Chương 15
Tại nơi tận cùng của trụ sở Hiệp hội Mạo hiểm giả, cách thị trấn Maelzu cả vạn dặm, trong căn phòng xa hoa lộng lẫy, hai người phụ nữ đang ngồi đối mặt.
Một người nổi bần bật với mái tóc đen dài, dáng người thanh mảnh nhưng lại vác trên lưng cây cung khổng lồ.
Ánh mắt cô kiên định, tỏa ra sát khí lạnh buốt khiến người ta không khỏi rùng mình.
Hoàn toàn trái ngược là người phụ nữ tóc vàng ngồi đối diện. Cô khoác lên mình bộ lễ phục quý phái, nặng nề, gương mặt luôn thường trực nụ cười dịu dàng, tạo cảm giác thân thiện đến lạ.
"Vẫn chưa tuyển được người mới cho đội à?"
Người phụ nữ tóc đen tên là Cassipero, cung thủ lừng danh với biệt danh "Anh hùng săn ma", kiêm đội trưởng đội mạo hiểm giả cấp Anh hùng "Thảo Ma". Trên đời này, một khi cô đã giương cung, chẳng con mồi nào có thể thoát thân.
Người ngồi đối diện cô chính là Nastia, Hội trưởng Hiệp hội Mạo hiểm giả.
Nastia thong thả khuấy tách trà, tay kia chống cằm, bất đắc dĩ giải thích: "Đầu tiên, người đó phải có thực lực cấp Anh hùng — mà tầm cỡ đó thì ai chẳng có đội riêng rồi. Cô định bảo người ta bỏ mặc đồng đội để chạy sang 'Thảo Ma' của các cô chắc? Chưa kể, cái các cô đang thiếu lại là vị trí tiên phong."
"Dù vậy, danh tiếng của đội tôi chắc cũng đủ sức hút nhân tài chứ."
"Này này, cô tưởng thiên hạ là kẻ ngốc hết sao?" Nữ hội trưởng bĩu môi, "Ai mà chẳng biết đội hình cũ của các cô là hoàn hảo nhất. Cái ghế trống đó yêu cầu một kiếm sĩ đủ trình diệt rồng để đứng mũi chịu sào. Nói toạc móng heo ra nhé, kiếm sĩ cấp Anh hùng cũng dăm bảy loại, phần lớn chỉ đủ sức 'vờn' nhau với Cự Long thôi. Khi đối mặt với rồng, họ giữ được cái mạng chạy về đã là may, chứ còn lâu mới mơ đến chuyện 'giết' nó, đúng không?"
Cô thản nhiên phân tích tiếp: "Suy cho cùng, đội các cô từng được xem là ứng cử viên số một để tháp tùng Dũng sĩ tiêu diệt Ma vương. Giờ bảo các cô hạ thấp tiêu chuẩn chọn đối thủ, các cô có chịu không? Nên nhớ rủi ro của vị trí tiên phong là cực lớn. Đối đầu với quái vật vượt cấp, người đứng đầu sóng ngọn gió rất dễ mất mạng. Chi bằng cứ đợi thêm chút nữa, biết đâu dạo này có ai đó đột phá thần tốc, rồi vô tình lọt hố cái đội toàn mỹ nữ này của các cô thì sao. Chuyện đó cũng có khả năng lắm chứ."
Thấy Cassipero im lặng, Nastia bồi thêm: "Chưa kể cô còn bày ra cái bài kiểm tra quái đản gì đó nữa. Tôi không nghĩ cứ là cấp Anh hùng thì sẽ qua được bài test đó đâu... Mà người có trình độ đều có lòng tự trọng cả. Lăn lộn trong cái giới này ai chẳng rõ... nếu không có 'hắn', thực lực của các cô chưa mạnh đến mức khiến người ta phải tuyệt đối ngước nhìn đâu. Rớt bài kiểm tra thì mất mặt lắm. Người ta chẳng dại gì đâm đầu vào, lỡ Dũng sĩ chọn đội khác thì sao — họ cũng phải tính đường lui chứ. Dù Dũng sĩ vẫn chưa xuất hiện."
Cassipero nhíu mày: "Ý cô là sao? Lúc đá hắn đi, chẳng phải chính cô cũng tán thành à? Cô còn tống hắn vào danh sách đen của Hiệp hội nữa."
Nastia khẽ cười: "Tôi chỉ muốn xem giới hạn của hắn đến đâu thôi."
"Giới hạn?"
Nastia thốt lên với giọng điệu nũng nịu: "Hắn lúc nào cũng trưng ra bộ mặt hiền lành, cười cười nói nói, tôi chưa từng thấy hắn dốc toàn lực hay liều mạng vì bất cứ điều gì." Gương mặt cô chợt hiện lên vẻ si mê vặn vẹo: "Nhưng hắn chắc chắn còn có thể mạnh hơn nữa. Tôi nghĩ nếu hắn dùng hết thủ đoạn, hắn sẽ còn đáng sợ hơn nhiều — biết đâu hắn chính là Dũng sĩ... Ý nghĩ đó cứ ám ảnh tâm trí tôi mãi."
