Chương 23
Có Arnold hộ tống, Carol thuận lợi đặt chân đến thành phố Demar.
Quả đúng như lời đồn, biểu tượng nổi tiếng nhất nơi đây chính là Cổ Linh Thụ — một gốc đại thụ tương truyền đã tồn tại suốt hai ngàn năm.
Thành phố Demar hiện lên với vẻ huy hoàng, rực rỡ.
Khác xa những thị trấn nhỏ bé như Carwen hay Maelzu mà cô từng đi qua, đây mới là một đô thị đúng nghĩa với quy mô rộng lớn.
Lần đầu trông thấy bức tường thành cao sừng sững hơn mười mét, Carol không kìm được nỗi xúc động.
Cảm giác như cô vừa chạm tay vào tầng sâu hơn của nền văn minh thế giới này vậy.
Nếu phải so sánh, Carol sẽ gọi đây là một thành phố du lịch.
Xuất phát từ thị trấn Maelzu, cô mất ròng rã một tuần đường mới tới được đây.
Quãng đường dài khiến ngay cả một người bền bỉ như cô cũng thấy kiệt sức.
Kiểm lại túi tiền, Carol nhận ra mình sắp rỗng túi đến nơi rồi.
Chuyện ăn uống qua ngày chắc không thành vấn đề, nhưng nếu tính thêm tiền thuê phòng và các chi phí khác thì...
Cơ mà, đó chưa phải chuyện quan trọng nhất lúc này.
"Carol, chúng ta đành chia tay tại đây nhé~"
Arnold nói lời từ biệt ngay tại cổng thành.
Dù từng thoáng nghĩ sẽ đi theo anh, nhưng Carol biết ở cạnh Arnold chưa chắc đã an toàn.
Hơn nữa, dường như anh muốn tự mình đoạn tuyệt với quá khứ.
Đó là chuyện hệ trọng liên quan đến ý chí của một người đàn ông, nên cô không muốn làm phiền.
Đeo cây đàn hạc trên lưng, sau khi hỏi thăm vài người qua đường, cô đã nắm được vị trí của Cổ Linh Thụ, tiện thể nghe ngóng thêm chút thông tin về nó.
Đó là một cái cây có "linh trí".
Nghe đồn sau ngàn năm đằng đẵng, Cổ Linh Thụ đã sở hữu trí tuệ riêng — người có duyên sẽ nhận được sự chỉ dẫn thông thái từ cây.
Điều này khiến Carol phấn khích tột độ.
Chính là nó!
Những thứ như thế này mới tuyệt vời làm sao!
Sinh mệnh kỳ ảo, lời đồn mơ hồ, bối cảnh đậm chất sử thi...
Niềm háo hức ấy khiến cô quên sạch mệt mỏi sau chuyến hành trình dài đằng đẵng.
Chẳng mấy chốc, cô đã tới nơi Cổ Linh Thụ tọa lạc.
Nơi này đông nghịt người, nhưng sau khi băng qua nhiều dãy nhà, bóng dáng đại thụ cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.
Trải qua hai ngàn năm thăng trầm, cái cây này không quá cao, nhưng thân cây lại vô cùng đồ sộ.
Dù không tính là cao nhưng cũng tầm mười mấy mét, ngang ngửa tường thành.
Đặc biệt nhất là lá cây đều mang màu vàng kim!
Không phải sắc vàng úa của lá thu, mà là thứ ánh kim lấp lánh như đang phát sáng, rực rỡ đến mức hút hồn.
Sắc vàng ấy mê hoặc Carol, khiến cô đứng chôn chân tại chỗ.
Nên dùng từ ngữ nào để miêu tả cái cây này đây?
Đã có những câu chuyện gì từng xảy ra quanh nó?
Thế giới khác quả thực quá tuyệt vời.
Carol thấy mình thật may mắn.
Kiếp trước cô chẳng phải chịu khổ gì, đến thế giới này thì thú thật đã có khoảng thời gian vất vả ở cô nhi viện.
Nhưng nếu là để gặp được phong cảnh thế này, thì mọi giá phải trả đều xứng đáng.
Cô chậm rãi tiến lại gần.
Nghe nói, cây có thể thấu hiểu tiếng lòng con người.
Nếu bạn giãi bày thắc mắc và cây muốn giúp đỡ, nó sẽ thả rơi một chiếc lá.
Chiếc lá ấy chứa đựng lời khuyên, giúp bạn nghe thấy giọng nói của thần thụ.
Vậy, mình nên hỏi gì đây?
Không, chẳng cần hỏi gì cả.
Chỉ riêng việc cái cây đứng sừng sững ở đây đã phô diễn hết vẻ đẹp của dị giới rồi.
Bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy hạnh phúc.
Chỉ cần đứng ở đây, lòng người cũng tự nhiên thấy bình lặng.
Chẳng trách, có người đang chắp tay cầu nguyện, lại có người chỉ đứng lặng yên ngắm nhìn với ánh mắt hiền hòa.
Nếu phải nói thì thứ này hoàn toàn có thể coi là thánh vật, trong trò chơi chắc chắn sẽ được xếp vào hàng di tích thế giới.
Carol mãn nguyện vô cùng.
Carol-mãn-nguyện.jpg
Cô lấy giấy bút ra, cố gắng phác họa lại hình dáng Cổ Linh Thụ.
Tiếc là nét vẽ xấu ma chê quỷ hờn, cô đành bỏ cuộc.
Giá mà biết ma pháp thì tốt quá, khi đó đã có thể ghi lại trọn vẹn hình ảnh này.
Nhưng, nếu câu chuyện được lưu truyền, liệu có thể triệu hồi ra hư ảnh của cái cây này không?
Mà câu chuyện về nó là gì nhỉ?
— Không cần thiết, không nhất thiết phải làm vậy.
Hai ngàn năm qua, cái cây này đã gửi gắm biết bao ý chí, tâm nguyện và kỳ vọng của mọi người?
Đó tuyệt đối không phải thứ cô có thể diễn tả hết được.
Và nếu triệu hồi nó ra, sự lãng mạn vốn có của đại thụ cũng sẽ tan biến.
Nó chỉ nên ở đây, và tiếp tục tồn tại nơi này thêm ngàn năm — hay thậm chí là lâu hơn nữa.
Carol đang chìm đắm trong suy tư thì chợt nghe thấy tiếng thì thầm.
Nhìn về phía phát ra âm thanh, cô thấy một thiếu nữ tóc vàng giống mình nhưng thấp hơn một cái đầu.
Nhìn phục trang, có lẽ đối phương là tiểu thư của một gia đình quyền quý.
Chiếc váy dài màu vàng lộng lẫy với đường viền tua rua tinh xảo, đính thêm trang sức trắng tinh như ngọc trai.
Đôi giày da nhỏ màu be có gót đi cùng tất lụa trắng...
Carol nhìn đến ngây người.
Đây chính là mỹ thiếu nữ dị giới trong truyền thuyết sao!
Xinh đẹp như công chúa, tinh tế như búp bê, cao quý lại ngây thơ.
Một cuộc gặp gỡ thật tuyệt vời.
Theo bản năng, cô định tiến tới bắt chuyện.
"Xin chào, cho hỏi... chị nhìn em như vậy là có chuyện gì sao?"
Giọng nói trong trẻo vang lên, hơi khác so với kiểu chào hỏi nũng nịu mà Carol tưởng tượng.
Cô bé này không thuộc tuýp thích làm nũng sao?
"À! Không có gì." Carol vội giải thích, rồi nhận ra biểu hiện của mình hơi kỳ quặc, bèn tiến lại gần thiếu nữ đáng yêu kia hơn một chút: "Chỉ là, đột nhiên nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như em, chị có chút ngẩn ngơ thôi."
Thiếu nữ rõ ràng không ngờ Carol lại nói vậy, cô bé thoáng sững sờ, đôi gò má ửng lên một lớp hồng mỏng: "Nếu nói vậy thì... chị cũng rất xinh đẹp mà."
Nghĩ lại thì, mình bây giờ cũng là một mỹ thiếu nữ rồi nhỉ...
"Haha~ cảm ơn em đã khen nhé~" Carol đưa tay ra, nở nụ cười rạng rỡ: "Làm quen nhé, chị tên là Carol. Chức nghiệp là Thi sĩ lang thang, đang trong hành trình du ngoạn thế giới!"
Đôi mắt thiếu nữ như bừng sáng, cô bé cũng đưa tay ra nắm lấy tay Carol: "Em là Misty Fanlin. Xin được chị chỉ giáo nhiều hơn."
Cảm nhận bàn tay thiếu nữ thon nhỏ và mềm mại, Carol bỗng khựng lại.
Nếu nhớ không nhầm, cô có biết một người tên là "Hua Fanlin".
Vị đoàn trưởng của Kỵ sĩ đoàn Kim Bách Hợp ấy.
Dù có khả năng trùng tên, nhưng không lẽ lại trùng hợp đến thế?
Cô cẩn thận hỏi Misty: "Cái đó, tiểu thư Misty, cho hỏi em và tiểu thư Hua Fanlin là..."
"Dạ? Chị quen chị gái em sao?"
Quả nhiên là vậy!
