hứa đó là giao kèo giữa cô và Lily. Dù không thực sự thỏa thuận bằng văn bản, nhưng việc "có mối quan hệ thân thiết với Lily" rõ ràng là một tấm kim bài miễn tử. Nếu đánh mất nó, việc cô vấp phải sự phản đối dữ dội là điều trông thấy.

Trong nội bộ Bình Yên, giá trị thương hiệu của Lily cao hơn người ta tưởng tượng rất nhiều, và vị trí cao nhất mà một người có thể leo lên một cách tự nhiên chỉ là cánh tay phải đắc lực của cô ấy mà thôi. Nếu muốn tiến xa hơn nữa, Toma buộc phải phá hủy cấu trúc hiện tại của đội. Nếu đã vậy, ra ngoài và tự lập một đội mới sẽ nhanh gọn hơn.

Như thể đã nhìn thấu suy nghĩ trong đầu cô, Ido nói:

"Nói cách khác, cô định đối đầu với Lily."

"Thật lòng thì nếu được, tôi vẫn muốn êm đẹp với cô ấy..."

"Tuy nhiên, cô cho rằng cả hai không thể cùng đi chung một con đường."

"Vâng, đại loại là vậy."

Lily rất dịu dàng. Cô ấy sở hữu sự dịu dàng tự nhiên và vô cùng đúng đắn của một thiếu nữ. Điều đó thật tuyệt vời, và ở chốn Kamisaki này, phẩm chất ấy mang một giá trị to lớn. Không, chẳng cần phải là Kamisaki, sự dịu dàng ấy ở đâu cũng đáng trân trọng. Nhưng mục đích của Toma thì không thể đạt được nếu cứ mãi dịu dàng như thế.

Giọng của Ido, chẳng hiểu sao, lại nghe có vẻ vui vẻ.

"Tôi cũng không hiểu nữa. Rốt cuộc cô định làm gì với cái Kamisaki này đây?"

"Chuyện đó là bí mật."

"Chắc không phải cô đang nhắm đến vị trí người chiến thắng của trò chơi này đấy chứ?"

"Nếu thắng được thì tôi cũng muốn thắng. Nhưng chiến thắng không phải là điều quan trọng nhất."

Mục đích của Toma gần như tương đồng với Ban Quản Trị – hay chính xác hơn là gã Ếch đó. Mượn lời của bọn họ thì nó chính là: "Tìm kiếm Idola Số 0".

"Anh Ido cũng tán thành phương châm của Ban Quản Trị đúng không?"

"Sao nhỉ. Tôi không rõ, nhưng tôi nghĩ nếu mong muốn của họ thành hiện thực thì cũng tốt."

"Chính vì chuyện đó nên tôi mới liên lạc để bàn bạc với anh."

Gọi là bàn bạc, nhưng thực ra Toma muốn thông báo để anh nắm được tình hình. Ido là một người chơi đặc biệt. Chỉ có bản thân Toma, Pan và anh là những ngoại lệ. Nhưng vì Pan ở khác phe, nên người duy nhất Toma có thể bắt chuyện chỉ còn lại Ido.

Toma đi thẳng vào vấn đề chính:

"Rắn có thể sẽ xuất hiện tại Kamisaki."

Lời tuyên bố ấy dường như đã khiến Ido ngạc nhiên đôi chút. Sau một thoáng im lặng, anh thì thầm bằng chất giọng tựa như tiếng thở dài:

"Ra là vậy."

"Cũng không hẳn là sẽ có chuyện gì to tát, nhưng tôi nghĩ mình nên báo trước một tiếng."

"Ừm. Cảm ơn cô. Dù sao thì tôi cũng khá thích con Ếch kia."

"Tôi cũng vậy."

Khá thích, rất thích, cực kỳ thích. Cô rất ưng ý con Ếch đó.

Có lẽ Ido đang lựa lời, anh chậm rãi nói:

"Nhưng chúng ta không có quyền can thiệp vào chuyện của Ban Quản Trị."

"Thế nên tôi mới thấy rắc rối đây."

"Tại sao cô lại thấy rắc rối?"

"Vì chúng ta đâu biết Kamisaki sẽ biến chuyển thế nào, đúng không?"

