114. Thiên kim Marigold. (10)
19.
Hòa bình.
Nếu phải chỉ ra vấn đề của sự hòa bình, thì đó chính là khi nó kéo dài quá lâu, người ta thường coi đó là điều hiển nhiên.
"Lancel."
"Có mình đây, tiểu thư Marigold."
"Lancel à."
"Mình đang nghe đây."
"Lan...cel..."
"Ừm, ừm."
Thấm thoắt đã sang tháng 9 khi Lancel có thể gượng dậy khỏi giường bệnh và đi lại bình thường. Mùa thu đã lặng lẽ ghé thăm lãnh địa Dante.
"Để mình xem nào."
"A."
"Nói 'A...' đi nào."
"A..."
Lancel chăm chú kiểm tra khuôn miệng dạo gần đây luôn bị gió lùa qua kẽ răng của Marigold.
Hai chiếc răng bị gãy khi cô bé cắn vào lớp da sói dai nhách, một chiếc là răng cửa, chiếc kia là răng nanh.
"Ồ, mọc lên rồi này?"
"Thật hả?"
"Ừ, thật mà, thật đó."
"May quá đi mất!"
Mãi đến khi cơ thể anh bắt đầu hồi phục, những mầm răng bé xíu mới chịu nhú lên từ nướu của cô nhóc.
May mắn thay đó chỉ là răng sữa, Marigold thoát được kiếp nạn trở thành đại tiểu thư sún răng vĩnh viễn.
Tuy không phải là không có cách trồng răng giả, nhưng nha khoa của thời đại này thì… thật sự chẳng dám khen. Đó là bài học xương máu của anh.
"Ưm..."
"A..."
Lancel cứ thế bẹo đôi má phúng phính của Marigold rồi lại thả ra, lặp đi lặp lại hành động đó chẳng vì lý do gì cả.
'Mềm thật đấy.'
Biểu tượng của hòa bình có thể đổi thay theo từng thời đại, từng quốc gia, từng con người. Nhưng với Lancel ở khoảnh khắc này, có lẽ “hòa bình” đơn giản chỉ là cảm giác mềm mại đang nằm gọn trong lòng bàn tay anh.
Nhào nặn làn da mềm mịn như bánh nếp của Marigold. Trong hành động vô nghĩa này, Lancel cảm nhận được một sự bình yên khó tả.
"Này, Lancel! Em đang làm cái trò gì với tiểu thư Marigold thế hả!"
Chuỗi hành động ấy kéo dài cho đến khi bị chị gái anh - Lala Dante - bắt quả tang tại trận.
Kể từ khi Marigold dọn đến ở cùng, Lala bỗng nhiên trở nên thân thiết với cô bé một cách lạ thường.
"Lancel mà bắt nạt cô thì cứ mách tôi nhé, thưa tiểu thư Marigold!"
"Hả? Nhưng mình thấy dễ chịu lắm mà?"
"Tiểu thư Marigold đúng là quá hiền lành rồi!"
"Thật sao? Hì hì hì!"
"Đó không phải là lời khen đâu ạ!"
Lala Dante vội vàng chải lại mái tóc rối bù của Marigold.
Đương nhiên, việc bà chị này ân cần với Marigold như vậy là có mục đích riêng.
"Tiểu thư Marigold này, sau này hãy để tôi làm hầu nữ cho cô nhé? Cô thấy sao?"
"Thầu... nữ?"
"Là hầu nữ ạ."
Đối mặt với Marigold đang nói chuyện ngọng nghịu vì sún răng, Lala Dante mím môi cười trộm.
"Có đánh chết tôi cũng không làm kị sĩ đâu, hì hì!"
"Hóa ra là tính kế chuyện này."
"Đúng thế. Đó chính là mục đích của chị. Em có ý kiến gì không?"
"......."
Bởi vì chỉ cần ở bên cạnh Marigold, chị ấy có thể trốn được những bài ca càm ràm của cha - Tử tước Dante.
"Vậy Lala là hầu nữ của mình, còn Lancel là chàng kị sĩ của mình sao?"
'Ừm.'
Nghe câu nói ấy, tâm trạng Lancel có chút phức tạp.
'Phải thề trung thành với một gia tộc được định sẵn là sẽ lụi bại sao...'
