Chương 16
"Chào mừng quý khách, ở đây có bán rượu nồng nàn vị yêu và món ăn chan chứa tình thương ạ~"
Thiếu nữ tên Carol cười tươi roi rói, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta lạnh cả sống lưng.
Nhưng đường đường là cựu Anh hùng diệt rồng, Arnold đời nào lại bị một cô gái nhỏ dọa sợ?
Anh liếc nhìn rượu thịt chẳng có gì đặc sắc trên bàn, thản nhiên hỏi:
"Thế tình yêu đâu?"
"Ngài chờ chút, tôi thêm gia vị tình yêu vào ngay đây~"
Carol làm việc cực kỳ chuyên nghiệp.
Thực ra, trước khi xuyên không, cô từng lui tới vài quán cà phê hầu gái.
Dù thừa tiền thuê người hầu xịn, nhưng sợ mấy cái giao dịch mờ ám nên cô chỉ đi trải nghiệm cho biết thôi.
Thiếu nữ xoay một vòng, hai tay khép thành hình trái tim, chốt hạ bằng một nụ hôn gió:
"Năng lượng Moe Moe~ Biến hóa ngon lành nào! Chu~~"
Dứt màn diễn sến đến nổi da gà, Carol chợt nhận ra Arnold có vẻ khá hưởng thụ, mặt anh ta thậm chí còn hơi ửng đỏ.
Nụ cười trên môi cô dần trở nên cợt nhả:
"Thế nào? Quý khách đã cảm nhận được tình yêu chưa?"
Arnold gật đầu lia lịa.
"Tổng cộng một đồng vàng! Trong đó 30 xu đồng là tiền rượu thịt, còn 99 đồng bạc 70 xu đồng là cái giá của tình yêu đấy nhé~"
Người đàn ông hóa đá ngay tức khắc.
"Hả?"
Anh không kìm được thốt lên thành tiếng.
Đám thực khách xung quanh, chủ yếu là dân địa phương, bắt đầu tò mò hóng chuyện.
Nhờ vụ Lucy, ai nấy đều đã nhẵn mặt cô nàng Carol này.
"Dân nơi khác tới hả? Dám trêu Carol-chan cơ đấy~ Chàng trai trẻ, không có tiền thì đừng đua đòi tán gái~"
Một ông chú bàn bên lên tiếng khuyên Arnold, rồi quay sang cô:
"Hay là Carol-chan thấy sao? Chú tuy không giàu sụ nhưng cũng có chút của ăn của để. Nếu cháu chịu gả cho chú, một đồng vàng mua tình yêu của cháu chú cũng chiều~"
"Cút! Lão già biến thái! Cầm tiền của ông tôi thấy bẩn cả tay!"
Carol đáp trả cay nghiệt:
"Uống rượu thì lo mà uống đi! Đừng có xía vào chuyện người khác!"
"Ơ kìa? Carol-chan phũ phàng thế~ Rõ ràng đối với cậu kia ngọt ngào hơn hẳn mà~"
"Một đồng vàng! Ông cứ ném một đồng vàng ra đây, tôi cũng sẽ đối xử với ông y như thế."
Carol bày ra bộ dạng chỉ nhìn tiền không nhìn người, đám đông thì hóng xem Arnold xử trí ra sao.
Ở cái thị trấn khỉ ho cò gáy này, mấy ai tùy tiện móc nổi một đồng vàng?
Thế mà Arnold móc ra thật.
Anh vỗ đồng vàng xuống bàn cái "bộp":
"Chà~ Một đồng vàng thì chuyện nhỏ, tôi vẫn còn chút tiền tiết kiệm."
Anh nhìn Carol với ánh mắt đầy ẩn ý:
"Nhưng mà... tôi muốn hỏi chút, quán rượu này còn dịch vụ nào khác không?"
Carol cười gian xảo:
"Chỉ cần đại gia sẵn lòng chi tiền~"
Sau khi thương lượng với chủ quán, Carol tự bỏ hai đồng bạc tiền túi để xin nghỉ ra ngoài với Arnold một chuyến.
"?"
Arnold ngơ ngác:
"Thật... thật sự có dịch vụ khác sao?"
"Anh nghĩ đi đâu đấy? Chẳng phải chúng ta là anh em kết nghĩa sao?"
Carol trả lại đồng vàng cho Arnold:
"Nè, cầm lấy... Ừm, bữa cơm với rượu này coi như tôi mời."
Nói đến đây, cô hơi ngượng ngùng.
"?"
Arnold càng không hiểu mô tê gì. Phải biết hai đồng bạc kia là Carol tự bỏ tiền túi, chẳng phải cô đang chịu lỗ sao?
Carol dẫn Arnold lén lút đi đến trước một cửa tiệm.