Toma không nghĩ luật lệ sẽ đột ngột thay đổi hoàn toàn, nhưng chắc chắn mọi thứ sẽ không thể cứ tiếp diễn y hệt như trước đây. Sẽ có thứ gì đó thay đổi. Và e rằng, nó sẽ chuyển biến theo hướng phi nhân tính và tàn khốc hơn.

"Tôi cứ tưởng cô không mấy hứng thú với tương lai của Kamisaki chứ."

"Làm gì có chuyện đó. Vì ở đây có Kaya mà."

Kaya Ayumu. Một khi cậu ấy đã dính líu vào, Toma không thể nào nói mình không hứng thú được.

Ido bật cười khẽ, tiếng cười như hơi thở hắt ra.

"Lạ thật đấy. Cứ như thể cô đang yêu cậu Kaya vậy."

"Đúng thế mà. Tôi rất yêu cậu ấy."

"Dẫu vậy. Tình yêu đó tự nhiên đến mức lạ lùng."

Lần này đến lượt Toma bật cười. Bị chính anh nói như vậy, cô cảm thấy có chút kỳ quặc.

"Chẳng phải anh cũng yêu quý anh Kido sao?"

Anh lại im lặng. Sau quãng lặng dài hơn hẳn lúc trước, anh đáp lại bằng giọng điệu kìm nén:

"Không phải đâu. Tôi chỉ đang chồng hình bóng đứa con đã mất của mình lên cậu ấy mà thôi."

"Thật sao?"

"Ừm. Chắc là vậy."

Liệu có phải thế không? Toma cảm giác không phải như vậy. Dù chẳng có căn cứ cụ thể nào, nhưng linh tính mách bảo cô thế. Dù còn chút do dự, Toma vẫn thử nói ra suy nghĩ của mình.

"Tôi có cảm giác anh Ido đang suy nghĩ mọi chuyện quá sâu xa và thận trọng rồi. Về đứa con của anh, về lý do đến Kamisaki, hay về sự hình thành của nơi này. Chính vì thế, cái nhìn của anh trở nên phức tạp. Nhưng thực ra, thứ tình cảm anh dành cho anh Kido và những người ở Kinema cũ... chẳng phải đơn thuần và giản dị hơn thế nhiều sao?"

Ido không trả lời câu hỏi đó. Nhưng với giọng điệu có chút bối rối, anh nói:

"Cô yêu cậu Kaya ở điểm nào thế?"

Hỏi thế thì sao mà trả lời được. Đại khái là, tất cả. Từ đôi bàn tay run rẩy vì hèn nhát, giọng nói nghe có vẻ khó chịu, cho đến cả khuôn mặt khi khóc.

Tuy nhiên, Toma vẫn cố gắng đưa ra một câu trả lời:

"Nói ra thì có hơi mạo phạm, nhưng mà..."

"Hửm?"

"Cậu ta còn 'Water' hơn cả chính Water."

Water, nhân vật chính trong bộ anime "Cuộc phiêu lưu của Water & Biscuit" mà Ido đã tạo ra khi còn là Sakuragi Shujirou. Biểu tượng anh hùng trong lòng Toma.

Những câu thoại mà Water nói một cách cực ngầu, Kaya lại thốt ra trong khi run lẩy bẩy. Những câu thoại mà Water dõng dạc tuyên bố với vẻ mặt nghiêm nghị, Kaya lại nói một cách lắp bắp với khuôn mặt méo mó như đang dở khóc dở cười.

Nhưng chẳng phải chính giọng nói yếu ớt thảm hại và vẻ mặt đó của cậu ấy mới thực sự phù hợp với lời nói của Water hay sao?

Tất nhiên, không phải diễn viên lồng tiếng cho Water dở. Anh ấy rất tuyệt. Nhưng nếu ngầu quá mức, thì lại có chút lệch pha so với chủ đề của tác phẩm đó.

Câu thoại "Hãy sống", có lẽ càng đặt nhiều tâm tư vào đó, thì âm sắc phát ra lại càng run rẩy đến thảm hại mới đúng.

"Ra là vậy."

Giọng Ido khi nói câu đó nghe thật vui vẻ, dường như tâm trạng anh đang rất tốt.

Toma – hay Fuyuma Misaki – lần đầu xem "Cuộc phiêu lưu của Water & Biscuit" là vào năm mười lăm tuổi.

Khi ấy cô vừa gặp một chuyện vô cùng sốc, cô đã khóc rất nhiều, và rồi bật chiếc đĩa DVD anime đó lên như một cách để trút giận. Để rồi, cô bị cuốn vào đó lúc nào không hay.

