Nữ Chính Đã Cướp Mất Năng Lực Hồi Quy Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 175

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11505

Web Novel - Chương 03 - Gaon (3)

Giờ chọn vũ khí vừa xong cũng là lúc lịch trình hôm nay kết thúc.

Chắc vì là ngày đầu tiên nên đứa nào đứa nấy đều túm năm tụm ba làm quen, bắt đầu tận hưởng cuộc sống học đường.

Tôi cũng muốn hoà vào dòng người đó lắm, nhưng khổ nỗi là chẳng có tâm trạng đâu mà đứng đó chém gió.

“Tầng 6… phòng 605…”

Tôi vừa lẩm bẩm vừa đi về phía ký túc xá. Lẽ ra tôi đã định bụng tiếp cận nhân vật chính để làm vài chuyện, nhưng ưu tiên hàng đầu lúc này là sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn đã chất chồng trong đầu suốt cả ngày.

Tòa nhà ký túc xá y hệt như những gì tôi từng thấy trong game. Vẻ ngoài hoành tráng, ngăn nắp, cùng với cấu trúc tách biệt hoàn toàn khu nam và khu nữ.

Tôi chẳng buồn ngó nghiêng xung quanh mà đi thẳng một mạch về phòng mình.

Xoạt

Mười năm trước, sau khi bị chuyển sinh và nhận ra đây là thế giới trong game, việc đầu tiên tôi làm là tạo ra một cuốn cẩm nang thiết lập.

Trí nhớ của con người vốn có hạn. Việc ghi chép lại một cách chi tiết nhất có thể các sự kiện trọng yếu, những nhân vật chủ chốt và cả các biến cố trong tương lai của thế giới này là điều tối quan trọng.

Và giờ, tôi đang lật tung cuốn cẩm nang mà mình đã dày công biên soạn bấy lâu.

“Thấy rồi.”

‘Tuyển tập Trứng Phục Sinh.’

Những chi tiết ẩn mà các nhà phát triển game đã cài cắm vào.

Những sự kiện đặc biệt chỉ xảy ra với tỷ lệ một phần vạn, hay thậm chí là một phần mấy chục vạn khi một điều kiện nhất định được thỏa mãn. Đó chính là Trứng Phục Sinh.

Thứ này hẳn phải giải thích được cái tình cảnh tréo ngoe mà tôi đang gặp phải – bơ đẹp nhân vật chính và liên tục dính dáng đến một nhân vật phụ chưa từng gặp mặt.

“Dẹp đi.”

Bàn tay đang lật giở các trang giấy bỗng khựng lại.

Chẳng có bất kỳ nội dung nào trong cuốn cẩm nang có thể lý giải cho tình hình hiện tại.

Lẽ ra mọi yếu tố của câu chuyện đều phải nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Nhưng chuyện này lại là một điều gì đó mà tôi hoàn toàn không hay biết.

Một tiếng thở dài não nề thoát ra khi tôi gấp cuốn sách lại.

Năng lực hồi quy thì bay màu, giờ lại lòi ra cái Trứng Phục Sinh chết tiệt này nữa, đến nước này thì hai từ “kế hoạch” nghe thật vô nghĩa.

Đúng là toang không thể ngoạn mục hơn.

Nhưng mà khoan đã.

Chuyện này biết đâu lại là điều tốt?

Đằng nào thì để giúp các nhân vật chính trưởng thành, tôi cũng phải là người chủ động tiếp cận họ trước.

Chẳng hiểu vì lý do gì, nhưng nếu họ cứ tự tìm đến tôi như hôm nay thì mọi việc ngược lại còn trở nên dễ dàng hơn.

Chỉ cần tôi làm cầu nối để nhân vật chính và các nữ chính tự nhiên đến với nhau là vai trò của tôi xem như hoàn thành.

Dù có hơi lăn tăn về nguyên nhân của dòng chảy này, nhưng cứ thuận lợi là tốt rồi.

Thôi thì cứ phải tự AQ thế này mới sống nổi.

Đúng lúc đó, tiếng chuông báo thức từ chiếc đồng hồ thông minh đã cắt ngang dòng suy tưởng của tôi.

Tôi chậm rãi nhìn vào màn hình.

[Ha Sion]

:Jung Haein! Tớ phải đưa đồ ông gửi cho cậu đây ㅠㅠ Cậu đang ở đâu thế? Gọi lại cho tớ ngay nhé!

Là Sion.