"Cô có ý gì?"
Nastia rút ra một bản báo cáo: "Đây là thông cáo từ vương quốc Kloch, văn bản gỡ bỏ lệnh truy nã 'Cựu Anh hùng diệt rồng, nay là Anh hùng giả mạo', kèm theo thư xin lỗi đính chính rằng chuyện cũ là hiểu lầm. Hắn đã ra tay rồi. Hắn đã phản kháng —"
Nụ cười trên môi người phụ nữ tóc vàng trở nên ma mị, pha chút bệnh hoạn: "Hắn giận rồi, hắn phẫn nộ rồi. Nếu tôi ép thêm chút nữa, liệu hắn có phát điên, phá tan vòng vây của hàng loạt Anh hùng trong Hiệp hội để xông đến trước mặt tôi... rồi giết chết tôi không?"
"Cô điên rồi sao?"
Biểu cảm của Nastia lập tức trở lại bình thường: "Mà thôi~ Chắc tầm ba phần là đùa thôi, đừng căng thẳng thế. Tóm lại, tôi muốn dồn ép hắn một chút — kể cả việc hắn sẽ căm ghét tôi. Với lại, cách hắn làm nhiệm vụ trước đây đúng là bôi tro trát trấu vào mặt Hiệp hội thật. Đưa hắn vào danh sách đen là hợp lý, tôi cũng phải có cái để ăn nói với người khác chứ."
Cassipero trừng mắt nhìn Nastia, còn Nastia cũng chẳng hề né tránh, nhìn thẳng lại đầy thách thức.
"Nhớ giúp chúng tôi tìm người, tình hình hiện tại tệ lắm rồi." Bỏ lại một câu lạnh lùng, Cassipero quay lưng bỏ đi.
Nastia nhìn theo bóng lưng cô ta, nở nụ cười thâm độc.
"Oán hận tôi? Chuyện này sao trách tôi được?" Cô ngước nhìn trần nhà, lẩm bẩm: "Rõ ràng sau khi đội Thảo Ma đuổi cổ Anh hùng diệt rồng, chính họ đã nộp lên hàng loạt bằng chứng giả. Tôi vì chịu áp lực từ phía Hiệp hội và đội Thảo Ma nên mới buộc phải gán cho Arnold cái danh Anh hùng giả mạo... Tôi cũng muốn giúp hắn lắm chứ~ Hắn làm sao mà ghét tôi được?"
***
Câu chuyện về Lucy tạm thời khép lại.
Carol vẫn tiếp tục làm thuê tại quán rượu, nhưng đã thương lượng với ông chủ để giảm bớt giờ làm.
Dù thu nhập có hụt đi đôi chút, nhưng cô dùng thời gian rảnh để trò chuyện với những người già trong trấn, gom nhặt từng mảnh ký ức về cuộc đời Lucy.
Sau buổi diễn hôm đó, bảng kỹ năng của cô xuất hiện dòng chữ "Diễn tấu Lv1".
Điều này khiến cô khá hài lòng.
Nghe đồn tiếng đàn của các Thi sĩ lang thang ẩn chứa sức mạnh thần bí.
Dù hiện tại cô chưa nắm bắt được gì, nhưng có thêm kỹ năng mới cũng là một động lực lớn.
Tất nhiên, có lẽ vì trận nhậu "tới bến" với Arnold trước đó mà cô còn "lĩnh ngộ" thêm kỹ năng "Tửu lượng Lv1".
Cái kỹ năng nghe như của mấy gã nát rượu này là cái quái gì vậy?
Thật bôi bác danh dự thiếu nữ mà.
Dù vậy, gần đây cô đã bắt đầu biên soạn câu chuyện về Lucy — thiếu nữ vong linh của hai trăm năm trước.
Thực tế, nếu muốn câu chuyện viral, viết theo phong cách kinh dị sẽ hiệu quả hơn nhiều.
Kiểu như truyền thuyết về Khẩu liệt nữ hay Sadako ở thế giới cũ — những thứ không quá đáng sợ nhưng đủ rợn tóc gáy thường có sức sống rất mãnh liệt. Chỉ cần nó lan xa, thực lực của cô sẽ tăng lên.
Nhưng làm vậy là bất kính với Lucy.
Carol cảm thấy dù mình đôi khi hơi "mặt dày", nhưng vẫn có điểm dừng. Lucy dịu dàng và lương thiện nhường ấy, gắn bó với dân trấn nhường ấy — biến cô ấy thành một câu chuyện ma quái là hành động cực kỳ vô liêm sỉ.
Đây nên là một câu chuyện ấm áp, đong đầy yêu thương và sự chia ly.
Mấy ngày nay cô vẫn tá túc trong dinh thự của Lucy, nhưng cũng chỉ nốt vài hôm nữa thôi.
Cô chuẩn bị dọn đi rồi.
Nhờ lân la trò chuyện với các cụ già, cô đã tìm được một chỗ trọ khác giá mềm hơn.
