Phản Diện Tóc Vàng Trong Tiểu Thuyết Phượng Ngạo Thiên Cũng Muốn Hạnh Phúc

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 175

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11505

Tập 07: Thịnh nộ - CHƯƠNG 185: SỨC MẠNH KINH HOÀNG

"Cái gọi là Biệt đội Sát Long của các ông... còn không qua nổi ải của một 'tay sai' như ta."

Giọng Muen nhẹ nhàng, như thể đang nói chuyện phiếm với một người bạn cũ. Nhưng từng chữ một, như một con dao sắc lẹm, đâm thẳng vào tim Morton.

Đồng tử lão co giật. Lão muốn gầm lên phản bác, nhưng cú đấm vào bụng đã tống hết không khí ra khỏi phổi, khiến lão không thốt nên lời.

"Thật lòng mà nói, đội hình này... hơn mười cường giả Bậc 5, hàng trăm chiến binh Bậc 4, cùng vô số pháp sư. Khá ấn tượng đấy." Muen thản nhiên nói tiếp. "Nơi trú ẩn cuối cùng ta đến chỉ có một chiến binh Bậc 5. Nơi trước đó còn tệ hơn, chỉ có một con quái vật già nua sống qua mấy thế kỷ."

"Nhưng... để làm gì?"

Muen túm lấy cổ áo Morton, nện thẳng lão xuống đất. Chiếc bàn làm việc tinh xảo vỡ tan tành.

Giữa mùn cưa bay lả tả, mặt Morton tái mét. Chỉ một hành động đơn giản đó lại ẩn chứa một sức mạnh mà lão không tài nào chống cự. Lão là một trong những cường giả hàng đầu của Tales Mới! Nếu không vì sự cố này, lão đã đứng trên tuyến đầu, kề vai chiến đấu cùng Crane.

Nhưng giờ đây, lão như một đứa trẻ, bị gã đàn ông tóc vàng trước mặt dễ dàng đè bẹp chỉ bằng một tay.

"Các ông chỉ là những kẻ tù nhân, tự nhốt mình trong cái lồng này để trốn tránh Hameln, đến mức còn chưa bao giờ dám nhìn lên bầu trời thực sự. Về điểm này, các ông còn thảm hại hơn cả Annabavi."

Thế cục đã hoàn toàn đảo ngược. Giờ Muen là người nhìn xuống Morton.

"Hiểu chưa?"

"..."

Hiểu chưa?

Các ông... chỉ là những kẻ tù nhân thảm hại.

Từng lời, từng chữ vang vọng trong đầu Morton.

"...Ý ngươi là... mọi nỗ lực của chúng ta... đều vô ích?"

Muen cố tình nới lỏng sự áp chế, để Morton cuối cùng cũng hít được một hơi. Nhưng thứ lão cảm nhận được lúc này không phải là sự nhẹ nhõm, mà là kinh hoàng.

Và... phẫn nộ!

"Ngươi dám nói... mọi cuộc chiến, mọi hy sinh của chúng ta... đều vô nghĩa sao?"

Đùa à! Ai tin chứ?

Mái tóc bạc được chải chuốt gọn gàng giờ rối tung. Gương mặt ôn hòa biến mất, thay vào đó là sự dữ tợn. Cơn giận dữ bùng nổ, và trong khoảnh khắc đó, Morton phá vỡ được sự áp chế của Muen.

"Hử?"

Muen nhướng mày kinh ngạc. Cả hai đều là Bậc 5, hắn vậy mà lại để lão thoát ra trong thoáng chốc. Đây là lần đầu tiên, ngoại trừ lần đối đầu với Ariel.

"Đồ chó săn của Ác Long! Chết đi!"

Morton mất hết bình tĩnh, lão tấn công Muen một cách điên cuồng, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Lão phải chứng minh gã tay sai này đã sai! Họ, Tales Mới, chắc chắn có sức mạnh để hạ gục rồng!

"Hả?"

Nhưng cú đấm của Morton chỉ trúng vào hư không.

"Đây... đây là đâu?"

Lão sững sờ nhìn quanh. Không còn là văn phòng. Lão đang ở trong một không gian tối tăm, trống rỗng.

Nó giống như một đấu trường... nhưng không có khán giả, không có đối thủ. Chỉ có mình lão, như một gã hề cô độc, thậm chí còn không tìm thấy kẻ thù của mình.

"Lại là thủ đoạn hèn hạ! Tên tay sai kia, ngươi chỉ biết dùng mấy trò bẩn thỉu này thôi sao? Ra đây! Ra đây cho ta!"

