Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10931

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

Tập 3 - 110. Thiên kim Marigold. (6)

110. Thiên kim Marigold. (6)

12.

"Thủ tịch Kị sĩ tập sự!"

"Nghe nói là thủ tịch đấy!"

"Thủ tịch?"

Đây là hình thức tra tấn kiểu mới à?

"Thiếu gia Lancel là thủ tịch đó nha!"

"Thủ tịch? Thủ tịch gì cơ?"

"Hạng nhất trong lớp kiếm thuật!"

Trên con đường xe ngựa quay trở về dinh thự.

Không chỉ tiếng reo hò phấn khích của các hầu gái, mà ngay cả những người dân đang cày cấy bên đường cũng ùa ra tung hô.

Lancel bị cái danh xưng đáng xấu hổ này làm cho ngượng chín mặt, chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó mà chui xuống.

"Thiếu gia ngầu quá đi! Thiếu gia nhà mình là nhất!"

"Quả nhiên là thiên tài mà!"

"Thiếu gia! Sau này nếu trở thành kị sĩ, người có định đi đến Đế đô không? Lúc đó nhớ mang chúng tôi theo với nhé. Hứa rồi đó nha, thiếu gia!"

"Sao mấy người này đã bắt đầu toan tính chuyện của mấy năm sau rồi?"

Đám hầu gái không ngừng xoa đầu, véo má Lancel, thi nhau hò hét ầm ĩ.

"Sao lại không chứ? Thiếu gia lớn lên thành kị sĩ, biết đâu sẽ kết thông gia với gia tộc nào đó ở Đế đô thì sao! Đến lúc đó chúng tôi chẳng phải cũng được đi theo hầu hạ à! Đúng không, thiếu gia?"

"Nếu có cơ hội."

"Oa a! Người hứa rồi đấy nhé! Nhất định phải giữ lời đấy!"

"T-tôi nữa, gọi cả tôi nữa nhé, thiếu gia! Tôi cũng muốn đi!"

Đám hầu gái dường như đã coi anh là chiếc cọc cứu mạng duy nhất có thể đưa họ đến vùng Đế đô phồn hoa trong tương lai.

Mức độ ảo tưởng này tạm thời có thể bỏ qua, coi như đó là ước mơ ngây thơ đáng yêu của những cô hầu gái trẻ tuổi.

Dĩ nhiên, người hầu mà Lancel thường mang theo đến Đế đô thường chỉ có mỗi Hestia.

'Nói đi cũng phải nói lại, liệu có thật sự có cơ hội đi đến Đế đô không nhỉ?'

Ngay cả bản thân Lancel cũng không thể hình dung nổi khi nào vòng lặp này mới kết thúc.

Theo lý thuyết thì sinh nhật tuổi hai mươi tám của anh đáng lẽ là một cột mốc, lần này chắc cũng xêm xêm như vậy thôi.

'Vậy rốt cuộc món quà đó là cái gì nhỉ?'

Lancel đang hờn dỗi đòi không chịu về, bỗng chợt nhớ đến Marigold, người đã quay trở lại lãnh địa Nam tước.

— Em muốn ở cùng Lancel!

— Tiểu thư, trời tối rồi...

— Em cứ muốn ở cùng cơ!

— Gia chủ đại nhân đã dặn dò...

— Em cứ muốn ở cùng!

— Ban ngày mới được gặp nhau...

Tuy cảnh tượng tranh cãi này xảy ra như cơm bữa, nhưng từ đó Lancel dần cảm nhận được một bầu không khí vi diệu nào đó của gia tộc Marigold.

Phải nói sao nhỉ.

'Bảo bọc thái quá?'

Yêu cầu muốn được dính lấy anh cả ngày của Marigold cuối cùng luôn kết thúc bằng vẻ mặt bí xì bí xị.

Lancel chỉ biết toát mồ hôi hột đứng nhìn chuỗi sự việc này như mọi khi.

— Vậy sáng mai mình sẽ lại đến ngay, Lancel...

