Sáng ngày Cheon Yeoul nộp đơn xin nghỉ, giáo quan phụ trách hầm ngục mô phỏng Choi Eunha đang đăm chiêu suy nghĩ.
“Giáo quan Park Changmyeong, anh xem qua giúp tôi bản danh sách phân chia hạt giống đã chỉnh sửa được không?”
Cô đưa ra bản danh sách hạt giống được xếp lại dựa trên thành tích của các đội, sau khi đã loại trừ Cheon Yeoul.
Rõ ràng, việc xếp đội theo điểm số và đánh giá dựa trên trực giác của giáo quan trực tiếp giảng dạy có thể cho ra kết quả hoàn toàn khác nhau.
Cô hỏi ý kiến của đồng nghiệp để phòng trường hợp mình có gì sơ suất.
Giáo quan Park Changmyeong xem xét kỹ lưỡng danh sách rồi nhanh chóng đưa ra kết luận.
“… So với học viên Ju Hangang, tôi cho rằng học viên Jung Haein xứng đáng với suất hạt giống hơn.”
“Tôi hiểu rồi.”
Cô chấp nhận lời khuyên của anh ta mà không đắn đo. Thực ra cô cũng đang phân vân giữa hai người này. Nếu xét về thành tích, Jung Haein nhỉnh hơn một chút, nhưng cô đã chọn Ju Hangang chỉ vì cậu ta có thứ hạng cao hơn.
“Và có lẽ nên thiết lập hầm ngục là Mê cung Rahalla. Bắt đầu ngay từ lối vào.”
“Từ lối vào sao?”
Choi Eunha hỏi lại với vẻ hơi ngạc nhiên.
Đề nghị này cô không thể đồng tình ngay được. Mê cung Rahalla là hầm ngục đánh giá nội bộ truyền thống của Học viện Gaon, độ khó cực cao và thường chỉ dành cho những học viên ưu tú nhất.
“Học viên Jung Haein, có vẻ là một Exceptional. Giáo quan Do Hanseong cũng nói vậy.”
“Giáo quan Do Hanseong…”
“Nghe nói học viên đó đã luyện được cả kiếm cương.”
Exceptional.
Đó là một thuật ngữ riêng được các giáo quan ở Gaon sử dụng để chỉ những học viên thể hiện tài năng vượt xa thứ hạng ban đầu sau khi nhập học.
Hơn nữa, nếu đã có nhiều giáo quan cùng chung nhận định thì càng đáng tin.
“Tôi hiểu rồi. Cứ quyết định vậy đi.”
Cuối cùng, Choi Eunha đã chấp nhận lời khuyên. Giờ chỉ còn chờ xem Jung Haein có đáp ứng được kỳ vọng đó hay không mà thôi.
Và Jung Haein đang hoàn toàn không phụ sự kỳ vọng đó.
“Uầy! Vãi chưởng, lại né được nữa kìa!”
“Ủa, thằng đó là quái vật phương nào vậy?”
Không khí trong phòng thực hành ngày càng nóng lên.
Ngay cả những học viên vừa hoàn thành bài thi cũng chẳng buồn nghỉ ngơi, tất cả đều lần lượt tụ tập trước màn hình.
Kang Ahrin, người vừa mới “làm gỏi” đội đối thủ, mắt cũng sáng rực lên ngay khi nhìn thấy cảnh tượng đó.
Những tiếng xì xào dần tắt lịm, mọi sự chú ý trong phòng thực hành đều đổ dồn về một màn hình duy nhất.
Ngay bây giờ, ngay tại khoảnh khắc này, một ngôi sao mới đang ra đời.
***
Dù bối rối vì cạm bẫy bị nhìn thấu, Ju Hangang vẫn nhanh chóng vạch ra kế hoạch tác chiến.
‘Tập trung hai người úp sọt Jung Haein thật nhanh.’
“Thằng chó đó, không phải đỡ đòn mà cứ thích đứng hàng trên. Hai đứa mình xông lên ép nó là xong phim.”
Theo lẽ thường thì phải nhắm vào Ha Sion, một chủ lực tầm xa trước tiên.
