Chương 25
Carol ngồi gọn trong lòng Arnold khi cỗ xe ngựa chậm rãi lăn bánh.
Cô liếc nhìn đám "đàn em" của anh, bắt gặp vẻ mặt kinh ngạc của bọn họ thì khóe môi khẽ cong lên một nụ cười tinh quái.
Cô ngả người ra sau, những đường cong mảnh mai của thiếu nữ tuy chưa nảy nở hết nhưng gần như dán chặt vào lồng ngực Arnold.
Hương thơm thiếu nữ thanh khiết xộc thẳng vào mũi khiến một "nơi nào đó" của Arnold không tự chủ được mà... trỗi dậy.
"Arnold này~" Cô gái nhỏ thì thầm, chất giọng ngọt ngào chỉ đủ cho hai người nghe thấy, "Nhìn kìa, lũ đàn em của anh đều đang nghĩ tôi có ý với anh đấy~ Thật là... chuyện giữa hai đứa mình thế nào, chỉ có chúng ta biết thôi nhỉ!"
Đừng có nói mấy câu dễ gây hiểu lầm như thế chứ!
Đúng lúc này, Carol cảm thấy có thứ gì đó cưng cứng đang "chống" vào người mình.
Cô khẽ nhích eo một chút, rồi lập tức ngộ ra vấn đề, đôi má thoáng chốc đỏ bừng.
Carol cố giữ bình tĩnh, trêu chọc: "Ái chà~ Dù sao Arnold cũng là con trai mà nhỉ... Đến cả thân hình phẳng lỳ này của tôi mà anh cũng có hứng thú sao? Không lẽ... anh vẫn còn là trai tân đấy chứ?"
"..."
Cô đoán trúng phóc rồi.
Nhưng vì cảm giác lòng tự trọng bị tổn thương một cách vô lý, Arnold bắt đầu cãi chày cãi cối: "Làm gì có chuyện đó!"
"Tôi cũng nghĩ vậy~" Carol nở nụ cười đầy ám muội, "Thế nên — anh là tên cuồng loli à? Eo ôi~ biến thái thật đấy. Nếu đúng là vậy thì tôi phải cân nhắc việc giữ khoảng cách với anh thôi. Nguy hiểm quá đi mất."
Arnold lại một lần nữa cảm thấy mình bị "nhục mạ".
Anh biết nếu cứ tiếp tục chủ đề này, mình sẽ còn bị cô nàng quay như dế.
Thế là anh vội vàng bẻ lái câu chuyện, ghé sát tai Carol hỏi khẽ: "Rốt cuộc cô đi theo làm gì?"
Hơi thở nồng ấm của người đàn ông khiến tai Carol ngứa ngáy, nhưng vừa nhắc đến chuyện này, cô liền phấn khích hẳn lên: "Ở đây bốc lên mùi 'drama' nồng nặc lắm đấy, Arnold ạ. Là anh em chí cốt mà anh dám lén lút làm chuyện thú vị sau lưng tôi sao? Định một mình hưởng lạc rồi bỏ rơi chàng thi sĩ lang thang này đúng không?"
"..."
Dù đã đoán được ý đồ của Carol ngay khi thấy đôi mắt cô sáng rực lên lúc đòi đi theo, nhưng khi nghe chính miệng cô thừa nhận, Arnold vẫn không khỏi thở dài.
"Này Carol, tôi đang làm việc quan trọng đấy! Chuyện cực kỳ nghiêm túc!"
"Chuyện không quan trọng thì tôi còn chẳng thèm hóng! Ở đây sắp có biến lớn rồi. Chẳng lẽ anh định bất ngờ xuất hiện tại yến tiệc của gia tộc Fanlin, rồi mang ác danh 'Anh hùng giả mạo' để cướp đi tiểu thư Misty đang bị ép hôn... Có phải anh định diễn cái mô-típ kinh điển đó không!"
Arnold sững sờ, nhìn Carol bằng vẻ mặt không thể tin nổi: "Sao... sao cô biết được?"
"Vương đạo! Đây chính là kịch bản huyền thoại đấy! Ôi... ngoài đời thực mà xảy ra chuyện này thì tôi phê hết nấc. Không phải kịch, không phải tiểu thuyết ba xu, mà là người thật việc thật ngay bên cạnh tôi, người anh em của tôi chuẩn bị làm một việc ngầu lòi như thế~"
Gương mặt thiếu nữ ửng hồng vì say mê.
Người này chỉ cần đoán được diễn biến thôi đã phấn khích đến vậy sao?
Thi sĩ lang thang đúng là đáng sợ thật...
Trong khi đó, đám đàn em ở phía sau vẫn đang xì xào:
"Nhìn kìa, chết tiệt... cái gã đó chẳng phải chỉ được mỗi cái mã đẹp trai thôi sao? Hết được tiểu thư Hua đích thân bổ nhiệm làm đội trưởng, giờ lại đến cô bé ở tiệm bánh chủ động sà vào lòng! Khốn thật! Sao mình không phải là loại soái ca đó chứ!"