— .......

Marigold cảm thấy có lỗi với đám gia nhân và kị sĩ đang khó xử, hôm nay cuối cùng cũng đành tuyên bố bỏ cuộc. Đây là chuyện thường tình.

Cái miệng nhỏ chu lên vì không nỡ rời xa ấy giờ đây như in sâu vào võng mạc anh.

'Marigold thời kỳ này rốt cuộc là có hoàn cảnh gì đây?'

Cành vàng lá ngọc của gia tộc Bá tước Marigold, không có cha mẹ bên cạnh, một mình bị giam lỏng nơi biên ải.

Dù thực tế cô chỉ là con nuôi, nhưng dòng máu chảy trong người cô lại cao quý hơn họ rất nhiều

— Hẹn mai nhé, Lancel! Sáng mai mình lại đến gọi cậu dậy! Cậu nhất định phải ngủ nướng đấy nhé! Nhất định đấy!

— ......?

Người đang sống ung dung giữa chốn thôn dã hẻo lánh ấy, thực ra sự bình yên của cô cũng chỉ là thứ có kỳ hạn.

"Chắc còn khoảng hai năm nữa."

"Dạ? Gì cơ ạ, thiếu gia?"

"Không có gì."

Ngoài cửa sổ, những cánh đồng lúa mì trải dài vô tận đang lướt qua.

.

.

.

Ngày hôm đó.

Sau khi về đến dinh thự và dùng xong bữa tối.

Vì cái tin Lancel vượt qua Cariel giành hạng nhất, anh bị bà mẹ đang phấn khích tột độ túm lại, bắt phải kể đi kể lại chuyện đã xảy ra hôm nay.

Leo Dante và Kyle Dante trong lòng có vẻ rất ghen tị với Lancel, nhưng đối với Lancel mà nói, đây lại là một chuyện cực hình.

"Con đỡ đòn tấn công của sư phụ rồi sau đó..."

"Tuyệt vời! Tuyệt vời lắm, con trai Lancel của mẹ!"

Đến khi anh thoát khỏi Phu nhân Dante đang say khướt thì trời đã về khuya.

Khi anh mệt mỏi rã rời ngả lưng xuống giường, đột nhiên.

Cốc.

Một luồng khí tức xa lạ truyền đến.

Cốc.

"......?"

Tiếng gõ cửa sổ có quy luật.

Nếu muốn coi là tiếng chim va vào cửa, thì âm thanh tương tự thế này không chỉ vang lên một hai lần mà lặp lại rất nhiều lần.

Lancel rón rén trườn xuống khỏi giường, áp tai vào tường. Tiếng thì thầm to nhỏ bên ngoài vọng qua khe cửa sổ.

"A, tiểu thư, chúng ta về thôi. Ngài Albert đã dặn không được để người ra ngoài một mình mà."

"Không sao, không sao đâu! Em thấy ổn là ổn mà. Với lại, chị kiệu em lên cao thêm chút nữa được không?"

"Hu hu, tôi mặc kệ đấy. Lỡ có bị mắng thì tiểu thư phải bảo vệ tôi nha."

"Đừng lo! Về sẽ cho chị quà... ái da!"

"A, tiểu thư, cẩn thận."

Dự cảm chẳng lành.

Lancel lặng lẽ nhìn về phía cửa sổ.

Bốn mắt chạm nhau với một đôi mắt đột ngột thò lên.

"Lancel!"

"...Marigold?"

"Thủ tịch Kị sĩ Lancel!"

Là Marigold.

"Ư, không nhìn thấy gì cả, cậu trèo lên đây chút đi, Lancel."

"Đêm hôm khuya khoắt không mang theo hộ vệ mà chạy nhảy lung tung ở bên ngoài thế này sao?"

"Mấy lời thuyết giáo đó để sau hãy nghe nha."

"Hừ."

Lancel kê bục dẫm chân, đứng ngang tầm mắt với Marigold.