Morton gầm lên giận dữ. Nhưng tiếng gầm của lão tắt lịm.

Bởi vì, một cảm giác khiến linh hồn phải run rẩy ập đến. Lão vô thức ngẩng đầu.

Boong...

Một tiếng chuông cổ xưa vang lên, như đang đếm nhịp cho thời gian.

Và trên bầu trời giả tạo đó, giữa ranh giới của hư vô, một Mặt Trời Hắc Ám (Black Sun) thuần túy, viền ngoài là một vòng sáng trắng, treo lơ lửng như một con mắt sâu thẳm, kinh hoàng... đang lạnh lùng nhìn xuống lão.

Nhìn xuống... một con kiến.

Uy nghiêm không thể tưởng tượng. Áp lực không thể chống đỡ. Morton nghe thấy linh hồn mình đang gào thét. Bóng tối này... thật quen thuộc. Lão đã thấy nó trong đôi mắt của gã tóc vàng... nhưng giờ nó đã được khuếch đại lên hàng ngàn lần, nghiền nát mọi ý chí phản kháng.

"Tại sao... tại sao lại thế này?"

Morton không thể chịu đựng được nữa, hai chân mềm nhũn, lão quỳ sụp xuống.

Cơn phẫn nộ dữ dội ban nãy, trước áp lực tuyệt đối này, bị dập tắt một cách nực cười như một đốm lửa nhỏ. Lão cuối cùng cũng hiểu. Lão đã sai lầm.

"Sợ rồi à?"

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Morton cứng ngắc quay đầu. Gã tóc vàng đang đứng ngay cạnh, mỉm cười với lão. Lão chỉ biết gật đầu như một con rối.

"Ta cũng sợ," Muen thở dài, cũng ngước nhìn Mặt Trời Hắc Ám. "Ta tự hỏi làm thế nào mình lại trở thành một tồn tại đáng sợ như vậy."

"Ta không hề khoác lác. Ta tự tin rằng, chỉ riêng võ thuật và kinh nghiệm chiến đấu, ta có thể một mình cân mười chiến binh Bậc 5 của các ông. Họ chỉ là chiến binh bình thường, không phải loại quái vật như Ariel hay Zark."

"Còn gã mang 'Dòng Máu Rồng' kia? Huyết thống của một con thằn lằn lai tạp mà thôi." (Muen khịt mũi, hắn đã từng hấp thụ Cổ Long Huyết (Ancient Dragon Blood)).

"Số lượng... trước Hắc Hỏa (Black Flame) và Sức mạnh Thời gian (Time Power) của ta, là vô nghĩa."

"Nhưng..." Muen đột ngột nói, "Ngay cả khi ta mạnh đến mức khiến chính mình cũng phải sợ hãi... ta vẫn không đỡ nổi một tay của Hameln."

Muen vung tay.

Không gian lập tức thay đổi. Một hình ảnh cực kỳ chân thực hiện ra trước mắt Morton.

ẦM!

Morton kinh hoàng mở to mắt. Mặt Trời Hắc Ám mà lão vừa thấy... đang gầm thét, giải phóng một biển Hắc Hỏa vô tận, một sức mạnh đủ để hủy diệt thế giới. Lão run rẩy, vì lão biết mình sẽ bị thiêu rụi trong tích tắc.

Nhưng...

Sức mạnh kinh hoàng đó... biển lửa hủy diệt đó...

Bị chặn lại.

Bị chặn lại bởi một bàn tay trắng nõn, thon thả. Bàn tay ngọc ngà đó vươn ra một cách thản nhiên... và đẩy lùi cả Mặt Trời Hắc Ám.

Đẩy lùi...

Morton chết lặng, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó. Lão không còn hiểu nổi thế giới này nữa. Lão cứ ngỡ mình đã thấy tồn tại đáng sợ nhất, ai ngờ tồn tại đó cũng chỉ là một con tép riu.

Cá lớn nuốt cá bé, cá bé nuốt tép riu... Vậy... Tales Mới là cái gì?

"Ông nói đúng một điều. Ta, suy cho cùng, cũng chỉ là một tên tay sai."

Muen quay lại, cảm xúc phức tạp khi nhìn "viễn cảnh" mình bị Hameln đè bẹp.

"Và đây..."

"Đây mới là sức mạnh thực sự của Thiên Tai mà các ông... đang ảo tưởng muốn đánh bại."