Cháu gái của ông già mà tôi đã chịu ơn suốt 10 năm qua.

Tuy bằng tuổi, nhưng vì mồ côi từ nhỏ nên cô ấy luôn coi tôi như anh trai ruột.

Dù không phải người nhà, nhưng chúng tôi thân thiết chẳng khác gì gia đình.

Cô ấy không phải là nhân vật có ảnh hưởng lớn đến cốt truyện, nhưng thực lực lại khá vượt trội.

Nhưng sao lại thấy bất an thế này? Ông già đó đời nào lại tốt bụng đưa cho mình thứ gì hay ho cơ chứ...

Với vẻ mặt đầy nghi hoặc, tôi nhấn nút gọi trên đồng hồ.

Tút tút, cạch

- Alo~

“Cậu đang ở đâu?”

***

Tại một quán cà phê ở tầng một của tòa nhà học viện, nơi đông nghẹt những học viên đang háo hức trước thềm học kỳ mới.

“Cẩn thận kẻo nóng nhé~”

Tôi chỉ định nhận đồ rồi đi ngay, thế mà chẳng biết từ lúc nào trên tay đã có một ly cà phê.

Hương thơm đậm đà khẽ lướt qua chóp mũi. Xem ra tôi khó mà rời khỏi chỗ này trong một lúc được.

Cà phê cũng tuyệt đấy chứ...

“Vậy, thứ cậu định đưa cho tôi là gì thế?”

“Chuyện đó để lát nữa nói nhé. Chứ nhận xong là cậu trốn mất tăm luôn phải không?”

“...Làm gì có.”

Sao cô ấy biết hay vậy nhỉ. Đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.

Sion im lặng một thoáng, tay mân mê tách cà phê rồi nghiêng đầu hỏi.

“Mà này, Haein.”

Ánh mắt cô ấy hơi hạ xuống.

“Trông cậu có vẻ không được khỏe lắm? Bị ốm ở đâu à?”

Sion đặt tay lên trán tôi. Hơi ấm lan tỏa khi cô ấy vén nhẹ tóc mái khiến tôi bất giác giật mình.

Tôi ngửa đầu ra sau rồi trả lời qua quýt.

“Không, chỉ là hơi mệt chút thôi.”

“À, ừm. Nhìn cậu cũng có vẻ thế thật. Tớ đã thấy từ xa rồi.”

Có vẻ Sion cũng đã chứng kiến màn kịch lố bịch lúc nãy.

Cô ấy ríu rít nói tiếp như thể chẳng để tâm.

“Mấy người lúc nãy là ai vậy?”

“Chỉ là bạn cùng lớp thôi. Lần đầu tôi gặp họ.”

“Lần đầu gặp mà đã níu kéo cậu như thế á? Đúng là mấy người kỳ quặc.”

Tôi bất giác gật đầu.

Ừ thì, kỳ quặc thật mà.

Ngay lúc đó, cô ấy khẽ cúi đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.

Đuôi mắt khẽ cong lên, trông có vẻ hài lòng.

“Phải không? Tớ cũng nghĩ vậy đó.”

Tôi định gật nhẹ đầu đáp lại thì cảm giác mềm mại trên mu bàn tay từ lúc nào đã thu hút sự chú ý.

Mà từ nãy đến giờ—.

Bàn tay cô ấy vẫn đang nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay tôi.

Khi thì xoa nắn, lúc lại cù lét, khiến tôi cứ để tâm mãi.

Tính cách cô ấy vốn dĩ rất thân thiện và thích tiếp xúc cơ thể, nhưng đâu đến mức này.

“…Mà cậu cứ phải nắm tay tôi mãi thế à?”

“Ừ. Phải nắm chứ.”

Ra vậy.

Cô ấy cười, trả lời một cách thản nhiên.

Giọng nói với âm cuối hơi cao lên khiến tôi chẳng còn sức để đáp lại.

“Lâu rồi không gặp mà~”

Lâu rồi không gặp? Mới trưa hôm qua ba đứa mình còn ăn cơm với ông già mà.

“Hôm qua mình vừa ăn cơm chung mà.”

“Thế à? Hihi.”

Sion cười ranh mãnh rồi uống cạn ly cà phê. Mọi cử chỉ của cô ấy vừa quen thuộc, mà cũng lại có gì đó là lạ.

Tôi nhìn gương mặt cô ấy một lúc rồi lắc đầu.

