Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10931

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

Tập 3 - 129. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (7)

129. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (7)

14.

Đêm đó, Marigold lại bị ác mộng làm cho bừng tỉnh. Nàng trằn trọc không sao ngủ được, mồ hôi lạnh ướt đẫm toàn thân.

Nàng ôm chặt lấy lồng ngực đang đập thình thịch, hít thở sâu một lúc lâu. Những lọn tóc dính bết vào má ướt đẫm mồ hôi lạnh.

"Giấc mơ..."

Marigold cố gắng không nhớ lại những hình ảnh trong mơ. Hình ảnh Lancel Dante thoi thóp trên chiến trường. Nhớ đến những điều đó chẳng có ích lợi gì cả.

'Mary, mình sắp chết rồi.'

'Không, Lance…l!'

"Ha a!"

Nàng bịt chặt tai lại, cuộn tròn người.

Ác mộng. Những ý nghĩ đáng sợ. Nàng nỗ lực xua tan chúng đi.

Mỗi khi ở một mình, những suy nghĩ như vậy lại ùa về.

'Thế này không được! Ngày mai phải ngủ cùng Thị nữ trưởng mới được.'

Tuy đường đường là một Hoàng nữ mà còn làm nũng thì có hơi xấu hổ, trước đây nàng vẫn luôn kìm nén, nhưng giờ thì chẳng còn tâm trí đâu mà lo giữ kẽ nữa.

Marigold trấn an trái tim đang đập loạn nhịp, cuộn tròn cơ thể lại thành một khối.

'Sẽ ổn thôi. Cậu ấy sẽ sớm trở về thôi. Kiếm thuật của Lancel rất giỏi, cậu ấy đứng đầu trong số các kị sĩ tập sự cơ mà, là hạng nhất đấy... Cậu ấy còn từng đánh thắng cả chó sói nữa... Hu hu hu...'

Chiều hôm đó.

Bước chân leo lên tháp đồng hồ của Marigold trở nên vội vã hơn mọi ngày. Các thị nữ đi theo đều thở không ra hơi.

Khi nhìn thấy bầu trời nhuộm đỏ ánh hoàng hôn, Marigold cảm thấy nỗi u uất đè nặng trong lồng ngực bỗng chốc tan biến. Cảm giác như tảng đá đè nặng lên phổi đã được dời đi, cuối cùng cũng có thể hít thở thông suốt.

"Lancel ngày nào cũng luyện kiếm đến tận giờ này. Dù cậu ấy tỏ ra thiếu kiên nhẫn với mọi thứ, nhưng riêng việc này thì nhất định sẽ kiên trì. Thực ra cậu ấy chăm chỉ đến bất ngờ đấy."

"Quả là một kị sĩ ưu tú."

"Đương nhiên rồi! Cậu ấy đứng hạng nhất mà!"

"Sự huấn luyện của người đứng đầu... Thần nhớ người từng nói cậu ấy sẽ trở thành kị sĩ."

"Ưm! Lợi hại lắm đúng không?"

"Quả thực là vậy. Được Điện hạ để mắt tới chính là minh chứng rõ ràng nhất rồi."

Mỗi khi lên đến tháp đồng hồ, Marigold lại nói nhiều hẳn lên. Các thị nữ cũng tự nhiên mà yêu thích khoảng thời gian này.

Nhìn thấy một Marigold tràn đầy sức sống khiến tâm trạng mọi người cũng tốt lên theo. Đặc biệt là dạo gần đây nàng thường xuyên ủ rũ, nên sự hoạt bát lúc này càng trở nên đáng quý.

"Chính là thế đấy! Để bảo vệ ta, cậu ấy đã một mình đánh bại cả chó sói hoang!"

"Trời ơi, thật quá đỗi phi phàm."

"Nếu không phải ta kịp thời nắm bắt lấy cậu ấy thì suýt chút nữa đã xảy ra chuyện lớn rồi. Nếu để người khác nhanh chân cướp mất, chắc ta sẽ tiếc đến mức mất ngủ luôn quá."

"Hô hô, Điện hạ làm tốt lắm. Chiêu mộ được kị sĩ tài năng cũng là một cách thể hiện năng lực của bậc quân chủ mà."

"Hê hê!"

Các thị nữ không quản ngại vất vả theo nàng leo lên những bậc thang cao vút, chính là để đổi lấy sự đền đáp lúc này.

Nụ cười rạng rỡ của Marigold.

