Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11003

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 3 - 108. Thiên kim Marigold. (4)

108. Thiên kim Marigold. (4)

8.

"Cái gọi là kiếm thuật! Từ cổ chí kim chính là gây sát thương chính xác lên đối thủ mà bản thân không bị thương! Công thủ nhất thể...!"

Tại sân tập, nước bọt của các giáo quan dạy kiếm thuật bắn tứ tung, tiếng hò hét vang rền.

"Lancel!"

Lại còn phải đáp lại Marigold đang vẫy tay liên hồi từ đằng xa.

"Này, làm sao em cưa đổ được tiểu thư nhà Bá tước thế hả?"

"Cưa cẩm cái gì chứ."

"Rõ ràng là dính thính rồi còn gì. Ở nhà cô bé đó cũng chỉ tìm mỗi em thôi đấy?"

"……."

"Kyle ngây thơ ơi, em không nghe chuyện Lancel lén lút viết thư sao?"

"Thật hả anh cả? Viết thư á? Viết lúc nào! Cái thằng này."

Lại còn phải ứng phó với Kyle Dante và Leo Dante đang liên tục chọc vào vai bên cạnh.

"……."

Lancel sắp điên cái đầu mất rồi.

"Các anh còn đang nằm im chịu trận, mà thằng út lại ra tay trước sao? Cái thằng đê tiện này!"

Kyle tức đến bốc khói trên đầu.

Cậu ta vốn luôn quan niệm rằng phàm là chuyện gì cũng phải đi trước em trai một bước mới chịu được.

Thật khó mà chấp nhận việc Lancel lại chiếm thế thượng phong trong chuyện kết giao với phái nữ.

'Đừng lo, Kyle. Anh cũng sẽ có một vị hôn thê xuất sắc thôi. Gia thế tốt... một cô gái có gia thế cực tốt.'

Đang mải suy nghĩ thì.

"Khụ khụ, phần lý thuyết đến đây là hết."

Vị giáo quan kiếm thuật nói không ngừng suốt một tiếng đồng hồ cuối cùng cũng chịu dừng bài diễn văn dài lê thê.

Ban đầu bọn trẻ còn hưởng ứng nhiệt tình, giờ đã bắt đầu lộ vẻ chán chường, có vẻ ông ta cũng tự nhận ra điều đó.

"Được rồi, hôm nay thời tiết rất đẹp. Chúng ta sẽ sắp xếp thời gian cho từng người lần lượt đấu kiếm với giáo quan."

"Oa!"

"Ai được gọi tên thì cầm lấy thanh kiếm gỗ bên cạnh bước lên đây. Rõ chưa?"

"Rõ ạ!"

Nghe nói được so tài với giáo quan xuất thân từ kị sĩ, ánh mắt của lũ nhóc lập tức thay đổi.

Ở thời đại này, nếu hỏi về ước mơ tương lai, câu trả lời "kị sĩ" là điều cơ bản nhất.

Lũ nhóc con coi việc vừa biết đi đã cầm kiếm gỗ múa may là chuyện đương nhiên.

Sự nuông chiều thái quá của các phu nhân quý tộc thường khiến đám quỷ sứ này ảo tưởng rằng mình thực sự có thiên phú kiếm thuật.

Ít nhất thì về khoản tự tin, đứa nào cũng nghĩ mình là thiên tài kiếm đạo.

"Thầy ơi! Có hạng nhất không ạ?"

"Hạng nhất? Ha ha, hạng nhất à."

Giáo quan kiếm thuật nghe vậy liền vuốt râu.

"Vậy thì người đứng nhất sẽ được đặc cách trao danh hiệu 'Thủ tịch Kị sĩ tập sự' trong vòng một tháng!"

"Thủ tịch Kị sĩ tập sự!"

"Oa a!"

"Ú òa a a!"

Eo ôi... Tuyệt đối không muốn làm đâu.

Thủ tịch Kị sĩ tập sự.

Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy đỏ mặt tía tai vì cái danh hiệu đó, vậy mà phản ứng của bọn trẻ lại như nổ tung trời.

Cứ thỏa thích ầm ĩ đi. Phải rồi.

"Haizz, trình độ kém quá."

"......?"

Câu đó không phải do Lancel nói.

Giọng nói phát ra từ ngay bên cạnh.

Một thiếu niên buộc mái tóc vàng nhạt ngắn cũnn cỡn lại như đuôi ngựa, đang chống cằm cười khẩy.

Cậu ta dùng ánh mắt lạnh lùng chán ngán quan sát toàn bộ quá trình, dáng vẻ đó trông quen mắt đến lạ.

Tôi nhanh chóng nhớ ra.

'Cariel Roth.'

Tại vùng biên ải này, cậu ta là công tử của gia tộc quý tộc có thanh danh lẫy lừng nhất - con trai độc nhất đầy tôn quý của gia tộc Bá tước Roth.

Dù đây là chuyện tuổi thơ của nhiều năm về trước, nhưng lý do khiến tôi chú ý đến thằng nhóc này ngay lúc này lại là chuyện khác.

'Kị sĩ đoàn trưởng Kị sĩ đoàn Violet.'

Nhìn dung mạo đã lâu không gặp, khóe miệng Lancel vương một nụ cười cay đắng.

Năm xưa, tên nhóc này từng cùng ba anh em nhà Dante gia nhập Kị sĩ đoàn Violet với tư cách kị sĩ tập sự.

Tại đó, cậu ta thăng tiến vùn vụt, cuối cùng trở thành một trong những kị sĩ thân cận nhất của Đại Hoàng nữ.

Đặc biệt đáng nói hơn cả, cậu ta chính là kẻ mà Phu nhân Dante ghét cay ghét đắng.

'Cuộc chiến giữa các bà mẹ thật đáng sợ.'

Mỗi lần ghé thăm dinh thự, vị Phu nhân Bá tước Roth kia luôn khoe khoang đủ thứ từ đá quý, tác phẩm nghệ thuật, chồng, con trai, con gái, chó, bò, ngựa, chim... tóm lại là tất cả những gì có thể nghĩ ra, khoe cho bằng hết rồi mới chịu về. Đứng trên lập trường của Phu nhân Dante, chuyện này quả thực vô cùng chối tai gai mắt.

— Cái đồ lăng loàn như giẻ rách này!

Những lời chửi rủa độc địa suýt chút nữa thì buột ra khỏi miệng bà.

"Lancel, em mới đến đây lần đầu nên chắc không biết. Thằng đó ỷ mình biết múa vài đường kiếm nên ngạo mạn vô biên, em phải cẩn thận đấy. Chắc em cũng từng nghe mẹ chửi nó rồi chứ?"

"Kyle, trật tự."

"Sao chứ? Anh cả Leo chẳng phải cũng nghĩ thế sao? Anh cũng thấy nó đáng ghét đúng không?"

"……."

"Thấy chưa!"

Rõ ràng cùng là gia tộc kị sĩ.

Cùng xuất thân từ vùng biên ải.

Nhưng xét về quyền thế thì một trời một vực.

Quả thực là phiên bản thay thế hoàn hảo ở đẳng cấp cao hơn của gia tộc Dante.

Đó chính là gia tộc Bá tước Roth trong ký ức của Lancel.

Dù ngại đối phương là gia tộc bề trên nên trước mặt phải ra sức tâng bốc nịnh nọt.

Nhưng Phu nhân Dante dường như luôn mang trong lòng ý thức cạnh tranh, mỗi khi uống vài ly rượu vào là lại lầm bầm "Đấm vỡ mũi cái thằng Cariel Roth đó cho ta!", câu nói ấy đến giờ vẫn văng vẳng bên tai.

Tuy rằng người có thể làm được điều đó, ngoại trừ Lancel thời kỳ đỉnh cao ra thì chẳng còn ai khác.

