Chương 19
Arnold trông cứ như một gã vô công rỗi nghề, hành tung bí ẩn, lúc ẩn lúc hiện.
Nhưng với Carol, điều đó chẳng quan trọng lắm.
Dù có chút tò mò về anh, cô cũng không định đào bới quá khứ làm gì.
Nghe chuyện kể cũng cần đúng thời điểm, đúng không khí; nếu chỉ vì thỏa mãn sự hiếu kỳ mà ép người ta mở miệng thì còn gì thú vị nữa.
Hơn nữa với Arnold, đó hẳn chẳng phải kỷ niệm vui vẻ gì.
Carol không phải kiểu người thích xát muối vào vết thương của người khác.
Cô tự thấy mình rất bao dung, nên những việc cần làm vẫn sẽ làm.
Cô biên soạn xong câu chuyện về thiếu nữ u linh, rồi viết một bản nhạc mang tên "Tiếng gọi vượt trăm năm".
Thú thật, cô chẳng rõ nó hay hay dở, vì trình độ âm nhạc của cô đâu có xuất chúng.
Nhưng đây là bản nhạc viết bằng cả trái tim, là bài thơ cô đã trút hết tâm can vào đó — thế là đủ.
Cô không biết Lucy có hài lòng hay không, nhưng bản thân cô thấy mãn nguyện.
Từ khi cha mẹ mất, cô đã ngộ ra một điều — dù là tang lễ hay nghi thức pháp sự, tất cả chỉ là màn kịch diễn cho người sống xem.
Nếu không còn ai chứng kiến... thì mấy cái nghi thức đó vô nghĩa.
Người thực sự đau lòng vì sự ra đi của cha mẹ cô... đếm trên đầu ngón tay.
Dù khi sống họ giàu nứt đố đổ vách, cái chết cũng chỉ khiến gia sản đổi chủ, rồi đám họ hàng bắn đại bác không tới cũng xông vào nhận vơ để chia chác —
Dĩ nhiên, cô đã đổi sạch số tài khoản, đổi địa chỉ và cạch mặt đám người đó.
Sao cũng được.
Dù khó chấp nhận, nhưng sự thật là Lucy đã biến mất.
Cô không biết nếu triệu hồi được ảo ảnh của Lucy, thì ảo ảnh đó có nhận thức hay không.
Thi sĩ lang thang quá hiếm, người tài giỏi lại càng ít, nên chẳng có mấy tài liệu để tham khảo.
Nhưng cô đã nỗ lực hết mình.
Chỉ cần bản thân không hối hận là được.
Còn kết quả — cứ để thiên phú và định mệnh lo liệu.
Ít nhất về mặt tâm ý, cô đã làm trọn vẹn.
Đó là tất cả những gì Carol có thể làm.
***
Hai tuần sau.
Quán rượu đông nghẹt, lâu lắm rồi mới nhộn nhịp thế này.
Carol giờ đã là nhân vật nổi tiếng ở thị trấn Maelzu.
Dù mới đến không lâu nhưng ấn tượng cô để lại vô cùng mạnh mẽ.
Cô làm thêm tại quán, ngày ngày đi khắp nơi hỏi thăm về Lucy khiến ai cũng biết mặt.
Hôm nay, Carol sẽ kể lại câu chuyện về Lucy, đàn hát vì cô ấy.
Người ta kéo đến chật ních.
Ông chủ hào phóng bao trọn không gian quán, miễn phí đồ uống cho mọi người — dù chỉ là loại rượu rẻ tiền nhưng ai nấy đều uống nhiệt tình.
Khi được hỏi, ông chỉ đáp: "Hồi bé tôi được Lucy chăm sóc nhiều lắm..."
Có lẽ, đó cũng là nỗi lòng chung của cả cái trấn này dành cho cô ấy.
Đây là buổi diễn tấu chính thức và hoành tráng nhất từ khi Carol trở thành Thi sĩ lang thang.
"Thưa mọi người."
Carol hắng giọng.
Hôm nay cô không mặc đồ nam mà diện một chiếc váy khá xinh xắn, nói với đám đông: "Lucy đã rời xa chúng ta."
Không gian đang ồn ào bỗng lặng thinh.
"Thực ra, tôi là kẻ khá thực dụng. Viết nên câu chuyện của chị Lucy, ban đầu là vì cái gì? Tôi mong sức mạnh Thi sĩ lang thang của mình thăng cấp, mong danh tiếng vang xa hơn — đó là mục đích ban đầu khi tôi dừng chân tại thị trấn Maelzu này."
