Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11003

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 2 - 104. Đạo tặc Marigold. (13)

104. Đạo tặc Marigold. (13)

===================================

28.

Quả là một thảm họa.

Hồi tưởng lại những chuyện sau ngày hôm đó, Lancel một lần nữa thấm thía rằng thời bình không phải lúc nào cũng sóng yên biển lặng hay thảnh thơi nhàn hạ

Phải rồi. Cái gọi là 'thường nhật' quen thuộc ấy, kỳ thực chẳng phải những ngày bình thường đúng nghĩa.

Nụ hôn giữa hai nhân vật nam trên sân khấu, theo một ý nghĩa nào đó, đã mang đến một cú sốc văn hóa kinh hoàng cho giới quý tộc và tầng lớp thượng lưu Đế đô.

"Lancel đại nhân, lại đến nữa rồi."

"Bảo là tôi không có ở đây."

"Người đã vào đến nơi rồi... Á!"

Rầm...!

"Đoàn trưởng Lancel! Ta đã thuyết phục được Jean Cirroux rồi! Mau diễn vở kịch 《Đế quốc Nam Sắc》 cho ta xem ngay!"

"……."

Tam Hoàng nữ Claria.

Cô thậm chí còn chẳng có thời gian để thất vọng vì thánh vật bị Quái đạo Mật Đường trộm mất. Bởi lẽ cả ngày cô chỉ bận rộn lôi kéo, giằng co giữa Lancel và Jean Cirroux.

Là một thành viên Hoàng tộc ra vào dinh thự ngày mấy bận, Nam tước Ivel Shen và đám người hầu phải phục dịch cô đến mức sắp kiệt sức.

"Hình thái tình yêu đó chính là nghệ thuật, Đoàn trưởng Lancel à. Ngươi định để loại hình nghệ thuật do chính mình khởi xướng bị các đoàn kịch khác nẫng tay trên sao? Hiện giờ cả cái nhà hát Đế đô này đều đang phát cuồng vì nó đấy!"

"Không, nói là do tôi khởi xướng thì..."

"Mau sáng tác nhanh lên! Ta đã thuyết phục cả Phu nhân Ochs và Jean Cirroux rồi!"

"……."

Dù sao cũng là Hoàng nữ đích thân ra lệnh ngay trước mặt, Jean Cirroux cũng chưa to gan đến mức dám phớt lờ.

Tại Đế đô, nơi mà những vở kịch lấy chủ đề lãng mạn giữa nam giới đang mọc lên như nấm sau mưa, việc đi ngược lại trào lưu quả thực rất khó khăn.

Hơn nữa, đoàn kịch Dante cũng thực sự cần một vở diễn mới ngoài 《Đế quốc Hoa Lệ》, đây đúng là thời điểm thích hợp để sáng tác kịch bản mới.

"Tôi có một điều kiện."

Khóe miệng Tam Hoàng nữ nhếch lên nụ cười, đuôi mắt khẽ cong.

"Dám ra điều kiện với dòng máu Hoàng thất vĩ đại sao, Đoàn trưởng Lancel, ngươi to gan thật đấy! Nhưng thôi được, cứ nói ta nghe thử xem."

"Cũng không có gì to tát. Xin hãy lắp đặt thiết bị xoay tại Nhà hát Trung tâm. Bằng tiền của Hoàng nữ Điện hạ."

"Hừ, tưởng chuyện gì. Thế còn sân khấu lộ thiên thì sao? Định dỡ bỏ à?"

"Sao có thể chứ. Đoàn kịch của chúng tôi hiện giờ chỉ riêng diễn viên đã lên tới hàng trăm người rồi. Nhà hát có xây thêm vài cái nữa cũng chẳng đủ dùng đâu."

"Quả nhiên là vậy!"

Tam Hoàng nữ mím môi cười, rồi đột nhiên cất lời hỏi.

"……Cơ mà Đoàn trưởng Lancel này."

"Chuyện gì vậy ạ?"

"Nghe đồn ngươi sắp kết hôn, chuyện này là sao thế?"

"A."

29.

"Lancel đại nhân."

Tuy chuyện này là về sau, nhưng giữa Lancel và Marigold cũng đã có rất nhiều thay đổi.

"Ngài đã biết từ khi nào vậy?"