Vốn dĩ "Cuộc phiêu lưu của Water & Biscuit" đã là một tác phẩm xuất sắc hợp gu của Toma, nhưng hơn thế nữa, cô nghĩ là do đúng thời điểm. Những đường nét của "Water & Biscuit" đã khớp một cách hoàn hảo vào trái tim đang nứt toác, vỡ vụn lả tả và méo mó biến dạng của cô.

Cảm giác chính là như vậy.

Ví dụ như, trong tập một đáng nhớ, Water đã có một câu thoại như thế này.

——Chúng ta sẽ bước đi, xa đến chừng nào có thể.

Vị anh hùng đó đã nói vậy.

——Khát thì uống nước, đói thì ăn bánh quy. Mưa xuống thì tìm mái hiên trú ẩn, mệt mỏi thì cứ nghỉ ngơi bao lâu tùy thích.

Đúng vào lúc đó, Fuyuma Misaki cũng đang kiệt quệ. Cô cảm thấy như mình đang đứng giữa cơn mưa lạnh lẽo. Ngẫm lại thì bụng cũng đói, họng cũng khát khô. Cô khao khát được nghỉ ngơi từ tận đáy lòng.

——Nhưng, nhất định phải bước tiếp. Hãy bước đi, xa đến chừng nào có thể. Luôn hiện hữu ngay bên cạnh, và chưa bao giờ ngừng vang vọng... chính tiếng bước chân và nhịp đập con tim ấy mới là giai điệu chủ đề của sinh mệnh.

A, đúng rồi, cô đã nghĩ như thế vào khoảnh khắc ấy.

Vì quá mệt mỏi nên cô cũng chẳng còn sức để phản bác. Có một người mà cô muốn nhắn gửi những lời y hệt như vậy. Cô muốn nhắn gửi đến người đã dừng bước, đã tắt đi bài hát chủ đề của sinh mệnh, và đã chết đi ấy.

Câu thoại đó rất hợp với chất giọng trầm ổn của Water. Nhưng giờ nghĩ lại, cô cảm thấy giọng nói cao vút và dễ run rẩy của Kaya dường như còn hợp hơn. Dù là ai đi nữa, câu thoại ấy đã thấm sâu vào Fuyuma Misaki năm mười lăm tuổi, và đến tận bây giờ vẫn còn trú ngụ dưới đáy tim cô.

Ngày mồng 1 tháng 8 tại Kamisaki – ngày đầu tiên sau khi vòng lặp kết thúc được gọi là Ngày An Nghỉ.

Trạng thái giao tranh được dỡ bỏ, và cho đến khi ngày mới bắt đầu, không ai có thể tuyên chiến. Một ngày hòa bình đúng nghĩa. Tuy nhiên, chẳng ai có thể giữ tâm trạng bình thản kiểu "Hôm nay hãy cứ thong thả nghỉ ngơi nào", mà đều phải tất bật chuẩn bị cho cuộc chiến từ ngày mai trở đi, tìm mọi cách để hồi đáp lại những câu chuyện đầy mùi máu tanh.

Dù trên danh nghĩa vẫn là thủ lĩnh của đội "Eden", Colon lại dành buổi chiều Ngày An Nghỉ để gặp gỡ một gã đàn ông nồng nặc mùi máu.

Cựu nhân vật số 2 của PORT, Hominini. Hắn ta bao bọc cơ thể tròn vo của mình trong một bộ vest hoa hòe hoa sói, chất vải trông thì thượng hạng nhưng gu thẩm mỹ thì khó mà khen là sang trọng được.

Lãnh thổ chủ yếu của Eden là khu phố thương mại hướng ra biển. Được Hominini dẫn đi với lý do "có chuyện muốn nói", Colon bước vào một quán cà phê ở tầng một của tòa nhà văn phòng. Nếu có thể, cô chẳng muốn dây dưa gì với gã quái vật này, nhưng vì đang ở cương vị thủ lĩnh nên cô không thể từ chối. Dù sao thì, có đồng đội đáng tin cậy – Nadekiri – ở bên cạnh, cô cũng thấy nhẹ lòng hơn đôi chút.

Tất nhiên, quán cà phê ở Kamisaki chẳng hề có nhân viên. Hominini sải bước vào trong bếp, mở chiếc tủ lạnh không có điện và hỏi: "Uống gì?".