Đôi mắt của kẻ đang đối diện cong tít lại như vầng trăng khuyết.

"Hì hì, ban đêm nhìn Lancel thấy dễ thương hơn hẳn nhỉ."

"......."

Kẻ này đang ngồi trên vai của cô hầu gái.

"Tiểu thư đang làm cái trò gì vậy?"

"Albert cứ lải nhải mãi là không được chạy lung tung vào đêm khuya. Nên mình lén trốn ra đấy!"

"......Đây là dạ hành sao?"

"Dạ hành gì chứ!"

Nhìn kiểu gì cũng là hành vi bỏ trốn trong đêm.

"Nói dễ nghe hơn thì là mạo hiểm."

"Đúng là mạo hiểm thật. Mùa này vùng này hay có chó sói xuất hiện lắm đấy."

"Sói, sói á?"

"Đúng vậy. Nếu đi lung tung mà gặp phải chúng thì..."

Phập. Lancel xòe những ngón tay mô phỏng nanh sói ra trước mặt Marigold rồi khép lại.

"Gào."

"Á á á á...!"

Marigold giật bắn mình, hai mắt rưng rưng như sắp khóc.

"Người ta cất công đến tặng quà, sao cậu lạnh lùng thế?"

Quà.

Nhắc mới nhớ đúng là có chuyện đó.

"Chẳng lẽ... vì cái đó mà tiểu thư đặc biệt đến tận đây sao?"

"Đương nhiên. Là lời hứa mà. Mẹ bảo đã hứa là nhất định phải giữ lời. Hì hì."

Đôi mắt Marigold khó khăn lắm mới nhô lên khỏi bệ cửa sổ cứ chớp chớp liên hồi. Vẻ mặt đầy đắc ý.

'Không thể đợi đến sáng mai rồi đưa sao?'

Lancel toát mồ hôi hột. Món quà này đáng giá để phải lén lút đưa vào lúc nửa đêm canh ba thế này ư?

"Đỡ mình với! Cửa sổ, a, ớ, úi cha!"

Kẻ mang tên Marigold đang hì hục trèo vào phòng Lancel.

"Khoan, từ từ đã."

"Hự hự~"

"Ái da."

Marigold vừa trèo qua cửa sổ đã ngã nhào vào người Lancel, cả hai quấn lấy nhau.

"Hự a!"

Kèm theo tiếng "rầm" lớn, kẻ kia ngã lăn ra sàn nhà.

Marigold lăn lông lốc cho đến khi va vào tường cái "bộp" mới dừng lại.

"Đã bảo là từ từ rồi mà. Tiểu thư không sao chứ?"

"Hu... đau quá..."

Marigold ôm cái trán đỏ lựng nóng hổi sụt sùi. May mà cơ thể cũng khá dẻo dai, trông có vẻ không bị thương tích gì.

"Tiểu thư! Người không sao chứ ạ?"

"Ừm, không sao, không sao. Chị đợi em ở ngoài một lát nhé."

Marigold nói vọng ra với cô hầu gái đang đứng ngoài cửa sổ.

Lancel nhìn cô với ánh mắt mông lung.

"Lần sau đừng làm chuyện nguy hiểm thế này nữa."

"Biết rồi mà. Lancel thỉnh thoảng cũng lắm lời ghê. Sau này đi cùng nhau thật khiến người ta lo lắng đấy."

'Đi cùng nhau?'

Lancel đang suy nghĩ về hàm ý của câu nói đó, thì Marigold đã bắt đầu lục lọi trong ngực áo.

"Nè, quà."

"......."

Kẹo mật ong.

Lại là cái kẹo mật ong chết tiệt đó.

Thế mà lại là kẹo mật ong thật.

'Biết ngay mà.'

Lancel không nói không rằng nhận lấy, cầm trên tay.

"Phải giữ gìn cẩn thận đấy nhé. Vì là mình tặng mà."

"Không phải để ăn sao?"