"Biết cái gì?"

Đó là một đêm tuyết rơi dày đặc.

Lancel và Marigold khoác chung chiếc áo choàng len ấm áp, ngồi trên băng ghế dài,

Trên quảng trường phủ đầy tuyết trắng, dù đêm đã khuya nhưng dòng người qua lại vẫn tấp nập.

Lũ trẻ nô đùa ầm ĩ, những người bán hàng rong rao bán xiên thịt nướng thơm lừng, những gia đình và các cặp tình nhân của Đế đô.

Tại nơi đó, Marigold tựa đầu vào vai Lancel.

"Tên quái đạo đó... chính là em."

Kể từ sau vụ náo loạn tại tiệc sinh nhật Tam Hoàng nữ, đây là lần đầu tiên Marigold mở lời về chuyện này.

Khoảnh khắc lấy lại "Khúc Vịnh Than Thuần Khiết" từ trong miệng nàng, việc Lancel biết thân phận thật sự của Quái đạo Mật Đường đã trở thành sự thật hiển nhiên.

Dù Marigold có chậm tiêu đến đâu cũng không thể không nhận ra điều đó.

"...Ta biết ngay từ đầu rồi."

"Quá đáng thật."

"Cái gì?"

"Ngài đã nói là thích quái đạo mà. Chẳng lẽ đó là nói dối sao?"

Những ngón tay Marigold chạm vào anh lạnh toát. Có thể cảm nhận được lực nắm chặt gần như khẩn thiết của nàng.

"Ngài bảo là đã yêu quái đạo đúng không? Câu nói đó rốt cuộc có mấy phần chân thật? Chẳng lẽ chỉ để trêu chọc em nên... nên mới nói thế thôi sao?"

Nàng khẽ cấu vào mu bàn tay, không hề che giấu biểu cảm hờn dỗi của mình.

'Hóa ra là để ý chuyện này à.'

Nếu Lancel là Marigold, chắc chắn sẽ có nhiều điều tò mò hơn. Nhưng cô nhóc này lại chẳng hề cố gặng hỏi những vấn đề vụn vặt đó.

Chỉ có một câu hỏi duy nhất.

"Ngài nghĩ thế nào về em, Lancel đại nhân. Em cũng biết, một thường dân như em với quý tộc như Lancel đại nhân vốn không môn đăng hộ đối..."

Anh nghĩ thế nào về Marigold ư.

'Phải rồi.'

Đến tận bây giờ anh cũng chưa thực sự hiểu rõ.

Nhưng có một điều chắc chắn là, nàng đối với anh có ý nghĩa vô cùng to lớn.

Marigold là sự tồn tại duy nhất trên thế gian này có thể đồng cảm với Lancel, là người dẫn đường và là cội nguồn trong cuộc đời anh, là biển chỉ đường và cũng là ngọn đèn hải đăng soi sáng...

'Không. Không phải thế.'

Suy nghĩ lại bắt đầu trôi quá xa rồi.

Chính vì không thể gói gọn tâm ý dành cho Marigold trong một câu nói nên mới thành ra như vậy.

Có lẽ vì đã chất chứa quá nhiều cảm xúc và hồi ức, nên anh sợ phải đường đột mở chúng ra.

Đối diện với bản ngã chân thật của mình chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Vào khoảnh khắc đó, khó mà đảm bảo bản thân sẽ biến thành bộ dạng gì.

Nên có lẽ anh đã cố tình lảng tránh.

Thế nhưng.

"Xin hãy nói cho em biết, Lancel đại nhân..."

Lancel chăm chú nhìn Marigold.

"Nếu là nói dối, thì ta đã chẳng làm loạn lên như thế trước mặt bao nhiêu quý tộc rồi."

"……."

"Ta thề chưa từng nói dối trước mặt em, Mary."

"......Em tin ngài."

"Dù em không muốn tin, ta cũng sẽ làm cho em phải tin."

Lancel nhẹ nhàng kéo bàn tay của Marigold đang gật đầu về phía mình.

"Kết hôn đi."

"……?"

"……."

"......Dạ?"

A.

'Bất giác lại buột miệng nói ra mất rồi.'

Đột nhiên cảm thấy mình nói quá thẳng thừng, nhưng lời đã nói ra như bát nước hắt đi, không thể thu lại được nữa.

