Nữ Chính Đã Cướp Mất Năng Lực Hồi Quy Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel - Chương 55 - Tương Phản (2)

Kéeeettt.

Tiếng dây cung được kéo căng đến cực hạn vang dội khắp sân bắn.

Sợi dây cung đã được kéo căng đến mức tưởng chừng sắp đứt.

Thế nhưng, cô ấy.

Ha Sion vẫn không hề dừng lại.

Cố định đầu ngón tay, cô kéo căng dây cung đến giới hạn cuối cùng, khiến mũi tên khẽ run lên.

Và rồi.

VÚT-!

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay được thả lỏng, mũi tên lao đi với một tốc độ bùng nổ.

Trong chớp mắt, nó xé toạc không trung, vẽ nên một quỹ đạo nhanh đến mức để lại tàn ảnh.

RẮC!

Mũi tên găm thẳng vào hồng tâm, phá tan tấm bia trong nháy mắt.

Cảm giác vẫn còn vương lại nơi đầu ngón tay cô.

“Ha…”

Dạo gần đây, tâm trí cô rối như tơ vò.

Cảm xúc trỗi dậy thì nhiều, nhưng cảm xúc đọng lại sâu sắc nhất trong số đó.

Là cảm giác tội lỗi.

Dòng thời gian mà họ thay đổi, với danh nghĩa là vì cậu, cuối cùng lại đẩy cậu vào nỗi đau ấy một lần nữa.

Dù đó là việc phải làm, nhưng cảm giác áy náy này vẫn không tài nào nguôi ngoai.

Tựa như cơn thủy triều dâng lên trong phút chốc.

Tâm trí cô bị bao phủ bởi ký ức của một người nào khác.

Không. Đây không phải ký ức của người khác.

‘Là ký ức... của chính mình.’

Là ký ức rõ ràng mà cô, Ha Sion, đã để lại.

***

Như một dấu hiệu cho sự kết thúc của một cuộc đột kích, cả bán đảo chìm trong trận mưa như trút nước.

Tiếng mưa xối xả, tựa như một khúc bi ca tiễn đưa những người anh hùng đã khuất.

Tang phục đen tuyền.

Lớp vải thấm đẫm nước mưa trở nên trĩu nặng, dính chặt vào da thịt.

Những giọt mưa rơi trên đầu gối, lặng lẽ tuôn chảy không ngừng như nước mắt.

Với vẻ mặt thất thần, cô ngồi đó, trong vai trò chủ tang tại lễ tang của các anh hùng Vanquisher.

Ha Sion mồ côi cha mẹ từ nhỏ, nhưng cô chưa từng cảm thấy cô đơn. Nhờ có người ông hiền hậu và người chú, người chị luôn tin tưởng và đi theo ông, cô chưa bao giờ cảm thấy lẻ loi.

Rồi một ngày nọ, người ông dắt về một cậu bé.

Cậu bé ấy yếu ớt và không có gia đình. Với thân hình nhỏ nhoi, cậu đã được ông dạy cho cách chiến đấu.

Cô muốn trở thành gia đình của cậu. Và rồi, từ lúc nào không hay, họ đã trở thành một gia đình mới.

Ha Sion dần dà nhận ra thứ tình cảm đang nảy mầm trong lòng. Cô đã từng cho rằng đó là tình bạn, nhưng từ rất lâu rồi, cô đã biết thứ cảm xúc ấy không chỉ đơn thuần là bạn bè.

Tuy nhiên, vào ngày hôm đó, cô cũng nhận ra rằng tất cả những cảm xúc ấy đều thật vô nghĩa.

“Sao cơ…?”

Một nhân viên của Hiệp hội đã tìm đến mang theo tin dữ.

Vừa sắp xếp lại tập tài liệu ướt sũng vì mưa, người nhân viên vừa xướng tên những người đã mất với vẻ mặt đau đớn.

Đó vốn là một nhiệm vụ như bao lần khác.

Và cũng chính vì nhiệm vụ trông có vẻ bình thường đó mà cô đã mất đi tất cả người thân của mình.

Chỉ trong một sớm một chiều, hầu hết những người là chỗ dựa cho cô đều đã ra đi.

Người duy nhất còn lại là cậu bé ấy, Jung Haein.

Cô không thể làm được gì cả.

Không thể thở, thậm chí không thể ngẩng đầu lên nổi.

“… Anh hùng đã hy sinh, còn học viên Jung Haein hiện đang trong tình trạng bất tỉnh…”

Nhưng.

