Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11003

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 4 - 155. Thiếu nữ Marigold. (6)

155. Thiếu nữ Marigold. (6)

12.

Thực ra, trước khi đến làng Erica, Lancel đã trăn trở rất nhiều về việc nên nói gì để an ủi Marigold.

Cuộc đời ngắn ngủi, vận mệnh chẳng còn bao lâu. Đối với một Marigold không hề biết anh là người hồi quy, cái chết lẽ ra phải là một điều vô cùng đáng sợ.

"Cho nên ý mình là, dù Mary có chết đi thì cũng không phải là chết thật đâu. Đằng nào thì cậu cũng sẽ sống lại và gặp lại mình mà thôi."

"Hả..."

Tại sao lại thế nhỉ.

Trông nàng chẳng có vẻ gì là để tâm lắm.

Trên sườn đồi làng Erica khi xuân về, Marigold đang mải mê hái đầy một giỏ hoa và quả dại, vẻ mặt nàng lúc này quả thực đúng là như vậy.

"Nếu hái nhiều quá sẽ thấy có lỗi với mấy bạn bướm lắm, nên chỉ lấy một chút thôi..."

"Tóm lại là, Mary có chết sớm một chút cũng không sao cả. Hiểu chưa?"

Mình đang nói cái quái gì thế này.

Lancel vừa lầm bầm những lời mà chính mình nghe cũng thấy lộn xộn, vừa xách giúp chiếc giỏ cho Marigold.

"Thú vị thật đấy!"

"......."

Thời gian trôi qua, chú ngựa con mang từ dinh thự Dante đến nay đã lớn nhanh trông thấy. Chỉ cần thêm chút thời gian nữa thôi, nó sẽ đủ lớn để được gọi là ngựa chiến chứ không phải ngựa con nữa.

Anh nhẹ nhàng bế Marigold lên lưng chú ngựa đang mải mê gặm cỏ.

"Lancel không cưỡi cùng sao?"

"Mình đi bộ là được."

"Sợ Dua thấy nặng à?"

"Ừm, cứ cho là thế đi."

"Cùng cưỡi đi mà, nhanh lên. Đây là yêu cầu của phu nhân đấy nhé."

"......."

Dạo gần đây, Marigold đang chìm đắm trong trò chơi đóng giả làm phu nhân của Lancel. Nàng dường như chẳng có ý định che giấu, gần như đi đâu cũng rêu rao rằng hai người là vợ chồng.

Mặc dù trong mắt người lớn ở làng Erica, chuyện này chẳng khác nào trò chơi đồ hàng kéo dài hơi quá lố.

"...Yêu cầu của phu nhân..."

Lancel đang dắt cương đi bộ trên bãi cỏ, nghe thấy vậy liền giả vờ như không thắng nổi, leo lên ngồi phía sau Marigold. Thực ra lý do chính là vì chiều cao hai người xêm xêm nhau, ngồi trước sẽ bị che khuất tầm nhìn, nhưng anh quyết định sẽ không nói toạc ra.

"Hì hì!"

Marigold cười nhe cả hàm răng trắng, ép chặt lưng vào ngực Lancel.

Ở khoảng cách gần như chạm vào nhau, anh có thể nhìn thấy đôi mắt màu ngọc lục bảo lấp lánh như đá quý của nàng.

"Đi thôi."

"Ưm!"

Lancel lén nhìn qua vai Marigold.

Chú ngựa được Marigold đặt tên là "Dua" bắt đầu chậm rãi bước đi.

"Lancel, hơi thở của cậu làm mình nhột."

"Ráng chịu đi, phu nhân. Phù! Hà! Phù!"

"Á ha ha ha ha!"

Đón lấy hơi thở của mùa xuân, trên sườn đồi ngập tràn hoa dại, tiếng ong vo ve nhiều đến mức khiến người ta thấy hơi phiền.

Cứ đến mùa này là Marigold lại nằng nặc đòi lên núi hái hoa và quả.