"Cái gì cơ ạ?!"

Marigold vốn đang cụp mắt xuống bỗng nhiên ngước phắt lên, đôi mắt mở to hết cỡ.

'Giờ đến cả mình cũng chẳng hiểu nổi bản thân nữa.'

Lancel lại cất lời.

"Chúng ta kết hôn đi, Mary."

"......N-Ngài, ngài đang đùa đấy à..."

"Trông ta giống đang đùa lắm sao?"

"......Lancel đại nhân là quý tộc, còn em chỉ là thường dân, không, là một kẻ trộm..."

"Thế nên ta mới bảo là ta biết rồi mà. Phải nói bao nhiêu lần em mới hiểu đây."

"Nếu cha mẹ Lancel đại nhân phản đối thì..."

"Họ sẽ chỉ nghĩ là 'thằng con trời đánh đó lại làm chuyện trời đánh rồi'. Dù sao cũng là đứa con bị thả rông, họ chẳng bận tâm lắm đâu."

"Phu nhân Công tước Ochs bảo sẽ làm mai cho ngài..."

"Con gái nhà đó không hợp gu của ta. Tính cách cũng không hợp."

"Nhưng mà, chẳng phải có rất nhiều tiểu thư quý tộc thích Lancel đại nhân sao..."

"Thế à?"

Cái này thì cả mình cũng không ngờ đấy.

"Vừa nãy trông ngài có vẻ hơi dao động đấy nhé."

"...Là ảo giác thôi."

Marigold mím chặt môi như đang cố kìm nén điều gì đó.

Khóe mắt nàng ầng ậc nước. Nhìn chiếc cằm run run và đôi mày nhíu chặt của nàng, Lancel suýt nữa thì bật cười thành tiếng.

"Biểu cảm thú vị thật đấy. Quả nhiên là diễn viên."

"Em... đối với Lancel đại nhân... là người có giá trị sao?"

"Mary."

Lancel quàng tay ôm lấy vai Marigold. Ghé sát mặt lại.

"Điều đó không phải do em quyết định."

"......Lancel đại nhân......"

Nói thật lòng, Lancel chẳng hiểu gì về lãng mạn. Anh vốn chưa từng đàng hoàng yêu đương với ai.

Ngay cả những rung động mà anh từng ngỡ là tình yêu, thực ra cũng chẳng thể gọi là lãng mạn đúng nghĩa.

Có lẽ chỉ dừng ở mức ngưỡng mộ, tình thân, hay tình đồng chí gì đó thôi.

Thế nên thứ tình cảm đang mang dành cho Marigold, đến giờ anh vẫn chưa thể gọi tên rõ ràng.

Nhưng có một điều chắc chắn.

"Mary."

Khi Lancel gặp Marigold lần thứ nhất. Anh đã kết hôn với nàng.

Khi Lancel gặp Marigold lần thứ hai. Anh kết hôn với người phụ nữ khác. Nhưng người cùng anh đi hết cuộc đời lại là Marigold.

Khi Lancel gặp Marigold lần thứ ba, thứ tư, thứ năm. Anh đã dâng hiến cả cuộc đời chỉ để nàng có thể mở đôi mắt đang nhắm nghiền.

Khi Lancel gặp Marigold lần thứ sáu. Anh đã đón nhận Marigold trở thành thành viên gia tộc Dante, cùng nàng sống hết phần đời còn lại với tư cách là chủ thương hội.

Lần thứ bảy cũng vậy.

Lần thứ tám cũng thế.

Lần thứ chín cũng không khác.

Quá khứ đã như vậy, hiện tại cũng thế thôi.

Và tương lai vẫn sẽ tiếp diễn.

"Chúng ta kết hôn đi."

Lancel biết rằng duyên nợ giữa anh và Marigold bền chặt đến mức đao kiếm cũng không thể chém đứt. Ít nhất trong khoảng thời gian này, thế gian chỉ có anh và cô.

Hiện tại, chỉ cần biết điều đó là đủ rồi.

"Đằng nào thì trái tim ta cũng bị một tên trộm đánh cắp mất rồi, đã trộm đi thì phải chịu trách nhiệm đến cùng chứ."

"Vậy thì... xin hãy làm lại lần nữa."