"Thật ra bà chủ tiệm bánh lúc nãy cũng mặn mà lắm, tính sao đây? Tan làm qua xem tiệm còn mở cửa không? Hay đợi lúc nghỉ phép đến mua ít đồ xem có xơ múi được gì không..."
"Ồ~ tay này khá đấy!"
Đám đàn em nhìn Arnold và cô gái lúc nãy ở tiệm bánh ngồi sát rạt, thì thầm to nhỏ mà không khỏi ghen tị đỏ mắt.
"Nói đi cũng phải nói lại," Carol tiếp tục, "không phải anh bảo đi thăm bạn sao? Chẳng lẽ người bạn đó là..."
"Là Hua Fanlin."
Carol giật mình: "Thật hay đùa đấy? Tôi nhớ lúc trước chị ta truy đuổi anh chẳng nể nang gì mà, cứ như thể anh là kẻ đại gian đại ác không bằng."
Dẫu biết đó là sự thật, Arnold vẫn không tránh khỏi cảm giác nhói lòng: "Hua Fanlin là một phụ nữ cao thượng. Lúc trước cô ấy giận dữ như vậy, có lẽ là vì quá thất vọng về tôi thôi."
Carol cười khẩy. L
úc nãy cô cũng đã nghe thấy đám đàn em bàn tán rồi: "Thất vọng về anh nhưng cuối cùng vẫn phải mượn sức anh sao? Nếu bảo là cao thượng thì tôi không tán thành đâu nhé~"
"Hua cũng có nỗi khổ riêng. Vất vả lắm cô ấy mới lên được chức Đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn Kim Bách Hợp, cô ấy muốn lập thêm nhiều chiến công. Hơn nữa hôn ước này đã định từ lâu, cô ấy không có tư cách để can thiệp. Nếu ra tay lúc này, e rằng cô ấy sẽ rơi vào hoàn cảnh giống tôi ngày trước."
Carol nghe xong liền hỏi vặn lại: "Vậy thì anh làm được chắc? Dù tôi từng nói nếu đã bị coi là Anh hùng giả mạo thì cứ làm một vố cho thiên hạ xem, nhưng tại sao anh lại phải gánh vác việc này? Đừng nói là anh thích Hua Fanlin đấy nhé? Nếu vậy thì tôi còn thấy hợp lý một chút."
Thích Hua Fanlin?
Chắc chắn là không rồi!
Tuyệt đối không được để Carol hiểu lầm, nếu không cô nàng sẽ tìm cách gán ghép mình với Hua thì rắc rối to.
"Đời nào tôi lại thích cô ta." Arnold khẳng định chắc nịch, "Người tôi thích là người khác."
"Vậy sao? Thế anh giúp chị ta làm gì?"
"Đã bảo là cô ấy không tiện ra tay mà..."
"Là do thiếu giác ngộ thì có!" Carol ngước lên nhìn thẳng vào mắt Arnold, đôi mắt cô sâu thẳm như làn nước, "Anh bảo chị ta là người cao thượng, nhưng theo tôi thấy thì chị ta giống kiểu 'trà xanh' đấy. Nếu thật sự không muốn em gái mình kết hôn với gã đó thì cứ tự mà làm. Còn nếu muốn vinh quang gia tộc và tiền đồ bản thân thì tốt nhất nên ngậm miệng lại. Cái thái độ vừa muốn cái này vừa muốn cái kia, chẳng chịu hy sinh gì cả, nghĩ thế nào cũng thấy khó chịu. Chị ta định hưởng hết một mình à?"
Arnold định phản bác nhưng lại thấy mình cứng họng, chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Carol tiếp tục bồi thêm: "Anh nhìn xem, vai ác anh diễn rồi, sau chuyện này chị ta lại bày ra bộ dạng truy đuổi anh. Vừa giữ được quan hệ với gia tộc kia, vừa bảo toàn được hạnh phúc cho em gái, lại giữ vững thể diện cho gia tộc mình. Dù sao thì cũng là do Arnold cướp người, Kiếm Thánh còn chưa chắc là đối thủ của anh, kẻ khác làm gì được cơ chứ? Quá hoàn hảo đúng không?"
"Vậy, kế hoạch này không tốt sao?"
"Tốt chứ! Hoàn hảo luôn! Những kịch bản vương đạo đều như vậy. Nhìn thì có vẻ là một kết thúc vẹn cả đôi đường, nhưng thực tế, người duy nhất phải hy sinh chỉ có anh thôi."
Ánh mắt Carol trở nên chân thành lạ thường: "Anh là anh em của tôi, tôi không muốn anh chịu thiệt thòi như vậy. Trừ khi Hua Fanlin sẵn sàng trả giá, ví dụ như giao hết tài sản cho anh, hoặc lấy thân báo đáp chẳng hạn. Nói trắng ra, đắc tội với một đại quý tộc thế này, để hai chị em nhà đó cùng phục vụ anh tôi vẫn thấy anh lỗ vốn. Dù sao hạng phụ nữ không có tình cảm thì chơi bời chút là được rồi."