Nhưng khoảnh khắc ấy trôi qua quá nhanh. Thời khắc hoàng hôn buông xuống chỉ như cái búng tay trong một ngày dài đằng đẵng.

Khi mặt trời như tan chảy chìm dần xuống đường chân trời, bóng lưng Marigold lập tức nhuốm màu cô đơn tĩnh mịch.

Trên tháp đồng hồ lộng gió, Marigold lặng lẽ ngắm nhìn ban ngày đang dần rút lui vào trầm mặc.

"Điện hạ."

"......Ta muốn ở lại thêm chút nữa."

"Vâng, thưa Điện hạ. Vậy để thần cho người đi lấy áo choàng."

"Ừm. Cảm ơn bà, Thị nữ trưởng Anna."

"Người quá lời rồi ạ."

So với những tháp đồng hồ khác ở Đế đô, tháp đồng hồ Hoàng gia có phần thanh tĩnh hơn hẳn.

Vì biết Hoàng nữ Điện hạ ngày nào cũng ghé tới, các quý tộc hoàng cung đều tự giác tránh đi.

Tuy thực tế là do bị ánh mắt sắc lẹm của Thị nữ trưởng Anna ép lui, nhưng bề ngoài thì đúng là như vậy.

Marigold đứng đó rất lâu, đăm chiêu nhìn về phía đường chân trời đang dần tối sẫm.

'Đồ lừa đảo. Chẳng nhìn thấy cái gì sất.'

Hoàng hôn nhanh chóng tắt lịm. Màn đêm từ từ buông xuống từ phía chân trời.

Đêm tháng 10, dù có quấn áo choàng dày có mũ trùm đầu thì vẫn khá lạnh.

"......Chúng ta về thôi chứ ạ?"

"Tuân lệnh, thưa Điện hạ."

Những cơn ác mộng xuất hiện mỗi đêm, tiếng chuông đồng hồ vang lên lúc chập choạng tối. Dẫu vậy, những ngày tháng của Marigold vẫn trôi qua không chút thay đổi.

Mỗi khi vì lo lắng bất an mà muốn thu mình lại trong phòng, Marigold lại nhớ đến lời hứa ngày hôm đó.

— Hứa nhé.

— Kết hôn?!

— ......?

— Ái chà, là lời hứa cơ mà.

Lancel trèo qua cửa sổ vào phòng và lập lời ước hẹn.

Ký ức về việc ngoắc tay và trao đổi ánh mắt.

— Mong Điện hạ sớm hoàn thành khóa học Hoàng gia và nhận được giấy phép ra ngoài.

— .......

— Có thế thì chúng ta mới cùng nhau đi dạo phố được chứ.

"Ư ưm......"

Nàng cố nén cảm giác cay cay nơi sống mũi và hốc mắt.

Lấy chiếc nhẫn đeo trên cổ ra, nàng ngắm nhìn nó thật lâu.

'Là Lancel đã tìm lại giúp mình.'

Khóe miệng Marigold hé mở nụ cười, rồi ngay sau đó gương mặt lại xụ xuống.

Rồi lại nhớ đến những ký ức tươi đẹp, nụ cười rạng rỡ lại nở trên môi, để rồi cuối cùng, hốc mắt nàng lại đong đầy những giọt nước mắt chực chờ rơi xuống.

Những cảm xúc hỗn độn đan xen cuộn trào như cơn sóng dữ.

"Hu hu hu......!"

Marigold dùng tay áo lau khóe mắt, lắc mạnh đầu cố gắng xốc lại tinh thần.

Một khi đã bắt đầu nhớ đến Lancel là sẽ không có điểm dừng. Cứ thế này thì ngày mai lên lớp chắc chắn sẽ thiếu ngủ và ngủ gật mất thôi.

Thế thì không được.

'Bây giờ không phải lúc nghĩ đến những chuyện này! Năm nay nhất định phải đậu tất cả các môn để lấy giấy phép ra ngoài! Claria còn được ra ngoài, sao có thể chỉ mình ta bị giữ lại trường chứ!'

Marigold tin tưởng Lancel.

Cậu ấy chắc chắn có nỗi khổ tâm nào đó.

Dù là chuyện Lancel mất liên lạc, hay tin tức quân Đế quốc đột ngột rút lui, đằng sau đó chắc chắn phải có nguyên do gì đấy.

Nàng kiên định tin tưởng như vậy.