Nói thế nghĩa là thành phố Demar chính là đại bản doanh của gia tộc Fanlin?
Nhìn thiếu nữ trước mắt yếu đuối thế này, không biết em ấy đã thức tỉnh chức nghiệp chưa.
Tuổi tác có lẽ nhỏ hơn cô một chút.
Arnold đến thành phố này liệu có bị tóm không nhỉ?
Dù có vẻ Hua Fanlin hoàn toàn không phải đối thủ của anh...
Mình có nên nhắc nhở Arnold một chút không?
Thôi, chẳng cần thiết, Arnold chắc chắn phải rõ hơn ai hết.
Còn về chuyện Arnold đến đây để tìm Hua Fanlin, Carol thậm chí chưa từng nghĩ tới khả năng đó.
"Đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn Kim Bách Hợp mà~ chị cũng có nghe danh rồi. Ngay cả trong giới Thi sĩ lang thang thì tên tuổi của cô ấy cũng lẫy lừng lắm." Carol khéo léo lấp liếm.
Misty vui vẻ nở nụ cười thục nữ, thể hiện rõ sự giáo dục tốt của gia đình: "Chị Hua là người chị mà em luôn tự hào!"
Đáng yêu thật đấy, sinh vật nhỏ bé này.
Tuy nhiên, quen biết đến đây là đủ rồi.
"Chị vừa mới đến đây, đang cần tìm chỗ ở để ổn định đã. Vậy nên, chào tạm biệt nhé Misty! Rất vui được gặp em, hẹn gặp lại khi có duyên nha."
Nói lời tạm biệt xong, cô rời đi.
Thế giới này quả thật nhỏ bé, Carol không khỏi cảm thán.
Cô không ngờ lại gặp được em gái của vị đoàn trưởng kỵ sĩ kia.
Thực ra vị đoàn trưởng đó đối xử với cô cũng khá tốt, còn giúp cô lo liệu cây đàn hạc.
Nhưng con người mà — ai cũng có lập trường riêng!
Đặc biệt với chức nghiệp Thi sĩ lang thang, lập trường lại càng quan trọng.
Ví dụ như một nhân vật là anh hùng đối với nhân tộc, nhưng lại là kẻ đồ tể trong mắt ma tộc — xác định sai lập trường là rắc rối to.
Vì mình và Arnold là huynh đệ tốt, nên dù Misty rất đáng yêu, nhưng xét đến việc Hua Fanlin gắt gao truy đuổi Arnold, tốt nhất vẫn nên giữ khoảng cách.
Phải nghĩ cho cảm xúc của anh em chứ!
Tất nhiên, được đến thành phố Demar, chiêm ngưỡng phong cảnh hùng vĩ và gặp gỡ thiếu nữ xinh đẹp đã khiến Carol cảm thấy chuyến đi này không uổng phí.
Ngay cả khi không tìm thấy câu chuyện nào để truyền tụng ở thành phố này, thu hoạch bấy nhiêu cũng đủ rồi.
Thật tốt biết bao!
Dù tâm trạng sảng khoái, nhưng tình cảnh túng thiếu của Carol vẫn chẳng hề thay đổi.
Rút kinh nghiệm từ thị trấn Maelzu, cô quyết định đi tìm việc làm trước.
Kiếm việc ở thành phố Demar dễ hơn những nơi khác, nhất là khi Carol có mục đích rõ ràng.
"... Cửa hàng bánh ngọt Lass. Ừm —" Carol tìm thấy một tiệm bánh, bèn bước vào bày tỏ ý định.
"Cô biết làm bánh không? Tuy đây là tiệm của tôi và dạo này đúng là có hơi bận, nhưng tôi không rảnh để đào tạo người mới đâu."
Sau khi Carol tự tin trổ tài một phen, cô được nhận vào làm ngay lập tức.
Đối với người có tay nghề, thành phố Demar là nơi khá dễ kiếm sống.
Bà chủ tên Lass cho biết cửa hàng bao ăn, bánh mì thừa có thể dùng thoải mái.
Nếu không thừa, bà cũng có thể để dành riêng cho cô một hai cái.
Nhưng chỉ giới hạn ở bánh mì, còn bánh ngọt là hàng cao cấp, chỉ khi khách đặt mới làm nên không có phần.
Tiền công là 5 đồng bạc một tuần.
Tính ra lương ngày khoảng bảy mươi tệ — thực ra cũng không tệ.
"— Một đồng bạc một ngày?"
Carol hỏi vài quán trọ, tất cả đều có cùng mức giá đó.
Không hổ danh là thành phố du lịch sao?
...
Thôi thì ngủ công viên vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