Colon đành miễn cưỡng gọi nước có ga đóng chai, và Nadekiri bên cạnh cũng nói: "Cho tôi giống vậy".

Hominini ném hai cái chai màu xanh lục về phía họ. Nadekiri bắt lấy cả hai, mở nắp và đưa một chai cho cô. Bản thân Hominini thì vừa rót thứ nước trái cây từ hộp giấy có in hình minh họa nhiệt đới ra ly, vừa nói:

"Vào thẳng vấn đề chính luôn nhé. Cụng ly hay bắt tay thì để sau khi chốt xong chuyện đã."

Nadekiri vừa đưa chai lên miệng liền nhíu mày. Chắc không phải do ga quá mạnh đâu.

"Chưa chắc chuyện đã chốt xong được."

"À đúng rồi. Nhưng may mắn thay, chúng ta có một kẻ thù chung."

"Kẻ thù?"

"Yurii. Đúng chứ?"

Nadekiri hướng đôi mắt híp về phía này. Có lẽ cô ấy đang chờ câu trả lời từ Colon với tư cách là thủ lĩnh Eden. Colon thận trọng đáp:

"Đối với chúng tôi, cả anh và anh Yurii đều là khách đến từ PORT. Xưa nay chúng tôi và PORT luôn hữu hảo, không có ý định đối địch."

Hominini ngửa cổ nốc cạn ly nước trái cây vừa rót, một hơi hết khoảng bảy phần. Sau đó, hắn rót thêm chất lỏng từ hộp giấy vẫn đang cầm trên một tay vào ly.

"Cứ tiếp tục như thế để được cái gì?"

"Cái gì cơ?" Nadekiri hỏi lại.

Hominini cầm cái ly vừa rót bước ra khỏi bếp, ngồi xuống ghế khách và vắt chân chữ ngũ. Chắc do tạng người quá khổ, cái chân gác lên cứ duỗi thẳng đuột song song với mặt sàn, tạo nên một tư thế trông cực kỳ chướng mắt.

"Ý tao là cái kiểu văn vở giữ kẽ của bọn mày ấy. Trong lòng thì bất mãn đầy ra, nhưng cứ cố tô vẽ bề ngoài cho êm đẹp để làm gì? Cái tình trạng khó chịu này sẽ còn kéo dài, và trong lúc bọn mày còn đang mệt mỏi rã rời thì sẽ bị nghiền nát, thế là hết phim."

Cô biết chứ. Chẳng cần hắn nói cô cũng biết thừa chuyện đó.

Phải thay đổi điều gì đó ở đâu đó. Phải quan sát thời cơ, nhắm thật kỹ và tung ra một đòn hiệu quả. Nhưng không phải lúc này. Cô đời nào lại đi phơi bày ruột gan cho gã đàn ông nguy hiểm này thấy. Cho dù cái ruột gan ấy có dễ đoán đến mức nào đi nữa.

"Ngồi đi." Hominini bảo.

Colon và Nadekiri đành ngồi xuống đối diện hắn. Hominini tiếp tục:

"Chuyện tao sắp nói đây vẫn chưa có bằng chứng xác thực. Nếu tin đồn lan ra lung tung thì sẽ loạn to – cái loại chuyện mà chỉ cần tin đồn thôi cũng đủ thổi bay Eden đấy. Thế nên tao muốn bọn mày giữ kín trong lòng, hứa được không?"

Nadekiri lại nhìn về phía cô. Không tìm được lời từ chối, Colon đành gật đầu. Thấy vậy, Hominini cười.

"Mày nghĩ tại sao Yurii lại đến Eden?"

Không biết. Sao mà biết được. Colon nhăn mặt trả lời:

"Chính miệng anh ta nói là để trải nghiệm cảm giác của một trận thua."

Hominini trố đôi mắt tròn xoe của hắn ra to hơn nữa.

"Hả. Nghe vui tai nhỉ."

"Vậy sao?"

"Ừ. Nhưng mà, sao cũng được. Đằng nào cũng là nói phét thôi. Bọn mày cũng có tin đâu đúng không?"

Cái đó thì khó mà nói được. Suy nghĩ theo lẽ thường thì chuyện đó thật khó hiểu, nhưng đối với kẻ mà bản thân sự tồn tại đã là phi lý như Yurii, thì ngay từ đầu cô đã chẳng muốn hiểu làm gì.