Nghe vậy, mọi người đưa mắt nhìn nhau, bắt đầu xì xào bàn tán.
"Nhưng!" Carol cao giọng nhấn mạnh, "Lucy không còn nữa — sẽ không còn ai trong căn biệt thự kia dọa mọi người, cũng sẽ không còn ai trò chuyện về những năm tháng xưa cũ khi về già nữa... Mọi người đã mất đi một người bạn, một bậc tiền bối dịu dàng nhất."
"..."
"Tôi không muốn cô ấy biến mất."
Carol thổ lộ tâm nguyện: "Tôi từng nghe nói, cái chết thể xác chưa phải là kết thúc thực sự. Chỉ khi bị lãng quên, khi chẳng còn ai nhớ đến, một người mới thực sự tan biến khỏi thế gian này."
Ánh mắt Carol dừng lại nơi Arnold đang cải trang trong đám đông.
"Tôi không muốn quên Lucy, cũng không muốn mọi người trong trấn quên cô ấy. Cô ấy đã ở đây hai trăm năm, dõi theo mọi người từ thuở nhỏ, chứng kiến cả tổ tiên mọi người từ tấm bé. Không ai hiểu nơi này hơn chị ấy — cô ấy đã dịu dàng với tất cả chúng ta."
"Thế nên — tôi đã viết lại câu chuyện ấy..."
Cô lấy ra một cuốn sách, đặt sang bên cạnh.
"Tôi muốn mọi người hãy truyền tai nhau câu chuyện này, để không ai trong trấn quên những kỷ niệm về Lucy... để cô ấy sống mãi trong lòng chúng ta."
Mắt cô rưng rưng.
Carol dường như luôn dễ bị bầu không khí tác động, ngay cả khi chính cô là đạo diễn của nó: "Cứ coi đây là trò lừa đảo của Thi sĩ lang thang này cũng được, hay là lời thỉnh cầu từ một người bạn của Lucy, hoặc đơn giản là nỗi hoài niệm của chính những người ở đây..."
"Xin hãy truyền tụng câu chuyện này, bài thơ này, bản nhạc này!"
Cô thì thầm: "Hãy cùng tôi cao giọng hát."
Chiếc đàn hạc trên tay cô bỗng chốc tỏa sáng.
Thiếu nữ hít sâu một hơi, nói với tất cả: "Mời mọi người lắng nghe ca khúc: Tiếng gọi vượt trăm năm."
"Nơi dinh thự cổ xưa,
Vang vọng khúc ca hồn ma,
Lắng tai nghe thật kỹ,
Tiếng gọi vọng từ trăm năm.
..."
Nhạc Carol tự sáng tác không hẳn xuất sắc, thậm chí rất đơn giản, chẳng có hàm ý cao siêu gì.
Loại nhạc này không dành cho giới quý tộc kén chọn.
Mà dành cho những người dân chân chất của thị trấn Maelzu.
"...
Chị ấy đang gọi,
Mary,
Hãy kể lại cho chị nghe câu chuyện tình yêu.
..."
Trong đám đông, bà lão tên Mary bịt miệng.
Nước mắt bà tuôn trào ra.
Một bài hát vô cùng mộc mạc.
Nhưng.
Đó chính là những lời nhắn nhủ cuối cùng Lucy để lại cho người dân trong trấn vào khoảnh khắc tan biến.
Lời ca thì dài.
Giai điệu đơn giản, lặp đi lặp lại.
Nhưng Carol đã ghi lại trọn vẹn tất cả.
Tất cả những lời nhắn gửi.
Cho đến khi bản nhạc kết thúc.
Cô rạng rỡ mỉm cười: "Mọi người có muốn tôi hát lại lần nữa không ạ?"
"... Hát đi!!!" Đám đông đồng thanh gào lên.
"Vậy hãy cùng hát với tôi nhé!"
"Chơi luôn!!!"
Thế là, Carol cùng tất cả mọi người hòa giọng.
Nhiều người hát không hay.
Nhiều người chẳng thuộc lời.
Nhưng họ vẫn cứ hát...
Hát cho đến khi kiệt sức mới thôi.
Buổi biểu diễn khép lại, trong niềm xúc động vỡ òa.
...