"Không được! Bây giờ vẫn chưa được. Cái này mình tốn bao công sức mới làm được đấy. Phải giữ mười năm mới được. Hứa nhé."

"......Chưa đến lúc đó thì kiến đã bu đầy rồi."

Lancel tuy miệng nói vậy nhưng vẫn cẩn thận gói kẹo mật ong vào giấy rồi cất đi. Dù sao bây giờ có ăn thì cũng chỉ tốn công đánh răng thêm lần nữa thôi.

Lancel đang nghĩ vậy thì đột nhiên.

"Đợi đã."

"Hửm?"

Anh nhớ ra chuyện mình đã quên.

"Hai cái."

Lancel dí sát mặt vào Marigold.

"A!"

"Tiểu thư bảo sẽ tặng hai cái mà. Sao chỉ có một?"

"Đưa, sẽ đưa mà, đang định đưa đây, hóa ra Lancel thích quà đến thế cơ à..."

"Lại là kẹo mật ong chứ gì."

"Không phải đâu nhé!"

Khóe miệng Marigold nở một nụ cười.

"Nhìn thấy đừng có giật mình đấy."

Đang lục lọi trong ngực áo, cô bé bỗng trở nên hoảng hốt.

"Ủa? Để đâu rồi nhỉ?"

Tìm kiếm khắp người một hồi, cuối cùng Marigold cũng phát hiện ra vật đang lăn lóc trên sàn nhà.

Có vẻ như lúc trèo qua cửa sổ đã bị rơi ra.

"Phù, cứ tưởng làm mất rồi chứ."

"......?"

Khi nhìn thấy vật trên tay Marigold, ánh mắt Lancel dao động dữ dội. Đó là một vật hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.

Độ dài khoảng 80 cm, tiếng kim loại va chạm nặng nề lách cách, một vật phẩm được chạm khắc hoa văn những đóa hoa vàng kim.

'Đao?'

Quả thực là đao.

"Đây là món quà thứ hai của mình, Lancel."

Dưới khung cửa sổ ngập ánh trăng.

Đôi mắt Marigold sáng rực rỡ.

Soạt.

Âm thanh khiến người ta nổi da gà vang lên.

Khoảnh khắc thứ kim loại sáng loáng chầm chậm được rút ra khỏi vỏ.

Tuy trọng lượng rất nhẹ nhưng tuyệt đối không phải đồ giả. Đây là một thanh đao thật đã được mài sắc.

"Nào. Lại gần đây chút đi, Lancel."

Nụ cười rạng rỡ nở trên môi Marigold. Một tay cô nắm chặt lấy chuôi đao mang lại cảm giác bất an.

Lưỡi đao phản chiếu ánh trăng, loang loáng sắc xanh lam lạnh lẽo. Tỏa ra sát khí như thể muốn chém toạc bầu không khí chớm hạ ấm áp.

"Hô hô hô hô..."

'Chuyện quái gì thế này.'

Lancel toát mồ hôi lạnh.

"Thiếu gia, cậu vẫn còn ngủ sao?"

Chíp.... Chíp....

Mặt trời đã lên cao, căn phòng ngập tràn ánh sáng.

Đối với một kẻ luôn ngủ nướng như Lancel, hôm nay quả là một buổi ngủ nướng kỷ lục. Có lẽ là do hôm qua đã xảy ra quá nhiều chuyện.

"Tôi ngủ thêm chút nữa được không?"

"Không được."

Cô hầu gái kiên quyết lắc đầu.

"Bá tước Roth vừa gửi thiệp mời đến. Cậu phải chuẩn bị thôi, dậy đi nào."

"Tự dưng gửi thiệp mời làm gì?"

"Ai mà biết được. Chắc là chuẩn bị món gì ngon đấy. Nghe nói các gia tộc quanh đây đều nhận được thiệp mời cả. Cứ như sắp tổ chức lễ hội gì đó vậy."

"……?"

"Nghe bảo sẽ đi cùng tiểu thư Marigold đấy, cậu phải chuẩn bị cho tươm tất vào. Nếu đi cùng đường mà chỉ có chúng ta lôi thôi lếch thếch thì mất mặt lắm."