Đó là niềm hy vọng duy nhất của Marigold.

[Chú thích: "Kị sĩ" được nhắc đến trong tản văn là người có thật, hiện đang mất tích tại chiến tuyến phía Nam, chưa rõ sống chết!]

"......."

"Điện hạ!"

Marigold thẫn thờ ngã quỵ xuống đất.

'Lancel.'

.

.

.

"Lập tức tổ chức quân đội Hoàng gia! Ngay lập tức tiến xuống phía Nam Đế quốc, tìm cho ra và mang tất cả các kị sĩ mất tích trở về đây!"

Khoảng từ lúc đó, tiếng hét của Tam Hoàng nữ vang lên chói tai, chấn động cả hoàng cung.

"Bệ, Bệ hạ! Người đột nhiên giá lâm lại còn thế này......"

"Đế quốc đã bại trận trong chiến tranh rồi, các người còn định chần chừ đến bao giờ nữa! Phải cho đám đạo tặc dám to gan tập kích quân Đế quốc một bài học nhớ đời chứ! Chẳng lẽ định cứ thế trốn chui trốn lủi như con chó bại trận cụp đuôi chạy trốn sao!"

"Nhưng việc tái vũ trang quân đội còn cần......"

"Ai quan tâm mấy cái đó! Triệu tập hết lại! Ngay lập tức! Các kị sĩ đang giãy giụa bên bờ vực sinh tử kia kìa!"

"Dạ, dạ?!"

"Giải cứu kị sĩ!"

Vị Hoàng nữ mười một tuổi làm loạn không ngừng, khiến cả hoàng thất rối tinh rối mù.

Việc phái binh trở lại chiến tuyến đã rút lui chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.

Cần phải chuẩn bị vạn toàn và chiêu mộ binh lực. Đối với Đế quốc, việc nếm trải hai lần thất bại là điều tuyệt đối không thể chấp nhận.

Đây tuyệt đối không phải chuyện có thể quyết định vội vàng.

"Dù có bắt đầu chuẩn bị từ bây giờ, ít nhất cũng phải mất một năm, thưa Bệ hạ. Nếu là thời chiến, thần đẳng nhất định sẽ lập tức triệu tập kị sĩ và binh lực, nhưng......"

"Thế nên mới bảo là cưỡng chế triệu tập nhân lực đi. Đây là chiến tranh! Ta nói đây chính là chiến tranh!"

"Điện hạ, người không thể tùy tiện nhắc đến chiến tranh một cách khinh suất như vậy được."

"Ngươi thì biết cái gì!"

Hoàng thất quy chụp tất cả những điều này là do sự tùy hứng của vị Hoàng nữ nhỏ tuổi, nhưng họ lại không nhận ra bầu không khí ở Đế đô Rodnes đã bắt đầu trở nên quỷ dị.

Sự thay đổi này bắt đầu từ khi tin tức "Kị sĩ" trong tản văn được xác nhận là người thật, và hiện đang mất tích ở chiến tuyến phía Nam bị phanh phui.

[Hoàng thất Đế quốc tuyên bố, dù điều động Quân chi viện Hoàng gia đợt tiếp theo nhanh nhất cũng phải mất hơn một năm?]

[Sự ủng hộ mạnh mẽ của Tam Hoàng nữ Điện hạ. Liệu Hoàng thất Đế quốc có đón nhận thời khắc quyết định?]

[Xin hãy tin tưởng và chờ đợi! Đại Đế quốc Freesia vĩ đại tuyệt đối sẽ không chịu nỗi nhục bại trận!]

Mặc dù tờ báo này tràn ngập những tin đồn nhảm nhí và bê bối của giới thượng lưu, bản chất chỉ là tờ báo lá cải của Đế quốc, nhưng nó quả thực là ấn phẩm chính thức được Hoàng thất cấp phép phát hành.

Giờ đây nó lại công khai kích động Hoàng thất - nơi đang giữ thái độ mập mờ về việc xuất binh - dù có sự chống lưng của Tam Hoàng nữ, thì đây cũng là chuyện cực kỳ bất thường.

"Nói là rút lui, thực chất chẳng phải là bại trận sao? Hoàng thất phán đoán sai lầm rồi chứ gì?"

"Ngay từ đầu khinh địch đã là vấn đề rồi. Trong chiến tranh tuyệt đối không được phạm sai lầm như thế! Kị sĩ trẻ gặp nạn cũng là vì lẽ đó!"

