Một buổi sáng tuyệt vời.
Tuyệt vời đến mức chẳng còn gì để nói.
Cuối cùng thì những trăn trở suốt đêm qua cũng đã có câu trả lời.
Và tôi đã kết luận rằng, đây là việc nên làm.
[07:40 AM]
Hôm nay tôi sẽ bỏ buổi tập sáng. Dù thấy hơi có lỗi với Yu Hana, nhưng tôi có việc bắt buộc phải làm.
Mà, chắc cậu ấy cũng chẳng phải ra ngoài vì tôi. Giờ mà báo không đi thì cũng hơi kỳ...
Tôi tắm rửa xong xuôi, mở laptop rồi ngồi vào bàn.
====
[Tố chất: Con người thời Phục Hưng]
① Toàn Nhân
ㅡ Sở hữu tố chất vượt trội ở ‘mọi’ lĩnh vực.
====
Lần đầu tiếp xúc với tố chất mang tên “Con người thời Phục Hưng”, ai cũng sẽ hoang mang trước lời giải thích mơ hồ của nó.
Tố chất vượt trội? Rốt cuộc cái gọi là “tố chất” này là cái quái gì?
Để chứng minh điều này, tôi đã bắt đầu một cuộc thử nghiệm.
Ở thế giới này, người đủ 18 tuổi có thể giao dịch chứng khoán.
Và hiện tại, tôi 19 tuổi.
[100,000,000 KRW]
Đây là khoản tiền thưởng mà Hiệp hội Anh hùng đã trao cho tôi một năm trước, phần thưởng cho việc đẩy lùi đợt tấn công của ma vật.
Tôi đã ném toàn bộ số tiền này vào đầu tư.
Suốt một năm qua, tôi liên tục thực hiện các giao dịch. Cũng chẳng phải kiểu cắm đầu cắm cổ gì cho cam. Chỉ là thỉnh thoảng thấy chán thì vào đặt một lệnh thôi.
Và qua quá trình đó, tôi đã nhận ra cái gọi là “tố chất” ở thế giới này nó “bá đạo” đến mức nào.
Tố chất không thể hiện rõ ngay từ đầu.
[91,533,264 KRW]
Có lẽ lúc khởi đầu còn chậm hơn người khác.
Nhưng rồi dần dần.
[142,566,214 KRW]
Cứ từ từ.
[295,330,111 KRW]
Nó sẽ khẳng định sự tồn tại của mình.
[356,241,450 KRW]
Để rồi cuối cùng.
[Số dư hiện tại của Jung Haein]
[1,245,242,186 KRW]
Chắc chắn sẽ tạo ra sự khác biệt và trở nên nổi bật so với những người khác.
Có người sẽ hỏi, chẳng phải tôi kiếm được tiền vì biết trước tương lai sao?
Cốt truyện chính chỉ mới bắt đầu từ hai ngày trước mà thôi.
Tôi chẳng có cách nào biết được thị trường chứng khoán trước đó, mà cũng chẳng buồn quan tâm.
[Tập đoàn Yeonggwang liên tục chạm sàn do mất niềm tin vào guild trực thuộc ‘Maengju’....]
Yeonggwang là một tập đoàn sẽ tăng trưởng không ngừng cho đến tận cuối câu chuyện, rủi ro duy nhất là sau này sự thật về việc Kang Yuseong là tay sai của Ma Nhân bị phanh phui.
Con người dùng trí óc để giảm thiểu rủi ro.
Vậy, nếu biết rằng chẳng có rủi ro nào cả thì sao?
‘Cũng đến lúc dừng lại rồi.’
Tôi đã chán ngấy việc phải dán mắt vào màn hình để vật lộn với những con số.
[08:00 AM]
Ngay khi thị trường mở cửa, giá cổ phiếu lập tức lao dốc xuống mức giá sàn.
Tôi không chút nao núng, nhấn thẳng vào nút mua.
[Đặt lệnh 8300 cổ phiếu ‘Yeonggwang’]
[Y]
Lựa chọn của tôi có đúng đắn hay không, tương lai sẽ cho câu trả lời.
Trước đây tôi từng nói một câu.
‘Không có tài năng thì tuyệt đối đừng đụng vào kiếm.’
Tối hôm qua, dù đã nghe file ghi âm của Lão gia, tôi vẫn tự mình xem lại đoạn video đó vài lần.
Lời của ông ta là sự thật.
