Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11003

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 3 - 107. Thiên kim Marigold. (3)

107. Thiên kim Marigold. (3)

6.

"Đợi đã."

"Không được. Cậu phải nằm yên đó."

Marigold vội vàng ấn vai Lancel, người đang định ngồi dậy, nằm xuống trở lại.

"Đã bảo là phải nghỉ ngơi cho đến khi hồi phục hẳn mà lị. Cho đến lúc đó, mình sẽ chăm sóc cho cậu. Hì hì, thấy biết ơn chưa nào?"

"Chỉ bắt người ta nằm một chỗ thì đâu được tính là chăm sóc... ạ."

Những lời kính ngữ cứng nhắc cứ thế buột ra.

"Nói trống không cũng được mà. Cứ thoải mái đi. Chúng ta là bạn rồi."

"Chẳng phải chúng ta mới gặp nhau lần đầu sao... ạ?"

"Đã bảo là cứ thả lỏng đi mà. Với lại, chúng ta cũng đâu phải mới gặp lần đầu."

"……?"

"Thư này!"

Marigold cười híp mắt, lôi ra một vật gì đó. Là một lá thư.

Chẳng biết tại sao nó lại được dán đầy những hình hoa lá trang trí đến mức suýt không nhận ra nổi, nhưng đó quả thực là lá thư do anh gửi đi.

'Hóa ra là vì cái này.'

Nhưng chỉ vì gửi một lá thư mà đã tính là chỗ quen biết cũ rồi sao?

"Vì là bạn bè nên mình sẽ chăm sóc cho cậu. Không đau, không đau nữa nhé."

"……."

Bàn tay nhỏ bé của Marigold nhẹ nhàng xoa bụng rồi xoa đầu Lancel. Hành động ấy chẳng mang ý nghĩa gì đặc biệt, chỉ khiến anh thấy nhột nhột.

"Xong rồi, xong rồi nhé, mọi đau đớn bay đi hết rồi."

"......Tiểu thư Marigold không có bạn bè sao?"

"Ư hự!"

Có thể thấy rõ khóe mắt cô rơm rớm nước.

"C-Có chứ...? Sao cậu lại nói thế..."

"Tại tôi thấy hình như tiểu thư không hiểu rõ khái niệm bạn bè là gì cho lắm."

Câu nói dường như đã đâm trúng tim đen, đôi mắt to tròn của cô bắt đầu đảo qua đảo lại đầy bất an.

"Nói, nói, nói bậy, cậu nói bậy bạ gì đó. Albert này, Roxy, Celine, Anise... còn có... ừm... ờm..."

"Đó chẳng phải đều là người hầu trong nhà sao?"

"Hự!"

Lại một đòn nữa trúng ngay tim đen.

Marigold thuở ấu thơ quả nhiên không có bạn bè. Nhìn cái cách cô chạy vội đến đây ngay khi vừa nhận được thư là đủ hiểu.

"Mấy chuyện nhỏ nhặt đó đừng bận tâm nữa. Cho đến khi Lancel khỏi hẳn, mình sẽ chăm sóc cho cậu."

"Tôi khỏi hẳn rồi mà."

"Vẫn chưa khỏi đâu."

"Cái đó..."

"Hửm?"

"Tiểu thư gần quá rồi."

"Lancel này..."

"……?"

"Mắt cậu đẹp thật đấy. Lần đầu tiên mình thấy mắt màu bạc luôn."

Lancel cứng đờ người khi Marigold đột ngột áp sát, không dám nhúc nhích.

"Màu bạc... người khác toàn bảo là màu lông chuột thôi."

"Chuột á? Chuột nhắt dễ thương mà! Thế nên Lancel cũng dễ thương lắm?"

"Dễ...!"

Dễ thương?

Nói cách khác, là đang chê mình nhỏ con chứ gì.

Lòng tự trọng vô nghĩa bắt đầu nhói lên.

'Thế mà lại bị Marigold coi như trẻ con.'

Phải nói sao nhỉ.

Thật không cam tâm chút nào.

Phải mau chóng bước vào tuổi dậy thì mới được.

"Đôi mắt xinh đẹp."

Đôi mắt xám sáng ngời của Lancel thời niên thiếu, khi nhìn vào ban đêm sẽ phản chiếu ánh sáng, tạo nên một màu sắc có phần khiến người ta rợn tóc gáy.