"Ngoài kị sĩ ra, còn rất nhiều người không thể trở về. Phải đưa họ về hết. Không nên chỉ trách cứ mỗi Nam tước Ivel Shen."

Bầu không khí trong các salon cũng tràn ngập sự xáo động.

"Gia tộc chúng ta cũng nên góp một phần sức lực. Quân Đế quốc mà lại bị băng cướp đánh cho rút lui, cứ ngồi nhìn thế này thì nực cười quá."

"Xin hãy lập tức chiêu mộ viện quân. Tuẫn Giáo hội chúng tôi cũng sẽ tham gia."

Bầu không khí ở Đế đô tràn ngập chiến ý.

Các quý tộc đều đang nóng lòng muốn hành động.

"Xin Hoàng thất đừng để sự hy sinh của các kị sĩ trẻ trở thành vô nghĩa."

"Chẳng phải vẫn chưa xác định là cậu ấy đã chết sao?"

15.

Vậy nên mới nói, trên đại lục này, những cuộc chiến nhẹ nhàng vốn dĩ đã hiếm hoi.

Theo lẽ thường, việc vung vẩy những món vũ khí lạnh nặng nề để xé rách xương thịt, chạy đôn chạy đáo khắp nơi vốn chẳng phải chuyện dễ dàng gì. Ngựa chiến thậm chí còn kiệt sức lăn ra chết trước cả người, đủ thấy mức độ khốc liệt.

Đế quốc dường như đã quá an dật rồi.

Có lẽ họ tưởng rằng cứ mang theo đại quân chi viện Hoàng gia đến, chỉ cần làm màu hắng giọng vài cái là đám đạo tặc sẽ tự động tan tác.

Nhưng thế lực băng cướp chiếm giữ một vùng ở phía Nam Đế quốc khó xơi hơn dự tính rất nhiều.

'Iberk......'

Lancel xoa đầu gối đau nhói, nhớ lại gã đàn ông da ngăm tóc xoăn đã gặp trong trận chiến cuối cùng.

Nếu phải xếp hạng, gã chắc chắn thuộc cấp S trong giới đạo tặc, kẻ từng là mãnh tướng của quân Đế quốc, nhưng lại phản bội chỉ huy biên giới bá tước và dẫn theo quân đội bỏ trốn.

Đội quân do gã chỉ huy đang đóng quân tại vùng này. Đối với một Lancel còn non trẻ, đó tuyệt đối không phải là đối thủ dễ chơi.

"Ngài vẫn ổn chứ, thiếu gia?"

"Không sao. Chỉ là cảm thấy sụn tăng trưởng sắp đóng lại rồi."

"Ngài mà cũng lo lắng chuyện đó sao."

"Đây là vấn đề trọng đại đấy."

Lancel nhìn người lính truyền tin đang nằm bên cạnh mình. Tên đó lúc ngã ngựa xương cốt cũng gãy cái "rắc".

Kết quả là thành ra thế này. Hai người đều bị mắc kẹt tại ngôi làng biên giới này.

'Giá mà ít nhất có thể gửi cho Marigold một lá thư thì tốt biết mấy......'

Lancel ngẩng đầu lên.

Nhìn ra phía cửa đang mở toang.

"Anh ấy nhìn sang đây kìa!"

"Mau, mau trốn đi!"

"Á á!"

Lũ nhóc đang lén lút nhìn trộm lập tức tán loạn như ong vỡ tổ.

"Không bắt mấy đứa đâu, vào đây đi."

"......."

"Cho mấy đứa cái này."

"......!"

Lancel lôi từ trong túi ra một vật được gói bằng giấy. Ánh mắt tò mò của lũ trẻ trong làng lại một lần nữa đổ dồn về phía này.

Mở lớp giấy gói ra, lộ ra những khối cứng hình tròn màu đỏ. Đây là thực phẩm bảo quản được làm từ dâu tây và collagen động vật cô đặc lại.

Tuy có mùi lạ lùng hòa quyện giữa mùi lợn nồng nặc và hương trái cây chua ngọt, nhưng trông thế thôi chứ đây thực chất là lương khô cao cấp chỉ cung cấp cho quý tộc.

"Thế nào? Làm từ dâu tây dại đấy. Muốn ăn không?"

"……Trông ngon quá!"

"Vào đây đi."

"Vâng ạ!"