Không, phải nói là ông ấy đã nói giảm nói tránh đi nhiều. Tài năng về kiếm thuật mà tên đó sở hữu không phải ở mức thiếu thốn. Mà là hoàn toàn không có.
Nhưng vấn đề không chỉ nằm ở cái tài năng bèo bọt đó.
‘Tính cách cũng nát như tương.’
Suốt quá trình vượt qua khu rừng, cậu ta chính là nguồn cơn của mọi tranh chấp trong đội.
Thế nên Seong Siwoo này, có một điều tôi phải nói với cậu.
“Vứt cây kiếm đó đi.”
Chắc chắn cậu ta sẽ chẳng thèm để tâm đến lời tôi nói.
Sẽ không buông đâu.
“Thái đao thì là lần đầu tiên.”
Tôi lại bật laptop và đặt tay lên thanh tìm kiếm.
Vừa nhập từ khóa ‘thái đao’, vô số video hiện ra.
Tôi chọn vài video và nhấn xem.
Những động tác của các kiếm sĩ trên màn hình vừa hoa mỹ lại vừa chuẩn xác.
Không buông cũng chẳng sao.
Vốn dĩ tôi không phải kiểu người thích giải quyết vấn đề bằng lời nói.
Vậy nên, tôi sẽ bắt cậu phải thấm thía.
Kể cả có phải bẻ gãy cổ tay cậu đi chăng nữa.
***
Tâm trạng của Yu Hana không được tốt cho lắm.
‘Không đến….’
Là vì Jung Haein đã không đến sân tập buổi sáng.
Nhưng tâm trạng cô tệ đi không chỉ đơn thuần vì cậu không xuất hiện.
- Ngày nào cậu cũng ra đây à?
- Miễn là chân cẳng lành lặn.
Cô nhớ lại lời cậu đã nói. Rõ ràng cậu đã bảo chỉ cần chân cẳng lành lặn là sẽ ra sân mà….
‘Lẽ nào bị thương rồi?’
Nếu được nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của cậu khi bị thương… có lẽ cô sẽ không kìm lòng được.
Ừm, về nhiều mặt.
“!”
Trong lúc đang mải mê suy nghĩ, một tiếng bước chân vọng lại từ xa.
Là tiếng bước chân của Jung Haein.
Thật ra, chỉ cần nghe tiếng bước chân là cô đã có thể nhận ra cậu đang đến.
‘3… 2… 1….’
Vừa đếm xong, bóng dáng cậu liền xuất hiện.
Yu Hana đứng dậy, vội vàng chạy về phía cậu.
“Haein!”
Trước hành động đột ngột của cô, cậu thoáng vẻ ngạc nhiên.
Yu Hana lùi lại một bước, cẩn trọng hỏi.
“Cậu... lẽ nào hôm nay....”
“À.”
Cậu khẽ cau mày, vẻ mặt đầy áy náy.
“Cậu đang đợi à? Tôi xin lỗi. Hôm nay tôi có chút việc cần làm. Lẽ ra tôi nên báo trước.”
Nghe vậy, Yu Hana mỉm cười.
Mình còn chưa kịp nói gì mà cậu ấy đã vội xin lỗi, sự dịu dàng này khiến cô vui đến ngây ngất.
Cậu ấy... thật đáng tiếc... à không, may mà có vẻ không bị thương.
“Không sao đâu, hôm nay tôi cũng không đi.”
“Vậy à? May quá.”
Yu Hana sánh bước bên cạnh, cùng cậu tự nhiên tiến về phía chỗ ngồi riêng của mình.
Nhưng ở đó đã có người ngồi sẵn.
“Chào cậu?”
Là Cheon Yeoul.
Cô ấy đang ngồi chễm chệ ngay trung tâm chỗ của Jung Haein.
Rồi cô ấy kéo nhẹ Jung Haein ngồi vào trong, ngang nhiên chiếm lấy chỗ.
‘Con nhỏ này….’
Yu Hana nén giận, siết chặt tay.
Mấy ngày nay mình cũng độc chiếm cậu ấy rồi. Hai bên cũng đã có giao ước ngầm với nhau.
“Lát nữa gặp nhé.”
Yu Hana vẫy tay chào cậu.
Biết khi nào nên lùi bước cũng là một đức tính tốt của phụ nữ mà.
“Ừm, cậu đi nhanh đi.”