Bởi vì thằng nhóc nhà Roth kia bẩm sinh đã là kỳ tài kiếm thuật.

'Nghe đồn năm tuổi đã múa kiếm như sai khiến chân tay?'

Lancel nheo mắt quan sát tên đó.

Trang phục chỉn chu không một nếp nhăn, làn da sạch sẽ không tì vết, thậm chí còn dùng chiếc gương bạc gài trước ngực để chỉnh lại tóc tai.

Quan sát Cariel thời kỳ này ở cự ly gần, trông cậu ta giống một mọt sách hơn là kị sĩ.

"Sao cứ nhìn chằm chằm thế?"

Ánh mắt chạm nhau qua tấm gương phản chiếu.

Cariel khẽ liếc mắt nhìn sang.

"Chào cậu."

Lancel cười chào hỏi, nhưng câu trả lời nhận được lại nằm ngoài dự đoán.

"Nhà tôi địa vị cao hơn nhà cậu, đúng không?"

"……?"

Lời tuyên bố về địa vị quá đỗi đường đột khiến Lancel đờ người ra một lúc. Marigold đứng nhìn bên cạnh cũng ngơ ngác y hệt.

"Xem ra là một đứa trẻ đáng sợ nhỉ."

"Đúng vậy."

"Lancel chắc sẽ không nổi giận vì chuyện đó đâu nhỉ?"

"......Cái này thì......"

"Nếu Lancel mà nổi giận thì chắc đáng sợ lắm."

"Cũng không đến mức đó đâu."

— Nhà tôi địa vị cao hơn nhà cậu, đúng không?

'…….'

Lancel ngẫm nghĩ lại câu nói vừa nghe. Anh phải mất một lúc lâu mới hiểu được mình vừa gặp phải chuyện gì.

'Thằng nhóc này, từ hồi đó đã mất dạy thế này rồi sao?'

Bốp!

"Ái da!"

Đúng lúc đó, một âm thanh giòn giã vang lên.

Đó là tiếng thanh kiếm gỗ của giáo quan gõ mạnh vào trán đứa nhóc đầu tiên lên sân đấu.

"A hu hu!"

"Ha ha ha!"

Giáo quan bật cười sảng khoái.

"Tư thế cầm kiếm thì ra dáng đấy, nhưng cánh tay run rẩy quá. Động tác như thế không chạm được vào mục tiêu di động đâu. Phải luôn khắc cốt ghi tâm điều đó!"

"......Vậy được hạng mấy ạ?"

"Hừm... tạm cho hạng tám vậy."

"Hạng tám... hạng tám á? Ặc..."

Thằng bé xoa cục u sưng tấy trên đầu, có vẻ không hài lòng lắm với cái thứ hạng lửng lơ này, hậm hực quay về chỗ cũ.

"Người tiếp theo."

Vừa chạm mắt với giáo quan.

Vừa mới nghĩ vậy, ánh mắt của giáo quan lập tức chuyển sang Cariel bên cạnh.

"Cariel Roth, cầm kiếm gỗ bước ra khỏi hàng."

Lũ nhóc vốn đang ồn ào bỗng chốc im bặt.

Cariel đã quá quen với phản ứng kiểu này, điềm tĩnh bước lên phía trước.

"Tôi dùng cái này."

Trong số đủ loại kiếm gỗ, Cariel chọn thanh kiếm thẳng và nhẹ nhất.

Nhìn động tác vung thử một hai cái của thằng bé, mắt Lancel lập tức sáng lên.

'Ồ.'

Đa số bọn nhóc tì đều thích chọn những thanh kiếm vừa dài vừa nặng, loại phải cầm bằng hai tay.

Tại sao ư?

Đơn giản vì nhìn nó ngầu.