Lũ trẻ nuốt nước miếng ừng ực sán lại gần.

"Xếp hàng nào. Ta sẽ chia cho từng đứa một theo thứ tự."

"Anh kị sĩ…… là người tốt sao ạ?"

"……Cho đồ ăn chưa chắc đã là người tốt đâu. Tất nhiên ta đúng là người tốt thật."

"Người lớn bảo là nếu lại gần kị sĩ và lính đánh thuê sẽ bị móc tim ra ăn thịt đấy……"

Đáng sợ thật.

Lancel bẻ thanh dâu tây thành từng miếng nhỏ chia cho bọn trẻ.

"Ngon quá!"

"Em muốn nữa!"

"……Ăn tiết kiệm chút……"

"Em cũng muốn để dành cho bà nữa!"

Đám nhóc vui sướng vì có đồ ăn, chẳng biết từ lúc nào đã vây quanh lấy Lancel.

Các thiếu niên nam nữ nhìn cậu với ánh mắt đầy lạ lẫm.

"Kị sĩ vốn dĩ toàn là người đáng sợ, nhưng anh trai này có vẻ là người tốt nhỉ."

"Anh ấy rõ ràng chưa phải người lớn, thế mà đã là kị sĩ sao?"

"Thần kỳ thật đấy!"

"Cơ mà kị sĩ là làm cái gì ấy nhỉ?"

"Là người vung kiếm cướp tiền của dân làng ấy!"

"……."

"Cái lũ nhãi ranh này! Còn dám nói xấu kị sĩ Đế quốc nữa là ta không cho ăn đâu đấy!"

"Đủ rồi. Chúng nghĩ thế cũng có lý do cả thôi."

Khi tên lính truyền tin định quát mắng, Lancel đã ngăn lại.

Chẳng việc gì phải cảm thấy oan ức.

Chỉ là gieo gió gặt bão mà thôi.

Xét đến những hành vi ngang ngược hống hách của đám kị sĩ tại mỗi nơi đóng quân, thì việc nhận thức như thế này lan truyền ở biên giới Đế quốc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Lancel nhẹ nhàng xoa đầu đám trẻ đang sán lại gần, cất tiếng hỏi.

"Ngôi làng này tên là gì?"

"Làng Pachio ạ."

"Pachio… là thuộc lãnh địa Rinam sao?"

Nơi này gần như là vùng biên giới cực Nam của Đế quốc. Dù có cưỡi ngựa đi đường tắt nhanh nhất để về Đế đô, ít nhất cũng phải mất trọn mười ngày.

'Nhưng vẫn phải quay về thôi.'

Biết đâu đấy Marigold lại biến thành kẻ phế nhân ru rú trong phòng. Phải trở về trước khi cô ấy biến thành như vậy.

"Quanh đây có chỗ nào kiếm được ngựa không?"

"Mấy cái đó bị bọn cướp lấy đi hết rồi ạ."

"Cả ngựa dùng để cày ruộng cũng thế sao?"

"Vâng! Mất sạch rồi ạ."

"……."

Sau đó Lancel lại gặng hỏi thêm nhiều vấn đề nữa, và phát hiện ra tình hình của ngôi làng này nghiêm trọng hơn tưởng tượng rất nhiều.

"Vì xung quanh đều bị bọn cướp bao vây, nên đã lâu lắm rồi không có thương nhân xe ngựa nào ghé qua cả."

"Chậc."

Thế này thì khó khăn rồi đây.

Có hai lựa chọn.

'Thứ nhất, đợi bọn cướp tự rút lui.'

Đây là đối sách an toàn nhưng quá thụ động. Ai biết phải đợi đến bao giờ? Khéo lại chớp mắt cái đã trôi qua mấy năm trời.

'Thứ hai, phá vòng vây của bọn cướp mà đi.'

Lancel nhìn xuống đầu gối quấn đầy băng trắng. Vết thương do tên nỏ bắn trúng đã qua giai đoạn nguy hiểm và đang bắt đầu hồi phục.

May mắn là không cần phải cắt cụt. Dù sao thì khả năng hồi phục của cơ thể cậu cũng kinh người.

'Mary.'

Phải làm sao bây giờ.

"Là bọn cướp!"

"Cướp đến rồi!"

Nỗi phiền não chẳng kéo dài được bao lâu. Vài ngày sau, trong làng bỗng nhiên vang lên những tiếng ồn ào và la hét thảm thiết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!