"Đây là...?"
Mặt Carol lộ nụ cười không được trong sáng cho lắm:
"Chỗ đó đó, anh hiểu mà đúng không?"
"Chỗ đó?"
"Trước đây tôi tò mò chỗ này lắm, nhưng mà..." Ở thế giới cũ thì phạm pháp, "...vì nhiều lý do nên chưa đi được. Hơn nữa anh xem, tôi là con gái, lỡ bị bắt cóc ép tiếp khách thì chỉ có nước chết."
Arnold đứng hình.
Cuối cùng anh cũng nhận ra cái cửa tiệm trông tầm thường này thực chất là nơi nào.
Hèn chi ở cửa lại có một người phụ nữ ăn mặc mát mẻ đang tò mò nhìn về phía họ.
"Ý... ý cô là sao?"
"Thì đó~ Anh xem, Thi sĩ lang thang như chúng ta phải có mỹ nhân bầu bạn thì linh cảm sáng tác mới dạt dào chứ. Rượu nhạt, hồng nhan mài mực, anh hiểu ý tôi chứ?"
Arnold lắc đầu quầy quậy.
"Tóm lại là anh vào cùng tôi! Tiền ai nấy trả. Anh mạnh thế mà, cứ chơi phần anh, có biến thì cứu tôi là được. Tôi nhất định phải vào đây trải nghiệm một lần cho biết."
Không thể nào...
Arnold hoàn toàn không nuốt trôi cái logic này.
Dù thế nào cũng không thể vào chốn lầu xanh được!
Anh thích Carol thật lòng mà!
Lỡ sau này tỏ tình cô lại bảo: "Loại người hay chơi bời ở mấy chỗ đó, tôi không thèm", thế thì toang hẳn.
Dù là Carol rủ rê, lại còn bảo mạnh ai nấy chơi, nhưng điều này vẫn khiến Arnold chạnh lòng. Nó chứng tỏ Carol hoàn toàn không coi anh là đối tượng hẹn hò, chẳng thèm bận tâm đến các mối quan hệ nam nữ của anh.
"Chỗ này không được vào!"
Arnold kiên quyết giữ chặt Carol, ánh mắt đầy định kiến:
"Tuyệt đối không được!"
Carol nhướng mày:
"Tại sao chứ? Này, anh vừa ăn chùa của tôi một bữa đấy! Giờ có móc họng nhè ra tôi cũng không tính là huề đâu! Hơn nữa đó còn là combo chứa chan 'tình yêu' nữa!"
Nhìn điệu bộ này, có vẻ hôm nay cô quyết tâm vào bằng được.
Arnold lo sốt vó, chợt nảy ra một ý:
"Không phải tôi nói gì đâu, nhưng cô nghĩ xem đây là đâu?"
"Nhà thổ?"
"... Không phải cái đó. Ý tôi là, địa điểm chúng ta đang đứng là đâu?"
Carol ngẫm nghĩ:
"Thị trấn Maelzu?"
"Chuẩn! Thị trấn Maelzu!"
Arnold ra vẻ khinh khỉnh:
"Thị trấn Maelzu thì có gì hay ho? Không phải tôi coi thường người dân ở đây, tôi cũng mến nơi này lắm, nhưng đi 'mấy chỗ đó' thì phải chọn nơi cao cấp mới đúng, hiểu không?"
Anh bày ra vẻ mặt của kẻ sành sỏi từng trải.
"Mấy chỗ xập xệ thế này, cô bảo cô viết trường ca, liệu họ có thẩm nổi không? Đúng không? Họ không hiểu đâu. Khen ngợi sáo rỗng thì ích gì? Rõ ràng không hiểu cô viết cái gì mà cứ đứng vỗ tay đen đét, cô thấy thú vị à?"
Mình viết văn học bình dân cho đại chúng mà — Carol nghĩ bụng.
Nhưng ngẫm lại lời anh ta cũng có lý.
Đời trước cô từng đi không ít nhà hàng, quán bar, điều cô chú trọng nhất chính là chất lượng dịch vụ.
Thông thường, nơi càng cao cấp thì phục vụ càng tỉ mỉ.
Từ vệ sinh đến nụ cười nhân viên, mọi chi tiết đều khiến khách hàng hài lòng hơn.
Thị trấn Maelzu đúng là quy mô hơi "phèn" thật.
"Trước đây tôi có biết một chỗ ở Vương đô — năm đó lẻn vào làm nhiệm vụ. Cô hiểu ý tôi chứ? Ở đó các cô gái vừa xinh đẹp lại vừa rất chuyên nghiệp..."