Ở thế giới này, chuyện con cái gia tộc Tử tước thần phục gia tộc Bá tước chẳng phải điều gì hiếm lạ. Muốn làm thì lúc nào cũng có thể làm được.
Hơn nữa nếu xét theo tiêu chuẩn hiện tại, điều kiện của gia tộc Bá tước Marigold quả thực rất tốt.
Tất nhiên, chỉ là "hiện tại" mà thôi.
'Cũng không thể hoàn toàn chắc chắn sẽ tránh được vận mệnh suy tàn.'
Lancel không cho rằng Marigold có thể bình an vô sự mãi mãi.
Chỉ là thời điểm hồi quy đã được đẩy lên sớm hơn, nỗi lo âu của anh về việc Marigold sẽ đón nhận sự sụp đổ đã được định sẵn sau vài năm nữa vẫn không hề thuyên giảm.
Bởi lẽ quyết định có giữ lại gia tộc đang nắm giữ 25% huyết mạch kinh tế của Đế quốc này hay không - quyền quyết định đó không nằm trong tay Marigold, cũng chẳng nằm trong tay Lancel.
Mà là ở Hoàng thất.
Phải rồi. Việc khiến gia tộc ấy sụp đổ hoàn toàn là ý chí của Hoàng thất. Phía chúng ta hoàn toàn bất lực.
'Trước lúc đó ít nhất cũng phải rèn luyện một chút.'
Lancel nhìn xuống cơ thể yếu ớt của mình. Thời gian dành cho anh không còn nhiều. Kiếp sống này, anh phải dốc toàn lực.
Anh hạ quyết tâm.
"Không được đâu, Lancel! Bây giờ mà cố quá là quá cố đấy. Mau quay lại giường nằm nghỉ đi, đây là mệnh lệnh!"
"......."
Thôi thì trước mắt cứ dưỡng thương cho tốt đã.
20.
Tháng 10 tại lãnh địa Dante.
Tháng 10, với vùng đất này, luôn mang một ý nghĩa đặc biệt. Lúa mì vụ xuân đã thu hoạch xong, còn lúa mì vụ đông thì vừa kịp gieo xuống. Đó chính là tháng 10 của nơi này.
Lúc này, người dân trong lãnh địa nhàn hạ hơn bất cứ khi nào. Đồng áng không còn việc, lương thực lại chất cao như núi, niềm vui hiện rõ trên gương mặt mỗi người.
Khắp các ngôi làng đều tổ chức lễ hội, xe ngựa của các thương đoàn nườm nượp đổ về như nước triều dâng. Tạm gác chuyện tương lai sang một bên, hãy tận hưởng niềm vui trước mắt. Chỉ đơn giản vậy thôi.
"Lancel! Tạm nghỉ tập đi, đi lễ hội nào, lễ hội!"
Lancel rốt cuộc không thắng nổi sự mè nheo của Marigold, cứ đến giữa trưa là lại lẽo đẽo theo cô bé xuống phố.
Cô nhóc Marigold năng động quá mức này chẳng biết từ lúc nào đã kết giao được với cả một đám bạn đông đúc.
Lũ trẻ hàng xóm và con cái gia tộc Dante thì không nói làm gì.
"Sức khỏe cậu đỡ hơn chưa, Lancel Dante?"
"Vâng, cũng tàm tạm..."
Điều đáng ngạc nhiên hơn cả là trong số đó có cả Đại Hoàng nữ.
Cô ấy hiện đang lưu lại tại tòa thành của Bá tước Roth, bên cạnh chỉ có lèo tèo vài hộ vệ.
Mọi người gọi cô ấy là "tiểu thư Violet", nhưng dường như ngoài Lancel ra, chưa ai biết thân phận thực sự của cô ấy là Đại Hoàng nữ.
Dù sao theo lẽ thường, đường đường là một Hoàng nữ sao có thể đi lại nghênh ngang mà không chút phòng bị như thế được.
'Tại sao cô ấy lại nán lại đây lâu đến thế?'
Lancel không khỏi cảm thấy chút bất an.
Nhưng Marigold rõ ràng không nghĩ nhiều như vậy, hai người họ đã thân thiết đến mức gọi nhau là chị em rồi.
"Nhìn này, chị Violet! Răng này!"