“Jung Haein??”

Cô hỏi lại với đôi môi run rẩy.

Tại sao cậu lại ở đó cơ chứ.

Cậu chưa chết, nhưng nhiều người đã đoán rằng cậu sẽ không qua khỏi. Họ nói có lẽ chết còn tốt hơn.

Chỉ một câu nói đó đã hoàn toàn đánh gục cô.

Vô số anh hùng đã đến dâng hoa, cúi đầu bày tỏ lòng tiếc thương.

Cô là chủ tang. Thế nhưng, cô chẳng còn tâm trí để lo liệu bất cứ điều gì.

Khi ấy, cô nghe thấy tiếng người xì xào.

Cô ngẩng đầu lên. Một bóng người hiện ra.

Bộ quần áo bệnh nhân ướt sũng nước mưa. Cánh tay quấn băng và máu rỉ ra từ vết thương hở loang lổ trên áo.

Dường như ngay cả việc đứng vững cũng khó khăn, cậu khập khiễng bước tới. Dáng vẻ trông thảm hại vô cùng.

“Haein!!!”

Là cậu ấy.

Ha Sion bật dậy, không chút do dự mà chạy về phía cậu. Cậu không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn vào di ảnh.

“……”

Đôi mắt của Jung Haein trống rỗng.

Và rồi, đôi môi cậu từ từ hé mở.

“Xin lỗi cậu… xin lỗi cậu… Sion…”

Cậu lặp đi lặp lại những lời đó như một con búp bê hỏng.

Cậu cảm thấy có lỗi về điều gì cơ chứ? Cô đã không hỏi.

Cuối cùng, cô chỉ ôm chầm lấy cậu và bật khóc nức nở.

Lý do duy nhất để cô tồn tại trên thế gian này.

Giờ đây, chỉ còn lại Jung Haein.

Chỉ mình cậu ấy mà thôi.

***

VÚT VÚT VÚT VÚT!

Mười mũi tên được bắn ra cùng lúc. Nói chính xác thì không phải đồng thời, nhưng tốc độ kinh người đó đủ để khiến người ta lầm tưởng như vậy.

Tốc Xạ.

Cả mười mũi tên đều găm thẳng vào hồng tâm của những mục tiêu khác nhau.

Các học viên đang luyện tập ở sân bắn bắt đầu xì xào.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.

Nhưng cô không bận tâm.

Ngược lại, cô còn từ từ hít một hơi thật sâu.

Lần này sẽ khác.

Ha Sion nhắm mắt lại, thầm hứa.

***

Ngay ngày hôm sau khi tôi nộp đơn, câu lạc bộ đã gửi tin nhắn chào mừng.

Kèm theo đó là thông báo sau giờ học sẽ có buổi sinh hoạt câu lạc bộ, yêu cầu mọi người tập trung.

Vừa hay, hôm đó cũng là ngày hoạt động cố vấn-học trò, nên tôi đã có thể tự nhiên rủ rê Yoon Chaeha.

“Cậu đã tham gia câu lạc bộ nào chưa?”

Cô ấy lắc đầu.

“Chưa.”

“Vậy thì chỗ này thì sao?”

Tôi mở đồng hồ thông minh, hiển thị tấm poster rồi đưa cho cô ấy xem.

Yoon Chaeha tỏ vẻ thắc mắc.

Rồi xem xét tấm poster trên chiếc đồng hồ.

- Câu lạc bộ Board game. Lexium.

“Ồ…”

Mắt cô ấy sáng lên.

Nghiêng đầu nhẹ, cô nhếch mép tỏ vẻ hứng thú.

“Đăng ký thế nào đây?”

“Tôi đăng ký rồi.”

“Cả tôi nữa à?”

“Ừ.”

Tôi thản nhiên đáp. Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt kinh ngạc.

“Vì tôi là cố vấn của cậu mà.”

Thấy tôi nói thêm như thể chẳng có gì to tát, Yoon Chaeha nhìn tôi ngỡ ngàng trong giây lát rồi bật cười.

Sau khi tan học, chúng tôi đến phòng sinh hoạt câu lạc bộ. Đúng chất một câu lạc bộ board game, đó là một không gian ấm cúng chứa đầy các loại trò chơi.

Tuy nhiên, chỉ có duy nhất một người đang ngồi ở chiếc bàn bên trong.

“Ồ, đến rồi à?”

Cổ áo màu xanh lá, là một tiền bối năm hai. Chị ấy có mái tóc được buộc gọn gàng, tư thế ngồi tựa lưng vào ghế.