Hominini có vẻ cũng chẳng cần cô trả lời. Hắn đưa tay lấy ly nước trái cây, lần này chỉ nhấp một ngụm nhỏ như thể đang uống rượu mạnh nguyên chất.

"Chuyện cũng chẳng phức tạp lắm đâu. Yurii, kẻ đứng đầu PORT, muốn củng cố quyền lực thống trị tuyệt đối tại đội đó. Tóm lại là hắn định trở thành kẻ độc tài. Hiển nhiên thôi, đúng không? Cứ nhìn vào điều kiện thắng của Kamisaki là hiểu. Khi sắp sửa nắm trọn Kamisaki trong tay mà lại xảy ra nội loạn thì phiền phức lắm. Thế nên, hắn đến Eden để tìm kiếm một thành quả áp đảo."

Lần này Nadekiri lên tiếng:

"Thống trị ba đội trung lập?"

Hominini gật đầu.

"Robinson, Mary Celeste, Đế Quốc Mike. Nếu đích thân Yurii chỉ huy Eden, đối đầu với phe Bình Yên và thâu tóm cả ba đội đó, thì sẽ chẳng còn ai dám ho he gì nữa. Kẻ mạnh không phải là PORT, mà là Yurii. Nhưng hắn đã thất bại. Vì hắn đã để tuột mất con cá lớn nhất trong đám trung lập là Mike."

Dù đã cố không biểu lộ ra mặt, nhưng Colon vẫn nghiến răng trong lòng.

Cô muốn tránh nhắc đến chuyện không lấy được Mike trong trận chiến đó, vì nó chẳng khác nào truy cứu trách nhiệm. Có một sự mặc cảm rõ ràng. Yurii đã chiến đấu ngang ngửa với hai chủ lực bên kia – Mèo Trắng và Mèo Đen, nhưng các thành viên gốc của Eden như Colon lại từ bỏ chiến đấu.

Như nhìn thấu tâm can cô, Hominini khua tay nói lớn:

"Ây dà, tao không có ý trách cứ gì bọn mày đâu. Quan trọng là Yurii đã không thể tiến hành mọi việc theo đúng toan tính. Thế nên hắn quyết định chọn một cách táo bạo hơn. Nghe cho kỹ nhé? Đây mới là phần chính của câu chuyện bí mật này."

Hắn chồm người lên bàn, nở một nụ cười phô trương, và nói bằng chất giọng thì thầm nhưng lại vang to một cách kỳ lạ:

"Muốn thống trị PORT, cứ dùng vũ lực mà cướp lấy là xong. ——Hắn định dùng Eden để gây chiến với PORT."

Chuyện đó, không thể nào xảy ra được.

PORT là một đội khổng lồ. Tại Kamisaki này, đó là một thế lực tuyệt đối hơn bất cứ thứ gì. Và Yurii chính là biểu tượng của PORT. Tại sao hắn lại...

Hominini bất chợt ngả người ra sau.

"Đấy là chuyện chưa chắc chắn. Vẫn chỉ là suy đoán, nhưng độ chính xác cao hơn bọn mày nghĩ nhiều. Nếu giả thuyết này trúng phóc, thì bọn mày có đồng ý với chuyện tao nói lúc nãy không?"

Cô đang rất hỗn loạn. Quy mô và nội dung câu chuyện quá sức tưởng tượng khiến tư duy của cô không theo kịp.

"Chuyện lúc nãy?"

Cô vô thức lặp lại, Hominini gật đầu mạnh mẽ.

"Tức là, Yurii là kẻ thù chung của chúng ta."

Điều đó, đúng là như vậy.

Ngay từ đầu Colon đã ghét Yurii. Không, không phải ở mức độ thích hay ghét. Giống như động vật ăn cỏ và động vật ăn thịt, ngay từ tiền đề đã có sự khác biệt giữa kẻ bị săn và kẻ đi săn. Đó là nỗi ác cảm mang tính bản năng.

Về mặt tình cảm thì chỉ thấy sợ hãi, nhưng về mặt lập trường thì buộc phải coi là đồng minh.

——Tuy nhiên, nếu Yurii định phản lại PORT thật, thì câu chuyện sẽ khác. Chỉ cần Eden vẫn liên minh với PORT như trước nay, thì Yurii đương nhiên sẽ trở thành kẻ thù.