"Oa, mọc lại rồi này."
"Hì hì!"
Ai mà ngờ được cô gái dịu dàng này trong tương lai sẽ trở thành bạo chúa nuốt chửng cả Đế quốc. Lancel âm thầm day day huyệt thái dương đang đau nhức âm ỉ.
"Violet, xinh đẹp thật đấy."
"...Tỉnh lại đi, anh Kyle."
"A, anh có nói gì đâu!"
Tháng 11 tại lãnh địa Dante.
"Lancel Dante! Quyết đấu đi."
Tại sân tập kiếm thuật nơi tụ tập đông đảo con em quý tộc, lời tuyên chiến của Cariel Roth ném ra lan nhanh như sóng nước.
Người ta thường bảo thú vui nhất trên đời là xem cháy nhà, thứ nhì là xem đánh nhau. Lũ trẻ phấn khích tột độ trước biến cố bất ngờ này.
"Quyết đấu!"
"Thủ tịch Kị sĩ và Á quân Kị sĩ sắp quyết đấu kìa!"
Phản ứng của đám người lớn đứng xem cũng chẳng khác là bao. Đặc biệt là vị giáo quan kiếm thuật, miệng cười toe toét đến tận mang tai.
"Khoan đã! Trận đấu này sẽ do ta làm trọng tài!"
Ông ta vội vã chạy tới xung phong làm trọng tài.
Có lẽ đang toan tính sẽ dâng lên một màn kịch hay cho các quý tộc đến tham quan buổi tập kiếm.
"Quyết đấu..."
Marigold cũng đã mắt sáng rực len vào hàng đầu hóng chuyện.
Sự việc đã đi đến nước này, Lancel gần như cam chịu thở dài một hơi.
'Không, thế này có khi lại tốt hơn.'
Nhìn Cariel đang hừng hực lửa giận, Lancel thay đổi suy nghĩ.
'Dù sao sớm muộn gì cũng phải dạy dỗ cậu ta một trận.'
Bảo là trút giận ư?
Cũng không thể hoàn toàn phủ nhận.
Nhưng không chỉ có vậy.
"Được thôi, quyết đấu."
Khoảnh khắc Lancel thốt ra câu đó.
Tiếng reo hò của lũ trẻ lập tức vang dậy tứ phía.
Chỉ trong nháy mắt, một khoảng trống đủ rộng cho hai người so kiếm đã được dọn ra.
"Được rồi, trước khi quyết đấu hãy chạm kiếm hành lễ! Hai bên giương kiếm!"
Cariel dường như rất muốn rửa sạch nỗi nhục trước đó.
Cái cảm giác nhục nhã khi bản thân săn được hàng chục con thỏ, nhưng hào quang lại bị kẻ bắt được sói là Lancel che lấp, giờ phút này đang thiêu đốt trái tim cậu ta.
"Tôi sẽ chứng minh tôi mới là kị sĩ ưu tú hơn, Lancel Dante."
"......."
Giáo quan kiếm thuật hô lớn đầy khí thế.
"Chuẩn bị!"
Thực ra lòng hiếu thắng của Cariel Roth tuy có mãnh liệt hơn người thường, nhưng cũng chẳng phải điều gì quá bất thường.
Trong những kiếp sống trước, Lancel đã từng chạm trán vô số kẻ còn gai góc hơn tên nhóc này, đã từng sống sót qua những trận chiến đẫm máu với đủ loại đối thủ.
So với họ, chút ý chí cạnh tranh của Cariel non nớt chẳng có gì đáng lạ, xét đến độ tuổi thì thậm chí còn có vài phần dễ thương.
Bởi lẽ trên đời này, những kẻ lựa chọn thủ đoạn đê hèn nhiều vô kể.
Ít nhất thì lần này, cậu ta đã chọn cách đường đường chính chính quyết đấu để phân cao thấp.
Phải nhân cơ hội này dạy dỗ cho cậu ta một bài học nhớ đời.
"Để tôi chỉ điểm cho cậu vài chiêu nhé."
Lancel khẽ nói.
"Bắt đầu!"
Giọng giáo quan vang lên lanh lảnh.
Cariel đang hạ thấp trọng tâm liền lao vút tới như một mũi tên rời nỏ.