“Vậy, thứ mà ông bảo cậu đưa cho tôi là gì?”

Sion lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ rồi đẩy về phía tôi.

Chiếc hộp được bọc lụa đen, niêm phong một cách cẩn thận, cho cảm giác khá nặng.

“Mở ra đi~”

Tôi hơi căng thẳng mở chiếc hộp. Nói không ngoa chứ ông già đó có cho con rắn nhảy xổ ra từ trong hộp thì cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng thật đáng kinh ngạc, bên trong là một chiếc vòng tay làm từ đá obsidian.

Ánh đen bóng loáng, những hoa văn được chạm khắc chìm và kỹ thuật chế tác tinh xảo ngay lập tức thu hút ánh nhìn.

“Đây là gì thế?”

“Là một món cổ vật, nghe nói có tác dụng tăng cường sinh lực đấy.”

Sion tựa người vào ghế, liếc nhìn gương mặt tôi rồi nở một nụ cười đầy ẩn ý.

‘Sinh lực…?’

Khoan, ‘sinh lực’... chẳng lẽ là cái ‘sinh lực’ mà mình đang nghĩ đến sao? Chắc không phải đâu, làm gì có chuyện ông ấy lại đưa cho cháu gái mình một món đồ như vậy chứ.

Rốt cuộc ý đồ của món quà này là gì. Ông già đó hợp với rượu rắn hơn là cổ vật.

Cô ấy cười tinh nghịch. Sion nắm lấy cổ tay tôi và nhấc chiếc vòng lên.

“Để tớ đeo cho cậu. Đưa tay đây nào.”

“Thôi được rồi. Để tôi tự làm.”

“Nào nào, đừng có thế chứ! Cậu cứ ngồi yên đi.”

Sion cười ranh mãnh, giữ chặt cổ tay tôi. Rồi cô ấy cẩn thận đeo chiếc vòng obsidian vào.

Những ngón tay của cô ấy mềm mại và uyển chuyển, nhưng tôi lại cảm nhận được một luồng khí kỳ lạ nào đó.

Ngay khi chiếc vòng vừa khít cổ tay, một luồng hơi ấm nhẹ lan tỏa. Sinh khí bắt đầu tuần hoàn, tựa như năng lượng đang lan ra theo từng mạch máu.

… Sao có cảm giác cả người đang nóng lên thế này.

“…Cậu thấy sao?”

Cô ấy hỏi với ánh mắt đầy mong đợi.

“Ừm… có cảm giác gì đó ấm áp.”

“Phải không! T… à không, ông đã thực sự dồn hết tâm huyết vào món đồ này đấy?”

Sion ngắm nghía chiếc vòng một hồi rồi gật đầu vẻ hài lòng.

“Nhưng cậu phải cẩn thận đấy. Nghe nói đây là vật khá quý hiếm. Nếu làm mất là tớ giận thật đó.”

Tôi liếc nhìn chiếc vòng rồi gật đầu.

“Tôi biết rồi.”

Sion cười tinh nghịch rồi đứng dậy.

“Sau này nếu thấy hiệu quả thì đừng hưởng thụ một mình nhé, phải kể cho tớ nghe với đấy~”

Cô ấy vẫy tay chào rồi rời khỏi quán cà phê.

“Trông cậu ấy vui ghê.”

Xem ra không chỉ các học viên khác mà cô ấy cũng rất háo hức vì học kỳ mới.

Tôi nhìn theo bóng lưng của cô ấy một lúc, rồi cũng nghĩ đã đến lúc mình nên về và từ từ đứng dậy.

***

Rời khỏi quán cà phê, Sion bước về phía hành lang tối ở một bên của tòa nhà.

Gương mặt đáng yêu tràn ngập tiếng cười đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại ánh mắt lạnh lùng.

Cô nhấc chiếc đồng hồ thông minh khỏi cổ tay và bật màn hình lên.

Ở đó đã có sẵn vài tin nhắn.

[Người gửi: OnE]

[Mày đưa nó thật à? Haha con điên.]

[Người gửi: Rin]

[Nhưng cũng đâu có hại gì nhỉ?]

Sion lặng lẽ nhìn xuống các dòng tin nhắn rồi thở hắt ra một hơi.

Sau đó, cô lướt ngón tay và gửi một câu trả lời ngắn gọn.

[Cút.]

Lát sau, một tin nhắn mới hiện lên, khóe môi cô khẽ nhếch lên.