Tuy nhiên, Ha Sion lại là một cung thủ hạng cao, Ju Hangang đoán rằng dù cậu ta và Han Iri có hợp sức cũng khó mà áp sát cô nàng một cách dễ dàng.
Han Iri cảm thấy hai đánh một cũng chẳng vẻ vang gì, nhưng vẫn quyết định làm theo. Đã chơi bẩn dùng cả bẫy rồi thì phải ưu tiên chiến thắng lên hàng đầu.
“Bảo bọn này ra thì bọn này ra đây.”
Ju Hangang từ từ đi xuống với vẻ mặt thản nhiên.
Han Iri và các thành viên còn lại cũng theo sau.
“Sao mày còn vênh váo được thế hả?”
Yoon Sanghyuk thấy bộ dạng đó liền quát.
“Tao mà là mày thì đã nhục quá mà đầu hàng rồi.”
“Thôi sủa bậy đi.”
Ju Hangang cắt ngang rồi rút thanh kiếm đeo bên hông.
“Vào việc luôn đi.”
Ngay khi cậu ta vừa dứt lời, ba bốn quả bom ma lực đã bay tới.
Những quả bom lao vút về phía Jung Haein.
Keng keng keng!
BÙM-
Bom ma lực bay đến rợp trời.
Jung Haein xoay tít ngọn thương gạt bay hết những quả bom, khiến bụi đất tung mù mịt.
Nhưng vốn dĩ, mục đích của việc ném bom chỉ là để ép đối phương vào thế phòng thủ.
Xuyên qua lớp bụi mù, Ju Hangang và Han Iri đồng thời lao tới.
Jung Haein không chờ họ tiếp cận mà bước sang ngang.
Hai lưỡi kiếm chém vào không khí.
Han Iri vung kiếm muộn màng để chỉnh lại tư thế, nhưng Jung Haein đã ở bên sườn, cách xa đội hình chính của họ một khoảng.
Ju Hangang dần mất kiên nhẫn.
‘Tưởng tóm được nó nhanh gọn chứ…’
Chuyển động của Jung Haein trông như đang giao chiến, nhưng thực chất lại né tránh mọi đòn tấn công và chỉ tập trung giữ khoảng cách.
Và khoảng cách mà cậu kéo ra cũng chính là khoảng trống ngày càng lớn giữa hai kẻ tấn công và đội hình chính của đối phương.
“Khoan đã, Hangang, chúng ta đi xa quá rồi…”
“Chỉ định chạy trốn thôi à?!”
Sự nôn nóng của Ju Hangang cuối cùng cũng hóa thành cơn giận.
Dù Han Iri đã cảnh báo, nhưng sự kiên nhẫn của cậu ta đã chạm đáy.
Lối đánh này đúng là khiến người ta phát điên.
Mỗi khi vung kiếm trượt, thái độ bình tĩnh và ung dung của Jung Haein lại như một mũi kim châm, đủ để chọc tức cậu ta.
Jung Haein lùi thêm một bước nữa rồi nhìn Ju Hangang.
Biểu cảm của cậu vẫn vô vị như cũ.
Ánh mắt lạnh lùng không một gợn cảm xúc khiến Ju Hangang bất giác lạnh sống lưng.
Nhưng cậu ta vẫn không dừng lại. Lòng tự tôn không cho phép cậu ngừng tay.
Trong khi đó, ở phía đội hình chính.
Ngay khi Ju Hangang và Han Iri bắt đầu hợp sức tấn công, Yoon Sanghyuk đã không thể kiềm chế mà định xông lên hỗ trợ.
Nhưng Sion đã giữ chặt cánh tay cậu ta lại.
‘Dù có chuyện gì xảy ra cũng phải giữ vị trí.’
Đó là lời Jung Haein đã dặn trước khi tiến vào khu vực trung tâm.
Yoon Sanghyuk khựng lại, rồi hỏi lại Sion đang giương cung bên cạnh.
“Nhưng mà, không phải chúng ta nên giúp một tay sao?”
Sion bình thản ngẩng đầu.
Rồi cô vừa kéo căng dây cung, vừa nhìn Yoon Sanghyuk mà nói.
“Giúp ai cơ?”
“Chúng ta? Giúp Haein á?”