Cậu ta nén toàn bộ cơ thể như một chiếc lò xo, trong khoảnh khắc đạp chân tung cú đâm thẳng - một đòn tấn công chớp nhoáng nhanh đến mức chỉ cần chớp mắt là dính đòn.
Lancel không hề né tránh. Anh nghênh chiến bằng một tư thế y hệt.
Hai thanh kiếm gỗ lướt qua nhau.
Đòn tấn công của Cariel sượt qua trước ngực.
Nhưng thanh kiếm gỗ Lancel vung ra lại mang kết quả hoàn toàn khác.
Bộp!
Vùng bụng dưới bên phải của Cariel không chỉ bị đâm trúng, mà còn như bị hất tung lên.
"Hự a a a!"
Trong khoảnh khắc, đôi mắt tên nhóc trợn ngược lên.
Xung quanh vang lên tiếng hít khí lạnh.
"Trời ơi!"
"Oa a!"
Vị trí Cariel bị đánh trúng chính là vùng gan, nơi yếu ớt nhất trong các cơ quan nội tạng. Ngay cả người trưởng thành nếu bị đánh trực diện vào chỗ hiểm này cũng sẽ đau đớn đến mức ngã gục ngay tại chỗ.
Chứ đừng nói đến sức chịu đựng của một đứa trẻ mười hai tuổi. Chỉ cần nhìn Cariel đang nằm liệt dưới đất là đủ hiểu cú đánh nghiêm trọng đến mức nào.
"Khụ ư... Ọe..."
Cariel run rẩy nôn thốc nôn tháo dịch vị và nước bọt đang chặn ngang khí quản, toàn thân co giật dữ dội như bị sốt rét.
"Lan, Lancel Dante thắng!"
Đương nhiên rồi.
Kể từ ngày đó, Cariel vẫn không ngừng thách đấu Lancel, nhưng kết quả lần nào cũng như nhau.
Lancel trong lòng cũng coi cậu ta là một đối tượng luyện tập khá tốt, lần nào cũng chấp nhận những cuộc tỉ thí bất ngờ này.
"Ọe khụ!"
"Lancel thắng!"
Tiếng tuyên bố chiến thắng luôn bật ra đầu tiên từ miệng Marigold.
"Lancel Dante! Thủ tịch Kị sĩ tập sự! Ta tuyên bố cậu là kị sĩ kiệt xuất nhất vùng này!"
Tháng 12 tại lãnh địa Dante.
Tháng 12 là mùa đàn cá nước ngọt ngược dòng di cư, lấp đầy cả khúc sông.
Marigold đặc biệt yêu thích món cá nướng béo ngậy đầy ắp trứng, có điều trong mắt người ngoài, tướng ăn của cô nàng thực sự không thể khen là tao nhã được.
"Tiểu thư Marigold, mặt cô kìa."
"Hả?"
Khi được ai đó lau sạch những ngón tay bóng nhẫy và khóe miệng lem luốc, Marigold liền nở nụ cười tươi tắn tựa đóa hoa.
"Hì hì!"
Tiết trời quang đãng. Thức ăn phong phú. Ngày nào Marigold cũng lẽo đẽo theo chân Lancel đi khắp nơi, cứ như thể ngày nào cũng đang tận hưởng những buổi dã ngoại thú vị vậy.
"Ngày mai chúng ta đi đâu thế?"
"Cái này hả... hay là đi lên đồi nhé?"
"Đồi dốc! Tuyệt quá đi!"
Không đúng.
Trong mắt người ngoài, chuyện này thực sự chỉ đơn thuần là đi dã ngoại thôi sao?
"Tiểu thư Marigold, hôm nay cô lại ở cùng thiếu gia nhà tôi đấy à?"
"Ừm!"
Giờ đây, ngay cả người dân trong lãnh địa cũng đã quen mắt - hễ nơi nào có Lancel, nơi đó ắt hẳn có bóng dáng Marigold.
"Mình phải tập luyện một lát, tiểu thư đừng đi xa, cứ ở quanh đây thôi nhé."
Mỗi khi Lancel vung kiếm trên đồi, Marigold lại vui đùa bên cạnh anh như đang đuổi bắt những cánh bướm hay chuồn chuồn giữa ngày đông.