Cheon Yeoul đáp lại bằng một giọng cực kỳ đáng ghét.
‘…….’
Yu Hana đã phải dùng đến sự kiên nhẫn phi thường để nén lại cơn tức ngay lúc đó.
***
Yu Hana đi đâu mất rồi.
Cheon Yeoul chống cằm và nhìn tôi chằm chằm.
Dù sao thì ở cạnh Yu Hana vẫn thoải mái hơn Cheon Yeoul. Lý do cũng chẳng có gì khác.
Là vì cái tên đang lườm tôi từ phía trước kia kìa.
Giờ ngẫm lại mới thấy, cái lớp này có gì đó rất lạ.
‘Yu Hana… Cheon Yeoul… Johan… Kang Ahrin… Seong Siwoo… Thôi tên này thì miễn.’
Chỉ tính riêng những học viên trong top 10 bảng xếp hạng đã có khá nhiều người.
Việc phân lớp được thực hiện bằng phương pháp bốc thăm ngẫu nhiên.
Chẳng phải có hệ thống đó sao? Cái hệ thống dùng để phân chia đơn vị và vị trí sau khi kết thúc khóa huấn luyện tân binh trong quân đội ấy.
Trong quá trình đó, giáo quan sẽ thực hiện mẫu trước mặt các tân binh, chứng minh một cách triệt để rằng không có bất kỳ sự gian lận hay can thiệp nào.
Đương nhiên, việc phân lớp cũng áp dụng hệ thống này, nên không thể có chuyện can thiệp từ bên ngoài hay gian lận xảy ra.
Tức là, những thành viên này tụ họp lại với nhau hoàn toàn là do may mắn.
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, cửa lớp học bật mở.
“Xin chào, chúc các em một buổi sáng tốt lành. Tôi là giáo quan Do Hanseong.”
Là vị giáo quan đã tự giới thiệu là người phụ trách lớp chúng tôi vào ngày đầu tiên.
Ông ta vẫn mang vẻ mặt ngái ngủ bước vào lớp.
“Tôi là giáo quan phụ trách các em, nhưng chuyên môn của tôi lại là mảng khác.”
“Thương… kiếm… cứ gọi chung là huấn luyện binh khí đi.”
Ông ta gõ lên bảng vài cái, giảng đường hôm trước lại một lần nữa hiện ra.
“Hôm nay chúng ta sẽ thực hiện đối luyện bằng vũ khí mà mỗi người đã chọn.”
Ở lối vào giảng đường là những binh khí đã thấy lần trước và phía sau đó là một khoảng sân rộng.
Tiếng xì xào giữa các học viên ngày một lớn dần.
“Đối thủ… à, trước hết các em cứ tự tìm người mình muốn để bắt cặp. Những người còn lại tôi sẽ bốc thăm ngẫu nhiên.”
“Bắt đầu ngay bây giờ đi.”
Buổi học hôm nay là đối luyện vũ khí.
Trong đầu tôi đã chọn sẵn đối thủ cho mình rồi.
“Haein à, đấu với tôi không?”
Cheon Yeoul ngồi bên cạnh hỏi.
Nhưng cô ấy không phải là đối thủ mà tôi đã chọn.
“Xin lỗi, tôi đã có người muốn đấu cùng rồi.”
“…Là ai?”
Tôi quay đầu tìm kiếm người đó.
À không, là định tìm.
Johan đột ngột xuất hiện trước mặt, hoàn toàn che khuất tầm nhìn của tôi.
“Cậu là Jung Haein phải không?”
Cậu ta chìa tay ra và nói.
“Đối luyện với tôi đi.”
Xem ra màn dằn mặt của cậu ta bắt đầu rồi đây.
Khí tức tuôn chảy, tư thế vững vàng. Cũng không tệ.
Xứng danh ứng cử viên Dũng Sĩ, cũng ra gì phết đấy. Có vẻ sẽ thú vị đây...
Nhưng tiếc là, hôm nay cũng không phải lượt của cậu.
“Tôi có người hẹn trước rồi.”
Dù tôi đã trả lời, Johan vẫn không nhúc nhích.
Tay cậu ta vẫn chìa ra trước mặt tôi.
“Này, cậu ấy bảo cút đi rồi còn gì.”
Giật cả mình.
Cheon Yeoul ngồi bên gầm gừ.
