Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11003

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 4 - 159. Thiếu nữ Marigold. (10)

159. Thiếu nữ Marigold. (10)

"Hu hu, xi, xin lỗi, Lancel, hu hu!"

Marigold vừa hỉ mũi vừa dần hoàn hồn lại. Lúc này nàng mới luống cuống kéo chiếc giỏ dã ngoại tới, nặn ra một nụ cười gượng gạo.

"Hề hề hề, sữa nguội ngắt hết rồi này."

"......."

Marigold trông có vẻ đã bình tĩnh lại, nhưng Lancel thì hoàn toàn ngược lại. Đầu óc anh rối bời, vô vàn suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí.

Anh lặng lẽ nhìn chằm chằm vào ly sữa vừa được rót ra, rồi uống cạn một hơi.

Chiếc bánh mì kẹp và ly sữa ngày hôm đó chẳng hiểu sao lại khó nuốt trôi đến lạ, nhưng dù vậy, hương vị vẫn ngon không chê vào đâu được.

.

.

.

"Lancel."

"Ừm."

"Mấy lời vừa nãy cậu quên hết đi nhé. Thỉnh thoảng mình cũng có những lúc xúc động nhất thời mà nói ra mấy lời trái lòng, kiểu vậy đó. Ưm, hừm hừm."

"Ý cậu là tuổi dậy thì ấy hả."

"Đúng, chính là nó. Chính là như thế."

Marigold đắc ý ngoái đầu lại nhìn Lancel đang ngồi phía sau yên ngựa.

"Lancel. Đã hứa rồi nhé, cậu không được qua lại với người phụ nữ nào khác đâu đấy. Nói rồi đó nha."

"A a, mình sẽ sống cô độc cả đời."

"Cậ, cậu nói thế làm như mình biến thành kẻ xấu xa lắm ấy..."

"Dù sao thì dẫu không có Mary, mình cũng sẽ sống như vậy mà thôi."

Đó là sự thật.

Anh vốn dĩ là kẻ như vậy, trước khi gặp Marigold đã luôn sống một mình. Thậm chí ngay cả lời cầu hôn của Hoàng nữ, anh cũng chẳng mảy may hứng thú.

Suy cho cùng, anh cũng là kẻ đã sống đến tận bây giờ với cái ác danh "thái giám" trong Đế quốc cơ mà.

"Lancel lớn lên chắc sẽ được yêu thích lắm đây..."

"Chắc chắn là nổi tiếng rồi."

"Hu hu, cậu thế mà cũng không thèm phủ nhận!"

"Chẳng bao lâu nữa đâu, mình đi đến đâu cũng sẽ có phụ nữ sáp lại gần, bám riết lấy mình cả ngày cho mà xem. Đến lúc đó không biết sẽ có bao nhiêu người sống chết đòi được sống cùng mình trọn đời, giờ mình cũng có thể tưởng tượng ra viễn cảnh đó rồi đây."

"Á á á á!"

Marigold nằm rạp xuống cổ ngựa, dáng vẻ đau khổ tột cùng.

" ...Cảm giác chuyện đó thật sự có khả năng xảy ra, giờ mình đã thấy sợ rồi đây. Hu hu."

"Mary."

Lancel nhẹ nhàng nâng người Marigold đang nằm rạp xuống dậy, rồi ôm nàng vào lòng. Anh áp cái đầu tròn vo như quả nho chín mọng của nhóc con này vào ngực mình.

Có lẽ vì vừa khóc một trận đã đời trên đồi nên chóp mũi nàng vẫn còn đỏ ửng.

"Dù ở giữa đám phụ nữ đó, mình cũng sẽ chỉ nhớ về mỗi mình cậu thôi, thế chẳng phải là rất tốt sao?"

"......."

Lancel cảm nhận được gò má Marigold đang dần nóng bừng lên.

"Rốt cuộc thì cũng vì sự ích kỷ của mình mà Lancel phải sống cô độc cả đời rồi."

"Sống một mình cũng đâu có tệ."

"Ưm ưm."

Màn đêm dần buông xuống.

Hai người bắt đầu hành trình trở về làng Erica.

Cả hai rơi vào trầm mặc một hồi lâu.