"......? Làm lại cái gì?"

"Ch-Chuyện đã làm lúc đó ấy... ngài biết mà."

"A."

Lancel bỗng dưng cảm thấy ngượng ngùng, vô thức đưa tay gãi gãi đuôi mắt. Rồi anh bắt gặp ánh mắt của Marigold. Từ từ, hai đôi môi chạm vào nhau.

Từng bông tuyết lớn phủ đầy những con đường của Đế đô.

Chóp mũi và gò má lạnh buốt của Marigold đã đầm đìa nước mắt. Chỉ có sau gáy là đỏ bừng nóng hổi.

'Biểu cảm thú vị thật.'

Khi hoàn hồn lại, trời đã sáng bạch.

* * *

Ngẫm lại thì, vòng lặp lần này trôi qua khá yên bình.

Tuy sự cố xảy ra liên miên, nhưng ít nhất không có thảm kịch đổ máu nào. Không chiến tranh, không phản loạn, cũng chẳng có mưu phản.

Có lẽ màn trình diễn quá sức chấn động 《Đế quốc Hoa Lệ》 và những vụ náo loạn do Quái đạo Marigold gây ra khắp nơi đã đẩy lùi những bi kịch định sẵn vào sau cánh gà.

Hoàng tộc hay quý tộc, thậm chí cả kị sĩ đoàn suốt thời gian qua đều bận rộn truy bắt quái đạo, chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện khác.

'Đế đô ngày nào cũng ầm ĩ không yên, biết đâu lại khiến bọn họ chẳng rảnh rang mà động não làm chuyện xấu?'

Lancel suy đoán như vậy.

Nhưng rốt cuộc cũng chỉ là phỏng đoán mà thôi.

"Lạy Chúa nhân từ. Dưới bầu trời được ban phước này, hai người đã nên duyên vợ chồng."

Hôn lễ dưới sự ân chuẩn của Tam Hoàng nữ Claria, thậm chí còn được mượn trọn vẹn sảnh cưới Hoàng gia để tổ chức.

Sở dĩ có nhiều khách khứa không cần thiết đến vậy, phần lớn là do đám quý tộc sau khi xem xong 《Đế quốc Hoa Lệ》 đã quá xúc động nên rủ nhau kéo đến nườm nượp.

"Cặp đôi hồi đó kìa...!"

"Không ngờ lại là đám cưới giữa hai nhân vật nam...!"

"Y hệt như cảnh tượng thấy trong vở kịch... Tuyệt vời quá...!"

Không phải đâu.

Những người kia, thay vì gọi là khách mời thì nên gọi là khán giả mới đúng chứ nhỉ? Lancel lắng nghe những âm thanh huyên náo, chỉ biết không ngừng lau mồ hôi.

"Nguyện cầu cho thiện ác, cái chết, thời gian và sự vĩnh hằng cũng không thể chia lìa đôi tân nhân này!"

Trong tiếng hô vang của Tổng Giám mục Hoàng gia, Lancel hướng ánh mắt về phía Marigold.

"Chú rể hãy hôn cô dâu."

Một nụ hôn ngắn ngủi.

"……?"

Ngay lúc đó.

"……!"

Có thứ gì đó trơn tuột lăn từ miệng nàng sang. Lancel theo phản xạ đỡ lấy và ngậm chặt nó.

"Hì hì."

"……."

Kẹo mật ong.

Viên kẹo mật ong chết tiệt đó.

Lancel lăn viên kẹo trong miệng, trừng mắt nhìn Marigold với vẻ mặt đầy hoang đường.

"Hứ!"

Marigold đáp trả bằng một nụ cười rạng rỡ chói lòa.

"Dưới bầu trời được thần linh dõi theo, hai người chính thức kết thành phu thê!"

Phía sau ánh dương chói mắt, chiếc váy cưới của Marigold tỏa sáng lấp lánh.

.

.

.

Cuộc sống sau đó cũng khá êm đẹp.

Tuy phải chịu sự chỉ trích gay gắt từ mẹ anh, Phu nhân Dante, nhưng đúng như câu "Cha mẹ không thắng nổi con cái", cuối cùng cuộc hôn nhân giữa Lancel và cô nàng thường dân Marigold cũng được chấp nhận.