Sion hít một hơi ngắn, rồi vừa nhắm chuẩn mục tiêu vừa nói thêm.
“Không, tôi không nghĩ vậy đâu.”
Vút!
Mũi tên xé gió bay đi.
Nhà giả kim và cung thủ đã mất đi hàng tiền tuyến, hoảng hốt nấp sau đống đổ nát khi mũi tên bay sượt qua trong gang tấc.
“Là Haein đang giúp chúng ta đấy.”
Ánh mắt cô sắc lẻm.
“Vậy nên cậu cứ làm theo lời cậu ấy đi.”
Trong giọng nói ấy không chỉ có sự chắc chắn không hề lay chuyển, mà còn phảng phất một nỗi nuối tiếc xa xăm.
Cô lại kéo căng dây cung, nhìn thẳng về phía trước.
“Vì trước giờ vẫn luôn như vậy mà.”
***
Cứ vờn qua vờn lại, mới chọc cho một tí đã phát rồ lao vào.
Bỏ mặc cả đội hình chính thế kia thì cậu không có tố chất làm đội trưởng rồi.
Ít ra Han Iri còn có vẻ để tâm đến phía sau…
Nhưng không hiểu sao cậu ta chỉ tham gia tấn công chứ không có ý định quay về bảo vệ đồng đội.
Mũi tên do Sion bắn ra xuyên qua giữa hai kẻ đang lao tới như chó săn, tấn công thẳng vào đội hình chính của đối phương.
‘Chắc cũng sắp đến lúc rồi.’
Khoảng cách với đội hình chính thế này là đủ. Phía sau là bức tường của di tích, hết đường lui rồi.
Tôi quyết định lùi một bước thật dài về phía sau, định bụng sẽ dụ họ thêm lần cuối. Lưng gần như chạm vào tường.
Thấy vậy, Ju Hangang nở một nụ cười thong thả rồi lao tới.
“Tóm được rồi, thằng…”
BỐP!
Cậu ta còn chưa nói hết câu, mặt đã ăn trọn một cú đá của tôi và lảo đảo lùi lại.
Tôi đã mượn lực từ bức tường để xoay người trên không và đá móc thẳng vào mặt cậu ta.
Ngay khi tiếp đất, tôi nhẹ nhàng chỉnh lại tư thế như phủi bụi rồi nói.
“Làm trò gì thế?”
Ju Hangang lăn lộn trên sàn, rên rỉ. Có thể thấy Han Iri đang theo sau, mặt mày hoang mang đồng thời cũng vội sửa lại thế cầm kiếm.
Tôi khiêu khích Han Iri đang có vẻ do dự.
Han Iri nghiến răng lao tới, nhưng kiếm của cậu ta nặng nề và động tác thì chậm hơn hẳn.
Lưỡi kiếm hạ thấp, nhắm vào mắt cá chân của tôi.
Tôi nhẹ nhàng lách chân sang một bên để né.
Mũi kiếm chém vào không khí, tạo ra một tiếng gió rít chói tai.
“Ngắn quá. Đấu với thương thì phải thêm hai bước nữa.”
Dường như bị lời khuyên của tôi kích động, ánh mắt của Han Iri thoáng trở nên sắc bén.
Ngay sau đó, mũi kiếm của cậu ta nhanh chóng đâm về phía vai tôi.
Tôi nhẹ nhàng xoay ngọn thương lên để gạt đòn tấn công của cậu ta đi, thầm nghĩ.
‘Cũng khá đấy chứ...’
Không tệ. Thái độ sẵn sàng tiếp thu góp ý ngay lập tức làm tôi khá hài lòng.
Nhưng nhìn xa hơn, tình hình bên đội hình chính của họ có vẻ đã được dọn dẹp xong xuôi.
Có lẽ nên kết thúc ở đây thôi.
“Dù sao thì cậu cũng…”
Ngay khoảnh khắc cậu ta siết chặt thanh kiếm định lao vào tấn công, tôi nhẹ nhàng xoay ngọn thương, nhắm vào kẽ hở giữa thanh kiếm và cánh tay của cậu ta.
Mũi thương đâm chính xác vào giữa khoảng trống đó.
Keng!