Arnold vừa chém gió vừa quan sát biểu cảm của Carol, thấy mắt cô dần sáng lên mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh thử vỗ vai Carol, khoác vai cô theo kiểu chiến hữu — cô không hề phản kháng.
Arnold bắt đầu tự tin hơn:
"Như cô nói đấy, đều là anh em cả, vào cái chỗ hạng bét này chỉ làm mất mặt tôi thôi. Dù giờ đời có hơi tàn, nhưng tôi vẫn là Anh hùng diệt rồng. Sao tôi có thể để cô chơi bời ở cái động này được? Nếu hôm nay cô cố tình vào tức là không nể mặt tôi, tình nghĩa anh em chấm dứt tại đây."
Thế thì tôi sẽ chuyển sang chính thức theo đuổi cô luôn.
Carol nhíu mày, thấy Arnold nói cũng xuôi tai:
"Anh nói đúng, sau này tôi nhất định sẽ là Thi sĩ lang thang lừng danh, vào chỗ hạng này đúng là hạ thấp đẳng cấp thật."
Thiếu nữ tên Carol bắt đầu tự đắc ra mặt:
"Chuẩn rồi — nhưng tôi lỡ xin nghỉ rồi. Giờ tính sao? Tôi không muốn quay lại làm việc đâu."
"Câu chuyện của Lucy cô viết đến đâu rồi?"
"Chà... chắc khoảng một tuần nữa là xong, sau đó mất thêm một tuần để kể cho mọi người nghe. Cuối cùng là hát một bài, để lại bản nhạc — tầm một tháng nữa là rời khỏi thị trấn Maelzu rồi."
Carol nhẩm tính thời gian. Cô không định ở lại đây quá lâu, vì còn chẳng tìm được thầy dạy đàn hạc ở cái trấn này. Nghe đồn ai biết đàn đều đã lên thành phố lớn gia nhập nhạc đoàn quý tộc hết rồi.
Quả nhiên mình chọn sai nhạc cụ rồi sao? Carol đau khổ tự vấn.
"Có chuyện này cô có muốn làm không?" Arnold nhìn chằm chằm Carol.
"Anh cứ nói xem."
Arnold suy tính một chút:
"Cô cũng biết đấy, tôi bị Hiệp hội mạo hiểm giả cho vào danh sách đen rồi. Đăng ký Mạo hiểm giả cần phải hiển thị Bảng giao diện, mà thông tin trên đó không làm giả được. Thế nên tôi không thể nhận nhiệm vụ hay bán chiến lợi phẩm. Xét về kinh tế thì khá là căng, đúng không?"
Carol gật đầu:
"Đúng thế, ngoài đánh đấm ra anh có vẻ chẳng biết làm gì khác, dù anh mạnh thật."
"Như trước đó cô nói đấy, nếu vương quốc không thu hồi lệnh truy nã, tôi cứ làm tội phạm truy nã cũng tốt. Ai đến tìm thì tôi đánh bại rồi cướp tiền của họ. Cũng hợp với thân phận tội phạm."
Carol bật cười, vỗ vai Arnold:
"Chuẩn bài! Nhưng vương quốc rén rồi, chắc anh thất vọng lắm nhỉ?"
"Chịu thôi, giờ chẳng có lý do gì để làm kẻ ác nữa." Arnold bất lực gãi đầu, "Làm người tốt mệt thật đấy!"
"Đúng vậy."
"Thế nên tôi có một đề nghị."
Arnold thả thính:
"Cô dùng thân phận của mình đăng ký làm Mạo hiểm giả, sau đó tôi đi làm nhiệm vụ, cô đi nhận thù lao, chúng ta chia đôi năm mươi - năm mươi, thấy sao?"
Vừa dứt lời, sắc mặt Carol lập tức lạnh tanh.
Cô hất cánh tay đang khoác vai mình của Arnold ra, bất mãn nói:
"Sao hả? Coi thường tôi à? Định bày trò để cho tiền tôi? Thương hại tôi chắc?"
"?"
Arnold đương nhiên không có ý đó, anh chỉ nghĩ cô gái này sớm muộn gì mình cũng rước về làm vợ, đưa tiền cho vợ thì có vấn đề gì?
Nhưng rõ ràng, điều này đã chạm vào lòng tự trọng của Carol.
"Arnold! Anh mạnh, anh giỏi! Đó là năng lực của anh! Anh có tiền mời tôi ăn cơm, mời tôi uống rượu, thậm chí mời tôi đi chơi gái! Tôi đều nhận hết! Nhưng anh làm thế này là có ý gì?"
"Anh em chí cốt dù có phải ăn cỏ cũng không làm cái trò đó! Đúng, mặt tôi dày thật, nhưng cũng chưa đến mức vô liêm sỉ mượn danh nghĩa để bòn rút tiền của anh đâu!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