Màu sắc tựa như loài sói giữa mùa đông. Chẳng mấy ai khen màu mắt này đẹp cả. Trái lại, anh thường xuyên nghe người ta nói là đáng sợ.

"Thực ra mình nghe nói hết rồi nhé."

"……?"

"Hô hô hô."

Cô bé Marigold nở một nụ cười ranh mãnh.

"Lý do Lancel liều mạng như vậy, thực ra là vì muốn gặp mình, đúng không?"

"Khụ!"

Lancel đột ngột nghẹn họng, ho sù sụ.

'Khoan đã, sao chuyện lại thành ra thế này?'

Đúng là có lý do đó thật.

Vì đã có giao kèo với Tử tước Dante mà.

Thế nhưng.

Dù nói là vậy.

"Lancel này, trong thư cậu cứ nói là muốn gặp mình mãi... Vì muốn gặp mình mà cậu làm đến mức đó... Nhưng phải đợi đến khi trưởng thành mới được nha..."

"……."

Gương mặt Marigold đỏ bừng lên.

Lancel chỉ biết toát mồ hôi hột, thầm nghĩ 'Mới được cái gì cơ?'.

"Cậu không tê chân sao?"

"Không sao, không sao."

Kết quả là Lancel nhanh chóng thoát được thân.

Marigold, người nãy giờ vẫn vô thức xoa người anh, bắt đầu gật gà gật gù, cuối cùng lăn ra ngủ khì.

"Khò khò..."

"……."

Lancel đắp chăn cho Marigold đang nằm trên sàn, rồi nhanh chóng lùi ra xa.

Nhìn cô bé đang ngủ say sưa, anh không nhịn được mà bật cười. Anh đưa tay chọc chọc vào má cô đang phồng lên, rồi nằm xuống bên cạnh, chuẩn bị ngủ tiếp.

.

.

.

Chủ quân.

Phần lớn ký ức về chủ quân đã biến mất khỏi tâm trí anh.

Những gì nhớ được chỉ là vài mảnh vụn rời rạc. Nói thật lòng, Lancel giờ đây thậm chí còn chẳng nhớ rõ dung mạo của người ấy.

Chỉ còn giọng nói, hơi ấm, xúc cảm và mùi hương là vẫn lãng đãng trôi nổi trong miền ký ức.

Lancel đơn thuần quy kết điều này là do sự lãng quên. Dù sao thì sau đó cũng đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện, có lẽ tất cả đã bị xóa sạch khỏi não bộ rồi chăng? Anh nghĩ vậy.

Không phải.

Có lẽ chỉ là vì anh cảm thấy quên đi lại là chuyện tốt. Có lẽ anh vốn dĩ chẳng muốn bận tâm tại sao mình lại quên, chỉ mong sao có thể quên đi cho triệt để.

Bởi đó đều là những ký ức mà dù có nhớ lại cũng chẳng đem lại điều gì tốt đẹp.

— Nếu như nhé.

Ngày hôm đó, chủ quân đã xuất hiện trong giấc mơ.

— Nếu như chúng ta sinh ra và gặp gỡ vào một thời đại không có Đế quốc, không có chiến tranh thì sẽ thế nào nhỉ, Lancel.

— Đột ngột quá vậy ạ.

— Sao nào? Ngươi cứ thử tưởng tượng xem.

Ký ức bị lãng quên. Vị chủ quân với gương mặt mờ ảo đang cất lời.

— Một thời đại hòa bình đẹp như tranh vẽ. Cho đến tận cánh đồng xa tít tắp kia không thấy một xác chết nào, cỏ cây xanh tốt, khi mặt trời mọc, lũ trẻ chạy nhảy nô đùa có thể nhìn thấy từ trên ngọn đồi.

Trong giọng nói của chủ quân dập dềnh nỗi niềm hoài niệm.

— Những cơn gió mát lành, cánh đồng lúa mì vàng óng, ngọn đồi nở đầy hoa, ống khói tỏa khói lam chiều, và cả hương thơm của bánh mì nướng, sandwich... A a a!

Đúng là một khung cảnh sáo rỗng.

Hình tượng về hòa bình trong lòng chủ quân.

— Nếu chúng ta thực sự gặp nhau ở một thời đại tươi đẹp như thế, ngươi nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?