Thiếu nữ này đang trưng ra bộ mặt chân thành nhất để thốt ra những lời vô cùng "đen tối" và khó nghe.
"Không, tôi đâu đến mức..."
"Thì đấy, tiểu thư Hua Fanlin phương diện này vẫn còn đạo đức giả lắm. Mà tôi cũng từng nhận chút ơn huệ của chị ta, nói xấu sau lưng thế này cũng chẳng tốt lành gì. Nhưng vì hạnh phúc của chiến hữu... mà tôi nói thế chắc anh vẫn sẽ làm nhỉ?"
Arnold gật đầu.
"Hèn gì anh bị đá," Carol đột ngột bồi thêm một câu đau điếng, "...Tóm lại anh muốn làm gì tôi cũng chẳng cản được. Thật ra diễn biến này cũng làm tôi phấn khích lắm! Nóng lòng muốn xem quá... Tôi chỉ hy vọng anh đừng để bị người ta bán đứng mà còn giúp họ đếm tiền. Ít nhất đầu óc anh phải tỉnh táo biết mình đang làm gì, gánh chịu hậu quả ra sao, chứ không phải như lần trước, bị đá xong là lại mượn rượu giải sầu vì nghĩ không thông."
Đứa trẻ này...
Arnold không nhịn được, đưa tay xoa đầu cô.
"Tên khốn!" Carol huých cùi chỏ vào ngực Arnold một cái, nhưng sát thương bằng không. Cô lắc đầu nguầy nguậy: "Không cho xoa! Bị xoa đầu nhiều là không cao lên được đâu! Tôi còn muốn lớn thêm nữa đấy!"
Lớn thêm sao?
Arnold bỗng thở dài: "Có một sự thật tàn khốc muốn nói cho cô nghe này, Carol."
"Hửm?"
"Về cơ bản, mấy thứ như chiều cao ấy... sau khi thức tỉnh chức nghiệp sẽ không thay đổi nữa đâu."
"...?" Đồng tử của Carol lập tức mất đi ánh sáng, "Anh... ý anh là sao?"
Arnold giải thích: "Thông thường, với con gái, ở thời điểm thức tỉnh chức nghiệp thì cơ thể đã hoàn thiện rồi. Còn con trai, những bộ phận chưa nảy nở hết sẽ đạt tới mức tối đa trong một thời gian ngắn sau đó. Tóm lại là sau khi thức tỉnh, thứ duy nhất có thể tăng thêm chỉ có cân nặng, lượng cơ bắp... và mấy thứ đại loại thế thôi."
"Ý anh là... tôi sẽ không cao thêm nữa?"
"E là vậy."
Arnold cũng nhìn xuống sự "khiêm tốn" của Carol.
Từ góc độ này, nhìn theo chiếc cổ trắng ngần mịn màng của thiếu nữ, dường như có thể xuyên qua khe hở cổ áo mà thấp thoáng thấy được vùng ngực chỉ mới chớm nở.
Nếu hạ tầm mắt xuống thêm chút nữa, anh mà rụt cổ lại thì...
Anh vội vàng lắc đầu để giữ bản thân tỉnh táo.
Nguy hiểm thật, cái cô nhóc Carol này rõ ràng vóc dáng còn non nớt, nhưng lại mang tới một cảm giác vi diệu khiến người ta thấy bất ổn theo nhiều nghĩa.
Thiếu nữ lập tức bị đả kích nặng nề: "Dáng người thế này thật ra tôi cũng hài lòng, lại đỡ vướng víu. Đi trên đường trừ khi gặp mấy tên cuồng loli hoặc mấy gã biến thái thích 'sân bay', còn không thì chẳng thu hút lũ xấu xa. Nhưng mà, tại sao chứ? Tại sao lại không cao thêm được? Chẳng lẽ tôi phải sống cả đời với tầm mắt cao 1m45 sao? Không thể nào!"
Carol, sau khi đến thế giới này, đã đưa ra một quyết định mà trước đây cô chưa từng nghĩ tới: Sau này phải đi giày cao gót ít nhất 5 phân, khi nào quen rồi thì tăng lên 10 phân...
Như vậy thì 1m55 làm tròn lên là 1m60, cũng không tính là lùn.
Nghĩ vậy khiến tâm trạng Carol khá hơn một chút.
Mặc dù giày cao gót rất khó đi, ít nhất đến giờ Carol cũng chưa thử bao giờ, nhưng nếu không thể cao thêm... thì việc tu luyện kỹ năng này phải được đưa vào lịch trình thôi.
Trong lúc Carol đang mải rầu rĩ, một tòa dinh thự nguy nga hiện ra trước mắt.
Đến nơi rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