Đoàn kịch Dante ngày càng lớn mạnh, cuối cùng trở thành đoàn nghệ thuật vĩ đại nhất Đế đô.

Những khoản tài trợ khổng lồ không ngừng đổ về từ giới quý tộc và phú hào, nhiều đến mức kể ra cũng mỏi cả miệng.

Tam Hoàng nữ, Nam tước Ivel Shen, Phu nhân Công tước Ochs, và tất cả những nhân vật liên quan đến đoàn kịch Dante đều mượn danh tiếng này để củng cố địa vị của mình trong Hoàng thất.

Đế đô Rodnes đang đón chào một kỷ nguyên phục hưng văn nghệ.

Còn Marigold.

"……."

Lancel nhìn mảnh giấy trên tay, bật cười thành tiếng.

—————————

[Thư báo trước của Mật Đường]

- Ngày hành sự: Ngày 11 tháng 3.

- Địa điểm: Cửa hàng độc quyền số 1 Rodnes.

- Vật phẩm: Rương tiền vàng bị thu thuế bất hợp pháp.

- Vụ trộm được thần linh cho phép sắp sửa bắt đầu trở lại!

—————————

Đây là sự trở lại của Quái đạo Mật Đường sau một thời gian dài im hơi lặng tiếng.

"Trộm cắp đúng là không bỏ được mà, Marigold."

Lancel chỉ biết thở dài, ngắm nhìn Marigold đang ngủ say trên giường, vây quanh là bốn chú chó con.

Cứ thế, mười năm đã trôi qua.

.

.

.

[Thời gian chơi: 10 năm 0 ngày]

— Marigold đã tròn 25 tuổi.

— Có đối tượng kết hôn.

— Đạt được thành tựu.

▶Diễn viên nổi tiếng +150(x2) điểm.

▷Bậc thầy Đạo tặc +150(x2) điểm.

— Tổng điểm: 600 điểm. (Điểm còn lại của Kế thừa Ký ức Vòng lặp 3: 1250/1500 điểm)

[Kết thúc nghề nghiệp 16. Marigold Nữ chính Hàng đầu của Nhà hát]

[Kết thúc nghề nghiệp 21. Bậc thầy Đạo tặc Marigold]

— Đa kết thúc đã hoàn thành.

[Đa kết thúc 7. Marigold Kẻ trộm vặt]

— Kết thúc đã được lưu vào "Album Hồi ức".

— Đang lật mở album.

.

.

.

'Mary! Em lại trộm cái gì rồi!'

'A, em không cố ý mà!'

Nữ chính hàng đầu của nhà hát, diễn viên nổi tiếng nhất Đế đô này, chỉ là cái tay hơi không được thật thà cho lắm!

'Khi mời cô ả đó phải cẩn thận! Đồ đạc cứ lần lượt không cánh mà bay!'

'Chết tiệt! Muốn xem đoàn kịch Dante diễn thì bắt buộc phải mời cô ta! Nhưng thế thì đồ quý giá cứ liên tục mất tích, đúng là gặp ma mà!'

'Định đi kiện, nhưng Nữ hoàng Bệ hạ lại bao che cho cô ta! Biết làm thế nào bây giờ!'

'Chết tiệt! Tại sao ông trời vừa cho cô ta làm Nữ hoàng Opera, lại vừa bắt làm kẻ trộm chứ!'

Thôi nào, thôi nào.

Bình tĩnh đi.

Chỉ là một tên trộm vặt bình thường thôi mà.

'Chẳng lẽ danh tính thật của tên đại đạo tặc biến mất gần đây là...!'

'K-Không đâu, làm gì có chuyện đó.'

Ái chà.

Đừng hiểu lầm.

Chỉ là một tên trộm đi ngang qua thôi.

'Nguy to rồi! Đoàn kịch Dante sắp đến!'

'Bảo vệ đồ đạc quý giá mau!'

Marigold.

Nàng ấy là diễn viên nổi tiếng nhất Đế đô này.

Cũng là... nổi tiếng nhất...

Ừm.

Chỉ là tên trộm vặt bình thường thôi.

[Marigold Kẻ trộm vặt - Hết]

※Điểm thưởng: Đạt 315 điểm.

— Bạn có muốn chơi lại không?

.

.

.

— Hình phạt: Trò chơi sẽ bắt đầu lại.