— E là thần sẽ chẳng bao giờ có ngày được gặp Người đâu ạ.

Lancel cười khẩy rồi nói tiếp.

— Nếu không có cuộc chiến tranh này, có lẽ thần sẽ ru rú ở xó xỉnh nào đó, sống một cuộc đời vô công rỗi nghề cả đời cũng nên. Dựa hơi cái danh gia tộc kị sĩ để ra oai, chỉ riêng việc sai bảo người hầu thôi cũng đủ để sống vất vưởng qua ngày đoạn tháng rồi.

— Vậy sao? Ta lại không nghĩ thế.

— ……?

Dưới gương mặt mờ ảo của chủ quân, chỉ duy nhất nụ cười đầy trêu ngươi kia là hiện lên rõ nét.

— Ta luôn cảm thấy rằng, dù thế nào đi nữa, chúng ta rồi cũng sẽ gặp nhau bằng một cách nào đó. Đó chính là cái gọi là định mệnh.

Định mệnh sao.

Bây giờ nói ra có lẽ hơi muộn, nhưng Lancel không tin vào câu nói đó. Phải, anh thấy may mắn vì mình đã không tin.

'Chẳng tồn tại cái gọi là định mệnh đâu, thưa chủ quân.'

7.

Tiểu thư Marigold bắt đầu bám theo Lancel như cái đuôi từ sáng sớm ngày hôm sau.

Bất kể là lúc dùng bữa sáng, lúc đọc sách, lúc đi dạo nhẹ nhàng, hay là lúc ăn vụng chút điểm tâm trước bữa trưa.

"Không được, chỗ này không được."

"Tại sao?"

"Vì đây là nhà vệ sinh."

"Thế thì mình sẽ đứng ngoài cửa nghe tiếng động vậy."

"Nghe có lý chút nào không hả."

Những người hầu của gia tộc Dante nhìn thấy hai người hình bóng không rời, liền vội vã thì thầm to nhỏ, thêu dệt nên đủ loại tưởng tượng bay bổng.

"Chuyện này rốt cuộc là sao đây?"

"Nghe bảo tiểu thư cứ bám dính lấy thiếu gia không rời nửa bước đấy!"

"Ôi trời, làm sao đây, làm sao đây. Từ bao giờ, bắt đầu từ bao giờ thế?"

"Sáng nay người đi gọi thiếu gia dậy cũng là tiểu thư Marigold...!"

"Hả!"

"Th, thật sao?"

Tại vùng biên ải nơi mà bạn bè đồng trang lứa chỉ toàn là dân thường này, sự xuất hiện đột ngột của một thiên kim tiểu thư nhà Bá tước đã để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Buổi sáng còn chưa trôi qua, cả lãnh địa đã xôn xao bàn tán về chuyện của hai người.

"Tiểu thư, chuyện dùng bữa sắp xếp thế nào ạ..."

"Để hai người họ ăn riêng được không?"

"Đã rõ ạ!"

Bất chấp ý muốn của Lancel, vào bữa trưa, tất cả người hầu đều lui ra xa tít, chỉ để lại không gian riêng cho hai người.

Bởi vì Lancel và Marigold từ nhỏ đã gần như... không, là hoàn toàn chưa có kinh nghiệm tiếp xúc với người khác giới.

Khung cảnh như vậy mang đến sự kích thích mới mẻ cho gia nhân của cả hai nhà.

"Tiểu thư thích Lancel đại nhân sao?"

"Trông có vẻ là vậy đúng không?"

"Nếu gia chủ đại nhân nhìn thấy cảnh này, chắc ngài ấy sẽ tức đến khóc ra máu mất thôi?"

"Dù sao thì tuổi vẫn còn nhỏ mà. Chỉ như trò chơi đồ hàng của lũ trẻ con thôi. Nhưng nhờ vậy mà dạo này trông cô chủ tươi tỉnh hơn nhiều, chẳng phải tốt lắm sao?"

"Là vậy à?"

Có lẽ vì Lancel cơ bắp chưa hồi phục hoàn toàn nên bị cho ra rìa, còn Leo Dante và Kyle Dante đã bắt đầu đến lớp học kị sĩ.

Thời gian hai người ở bên nhau ngày càng dài hơn.

"Hộc, hộc!"

"Chú Dante chẳng phải đã bảo cậu nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa sao? Vận động thế này thật sự không sao chứ?"