Cứ mặt dày ở lỳ trong dinh thự của Lucy mà không trả tiền thì quá đáng lắm.
Ngôi nhà đó không thuộc về cô, nó thuộc về thị trấn này, thuộc về một Lucy đã tan biến vào hư không.
Đó là nơi lưu giữ kỷ niệm của người dân Maelzu. Có lẽ sau này vẫn sẽ có những đứa trẻ tìm đến đó thám hiểm, dù cho chủ nhân của nó không còn nữa...
"Vậy nên mình dọn đi là tốt nhất."
Sau ngày hôm đó, Arnold cũng bặt vô âm tín.
Dù Carol đã thấy thư xin lỗi của vương quốc và lệnh truy nã được gỡ bỏ, biết rằng Arnold chắc hẳn đã bước sang trang mới của cuộc đời, nhưng cô vẫn thấy chút ghen tị.
Có thực lực đúng là thích làm gì thì làm.
Sức mạnh khiến cả một vương quốc phải cúi đầu — có năng lực bá đạo như vậy thì việc gì chẳng xong?
Cần gì phải rúc ở đây uống đến say khướt với mình chứ?
Nhưng đàn ông ai cũng có những lúc trầm uất như thế, giống hệt cô ngày trước.
Sau khi cha mẹ qua đời, cô cũng rơi vào khủng hoảng một thời gian dài, tầm nửa năm nhỉ?
Cô từng nằm lì ở quán bar, ngày nào cũng say mèm, không bị ai "mổ lấy thận" đúng là phước lớn mạng lớn.
Cho đến một ngày, cô tình cờ xem được cảnh nhảy Bungee trên tivi...
Lúc đó cô đã nghĩ, nếu chẳng may dây thừng đứt thì có phải mình sẽ chết một cách "hợp lý" không.
Thế là cô bắt đầu thử mọi loại thể thao mạo hiểm — điều kỳ lạ là chính những trò chơi tử thần đó lại khiến cô cảm thấy mình đang thực sự sống.
Từ đó cô bắt đầu du hành vòng quanh thế giới, ngắm nhìn những phong cảnh chưa từng thấy... cho đến khi qua đời.
Tiếc là khi ấy, chẳng có ai đến khuyên nhủ hay thấu hiểu cô cả.
Tính ra thì Arnold nợ cô một ân tình rồi nhỉ?
Nhắc mới nhớ, cô và Arnold còn kết nghĩa huynh đệ nữa.
Nghĩa là sau này nếu gặp chuyện khó giải quyết thì... ây da, cái này ai cũng hiểu mà, "cáo mượn oai hùm" chút đỉnh thôi...
"Giờ mình cũng là người có 'cơ to' và chỗ dựa rồi đấy," cô thầm nghĩ một cách đầy vô sỉ.
Tuy nhiên, cô cũng sắp rời thị trấn Maelzu rồi.
Đợi khi hoàn thành câu chuyện của Lucy, cô sẽ phổ nhạc và biên soạn thành một bản trường ca.
Cô sẽ dùng chương mở đầu để hát tặng người dân Maelzu như quà chia tay, sau đó mới chính thức lên đường.
Việc này khá khoai vì cô chưa làm bao giờ.
Gần đây cô thường xuyên thức trắng đêm, khiến gương mặt lộ rõ vẻ thiếu ngủ.
Đúng lúc này, một người đàn ông mặc đồ đen, lưng đeo thanh trọng kiếm bước vào quán rượu.
"Arno..."
"Xin chào quý khách, anh muốn dùng gì không?"
Người này tóc vàng, ngoại hình cũng khác Arnold đôi chút.
Là kiểu mạo hiểm giả hâm mộ Arnold sao?
Người đàn ông bật cười: "Carol, không nhận ra tôi sao?"
"...Anh!"
Đúng là Arnold thật, nhưng thấy anh ta cải trang kỹ thế này nghĩa là không muốn bại lộ thân phận, cô cũng kìm lại không gọi tên thật.
"Anh cần dùng gì? Đây là thực đơn." Thiếu nữ nở nụ cười công nghiệp, chìa thực đơn ra.
Đón lấy thực đơn, Arnold nhìn một lát rồi tủm tỉm: "Ừm, để xem nào, cho anh một ly rượu trái cây đẫm vị tình yêu, kèm thêm một phần bò hầm khoai tây chan chứa tâm tình của cô phục vụ xinh đẹp này được không?"
?
Anh coi đây là quán cà phê hầu gái đấy à!
Vả lại tôi đang mặc đồ nam mà! Cô phục vụ cái gì chứ!
Đồ khốn này!
Dù người trong trấn đều biết cô là con gái, nhưng tôi vẫn đang mặc nam trang để làm việc cơ mà.
Hay là tôi còn phải phù phép "moe moe kyun, món ăn hãy trở nên ngon lành" cho anh nữa chắc?
Cái tên đáng ghét này dám trêu chọc mình.
"Đã rõ~" Một vị phục vụ nào đó nở nụ cười "ngọt ngào" đến mức khiến Arnold không kìm được mà rùng mình một cái.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