'Quả thì để làm mứt, cái này còn hiểu được.'

Lancel nhìn chiếc giỏ đầy ắp cánh hoa, cuối cùng không kìm được mà mở miệng.

"Nhưng mà, cậu hái nhiều hoa thế này để làm gì?"

"Cái này á? Cậu không biết sao, Lancel! Là để cho vào bánh mì đấy."

"...Cho hoa vào bánh mì sao?"

Lancel toát mồ hôi lạnh.

"Làm thế có ăn được không đấy?"

"Người ta chẳng bảo cái gì đẹp thì ăn cũng ngon sao. Cho đầy cánh hoa vào nướng, rồi rắc thêm hoa lên trên trang trí nữa, màu sắc cũng sặc sỡ xinh đẹp, mọi người chắc chắn sẽ thích mê cho xem. Biết đâu lại cháy hàng, rồi mình sẽ phát tài to thì sao?!"

"Có tham vọng là tốt, nhưng mình thực sự không biết vị nó sẽ ra làm sao đâu."

"Muốn ăn thử không?"

Chưa kịp trả lời, một bông hoa trắng đã bị nhét tọt vào miệng anh.

Mùi vị cũng không tệ lắm.

Dù sao cũng là hoa ăn được.

'Bánh mì hoa à.'

Lancel với vẻ mặt vi diệu điều khiển chú ngựa đi tiếp.

Đúng lúc đó, Marigold đột ngột ngẩng phắt đầu lên.

"Thỏ! Là thỏ kìa! Lancel!"

"Đâu!"

"Ở đằng kia!"

Mấy con thỏ béo tròn đang nhảy nhót bỏ chạy. Ở làng Erica, thịt là thứ rất quý hiếm. Mắt Lancel sáng rực lên.

'Săn trộm thế này thì sao mà kìm lòng được!'

Anh thúc nhẹ vào bụng ngựa, chú ngựa liền chồm hai chân trước lên đầy dũng mãnh.

Chú ngựa chở theo thiếu niên và thiếu nữ bắt đầu phi nước đại xuống con dốc thoai thoải.

"Bám chặt vào, Mary."

"Oa a a a a!"

Gió rít gào tạt vào mặt khiến Marigold bất giác há hốc miệng.

Mái tóc được buộc gọn gàng bung ra.

Suối tóc vàng óng ả phản chiếu ánh nắng tung bay tán loạn trong không trung.

"Dua, nhanh quá!"

"Cẩn thận kẻo ngã đấy."

Lancel một tay ôm chặt eo nàng, đôi mắt dán chặt vào con thỏ đang chạy trốn.

Anh nắm lấy thanh kiếm.

'Chính là lúc này!'

Chuôi kiếm trong chớp mắt vung lên, gõ trúng đầu con thỏ.

.

.

.

"Khò... khò..."

Khi về đến làng, Marigold đã ngủ say sưa. Đây là triệu chứng gần giống với chứng ngủ rũ.

Nàng ôm chặt con thỏ rừng trong lòng, người nằm rạp trên lưng ngựa.

"Tiểu thư lại ngủ gật rồi. Má phúng phính chưa kìa, chọc chọc."

"Kana, không được vô lễ với tiểu thư. Mau đưa người về phòng đi."

"Vâng!"

Cô hầu gái Kana cõng Marigold lên. Albert vác bó củi trên vai bước về phía Lancel.

"Cảm ơn cậu, cậu Lancel. Có cậu ở bên, tôi thấy yên tâm hẳn."

"Không có gì đâu, bản thân tôi cũng thấy vui mà."

"Đừng nói vậy, hay hôm nay cậu ngủ lại đây một đêm nhé? Tiểu thư có vẻ cũng sẽ vui lắm đấy."

"Làm phiền mọi người mãi tôi cũng thấy áy náy. Dù sao tôi cũng có nhà riêng mà. Ngày mai tôi sẽ lại đến."

Lancel nói xong định quay người đi, nhưng có thứ gì đó níu anh lại.