"Huấn luyện là chuyện không thể bỏ bê dù chỉ một ngày."

"Vì là kị sĩ sao?"

"Ừm, coi là vậy đi."

Lancel vừa trả lời Marigold đang ngồi trên tấm thảm, vừa tiếp tục vung thanh kiếm gỗ.

'Không biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, phải chuẩn bị trước mới được.'

Nếu gặp biến cố trong tình trạng bất lực thế này thì đúng là bó tay chịu chết.

'Chết tiệt, tổng lượng nỗ lực đã tiêu hao của mình...!'

Sở dĩ kiếp sống ở vòng lặp trước có thể sống lười biếng qua ngày cũng là nhờ vào những nỗ lực tối thiểu đã tích lũy từ thuở nhỏ.

Giờ đây lại phải bắt đầu lại từ con số không.

Cuộc sống ở thế giới khác bắt đầu từ con số không.

'A a a!'

Lancel phẫn nộ tột độ, sau một hồi vung kiếm liền ngã phịch xuống thảm.

"Cậu đã nỗ lực lắm rồi, kị sĩ Lancel của mình!"

"Kị sĩ của mình?"

"Ừm!"

"Tôi á?"

"Ừm ừm!"

'Sự việc đã tiến triển đến mức này rồi sao?'

Lancel nhìn Marigold đang tươi cười rạng rỡ lau mồ hôi cho mình, nhất thời câm nín.

'...Thôi thì cứ cho là vậy đi.'

Sự đã rồi, anh cũng chẳng có ý định gia nhập Kị sĩ đoàn Hoàng gia nữa.

Theo đúng lịch sử ban đầu, lẽ ra anh sẽ gia nhập Kị sĩ đoàn Violet với tư cách tập sự.

Gọi là tập sự, thực chất chỉ là tham gia khóa "Giáo trình kị sĩ được Hoàng gia công nhận" dưới sự huấn luyện và giáo dục của các kị sĩ chính thức... cũng chỉ đến thế mà thôi.

Dĩ nhiên, Lancel không hề có ý định quay lại đó chút nào. Có chết cũng không quay lại dưới trướng Đại Hoàng nữ.

'Cũng không thể tách rời khỏi Marigold được.'

Chụt.

Lancel bị xúc cảm mềm mại trên má làm giật mình, quay sang nhìn Marigold.

"Ái chà!"

"A a a!"

"Tiểu thư...!"

"Thiếu gia...!"

Đám người hầu của hai nhà đang lén lút quan sát từ xa đồng loạt reo hò ầm ĩ.

Trái ngược với sự hỗn loạn đó, cô nhóc Marigold dường như chẳng mảy may nhận ra vấn đề, gương mặt chỉ ngập tràn nụ cười rạng rỡ.

"...Bạn bè bình thường không có hôn nhau đâu, thưa tiểu thư Marigold."

"Hửm? Là vậy sao?"

"Đúng vậy."

"Nhưng mình đâu có bình thường nên chắc không sao đâu nhỉ?"

"Quả thực là không bình thường..."

"Không sao đâu, không sao đâu mà. Mẹ bảo là được hôn người mình thích. Vì mình cũng muốn hôn nên mới hôn đấy."

"Thích...?"

"Thì là người bạn mình thích mà!"

"A."

Hỏng rồi.

Marigold thời kỳ này quá đỗi ngây thơ và trong sáng. Là một kẻ chưa hề bị thế tục vấy bẩn.

'Chẳng lẽ kẻ như thế này rồi một ngày sẽ sa ngã đến mức phải lang thang đầu đường xó chợ sao?'

Tim anh thắt lại.

'A, bà chị già!'

Lancel chỉ có thể nén những cảm xúc đang dâng trào đối với vị đạo diễn trò chơi kia thành một tiếng thở dài.

Đúng là định mệnh trêu ngươi mà, Marigold.

"Chúng mình cùng ăn cái này đi."

Marigold luống cuống lôi ra một chiếc giỏ gỗ.

"Dinh thự ngay trước mắt rồi mà còn cất công chuẩn bị cơm hộp sao?"

"Ăn ở ngoài trời ngon hơn mà."

"...Nói cũng phải."

Mở chiếc giỏ gỗ ra, bên trong lộ ra bánh mì, phô mai, rau củ và giăm bông muối.