[Người gửi: Jung Haein]

[Cảm ơn cậu đã chuyển giúp nhé. Chắc cậu muốn đi chơi với các bạn khác lắm, xin lỗi cậu.]

Lần này, nụ cười trên môi cô mang vẻ tinh nghịch đáng yêu như lúc nãy.

[Ừm không có đâu hihi. Hôm nay cậu vất vả rồi!!]

Sion đóng tin nhắn lại, tay mân mê chiếc vòng có thiết kế y hệt chiếc vòng obsidian trên cổ tay mình.

Chìm trong suy tư một lúc, cô cúi đầu và thì thầm rất nhỏ.

“Lần này, tớ sẽ….”

Giọng nói của cô tuy nhỏ, nhưng ý chí ẩn chứa bên trong lại không hề nhỏ chút nào.

***

Dòng nước ấm áp chảy dọc xuống cổ làm cho cơ thể mệt mỏi của tôi dần được thả lỏng.

Một ngày thật dài. Từ việc chọn vũ khí đến những sự kiện kỳ lạ, đầu óc tôi rối bời, nhưng trong chính khoảnh khắc này, tôi muốn tạm gác lại tất cả.

Tôi tắm xong và bước ra khỏi phòng tắm.

Vài giọt nước từ mái tóc ẩm ướt rơi xuống và lăn dài.

Chiếc vòng obsidian trên cổ tay vẫn toát lên một cảm giác hiện diện nặng nề.

‘Cũng nên gọi điện cảm ơn một tiếng.’

Đây là một món cổ vật trông có vẻ phi thường về nhiều mặt. Chẳng hiểu ông già chuyên dùng gậy gộc để dạy dỗ những ai phụ thuộc vào trang bị lại nổi hứng gì nữa.

Tôi cầm đồng hồ lên và tìm trong danh bạ.

[Lão già khó ưa]

Tút tút, tút tút…

- Gì đấy.

Ngay khi cuộc gọi được kết nối, một giọng nói khô khan và nghiêm nghị vang lên.

Tôi chỉ muốn cúp máy ngay lập tức, nhưng đã cố gắng kiềm chế.

“Là cháu đây. Thưa ông, cháu đã nhận được đồ ông gửi rồi. Cháu cảm ơn.”

Một khoảng lặng kéo dài.

Rồi cuối cùng, ông ấy cũng lên tiếng với giọng trầm và nặng nề.

- Mày nói gì thế.

“Hả?”

- Tao đưa cho mày cái gì. Đừng nói nhảm nữa, đi ngủ đi.

Nghe những lời đó, trong lòng tôi trào lên một cảm giác kỳ lạ.

Gì vậy?

“Là chiếc vòng tay ấy ạ. Nghe nói nó là cổ vật.”

- Cổ vật? Sao tao lại cho mày thứ đó?

Giọng của ông già trở nên gay gắt.

Tôi thoáng bối rối, nhưng rồi lại suýt bật cười.

À, thì ra ông già này cũng có mặt dễ thương ghê.

Chắc vì bình thường hay lớn tiếng huênh hoang nên giờ ngại không dám nhận là mình đã tặng.

Cái này có được gọi là tsundere không nhỉ?

“À vâng vâng, chắc là cháu nhầm lẫn gì đó. Mà dạo này ông vẫn khỏe chứ?”

- Hôm qua vừa gặp xong còn hỏi… Ngủ đi.

“Vâng, ông ngủ ngon.”

Tôi ngắt cuộc gọi rồi ngồi xuống mép giường, dùng lòng bàn tay ấn thử lên tấm nệm. Cảm giác mềm mại nhưng vẫn đàn hồi từ tấm nệm truyền đến đầu ngón tay.

‘Đây là khách sạn chắc?’

Tôi lập tức tung chăn ra và ngả mình xuống giường.

Quả nhiên trường học xịn sò thì cơ sở vật chất của ký túc xá cũng thật đáng nể.

Đầu óc vốn phức tạp vì hàng loạt sự kiện đã dần được sắp xếp lại.

Nhìn lại một ngày hôm nay, có rất nhiều chuyện kỳ lạ… à không, chỉ toàn là chuyện kỳ lạ, nhưng cơ thể mệt mỏi không cho phép tôi suy nghĩ sâu hơn nữa.

Tôi từ từ nhắm mắt, mặc cho cơn buồn ngủ ập đến.

AQ: Chỉ số vượt khó