"Khụ khụ khụ!!!"
Carol cầm cốc nước, uống vội vài ngụm rồi lại ho sặc sụa.
"Hát sung cho cố vào, giờ thì toang cái họng chưa?" Arnold đứng bên cà khịa.
Carol khàn đặc giọng: "Kệ tôi! Khụ khụ! Không có micro — muốn mọi người thuộc bài thì chỉ có cách hát đi hát lại thôi!"
Cô ôm lấy cổ, mặt nhăn nhó vì đau.
Arnold nhìn mà xót, nhưng anh cũng chịu chết, anh là Kiếm sĩ chứ đâu phải Mục sư.
Trong trấn đầy người làm Mục sư, nhưng lòng tự trọng của Carol cao ngút trời nên nhất quyết không cầu cứu.
Hình như cô thấy cái dáng vẻ "ngầu lòi" lúc nãy rất đáng giá, nên quyết không nhờ ai chữa trị để giữ hình tượng.
"Arnold, giúp tôi một tay."
Vì mất giọng, lời thiếu nữ nhỏ đến mức anh phải ghé sát tai mới nghe rõ.
Hơi thở nóng hổi phả vào tai khiến Arnold thoáng rùng mình.
Kỳ lạ là anh ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, nhưng định ngửi kỹ thì lại chẳng thấy gì.
Mà nói mới nhớ, cô nhóc này không chịu nhờ Mục sư nhưng lại chịu nhờ mình sao?
Chẳng lẽ vị trí của mình trong lòng cổ cao thế?
Arnold được dịp tự luyến không biết xấu hổ.
"Anh có thể... cõng tôi về nhà trọ không?"
Hơi thở nóng ẩm phả vào tai làm Arnold rạo rực, mà cái nội dung lời nói lại càng khiến anh hoang mang hơn.
Này, ý gì đây? Cõng về nhà?
Trông cô ấy đúng là cạn sạch mana rồi, yếu xìu, nhưng gái rủ trai cõng về nhà, không phải là đang "bật đèn xanh" sao?
Đầu Arnold nhảy số liên tục, anh khẽ khom lưng.
"Cô... nói nghiêm túc đấy à?"
Carol nhìn Arnold như nhìn thằng ngốc, kiểu: "Bộ anh thấy tôi đang đùa chắc?".
Sau đó, anh bế bổng cô lên.
"?"
Carol yếu ớt vùng vẫy nhẹ, nhưng nhận ra mình chẳng còn chút sức lực nào, đành khó khăn ghé tai Arnold: "Tôi bảo cõng, không phải bế..."
Nói đi cũng phải nói lại, trước đây Arnold không hiểu sao tư thế này gọi là "bế kiểu công chúa".
Giờ thì anh thông rồi — quả thực, tư thế này tôn vinh sự đáng yêu của con gái lên tầm cao mới, đúng chuẩn một nàng công chúa.
Lòng bàn tay Arnold bắt đầu đổ mồ hôi.
Tay trái anh đỡ khoeo chân, tay phải đặt sau lưng, vị trí sát sạt ngực...
Không ổn, toang thật rồi —
Nhưng...
Anh nuốt nước bọt, bịa đại một lý do sứt sẹo: "Không phải sau lưng tôi vướng thanh cự kiếm sao? Không cõng được, chỉ bế được thôi."
Carol ngớ ra một chút, thấy Arnold nói cũng có lý, lại đang vướng cây đàn hạc cồng kềnh nên gật đầu mặc kệ anh.
Đáng yêu quá đáng đi được.
Dù thế nào thì sinh vật trước mắt này cũng quá đỗi đáng yêu — không, dùng từ đáng yêu có lẽ vẫn chưa đủ đô.
Thật kỳ lạ, không biết do đầu óc mình đen tối hay sao, mà anh luôn cảm thấy Carol rất dễ khơi dậy bản năng đàn ông.
Giống như lúc này, cô quay mặt sang bên, giả bộ không quan tâm, nhưng đôi má ửng hồng đã tố cáo sự xấu hổ của cô.
Cái phản ứng này chỉ khiến người ta muốn trêu chọc thêm nữa, để nhìn thấy vẻ e thẹn của cô rõ hơn...
Carol, làm vợ anh đi!
Tất nhiên, câu này Arnold chỉ dám gào thét trong lòng chứ cho tiền cũng không dám thốt ra miệng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