Là bàn tay của Marigold đang ngủ say. Nàng theo bản năng túm chặt lấy vạt áo Lancel khi anh định rời đi.

Là vô thức cảm nhận được sự chia ly sao? Dù thế nào thì trực giác này cũng thật đáng kinh ngạc.

"Tiểu thư cũng không muốn cậu đi đâu."

"......."

Cuối cùng, Lancel đành bước vào căn nhà gỗ của Marigold.

.

.

.

Có lẽ nhờ khoản tiền mang theo lúc mới đến định cư khá rủng rỉnh, nên căn nhà gỗ này đủ rộng để sáu người hầu gái và Albert cùng chung sống phụng sự Marigold.

Tuy nói vậy nhưng cũng chỉ ở mức thường dân khá giả, nhưng chính vì kích thước vừa phải nên lại mang đến cảm giác ấm cúng lạ thường.

"Nào, Lancel."

"Cảm ơn cô, Kana."

"Có gì đâu."

Lancel nhấp một ngụm trà Kana đưa. Cô nàng cười hì hì, tiến lại gần anh.

"Cậu với tiểu thư cứ dính lấy nhau suốt cả ngày, số hưởng thật đấy, Lancel. Tôi đã bảo rồi mà, tiểu thư thích cậu đấy!"

"Chúng tôi định cưới sớm đấy."

"Uầy! Bao giờ?!"

"...Nói bừa thôi."

"Xì! Đàn ông con trai ai lại nói hai lời thế chứ?"

"Bé tí thế này thì kết hôn cái nỗi gì."

"Muốn thì cưới thôi! Tiểu thư còn đi rêu rao mình là vợ của cậu rồi kìa?"

"Ưm..."

Nghe nói họ định cư ở làng Erica từ năm Marigold năm tuổi.

Cơ thể vốn khỏe mạnh của nàng cũng bắt đầu chuyển biến xấu từ dạo đó, tính ra cũng đã bốn năm trôi qua rồi.

Thời gian còn lại, cũng chỉ vỏn vẹn bốn năm.

"Cảm ơn cậu nhé, Lancel."

"Không cần khách sáo thế đâu. Bản thân tôi cũng muốn ở bên..."

"Tôi không nói chuyện đó."

Kana gác chân lên chiếc ghế gỗ, bó gối ngồi thu lu.

Có thể thấy khóe mắt cô ấy đã ầng ậc nước.

"Ý tôi là cảm ơn cậu vì lúc nào cũng làm cho tiểu thư vui vẻ."

"...Mary ấy à, dù không có tôi thì chẳng phải cô ấy vẫn luôn vui vẻ sao?"

Đây là suy nghĩ dạo gần đây thường xuyên xuất hiện trong đầu anh. Marigold với quỹ thời gian ít ỏi còn lại, liệu không có Lancel, nàng có thể sống tốt hơn không?

"Không đâu."

Kana lập tức phản bác.

"Làm gì có chuyện đó."

Ánh mắt cô chùng xuống.

"Tiểu thư ấy mà, thực sự là người chẳng bao giờ biết nghĩ cho bản thân. Nếu không có cậu, Lancel à, mọi chuyện chắc sẽ khó khăn lắm. Nói thật với cậu, ngày nào nhìn thấy cũng đau lòng muốn chết."

Lancel không có cách nào biết được Marigold trước khi anh đến đây đã sống như thế nào.

Chỉ vì nàng vốn là một cô nhóc tràn đầy năng lượng, nên anh cứ đinh ninh rằng nàng vẫn sống ổn.

"Quá bất công, đúng không, Lancel? Tiểu thư chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường thôi mà. Ngoài việc muốn mở một tiệm bánh mì nho nhỏ ra, người đâu có tham vọng gì khác! Thà rằng ông trời bắt cái đứa như tôi đi còn hơn..."

"Nói thế mà để Mary nghe thấy là cô ấy giận đấy."