Một Lancel vừa thốt ra những lời sến súa không đúng lúc, và một Marigold sau khi nghe những lời đó thì thân nhiệt dường như tăng thêm một độ, cả hai đều chìm vào sự im lặng ngượng ngùng.

"Hô hô."

"......."

Tiếng cười khẽ thoát ra từ miệng Marigold phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

"Lancel, tuy hỏi thế này hơi đột ngột."

"......?"

Nàng toét miệng cười, rồi nói tiếp.

"Sinh nhật Lancel muốn nhận quà gì nhất?"

"Bánh mì kẹp."

"Lại nữa rồi. Ngoài cái đó ra chắc chắn phải còn cái khác chứ."

"Mình thì cái gì cũng không kén chọn... Mà sao tự nhiên lại hỏi cái này?"

"Hừm hừm. Được rồi, mình biết rồi. Cứ giao hết cho phu nhân mình đây."

Rốt cuộc là nàng biết cái gì chứ.

"Dù sao thì người nhớ được sinh nhật Lancel cũng chỉ có mỗi mình thôi! Cái ngày sinh nhật mà ngay cả bản thân cậu cũng quên bén mất ấy."

.

.

.

Thiếu nữ của làng Erica.

Cô bé được tất cả mọi người yêu mến, Marigold.

Nàng đã trút hơi thở cuối cùng vào năm mười ba tuổi.

Đúng như lời Tử tước Dante đã nói, đó là mùa hoa nở rộ.

"Mary. Thiếu nữ rạng rỡ của làng Erica, nguyện con an giấc ngàn thu theo con đường mà thần linh chỉ lối."

Lancel vốn tưởng rằng bản thân đã sớm quen với cái chết, nhưng lần này, cú sốc trong lòng lại nặng nề hơn bao giờ hết.

Có lẽ là bởi, Marigold ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng gương mặt nàng lại quá đỗi tươi sáng.

"Đã tiễn đưa Mary chu toàn chưa?"

"Rồi ạ, thưa cha."

Tử tước Dante sau khi hay tin cũng đã đến dự tang lễ. Ông không mang theo bất kỳ tùy tùng nào, chỉ đến một mình. Chiếc mũ trùm đầu dày nặng che khuất thân phận.

"Con định bao giờ thì về nhà?"

"Xử lý xong việc ở đây con sẽ về."

"Được. Cứ thong thả thôi."

Tử tước Dante không hề hối thúc. Ông chỉ vỗ mạnh vào lưng Lancel vài cái, rồi quay lưng rời đi, bóng dáng dần khuất xa.

19.

Marigold.

Cho đến tận giây phút cuối cùng, Lancel vẫn luôn ở bên cạnh nàng, cùng nàng trải qua mọi khoảnh khắc.

Dạo bộ, ăn uống, dã ngoại, vui đùa, tiệm bánh mì, du lịch, cả những lúc đi ngủ. Anh luôn túc trực bên cạnh Marigold như hình với bóng.

Trong những ngày tháng đó, Marigold trông thực sự rất hạnh phúc.

Kể từ khi bước sang tuổi mười hai, thời gian nàng tỉnh táo chẳng còn bao nhiêu, ngoài việc chăm sóc nàng ra thì cũng chẳng thể làm được gì khác.

Mặc dù vậy, nàng trông vẫn luôn hạnh phúc. Tựa hồ như ngay cả nỗi sợ hãi cái chết cũng đã không còn tồn tại.

"Hề hề hề..."

Thậm chí ngay cả khoảnh khắc ấy, khi sinh mệnh đang dần trôi đi, đến chút sức lực để để lại di ngôn cũng chẳng còn, cho đến tận cùng, Marigold vẫn mỉm cười hướng về phía Lancel.

"Lancel... tay... ấm quá..."

Đó là hình ảnh cuối cùng của nàng.

Tang lễ của nàng chỉ có Tử tước Dante và vài người đến viếng.

So với sự kiện trọng đại khi nàng qua đời với tư cách là Hoàng đế, đây là một lễ đưa tiễn nhỏ bé đến mức không thể nhỏ bé hơn.

— Marigold Curtain Marigold.

— Nguyện người an nghỉ.