— Hình phạt: Mọi ký ức sau kết thúc sẽ bị xóa bỏ.

— Hình phạt: Mọi chỉ số năng lực sau kết thúc sẽ bị xóa bỏ.

30.

"...Rốt cuộc vẫn thành kẻ trộm sao."

Lạ thật.

Tại sao hai cái kết thúc nghề nghiệp chính thức đầu tiên gộp lại lại ra cái đa kết thúc kiểu đó chứ?

'A, Marigold, em không nhịn được sao!'

Lancel cảm thấy hoang đường khó tả trước cái kết nằm ngoài dự tính này, nhưng đồng thời lại thấy may mắn vì đó không phải là một kết thúc tồi tệ.

'Nhưng đối với Mary, thế này đã được coi là làm tốt rồi nhỉ?'

Đến cái kết làm kẻ trộm mà trông cũng không tệ lắm...

Còn một chuyện nữa khiến anh để tâm.

'Mình lại chết rồi sao?'

Ừm. Không biết nữa. Thông tin cung cấp quá ít ỏi để làm rõ những chuyện vụn vặt đó.

Tóm lại, nhìn bề ngoài thì không phải trường hợp tồi tệ nhất, cứ coi là may mắn đi.

Thực tế thì đây dường như là một vòng lặp khá tốt.

15 điểm Nghiệp lực tích lũy trước đó đã bị xóa sạch, bù lại kiếm được kha khá điểm thành tựu, lại còn nhận được cái gọi là phần thưởng nữa.

Phải rồi.

Thế là đủ rồi.

Chỉ là...

"Lancel! Em định ngủ đến bao giờ hả?"

"……?"

Lancel chợt cảm thấy lần hồi quy này khác hẳn mọi khi.

— Chúc mừng sinh nhật mười tám tuổi. Lancel Dante! Ngày vui thế này sao lại ủ rũ thế hả?

Không nghe thấy giọng nói khàn khàn đặc trưng mỗi khi đón chào ngày đầu tiên hồi quy.

Tiệc sinh nhật mười tám tuổi, Tử tước Dante cười sảng khoái, người hầu và người nhà tất bật bưng bê, tất cả giờ đây đều biến mất khỏi tầm mắt anh.

Trước mắt chỉ có khung cảnh đồng cỏ lộng gió.

'Chuyện gì thế này...?'

Trải qua vô số lần hồi quy, nhưng chưa bao giờ anh gặp phải tình huống này.

"Lancel! Sắp đến giờ ăn rồi. Mau về thôi!"

Từ xa vọng lại tiếng gọi của hai người anh trai - Leo Dante và Kyle Dante.

Anh thậm chí còn chẳng kịp suy nghĩ tại sao hai người này lại xuất hiện ở đây vào ngày đầu tiên hồi quy.

Bởi vì hình dáng của hai người họ đã xảy ra "dị biến" kinh hoàng.

"Nhóc con?"

Leo Dante và Kyle Dante trong hình hài những đứa trẻ.

Lancel lúc này mới nhận ra tầm nhìn của mình thấp xuống rõ rệt. Cú sốc khiến toàn thân anh cứng đờ như đá.

Vù vù...!

Gió thổi qua thảo nguyên.

Khung cảnh lãnh địa Dante yên bình.

Và đôi bàn tay non nớt chưa chai sạn của chính mình.

Đôi bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn.

"……?"

Ở đó là thiếu niên Lancel Dante nhỏ tuổi.

===============

— Lịch Đế quốc ngày 11 tháng 6 năm 809.

— Chúc mừng! Tiểu thư Marigold và gia thần đã sống sót một cách thần kỳ. Dù mất mát nhiều, nhưng cũng bảo vệ được nhiều điều.

— Marigold không sa cơ! Nàng ấy đã giữ được địa vị thiên kim gia tộc Bá tước trong gang tấc!

※Tất cả điểm thưởng đã được sử dụng hết.

===============

"……."

Marigold tám tuổi.

Lancel Dante mười một tuổi.

Sự tái sinh của cả hai đã mở ra một khởi đầu hoàn toàn mới.

[Đạo tặc Marigold - Hết]

[Tiếp theo - Thiên kim Marigold]

====================

# Thiên kim Marigold

====================