“Cậu mà còn lải nhải thêm câu nào nữa là tôi xin lệnh cấm cậu bén mảng đến Điện thờ đấy, rõ chưa.”
Johan liếc nhìn Cheon Yeoul, rồi chần chừ một lúc và lùi lại.
Nhưng ánh mắt của cậu ta vẫn dán chặt vào tôi cho đến cuối cùng.
‘Ok.’
Tên này cũng phải sớm xử lý thôi.
“…Vậy là ai? Yu Hana? Hay Kang Ahrin?”
“Cả hai đều không phải.”
Tôi ngập ngừng một chút rồi trả lời.
“Seong Siwoo.”
“À….”
Nghe câu trả lời của tôi, cô ấy nở một nụ cười đầy ẩn ý.
“Thế à, tôi hiểu rồi.”
***
Seong Siwoo bất ngờ dễ dàng chấp nhận lời thách đấu.
Thật ra, có lẽ vì tính cách của cậu ta đã bị đồn thổi khắp nơi nên chẳng ai thèm ngỏ lời đối luyện.
‘Haiz….’
Siwoo à, không biết lớn lên cậu sẽ làm được cái trò trống gì đây.
“Mày tự tin lắm à?”
Kể từ lúc chấp nhận lời thách đấu, cậu ta cứ liên tục cà khịa.
Tôi chẳng buồn đáp lời, mà xem ra cậu ta cũng không biết mệt là gì.
“Thưa giáo quan.”
“Đây.”
“Jung Haein và Seong Siwoo xin được đối luyện.”
“Được rồi, hai em lấy vũ khí ở phía sau rồi đến khu vực C chờ nhé.”
Ông ta vừa ghi chép gì đó vào clipboard vừa chỉ tay về phía những vũ khí ở sau lưng.
Tôi bước đến chỗ vũ khí và hỏi Seong Siwoo.
“Cậu định dùng gì?”
Dù đã biết, nhưng tôi vẫn hỏi lại cho chắc.
“Ha.”
Cậu ta cười khẩy rồi nhặt một thanh thái đao lên.
Quả nhiên là vậy.
“Còn mày thì sao?”
Cậu ta chĩa thanh thái đao về phía tôi và hỏi.
“Này này, không được làm thế. Khu vực này chưa được xử lý ma thuật nên sẽ bị thương thật đấy.”
Do Hanseong hoảng hốt can ngăn Seong Siwoo.
“Ừm… hay mình cũng dùng cái đó nhỉ.”
Tôi cầm lấy thanh thái đao đặt ở phía đối diện.
Giáo quan Do Hanseong nghiêng đầu, hỏi tôi với vẻ khó hiểu.
“Học viên Haein đăng ký dùng thương mà nhỉ, lẽ nào tôi ghi nhầm sao?”
“Không ạ, đúng là thương. Chỉ là em muốn dùng thử một lần thôi ạ. Có vấn đề gì không thưa giáo quan?”
“À, được. Vậy sao. Không có vấn đề gì cả. Vì học viên phải tự chịu trách nhiệm mà.”
Sau khi trả lời, ông ta quay đi để ghi tên những học viên tiếp theo.
Tuy nhiên, vẻ mặt của Seong Siwoo lại trở nên méo mó.
Có vẻ lòng tự tôn của cậu ta đã bị tổn thương.
Tôi không mấy bận tâm, đi thẳng đến khu vực C của giảng đường.
Vừa bước vào khu vực, một bức tường kính tự động dâng lên, tạo thành một không gian rộng rãi.
“Mày từng dùng kiếm chưa?”
Seong Siwoo đứng ở phía đối diện mở lời.
Ánh mắt cậu ta hoàn toàn dán chặt vào tôi.
“Chưa.”
Câu trả lời ngắn gọn của tôi khiến ánh mắt cậu ta càng trở nên sắc lẹm.
“Vậy đã từng học qua chưa?”
“Ừm… chắc là có.”
Hàng lông mày của cậu ta nhíu lại chặt hơn.
Vẻ mặt như không thể tin nổi.
“Sư phụ của mày là ai?”
Sư phụ à... nghe kêu đấy chứ.
Sư phụ của tôi dĩ nhiên chỉ có một.
“Nertube.”
Câu trả lời của tôi khiến vẻ mặt giận dữ của cậu ta bỗng xìu xuống một cách ngớ ngẩn.
“Video trên Nertube.”
Dạo này Nertube cũng xịn phết.