Lancel một lần nữa đứng trước bia mộ nàng.

Phiến đá lạnh lẽo và nhẵn thín. Chẳng hiểu sao, anh cảm thấy như trên đó vẫn còn vương lại hơi ấm của Marigold.

20.

"Lancel. Cái này, là quà tiểu thư để lại cho cậu."

Cô hầu gái Kana đưa tới một mảnh giấy, Lancel đón lấy với vẻ mặt đầy nghi hoặc.

"Bản đồ?"

"Cậu còn nhớ không? Trò chơi tìm kho báu mà lũ trẻ làng Erica hay chơi ngày xưa ấy. Hồi đó cậu còn tặng tiểu thư chiếc nhẫn mà. Chính là cái đó đấy."

"A."

Trò chơi tìm kho báu từng thịnh hành ở làng Erica, đây chính là tấm bản đồ kho báu nhỏ nhắn được dùng hồi đó.

Tại vị trí được đánh dấu, chỉ để lại một dòng chữ nhỏ: "Gửi Lancel mười bảy tuổi".

Vấn đề là, anh bây giờ mới mười sáu tuổi.

"Viết nhầm sao?"

"Hô hô, sao mà nhầm được."

"Vậy chẳng lẽ..."

"Ừm. Một năm sau hãy đi tìm nhé. Tiểu thư bảo là đã chôn quà sinh nhật ở đó rồi. Tôi cũng có giúp một tay đấy, nên cậu cũng phải cảm ơn tôi nữa nha!"

— Dù sao thì người nhớ được sinh nhật Lancel cũng chỉ có mỗi mình thôi! Cái ngày sinh nhật mà ngay cả bản thân cậu cũng quên bén mất ấy.

Ra là vậy.

Hèn gì lúc nãy nói chuyện đầy ẩn ý như thế.

"Phải đợi một năm mới được đi tìm, thế này chẳng phải là tra tấn người ta sao."

"Nếu bận quá thì cũng không nhất thiết phải đi đúng giờ... nhưng Lancel sẽ không làm thế đâu, đúng không?"

"......."

May mắn là vùng này không xảy ra thiên tai lũ lụt gì. Món quà chôn dưới đất chắc sẽ không bị trôi mất đâu.

"Lancel, cảm ơn cậu đã chăm sóc tiểu thư chu đáo như vậy. Người chắc chắn sẽ nhớ cậu lắm đấy."

"Kana định đi đâu?"

"Thành phố cảng. Tôi định tìm một công việc mới ở đó."

"......Nếu lỡ không tìm được việc, thì cứ đến dinh thự gia tộc Dante."

"Đến đó làm gì?"

"Đến rồi sẽ biết."

"Vậy sao? Ừm, được rồi, tôi sẽ ghi nhớ. Cảm ơn cậu nhé, Lancel. Có duyên gặp lại!"

Mất đi trụ cột tinh thần là Marigold, các cô hầu gái mỗi người chọn cho mình một con đường riêng. Có lẽ bởi họ hiểu rằng, đó chính là điều mà chủ nhân mong muốn.

Ngoại trừ Albert tình nguyện ở lại làm người giữ mộ, tất cả mọi người đều rời khỏi làng Erica.

Chỉ còn lại tiệm bánh mì đã đổi chủ nhân mới là vẫn ở lại đó, ngày hôm nay vẫn tiếp tục nướng bánh.

'Mười bảy tuổi à.'

Giờ đây, trong tay Lancel chỉ còn lại tấm bản đồ tìm kho báu mà Marigold để lại.

Trước khi sinh nhật tiếp theo đến, Lancel lao đầu vào luyện kiếm thuật như điên. Đó là sự giãy giụa của anh để khiến thời gian trôi qua nhanh hơn.

'Rốt cuộc là cái gì nhỉ?'

Ôm theo sự tò mò to lớn ấy, Lancel đã chịu đựng suốt một năm trời.

"Chúc mừng sinh nhật mười bảy tu...!"

"Từ từ đã, con phải đi đến làng Erica một chuyến!"

"Cái gì? Tiệc sinh nhật đã chuẩn bị xong xuôi rồi, thằng nhóc này định đi đâu!"

Đúng ngày sinh nhật.