Khi Lancel luyện kiếm bên bờ sông, Marigold liền cùng đám gia nhân đang câu cá bắt cá nướng ăn.
Khi Lancel tập cưỡi ngựa, Marigold sẽ ngồi ngay phía trước anh, thỏa thích cảm nhận làn gió mát rượi phả vào mặt.
"Tiểu thư Marigold, dậy đi thôi. Ngủ thế này sẽ cảm lạnh đấy."
"Ưm..."
Những buổi tập luyện kéo dài đến tận hoàng hôn, và thường kết thúc bằng việc phải đánh thức Marigold đang ngủ say sưa.
Trên đường cõng cô bé trở về dinh thự, không chỉ Leo và Kyle, mà ngay cả đám người hầu và hộ vệ cũng đều ý tứ giữ khoảng cách, nhường lại không gian riêng tư cho hai người.
"Tình cảm của hai đứa tốt thật đấy, nhìn mà phát ghen."
Ngay cả Đại Hoàng nữ mỗi dịp cuối tuần ghé qua tụ họp cũng chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh mỉm cười dõi theo họ.
'Ngày mai nên đưa cô ấy đi đâu đây?'
Đến nước này, tâm tư Lancel dành cho việc đưa Marigold đi chơi đâu còn nhiều hơn cả việc suy nghĩ về quá trình rèn luyện kiếm thuật của bản thân.
'Dạo này đi ra bờ sông nhiều quá rồi, giờ vào rừng thì lại nguy hiểm... hay là cứ tập xong ở ngôi làng nào đó rồi đi dạo quanh nhỉ.'
Ừm.
'Rốt cuộc mình đang làm cái gì thế này.'
Lancel phì cười thành tiếng.
Đêm hôm đó, Marigold lén lút lẻn ra khỏi phòng của Lala Dante.
"Lancel."
"Tiểu thư Marigold?"
Lancel bất ngờ mở cửa, nhận ra biểu cảm của vị khách ghé thăm lúc nửa đêm có chút không ổn. Chẳng hiểu sao trông cô bé như sắp khóc đến nơi.
"Oa oa...!"
"Cậu sao thế?"
"Hức! Oa! Oa...!"
"......?"
Lancel vội vàng dìu Marigold đang đầm đìa nước mắt ngồi xuống giường. Sau một hồi sụt sịt hỉ mũi, cô nhóc mới chịu mở lời:
"......Mình mơ thấy Lancel bỏ mình lại mà chạy trốn mất."
"Ra là vậy."
"......."
"......."
"......."
"......?"
Sự im lặng bao trùm.
Lancel nhẹ nhàng xoa đầu Marigold đang ủ rũ cụp xuống. Bàn tay anh lướt nhẹ qua mái đầu nhỏ nhắn tròn vo như quả nho ấy.
"Chẳng phải người ta nói giấc mơ và hiện thực luôn trái ngược nhau sao?"
"......Thật hả?!"
"Thật."
"Có cách nói đó sao?!"
"À thì... cái đó..."
Đương nhiên, ở Đế quốc làm gì có câu nói đó. Tuy ở Hàn Quốc thế kỷ 21 thì nghe mòn cả tai rồi.
Nhưng Marigold dường như đã lấy lại tinh thần, trong đôi mắt cô bé lấp lánh ánh trăng trong trẻo.
"Mơ là ngược lại...! Là ngược lại!"
Thấy tâm trạng cô bé tốt lên, âu cũng là chuyện tốt.
"Cậu sẽ không chạy đến đằng đó, sẽ ở mãi bên cạnh mình đúng không?"
"Dù sao mình cũng chẳng có chỗ nào để đi."
"Cho, cho dù có chỗ khác để đi! Cậu vẫn sẽ ở lại bên cạnh mình chứ?"
Nếu trên đời này tồn tại máy phát hiện nói dối thì sẽ thế nào nhỉ? Lancel duy chỉ lần này là tràn đầy tự tin.
Anh nhìn sâu vào ánh mắt đang dao động bất an của Marigold và nói:
"Cái đó thì..."
"Lancel! Oa oa...!"
"Đùa thôi, là đùa thôi mà."
Lancel lại phải tốn thêm một khoảng thời gian khá lâu nữa mới dỗ dành được Marigold nín khóc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