Chẳng trách sao Marigold lại dẫn theo đám người hầu tất bật ra vào nhà bếp từ sáng sớm, hóa ra là để chuẩn bị những thứ này.

"A! Không được! Đợi chút đã."

Marigold đánh "bộp" vào bàn tay đang vươn ra của Lancel, nhanh chóng chộp lấy chiếc bánh mì.

Cô cắt đôi bánh mì, bắt đầu nhanh nhồi đủ loại nguyên liệu vào bên trong.

Đôi mắt Lancel sáng rực lên.

'Sandwich đặc chế của Marigold!'

"Xong rồi! Giờ ăn được rồi đấy, mình ơi."

"Mình ơi?"

"Ừm, mình ơi."

"Mình ơi..."

Đang chơi đồ hàng đấy à?

Lancel như bị ma xui quỷ khiến nhận lấy chiếc bánh sandwich.

"Ăn nhiều vào nhé! Mình sẽ làm cho cậu mãi luôn!"

"...Cũng ngon đó."

"Đúng không nào?"

Sandwich đặc chế của Marigold đã lâu mới được nếm lại, tuy có chút vụng về thô sơ, nhưng lại là món ngon nhất trần đời.

Xem ra ngay từ lúc này cô ấy đã có tay nghề như vậy rồi.

.

.

.

Vì suốt ngày dẫn theo thiên kim Bá tước chạy đôn chạy đáo, nên giờ đây hầu như không ai trong lãnh địa Tử tước Dante là không biết mặt hai người.

Mỗi khi Lancel đi một mình, anh luôn nghe thấy những câu kiểu như "Sao không thấy tiểu thư Marigold đi cùng thế", đủ để tưởng tượng mức độ dính nhau của họ đến thế nào.

Lấy hôm nay làm ví dụ, Lancel và cái đuôi Marigold hình bóng không rời đã lang thang khắp các khu đất canh tác cả ngày trời, đến tận khuya mới về nhà.

Marigold, người đang sống ở lãnh địa Nam tước lân cận, vì không chịu về nhà mà giở thói ăn vạ với người hầu, khiến họ tốn không ít công sức dỗ dành.

Đêm khuya.

"Lancel."

Tử tước Dante gọi Lancel lại.

"Đợi cơ bắp hồi phục hòm hòm rồi, con hãy cùng các anh tham gia khóa học kị sĩ đi. Đây là khóa học mà con cái quý tộc trong vùng đều tham gia, chắc chắn sẽ có ích cho con."

"Vâng, thưa cha."

"...Còn nữa, tiểu thư Marigold nói con bé cũng muốn tham gia khóa học kị sĩ. Con hãy chăm sóc con bé cho tốt."

"……."

Marigold.

Em định bám dính lấy tôi đến bao giờ đây.

'Nhưng may là cô ấy luôn ở trong tầm mắt mình.'

Phải rồi.

Đây vốn dĩ là điều anh mong muốn.

Nhưng không ngờ cô lại bám chặt như đỉa nhanh đến thế này.

— Định mệnh.

Đây chính là định mệnh sao.

Lancel không kìm được tiếng cười khẩy.

* * *

"Đại tiểu thư nhà Bá tước Marigold từ hôm nay sẽ đến quan sát buổi huấn luyện kiếm thuật của chúng ta. Nào, vỗ tay!"

Tiếng vỗ tay rời rạc yếu ớt.

Hơn ba mươi đứa trẻ tham gia buổi huấn luyện kiếm thuật đều ngơ ngác nhìn.

"Chào mọi người!"

Chỉ riêng cái danh xưng "Đại tiểu thư nhà Bá tước Marigold" thôi cũng đủ để thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Điều khiến người ta kinh ngạc hơn cả là làn da trắng như tuyết chưa từng thấy ở vùng biên giới đầy rẫy ruộng đồng này.

Một tiểu thư quý tộc thực thụ, trên người không có lấy một vết xước nhỏ. Trong mắt lũ trẻ, Marigold chẳng khác nào sinh vật đến từ thế giới khác.

"Cố lên nhé, Lancel!"

Ánh mắt Marigold hướng về phía Lancel.

'…….'

Trong khoảnh khắc, ánh mắt rực lửa của đám trẻ đồng trang lứa đồng loạt bắn về phía anh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!