Nhưng Cariel không chỉ chọn thanh trường kiếm đơn thủ mà các kị sĩ Hoàng cung thường dùng làm nghi trượng, mà chỉ qua vài đường vung kiếm, cậu ta đã điều chỉnh chính xác trọng tâm cân bằng giữa cơ thể và thanh kiếm gỗ.

Rõ ràng chỉ là một đứa nhóc tám tuổi, nhưng đã đạt đến trình độ biết dùng kiếm.

'Không hổ danh là Đoàn trưởng Kị sĩ tương lai.'

Xét theo tiêu chuẩn hiện tại, cậu ta mạnh hơn Lancel gấp bội......

"Lancel mạnh hơn phải không?"

"……?"

Lancel phát hiện Marigold chẳng biết từ lúc nào đã đứng ngay bên cạnh.

"Là Lancel mạnh hơn đúng không?"

"Cái này thì... chưa đấu thử nên chưa biết được..."

"Nếu Lancel được hạng nhất, mình sẽ tặng cậu một món quà."

"Quà?"

Nghe Marigold nói vậy, đến cả Leo và Kyle cũng vểnh tai lên nghe ngóng.

"Ừm. Món quà đặc biệt."

"Là món quà như thế nào vậy?"

"Cái đó là bí mật! Giờ biết thì mất hay."

Chắc cũng chỉ là kẹo mật ong hay gì đó thôi.

Lancel không kỳ vọng nhiều lắm. Dù sao đối phương cũng chẳng phải ai khác, là Marigold mà.

"Thằng nhóc đáng ghen tị. Anh cũng muốn có quà..."

Chỉ có ánh mắt đầy oán niệm của Kyle là đang cháy lên hừng hực.

"Thằng nhóc đáng ghen tị... thằng nhóc đáng ghen tị...!"

Cái đó thì để dành cho vị hôn thê tương lai đi nhé.

"Hai bên hành lễ. Hai bên giơ kiếm. Chuẩn bị."

Phía trước, giáo quan kiếm thuật và Cariel đang đứng đối diện nhau.

Ở phía xa hơn một chút, trợ giảng giơ tay lên cao.

"Bắt đầu!"

Ban đầu không ai nhúc nhích.

Cariel đứng xoay nghiêng người, thanh trường kiếm duỗi thẳng ra. Đây là tư thế mang tính phòng thủ, vừa có thể ngăn chặn đối phương lao vào, vừa giảm thiểu tối đa diện tích cơ thể bị lộ ra.

Giáo quan kiếm thuật hạ thấp mũi kiếm gỗ, chăm chú quan sát động tác của cậu ta.

"Đừng sợ. Nào, cứ tấn công thử xem."

Cuối cùng người mất kiên nhẫn trước là Cariel.

Đã để lộ sơ hở thì chẳng có lý do gì không tấn công - cậu ta nghĩ vậy, đạp mạnh xuống bãi cỏ lao vụt đi.

Bước chân nhẹ nhàng lướt tới hai bước về phía trước, ngay từ đầu đã bộc lộ sự sắc bén kinh người.

Nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Giáo quan khẽ xoay người, tránh được đường kiếm đang ập tới.

"Thử tốt lắm!"

Giáo quan chỉ cần lắc cổ tay một cái, thanh kiếm gỗ đã bổ xuống đỉnh đầu Cariel.

Nếu là đứa trẻ bình thường, e là còn chưa biết chuyện gì xảy ra đã nổ đom đóm mắt.

Nhưng bước chân của Cariel đột ngột vẽ nên hình chữ Z, thay đổi hướng tấn công.

Thanh kiếm gỗ giáo quan đâm ra chỉ sượt qua cổ áo cậu ta, đánh vào khoảng không.

'Dựa vào trực giác mà né được sao.'

Vậy mà có thể dự đoán được đường kiếm không nhìn thấy phương hướng và thay đổi quỹ đạo di chuyển của cơ thể?

Thiên phú bẩm sinh.

Vút...!

Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

Đường kiếm của Cariel vốn dĩ nhắm thẳng vào tim giáo quan, lại bất ngờ theo đà chuyển hướng xuống hạ bộ. Phải, chính là chỗ hiểm giữa hai chân.

'Ôi thôi, chỗ đó thì…'

Dù chỉ là kiếm gỗ dùng trong huấn luyện, nhưng nếu bị đánh trúng thì cũng đau chết đi được.

Bởi lẽ để giữ thăng bằng, bên trong nó đã được lồng thêm lõi sắt.

Ngay cả người lớn nếu bị đánh trúng vào "chỗ đó" cũng khó mà chịu đựng nổi cú sốc này.

"Ối!"

Vị giáo quan né người tránh đòn với động tác luống cuống khác hẳn vẻ điềm tĩnh ban nãy.

Tuy là một kị sĩ đã giải ngũ, nhưng xem ra ông vẫn chưa lụt nghề đến mức để một đứa trẻ đánh trúng.

Vấn đề nằm ở chuyện xảy ra tiếp theo.

Vút...!

Có lẽ do đòn phản công này quá sắc bén, khiến người ta khó tin nổi đó là đòn đánh nhắm vào một đứa trẻ.

Vị giáo quan kiếm thuật dường như nhất thời quên mất sự thật rằng đối thủ của mình chỉ là một đứa nhóc.

Vù...!

Đòn tấn công vốn dĩ còn nương tay bỗng chốc gia tăng lực đạo.

Âm thanh lưỡi kiếm xé toạc không khí vang lên rợn người.

"Hỏng rồi!"

Tuy giáo quan đã thốt lên kinh hãi nhưng mọi sự đã quá muộn.

Thanh kiếm gỗ bổ xuống với khí thế như chẻ tre, mắt thấy sắp đập nát đầu Cariel ra từng mảnh.

"A..."

Không tránh được nữa rồi.

Dự cảm về cơn đau kịch liệt sắp ập đến khiến sắc mặt Cariel trong nháy mắt tối sầm lại.

Cốp...!

9.

Vị giáo quan kiếm thuật giật mình thon thót trước âm thanh giòn giã vang dội ấy.

Cơn chấn động mạnh mẽ truyền từ vai xuống khiến cánh tay ông tê rần.

Với mức độ này, hộp sọ của một đứa trẻ ít nhất cũng sẽ bị nứt hoặc lún xuống.

Nghiêm trọng hơn thì...

'Thôi xong đời rồi!'

Nhưng ngay sau đó ông nhận ra.

Cariel đang ngồi bệt dưới đất hoàn toàn không có vết thương nào.

"……?"

Bản thân Cariel cũng nghi hoặc đưa tay sờ lên cái đầu vẫn còn nguyên vẹn của mình.

"Hơ."

Khoảnh khắc tiếp theo, vị giáo quan phát hiện ra điểm bất thường liền trừng lớn đôi mắt.

Bên cạnh ông có một thanh kiếm gỗ chọc ngang vào.

Chính thanh kiếm gỗ đó đã khéo léo vặn xoắn và gạt phăng thanh kiếm đang định bổ nát đầu Cariel sang một bên.

Cứ tưởng là trợ giảng làm, nhưng không phải.

"Cậu là...!"

Là một đứa trẻ.

Để chống đỡ sức mạnh của người trưởng thành, cậu bé đã dùng tư thế kê kiếm lên vai, thực hiện một cú đỡ đòn tinh diệu chặn đứng thanh kiếm của giáo quan.

Người thầy nhìn thằng nhóc đó với biểu cảm như gặp ma.

'Lancel Dante.'

Trước khi kịp cảm thấy may mắn vì không đập vỡ đầu thiếu gia nhà quý tộc, hàng loạt nghi vấn đã ập đến trước.

'Sao có thể chứ?'

Trẻ con đỡ được kiếm của người lớn cũng chẳng phải chuyện gì kinh thiên động địa.