Thấy chúng tôi, chị ấy khẽ nhướng mày. Và rồi.

Kiểm tra danh sách thành viên trên đồng hồ thông minh.

“Chỉ nhìn tên thôi tôi đã ngờ ngợ, không ngờ lại có người nổi tiếng tham gia đấy nhỉ?”

Ánh mắt chị ấy tràn ngập sự thích thú.

“Tôi là Jo Seoyeon. Là chủ nhiệm câu lạc bộ.”

Chúng tôi chào chị ấy.

Tôi lặng lẽ đảo mắt, quét một vòng quanh phòng sinh hoạt.

Kệ chất đầy board game.

Bộ cờ vua được đặt trên bàn. Bàn cờ vây nằm ở một góc.

“Vậy còn những người khác đâu ạ?”

Tôi hỏi tiền bối.

Chị ấy cười khẩy, dùng ngón tay chỉ về một hướng.

“Họ đi chơi thứ đắt tiền lắm.”

Nơi chị ấy chỉ.

Là sàn của một căn phòng rộng lớn.

Ở đó, bốn khối lập phương màu xanh lam đang phát sáng và xoay tròn không ngừng.

‘Là thứ đó à.’

Một loại puzzle theo dạng Hầm ngục ăn liền. Có lẽ mọi người đang tận hưởng trò chơi của riêng mình trong không gian ma lực được kích hoạt bên trong.

Mỗi khối lập phương tạo ra một không gian giải đố.

Vậy nên, có thể xem như đang có tổng cộng khoảng bốn đội.

“Tiền bối không tham gia ạ?”

Tôi nhìn chị ấy và hỏi.

“Bởi vì phải có ít nhất một người trông chừng ở bên ngoài. Trông vậy thôi chứ, nếu xét về nguyên lý hoạt động thì đây là một thiết bị nguy hiểm, ranh giới với rủi ro chỉ trong gang tấc mà thôi.”

Chị ấy chỉ tay vào khối lập phương và nói thêm.

Yoon Chaeha nghiêng đầu.

“Nguy hiểm ạ?”

Tiền bối khẽ gật đầu giải thích.

“Mấy đứa học lớp hầm ngục mô phỏng rồi đúng không? Cứ coi đây là phiên bản thu nhỏ của thiết bị đó đi. Tách biệt không gian, ma lực nghịch lưu, nói chung là nếu có sự cố thì đủ thứ chuyện có thể xảy ra đấy.”

Đó là điều hiển nhiên.

Nói trắng ra thì việc tạo dựng một không gian ma lực bên trong vốn chẳng hề đơn giản.

“Dù sao thì, chào mừng đến với câu lạc bộ của chúng ta.”

Jo Seoyeon nhẹ nhàng đưa tay ra.

“Hôm nay cứ thoải mái chơi đi nhé. Mấy thứ đắt tiền thì đang có người dùng cả rồi nên không chơi được, nhưng còn nhiều thứ khác lắm.”

Tôi nắm lấy tay chị ấy và bắt tay. Yoon Chaeha cũng làm theo.

“Cậu muốn chơi gì?”

Tôi hỏi Yoon Chaeha.

Cô ấy nhìn quanh, rồi cười toe toét và đi về phía góc phòng.

Tiến về chỗ bàn cờ vây phủ đầy bụi. Cô ngồi xuống trước nó và cất lời.

“Cậu có biết chơi không?”

Tôi đã đoán trước được.

Rằng trò board game mà cô ấy sẽ chọn chính là cờ vây.

Cờ vây là một cuộc chiến giữa hai người, lần lượt đặt các quân cờ đen và trắng để chiếm lĩnh vùng lãnh thổ rộng lớn hơn. Một khi đã đặt xuống, quân cờ sẽ không bao giờ di chuyển được nữa, và mục tiêu là tạo ra nhiều đất hơn đối thủ.

Tuy nhiên, bản chất của trò chơi này không chỉ đơn thuần là chiếm đất.

Mỗi khi đặt một quân cờ, phải nắm bắt được ý nghĩa ẩn chứa trong nước đi đó.

Tôi lặng lẽ trả lời.

“Ừ.”

Tôi từng chơi vài lần với ông già. Nhưng không chơi được lâu.

Vì Toàn Nhân, tài năng của tôi đã vượt qua ông chỉ trong vài ngày.

Yoon Chaeha sẽ không ngừng đánh giá và thử thách tôi.