Vị trí được đánh dấu trên bản đồ cuối cùng dẫn đến một khu rừng cách làng Erica một quãng khá xa.

"Là chỗ này sao?"

Dưới gốc cây cổ thụ khổng lồ.

Anh dùng tay hì hục đào đất lên, bên dưới chôn một chiếc hộp sắt nhỏ.

'Thỉnh thoảng cô ấy cứ lén lút cùng Kana đi ra đi vào, chẳng lẽ là vì cái này?'

Mỗi khi Lancel bận rộn, con nhỏ đó cứ như đã chờ sẵn từ trước, cùng Kana đi lại một nơi nào đó, cảnh tượng ấy chợt lóe lên trong đầu anh.

Hồi đó nàng kịch liệt phản đối không cho anh đi theo, khiến anh còn thầm thấy tủi thân.

Không ngờ nàng lại bày mưu tính kế làm chuyện này.

—————————

— Chúc mừng sinh nhật 17 tuổi, Lancel! Đây là quà sinh nhật nhé! Vị trí quà sinh nhật 18 tuổi ở chỗ này nè! Đi tìm trước là phạm quy đấy, nên dù có tò mò cũng không được đi trước đâu nha! Lúc nào đến thăm mình thì tiện đường ghé qua tìm luôn nhé. Hứa rồi đấy.

— Một nửa duy nhất của Lancel, Mary.

—————————

Trong hộp để lại một bức thư ngắn, một chiếc vòng tay được kết từng hạt từng hạt từ vỏ hạt dẻ, và một tấm bản đồ khác đã được chuẩn bị sẵn, nằm lặng lẽ trước mắt anh.

Lancel nhặt chiếc vòng tay lên.

'Cái vòng tay này...'

'Cậu đang làm gì đấy?'

'A, kh, không có gì!'

'Trông khả nghi lắm nha.'

'Không được! Giờ chưa được xem!'

'Giờ chưa được...?'

Anh nhớ lại rồi, đây chính là chiếc vòng tay mà Marigold từng đan để giết thời gian dạo trước.

Hồi đó nàng có vẻ định khoe với mình, nhưng kể từ ngày ấy, mình chẳng bao giờ còn thấy nó nữa.

'Trên bản đồ viết là sinh nhật sau hãy quay lại tìm, ý là thế này sao.'

Rốt cuộc nàng đã chuẩn bị quà đến sinh nhật bao nhiêu tuổi đây? Lancel hoàn toàn không đoán ra được.

"Xem ra mỗi năm đều phải ghé qua đây một chuyến rồi."

Trò chơi tìm kho báu giữa anh và Marigold mười tuổi, một trò chơi sẽ không bao giờ kết thúc ngay cả khi anh đã trưởng thành.

Lancel đặt bó hoa trước bia mộ nàng, không kìm được mà bật cười khúc khích.

"Cảm ơn quà sinh nhật của em, Mary."

Con bé đó chắc hẳn đã đinh ninh rằng Lancel sẽ sống mãi ở gần Lãnh địa Dante nên mới bày ra kế hoạch này... nhưng thực tế đâu có được như vậy.

Nhờ ơn đó mà trò chơi tìm kho báu diễn ra mỗi dịp sinh nhật này, định sẵn sẽ gian nan hơn nhiều so với tưởng tượng của nàng.

Tất nhiên, đúng như lời Kana nói, cũng chẳng bắt buộc phải tuân thủ luật chơi. Nếu bây giờ đào hết lên, chắc chắn sẽ lấy được tất cả.

Nhưng nếu làm vậy, chẳng phải là quá có lỗi với cô nhóc đã vắt óc suy nghĩ để giấu kho báu đi sao.

'Đành chịu thôi.'

Lancel đeo chiếc vòng tay làm từ vỏ hạt dẻ lên cổ tay, rồi lại khoác lên mình chiếc áo choàng. Đó là chiếc áo choàng trắng tinh khôi, bên trên thêu những họa tiết hoa và ong.

"Vậy thì cố gắng thêm chút nữa, trụ vững đến thời điểm này năm sau vậy."

Tổng lượng nỗ lực cho tròn một năm.

Đã được nạp đầy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!