"Nhưng mà! So với tiểu thư, tôi vừa nhiều tham vọng, lại vừa toan tính... vừa muốn cưới con trai nhà quý tộc, lại vừa muốn trở thành người giàu có để đến Đế đô, tôi là đứa con gái đầy rẫy lòng tham và dục vọng mà. Thế nên khó tránh khỏi việc nghĩ rằng 'tại sao tôi vẫn khỏe mạnh nhăn răng thế này, mà chỉ mỗi tiểu thư là bị như vậy!', đúng không?"

"Tham vọng của cô cũng nhiều thật đấy."

"A ha ha! T, tôi không nên nói mấy cái này nhỉ?"

'Năm lần.'

Cuộc đời ngắn ngủi của Marigold, chỉ cần lặp lại năm lần nữa là kết thúc sao?

"...Lancel này, cậu nghĩ Thần linh có thật không?"

"Câu này mà để người khác nghe thấy là rắc rối to đấy..."

"Hê hê."

Kana nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi ghế.

"Muốn ăn gì không? Chị gái hầu nữ dày dạn kinh nghiệm này sẽ làm cho cậu bất cứ món gì."

"Thế thì bánh mì kẹp đi."

"Không làm. Tại vì Lancel cậu ấy mà, hễ không phải bánh mì kẹp do tiểu thư làm là cái mặt cậu hiện rõ chữ 'không thích' ngay."

"Vậy thì cho cái gì cũng được."

"Đã rõ!"

Kết quả món được mang lên là một thứ gì đó chỉ đơn giản bày biện nguyên liệu làm bánh mì kẹp ra đĩa, bên trên rắc lác đác vài cánh hoa do Marigold hái về.

"Ừm, cũng tạm."

"Quá đáng ghê!"

* * *

Đêm hôm ấy, trong giấc mơ của Lancel lại xuất hiện Mọt Gạo và Ma Vương Marigold.

Giấc mơ chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là khung cảnh ba người họ cùng nhau ngủ trưa dưới ánh nắng chan hòa.

Phải rồi. Đó là không gian mà Lancel ôm lấy Ma Vương Một Sừng Mary, còn Mọt Gạo Mary lại ôm lấy Lancel.

— Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, Lancel đại nhân. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Bên tai chỉ văng vẳng tiếng Mọt Gạo dịu dàng vuốt ve mái tóc Lancel, thì thầm rằng "mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi".

Chẳng hiểu sao, lòng anh lại thấy bình yên đến lạ. Cảm giác như cõi lòng rối bời bỗng chốc lắng dịu hẳn đi.

Chíp chíp...

"Lancel..."

Vừa mở mắt ra, anh đã thấy Marigold chẳng biết mò sang phòng khách từ lúc nào, đang túm chặt lấy tóc anh mà ngủ ngay bên cạnh.

"Đau, Mary. Ư a!"

"Khò khò."

Tóc sắp bị nhổ sạch cả rồi.

13.

"Mary! Ra chơi đi!"

"Muộn rồi. Tiểu thư đi cùng Lancel rồi, không có nhà đâu."

"Hôm nay cũng thế sao?"

"Thế bao giờ cậu ấy mới chơi với bọn này?"

"Chẳng phải bảo là mở tiệm bánh mì sao. Ráng nhịn đến lúc đó đi."

"Mary sẽ chết trước khi tiệm bánh mở được..."

"Này!"

"Ái!"

.

.

.

Những thứ cần thiết để mở tiệm bánh mì.

Lancel và Marigold liệt kê từng món một.

"Đầu tiên, quan trọng nhất là tòa nhà để mở tiệm, cái này thì... sửa sang lại nhà của Mary một chút chắc là được."

"Ưm, Albert bảo là dùng được đấy."

"Còn nội thất bên trong... cái này thì phải giải quyết bằng tiền rồi. Dù sao cũng phải thuê người làm. Mary, cậu có bao nhiêu tiền?"