Và tôi chỉ cần không ngừng vượt qua những bài kiểm tra đó là được.

Trên bàn cờ vây, cuộc đối thoại của chúng tôi được tạo nên bằng những quân cờ.

Cốc.

Cốc.

Đen và trắng.

Chỉ có tiếng đặt cờ vang lên nối tiếp nhau.

Ngay từ đầu, Yoon Chaeha đã đi những nước cờ một cách không do dự. Cô ấy vừa dẫn dụ một cuộc hỗn chiến, vừa ép tôi tham gia, vừa nhanh chóng mở rộng địa bàn. Không một nước đi nào của cô ấy là lãng phí.

Mọi thế cờ đều chuẩn như sách giáo khoa. Hiệu quả, và là một dòng chảy tối ưu.

Một lối chơi cờ vây triệt để, đậm chất pháp sư.

Tôi chỉ đơn thuần đi theo.

Cô ấy tấn công thì tôi đỡ, cô ấy định khuấy đảo thế trận thì tôi vạch rõ ranh giới và chỉ lấy phần lợi tối thiểu.

Cốc.

Cốc.

Một dòng chảy nhất quán cứ thế tiếp diễn.

Một thế trận mà cô ấy nắm quyền chủ động, tôi không cố giành lại.

Cứ để mặc như vậy.

Cho đến khi ván cờ đi đến hồi kết.

Rồi đột nhiên—

Cốc.

Tay Yoon Chaeha dừng lại.

Cô ấy đã tung ra nước cờ quyết định.

Từ bây giờ, đây là cuộc chiến của sự lựa chọn.

Với một người theo đuổi sự hiệu quả như cô ấy.

Hẳn cô ấy đã nghĩ rằng việc tôi bỏ trống một ô ở giữa và nhấc quân cờ ra là sự lựa chọn hợp lý nhất.

Nước đi tối ưu nhất, được tạo ra từ vô số phân tích và dữ liệu.

Bởi vì trong mắt cô ấy, đó là nước đi hợp lý nhất.

Nhưng tôi lại đặt quân cờ ở một nơi cô ấy không ngờ tới.

Cốc.

Thay vì đặt cách một ô để mở rộng, tôi lại đặt quân cờ của mình ngay sát quân của cô ấy.

Thông thường trong cờ vây, việc đặt cờ cách một ô được xem là một nước đi nhanh.

Bởi vì nó có thể chiếm được vùng lãnh thổ rộng hơn, và sau đó có thể triển khai một cuộc chiến có lợi.

Vậy thì nước đi vừa rồi thì sao?

Tôi đã phớt lờ lẽ thường đó. Bằng một nước đi đặt ngay sát bên cạnh.

Là nước đi chậm nhất, nhưng lại đòi hỏi một cuộc chiến tức thời.

Một nước cờ mang tính công kích cao nhất.

“…!”

Đây không phải là một nước đi kỳ diệu khó lường.

Đơn giản, đó chỉ là một nước đi phản bác lại trực diện ‘lối tư duy hợp lý’ mà cô ấy đã xây dựng bấy lâu nay.

Một nước đi tự do có thể xuất hiện, chính vì tôi không chơi cờ vây nhiều.

Yoon Chaeha dừng tay lại.

Ánh mắt cô ấy dừng lại trên bàn cờ rất lâu.

Nếu là người bình thường, họ sẽ bỏ qua nước đi này như không có gì. Nhưng Yoon Chaeha thì khác.

Tôi cầm quân cờ lên và nói ngắn gọn.

“Đếm đất đi.”

Trong cờ vây, sau khi đã đi hết các quân cờ, cần có một quá trình tính toán lãnh thổ của mỗi bên.

Và đây thường là lời tuyên bố của người nắm chắc phần thắng.

Yoon Chaeha ngẩng phắt đầu lên nhìn tôi.

“……”

Vừa như đang cười, lại vừa như tức giận.

Biểu cảm của cô ấy thật kỳ lạ.

Yoon Chaeha bắt đầu tính toán.

Đầu ngón tay cô lướt trên những vùng đất mà quân đen và trắng chiếm giữ, không còn vẻ sắc bén như thường lệ.

Đó không phải là hành động đi theo dòng chảy, mà là một sự phân tích, nghiền ngẫm và cố gắng thấu hiểu.

Một, hai, ba—

Và rồi, cô ấy.

“Đấu với tôi một ván nữa.”

Từ từ đặt quân cờ đang cầm trong tay xuống.

속사 (Soksa/速射)