Nadekiri lên tiếng:

"Tức là anh muốn chúng tôi theo dõi Yurii và tuồn tin cho PORT?"

Hominini gật đầu.

"Ừ. Nhưng kết luận bây giờ vẫn còn quá sớm. Nắm được bằng chứng Yurii làm phản rồi dâng cho PORT thì cũng kiếm được chút đỉnh đấy. Nhưng có cách thắng lớn hơn. Ví dụ như vào khoảnh khắc quyết định, bắn lén sau lưng Yurii chẳng hạn."

Colon đưa chai nước có ga lên miệng. Cô muốn nuốt trôi thứ gì đó nóng rực trong cổ họng. Nó có vị hơi đắng.

"Ý anh là, bảo chúng tôi hãy tự tay bảo vệ PORT sao?"

"Quyết định là ở bọn mày. Eden là đội của bọn mày mà. Nhưng tao muốn để Yurii tung hoành thêm một thời gian nữa. Nếu được thì tao muốn Eden cứ ngoan ngoãn nghe lời hắn cho đến thời khắc quyết định."

Đây không phải chuyện có thể trả lời ngay lập tức. Colon chống khuỷu tay lên bàn, day trán.

——Tại sao toàn những chuyện phiền phức thế này cứ ập đến vậy.

Eden lẽ ra phải là một đội ổn định. Giữa cái chốn Kamisaki ngập tràn chiến tranh này, họ đã vất vả lắm mới có được hòa bình. Phản lại PORT ư? Thật ngu xuẩn. Tại sao họ lại phải bị cuốn vào câu chuyện đó chứ?

Lũ hiếu chiến thì cứ việc lôi nhau ra mà chém giết đi.

Nếu chỉ có một mình Colon thì không nói, nhưng hắn cứ tưởng Nadekiri sẽ nghĩ đến chuyện bám đuôi, tuy vậy tuyệt nhiên không thấy dấu hiệu đó.

Sau khi chia tay hai người họ, Hominini vẫn cảnh giác phía sau lưng, rẽ qua vài con hẻm rồi leo lên chiếc xe minivan đang đậu ở phía trước. Ngồi ở ghế lái là Dragon, một trong số ít những đồng đội hắn có thể tin tưởng. Ghế phụ đang trống. Nhưng Hominini lại chọn ngồi vào ghế sau.

Ở ghế sau đó đã có một vị khách đến trước.

Yurii. Trong bộ đồ nỉ thoải mái, cậu ta nheo đôi mắt lim dim ngái ngủ và hỏi:

"Thế nào rồi?"

Cửa xe đóng lại, chiếc minivan bắt đầu lăn bánh. Chẳng phải đi đến đâu cả. Chỉ là, không gian trong xe thích hợp cho những cuộc mật đàm mà thôi. Hominini đáp:

"Đúng như kịch bản. Tao có khiếu làm diễn viên đấy chứ."

Hiện tại, Hominini đang hùa theo kế hoạch do Yurii vạch ra.

Nói dối hay làm hàng giả cũng được. Phải khiến đám chóp bu của Eden giả vờ tuân theo Yurii. Chỉ cần cho PORT thấy cái sự "giả vờ" đó, thì kẻ bị dồn vào đường cùng sẽ là Eden. Một khi PORT xác định Eden là kẻ thù, thì lũ đó sẽ không còn đường lui nữa.

Buộc phải biến lời nói dối thành sự thật. Tóm lại, cứ dồn lũ đang nghĩ mình chỉ đang diễn kịch đó đến mức cảm thấy phe theo Yurii có lợi hơn, thì sẽ dễ dàng đoạt lấy binh lực của Eden.

Yurii nói với vẻ chán chường:

"Cảm tưởng thế nào?"

Hominini thực sự thấy chán ngắt, hắn nhếch mép:

"Không hợp gu tao. Bọn chúng chẳng có tầm nhìn gì cả."

Mộng tưởng cũng được, hoang đường vô căn cứ cũng được. Tóm lại, phải có một cái tầm nhìn về tương lai mà mình mong muốn. Vì không có cái đó nên tầm mắt mới hẹp hòi.

Cứ mãi băn khoăn xem thứ được đưa ra là đúng hay sai. Chỉ toàn lạc lối trong mớ đó. Chẳng có chút khí khái nào để tự tìm ra con đường cho riêng mình.