Ở cái Đế quốc này, những kẻ bẩm sinh có thiên phú kiếm thuật xuất chúng nhiều vô kể, trong số đó những kẻ được xưng tụng là thiên tài thậm chí còn mạnh hơn cả người lớn bình thường.

Nhưng trường hợp lần này lại khác.

Đã nhìn thấu và đỡ được điểm rơi, quỹ đạo, lực đạo và tốc độ của đường kiếm đã vung ra rồi sao? Từ vị trí của một đứa nhóc đứng xem bên cạnh?

Ngay cả kị sĩ tập sự được huấn luyện bài bản cũng khó mà làm được.

Không, vị giáo quan tự hỏi liệu chính mình có làm được không, ông cũng không đủ can đảm để khẳng định.

"A, xin lỗi vì đã làm gián đoạn buổi đấu tập của hai người. Vậy em xin phép tiếp tục đứng xem..."

"Tôi rõ ràng là né được mà!"

Cariel đỏ mặt tía tai hét vào mặt Lancel.

"Tôi thừa sức né được đòn đó!"

"Ai nói thế?"

"Cậu...!"

Nhìn hai đứa trẻ tranh cãi, vị giáo quan kiếm thuật lặng lẽ vuốt cằm.

Là ăn may sao.

Hay là cố ý đây.

"Khụ khụ."

Vị giáo quan muốn xác nhận điều đó.

"Sao lại chui vào trong nữa thế, Lancel."

"Dạ?"

"Đã bước ra rồi thì chuẩn bị đi thôi. Người tiếp theo là em đấy."

"A."

10.

"Dừng lại."

Cỗ xe ngựa đang băng qua đồng cỏ bỗng nhiên dừng lại.

Các kị sĩ cưỡi ngựa hộ tống cũng đồng loạt ghìm cương.

"Điện hạ, người có cần gì không ạ...?"

"Không có gì. Chỉ là ta không ngờ ở chốn thôn quê thế này cũng có những đứa trẻ học kiếm thuật."

Các kị sĩ nhìn về phía cánh đồng xa xa. Khung cảnh buổi huấn luyện kiếm thuật lọt vào tầm mắt họ.

"Tuy là biên ải, nhưng nghe nói đây cũng là lãnh địa của các kị sĩ. Đất phong của các gia tộc lâu đời như Bá tước Roth, Tử tước Dante cũng nằm quanh đây. Chắc hẳn con cháu quý tộc theo học kiếm thuật cũng không ít."

"Vậy sao?"

Từ trong xe ngựa vọng ra giọng nói non nớt của một thiếu nữ.

"Chúng ta có thể nán lại xem một chút rồi đi không?"

"Vậy để thần đi xin phép họ."

"Không cần đâu. Bên đó trông có vẻ không hoan nghênh người lạ cho lắm. Cứ lén nhìn một chút rồi đi thôi."

"Tuân lệnh Điện hạ."

Tấm rèm che nắng màu tím của cỗ xe ngựa được vén lên.

Một thiếu nữ dùng dải ren trắng tinh khiết che kín đôi mắt khẽ nhoài đầu ra cửa sổ.

"Quả là một vùng đất tốt."

Mái tóc màu xanh lam tựa lên bàn tay chống cằm khẽ bay bay trong gió.

Nụ cười dịu dàng vương trên khóe môi.

"Hòa bình, tĩnh lặng và ấm áp. Một phong cảnh chỉ cần nhìn ngắm thôi cũng khiến lòng người thư thái."

Áo choàng của các kị sĩ tung bay trong gió.

Đường chân trời trải dài dưới những đám mây đầu hạ tháng 7.

Lấy cỗ xe ngựa làm trung tâm, xếp thành hàng dài ở hai đầu con đường.

Là những tấm áo choàng tím của hơn trăm kị sĩ cưỡi ngựa đang vây quanh.

"......Ước gì khung cảnh này có thể kéo dài mãi mãi......"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!