Cậu ta giật mình định rút kiếm lại nhưng đã quá muộn.
Tôi hơi xoay nhẹ ngọn thương rồi giật mạnh ra sau.
Thanh kiếm tuột khỏi tay cậu ta trong chớp mắt, rơi loảng xoảng xuống sàn.
“…còn khá hơn Seong Siwoo.”
Keng!
Tôi xoay nhẹ ngọn thương, đá thanh kiếm đang nằm dưới chân cậu ta văng ra xa.
Han Iri nhìn xuống đôi tay trống không của mình, ngẩn người một lúc rồi nghiến răng.
Giờ chỉ còn lại Ju Hangang.
Đúng lúc đó, Ju Hangang đang rên rỉ ở phía sau cũng đứng dậy với một tiếng hét đầy giận dữ.
“Thằng chó này!!!”
Kiếm khí tỏa ra từ mũi kiếm của cậu ta.
Một luồng khí màu xanh lam xé toạc không trung.
Tôi khẽ nheo mắt, quan sát chuyển động của cậu ta.
Thật không may.
‘Ngay cả cậu cũng khá hơn Seong Siwoo.’
Dù sao họ cũng là những tài năng trong top 10, nhưng đây thực sự là một điểm đáng buồn.
Màn này coi như tặng cho Seong Siwoo, kẻ có lẽ đang xem ở ngoài kia.
Kiếm cương cũng hơi nhàm rồi. Lần này, tôi muốn thể hiện một thứ gì đó mới mẻ.
Tôi hạ thương xuống, từ từ tập trung ma lực vào đầu ngón tay.
‘Cương Khí Công.’
Ma lực ngưng tụ một cách tinh vi theo ý muốn của tôi, bắt đầu hình thành một khối cầu.
Một làn sóng ma lực nhỏ từ đầu ngón tay làm không khí rung lên nhè nhẹ.
Việc kiểm soát tinh vi vốn là sở trường của tôi.
Tuy nhiên, có gì đó là lạ.
Dòng chảy ma lực khác hẳn mọi khi.
Luồng khí bùng lên mạnh mẽ hơn nhiều so với dự kiến, bắt đầu mất cân bằng.
Một lượng ma lực khổng lồ, không thể so bì với bình thường, đang ồ ạt tràn vào lối đi đã được tạo sẵn.
Quả cầu trở nên quá lớn và mạnh mẽ, hình dạng của nó rung chuyển một cách bất ổn.
“S-sao lại thế này?”
Tôi cố gắng thu hồi ma lực trên tay, nhưng nó đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Ma lực thuần túy bùng nổ, lan rộng dọc theo lối đi và khước từ sự điều khiển từ đầu ngón tay tôi.
Kết cục, khối ma lực thuần túy không thể ngưng tụ hoàn chỉnh đã được bắn đi với tốc độ kinh hoàng.
ẦM ẦM ẦM!
Quả cầu ma lực xé toạc không trung, bay thẳng về phía Ju Hangang.
Cùng với một chấn động dữ dội, cơ thể cậu ta bị ép sâu vào bức tường.
Rầm rầm…
Những vết nứt lớn xuất hiện trên bề mặt tường, và nó bắt đầu sụp đổ.
Gạch đá đổ nát vùi lấp Ju Hangang, và âm thanh cuối cùng nghe được chỉ là tiếng hét thất thanh “Aaa!” của cậu ta.
“Ái chà... Xin lỗi nhé…”
Tôi bối rối cúi đầu nhìn tay mình.
Lòng bàn tay đang run lên nhè nhẹ.
Tôi đặt tay lên cổ tay để kiểm tra mạch đập đang hỗn loạn.
Luồng ma lực mất phương hướng vẫn đang điên cuồng trào dâng, chảy khắp mọi ngóc ngách trong cơ thể tôi thông qua tim.
Một dòng chảy khác hẳn bình thường.
‘Nhiều… quá.’
Có thứ gì đó không thể chứa nổi trong cơ thể đang tuôn trào ra ngoài.
Tình trạng cơ thể, có chút kỳ lạ.
익셉셔널(Iksepsyeoneol) là phiên âm của từ Exceptional – xuất chúng.