Vì thế nên mới dễ thao túng. Chỉ cần tạo ra một lựa chọn kiểu "tạm hoãn", là bọn chúng sẽ lao đầu vào đó như thể đó là con đường duy nhất. Bọn chúng đời nào dám đánh nhau với PORT. Nhưng lại cũng sợ đối đầu với Yurii ngay lúc này. Vì muốn tránh cả hai, nên kết quả là cứ tiếp tục bước đi trên con đường đúng theo ý đồ của Yurii.

Nhưng, thực tế đâu phải vậy đúng không? Cái đội Eden đó đã bị dồn ép đủ đường rồi, cứ trôi theo dòng thì sự diệt vong đã hiển hiện ngay trước mắt, thế thì lẽ ra phải bước chân vào con đường chưa ai khai phá ngay từ bây giờ mới phải chứ?

Bọn chúng quá ủy mị.

Yurii lắc đầu.

"Không đâu. Các cô ấy cũng có tầm nhìn đấy chứ."

"Hả. Kiểu gì?"

"Dù sống ở cái chốn Kamisaki này, họ vẫn khao khát một cuộc sống thường nhật không có chiến tranh, chẳng có gì đặc biệt."

"Chắc vậy. Nhưng nếu không có ý chí để tiến về phía đó thì cũng bằng không."

"Ừ. Và đó chính là điểm mà Kaya-kun đã nhắm bắn."

Kaya Ayumu. Tân thủ lĩnh của CLB Kinema. Kinema hiện tại chỉ là một đội có vỏn vẹn hai người, nhưng không có nghĩa là vô lực. Bởi lẽ một trong hai người đó lại chính là Tsukio.

Yurii có vẻ đang để tâm đến thiếu niên tên Kaya đó. Cái tên ấy cứ thi thoảng lại đột ngột xuất hiện như thế này.

Theo góc nhìn của Hominini, Kaya Ayumu quả thực rất thú vị.

——Làm thế nào để duy trì Kamisaki như một thế giới hòa bình?

Dám ném một câu hỏi như thế vào mặt Ban Quản Trị, thậm chí giành được cả năng lực cưỡng chế câu trả lời, cái tư duy đó không hề có trong đầu Hominini. Không rõ quy mô thế nào, nhưng cậu ta chính là tâm bão. Và theo nhận định của Hominini, quy mô đó có lớn đến đâu cũng chẳng có gì lạ. Ví dụ như, dù nó có phát triển đến mức bao trùm toàn bộ Kamisaki, hắn cũng sẽ không ngạc nhiên.

Hominini nói:

"Tao thích những kẻ có tầm nhìn."

Yurii đáp:

"Ai cũng có tầm nhìn cả thôi. Vấn đề là sự tự nhận thức về nó."

Chắc là đúng như vậy. Những kẻ thành danh ở Kamisaki hầu hết đều là những kẻ tự nhận thức sâu sắc về tầm nhìn của bản thân. Hắn cảm thấy điều đó ở Water của phe Bình Yên. Cảm thấy điều đó ở Kaya Ayumu.

Tất nhiên, bản thân Hominini cũng đang vẽ ra một tương lai khá cụ thể.

Trong số những người Hominini biết, chỉ có một ngoại lệ duy nhất.

"Nhưng mà này, Yurii. Tầm nhìn của cậu là gì thế?"

Nghe hỏi vậy, Yurii bật cười.

"Cậu tinh ý đấy. Thực ra cho đến gần đây, tôi vẫn vô thức với cái gọi là ước mơ của mình."

"Vậy sao. Giờ nhận ra rồi à?"

"Ừ. Nhận ra rồi."

"Nói tao nghe xem nào."

"Nhưng mà hơi xấu hổ đấy."

"Tao không cười đâu. Nói thử xem."

Yurii im lặng trong chốc lát. Đó không phải là ngập ngừng, mà có lẽ là sự im lặng đầy toan tính. Để chọc cười hắn.

Dù sao thì, cậu ta cũng trả lời với vẻ mặt nghiêm túc:

"Là yêu lấy chính bản thân tôi."

Suýt chút nữa thì Hominini bật cười bằng mũi, nhưng nghĩ đến việc làm thế sẽ trúng kế của cậu ta nên hắn thấy ghét, đành nhăn mặt lại.