"Hô hô, nhìn thấy đừng có giật mình đấy nhé, Lancel. Đợi mình đi lấy rương kho báu ra."

Marigold chạy biến đi rồi mang về một chiếc rương chứa đầy những thứ lỉnh kỉnh: vài món trang sức bằng vàng, chiếc nhẫn đá cuội Lancel tặng, cỏ bốn lá nàng tự sưu tầm, hoa khô, và cả xác ve sầu lột xác...

Lancel lặng lẽ nhặt mấy món trang sức vàng ra, trọng lượng cũng khá đáng kể.

"Cảm ơn nhé."

"Hừm..."

Chẳng hiểu sao Marigold lại trông có vẻ dỗi. Chẳng lẽ vì nàng muốn khoe bộ sưu tập bảo bối của mình mà tôi lại chẳng có phản ứng gì sao? Thật chẳng hiểu nổi.

Cuối cùng.

"Công thức làm bánh và nguồn cung nguyên liệu."

Phải rồi.

Đây là hai vấn đề nan giải nhất.

Đến nước này mới dám nói thật, thực ra thứ Lancel thích là bánh mì kẹp do Marigold làm, chứ không phải bản thân cái bánh mì.

Không, nói một cách khách quan thì bánh mì của Marigold thực sự chẳng có gì đặc sắc.

Chỉ đơn thuần là bánh mì.

Cùng lắm là rắc thêm đống hoa cỏ ăn được chẳng rõ tên tuổi gì lên trên, ngoài ra thì đúng nghĩa đen chỉ là "bánh mì" mà thôi. Chỉ dựa vào thứ đó mà đòi mở tiệm bánh, quả thực là chuyện không tưởng.

'Thế này thì chẳng có chút sức cạnh tranh nào.'

So với những tiệm bánh mì quy mô lớn mà anh từng thấy ở Đế đô, cái này cùng lắm chỉ được coi là xưởng gia công hộ gia đình.

"Cháy rồi! Cháy rồi, Mary!"

"Á á!"

Nồi mứt hoa quả đang ninh trên lửa nhỏ bốc khói đen nghi ngút.

"Tiểu thư!"

Nữ hầu trưởng chạy tới, hét toáng lên.

"Tiểu thư! Nguyên liệu quý giá thế này mà người lại làm cháy khét lẹt thì biết làm sao!"

"Chắc, chắc là vẫn ăn được mà."

"Thế này thì ăn kiểu gì hả, tiểu thư."

"Ta sẽ ăn. Ta làm để ăn mà! Để ta và Lancel cùng ăn!"

'Cả mình nữa sao?'

"Không được! Người vốn đã yếu ớt, ăn vào đau bụng thì làm thế nào. Chỗ này đợi nguội rồi đem cho động vật ăn, người biết chưa hả."

"Vâng..."

Tiếng quát của Nữ hầu trưởng vang lên.

Ngày hôm đó, công sức thu gom quả mọng của Marigold coi như đổ sông đổ bể.

'Không thể lần nào cũng đích thân đi hái nguyên liệu được, hơn nữa chủng loại bánh mì cũng phải đa dạng hơn thì mới có khách thực sự tìm đến.'

Anh không định làm qua loa cho xong chuyện.

Nếu giấc mơ của Marigold là mở một tiệm bánh mì, thì dù bằng cách nào, Lancel cũng định sẽ giúp nàng hiện thực hóa nó.

"Mary."

Sau một hồi suy tính, Lancel tìm đến Marigold.

Giờ chỉ còn lại một cách duy nhất.

"Chúng ta bỏ nhà đi bụi đi."

AD_4nXdLNR0wUYs34lkgDfnl-HCCBg1vO7HUl_u771edYqFOiiySUX7F-bniDYJaGDNMyoLJzZ-CEu_i7cupdob6NsSgwYJQv1hH3JJ5_0DNBsBm2XO3FoiWF_jP5F3yJNtNOFQ04sIVvQ?key=eiXAm9ZtxC5isFPs_x-jxQ

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!