"Hừ."

Mời Marigold thì cũng dễ hiểu thôi.

Đối với Bá tước Roth, đó là danh gia vọng tộc cần phải ra sức lấy lòng, đương nhiên sẽ tìm mọi cách tiếp đãi chu đáo.

Nhưng nghe nói mời tất cả quý tộc lân cận, trong lòng anh không khỏi đặt dấu chấm hỏi.

'Cái lão Bá tước Roth kiệt sỉ đó ư?'

Muốn chiêu đãi chừng ấy người thì rượu thịt và quà cáp là khoản chi không thể thiếu.

Điều này khác hẳn với tác phong bủn xỉn thường ngày của Bá tước Roth.

"Giờ không phải lúc nằm ườn ra đó đâu. Nào, dậy mau. Nhanh lên!"

Dưới sự hối thúc vỗ bồm bộp vào lưng của cô hầu gái, Lancel như bị cưỡng ép phải lồm cồm bò dậy khỏi giường.

Trước sân dinh thự chẳng biết từ lúc nào đã chuẩn bị sẵn mấy cỗ xe ngựa.

.

.

.

Giữa trưa, mặt trời treo cao, ánh nắng chói chang nóng rực.

Lúc này đã có thể lờ mờ nhìn thấy đoàn xe ngựa đang tiến về phía tòa thành của Bá tước Roth.

Cariel đứng trên ban công nhìn xuống tất cả, đôi mắt cậu ta sưng húp, không biết đêm qua đã trải qua chuyện gì.

"Nghe cho rõ đây, con trai."

Cha cậu, Bá tước Roth, từ phía sau khẽ đặt tay lên vai Cariel.

"Thất bại quen rồi sẽ thành bản tính, chiến thắng quen rồi cũng thế. Con hiểu điều ta muốn nói chứ?"

Phía xa.

Một cỗ xe ngựa màu trắng thuần khiết hoa lệ đang tiến vào cổng chính tòa thành Bá tước.

Đó là xe ngựa của gia tộc Bá tước Marigold.

Nhưng Cariel chẳng hề hứng thú với điều đó.

Ánh mắt cậu ta găm chặt vào cỗ xe ngựa của gia tộc Tử tước Dante đang nối đuôi theo sau.

"Kẻ chiến thắng không phải vì vĩ đại mà thắng, kẻ thất bại cũng chẳng phải vì đê hèn mà thua. Chỉ là kẻ thắng luôn thắng, còn kẻ thua thì cứ thua mãi mà thôi."

Giọng nói dịu dàng của Bá tước Roth ẩn chứa sự sắc bén.

"Bệ hạ cũng chẳng phải nhân vật vĩ đại gì cho lắm. Chỉ là ngài ấy cứ thắng, thắng, và thắng không ngừng nghỉ mà thôi."

Hạng hai.

Cariel trước giờ chưa từng nghe đến khái niệm "hạng hai".

Có lẽ hôm qua là lần đầu tiên.

Cậu ta thất thần trở về, khóc lóc thảm thiết một hồi lâu mới ngộ ra rằng - mình đã thua.

"Vậy nên con trai à, hãy giành lại vị trí hạng nhất từ tay lũ nhóc nhà Dante đi. Cơ hội cha sẽ tạo ra, con chỉ việc chiến thắng."

Bá tước Roth tuyệt đối không chấp nhận chuyện con trai mình phải chịu cảnh đứng sau kẻ khác.

Đây là đứa con trai tương lai sẽ trở thành kị sĩ vĩ đại nhất, sao có thể vấp ngã ở cái vùng biên ải này được.

"Phải chứng minh cho gia tộc Marigold thấy con mới là kị sĩ ưu tú hơn. Hiểu chưa?"

Cariel Roth nắm chặt nắm tay đến mức trắng bệch không còn giọt máu.

"Vâng, thưa cha."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!